Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1296: Tình lang

“Bích ngọc mai hoa trâm?” Tề Ninh chợt nhớ tới ký hiệu hoa mai trên vai mình.
Trước kia, khi hắn ra vào phủ Cẩm Y hầu, vị thái phu nhân Tề gia cũng đã từng dò xét, thấy đúng là hắn có ký hiệu hoa mai kia, thì mới cho qua cửa. Mà trước lúc đó, Tề Ninh cũng không biết vai mình có ký hiệu đó, về sau, hắn mới biết, trên vai Thế tử Cẩm Y hầu chân chính, cũng có ký hiệu như vậy.
Lúc này, nghe Âm Vô Cực nhắc tới cây trâm hoa mai bằng ngọc bích mà Liễu Tố Y đặc biệt yêu thích, Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Điêu Nhi có liên quan tới Liễu Tố Y?
Âm Vô Cực nói:
- Lúc đó tuổi các nàng còn trẻ, chính là đang lúc thanh xuân.
Ông ta quay đầu lại nhìn Tề Ninh, nói:
- Cây trâm kia là do cha ngươi tặng cho nàng, đương nhiên nàng quý như mạng mình.
- Cha ta?
Tề Ninh nói:
- A Vân tiền bối nói với ngươi, là cha ta đưa cho mẹ ta?
Âm Vô Cực cười yếu ớt, nói:
- A Vân không nói như vậy. Lúc ở chung với mẫu thân của ngươi, A Vân phát hiện cây trâm hoa mai đó. Tuy mẫu thân ngươi là nữ giới, nhưng A Vân nói, tính tình nàng ta rộng rãi, hành động phóng khoáng, chỉ là đối với cây trâm hoa mai kia lại rất đặc biệt, A Vân muốn ngắm nghía kỹ một chút, cũng đều bị mẫu thân ngươi từ chối. Có thể thấy rằng, mẫu thân ngươi quý trọng cây trâm hoa mai kia đến mức nào. Mẫu thân ngươi nói với A Vân, cây trâm hoa mai kia là tặng vật của tình lang của nàng, A Vân mới hiểu ra.
- Tình lang?
- Là thế này.
Âm Vô Cực nói:
- Các cô nương người Miêu chúng ta gọi người con trai mà mình ngưỡng mộ, là tình lang, mẫu thân của ngươi là tiểu thư nhà quan, đương nhiên sẽ không xưng hô như vậy, chỉ nói là người đàn ông mình thích tặng cho, nhưng đương nhiên, như thế là tình lang rồi, người đó là phụ thân ngươi.
Tề Ninh thầm nghĩ, theo lẽ thường mà nó, tình lang của Liễu Tố Y, đương nhiên là Tề Cảnh.
Lúc A Vân và Đại Vu vào kinh, Liêu Tố Y chưa có chồng, theo lời Hướng Bách Ảnh nói, khi đó Tề Cảnh rất ái mộ Liễu Tố Y, nếu như ông ta tặng trâm hoa mai bằng ngọc bích cho Liễu Tố Y, cũng không có gì dáng ngạc nhiên.
- Trưởng lão, A Vân tiền bối có còn nhắc tới chuyện gì về mẫu thân ta không?
Tề Ninh hỏi.
Âm Vô Cực khẽ lắc đầu, Tề Ninh hơi thất vọng, đành nói:
- Trưởng lão muốn đi khắp thiên hạ, thế nhưng…ngươi có muốn khôi phục thương thế hơn nữa không? Trước hết đến kinh thành, để Đường cô nương trị vết thương trên chân, rồi hãy đi cũng không muộn.
- Những vết thương nhỏ này cũng không có gì đáng ngại.
Âm Vô Cực nói:
- Cho dù không thể khôi phục, ta vẫn còn một chân, chống gậy cũng có thể đi được.
- Nhưng trong thời buổi loạn lạc, hơn nữa có giặc cỏ hoành hành, võ công của trưởng lão…!
Tề Ninh ngập ngừng, nhưng không nói hết câu, chỉ nói:
- Có an toàn hay không?
Âm Vô Cực cười nói:
- Tuy võ công của ta đã bị phế, nhưng giặc cỏ tầm thường cũng không làm gì được ta.
Về điểm này, Tề Ninh cũng tin tưởng, tuy nội lực bị phế, nhưng Âm Vô Cực từng là cao thủ hàng đầu, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thật sự là người bình thường cũng không có sự uy hiếp quá lớn đối với Âm Vô Cực.
Đúng vào lúc này, nghe cửa phòng kêu lên ken két, A Não ló đầu vào, rồi lập tức bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại.
Tề Ninh nhíu mày, A Não cũng đã đi tới, nhìn Âm Vô Cực, hỏi:
- Ngươi…muốn đi?
Nhìn A Não, ánh mắt thoáng hiện vẻ hổ thẹn, Âm Vô Cực thở dài:
- A Não, tuy ta đối với ngươi không tốt, nhưng Nặc nhi cũng là tỷ tỷ của ngươi.
Ông ta nhìn Tề Ninh, nói:
- Ngươi dẫn A Não tới kinh thành, giao cho Đường Nặc chăm sóc.
- Ta không đi.
A Não lắc đầu nói:
- Kinh thành giống như lao tù, nếu ta theo tỷ tỷ, nhất định nàng sẽ quản ta chặt chẽ, chẳng khác nào tù nhân.
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ cứ làm càn như vậy mới được sao? Theo tỷ tỷ ngươi, nàng ấy còn có thể nêu gương tốt cho ngươi.
A Não vẫn lắc đầu, nói:
- Tới kinh thành rồi, ta sẽ ở với tỷ tỷ trong phủ của ngươi? Tuy rằng…ngươi đã từng cứu ta, nhưng ta sẽ không ăn nhờ ở đậu!
- Không đến kinh thành, vậy ngươi đi đâu?
Tề Ninh hỏi.
A Não ngẩn người, vẻ mặt buồn bã, cúi đầu.
Từ nhỏ nàng theo Thu Thiên Dịch hành tẩu giang hồ, sau lưng còn có Hắc Liên giáo làm hậu thuẫn, đương nhiên là vô lo, nhưng hiện nay Hắc Liên giáo đã sụp đổ, Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch đã qua đời, tuy thiên hạ rộng lớn, nhưng trong lúc nhất thời, nàng cũng không biết phải đi về đâu.
- Nếu ngươi thực sự không muốn tới kinh thành, thì cùng đi với ta vậy.
Âm Vô Cực bỗng lên tiếng:
- Tuy ta đã là phế nhân, nhưng cũng có thể chỉ điểm võ công cho ngươi, khi nào ngươi muốn rời đi, thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.
A Não thình lình ngẩng đầu lên, Tề Ninh cũng cảm thấy bất ngờ.
Đương nhiên hắn biết, với tu vi võ đạo trước kia của Âm Vô Cực, ông ta muốn dạy võ công cho A Não, thật sự là dư sức, với sự dạy dỗ của Âm Vô Cực, A Não muốn thành cao thủ hạng nhất trên giang hồ, cũng không phải là chuyện khó.
Chỉ có điều tính tình A Não hung dữ, Tề Ninh thực sự không thể dự liệu, không biết tiểu nha đầu này có thật sự trở thành cao thủ hàng đầu, hay sẽ trở thành kẻ đại gian ác trên giang hồ? Nhưng nếu nói A Não không phân biệt được phải trái, cũng là oan uổng cho nàng. Lúc ở Dã Quỷ lĩnh, dù bị Lục Thương Hạc bức hiếp, A Não cũng không vì sợ chết mà ra tay làm hại Âm Vô Cực, ít ra cũng cho thấy nàng vẫn chú ý tới tình cảm.
Sau này nàng sẽ trở thành người như thế nào, đành phải chờ xem Âm Vô Cực làm thế nào ảnh hưởng tới nàng ta.
Hơn nữa, Âm Vô Cực đề nghị dẫn A Não đi, nếu A Não đồng ý, thì mình cũng không thể ngăn cản.
- Để ta suy nghĩ một chút.
A Não trầm ngâm một hồi, mới nhẹ giọng nói. Âm Vô Cực khẽ gật đầu, nói;
- Khi trời tối, ta sẽ lên đường, nếu như ngươi nghĩ kỹ, đêm nay cùng ta rời đi.
A Não gật đầu, liếc nhìn Tề Ninh, rồi mới xoay người đi ra cửa.
- Tề Ninh, từ nay ta giao Nặc nhi cho ngươi.
Âm Vô Cực thở dài:
- Ta không phải là một người cha tốt, cũng không phải một người chồng tốt, thậm chí cũng không phải là một người tốt!
Đăm chiêu một hồi, ông ta mới nhẹ giọng nói:
- Ta cầu xin ngươi!
Tề Ninh thầm nghĩ, lúc lâm chung, Lê Tây Công đã dặn mình phải chăm sóc cho Đường Nặc, hôm nay cha của nàng cũng dặn dò như vậy, xem ra mình không thể trốn tránh gánh nặng này rồi.
Hiên Viên Phá mua quần áo trở về, phân phát cho mọi người. Ngoài ra, y còn đổi một số bạc vụn, chia cho mỗi người một phần.
Đã lâu ngày Tề Ninh chưa tắm và thay quần áo, lúc này nhìn thấy quần áo mới, hắn came thấy trong người bứt rứt, liền sai chủ khách điếm chuẩn bị nước tắm trong phòng của Hiên Viên Phá, tắm một trận thỏa thích, rồi thay quần áo. Mặc dù quần ảo bằng vải thô, kém xa gấm vóc hắn mặc trước kia, nhưng được mặc quần áo sạch sẽ, cả người cũng vô cùng thoải mái.
Sau khi thu dọn xong, Hiên Viên Phá vào phòng, nói:
- Quốc công, ta đã hỏi thăm một chút, với tốc độ của chúng ta, còn bốn ngày nữa, chúng ta mới đến nơi.
- Đến thị trấn bổ sung thức ăn nước uống, đêm nay chúng ta lên đường.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta hoàn toàn không biết, quân đoàn Tần Hoài đã đánh tới nơi nào, tới Thành Đô gặp Vi Thư Đồng, hẳn là có thể biết rõ tình hình.
Hiên Viên Phá nói:
- Ta cũng phải nhanh chóng trở lại kinh thành, phục mệnh Thần hầu. Hiện nay, hẳn là Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ vẫn ẩn trốn ở kinh thành, suy nghĩ hồi kinh, nhất định phải nhanh chóng tìm ra bọn họ.
Nghe tới hai tiếng “Thần hầu”, Tề Ninh hơi nhíu mày, Hiên Viên Phá nhận thấy vẻ mặt Tề Ninh khác thường, liền hỏi:
- Quốc công có tâm sự gì sao?
Hơi trầm ngâm một chút, Tề Ninh mới nói:
- Có một việc, ta vẫn chưa nói cho ngươi biết.
- Ồ?
Hiên Viên Phá ngạc nhiên, Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Thần hầu đã qua đời.
Toàn thân Hiên Viên Phá cứng đờ, không khí như ngưng đọng lại, một lúc sau, Hiên Viên Phá mới cười gượng, nói:
- Quốc công, loại chuyện này…không nên đem ra đùa giỡn.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ta không đùa. Ngươi cũng biết, Thần hầu vốn có thương tích trong người?
Hiên Viên Phá nhíu mày, suy nghĩ một chút, mơi snois:
- Tuy Thần hầu không nói rõ, nhưng…ta cũng phát hiện thân thể Thần hầu có điểm khác thường. Chẳng lẽ…vết thương của Thần hầu phát tác?
- Nhiều năm trước, ông ấy tới Đại Tuyết sơn.
Tề Ninh nói:
- Hơn nữa, còn giao đấu với Trục Nhật Pháp Vương.
Cả người chấn động, Hiên Viên Phá nói:
- Trục Nhật Pháp Vương? Thần hầu…Thần hầu đã giao thủ với Trục Nhật Pháp Vương, chuyện này…sao có thể? Ta không biết.
- Thần hầu luôn giấu diếm chuyện này.
Tề Ninh thở dài:
- Ông ấy bị Trục Nhật Pháp Vương gây thương tích, trước đây không lâu, ông ấy lại tới Tây Bắc. Ta cùng ông ấy tới Đại Tuyết sơn, Thần hầu…rốt cuộc không phải là đối thủ của Trục Nhật Pháp Vương, bị Trục Nhật Pháp Vương đả thương, thương thế quá nặng, ông ấy…!
Tề Ninh cười khổ, lắc đầu:
- Ông ấy mất ở Đại Tuyết sơn.
Hiên Viên Phá siết chặt hai nắm tay, cả người rung động.
Tề Ninh cũng không nói ra chân tướng, cho biết Tây Môn Vô Ngân rốt cuộc chết trong tay giáo chủ.
Tây Môn Vô Ngân là Thần hầu của Thần Hầu phủ, cũng là hầu tước của đế quốc Đại Sở, bất cứ ai xúc phạm tới Tây Môn Vô Ngân, tất nhiên sẽ bị Thần Hầu phủ trả thù.
Tuy giáo chủ đã mất, nhưng tàn đảng của Hắc Liên giáo vẫn còn, quan trọng nhất là, Hắc Liên giáo thuộc vể thế lực của người miêu, một khi Thần Hầu phủ xem Hắc Liên giáo là cừu địch, tất nhiên cũng sẽ chĩa mũi dùi về phía người Miêu, không thể trả thù giáo chủ, chắc chắn Thần Hầu phủ sẽ vung đao tàn sát tàn đảng của Hắc Liên giáo, thậm chí là người Miêu.
Dù sao đường đường là Thần hầu của Thần Hầu phủ bị hại, nếu Thần Hầu phủ không có hành động gì, không những sẽ bị các môn phái trên giang hồ khinh thường, thậm chí bản thân Thần Hầu phủ cũng không ngẩng mặt lên được.
Một khi hắn nói ra chân tướng, đương nhiên sẽ khiến Thần Hầu phủ đối lập với người Miêu. Thần Hầu phủ vẫn là nha môn quản lý các địa môn phái trên giang hồ, để lấy lòng Thần Hầu phủ, không chừng các môn phái trên giang hồ cũng sẽ tấn công Hắc Liên giáo.
Bởi vậy, Tề Ninh không muốn nói rõ chân tướng.
Hắn chỉ có thể đổ hết chuyện này lên đầu Trục Nhật Pháp Vương, tuy nói Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ, nhưng trước đó ông ta đã bị Trục Nhật Pháp Vương đánh trọng thương, nói Trục Nhật Pháp Vương giết ông ta, cũng không oan.
Trục Nhật Pháp Vương đã chết, Thần Hầu phủ có trả thù Vương quốc Cổ Tượng hay không, đó là chuyện của Thần Hầu phủ, Thần Hầu phủ chĩa mũi dùi vào Vương quốc Cổ Tượng, dù sao cũng còn hơn là xem người Miêu là cừu địch.
Cũng may, tất cả mọi chuyện xảy ra trên Đại Tuyết sơn, cũng không có ai biết, ngoài hắn.
Giáo chủ và Trục Nhật Pháp Vương đều đã qua đời, mà Tây Môn Vô Ngân cũng đã bị giết, người có mặt ở hiện trường, chỉ có Tề Ninh sống sót, không ai có thể biết Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận