Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1293: Từng bước phân tích sự việc
Lục Thương Hạc vội vàng nói:
- Hiền đệ nói rất đúng, Địa Tạng muốn làm loạn Tây Xuyên, sẽ tập hợp hai thế lực của Lý Hoằng Tín và bảy mươi hai động người Miêu. Triều đình luôn dán mắt vào Lý Hoằng Tín, nếu như không có bảy mươi hai động người Miêu khởi sự, Lý Hoằng Tín hoàn toàn không thể tạo ra sóng gió. Nhưng nếu như chỉ có bảy mươi hai động người Miêu làm loạn, không có chủ tướng trấn giữ, ngọn lửa mà bảy mươi hai động người Miêu khơi lên, sẽ nhanh chóng bị dập tắt. Năm xưa, Lý Hoằng Tín đã từng đánh nhau với triều đình, chỉ khi Lý Hoằng Tín và bảy mươi hai động người Miêu hợp lại, mới có thể thật sự làm Tây Xuyên rối loạn. Khi Tây Xuyên rơi vào hỗn loạn, quan binh được điều tới Tây Xuyên dẹp loạn, một khi kinh thành xảy ra biến cố, cho dù quan binh muốn quay về cứu viện, thứ nhất sẽ bị phản quân cầm chân, thứ hai là cách xa kinh thành, muốn cứu cũng không kịp.
Ông ta gọi Hướng Bách Ảnh là “Hiền đệ” rất tự nhiên, như thể giữa hai người chưa bao giờ phát sinh chuyện gì vậy.
Trong lòng mọi người đều cảm thấy ngượng thay cho Lục Thương Hạc. Tề Ninh hỏi:
- Trước kia ở Đông Hải, trên đảo kia có một người tự xưng là Quỷ vương, hắn là ai?
- Hắn là Nhiếp Thiên Sứ Giả.
Lục Thương Hạc nói:
- Người nọ là một người lùn, nhưng võ công không tệ, còn cao hơn nhiều so với Trì Bảo Đồng Tử.
Tề Ninh hơi đăm chiêu:
- Trì Bảo Đồng Tử, Bảo Tàng Thiên Nữ và Đại Lực Sứ Giả đều gây loạn ở Tây Xuyên, Nhiếp Thiên Sứ Giả cấu kết với Giang gia ở Đông Hải, trong Địa Tạng Lục Sứ, còn có hai người nữa ở nơi nào? Họ cũng không ở Dã Quỷ lĩnh.
Tề Ninh một trận chém giết rời khỏi Dã Quỷ lĩnh, chỉ có điều, trước đó hắn giết chết Trì Bảo Đồng Tử, nhưng không nhìn thấy các sứ giả khác, hắn biết nếu những người còn lại trong Địa Tạng Lục Sứ còn ở trên núi, họ sẽ xuất hiện chứ không ẩn nấp.
Đại Lực Sứ Giả và Trì Bảo Đồng Tử đều chết dưới tay Tề Ninh, Bảo Tàng Thiên Nữ Hoa Tưởng Dung không thấy tung tích, hẳn là cùng xuống núi với Địa Tạng, nhưng trong Địa Tạng Lục Sứ, còn có Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ, nhưng họ chưa bao giờ lộ mặt.
Lục Thương Hạc nói:
- Hai năm trước, trên giang hồ đã không thấy tung tích của Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ, ta đoán là Địa Tạng phái họ đi làm chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc là đi đâu, thì ta…ta thực sự không biết, Địa Tạng cũng chưa từng đề cập tới họ.
- Nếu Địa Tạng một lòng muốn làm phản, như vậy tất nhiên nàng ta sẽ bố trí người ở kinh thành.
Hiên Viên Phá nói:
- Ta cho rằng rất có thể hai người kia ẩn nấp ở kinh thành.
Khi nói câu này, giọng y hơi gượng gạo, dù sao chức trách của Thần Hầu phủ là đối phó với mật thám của kẻ địch, đối thủ lớn nhất của Thần Hầu phủ, đương nhiên là Cửu Thiên lâu của Bắc Hán, tuy nói rằng người của Địa Tạng ngấm ngầm ẩn núp ở kinh thành, trước đó người của Thần Hầu phủ cũng không chú ý tới Địa Tạng, nhưng nếu như thủ hạ của Địa Tạng là mật thám yên ổn ẩn núp ở kinh thành, mà Thần Hầu phủ hoàn toàn không hay biết, thì đúng là mất mặt.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, thân hình đột nhiên chấn động, trầm giọng nói:
- Là Hỏa Môn!
Mọi người đều không hiểu, nhìn về phía Tề Ninh, Hiên Viên Phá nghi hoặc nói:
- Quốc công, Hỏa Môn là cái gì?
Tề Ninh đáp:
- Các ngươi có điều không rõ, trước kia Hắc Lân doanh xảy ra một vụ án lớn, phu nhân của Thái phó Tự Thiếu khanh Mạnh Quảng đi suốt đêm về quê nhà, khi đi ngang qua vùng phụ cận nơi đóng quân của Hắc Lân doanh, lại gặp phải tai họa bất ngờ, mấy người tùy tùng bị giết chết, nếu như không nhờ có nha dịch của Kinh Đô phủ đi ngang qua, thì ngay cả Mạnh phu nhân cũng gặp phải chuyện không hay rồi.
Thời gian đó Hiên Viên Phá ở Tây Xuyên, y không hay biết vụ án này, kinh ngạc hỏi:
- Vụ án đó có liên quan gì tới Hắc Lân doanh?
- Nha sai của Kinh Đô phủ bắt được hung thủ, mấy tên nha sai đều là người của Hắc Lân doanh .
Vẻ mặt nghiêm nghị, Tề Ninh nói:
- Từ đó, trải qua điều tra, chuyện này từ đầu đến cuối là một cái bẫy, nha sai của Kinh Đô phủ là bị người bị lợi dụng, may mắn là bắt được hung thủ, mà mấy tên hung thủ đó, là tân binh vừa được chiêu mộ của Hắc Lân doanh, bọn họ…là người của Hỏa Môn!
Hiên Viên Phá nhíu mày nói:
- Hỏa Môn? Thuộc hạ chưa bao giờ nghe thấy môn phái nào có tên đó.
- Người đứng đầu Hỏa Môn được gọi là Quỷ thiên sư.
Tề Ninh giải thích:
- Đến nay, lai lịch của người này vẫn không rõ, nhưng có thể khẳng định, người này âm thầm chiêu mộ không ít người, lại ra lệnh cho họ nhân lúc Hắc Lân doanh chiêu mộ tân binh, lẫn vào trong đó.
- Quỷ thiên sư?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Ta cũng chưa từng nghe nói tới người này.
- Hung thủ bị bắt của Hỏa Môn khai báo, trên mu bàn tay của Quỷ thiên sư, có xăm hình ngọn lửa.
Tề Ninh còn chưa nói xong, Lục Thương Hạc đã kêu lên:
- Đó là Diễm Ma Sứ Giả! Đúng vậy, trên mu bàn tay của Diễm Ma Sứ Giả cũng có hình xăm ngọn lửa, Quỷ thiên sư mà ngươi nói, có thể là Diễm Ma Sứ Giả.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Quả thật là hắn. Nói như vậy, Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ đều ở kinh thành rồi.
Nói tới đây, hắn thầm rùng mình, chợt nghĩ, Trác Tiên Nhi có thể là người của Địa Tạng, như vậy nàng có thể có liên quan tới Diễm Ma Sứ Giả hay không? Thậm chí, Trác Tiên Nhi chính là vị Đại Từ Thiên Nữ kia? Nếu sự thật đúng là như vậy, vậy thì lúc trước ở trong cung, người mặc áo bào đen tự xưng là thuộc hạ của Mục Vân hầu, có phải là Diễm Ma Sứ Giả?
Thế lực của Địa Tạng, chẳng lẽ đã thâm nhập tới trong cung rồi?
Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, việc mấy tên ác đồ của Hỏa Môn giết chết người hầu của Mạnh thiếu khanh, là có người bày mưu tính kế?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Sau khi xảy ra việc đó, triều đình lấy cớ kỷ luật quân doanh của Hắc Lân doanh không nghiêm, đã điều Ngô Đạt Lâm tới làm phó thống lĩnh, mà bản thân Ngô Đạt Lâm, là phó thống lĩnh Vũ Lâm doanh.
- Ngô Đạt Lâm?
Hiên Viên Phá nói:
- Dường như người này do Tư Mã Lam đề bạt, hắn có thể thâm nhập Vũ Lâm doanh, dường như cũng do một tay Tư Mã Lam thúc đẩy.
- Không sai.
Tề Ninh nói:
- Sau khi việc này qua đi không lâu, nhân lúc thánh thượng tế trời, Hoài Nam vương đã làm phản, định sau khi giết chết Tư Mã Lam, sẽ lên ngôi hoàng đế.
Những người kia cũng không biết quan hệ phức tạp rắc rối trong triều, nhưng dường như hiểu ra điều gì, Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, Ngô Đạt Lâm là do Tư Mã Lam điều tới Vũ Lâm doanh, lúc hoàng đế tế trời, đương nhiên là Vũ Lâm doanh hộ giá, điều Ngô Đạt Lâm khỏi Vũ Lâm doanh, chẳng khác nào triệt hạ thế lực của Tư Mã Lam ở Vũ Lâm doanh.
Tề Ninh nói:
- Thật ra chuyện này vốn do một tay Hoài Nam vương gây ra, vụ án phát sinh ở Hắc Lân doanh, hẳn là do Hoài Nam vương bày ra. Khi điều Ngô Đạt Lâm đi, là Hoài Nam vương muốn cho Trì Phượng Điển hoàn toàn nắm Vũ Lâm doanh trong tay, từ đó gây khó dễ cho Tư Mã Lam. Chỉ có điều…rốt cuộc Trì Phượng Điển không được như Hoài Nam vương mong muốn, cuộc mưu phản đó, Hoài Nam vương hoàn toàn rơi vào bẫy của Tư Mã Lam.
Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Ít ra có thể chứng minh, Quỷ thiên sư vẫn âm thầm cấu kết với Hoài Nam vương. Nói cách khác, Địa Tạng có liên quan tới Hoài Nam vương.
- Thì ra là thế!
Hiên Viên Phá khẽ gật đầu.
Âm Vô Cực nói:
- Vậy chuyện đó có chứng minh được, trước kia Địa Tạng muốn hỗ trợ Hoài Nam vương lên ngôi hoàng đế?
Nhìn Lục Thương Hạc, Hiên Viên Phá cũng trầm giọng hỏi:
- Lục Thương Hạc, việc Địa Tạng cấu kết với Hoài Nam vương, ngươi cũng biết chứ?
- Ta không biết!
Lục Thương Hạc vội nói:
- Ngay cả việc Quỷ thiên sư, à không, ngay cả việc Diễm Ma Sứ Gỉa ở kinh thành, ta cũng không biết, càng không biết bọn họ có ngầm cấu kết với Hoài Nam vương hay không.
Tề Ninh hơi đăm chiêu, nói:
- Địa Tạng phái Diễm Ma Sứ Giả ẩn nấp ở kinh thành, ngầm cấu kết với Hoài Nam vương, hơn nữa bày ra vụ án Hắc Lân doanh!
Nói tới đây, hắn cũng im lặng suy nghĩ. Đột nhiên Hướng Bách Ảnh nói:
- Sai rồi, sai rồi!
- Hướng thúc thúc, ý thúc là?
- Thế gia Đông Hải chuẩn bị kế hoạch nhiều năm, phía Tây Xuyên, Địa Tạng cũng bày bố rất lâu.
Hướng Bách Ảnh chậm rãi nói:
- Việc Sở quốc và Bắc Hán giao chiến, là không thể tránh được, toàn bộ chuyện này được ngấm ngầm bày bố, chỉ đợi quân Sở bắc thượng, là lập tức nổi loạn. Vừa rồi ngươi cũng đã nói, Địa Tạng trăm phương ngàn kế muốn thu hút binh mã triều đình tới Tây Xuyên, sau đó người của Thế gia Đông Hải sẽ nhân cơ hội tiến đến kinh thành. Nếu như Đại Tạng thực sự ngầm cấu kết với Hoài Nam vương, kế hoạch này đương nhiên là được bọn họ cùng nhau chuẩn bị một cách kỹ lưỡng.
Tề Ninh nói:
- Đúng vậy. Nếu như Đại Tạng thật sự muốn hỗ trợ Hoài Nam vương soán ngôi hoàng đế, thì đương nhiên Hoài Nam vương biết tất cả kế hoạch này.
- Đã như vậy, vì sao Hoài Nam vương phải nổi loạn sớm như vậy?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Trong tay Hoài Nam vương không có binh quyền, trong khi Tư Mã Lam lại hầu như khống chế cả triều đình lẫn bên ngoài, nếu Hoài Nam vương đã vạch kế hoạch cùng Địa Tạng, vì sao không tiếp tục chờ đợi? Vì sao ngay trước lúc kế hoạch được tiến hành, lại tùy tiện ra tay lúc hoàng đế tế trời? So với kế hoạch giữa ông ta và Địa Tạng, việc mưu phản vào lúc đó rất phiêu lưu, Hoài Nam vương không thể không biết điều đó!
Tuy không hiểu việc triều đình, nhưng A Não cũng không kìm chế được, xen vào nói:
- Có phải là bọn Hoài Nam vương không chờ được?
- Trước lúc Hoài Nam vương mưu phản, Bắc Hán đã xảy ra nội loạn, hơn nữa triều đình đã chuẩn bị bắc thượng, Hoài Nam vương cũng tham dự vào việc chuẩn bị, hẳn là ông ta hiểu rõ, chỉ việc chờ quân Sở bắc thượng, là thời cơ của ông ta đã tới.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Hơn nữa, lúc đó việc thế gia Đông Hải mưu phản còn chưa bị phát hiện, Lý Hoằng Tín vẫn còn sống, tuy rằng âm mưu khống chế Cái Bang thất bại, nhưng không có nghĩa là kế hoạch của bọn họ thất bại.
Trầm ngâm một chút, hắn nói tiếp:
- Hướng thúc thúc nói rất đúng, theo lý mà nói, Hoài Nam vương không có lý do gì mưu phản vào thời điểm đó, nếu ông ta đã nhẫn nại nhiều năm như vậy, vì sao không tiếp tục kiên trì thêm một thời gian nữa.
Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, như vậy đã cho thấy, Hoài Nam vương cũng không biết kế hoạch kia, nếu không ông ta sẽ không ra tay sớm một cách ngu xuẩn như vậy.
- Nhưng vụ án mà Quỷ thiên sư bày bố, lại thực sự phù hợp với lợi ích của Hoài Nam vương.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Chẳng lẽ tất cả chuyện đó, đều không phải là do Hoài Nam vương điều khiển?
Hiên Viên Phá nói:
- Thật ra…
Nhưng đột nhiên y im bặt, Tề Ninh nói:
- Ngươi cứ việc nói, đừng ngại.
- Quốc công, chuyện này có liên quan tới Thế tử của Hoài Nam vương hay không?
Hiên Viên Phá hơi đăm chiêu:
- Có phải Thế tử của Hoài Nam vương giấu diếm Hoài Nam vương, ngầm cấu kết với Địa Tạng?
Tề Ninh nói:
- Cũng không phải ta không nghĩ tới điều đó, nhưng Thế tử của Hoài Nam vương đã nhiều năm không rời phủ, hơn nữa hắn còn trẻ tuổi, làm sao có thể cấu kết với Địa Tạng? Điều mấu chốt là, người này mắc bệnh nan y, không sống được bao lâu nữa, theo thái y chẩn đoán, cũng chỉ sống được một năm rưỡi nữa, hắn cấu kết với Địa Tạng, là vì cái gì? Có thể kế hoạch còn chưa kịp thực hiện, hắn đã mất rồi.
- Thế tử của Hoài Nam vương thực sự mắc bệnh nặng.
Hiên Viên Phá gật đầu nói:
- Thần Hầu phủ luôn theo dõi động tĩnh của Hoài Nam vương, mấy năm nay Thế tử của Hoài Nam vương rất hiếm khi ra ngoài, theo điều tra của Thần Hầu phủ, hắn thực sự không sống được bao lâu nữa.
- Phải chăng Hoài Nam vương cũng không biết tới sự tồn tại của Địa Tạng, nhưng lại biết đến sự tồn tại của Quỷ thiên sư, muốn lợi dụng Quỷ thiên sư, nhưng bị Quỷ thiên sư lợi dụng ngược lại?
Âm Vô Cực nói:
- Người mà Địa Tạng trợ giúp, là người khác?
- Nhân vật có thể khiến Địa Tạng tận tâm tận lực trợ giúp, có thể là ai?
Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Trong thiên hạ, có ai lại có thể khiến một đại tông sư như nàng ta bất chấp vất vả, chấp nhận làm tùy tùng?
Lúc này từ bên ngoài vọng vào tiếng sấm, Tề Ninh liếc nhìn ra ngoài hang, nói:
- Chỗ này không thích hợp ở lâu, chúng ta rời khỏi chỗ này trước rồi nói sau.
Lục Thương Hạc nói:
- Lục trang chủ, làm phiền ngươi dẫn chúng ta xuống núi.
Lục Thương Hạc nghe giọng của Tề Ninh cũng không lạnh lùng lắm, khát vọng sống còn chợt dâng lên, liền nói:
- Nên như vậy, nên như vậy!
Tề Ninh và Hiên Viên Phá đều đã chuẩn bị sẵn nón rộng vành cho mọi người, cả đoàn dìu đỡ lẫn nhau rời khỏi hang, tuy Lục Thương Hạc bị phế võ công, nhưng Hiên Viên Phá vẫn cầm đao đi theo bên cạnh ông ta, Hướng Bách Ảnh bị cắt gân chân, Tề Ninh đích thân cõng ông ta xuống núi.
Ban đầu, Lục Thương Hạc cũng không biết mình đang ở đâu, Hiên Viên Phá miêu tả đại khái vị trí, lúc này Lục Thương Hạc mới dẫn mọi người đi về phía bắc.
Tề Ninh biết Lục Thương Hạc là người rất sợ chết, hôm nay tính mạng đang nằm trong sự khống chế của mình, hơn nữa võ công đã bị phế, chắc chắn ông ta sẽ không dám giở trò.
Đường trên núi gồ ghề khó đi, đến lúc hừng đông, rốt cuộc cơn mưa to trọn đêm cũng ngừng lại, cả dãy Dã Quỷ lĩnh cũng bắt đầu đón nắng sớm.
Không khí sau cơn mưa vô cùng tươi mát, tỏa ra một mùi hỗn hợp giữa mùi bùn đất và mùi cây lá, thấm vào tận gan ruột, tuy nhiên chưa ra khỏi Dã Quỷ lĩnh, mọi người cũng không dám lơ là.
Đi một mạch đến sau Chính Ngọ, mọi người mới xuống khỏi núi. Tuy có võ công cao cường, nhưng Tề Ninh lo lắng trong đoàn có nhiều người bị thương, cho nên không chọn đường lớn, mà đi theo đường nhỏ vắng người. Đối với lính canh gác trên núi, hiển nhiên Lục Thương Hạc nắm rất rõ, tránh được lính gác, đi đường cũng rất thuận lợi.
Tới dưới chân núi, cũng không ngừng nghỉ, cả đoàn tiến về phía đông bắc, đến tận lúc hoàng hôn, mới tới một thôn trấn.
Thôn trấn không lớn, dân cũng không nhiều, Hiên Viên Phá tìm khắp thôn trấn, mới tìm được hai chiếc xe ngựa, vốn định thuê, nhưng người đánh xe không chịu đi theo, Hiên Viên Phá không thể cưỡng ép, muốn mua luôn xe ngựa, nhưng lại không đủ tiền.
Trước nay Tề Ninh luôn mang tiền theo người, tuy nhiên lần này trước, lúc bị giam, tiền bạc đã bị lấy đi, tình huống của những người khác cũng đều như vậy. Cũng may Hiên Viên Phá lục được mấy tấm ngân phiếu trên người Lục Thương Hạc, mới mua được hai chiếc xe ngựa kia, bảy người lên xe đi về Thành Đô.
Xe ngựa chạy suốt đêm, Lục Thương Hạc bị phế võ công, lại bị A Não đâm hai đao, chảy khá nhiều máu, tuy lúc xuống núi, có băng bó sơ qua, nhưng tinh thần uể oải, rồi lại bị buộc đánh xe, đành phải cố gắng chống đỡ.
Lúc nửa đêm, Lục Thương Hạc buồn ngủ không chịu nổi, chợt nghe giọng Tề Ninh từ trong xe vọng ra:
- Đậu xe tạm nghỉ!
Lục Thương Hạc rất vui mừng, vội dừng xe. Lúc này đang ở giữa nơi hoang dã, bốn phía tối đen. Tề Ninh nhảy xuống xe, vỗ vào vai Lục Thương Hạc, bảo ông ta xuống xe, như cười như không, chỉ vào rừng cây nhỏ bên cạnh, nói:
- Lục trang chủ, ta có chút việc muốn bàn với ngươi, chúng ta qua bên kia nói chuyện.
Tâm trạng Lục Thương Hạc chùng xuống, biết chuyện không ổn, hành động qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, cả đời ông ta đã làm không biết bao nhiêu lần, lúc này Tề Ninh bảo mình tới rừng cây nhỏ, nhất định không phải chuyện gì tốt. Hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, Lục Thương Hạc run giọng nói:
- Quốc công, từ nay về sau, ta…ta nguyện làm thân trâu ngựa, ngươi bảo ta làm gì, ta làm cái đó. Ta hận Địa Tạng thấu xương, chúng ta cùng nghĩ biện pháp diệt trừ nàng ta, ngươi…ngươi tha ta một lần!
Thấy Tề Ninh vẻ mặt tươi cười, nhưng sát ý tràn ngập trong đôi mắt, biết khẩn cầu hắn cũng không có tác dụng, Lục Thương Hạc liền hướng về phía thùng xe, khóc ròng nói:
- Tiêu Dao, Tiêu Dao, ta sai rồi, trước đây ta không nên đối xử như vậy với ngươi. Thế nhưng…Thế nhưng ta làm tất cả cũng vì Túc Ảnh, ta muốn giành được sự tín nhiệm của Địa Tạng, tìm cơ hội cứu Túc Ảnh ra, ta…!
Trong thùng xe, không có tiếng đáp lại.
Chiếc xe ngựa phía sau cũng dừng lại, Hiên Viên Phá đánh xe, Âm Vô Cực và A Não ở trong thùng xe, nghe tiếng bên này, A Não liền từ trong xe nói:
- Ngươi muốn giết hắn phải không? Đem hắn băm vằm thành trăm mảnh.
- Tiêu Dao…!
Thấy A Não sáp lại, biết cô gái nhỏ xinh đẹp này tuy ít tuổi, nhưng thủ đoạn độc ác, Lục Thương Hạc lạnh toát sống lưng, vội kêu lên thảm thiết:
- Tiêu Dao, mau cứu ta! Năm xưa chúng ta kết nghĩa kim lan, ngươi…!
Ông ta còn chưa nói xong, A Não đã xông tới, tung chân đá vào miệng Lục Thương Hạc. Nàng đá rất mạnh, Lục Thương Hạc hét thảm một tiếng, răng cửa văng ra, trong miệng máu tươi đầm đìa. Trước đó tuy Tề Ninh nghĩ A Não tàn nhẫn, nhưng lúc này, cũng cảm thấy tán thưởng, nhìn thấy nàng túm tóc Lục Thương Hạc, kéo ông ta như kéo một con chó về phía rừng cây kia.
Tuy thân hình Lục Thương Hạc cao lớn, nhưng võ công A Não không bị phế, nội lực dù không cao, nhưng nàng dư sức kéo Lục Thương Hạc trên mặt đất.
A Não lôi xềnh xệch Lục Thương Hạc vào trong rừng, Tề Ninh liếc nhìn về phía thùng xe, thấy Hướng Bách Ảnh không có động tĩnh, cũng không do dự nữa, liền đuổi theo sau. Lục Thương Hạc kêu la thảm thiết, nhưng đêm hôm khuya khoắc giữa nơi hoang dã, làm sao có ai nghe được. Bị kéo vào tới trong rừng, lúc này mặt mày đã xám như tro tàn, Lục Thương Hạc quỳ trên mặt đất, cầu xin nói:
- Hai vị giơ cao đánh khẽ, tha ta một lần, võ công của ta bị phế, đã là một phế nhân, xin các ngươi…các ngươi thương xót!
Giọng căm hận, A Não nói:
- Bây giờ ngươi biết cầu xin tha thứ rồi? Lúc trước chẳng phải ngươi muốn dạy ta làm đàn bà sao? Nào, nói cho ta biết, ngươi định cho ta làm đàn bà như thế nào! (!!!)
- Ta…Ta thật sự là thối tha!
Lục Thương Hạc nước mắt giàn giụa:
- Ta là cháu trai của ngươi, ta xin làm cháu trai của ngươi!
Nhìn thấy cảnh đó, Tề Ninh cười nhạt, thầm nghĩ trước kia Lục Thương Hạc hết sức uy phong, nhân sĩ Tây Xuyên đều kính nể ông ta, nào ngờ hôm nay lại thảm hại như thế này. Hắn tưởng rằng trước lúc chết, Lục Thương Hạc sẽ tỏ ra kiên cường, lúc này trông ông ta còn không bằng một con chó, thực sự khiến hắn hoàn toàn thất vọng, cảm thấy giết một người như vậy cũng bẩn tay, chỉ đứng ở cách đó không xa lạnh lùng nhìn.
A Não cười khanh khách, nói:
- Cháu trai? Ta cũng không có một đứa cháu hèn nhát như ngươi.
Nàng đi quanh người Lục Thương Hạc một vòng, nói:
- Ngươi thật sự muốn sống?
- Cầu xin ngươi, chỉ cần các ngươi không giết ta, bảo ta làm gì ta cũng làm.
Lục Thương Hạc dập đầu lia lịa, tuy biết rõ mình dữ nhiều lành ít, nhưng vẫn tận lực cầu xin.
- Tốt, ngươi nói cũng đúng, võ công đã bị phế, cũng không làm được chuyện xấu.
A Não nói:
- Ngươi chỉ cần làm một việc, ta có thể tha cho ngươi.
Lục Thương Hạc ngẩng lên, nói:
- Ngươi nói đi, chỉ cần ta có thể làm được, dù nước sôi lửa bỏng, muôn lần chết, ta…ta cũng không chối từ! (!)
- Ánh mắt của ngươi rất xấu xa.
A Não cầm hàn nhận trong tay, nàng thích thú ngắm nghía:
- Thế này đi, ngươi tự tay móc mắt mình ra, ta không còn thấy hai tròng mắt xấu xa của ngươi nữa, tâm trạng sẽ tốt lên, có thể buông tha ngươi.
Lục Thương Hạc ngẩn ra, lập tức lộ vẻ hoảng sợ:
- Móc bỏ…Móc bỏ đôi mắt?
- Không muốn sao?
Khuôn mặt A Não lập tức trở nên lạnh lùng, mũi dao chỉ về phía Lục Thương Hạc.
Lục Thương Hạc nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng mở ra, nói:
- Ta…Ta móc mắt, ngươi…ngươi có thể tha cho ta?
- Ta nói chuyện giữ lời.
A Não nói:
- Ngươi bị phế võ công, lại mù mắt, không làm chuyện xấu được nữa, ta còn muốn giết ngươi làm cái gì?
Nàng thúc giục:
- Nói mau, ngươi có đáp ứng hay không? Nếu ngươi không đáp ứng, ta một đao đâm chết ngươi, người còn có thể chạy đi đâu.
Lục Thương Hạc nhìn về phía Tề Ninh, trong bóng đêm, chỉ thấy Tề Ninh như một bóng ma đứng ở bên một thân cây, không nói một lời.
Lục Thương Hạc cắn răng một cái, nói:
- Được, ngươi nói chuyện giữ lời, ta…ta móc mắt, ngươi…ngươi tha mạng cho ta.
Đương nhiên ông ta biết móc mắt ra sẽ vô cùng đau đớn, những năm còn lại của đời mình sẽ vô cùng tăm tối, nhưng so với tính mạng, thì đánh đổi một đôi mắt cũng đáng.
Chỉ có điều, làm sao đủ can đảm tự tay móc mắt mình, Lục Thương Hạc giơ tay phải lên, mở to hai mắt, tuy nội lực đã mất, nhưng dù sao sức lực vẫn còn, muốn móc mắt mình cũng vẫn đủ sức.
Run rẩy cả người, hai ngón tay hướng về phía trong mắt càng run lẩy bẩy, thậm chí ông ta không thể nhằm vào chính xác hai mắt của mình.
Thấy ông ta hồi lâu không ra tay, A Não không nhịn được, nói:
- Quên đi, ngươi luyến tiếc đôi mắt, ta cũng không kiên nhẫn chờ ngươi, một đao đâm chết ngươi là được!
Nói xong, nàng liền cầm hàn nhận đâm tới. Lục Thương Hạc quát to một tiếng, lập tức kêu lên thảm thiết, hai ngón tay đã đâm thủng tròng mắt của mình.
Hai mắt bị đâm thủng, vô cùng đau đớn, Lục Thương Hạc gào lên thê thảm, nằm trên mặt đất. A Não cười khanh khách:
- Ngươi cũng có chút can đảm đó, nếu là ta, ta cũng không dám tự móc mắt mình.
Lục Thương Hạc bụm mắt, cắn răng chịu đau, nói:
- Cô nương…Cô nương nói phải giữ lời, ta…!
- Nói giữ lời?
A Não nghi hoặc hỏi lại:
- Ta nói cái gì rồi?
- Cô nương…Cô nương nói chỉ cần ta đâm thủng mắt mình, cô nương sẽ tha cho ta một con đường sống, xin cô nương giữ lời!
Trong tròng mắt Lục Thương Hạc, máu tươi chảy ra đầm đìa, trông rất đáng sợ.
- Ta đã nói như vậy sao?
A Não thở dài:
- Ta không nhớ được rồi, có ai có thể làm chứng cho ngươi? Ta kéo ngươi tới đây, là muốn giết chết tên đại ác nhân vô sỉ nhà ngươi, làm sao có thể buông tha?
- Ngươi…!
Vừa sợ vừa giận, Lục Thương Hạc nói:
- Ngươi lật lọng!
A Não nói:
- Nếu ngươi có thể tìm được người làm chứng, ta liền tha cho ngươi!
Giọng buồn thảm, Lục Thương Hạc nói:
- Tề Ninh, ngươi…ngươi là quan to triều đình, lời nàng ta vừa nói, ngươi…ngươi nghe được chứ?
Tề Ninh không đếm xỉa tới.
A Não cười khanh khách nói:
- Lời ngươi nói ra, không có câu nào là thật, ta không tin được ngươi!
- Tiện nhân, ngươi…ngươi dám gạt ta!
Lục Thương Hạc hét lớn một tiếng, rốt cuộc liền mạng dùng hết sức lực, lao về phía A Não. A Não cười khanh khách, thân thể mềm mại chợt lóe, đã tránh thoát, lướt ra phía sau lưng Lục Thương Hạc, ra tay cấp tốc, hàn nhận xẹt qua, đã cắt đứt gân một chân của ông ta, Lục Thương Hạc kêu thảm một tiếng. A Não không làm thì thôi, đã làm là làm tới cùng, nàng thuận thế vung dao cắt đứt gân chân còn lại của ông ta. Hai chân đều bị cắt đứt gân, Lục Thương Hạc không thể đứng được, đành quỳ rạp trên mặt đất, cắn răng chịu đựng đau đớn, căm hận nói:
- Tiện nhân, ta giết ngươi! Đồ tiện nhân nhà ngươi, ta phải băm vằm ngươi thành trăm mảnh!
Vùng vẫy trên mặt đất, A Não đi quanh người ông ta một vòng, cười nói:
- Lại đây, ngươi tới đây bắt ta này! Bắt được ta, ngươi có thể băm vằm ta thành trăm mảnh, để xem ngươi có bản lĩnh đó hay không?
Lục Thương Hạc giãy dụa trên mặt đất như một con chó, A Não sáp lại gần, vung dao tùy tiện đâm lên người ông ta, rồi lập tức tránh qua một bên, không ngừng cười khanh khách.
Một cô gái nhỏ xinh đẹp, cầm đao xoay quanh người một đại hán cao lớn, thỉnh thoảng lại đâm lên người ông ta một nhát, cảnh tượng này thực sự rất kinh dị.
Tề Ninh thờ ơ đứng đó, khoanh tay lại, Lục Thương Hạc làm quá nhiều chuyện xấu, lại đối xử tàn độc với Hướng Bách Ảnh như vậy, lúc này bị A Não hành hạ, cũng là ác giả ác báo.
Chỉ khoảng nửa khắc, A Não đã đâm hơn mười nhát lên người Lục Thương Hạc. Nàng ra tay tùy tiện, có nhẹ có mạnh, cũng không thèm để ý vị trí. Ban đầu, Lục Thương Hạc còn gào to, nhưng về sau, giọng ông ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cũng không giãy dụa nữa, quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích. A Não lại đâm xuống một dao, Lục Thương Hạc cũng không kêu la, A Não hơi khựng lại, lập tức đưa tay thăm dò hơi thở của ông ta, phát hiện ông ta đã ngừng thở.
A Não nhăn mày, lẩm bẩm nói:
- Sao lại chết nhanh như vậy?
Nàng ngẩng lên nhìn về phía Tề Ninh, nhưng không còn thấy bóng dáng của hắn, xung quanh rừng cây nhỏ tối đen, hơn nữa thi thể bị đâm lỗ chỗ của Lục Thương Hạc nằm trên mặt đất, A Não cảm thấy sau lưng lạnh toát, không dám ở lâu trong rừng, liền đạp lên thi thể Lục Thương Hạc mấy cái, rồi mới chạy ra khỏi khu rừng.
Xung quanh trời đất tối đen, chỉ nghe từ phía xa xa truyền tới tiếng quạ kêu, hết sức đáng sợ.
A Não diệt trừ Lục Thương Hạc, đoàn người tiếp tục đi về phía đông.
Tề Ninh biết Hướng Bách Ảnh đã chịu đủ loại hành hạ, sức khỏe suy yếu, cũng không chịu được xóc nảy khi di chuyển trong thời gian dài, khi chạy tới một thôn trấn, hắn liền tìm một khách điếm nghỉ lại.
Tề Ninh sắp xếp xong cho Hướng Bách Ảnh, từ đầu đến cuối, Hướng Bách Ảnh cũng không nhắc tới Lục Thương Hạc một câu nào.
Hiên Viên Phá bảo khách điếm mang cơm nước tới phòng, Tề Ninh lại bảo Hiên Viên Phá ra phố mua mấy bộ quần áo, sau khi mua hai chiếc xe ngựa, ngân phiếu của Lục Thương Hạc vẫn còn dư dả, mua quần áo cũng đủ.
A Não và Tiểu Điệp đều mặc áo vải gai, mà những người khác đều bị giam lâu ngày, quần áo rách nát, đương nhiên phải có quần áo mới. Kkông tiện mặc quần áo rách ra khỏi khách điếm, trước tiên Hiên Viên Phá mua một bộ quần áo cũ trong khách điếm, rồi mới ra cửa.
A Não và Tiểu Điệp đều có phòng riêng, Tề Ninh chăm sóc Hướng Bách Ảnh, hai người cùng ở một gian, Hiên Viên Phá và Âm Vô Cực một gian.
Tề Ninh cho Hướng Bách Ảnh dùng cơm nước xong, thu dọn ổn thỏa, rồi mới tới phòng của Tiểu Điệp. Nhìn thấy Tiểu Điệp ngồi ở bên cạnh bàn, cơm nước cũng không động vào, dường như đang nghĩ ngợi cái gì, hắn đẩy cửa vào phòng, nàng cũng không phát hiện. Hắn đi tới bên cạnh, Tiểu Điệp mói phát hiện, lúng túng nói:
- Tiểu…Tiểu Điêu Nhi…!
Rồi nhận ra mình xưng hô sai, nàng cúi đầu.
Tề Ninh kéo ghế lại, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Điệp, dịu dàng nói:
- Sao nàng không ăn gì hết vậy? Thức ăn không hợp sao?
- Không…Không phải!
Tiểu Điệp vội nói:
- Chỉ là…chỉ là ta không thấy đói.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Đã lâu chúng ta không ăn gì, còn phải tiếp tục đi, không ăn là không được.
Hắn sờ bát cơm, nói:
- Nguội cả rồi, để ta bảo họ hâm nóng lại.
Tề Ninh đứng dậy, muốn đi gọi người, Tiểu Điệp đã nắm lấy chéo áo của hắn, nói:
- Đừng…Không cần!
Tề Ninh xoay người lại, thấy dáng vẻ gượng gạo của Tiểu Điệp, hắn nhíu mày, nhưng trong nháy mắt giãn ra, nói:
- Nàng có tâm sự gì cứ nói với ta, đừng giấu ở trong lòng.
- Không có, ngươi ăn cơm…ăn cơm xong chưa?
Tiểu Điệp hỏi, cả người có vẻ căng thẳng và rất gượng gạo.
Tề Ninh đưa tay ra, cầm lấy tay Tiểu Điệp, theo bản năng, Tiểu Điệp muốn rút ra, nhưng chỉ yếu ớt, càng cúi đầu xuống. Tề Ninh dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, nàng lo lắng chuyện sau này phải không?
Do dự một chút, cuối cùng Tiểu Điệp nói:
- Ngươi…Ngươi không giống như trước đây, ta…ta cũng không biết nên nói như thế nào.
- Nàng nghĩ ta hiện giờ ta là quốc công của triều đình, bởi vậy ở bên ta, nàng sẽ có áp lực?
Tề Ninh nắm bàn tay hơi thô ráp của Tiêu Điệp:
- Tiểu Điệp, lúc ở Dã Quỷ lĩnh, ta đã nói với nàng, từ nay về sau, sẽ chăm sóc chu đáo cho nàng, không để nàng bị người khác khi dễ nữa. Cho dù ta là quốc công, hay là sau này trở lại làm một tiểu khất cái, thì cả cuộc đời này, ta cũng không buông tay nàng, ngươi hiểu ý của ta chứ?
Vành mắt ửng đỏ, Tiểu Điệp nói:
- Nhưng mà…ta theo ngươi, có thể…có thể gây ra phiền phức cho ngươi không?
- Nha đầu ngốc, sao lại nghĩ như vậy?
Tề Ninh cười nói:
- Nàng theo ta, là chuyện hạnh phúc nhất của ta, sao lại có phiền phức gì chứ? Chúng ta về Thành Đô trước, sau đó sẽ quyết định để nàng về kinh thành hoặc theo ta đi Tây Bắc. Khí hậu ở Tây Bắc rất khắc nghiệt, nàng theo ta qua bên đó, sẽ rất khổ cực, tới kinh thành, phủ quốc công sẽ có người…
Tiểu Điệp không do dự nói:
- Nếu như ngươi…ngươi đồng ý, ngươi đi đâu, ta theo đó!
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Được, ta đi đâu, ngươi theo đó là tốt rồi, giống như thời gian trước kia chúng ta lưu lạc, không còn chia lìa nữa.
Trong mắt hiện ra vẻ vui sướng, Tiểu Điệp gật đầu thật mạnh, Tề Ninh cười nói:
- Được rồi, khoan hãy nói những chuyện này, còn nhiều thời gian, ta sẽ từ từ nói với nàng. Bây giờ chúng ta ăn cơm trước, ta cùng ăn với nàng.
Đôi mắt Tiểu Điệp cong lên như vầng trăng non, đúng vào lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, rồi tiếng A Não truyền vào:
- Tề Ninh, ngươi có ở trong đó không?
Tề Ninh nhíu mày, Tiểu Điệp vội nói:
- Nàng ta có việc tìm ngươi, ngươi đi đi.
- Ừ, vậy nàng mau ăn đi, lúc ta trở lại, nếu thấy nàng chưa ăn, ta sẽ không vui đâu.
Tề Ninh đứng dậy, mỉm cười, rồi mới đi tới mở cửa ra. A Não đứng trước cửa, nàng không nhìn Tề Ninh, mà nhìn vào phòng, cười tủm tỉm nói:
- Không quấy rối hai người chứ?
Tề Ninh ra cửa, thuận tay đóng cửa lại, hỏi:
- Có việc sao?
- Ta không sao, người kia có chuyện.
A Não nói:
- Hắn bào ta đi tìm ngươi.
- Người kia?
Tề Ninh ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu ra, người kia mà nàng nói, hẳn là Âm Vô Cực, cũng không biết lúc này vì sao Âm Vô Cực muốn gặp mình. Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng đi tới phòng Âm Vô Cực. A Não lùi lại mở cửa, cũng không đi vào, sau khi Tề Ninh vào phòng, nàng đóng cửa lại từ bên ngoài.
Âm Vô Cực đang ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ mở rộng, nhìn lên bầu trời. Nghe phía sau có tiếng bước chân, ông ta cũng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Nếu ngươi không giết ta, hôm nay chúng ta có thể chia tay.
Tề Ninh ngẩn ra, thở dài:
- Vì sao trưởng lão nghĩ ta muốn giết ngươi?
- Hắc Phục vì ta mà chết.
Âm Vô Cực nói:
- Ngươi và hắn cùng lên núi, đương nhiên là có giao tình không tệ, chẳng lẽ ngươi không báo thù cho hắn?
- Báo thù?
Tề Ninh đi tối, ngồi xuống một cái ghế khác, chăm chú nhìn vào bóng lưng Âm Vô Cực.
Trước kia Âm Vô Cực cưỡng bức A Vân, sau đó lại sắp đặt hại giáo chủ, thậm chí cuối cùng đem A Vân đang ngủ say hỏa táng, tất cả việc làm của ông ta, không được chính đáng, thậm chí hơi đê tiện. Đối với cái chết của giáo chủ, đương nhiên trong lòng Tề Ninh cũng có phần phẫn nộ, nhưng suy cho cùng, hắn không có thù hận với Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực cũng không thỏa hiệp với Địa Tạng, cho dù đối mặt với giáo chủ trở về báo thù, ông ta cũng không tránh né, nói một cách công bằng, người này vẫn có chút khí phách.
Điều quan trọng nhất là, ân oán giữa Âm Vô Cực và giáo chủ, chỉ là ân oán riêng của họ, trên thực tế không liên quan gì nhiều với Tề Ninh, Tề Ninh cũng không hoàn toàn không thể nói rõ, giáo chủ và Âm Vô Cực, rốt cuộc là ai thiện, ai ác.
Tất nhiên, cách đối nhân xử thế của Âm Vô Cực khiến người khác xem thường, nhưng năm xưa giáo chủ cũng cướp đoạt A Vân từ tay Âm Vô Cực, hơn nữa cũng từng lạm sát người vô tội, trong tay dính đầy máu, nếu như trước kia hắn không gặp giáo chủ lúc ông ta sa cơ thất thế, không có chút tình nghĩa đó, Tề Ninh sẽ không có ấn tượng tốt gì với giáo chủ.
Thế nhưng, nếu không có giáo chủ, rất có thể bây giờ Tề Ninh còn bị giam lỏng ở Đại Tuyết sơn.
Tuy Âm Vô Cực không tự tay giết chết giáo chủ, nhưng ông ta có liên quan rất lớn đến cái chết của giáo chủ. Trong lòng Tề Ninh có phần oán giận Âm Vô Cực, nhưng hắn không quên, Đường Nặc là con gái của Âm Vô Cực, Đường Nặc đã nhiều phen giúp hắn, làm sao hắn có thể làm hại cha của nàng?
Thế gian này có rất nhiều gút mắt tình cảm, rất khó nhận định thị phi.
- Đường cô nương ở kinh thành.
Tề Ninh im lặng một lát, rồi nói:
- Võ công của ngươi đã bị phế, ta không biết Đường cô nương có thể giúp được ngươi khôi phục được hay không, nhưng gân chân của ngươi bị cắt, với y thuật của Đường cô nương, hẳn là có thể khôi phục.
Âm Vô Cực thở dài:
- Ta vẫn biết nó đang ở kinh thành, nó ổn cả chứ?
Tề Ninh ngạc nhiên, nhưng liền nghĩ ra, dù sao ông ta cũng là cha ruột của Đường Nặc, đương nhiên không thể không quan tâm tới Đường Nặc. Đường Nặc rời khỏi Hắc Liên giáo, đương nhiên Âm Vô Cực sẽ không mặc kệ nàng, đương nhiên mấy năm nay ông ta nắm rõ tình hình của nàng.
- Ngươi yên tâm, nàng vẫn ổn.
Tề Ninh nói:
- Đường cô nương không màng danh lợi, một lòng một dạ hướng về y thuật, y thuật của nàng càng ngày càng cao.
Âm Vô Cực nói:
- Vì muốn cứu chữa cho mẫu thân, từ nhỏ nó đã say mê y đạo, đây là chuyện tốt, tuy mẫu thân của nó đã mất, nhưng với trình độ y học đạt được, sau này nó có thể có thể tế thế cứu người.
- Trưởng lão tới kinh thành, có thể gặp được nàng.
Tề Ninh nói:
- Hẳn là đã nhiều năm không gặp.
Âm Vô Cực lắc đầu, im lặng một lát, rồi nói:
- Hắc Liên giáo không còn nữa, từ nay về sau, Hắc Liên giáo cũng sẽ không xuất hiện. Cả đời này, người mà ta có lỗi nhất, là mẫu thân của nó, nếu ta còn có thể sống tạm, những năm cuộc đời này dành cho mẫu thân của nó là được.
- Trưởng lão, ngươi…?
- Không ai biết nàng được chôn ở đâu.
Âm Vô Cực nói:
- Khi nàng còn sống, rất ít người trò chuyện với nàng, hôm nay ta đi, là đi trò chuyện với nàng, sẽ không có bất cứ ai quấy rầy.
- Trưởng lão muốn về Triêu Vụ lĩnh?
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Ta chỉ lo lắng Địa Tạng sẽ tiếp tục đi tìm ngươi.
- Nửa đời, nàng hầu như bị giam lỏng ở Triêu Vụ lĩnh, nhất định là không vui.
Âm Vô Cực lẩm bẩm nói:
- Năm đó ta hứa với nàng, sẽ đưa nàng đi khắp chân trời góc biển, để nàng được nhìn trời cao biển rộng, thế nhưng…ta không làm được.
Nhìn lên trời cao ngoài cửa sổ, ông ta nói tiếp:
- Hôm nay ta chỉ là một phế nhân, cũng không còn gì ràng buộc, có thể đưa nàng đi khắp chân trời góc biển, ta đi tới đâu, có thể đưa nàng tới đó.
Tề Ninh cảm khái, thầm nghĩ khi A Vân còn sống, ngươi không đối đãi tốt với nàng, hôm nay người đã mất, mới làm như vậy thì có ích gì? Thế nhưng hắn cũng hiểu, hiển nhiên Âm Vô Cực tự biết mình mắc nợ A Vân nhiều lắm, cho nên muốn mang tro cốt của nàng đi khắp khắp góc biển chân trời, đơn giản là muốn chuộc tội mà thôi.
Người cũng đã mất, Âm Vô Cực làm như vậy, cũng chỉ là mong muốn tìm được sự bình tĩnh cho tâm hồn của mình.
- Thật ra nàng rất nhớ kinh thành.
Âm Vô Cực bỗng nói:
- Tố Y…Mẫu thân của ngươi có phải là Liễu Tố Y không?
Tề Ninh ngẩn người, không kìm chế được, thân hình hơi cúi về phía trước, hỏi:
- Trưởng lão biết mẫu thân của ta?
- A Vân thường nhắc tới nàng.
Giọng của Âm Vô Cực hết sức bình thản:
- Mẫu thân ngươi giỏi vẽ tranh, năm đó A Vân đến kinh thành, ở cùng mẫu thân ngươi một thời gian, nàng nói mẫu thân ngươi thích nhất là tranh hoa mai. Hơn nữa là hoa mai mùa đông.
Ngừng lại một chút, ông ta lẩm bẩm:
- Tuyết đọng trắng xóa, trong mênh mông tuyết trắng, hoa mai đỏ sẫm một màu, hoa mai mùa đông mới chính là loại hoa đứng đầu muôn hoa.
- Hoa mai mùa đông?
Tề Ninh không kìm chế được, đi tới bên cạnh Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực nói:
- Hoa mai chịu được giá lạnh, không trải qua cực khổ, thì không nhận thức được vẻ đẹp của hoa mai. Bởi vậy, năm đó ở kinh thành, A Vân học cách vẽ đông mai từ mẫu thân ngươi.
Khóe môi ông ta hiện ra một nụ cười héo hắt:
- Nàng còn nói, mẫu thân si mê hoa mai, trang sức nàng quý trọng nhất, là một cây trâm hoa mai bằng ngọc bích, mẫu thân ngươi luôn mang theo bên người, quý như mạng mình vậy!
“Bích ngọc mai hoa trâm?” Tề Ninh chợt nhớ tới ký hiệu hoa mai trên vai mình.
Trước kia, khi hắn ra vào phủ Cẩm Y hầu, vị thái phu nhân Tề gia cũng đã từng dò xét, thấy đúng là hắn có ký hiệu hoa mai kia, thì mới cho qua cửa. Mà trước lúc đó, Tề Ninh cũng không biết vai mình có ký hiệu đó, về sau, hắn mới biết, trên vai Thế tử Cẩm Y hầu chân chính, cũng có ký hiệu như vậy.
Lúc này, nghe Âm Vô Cực nhắc tới cây trâm hoa mai bằng ngọc bích mà Liễu Tố Y đặc biệt yêu thích, Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Điêu Nhi có liên quan tới Liễu Tố Y?
Âm Vô Cực nói:
- Lúc đó tuổi các nàng còn trẻ, chính là đang lúc thanh xuân.
Ông ta quay đầu lại nhìn Tề Ninh, nói:
- Cây trâm kia là do cha ngươi tặng cho nàng, đương nhiên nàng quý như mạng mình.
- Cha ta?
Tề Ninh nói:
- A Vân tiền bối nói với ngươi, là cha ta đưa cho mẹ ta?
Âm Vô Cực cười yếu ớt, nói:
- A Vân không nói như vậy. Lúc ở chung với mẫu thân của ngươi, A Vân phát hiện cây trâm hoa mai đó. Tuy mẫu thân ngươi là nữ giới, nhưng A Vân nói, tính tình nàng ta rộng rãi, hành động phóng khoáng, chỉ là đối với cây trâm hoa mai kia lại rất đặc biệt, A Vân muốn ngắm nghía kỹ một chút, cũng đều bị mẫu thân ngươi từ chối. Có thể thấy rằng, mẫu thân ngươi quý trọng cây trâm hoa mai kia đến mức nào. Mẫu thân ngươi nói với A Vân, cây trâm hoa mai kia là tặng vật của tình lang của nàng, A Vân mới hiểu ra.
- Tình lang?
- Là thế này.
Âm Vô Cực nói:
- Các cô nương người Miêu chúng ta gọi người con trai mà mình ngưỡng mộ, là tình lang, mẫu thân của ngươi là tiểu thư nhà quan, đương nhiên sẽ không xưng hô như vậy, chỉ nói là người đàn ông mình thích tặng cho, nhưng đương nhiên, như thế là tình lang rồi, người đó là phụ thân ngươi.
Tề Ninh thầm nghĩ, theo lẽ thường mà nó, tình lang của Liễu Tố Y, đương nhiên là Tề Cảnh.
Lúc A Vân và Đại Vu vào kinh, Liêu Tố Y chưa có chồng, theo lời Hướng Bách Ảnh nói, khi đó Tề Cảnh rất ái mộ Liễu Tố Y, nếu như ông ta tặng trâm hoa mai bằng ngọc bích cho Liễu Tố Y, cũng không có gì dáng ngạc nhiên.
- Trưởng lão, A Vân tiền bối có còn nhắc tới chuyện gì về mẫu thân ta không?
Tề Ninh hỏi.
Âm Vô Cực khẽ lắc đầu, Tề Ninh hơi thất vọng, đành nói:
- Trưởng lão muốn đi khắp thiên hạ, thế nhưng…ngươi có muốn khôi phục thương thế hơn nữa không? Trước hết đến kinh thành, để Đường cô nương trị vết thương trên chân, rồi hãy đi cũng không muộn.
- Những vết thương nhỏ này cũng không có gì đáng ngại.
Âm Vô Cực nói:
- Cho dù không thể khôi phục, ta vẫn còn một chân, chống gậy cũng có thể đi được.
- Nhưng trong thời buổi loạn lạc, hơn nữa có giặc cỏ hoành hành, võ công của trưởng lão…!
Tề Ninh ngập ngừng, nhưng không nói hết câu, chỉ nói:
- Có an toàn hay không?
Âm Vô Cực cười nói:
- Tuy võ công của ta đã bị phế, nhưng giặc cỏ tầm thường cũng không làm gì được ta.
Về điểm này, Tề Ninh cũng tin tưởng, tuy nội lực bị phế, nhưng Âm Vô Cực từng là cao thủ hàng đầu, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thật sự là người bình thường cũng không có sự uy hiếp quá lớn đối với Âm Vô Cực.
Đúng vào lúc này, nghe cửa phòng kêu lên ken két, A Não ló đầu vào, rồi lập tức bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại.
Tề Ninh nhíu mày, A Não cũng đã đi tới, nhìn Âm Vô Cực, hỏi:
- Ngươi…muốn đi?
Nhìn A Não, ánh mắt thoáng hiện vẻ hổ thẹn, Âm Vô Cực thở dài:
- A Não, tuy ta đối với ngươi không tốt, nhưng Nặc nhi cũng là tỷ tỷ của ngươi.
Ông ta nhìn Tề Ninh, nói:
- Ngươi dẫn A Não tới kinh thành, giao cho Đường Nặc chăm sóc.
- Ta không đi.
A Não lắc đầu nói:
- Kinh thành giống như lao tù, nếu ta theo tỷ tỷ, nhất định nàng sẽ quản ta chặt chẽ, chẳng khác nào tù nhân.
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ cứ làm càn như vậy mới được sao? Theo tỷ tỷ ngươi, nàng ấy còn có thể nêu gương tốt cho ngươi.
A Não vẫn lắc đầu, nói:
- Tới kinh thành rồi, ta sẽ ở với tỷ tỷ trong phủ của ngươi? Tuy rằng…ngươi đã từng cứu ta, nhưng ta sẽ không ăn nhờ ở đậu!
- Không đến kinh thành, vậy ngươi đi đâu?
Tề Ninh hỏi.
A Não ngẩn người, vẻ mặt buồn bã, cúi đầu.
Từ nhỏ nàng theo Thu Thiên Dịch hành tẩu giang hồ, sau lưng còn có Hắc Liên giáo làm hậu thuẫn, đương nhiên là vô lo, nhưng hiện nay Hắc Liên giáo đã sụp đổ, Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch đã qua đời, tuy thiên hạ rộng lớn, nhưng trong lúc nhất thời, nàng cũng không biết phải đi về đâu.
- Nếu ngươi thực sự không muốn tới kinh thành, thì cùng đi với ta vậy.
Âm Vô Cực bỗng lên tiếng:
- Tuy ta đã là phế nhân, nhưng cũng có thể chỉ điểm võ công cho ngươi, khi nào ngươi muốn rời đi, thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.
A Não thình lình ngẩng đầu lên, Tề Ninh cũng cảm thấy bất ngờ.
Đương nhiên hắn biết, với tu vi võ đạo trước kia của Âm Vô Cực, ông ta muốn dạy võ công cho A Não, thật sự là dư sức, với sự dạy dỗ của Âm Vô Cực, A Não muốn thành cao thủ hạng nhất trên giang hồ, cũng không phải là chuyện khó.
Chỉ có điều tính tình A Não hung dữ, Tề Ninh thực sự không thể dự liệu, không biết tiểu nha đầu này có thật sự trở thành cao thủ hàng đầu, hay sẽ trở thành kẻ đại gian ác trên giang hồ? Nhưng nếu nói A Não không phân biệt được phải trái, cũng là oan uổng cho nàng. Lúc ở Dã Quỷ lĩnh, dù bị Lục Thương Hạc bức hiếp, A Não cũng không vì sợ chết mà ra tay làm hại Âm Vô Cực, ít ra cũng cho thấy nàng vẫn chú ý tới tình cảm.
Sau này nàng sẽ trở thành người như thế nào, đành phải chờ xem Âm Vô Cực làm thế nào ảnh hưởng tới nàng ta.
Hơn nữa, Âm Vô Cực đề nghị dẫn A Não đi, nếu A Não đồng ý, thì mình cũng không thể ngăn cản.
- Để ta suy nghĩ một chút.
A Não trầm ngâm một hồi, mới nhẹ giọng nói. Âm Vô Cực khẽ gật đầu, nói;
- Khi trời tối, ta sẽ lên đường, nếu như ngươi nghĩ kỹ, đêm nay cùng ta rời đi.
A Não gật đầu, liếc nhìn Tề Ninh, rồi mới xoay người đi ra cửa.
- Tề Ninh, từ nay ta giao Nặc nhi cho ngươi.
Âm Vô Cực thở dài:
- Ta không phải là một người cha tốt, cũng không phải một người chồng tốt, thậm chí cũng không phải là một người tốt!
Đăm chiêu một hồi, ông ta mới nhẹ giọng nói:
- Ta cầu xin ngươi!
Tề Ninh thầm nghĩ, lúc lâm chung, Lê Tây Công đã dặn mình phải chăm sóc cho Đường Nặc, hôm nay cha của nàng cũng dặn dò như vậy, xem ra mình không thể trốn tránh gánh nặng này rồi.
Hiên Viên Phá mua quần áo trở về, phân phát cho mọi người. Ngoài ra, y còn đổi một số bạc vụn, chia cho mỗi người một phần.
Đã lâu ngày Tề Ninh chưa tắm và thay quần áo, lúc này nhìn thấy quần áo mới, hắn came thấy trong người bứt rứt, liền sai chủ khách điếm chuẩn bị nước tắm trong phòng của Hiên Viên Phá, tắm một trận thỏa thích, rồi thay quần áo. Mặc dù quần ảo bằng vải thô, kém xa gấm vóc hắn mặc trước kia, nhưng được mặc quần áo sạch sẽ, cả người cũng vô cùng thoải mái.
Sau khi thu dọn xong, Hiên Viên Phá vào phòng, nói:
- Quốc công, ta đã hỏi thăm một chút, với tốc độ của chúng ta, còn bốn ngày nữa, chúng ta mới đến nơi.
- Đến thị trấn bổ sung thức ăn nước uống, đêm nay chúng ta lên đường.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta hoàn toàn không biết, quân đoàn Tần Hoài đã đánh tới nơi nào, tới Thành Đô gặp Vi Thư Đồng, hẳn là có thể biết rõ tình hình.
Hiên Viên Phá nói:
- Ta cũng phải nhanh chóng trở lại kinh thành, phục mệnh Thần hầu. Hiện nay, hẳn là Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ vẫn ẩn trốn ở kinh thành, suy nghĩ hồi kinh, nhất định phải nhanh chóng tìm ra bọn họ.
Nghe tới hai tiếng “Thần hầu”, Tề Ninh hơi nhíu mày, Hiên Viên Phá nhận thấy vẻ mặt Tề Ninh khác thường, liền hỏi:
- Quốc công có tâm sự gì sao?
Hơi trầm ngâm một chút, Tề Ninh mới nói:
- Có một việc, ta vẫn chưa nói cho ngươi biết.
- Ồ?
Hiên Viên Phá ngạc nhiên, Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Thần hầu đã qua đời.
Toàn thân Hiên Viên Phá cứng đờ, không khí như ngưng đọng lại, một lúc sau, Hiên Viên Phá mới cười gượng, nói:
- Quốc công, loại chuyện này…không nên đem ra đùa giỡn.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ta không đùa. Ngươi cũng biết, Thần hầu vốn có thương tích trong người?
Hiên Viên Phá nhíu mày, suy nghĩ một chút, mơi snois:
- Tuy Thần hầu không nói rõ, nhưng…ta cũng phát hiện thân thể Thần hầu có điểm khác thường. Chẳng lẽ…vết thương của Thần hầu phát tác?
- Nhiều năm trước, ông ấy tới Đại Tuyết sơn.
Tề Ninh nói:
- Hơn nữa, còn giao đấu với Trục Nhật Pháp Vương.
Cả người chấn động, Hiên Viên Phá nói:
- Trục Nhật Pháp Vương? Thần hầu…Thần hầu đã giao thủ với Trục Nhật Pháp Vương, chuyện này…sao có thể? Ta không biết.
- Thần hầu luôn giấu diếm chuyện này.
Tề Ninh thở dài:
- Ông ấy bị Trục Nhật Pháp Vương gây thương tích, trước đây không lâu, ông ấy lại tới Tây Bắc. Ta cùng ông ấy tới Đại Tuyết sơn, Thần hầu…rốt cuộc không phải là đối thủ của Trục Nhật Pháp Vương, bị Trục Nhật Pháp Vương đả thương, thương thế quá nặng, ông ấy…!
Tề Ninh cười khổ, lắc đầu:
- Ông ấy mất ở Đại Tuyết sơn.
Hiên Viên Phá siết chặt hai nắm tay, cả người rung động.
Tề Ninh cũng không nói ra chân tướng, cho biết Tây Môn Vô Ngân rốt cuộc chết trong tay giáo chủ.
Tây Môn Vô Ngân là Thần hầu của Thần Hầu phủ, cũng là hầu tước của đế quốc Đại Sở, bất cứ ai xúc phạm tới Tây Môn Vô Ngân, tất nhiên sẽ bị Thần Hầu phủ trả thù.
Tuy giáo chủ đã mất, nhưng tàn đảng của Hắc Liên giáo vẫn còn, quan trọng nhất là, Hắc Liên giáo thuộc vể thế lực của người miêu, một khi Thần Hầu phủ xem Hắc Liên giáo là cừu địch, tất nhiên cũng sẽ chĩa mũi dùi về phía người Miêu, không thể trả thù giáo chủ, chắc chắn Thần Hầu phủ sẽ vung đao tàn sát tàn đảng của Hắc Liên giáo, thậm chí là người Miêu.
Dù sao đường đường là Thần hầu của Thần Hầu phủ bị hại, nếu Thần Hầu phủ không có hành động gì, không những sẽ bị các môn phái trên giang hồ khinh thường, thậm chí bản thân Thần Hầu phủ cũng không ngẩng mặt lên được.
Một khi hắn nói ra chân tướng, đương nhiên sẽ khiến Thần Hầu phủ đối lập với người Miêu. Thần Hầu phủ vẫn là nha môn quản lý các địa môn phái trên giang hồ, để lấy lòng Thần Hầu phủ, không chừng các môn phái trên giang hồ cũng sẽ tấn công Hắc Liên giáo.
Bởi vậy, Tề Ninh không muốn nói rõ chân tướng.
Hắn chỉ có thể đổ hết chuyện này lên đầu Trục Nhật Pháp Vương, tuy nói Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ, nhưng trước đó ông ta đã bị Trục Nhật Pháp Vương đánh trọng thương, nói Trục Nhật Pháp Vương giết ông ta, cũng không oan.
Trục Nhật Pháp Vương đã chết, Thần Hầu phủ có trả thù Vương quốc Cổ Tượng hay không, đó là chuyện của Thần Hầu phủ, Thần Hầu phủ chĩa mũi dùi vào Vương quốc Cổ Tượng, dù sao cũng còn hơn là xem người Miêu là cừu địch.
Cũng may, tất cả mọi chuyện xảy ra trên Đại Tuyết sơn, cũng không có ai biết, ngoài hắn.
Giáo chủ và Trục Nhật Pháp Vương đều đã qua đời, mà Tây Môn Vô Ngân cũng đã bị giết, người có mặt ở hiện trường, chỉ có Tề Ninh sống sót, không ai có thể biết Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ.
- Hiền đệ nói rất đúng, Địa Tạng muốn làm loạn Tây Xuyên, sẽ tập hợp hai thế lực của Lý Hoằng Tín và bảy mươi hai động người Miêu. Triều đình luôn dán mắt vào Lý Hoằng Tín, nếu như không có bảy mươi hai động người Miêu khởi sự, Lý Hoằng Tín hoàn toàn không thể tạo ra sóng gió. Nhưng nếu như chỉ có bảy mươi hai động người Miêu làm loạn, không có chủ tướng trấn giữ, ngọn lửa mà bảy mươi hai động người Miêu khơi lên, sẽ nhanh chóng bị dập tắt. Năm xưa, Lý Hoằng Tín đã từng đánh nhau với triều đình, chỉ khi Lý Hoằng Tín và bảy mươi hai động người Miêu hợp lại, mới có thể thật sự làm Tây Xuyên rối loạn. Khi Tây Xuyên rơi vào hỗn loạn, quan binh được điều tới Tây Xuyên dẹp loạn, một khi kinh thành xảy ra biến cố, cho dù quan binh muốn quay về cứu viện, thứ nhất sẽ bị phản quân cầm chân, thứ hai là cách xa kinh thành, muốn cứu cũng không kịp.
Ông ta gọi Hướng Bách Ảnh là “Hiền đệ” rất tự nhiên, như thể giữa hai người chưa bao giờ phát sinh chuyện gì vậy.
Trong lòng mọi người đều cảm thấy ngượng thay cho Lục Thương Hạc. Tề Ninh hỏi:
- Trước kia ở Đông Hải, trên đảo kia có một người tự xưng là Quỷ vương, hắn là ai?
- Hắn là Nhiếp Thiên Sứ Giả.
Lục Thương Hạc nói:
- Người nọ là một người lùn, nhưng võ công không tệ, còn cao hơn nhiều so với Trì Bảo Đồng Tử.
Tề Ninh hơi đăm chiêu:
- Trì Bảo Đồng Tử, Bảo Tàng Thiên Nữ và Đại Lực Sứ Giả đều gây loạn ở Tây Xuyên, Nhiếp Thiên Sứ Giả cấu kết với Giang gia ở Đông Hải, trong Địa Tạng Lục Sứ, còn có hai người nữa ở nơi nào? Họ cũng không ở Dã Quỷ lĩnh.
Tề Ninh một trận chém giết rời khỏi Dã Quỷ lĩnh, chỉ có điều, trước đó hắn giết chết Trì Bảo Đồng Tử, nhưng không nhìn thấy các sứ giả khác, hắn biết nếu những người còn lại trong Địa Tạng Lục Sứ còn ở trên núi, họ sẽ xuất hiện chứ không ẩn nấp.
Đại Lực Sứ Giả và Trì Bảo Đồng Tử đều chết dưới tay Tề Ninh, Bảo Tàng Thiên Nữ Hoa Tưởng Dung không thấy tung tích, hẳn là cùng xuống núi với Địa Tạng, nhưng trong Địa Tạng Lục Sứ, còn có Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ, nhưng họ chưa bao giờ lộ mặt.
Lục Thương Hạc nói:
- Hai năm trước, trên giang hồ đã không thấy tung tích của Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ, ta đoán là Địa Tạng phái họ đi làm chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc là đi đâu, thì ta…ta thực sự không biết, Địa Tạng cũng chưa từng đề cập tới họ.
- Nếu Địa Tạng một lòng muốn làm phản, như vậy tất nhiên nàng ta sẽ bố trí người ở kinh thành.
Hiên Viên Phá nói:
- Ta cho rằng rất có thể hai người kia ẩn nấp ở kinh thành.
Khi nói câu này, giọng y hơi gượng gạo, dù sao chức trách của Thần Hầu phủ là đối phó với mật thám của kẻ địch, đối thủ lớn nhất của Thần Hầu phủ, đương nhiên là Cửu Thiên lâu của Bắc Hán, tuy nói rằng người của Địa Tạng ngấm ngầm ẩn núp ở kinh thành, trước đó người của Thần Hầu phủ cũng không chú ý tới Địa Tạng, nhưng nếu như thủ hạ của Địa Tạng là mật thám yên ổn ẩn núp ở kinh thành, mà Thần Hầu phủ hoàn toàn không hay biết, thì đúng là mất mặt.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, thân hình đột nhiên chấn động, trầm giọng nói:
- Là Hỏa Môn!
Mọi người đều không hiểu, nhìn về phía Tề Ninh, Hiên Viên Phá nghi hoặc nói:
- Quốc công, Hỏa Môn là cái gì?
Tề Ninh đáp:
- Các ngươi có điều không rõ, trước kia Hắc Lân doanh xảy ra một vụ án lớn, phu nhân của Thái phó Tự Thiếu khanh Mạnh Quảng đi suốt đêm về quê nhà, khi đi ngang qua vùng phụ cận nơi đóng quân của Hắc Lân doanh, lại gặp phải tai họa bất ngờ, mấy người tùy tùng bị giết chết, nếu như không nhờ có nha dịch của Kinh Đô phủ đi ngang qua, thì ngay cả Mạnh phu nhân cũng gặp phải chuyện không hay rồi.
Thời gian đó Hiên Viên Phá ở Tây Xuyên, y không hay biết vụ án này, kinh ngạc hỏi:
- Vụ án đó có liên quan gì tới Hắc Lân doanh?
- Nha sai của Kinh Đô phủ bắt được hung thủ, mấy tên nha sai đều là người của Hắc Lân doanh .
Vẻ mặt nghiêm nghị, Tề Ninh nói:
- Từ đó, trải qua điều tra, chuyện này từ đầu đến cuối là một cái bẫy, nha sai của Kinh Đô phủ là bị người bị lợi dụng, may mắn là bắt được hung thủ, mà mấy tên hung thủ đó, là tân binh vừa được chiêu mộ của Hắc Lân doanh, bọn họ…là người của Hỏa Môn!
Hiên Viên Phá nhíu mày nói:
- Hỏa Môn? Thuộc hạ chưa bao giờ nghe thấy môn phái nào có tên đó.
- Người đứng đầu Hỏa Môn được gọi là Quỷ thiên sư.
Tề Ninh giải thích:
- Đến nay, lai lịch của người này vẫn không rõ, nhưng có thể khẳng định, người này âm thầm chiêu mộ không ít người, lại ra lệnh cho họ nhân lúc Hắc Lân doanh chiêu mộ tân binh, lẫn vào trong đó.
- Quỷ thiên sư?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Ta cũng chưa từng nghe nói tới người này.
- Hung thủ bị bắt của Hỏa Môn khai báo, trên mu bàn tay của Quỷ thiên sư, có xăm hình ngọn lửa.
Tề Ninh còn chưa nói xong, Lục Thương Hạc đã kêu lên:
- Đó là Diễm Ma Sứ Giả! Đúng vậy, trên mu bàn tay của Diễm Ma Sứ Giả cũng có hình xăm ngọn lửa, Quỷ thiên sư mà ngươi nói, có thể là Diễm Ma Sứ Giả.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Quả thật là hắn. Nói như vậy, Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ đều ở kinh thành rồi.
Nói tới đây, hắn thầm rùng mình, chợt nghĩ, Trác Tiên Nhi có thể là người của Địa Tạng, như vậy nàng có thể có liên quan tới Diễm Ma Sứ Giả hay không? Thậm chí, Trác Tiên Nhi chính là vị Đại Từ Thiên Nữ kia? Nếu sự thật đúng là như vậy, vậy thì lúc trước ở trong cung, người mặc áo bào đen tự xưng là thuộc hạ của Mục Vân hầu, có phải là Diễm Ma Sứ Giả?
Thế lực của Địa Tạng, chẳng lẽ đã thâm nhập tới trong cung rồi?
Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, việc mấy tên ác đồ của Hỏa Môn giết chết người hầu của Mạnh thiếu khanh, là có người bày mưu tính kế?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Sau khi xảy ra việc đó, triều đình lấy cớ kỷ luật quân doanh của Hắc Lân doanh không nghiêm, đã điều Ngô Đạt Lâm tới làm phó thống lĩnh, mà bản thân Ngô Đạt Lâm, là phó thống lĩnh Vũ Lâm doanh.
- Ngô Đạt Lâm?
Hiên Viên Phá nói:
- Dường như người này do Tư Mã Lam đề bạt, hắn có thể thâm nhập Vũ Lâm doanh, dường như cũng do một tay Tư Mã Lam thúc đẩy.
- Không sai.
Tề Ninh nói:
- Sau khi việc này qua đi không lâu, nhân lúc thánh thượng tế trời, Hoài Nam vương đã làm phản, định sau khi giết chết Tư Mã Lam, sẽ lên ngôi hoàng đế.
Những người kia cũng không biết quan hệ phức tạp rắc rối trong triều, nhưng dường như hiểu ra điều gì, Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, Ngô Đạt Lâm là do Tư Mã Lam điều tới Vũ Lâm doanh, lúc hoàng đế tế trời, đương nhiên là Vũ Lâm doanh hộ giá, điều Ngô Đạt Lâm khỏi Vũ Lâm doanh, chẳng khác nào triệt hạ thế lực của Tư Mã Lam ở Vũ Lâm doanh.
Tề Ninh nói:
- Thật ra chuyện này vốn do một tay Hoài Nam vương gây ra, vụ án phát sinh ở Hắc Lân doanh, hẳn là do Hoài Nam vương bày ra. Khi điều Ngô Đạt Lâm đi, là Hoài Nam vương muốn cho Trì Phượng Điển hoàn toàn nắm Vũ Lâm doanh trong tay, từ đó gây khó dễ cho Tư Mã Lam. Chỉ có điều…rốt cuộc Trì Phượng Điển không được như Hoài Nam vương mong muốn, cuộc mưu phản đó, Hoài Nam vương hoàn toàn rơi vào bẫy của Tư Mã Lam.
Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Ít ra có thể chứng minh, Quỷ thiên sư vẫn âm thầm cấu kết với Hoài Nam vương. Nói cách khác, Địa Tạng có liên quan tới Hoài Nam vương.
- Thì ra là thế!
Hiên Viên Phá khẽ gật đầu.
Âm Vô Cực nói:
- Vậy chuyện đó có chứng minh được, trước kia Địa Tạng muốn hỗ trợ Hoài Nam vương lên ngôi hoàng đế?
Nhìn Lục Thương Hạc, Hiên Viên Phá cũng trầm giọng hỏi:
- Lục Thương Hạc, việc Địa Tạng cấu kết với Hoài Nam vương, ngươi cũng biết chứ?
- Ta không biết!
Lục Thương Hạc vội nói:
- Ngay cả việc Quỷ thiên sư, à không, ngay cả việc Diễm Ma Sứ Gỉa ở kinh thành, ta cũng không biết, càng không biết bọn họ có ngầm cấu kết với Hoài Nam vương hay không.
Tề Ninh hơi đăm chiêu, nói:
- Địa Tạng phái Diễm Ma Sứ Giả ẩn nấp ở kinh thành, ngầm cấu kết với Hoài Nam vương, hơn nữa bày ra vụ án Hắc Lân doanh!
Nói tới đây, hắn cũng im lặng suy nghĩ. Đột nhiên Hướng Bách Ảnh nói:
- Sai rồi, sai rồi!
- Hướng thúc thúc, ý thúc là?
- Thế gia Đông Hải chuẩn bị kế hoạch nhiều năm, phía Tây Xuyên, Địa Tạng cũng bày bố rất lâu.
Hướng Bách Ảnh chậm rãi nói:
- Việc Sở quốc và Bắc Hán giao chiến, là không thể tránh được, toàn bộ chuyện này được ngấm ngầm bày bố, chỉ đợi quân Sở bắc thượng, là lập tức nổi loạn. Vừa rồi ngươi cũng đã nói, Địa Tạng trăm phương ngàn kế muốn thu hút binh mã triều đình tới Tây Xuyên, sau đó người của Thế gia Đông Hải sẽ nhân cơ hội tiến đến kinh thành. Nếu như Đại Tạng thực sự ngầm cấu kết với Hoài Nam vương, kế hoạch này đương nhiên là được bọn họ cùng nhau chuẩn bị một cách kỹ lưỡng.
Tề Ninh nói:
- Đúng vậy. Nếu như Đại Tạng thật sự muốn hỗ trợ Hoài Nam vương soán ngôi hoàng đế, thì đương nhiên Hoài Nam vương biết tất cả kế hoạch này.
- Đã như vậy, vì sao Hoài Nam vương phải nổi loạn sớm như vậy?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Trong tay Hoài Nam vương không có binh quyền, trong khi Tư Mã Lam lại hầu như khống chế cả triều đình lẫn bên ngoài, nếu Hoài Nam vương đã vạch kế hoạch cùng Địa Tạng, vì sao không tiếp tục chờ đợi? Vì sao ngay trước lúc kế hoạch được tiến hành, lại tùy tiện ra tay lúc hoàng đế tế trời? So với kế hoạch giữa ông ta và Địa Tạng, việc mưu phản vào lúc đó rất phiêu lưu, Hoài Nam vương không thể không biết điều đó!
Tuy không hiểu việc triều đình, nhưng A Não cũng không kìm chế được, xen vào nói:
- Có phải là bọn Hoài Nam vương không chờ được?
- Trước lúc Hoài Nam vương mưu phản, Bắc Hán đã xảy ra nội loạn, hơn nữa triều đình đã chuẩn bị bắc thượng, Hoài Nam vương cũng tham dự vào việc chuẩn bị, hẳn là ông ta hiểu rõ, chỉ việc chờ quân Sở bắc thượng, là thời cơ của ông ta đã tới.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Hơn nữa, lúc đó việc thế gia Đông Hải mưu phản còn chưa bị phát hiện, Lý Hoằng Tín vẫn còn sống, tuy rằng âm mưu khống chế Cái Bang thất bại, nhưng không có nghĩa là kế hoạch của bọn họ thất bại.
Trầm ngâm một chút, hắn nói tiếp:
- Hướng thúc thúc nói rất đúng, theo lý mà nói, Hoài Nam vương không có lý do gì mưu phản vào thời điểm đó, nếu ông ta đã nhẫn nại nhiều năm như vậy, vì sao không tiếp tục kiên trì thêm một thời gian nữa.
Hiên Viên Phá nói:
- Quốc công, như vậy đã cho thấy, Hoài Nam vương cũng không biết kế hoạch kia, nếu không ông ta sẽ không ra tay sớm một cách ngu xuẩn như vậy.
- Nhưng vụ án mà Quỷ thiên sư bày bố, lại thực sự phù hợp với lợi ích của Hoài Nam vương.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Chẳng lẽ tất cả chuyện đó, đều không phải là do Hoài Nam vương điều khiển?
Hiên Viên Phá nói:
- Thật ra…
Nhưng đột nhiên y im bặt, Tề Ninh nói:
- Ngươi cứ việc nói, đừng ngại.
- Quốc công, chuyện này có liên quan tới Thế tử của Hoài Nam vương hay không?
Hiên Viên Phá hơi đăm chiêu:
- Có phải Thế tử của Hoài Nam vương giấu diếm Hoài Nam vương, ngầm cấu kết với Địa Tạng?
Tề Ninh nói:
- Cũng không phải ta không nghĩ tới điều đó, nhưng Thế tử của Hoài Nam vương đã nhiều năm không rời phủ, hơn nữa hắn còn trẻ tuổi, làm sao có thể cấu kết với Địa Tạng? Điều mấu chốt là, người này mắc bệnh nan y, không sống được bao lâu nữa, theo thái y chẩn đoán, cũng chỉ sống được một năm rưỡi nữa, hắn cấu kết với Địa Tạng, là vì cái gì? Có thể kế hoạch còn chưa kịp thực hiện, hắn đã mất rồi.
- Thế tử của Hoài Nam vương thực sự mắc bệnh nặng.
Hiên Viên Phá gật đầu nói:
- Thần Hầu phủ luôn theo dõi động tĩnh của Hoài Nam vương, mấy năm nay Thế tử của Hoài Nam vương rất hiếm khi ra ngoài, theo điều tra của Thần Hầu phủ, hắn thực sự không sống được bao lâu nữa.
- Phải chăng Hoài Nam vương cũng không biết tới sự tồn tại của Địa Tạng, nhưng lại biết đến sự tồn tại của Quỷ thiên sư, muốn lợi dụng Quỷ thiên sư, nhưng bị Quỷ thiên sư lợi dụng ngược lại?
Âm Vô Cực nói:
- Người mà Địa Tạng trợ giúp, là người khác?
- Nhân vật có thể khiến Địa Tạng tận tâm tận lực trợ giúp, có thể là ai?
Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Trong thiên hạ, có ai lại có thể khiến một đại tông sư như nàng ta bất chấp vất vả, chấp nhận làm tùy tùng?
Lúc này từ bên ngoài vọng vào tiếng sấm, Tề Ninh liếc nhìn ra ngoài hang, nói:
- Chỗ này không thích hợp ở lâu, chúng ta rời khỏi chỗ này trước rồi nói sau.
Lục Thương Hạc nói:
- Lục trang chủ, làm phiền ngươi dẫn chúng ta xuống núi.
Lục Thương Hạc nghe giọng của Tề Ninh cũng không lạnh lùng lắm, khát vọng sống còn chợt dâng lên, liền nói:
- Nên như vậy, nên như vậy!
Tề Ninh và Hiên Viên Phá đều đã chuẩn bị sẵn nón rộng vành cho mọi người, cả đoàn dìu đỡ lẫn nhau rời khỏi hang, tuy Lục Thương Hạc bị phế võ công, nhưng Hiên Viên Phá vẫn cầm đao đi theo bên cạnh ông ta, Hướng Bách Ảnh bị cắt gân chân, Tề Ninh đích thân cõng ông ta xuống núi.
Ban đầu, Lục Thương Hạc cũng không biết mình đang ở đâu, Hiên Viên Phá miêu tả đại khái vị trí, lúc này Lục Thương Hạc mới dẫn mọi người đi về phía bắc.
Tề Ninh biết Lục Thương Hạc là người rất sợ chết, hôm nay tính mạng đang nằm trong sự khống chế của mình, hơn nữa võ công đã bị phế, chắc chắn ông ta sẽ không dám giở trò.
Đường trên núi gồ ghề khó đi, đến lúc hừng đông, rốt cuộc cơn mưa to trọn đêm cũng ngừng lại, cả dãy Dã Quỷ lĩnh cũng bắt đầu đón nắng sớm.
Không khí sau cơn mưa vô cùng tươi mát, tỏa ra một mùi hỗn hợp giữa mùi bùn đất và mùi cây lá, thấm vào tận gan ruột, tuy nhiên chưa ra khỏi Dã Quỷ lĩnh, mọi người cũng không dám lơ là.
Đi một mạch đến sau Chính Ngọ, mọi người mới xuống khỏi núi. Tuy có võ công cao cường, nhưng Tề Ninh lo lắng trong đoàn có nhiều người bị thương, cho nên không chọn đường lớn, mà đi theo đường nhỏ vắng người. Đối với lính canh gác trên núi, hiển nhiên Lục Thương Hạc nắm rất rõ, tránh được lính gác, đi đường cũng rất thuận lợi.
Tới dưới chân núi, cũng không ngừng nghỉ, cả đoàn tiến về phía đông bắc, đến tận lúc hoàng hôn, mới tới một thôn trấn.
Thôn trấn không lớn, dân cũng không nhiều, Hiên Viên Phá tìm khắp thôn trấn, mới tìm được hai chiếc xe ngựa, vốn định thuê, nhưng người đánh xe không chịu đi theo, Hiên Viên Phá không thể cưỡng ép, muốn mua luôn xe ngựa, nhưng lại không đủ tiền.
Trước nay Tề Ninh luôn mang tiền theo người, tuy nhiên lần này trước, lúc bị giam, tiền bạc đã bị lấy đi, tình huống của những người khác cũng đều như vậy. Cũng may Hiên Viên Phá lục được mấy tấm ngân phiếu trên người Lục Thương Hạc, mới mua được hai chiếc xe ngựa kia, bảy người lên xe đi về Thành Đô.
Xe ngựa chạy suốt đêm, Lục Thương Hạc bị phế võ công, lại bị A Não đâm hai đao, chảy khá nhiều máu, tuy lúc xuống núi, có băng bó sơ qua, nhưng tinh thần uể oải, rồi lại bị buộc đánh xe, đành phải cố gắng chống đỡ.
Lúc nửa đêm, Lục Thương Hạc buồn ngủ không chịu nổi, chợt nghe giọng Tề Ninh từ trong xe vọng ra:
- Đậu xe tạm nghỉ!
Lục Thương Hạc rất vui mừng, vội dừng xe. Lúc này đang ở giữa nơi hoang dã, bốn phía tối đen. Tề Ninh nhảy xuống xe, vỗ vào vai Lục Thương Hạc, bảo ông ta xuống xe, như cười như không, chỉ vào rừng cây nhỏ bên cạnh, nói:
- Lục trang chủ, ta có chút việc muốn bàn với ngươi, chúng ta qua bên kia nói chuyện.
Tâm trạng Lục Thương Hạc chùng xuống, biết chuyện không ổn, hành động qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, cả đời ông ta đã làm không biết bao nhiêu lần, lúc này Tề Ninh bảo mình tới rừng cây nhỏ, nhất định không phải chuyện gì tốt. Hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, Lục Thương Hạc run giọng nói:
- Quốc công, từ nay về sau, ta…ta nguyện làm thân trâu ngựa, ngươi bảo ta làm gì, ta làm cái đó. Ta hận Địa Tạng thấu xương, chúng ta cùng nghĩ biện pháp diệt trừ nàng ta, ngươi…ngươi tha ta một lần!
Thấy Tề Ninh vẻ mặt tươi cười, nhưng sát ý tràn ngập trong đôi mắt, biết khẩn cầu hắn cũng không có tác dụng, Lục Thương Hạc liền hướng về phía thùng xe, khóc ròng nói:
- Tiêu Dao, Tiêu Dao, ta sai rồi, trước đây ta không nên đối xử như vậy với ngươi. Thế nhưng…Thế nhưng ta làm tất cả cũng vì Túc Ảnh, ta muốn giành được sự tín nhiệm của Địa Tạng, tìm cơ hội cứu Túc Ảnh ra, ta…!
Trong thùng xe, không có tiếng đáp lại.
Chiếc xe ngựa phía sau cũng dừng lại, Hiên Viên Phá đánh xe, Âm Vô Cực và A Não ở trong thùng xe, nghe tiếng bên này, A Não liền từ trong xe nói:
- Ngươi muốn giết hắn phải không? Đem hắn băm vằm thành trăm mảnh.
- Tiêu Dao…!
Thấy A Não sáp lại, biết cô gái nhỏ xinh đẹp này tuy ít tuổi, nhưng thủ đoạn độc ác, Lục Thương Hạc lạnh toát sống lưng, vội kêu lên thảm thiết:
- Tiêu Dao, mau cứu ta! Năm xưa chúng ta kết nghĩa kim lan, ngươi…!
Ông ta còn chưa nói xong, A Não đã xông tới, tung chân đá vào miệng Lục Thương Hạc. Nàng đá rất mạnh, Lục Thương Hạc hét thảm một tiếng, răng cửa văng ra, trong miệng máu tươi đầm đìa. Trước đó tuy Tề Ninh nghĩ A Não tàn nhẫn, nhưng lúc này, cũng cảm thấy tán thưởng, nhìn thấy nàng túm tóc Lục Thương Hạc, kéo ông ta như kéo một con chó về phía rừng cây kia.
Tuy thân hình Lục Thương Hạc cao lớn, nhưng võ công A Não không bị phế, nội lực dù không cao, nhưng nàng dư sức kéo Lục Thương Hạc trên mặt đất.
A Não lôi xềnh xệch Lục Thương Hạc vào trong rừng, Tề Ninh liếc nhìn về phía thùng xe, thấy Hướng Bách Ảnh không có động tĩnh, cũng không do dự nữa, liền đuổi theo sau. Lục Thương Hạc kêu la thảm thiết, nhưng đêm hôm khuya khoắc giữa nơi hoang dã, làm sao có ai nghe được. Bị kéo vào tới trong rừng, lúc này mặt mày đã xám như tro tàn, Lục Thương Hạc quỳ trên mặt đất, cầu xin nói:
- Hai vị giơ cao đánh khẽ, tha ta một lần, võ công của ta bị phế, đã là một phế nhân, xin các ngươi…các ngươi thương xót!
Giọng căm hận, A Não nói:
- Bây giờ ngươi biết cầu xin tha thứ rồi? Lúc trước chẳng phải ngươi muốn dạy ta làm đàn bà sao? Nào, nói cho ta biết, ngươi định cho ta làm đàn bà như thế nào! (!!!)
- Ta…Ta thật sự là thối tha!
Lục Thương Hạc nước mắt giàn giụa:
- Ta là cháu trai của ngươi, ta xin làm cháu trai của ngươi!
Nhìn thấy cảnh đó, Tề Ninh cười nhạt, thầm nghĩ trước kia Lục Thương Hạc hết sức uy phong, nhân sĩ Tây Xuyên đều kính nể ông ta, nào ngờ hôm nay lại thảm hại như thế này. Hắn tưởng rằng trước lúc chết, Lục Thương Hạc sẽ tỏ ra kiên cường, lúc này trông ông ta còn không bằng một con chó, thực sự khiến hắn hoàn toàn thất vọng, cảm thấy giết một người như vậy cũng bẩn tay, chỉ đứng ở cách đó không xa lạnh lùng nhìn.
A Não cười khanh khách, nói:
- Cháu trai? Ta cũng không có một đứa cháu hèn nhát như ngươi.
Nàng đi quanh người Lục Thương Hạc một vòng, nói:
- Ngươi thật sự muốn sống?
- Cầu xin ngươi, chỉ cần các ngươi không giết ta, bảo ta làm gì ta cũng làm.
Lục Thương Hạc dập đầu lia lịa, tuy biết rõ mình dữ nhiều lành ít, nhưng vẫn tận lực cầu xin.
- Tốt, ngươi nói cũng đúng, võ công đã bị phế, cũng không làm được chuyện xấu.
A Não nói:
- Ngươi chỉ cần làm một việc, ta có thể tha cho ngươi.
Lục Thương Hạc ngẩng lên, nói:
- Ngươi nói đi, chỉ cần ta có thể làm được, dù nước sôi lửa bỏng, muôn lần chết, ta…ta cũng không chối từ! (!)
- Ánh mắt của ngươi rất xấu xa.
A Não cầm hàn nhận trong tay, nàng thích thú ngắm nghía:
- Thế này đi, ngươi tự tay móc mắt mình ra, ta không còn thấy hai tròng mắt xấu xa của ngươi nữa, tâm trạng sẽ tốt lên, có thể buông tha ngươi.
Lục Thương Hạc ngẩn ra, lập tức lộ vẻ hoảng sợ:
- Móc bỏ…Móc bỏ đôi mắt?
- Không muốn sao?
Khuôn mặt A Não lập tức trở nên lạnh lùng, mũi dao chỉ về phía Lục Thương Hạc.
Lục Thương Hạc nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng mở ra, nói:
- Ta…Ta móc mắt, ngươi…ngươi có thể tha cho ta?
- Ta nói chuyện giữ lời.
A Não nói:
- Ngươi bị phế võ công, lại mù mắt, không làm chuyện xấu được nữa, ta còn muốn giết ngươi làm cái gì?
Nàng thúc giục:
- Nói mau, ngươi có đáp ứng hay không? Nếu ngươi không đáp ứng, ta một đao đâm chết ngươi, người còn có thể chạy đi đâu.
Lục Thương Hạc nhìn về phía Tề Ninh, trong bóng đêm, chỉ thấy Tề Ninh như một bóng ma đứng ở bên một thân cây, không nói một lời.
Lục Thương Hạc cắn răng một cái, nói:
- Được, ngươi nói chuyện giữ lời, ta…ta móc mắt, ngươi…ngươi tha mạng cho ta.
Đương nhiên ông ta biết móc mắt ra sẽ vô cùng đau đớn, những năm còn lại của đời mình sẽ vô cùng tăm tối, nhưng so với tính mạng, thì đánh đổi một đôi mắt cũng đáng.
Chỉ có điều, làm sao đủ can đảm tự tay móc mắt mình, Lục Thương Hạc giơ tay phải lên, mở to hai mắt, tuy nội lực đã mất, nhưng dù sao sức lực vẫn còn, muốn móc mắt mình cũng vẫn đủ sức.
Run rẩy cả người, hai ngón tay hướng về phía trong mắt càng run lẩy bẩy, thậm chí ông ta không thể nhằm vào chính xác hai mắt của mình.
Thấy ông ta hồi lâu không ra tay, A Não không nhịn được, nói:
- Quên đi, ngươi luyến tiếc đôi mắt, ta cũng không kiên nhẫn chờ ngươi, một đao đâm chết ngươi là được!
Nói xong, nàng liền cầm hàn nhận đâm tới. Lục Thương Hạc quát to một tiếng, lập tức kêu lên thảm thiết, hai ngón tay đã đâm thủng tròng mắt của mình.
Hai mắt bị đâm thủng, vô cùng đau đớn, Lục Thương Hạc gào lên thê thảm, nằm trên mặt đất. A Não cười khanh khách:
- Ngươi cũng có chút can đảm đó, nếu là ta, ta cũng không dám tự móc mắt mình.
Lục Thương Hạc bụm mắt, cắn răng chịu đau, nói:
- Cô nương…Cô nương nói phải giữ lời, ta…!
- Nói giữ lời?
A Não nghi hoặc hỏi lại:
- Ta nói cái gì rồi?
- Cô nương…Cô nương nói chỉ cần ta đâm thủng mắt mình, cô nương sẽ tha cho ta một con đường sống, xin cô nương giữ lời!
Trong tròng mắt Lục Thương Hạc, máu tươi chảy ra đầm đìa, trông rất đáng sợ.
- Ta đã nói như vậy sao?
A Não thở dài:
- Ta không nhớ được rồi, có ai có thể làm chứng cho ngươi? Ta kéo ngươi tới đây, là muốn giết chết tên đại ác nhân vô sỉ nhà ngươi, làm sao có thể buông tha?
- Ngươi…!
Vừa sợ vừa giận, Lục Thương Hạc nói:
- Ngươi lật lọng!
A Não nói:
- Nếu ngươi có thể tìm được người làm chứng, ta liền tha cho ngươi!
Giọng buồn thảm, Lục Thương Hạc nói:
- Tề Ninh, ngươi…ngươi là quan to triều đình, lời nàng ta vừa nói, ngươi…ngươi nghe được chứ?
Tề Ninh không đếm xỉa tới.
A Não cười khanh khách nói:
- Lời ngươi nói ra, không có câu nào là thật, ta không tin được ngươi!
- Tiện nhân, ngươi…ngươi dám gạt ta!
Lục Thương Hạc hét lớn một tiếng, rốt cuộc liền mạng dùng hết sức lực, lao về phía A Não. A Não cười khanh khách, thân thể mềm mại chợt lóe, đã tránh thoát, lướt ra phía sau lưng Lục Thương Hạc, ra tay cấp tốc, hàn nhận xẹt qua, đã cắt đứt gân một chân của ông ta, Lục Thương Hạc kêu thảm một tiếng. A Não không làm thì thôi, đã làm là làm tới cùng, nàng thuận thế vung dao cắt đứt gân chân còn lại của ông ta. Hai chân đều bị cắt đứt gân, Lục Thương Hạc không thể đứng được, đành quỳ rạp trên mặt đất, cắn răng chịu đựng đau đớn, căm hận nói:
- Tiện nhân, ta giết ngươi! Đồ tiện nhân nhà ngươi, ta phải băm vằm ngươi thành trăm mảnh!
Vùng vẫy trên mặt đất, A Não đi quanh người ông ta một vòng, cười nói:
- Lại đây, ngươi tới đây bắt ta này! Bắt được ta, ngươi có thể băm vằm ta thành trăm mảnh, để xem ngươi có bản lĩnh đó hay không?
Lục Thương Hạc giãy dụa trên mặt đất như một con chó, A Não sáp lại gần, vung dao tùy tiện đâm lên người ông ta, rồi lập tức tránh qua một bên, không ngừng cười khanh khách.
Một cô gái nhỏ xinh đẹp, cầm đao xoay quanh người một đại hán cao lớn, thỉnh thoảng lại đâm lên người ông ta một nhát, cảnh tượng này thực sự rất kinh dị.
Tề Ninh thờ ơ đứng đó, khoanh tay lại, Lục Thương Hạc làm quá nhiều chuyện xấu, lại đối xử tàn độc với Hướng Bách Ảnh như vậy, lúc này bị A Não hành hạ, cũng là ác giả ác báo.
Chỉ khoảng nửa khắc, A Não đã đâm hơn mười nhát lên người Lục Thương Hạc. Nàng ra tay tùy tiện, có nhẹ có mạnh, cũng không thèm để ý vị trí. Ban đầu, Lục Thương Hạc còn gào to, nhưng về sau, giọng ông ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cũng không giãy dụa nữa, quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích. A Não lại đâm xuống một dao, Lục Thương Hạc cũng không kêu la, A Não hơi khựng lại, lập tức đưa tay thăm dò hơi thở của ông ta, phát hiện ông ta đã ngừng thở.
A Não nhăn mày, lẩm bẩm nói:
- Sao lại chết nhanh như vậy?
Nàng ngẩng lên nhìn về phía Tề Ninh, nhưng không còn thấy bóng dáng của hắn, xung quanh rừng cây nhỏ tối đen, hơn nữa thi thể bị đâm lỗ chỗ của Lục Thương Hạc nằm trên mặt đất, A Não cảm thấy sau lưng lạnh toát, không dám ở lâu trong rừng, liền đạp lên thi thể Lục Thương Hạc mấy cái, rồi mới chạy ra khỏi khu rừng.
Xung quanh trời đất tối đen, chỉ nghe từ phía xa xa truyền tới tiếng quạ kêu, hết sức đáng sợ.
A Não diệt trừ Lục Thương Hạc, đoàn người tiếp tục đi về phía đông.
Tề Ninh biết Hướng Bách Ảnh đã chịu đủ loại hành hạ, sức khỏe suy yếu, cũng không chịu được xóc nảy khi di chuyển trong thời gian dài, khi chạy tới một thôn trấn, hắn liền tìm một khách điếm nghỉ lại.
Tề Ninh sắp xếp xong cho Hướng Bách Ảnh, từ đầu đến cuối, Hướng Bách Ảnh cũng không nhắc tới Lục Thương Hạc một câu nào.
Hiên Viên Phá bảo khách điếm mang cơm nước tới phòng, Tề Ninh lại bảo Hiên Viên Phá ra phố mua mấy bộ quần áo, sau khi mua hai chiếc xe ngựa, ngân phiếu của Lục Thương Hạc vẫn còn dư dả, mua quần áo cũng đủ.
A Não và Tiểu Điệp đều mặc áo vải gai, mà những người khác đều bị giam lâu ngày, quần áo rách nát, đương nhiên phải có quần áo mới. Kkông tiện mặc quần áo rách ra khỏi khách điếm, trước tiên Hiên Viên Phá mua một bộ quần áo cũ trong khách điếm, rồi mới ra cửa.
A Não và Tiểu Điệp đều có phòng riêng, Tề Ninh chăm sóc Hướng Bách Ảnh, hai người cùng ở một gian, Hiên Viên Phá và Âm Vô Cực một gian.
Tề Ninh cho Hướng Bách Ảnh dùng cơm nước xong, thu dọn ổn thỏa, rồi mới tới phòng của Tiểu Điệp. Nhìn thấy Tiểu Điệp ngồi ở bên cạnh bàn, cơm nước cũng không động vào, dường như đang nghĩ ngợi cái gì, hắn đẩy cửa vào phòng, nàng cũng không phát hiện. Hắn đi tới bên cạnh, Tiểu Điệp mói phát hiện, lúng túng nói:
- Tiểu…Tiểu Điêu Nhi…!
Rồi nhận ra mình xưng hô sai, nàng cúi đầu.
Tề Ninh kéo ghế lại, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Điệp, dịu dàng nói:
- Sao nàng không ăn gì hết vậy? Thức ăn không hợp sao?
- Không…Không phải!
Tiểu Điệp vội nói:
- Chỉ là…chỉ là ta không thấy đói.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Đã lâu chúng ta không ăn gì, còn phải tiếp tục đi, không ăn là không được.
Hắn sờ bát cơm, nói:
- Nguội cả rồi, để ta bảo họ hâm nóng lại.
Tề Ninh đứng dậy, muốn đi gọi người, Tiểu Điệp đã nắm lấy chéo áo của hắn, nói:
- Đừng…Không cần!
Tề Ninh xoay người lại, thấy dáng vẻ gượng gạo của Tiểu Điệp, hắn nhíu mày, nhưng trong nháy mắt giãn ra, nói:
- Nàng có tâm sự gì cứ nói với ta, đừng giấu ở trong lòng.
- Không có, ngươi ăn cơm…ăn cơm xong chưa?
Tiểu Điệp hỏi, cả người có vẻ căng thẳng và rất gượng gạo.
Tề Ninh đưa tay ra, cầm lấy tay Tiểu Điệp, theo bản năng, Tiểu Điệp muốn rút ra, nhưng chỉ yếu ớt, càng cúi đầu xuống. Tề Ninh dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, nàng lo lắng chuyện sau này phải không?
Do dự một chút, cuối cùng Tiểu Điệp nói:
- Ngươi…Ngươi không giống như trước đây, ta…ta cũng không biết nên nói như thế nào.
- Nàng nghĩ ta hiện giờ ta là quốc công của triều đình, bởi vậy ở bên ta, nàng sẽ có áp lực?
Tề Ninh nắm bàn tay hơi thô ráp của Tiêu Điệp:
- Tiểu Điệp, lúc ở Dã Quỷ lĩnh, ta đã nói với nàng, từ nay về sau, sẽ chăm sóc chu đáo cho nàng, không để nàng bị người khác khi dễ nữa. Cho dù ta là quốc công, hay là sau này trở lại làm một tiểu khất cái, thì cả cuộc đời này, ta cũng không buông tay nàng, ngươi hiểu ý của ta chứ?
Vành mắt ửng đỏ, Tiểu Điệp nói:
- Nhưng mà…ta theo ngươi, có thể…có thể gây ra phiền phức cho ngươi không?
- Nha đầu ngốc, sao lại nghĩ như vậy?
Tề Ninh cười nói:
- Nàng theo ta, là chuyện hạnh phúc nhất của ta, sao lại có phiền phức gì chứ? Chúng ta về Thành Đô trước, sau đó sẽ quyết định để nàng về kinh thành hoặc theo ta đi Tây Bắc. Khí hậu ở Tây Bắc rất khắc nghiệt, nàng theo ta qua bên đó, sẽ rất khổ cực, tới kinh thành, phủ quốc công sẽ có người…
Tiểu Điệp không do dự nói:
- Nếu như ngươi…ngươi đồng ý, ngươi đi đâu, ta theo đó!
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Được, ta đi đâu, ngươi theo đó là tốt rồi, giống như thời gian trước kia chúng ta lưu lạc, không còn chia lìa nữa.
Trong mắt hiện ra vẻ vui sướng, Tiểu Điệp gật đầu thật mạnh, Tề Ninh cười nói:
- Được rồi, khoan hãy nói những chuyện này, còn nhiều thời gian, ta sẽ từ từ nói với nàng. Bây giờ chúng ta ăn cơm trước, ta cùng ăn với nàng.
Đôi mắt Tiểu Điệp cong lên như vầng trăng non, đúng vào lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, rồi tiếng A Não truyền vào:
- Tề Ninh, ngươi có ở trong đó không?
Tề Ninh nhíu mày, Tiểu Điệp vội nói:
- Nàng ta có việc tìm ngươi, ngươi đi đi.
- Ừ, vậy nàng mau ăn đi, lúc ta trở lại, nếu thấy nàng chưa ăn, ta sẽ không vui đâu.
Tề Ninh đứng dậy, mỉm cười, rồi mới đi tới mở cửa ra. A Não đứng trước cửa, nàng không nhìn Tề Ninh, mà nhìn vào phòng, cười tủm tỉm nói:
- Không quấy rối hai người chứ?
Tề Ninh ra cửa, thuận tay đóng cửa lại, hỏi:
- Có việc sao?
- Ta không sao, người kia có chuyện.
A Não nói:
- Hắn bào ta đi tìm ngươi.
- Người kia?
Tề Ninh ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu ra, người kia mà nàng nói, hẳn là Âm Vô Cực, cũng không biết lúc này vì sao Âm Vô Cực muốn gặp mình. Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng đi tới phòng Âm Vô Cực. A Não lùi lại mở cửa, cũng không đi vào, sau khi Tề Ninh vào phòng, nàng đóng cửa lại từ bên ngoài.
Âm Vô Cực đang ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ mở rộng, nhìn lên bầu trời. Nghe phía sau có tiếng bước chân, ông ta cũng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Nếu ngươi không giết ta, hôm nay chúng ta có thể chia tay.
Tề Ninh ngẩn ra, thở dài:
- Vì sao trưởng lão nghĩ ta muốn giết ngươi?
- Hắc Phục vì ta mà chết.
Âm Vô Cực nói:
- Ngươi và hắn cùng lên núi, đương nhiên là có giao tình không tệ, chẳng lẽ ngươi không báo thù cho hắn?
- Báo thù?
Tề Ninh đi tối, ngồi xuống một cái ghế khác, chăm chú nhìn vào bóng lưng Âm Vô Cực.
Trước kia Âm Vô Cực cưỡng bức A Vân, sau đó lại sắp đặt hại giáo chủ, thậm chí cuối cùng đem A Vân đang ngủ say hỏa táng, tất cả việc làm của ông ta, không được chính đáng, thậm chí hơi đê tiện. Đối với cái chết của giáo chủ, đương nhiên trong lòng Tề Ninh cũng có phần phẫn nộ, nhưng suy cho cùng, hắn không có thù hận với Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực cũng không thỏa hiệp với Địa Tạng, cho dù đối mặt với giáo chủ trở về báo thù, ông ta cũng không tránh né, nói một cách công bằng, người này vẫn có chút khí phách.
Điều quan trọng nhất là, ân oán giữa Âm Vô Cực và giáo chủ, chỉ là ân oán riêng của họ, trên thực tế không liên quan gì nhiều với Tề Ninh, Tề Ninh cũng không hoàn toàn không thể nói rõ, giáo chủ và Âm Vô Cực, rốt cuộc là ai thiện, ai ác.
Tất nhiên, cách đối nhân xử thế của Âm Vô Cực khiến người khác xem thường, nhưng năm xưa giáo chủ cũng cướp đoạt A Vân từ tay Âm Vô Cực, hơn nữa cũng từng lạm sát người vô tội, trong tay dính đầy máu, nếu như trước kia hắn không gặp giáo chủ lúc ông ta sa cơ thất thế, không có chút tình nghĩa đó, Tề Ninh sẽ không có ấn tượng tốt gì với giáo chủ.
Thế nhưng, nếu không có giáo chủ, rất có thể bây giờ Tề Ninh còn bị giam lỏng ở Đại Tuyết sơn.
Tuy Âm Vô Cực không tự tay giết chết giáo chủ, nhưng ông ta có liên quan rất lớn đến cái chết của giáo chủ. Trong lòng Tề Ninh có phần oán giận Âm Vô Cực, nhưng hắn không quên, Đường Nặc là con gái của Âm Vô Cực, Đường Nặc đã nhiều phen giúp hắn, làm sao hắn có thể làm hại cha của nàng?
Thế gian này có rất nhiều gút mắt tình cảm, rất khó nhận định thị phi.
- Đường cô nương ở kinh thành.
Tề Ninh im lặng một lát, rồi nói:
- Võ công của ngươi đã bị phế, ta không biết Đường cô nương có thể giúp được ngươi khôi phục được hay không, nhưng gân chân của ngươi bị cắt, với y thuật của Đường cô nương, hẳn là có thể khôi phục.
Âm Vô Cực thở dài:
- Ta vẫn biết nó đang ở kinh thành, nó ổn cả chứ?
Tề Ninh ngạc nhiên, nhưng liền nghĩ ra, dù sao ông ta cũng là cha ruột của Đường Nặc, đương nhiên không thể không quan tâm tới Đường Nặc. Đường Nặc rời khỏi Hắc Liên giáo, đương nhiên Âm Vô Cực sẽ không mặc kệ nàng, đương nhiên mấy năm nay ông ta nắm rõ tình hình của nàng.
- Ngươi yên tâm, nàng vẫn ổn.
Tề Ninh nói:
- Đường cô nương không màng danh lợi, một lòng một dạ hướng về y thuật, y thuật của nàng càng ngày càng cao.
Âm Vô Cực nói:
- Vì muốn cứu chữa cho mẫu thân, từ nhỏ nó đã say mê y đạo, đây là chuyện tốt, tuy mẫu thân của nó đã mất, nhưng với trình độ y học đạt được, sau này nó có thể có thể tế thế cứu người.
- Trưởng lão tới kinh thành, có thể gặp được nàng.
Tề Ninh nói:
- Hẳn là đã nhiều năm không gặp.
Âm Vô Cực lắc đầu, im lặng một lát, rồi nói:
- Hắc Liên giáo không còn nữa, từ nay về sau, Hắc Liên giáo cũng sẽ không xuất hiện. Cả đời này, người mà ta có lỗi nhất, là mẫu thân của nó, nếu ta còn có thể sống tạm, những năm cuộc đời này dành cho mẫu thân của nó là được.
- Trưởng lão, ngươi…?
- Không ai biết nàng được chôn ở đâu.
Âm Vô Cực nói:
- Khi nàng còn sống, rất ít người trò chuyện với nàng, hôm nay ta đi, là đi trò chuyện với nàng, sẽ không có bất cứ ai quấy rầy.
- Trưởng lão muốn về Triêu Vụ lĩnh?
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Ta chỉ lo lắng Địa Tạng sẽ tiếp tục đi tìm ngươi.
- Nửa đời, nàng hầu như bị giam lỏng ở Triêu Vụ lĩnh, nhất định là không vui.
Âm Vô Cực lẩm bẩm nói:
- Năm đó ta hứa với nàng, sẽ đưa nàng đi khắp chân trời góc biển, để nàng được nhìn trời cao biển rộng, thế nhưng…ta không làm được.
Nhìn lên trời cao ngoài cửa sổ, ông ta nói tiếp:
- Hôm nay ta chỉ là một phế nhân, cũng không còn gì ràng buộc, có thể đưa nàng đi khắp chân trời góc biển, ta đi tới đâu, có thể đưa nàng tới đó.
Tề Ninh cảm khái, thầm nghĩ khi A Vân còn sống, ngươi không đối đãi tốt với nàng, hôm nay người đã mất, mới làm như vậy thì có ích gì? Thế nhưng hắn cũng hiểu, hiển nhiên Âm Vô Cực tự biết mình mắc nợ A Vân nhiều lắm, cho nên muốn mang tro cốt của nàng đi khắp khắp góc biển chân trời, đơn giản là muốn chuộc tội mà thôi.
Người cũng đã mất, Âm Vô Cực làm như vậy, cũng chỉ là mong muốn tìm được sự bình tĩnh cho tâm hồn của mình.
- Thật ra nàng rất nhớ kinh thành.
Âm Vô Cực bỗng nói:
- Tố Y…Mẫu thân của ngươi có phải là Liễu Tố Y không?
Tề Ninh ngẩn người, không kìm chế được, thân hình hơi cúi về phía trước, hỏi:
- Trưởng lão biết mẫu thân của ta?
- A Vân thường nhắc tới nàng.
Giọng của Âm Vô Cực hết sức bình thản:
- Mẫu thân ngươi giỏi vẽ tranh, năm đó A Vân đến kinh thành, ở cùng mẫu thân ngươi một thời gian, nàng nói mẫu thân ngươi thích nhất là tranh hoa mai. Hơn nữa là hoa mai mùa đông.
Ngừng lại một chút, ông ta lẩm bẩm:
- Tuyết đọng trắng xóa, trong mênh mông tuyết trắng, hoa mai đỏ sẫm một màu, hoa mai mùa đông mới chính là loại hoa đứng đầu muôn hoa.
- Hoa mai mùa đông?
Tề Ninh không kìm chế được, đi tới bên cạnh Âm Vô Cực.
Âm Vô Cực nói:
- Hoa mai chịu được giá lạnh, không trải qua cực khổ, thì không nhận thức được vẻ đẹp của hoa mai. Bởi vậy, năm đó ở kinh thành, A Vân học cách vẽ đông mai từ mẫu thân ngươi.
Khóe môi ông ta hiện ra một nụ cười héo hắt:
- Nàng còn nói, mẫu thân si mê hoa mai, trang sức nàng quý trọng nhất, là một cây trâm hoa mai bằng ngọc bích, mẫu thân ngươi luôn mang theo bên người, quý như mạng mình vậy!
“Bích ngọc mai hoa trâm?” Tề Ninh chợt nhớ tới ký hiệu hoa mai trên vai mình.
Trước kia, khi hắn ra vào phủ Cẩm Y hầu, vị thái phu nhân Tề gia cũng đã từng dò xét, thấy đúng là hắn có ký hiệu hoa mai kia, thì mới cho qua cửa. Mà trước lúc đó, Tề Ninh cũng không biết vai mình có ký hiệu đó, về sau, hắn mới biết, trên vai Thế tử Cẩm Y hầu chân chính, cũng có ký hiệu như vậy.
Lúc này, nghe Âm Vô Cực nhắc tới cây trâm hoa mai bằng ngọc bích mà Liễu Tố Y đặc biệt yêu thích, Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Điêu Nhi có liên quan tới Liễu Tố Y?
Âm Vô Cực nói:
- Lúc đó tuổi các nàng còn trẻ, chính là đang lúc thanh xuân.
Ông ta quay đầu lại nhìn Tề Ninh, nói:
- Cây trâm kia là do cha ngươi tặng cho nàng, đương nhiên nàng quý như mạng mình.
- Cha ta?
Tề Ninh nói:
- A Vân tiền bối nói với ngươi, là cha ta đưa cho mẹ ta?
Âm Vô Cực cười yếu ớt, nói:
- A Vân không nói như vậy. Lúc ở chung với mẫu thân của ngươi, A Vân phát hiện cây trâm hoa mai đó. Tuy mẫu thân ngươi là nữ giới, nhưng A Vân nói, tính tình nàng ta rộng rãi, hành động phóng khoáng, chỉ là đối với cây trâm hoa mai kia lại rất đặc biệt, A Vân muốn ngắm nghía kỹ một chút, cũng đều bị mẫu thân ngươi từ chối. Có thể thấy rằng, mẫu thân ngươi quý trọng cây trâm hoa mai kia đến mức nào. Mẫu thân ngươi nói với A Vân, cây trâm hoa mai kia là tặng vật của tình lang của nàng, A Vân mới hiểu ra.
- Tình lang?
- Là thế này.
Âm Vô Cực nói:
- Các cô nương người Miêu chúng ta gọi người con trai mà mình ngưỡng mộ, là tình lang, mẫu thân của ngươi là tiểu thư nhà quan, đương nhiên sẽ không xưng hô như vậy, chỉ nói là người đàn ông mình thích tặng cho, nhưng đương nhiên, như thế là tình lang rồi, người đó là phụ thân ngươi.
Tề Ninh thầm nghĩ, theo lẽ thường mà nó, tình lang của Liễu Tố Y, đương nhiên là Tề Cảnh.
Lúc A Vân và Đại Vu vào kinh, Liêu Tố Y chưa có chồng, theo lời Hướng Bách Ảnh nói, khi đó Tề Cảnh rất ái mộ Liễu Tố Y, nếu như ông ta tặng trâm hoa mai bằng ngọc bích cho Liễu Tố Y, cũng không có gì dáng ngạc nhiên.
- Trưởng lão, A Vân tiền bối có còn nhắc tới chuyện gì về mẫu thân ta không?
Tề Ninh hỏi.
Âm Vô Cực khẽ lắc đầu, Tề Ninh hơi thất vọng, đành nói:
- Trưởng lão muốn đi khắp thiên hạ, thế nhưng…ngươi có muốn khôi phục thương thế hơn nữa không? Trước hết đến kinh thành, để Đường cô nương trị vết thương trên chân, rồi hãy đi cũng không muộn.
- Những vết thương nhỏ này cũng không có gì đáng ngại.
Âm Vô Cực nói:
- Cho dù không thể khôi phục, ta vẫn còn một chân, chống gậy cũng có thể đi được.
- Nhưng trong thời buổi loạn lạc, hơn nữa có giặc cỏ hoành hành, võ công của trưởng lão…!
Tề Ninh ngập ngừng, nhưng không nói hết câu, chỉ nói:
- Có an toàn hay không?
Âm Vô Cực cười nói:
- Tuy võ công của ta đã bị phế, nhưng giặc cỏ tầm thường cũng không làm gì được ta.
Về điểm này, Tề Ninh cũng tin tưởng, tuy nội lực bị phế, nhưng Âm Vô Cực từng là cao thủ hàng đầu, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thật sự là người bình thường cũng không có sự uy hiếp quá lớn đối với Âm Vô Cực.
Đúng vào lúc này, nghe cửa phòng kêu lên ken két, A Não ló đầu vào, rồi lập tức bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại.
Tề Ninh nhíu mày, A Não cũng đã đi tới, nhìn Âm Vô Cực, hỏi:
- Ngươi…muốn đi?
Nhìn A Não, ánh mắt thoáng hiện vẻ hổ thẹn, Âm Vô Cực thở dài:
- A Não, tuy ta đối với ngươi không tốt, nhưng Nặc nhi cũng là tỷ tỷ của ngươi.
Ông ta nhìn Tề Ninh, nói:
- Ngươi dẫn A Não tới kinh thành, giao cho Đường Nặc chăm sóc.
- Ta không đi.
A Não lắc đầu nói:
- Kinh thành giống như lao tù, nếu ta theo tỷ tỷ, nhất định nàng sẽ quản ta chặt chẽ, chẳng khác nào tù nhân.
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ cứ làm càn như vậy mới được sao? Theo tỷ tỷ ngươi, nàng ấy còn có thể nêu gương tốt cho ngươi.
A Não vẫn lắc đầu, nói:
- Tới kinh thành rồi, ta sẽ ở với tỷ tỷ trong phủ của ngươi? Tuy rằng…ngươi đã từng cứu ta, nhưng ta sẽ không ăn nhờ ở đậu!
- Không đến kinh thành, vậy ngươi đi đâu?
Tề Ninh hỏi.
A Não ngẩn người, vẻ mặt buồn bã, cúi đầu.
Từ nhỏ nàng theo Thu Thiên Dịch hành tẩu giang hồ, sau lưng còn có Hắc Liên giáo làm hậu thuẫn, đương nhiên là vô lo, nhưng hiện nay Hắc Liên giáo đã sụp đổ, Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch đã qua đời, tuy thiên hạ rộng lớn, nhưng trong lúc nhất thời, nàng cũng không biết phải đi về đâu.
- Nếu ngươi thực sự không muốn tới kinh thành, thì cùng đi với ta vậy.
Âm Vô Cực bỗng lên tiếng:
- Tuy ta đã là phế nhân, nhưng cũng có thể chỉ điểm võ công cho ngươi, khi nào ngươi muốn rời đi, thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.
A Não thình lình ngẩng đầu lên, Tề Ninh cũng cảm thấy bất ngờ.
Đương nhiên hắn biết, với tu vi võ đạo trước kia của Âm Vô Cực, ông ta muốn dạy võ công cho A Não, thật sự là dư sức, với sự dạy dỗ của Âm Vô Cực, A Não muốn thành cao thủ hạng nhất trên giang hồ, cũng không phải là chuyện khó.
Chỉ có điều tính tình A Não hung dữ, Tề Ninh thực sự không thể dự liệu, không biết tiểu nha đầu này có thật sự trở thành cao thủ hàng đầu, hay sẽ trở thành kẻ đại gian ác trên giang hồ? Nhưng nếu nói A Não không phân biệt được phải trái, cũng là oan uổng cho nàng. Lúc ở Dã Quỷ lĩnh, dù bị Lục Thương Hạc bức hiếp, A Não cũng không vì sợ chết mà ra tay làm hại Âm Vô Cực, ít ra cũng cho thấy nàng vẫn chú ý tới tình cảm.
Sau này nàng sẽ trở thành người như thế nào, đành phải chờ xem Âm Vô Cực làm thế nào ảnh hưởng tới nàng ta.
Hơn nữa, Âm Vô Cực đề nghị dẫn A Não đi, nếu A Não đồng ý, thì mình cũng không thể ngăn cản.
- Để ta suy nghĩ một chút.
A Não trầm ngâm một hồi, mới nhẹ giọng nói. Âm Vô Cực khẽ gật đầu, nói;
- Khi trời tối, ta sẽ lên đường, nếu như ngươi nghĩ kỹ, đêm nay cùng ta rời đi.
A Não gật đầu, liếc nhìn Tề Ninh, rồi mới xoay người đi ra cửa.
- Tề Ninh, từ nay ta giao Nặc nhi cho ngươi.
Âm Vô Cực thở dài:
- Ta không phải là một người cha tốt, cũng không phải một người chồng tốt, thậm chí cũng không phải là một người tốt!
Đăm chiêu một hồi, ông ta mới nhẹ giọng nói:
- Ta cầu xin ngươi!
Tề Ninh thầm nghĩ, lúc lâm chung, Lê Tây Công đã dặn mình phải chăm sóc cho Đường Nặc, hôm nay cha của nàng cũng dặn dò như vậy, xem ra mình không thể trốn tránh gánh nặng này rồi.
Hiên Viên Phá mua quần áo trở về, phân phát cho mọi người. Ngoài ra, y còn đổi một số bạc vụn, chia cho mỗi người một phần.
Đã lâu ngày Tề Ninh chưa tắm và thay quần áo, lúc này nhìn thấy quần áo mới, hắn came thấy trong người bứt rứt, liền sai chủ khách điếm chuẩn bị nước tắm trong phòng của Hiên Viên Phá, tắm một trận thỏa thích, rồi thay quần áo. Mặc dù quần ảo bằng vải thô, kém xa gấm vóc hắn mặc trước kia, nhưng được mặc quần áo sạch sẽ, cả người cũng vô cùng thoải mái.
Sau khi thu dọn xong, Hiên Viên Phá vào phòng, nói:
- Quốc công, ta đã hỏi thăm một chút, với tốc độ của chúng ta, còn bốn ngày nữa, chúng ta mới đến nơi.
- Đến thị trấn bổ sung thức ăn nước uống, đêm nay chúng ta lên đường.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta hoàn toàn không biết, quân đoàn Tần Hoài đã đánh tới nơi nào, tới Thành Đô gặp Vi Thư Đồng, hẳn là có thể biết rõ tình hình.
Hiên Viên Phá nói:
- Ta cũng phải nhanh chóng trở lại kinh thành, phục mệnh Thần hầu. Hiện nay, hẳn là Diễm Ma Sứ Giả và Đại Từ Thiên Nữ vẫn ẩn trốn ở kinh thành, suy nghĩ hồi kinh, nhất định phải nhanh chóng tìm ra bọn họ.
Nghe tới hai tiếng “Thần hầu”, Tề Ninh hơi nhíu mày, Hiên Viên Phá nhận thấy vẻ mặt Tề Ninh khác thường, liền hỏi:
- Quốc công có tâm sự gì sao?
Hơi trầm ngâm một chút, Tề Ninh mới nói:
- Có một việc, ta vẫn chưa nói cho ngươi biết.
- Ồ?
Hiên Viên Phá ngạc nhiên, Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Thần hầu đã qua đời.
Toàn thân Hiên Viên Phá cứng đờ, không khí như ngưng đọng lại, một lúc sau, Hiên Viên Phá mới cười gượng, nói:
- Quốc công, loại chuyện này…không nên đem ra đùa giỡn.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Ta không đùa. Ngươi cũng biết, Thần hầu vốn có thương tích trong người?
Hiên Viên Phá nhíu mày, suy nghĩ một chút, mơi snois:
- Tuy Thần hầu không nói rõ, nhưng…ta cũng phát hiện thân thể Thần hầu có điểm khác thường. Chẳng lẽ…vết thương của Thần hầu phát tác?
- Nhiều năm trước, ông ấy tới Đại Tuyết sơn.
Tề Ninh nói:
- Hơn nữa, còn giao đấu với Trục Nhật Pháp Vương.
Cả người chấn động, Hiên Viên Phá nói:
- Trục Nhật Pháp Vương? Thần hầu…Thần hầu đã giao thủ với Trục Nhật Pháp Vương, chuyện này…sao có thể? Ta không biết.
- Thần hầu luôn giấu diếm chuyện này.
Tề Ninh thở dài:
- Ông ấy bị Trục Nhật Pháp Vương gây thương tích, trước đây không lâu, ông ấy lại tới Tây Bắc. Ta cùng ông ấy tới Đại Tuyết sơn, Thần hầu…rốt cuộc không phải là đối thủ của Trục Nhật Pháp Vương, bị Trục Nhật Pháp Vương đả thương, thương thế quá nặng, ông ấy…!
Tề Ninh cười khổ, lắc đầu:
- Ông ấy mất ở Đại Tuyết sơn.
Hiên Viên Phá siết chặt hai nắm tay, cả người rung động.
Tề Ninh cũng không nói ra chân tướng, cho biết Tây Môn Vô Ngân rốt cuộc chết trong tay giáo chủ.
Tây Môn Vô Ngân là Thần hầu của Thần Hầu phủ, cũng là hầu tước của đế quốc Đại Sở, bất cứ ai xúc phạm tới Tây Môn Vô Ngân, tất nhiên sẽ bị Thần Hầu phủ trả thù.
Tuy giáo chủ đã mất, nhưng tàn đảng của Hắc Liên giáo vẫn còn, quan trọng nhất là, Hắc Liên giáo thuộc vể thế lực của người miêu, một khi Thần Hầu phủ xem Hắc Liên giáo là cừu địch, tất nhiên cũng sẽ chĩa mũi dùi về phía người Miêu, không thể trả thù giáo chủ, chắc chắn Thần Hầu phủ sẽ vung đao tàn sát tàn đảng của Hắc Liên giáo, thậm chí là người Miêu.
Dù sao đường đường là Thần hầu của Thần Hầu phủ bị hại, nếu Thần Hầu phủ không có hành động gì, không những sẽ bị các môn phái trên giang hồ khinh thường, thậm chí bản thân Thần Hầu phủ cũng không ngẩng mặt lên được.
Một khi hắn nói ra chân tướng, đương nhiên sẽ khiến Thần Hầu phủ đối lập với người Miêu. Thần Hầu phủ vẫn là nha môn quản lý các địa môn phái trên giang hồ, để lấy lòng Thần Hầu phủ, không chừng các môn phái trên giang hồ cũng sẽ tấn công Hắc Liên giáo.
Bởi vậy, Tề Ninh không muốn nói rõ chân tướng.
Hắn chỉ có thể đổ hết chuyện này lên đầu Trục Nhật Pháp Vương, tuy nói Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ, nhưng trước đó ông ta đã bị Trục Nhật Pháp Vương đánh trọng thương, nói Trục Nhật Pháp Vương giết ông ta, cũng không oan.
Trục Nhật Pháp Vương đã chết, Thần Hầu phủ có trả thù Vương quốc Cổ Tượng hay không, đó là chuyện của Thần Hầu phủ, Thần Hầu phủ chĩa mũi dùi vào Vương quốc Cổ Tượng, dù sao cũng còn hơn là xem người Miêu là cừu địch.
Cũng may, tất cả mọi chuyện xảy ra trên Đại Tuyết sơn, cũng không có ai biết, ngoài hắn.
Giáo chủ và Trục Nhật Pháp Vương đều đã qua đời, mà Tây Môn Vô Ngân cũng đã bị giết, người có mặt ở hiện trường, chỉ có Tề Ninh sống sót, không ai có thể biết Tây Môn Vô Ngân chết trong tay giáo chủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận