Cẩm Y Xuân Thu

Chương 131: Đấu trận


Dương Ninh ở trên đỉnh Thiên Bảo Sơn bị tiểu hòa thượng Chân Minh đánh cho phải mềm tính lại, vốn vẫn có phần kính sợ chùa Đại Quang Minh. Nhưng sau khi ra tay ở Ngũ Cốc Đường, trêu đùa mấy tên hòa thượng ở đó tới không tìm ra trời nam đất bắc gì, kính sợ kia cũng tan thành mây khói. Hắn chỉ cảm thấy thì ra chùa Đại Quang Minh cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng lúc này thấy tứ tăng Không Minh Các bày trận ra tay hắn liền nhận ra mình đã quá võ đoán. Chùa Đại Quang Minh đã được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Tự, đương nhiên không phải hữu danh vô thực.
Tứ tăng nhân đều nhanh nhẹn nhẹ nhàng, phối hợp ăn ý, ra tay như chớp. Lúc này hắn không thấy rõ lắm trong tràng đã xảy ra chuyện gì. Thế mới biết các võ tăng Không Minh Các quả nhiên không bình thường.
Cũng khó trách tại sao các đệ tử ở Không Minh Các lại được hưởng đãi ngộ đặc biệt, chẳng những có thể thoải mái ra vào Ngũ Cốc Đường, khi ăn cơm còn được nhiều đồ ăn hơn, chỉ nhìn vào võ công của bốn tăng nhân này quả nhiên không thể đánh đồng với đệ tử bình thường.
Dương Ninh nhìn hoa cả mắt, mà phàn lớn chúng tăng ở đại điện cũng như hắn, chỉ thấy bóng người bay qua bay lại loạn xạ, không thấy rõ trận pháp biến hóa.
Dương Ninh liếc sang tiểu hòa thượng Chân Minh bên cạnh, thấy gã đang tập trung hết sức nhìn vào đó, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tiểu hòa thượng này có thể nhìn ra gì đó sao?” Nhưng hắn nghĩ tới thân thủ gã quả thực không tệ, có lẽ thật sự có thể nhìn ra cũng không chừng, không nhịn được ghé vào tai gã nhỏ giọng hỏi:
- Tình huống hiện tại thế nào vậy? Là ai đang chiếm thượng phong?
Thật ra lúc này ở đại điện, quả thật có một vài tăng chúng đang châu đầu ghé tai.
Chân Minh hạ giọng đáp:
- Võ công mấy vị sư huynh thay đổi thất thường, trận pháp lại biến hóa huyền diệu, nhưng đệ tử Bạch Vân đảo vẫn bảo vệ chặt tứ cực, các sư huynh còn chưa phá được trận pháp của họ… Hiện giờ vẫn là mấy vị sư huynh chiếm thượng phong.
Quả nhiên tiểu hòa thượng này nhìn được rõ ràng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tịnh Không đang ngồi xếp bằng, chắp tay trước ngực, bất động như chuông, trầm ổn dị thường. Mà Tịnh Năng tuy cũng ngồi nhưng thi thoảng thân thể vẫn lắc lư lảo đảo, hiển nhiên cực kỳ quan tam đến cục diện chiến đấu, hoàn toàn không có được tâm cảnh bát phong không động như Tịnh Không.
Từ đầu tới cuối Bạch Vũ Hạc vẫn không nhúc nhích một bước, đứng thẳng như một cây trường thương. Ngược lại, Xích Mị Đan thi thoảng hơi uốn người, hẳn là đang tức giận, nhưng mỗi một động tác của nàng đều vô cùng mê mị.
Chợt nghe “A” một tiếng, mọi người trong điện đều lắp bắp kinh hãi, nhìn lại thì thấy trong đám tăng chúng xem chiến có một người ngã về phía trước, may mà có đồng bạn bên cạnh nhanh tay nắm kịp lấy tăng bào của y, chỉ thấy bước chân người nọ phiêu phiêu, y đã hôn mê.
Dương Ninh cảm thấy kỳ lạ, Tịnh Năng có vẻ tức giận, nhưng không lên tiếng, chỉ phất tay, ý bảo đỡ người xuống đi.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Dương Ninh thấp giọng hỏi Chân Minh.
Chân Minh nghĩ một chút mới đáp:
- Tiểu tăng cũng không biết, có lẽ….có lẽ vị sư huynh kia tu vi không sâu, không nhìn nổi những trận pháp như vậy….
Dương Ninh thầm nghĩ tiểu hòa thượng này thật là khéo khoe khoang, không biết thì không biết, vậy mà ném trách nhiệm tới trận pháp chứ.
Người khác đánh nhau, người xem chiến lại ngã xuống trước, còn có thể là do lỗi của trận pháp sao?
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, nhắc tới cũng lạ, nhìn thấy có không ít tăng chúng đang cúi đầu chắp tay trước ngực, không dám nhìn xa hơn trong tràng. Dương Ninh kinh hãi, nhìn vào trận tám người, chỉ thấy cả tám đều như ảo ảnh, chỉ thấy mấy bóng người xoay vòng vòng.
Chăm chú nhìn một lúc hắn cũng cảm thấy choáng váng hoa mắt, cảm giác như trời đất quay cuồng, tám người kia như hô biến thành vài trăm người. Dương Ninh cũng cảm thấy hai chân hơi mềm đi, vội vàng quay đi chỗ khác, thầm than lợi hại, vậy thì tiểu hòa thượng kia không nói sai, tuy không tham dự trong trận đấu nhưng trận đấu lại có thể ảnh hưởng đến người xem.
Hắn hoàn toàn không hiểu gì về trận pháp, giờ mới biết lợi hại của nó.
Người đang xem chiến đều chóng mặt hoa mắt, thử nghĩ người bên trong lợi hại cỡ nào, bất giác hắn xem trọng các đệ tử thêm vài phần.
Lập tức hắn lại bực bội.
Hắn vẫn cho rằng mình thuần thục song đấu, đủ để đối đầu với cường địch, lại học xong bộ pháp Tiêu Dao, đôi khi ngẫm lại, dùng Tiêu Dao phối hợp với thuật cận chiến, mình không phải cao thủ đứng đầu cũng có thể coi như hảo thủ nhất đẳng, có thể đi ngang rồi.
Giờ hắn mới hiểu, chút bản lĩnh ấy của mình, ở thế giới này thật không đáng bàn.
Đối phó với du côn, lưu manh, dăm ba người thì đương nhiên không thành vấn đề, nhưng nếu thật sực gặp cao thủ võ lâm thì căn bản không đủ cho người ta đái một bãi.
Hiện giờ hai bên đấu một trận mà mình nhìn cũng không nhìn được rõ, đừng nói đến lên trận so đấu. Xem ra muốn sống tốt ở thế giới này thì phải chuyên cần luyện võ công, nếu không, đừng nói đến bảo vệ người khác, ngay cả mình có lẽ cũng khó mà giữ được.
- Không tốt…!
Chợt tiểu hòa thượng Chân Minh khẽ than một tiếng, Dương Ninh vội hỏi:
- Sao vậy?
- Có một vị sư huynh bị dánh trúng một chưởng, Vô Tướng trận suýt nữa thì bị rối loạn đầu trận tuyến. Cũng may….cũng may vị sư huynh kia đã luyện một loại công phu kim cương hộ thân, không bị đánh bị thương, thật là hung hiểm….!
Ánh mắt gã lóe hàn quang, hạ giọng:
- Các sư huynh Không Minh Các quả nhiên rất cao minh. Bốn vị sư huynh đã tu luyện trận pháp này cả trăm lần rồi, nếu không tuyệt đối sẽ không thể phối hợp như vậy.
Dương Ninh biết rõ tuy tiểu hòa thượng này còn nhỏ tuổi nhưng lại không nói lung tung. Gã đã nói như vậy thì càng cho thấy Không Minh Các lợi hại, bèn thấp giọng hỏi:
- Tiểu sư huynh, ta hỏi chút, ngươi thấy ai có thể thắng? Đánh cả buổi rồi, có phải mọi người đều mệt rồi không?
Tiểu hòa thượng đáp nhỏ:
- Tiểu tăng không dám nói, chỉ là…chỉ là một chưởng vừa rồi kia nếu khiến cho sư huynh bị tổn thương, có lẽ Vô Tướng trận đã thua. Vốn dĩ độ biến hóa của Tứ Cực trận không so được.
Gã chăm chú nhìn vào tràng:
- Tứ Cực trận dùng thủ làm công, biến hóa không bằng Vô Tướng trận, khi cố thủ không sợ thua nhưng cũng khó kiếm sơ hở. Trận hình Vô Tướng trận tán mà không tan, theo như tiểu tăng thấy thì tựa như mỗi một sơ hở đều là để lừa đối thủ.
- Quả nhiên tiểu sư huynh lợi hại.
Dương Ninh quả thật đã bội phục tiểu hòa thượng này rồi:
- Theo ý ngươi nói thì khả năng thắng của Vô Tướng trận cao hơn một chút.
- Tiểu tăng cảm thấy….!
Gã còn chưa dứt lời thì nghe có mấy tiếng niệm Phật hiệu. Dương Ninh vội nhìn qua, chỉ thấy bốn đạo thân ảnh đã phiêu nhiên tản ra, bay xuống đất, chính là bốn tăng Không Minh Các. Mà bốn gã áo gai vẫn đứng giữa, trận hình không khác gì so với khi mới ra tay.
Tứ tăng chắp tay trước ngực, cúi đầu không nói, nhưng bốn gã áo gai đều có vẻ kinh sợ và không cam lòng.
Chỉ nhìn sắc mặt Dương Ninh đã hiểu rõ thắng bại đã phân.
Toàn thân tám người đều ướt đẫm mồ hôi tong tong, đầu bốc hơi nóng, mồ hôi chảy ròng ròng theo trán xuống, nhưng trận đánh này của hai bên quả là kinh tâm động phách.
Tịnh Không niệm Phật hiệu:
- Xích thí chủ, Tứ Cực trận của đảo Bạch Vân thay đổi liên tục, lão tăng thật khâm phục.
Xích Đan Mị cười :
- Chùa Đại Quang Minh không hổ là Cửu Mộc Phật pháp, nội tình thâm hậu, trận này các người thắng. Gia sư cũng không đoán sai, Vô Tướng trận của quý tự truyền thừa gần trăm năm, thâm ảo huyền diệu, cũng không phải có thể phá giải đơn giản. Nhưng tiểu nữ tử không thể không nói, nếu mấy vị võ tăng này không tu luyện thần công hộ thể thì chưa chắc Tứ Cực trận đã bại.
Tịnh Năng đáp:
- Trước khi luyện trận thì phải tu thân. Đệ tử Vô Tướng trận phải luyện đồng thân trước, rồi mới luyện trận pháp, đây cũng là một phần của trận pháp. Hẳn là Xích thí chủ còn cần giải thích gì nữa không?
Trong lòng Dương Ninh hiểu rất rõ Vô Tướng trận thắng không phải là bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là vì tứ tăng Vô Tướng trận đều đã luyện công phu hộ thể đồng thân, cũng khó trách vừa rồi Chân Minh đã nói có một vũ tăng bị trúng một chưởng vẫn không bị thương. Tuy từ đầu tới cuối hắn không nhìn rõ nhưng đoán được người áo gai của Tứ Cực trận phát hiện ra sơ hở và ra tay không ngờ không thể một kích chế địch, mới thua cả bàn.
Không thể một kích chế địch là vì có đồng thân hộ thể, khó trách bốn gã áo gai đều khong cam lòng.
Nhưng cũng không thể nhìn vào đó mà nói tứ tăng Vô Tướng trận thắng không anh hùng. Dù sao trận pháp cũng là do người thúc giục, mà bất luận trận pháp nào cũng đều có yêu cầu với người bố trận. Vô Tướng trận công thủ bao gồm, trước luyện đồng thân gia tăng phòng ngự, đó cũng không phải trùng hợp.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Đại sư đã hiểu lầm, thắng bại đã phân, sao tiểu nữ tử lại không thừa nhận? Không sai, trận thứ nhất này chúng ta thua.
Tới lúc này Tịnh Năng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra trong lòng lão cũng hiểu xuất trận so kiếm là Bạch Vũ Hạc, mà đao kiếm đều là hung khí binh đao, trong Phật môn không có mấy người tu luyện đao kiếm. Cho dù là đệ nhất kiếm thuật trong chùa Tịnh Không đi nữa, kiếm thuật của lão cũng chưa chắc đã lọt vào mười hạng đầu khắp thiên hạ, đây cũng là khuyết điểm của chùa Đại Quang Minh. Nếu hôm nay Tịnh Không ở đây cũng có thể miễn cưỡng chiến một trận với Bạch Vũ Hạc, cho dù là vận phần thắng cũng chỉa là năm phần mười.
Hôm nay Tịnh Thông không ở đây, cơ hội thắng môn kiếm thuật rất xa vời.
Hôm nay ba trận thắng hai, chùa Đại Quang Minh trông cậy có thể thắng trận quyền và pháp trận, trong đó mấu chốt nhất là trận pháp.
Quyền cước do Tịnh Không xuất trận, với tu vi của Tịnh Không, tuy Xích Đan Mị là một trong ba đại đệ tử chủ tọa đảo Bạch Vân, nhưng tuổi cũng còn nhỏ, khả năng Tịnh Không thủ thắng cũng bảy tám phần, mọi người xem ra tỷ thí trận pháp đã quyết định thắng lợi cả ván cục.
Thấy rõ Vô Tướng trận thủ thắng, ý đồ đi vào Tịnh Tâm Các của các đệ tử đảo Bạch Vân gần như bị phá vỡ.
Thân thể Xích Đan Mị mềm mại như rắn đứng dậy, uốn éo bước lên như một đám lửa, ỏn ẻn nói:
- Tịnh Không đại sư, trận thứ hai này do tiểu nữ tử bêu xấu, xin lãnh giáo đại sư, mong đại sư từ bi vi hoài, đừng làm người ta bị thương.
Nàng vừa nói vừa cười nũng nịu, nhánh hoa rung rung.
Tịnh Không chậm rãi đứng dậy, hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật, lão tăng xao nhãng công phu, đã nhiều năm chưa luận bàn cùng ai, cũng chưa từng có tâm chiến đấu hung ác đấu thắng với ai. Có điều hôm nay đệ tử đảo chủ đảo Bạch Vân quang lâm, lão tăng chỉ có thể dùng mấy cây xương già luận bàn cùng thí chủ một phen.
Ông ta khép hai tay, hơi cúi đầu khiêm tốn có lễ, nhưng chúng tăng trong chùa đều biết đây là thức mở đầu của võ học chùa Đại Quang Minh, tuy là dùng lễ kính đối thủ nhưng cũng đã chuẩn bị xong.
Tịnh Không bái hai tay xuống, tăng bào bay bay, chân khí lưu động che chở toàn thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận