Cẩm Y Xuân Thu

Chương 507: Giá lớn

Lúc đầu Tề Ninh cũng có chút kinh ngạc trước công phu mà Giang Tùy Vân có, vẫn không hiểu tại sao một gã công tử nhà giàu lại biết môn công phu đã thất truyền rất lâu trên giang hồ như vậy. Hôm nay từ miệng Nghiêm Lăng Hiện, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ rồi.
Hắn hầu như có thể kết luận, lai lịch võ công hiện giờ của Giang Tùy Vân và Nghiêm Lăng Hiện đều xuất phát từ người áo xám đeo mặt nạ kia.
Người áo xám đeo mặt nạ hiển nhiên là nhân vật cực kỳ nguy hiểm, chẳng những to gan lớn mật, hơn nữa tâm tư còn rất thâm trầm.
Người có gan thò xúc tu tới Thần Hầu phủ trong thiên hạ chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mà kẻ này không những thò tay tới tận Thần Hầu phủ, hơn nữa cònra tay với là một trong Bắc Đẩu Thất Tinh Nghiêm Lăng Hiện.
Không thể không nói, ánh mắt của người nọ quả thật cực kỳ độc ác.
Nghiêm Lăng Hiện là một trong Bắc Đẩu Thất Tinh, cho dù võ công không cao nhưng dù sao cũng nằm trong vòng trung tâm của Thần Hầu phủ, biết nhiều chuyện hơn thành viên bình thường của Thần Hầu phủ nhiều.
Hơn nữa gã xuất thân là đệ tử Tây Môn Vô Ngân, thường xuyên tiếp xúc với Tây Môn Vô Ngân, cũng biết ít nhiều về chuyện có liên quan tới Tây Môn Vô Ngân.
Mà quan trọng nhất là như Nghiêm Lăng Hiện nói, sự từng trải và võ công của gã tại Thần Hầu phủ cũng không tính là xuất chúng, mặc dù là Phá Quân Giáo úy nhưng trên dưới Thần Hầu phủ cũng không coi trọng gã lắm, thậm chí còn hơi coi thường. Đó lại chính là ưu thế lớn nhất của gã.
Nếu đổi lại là Hiên Viên Phá, thời khắc nào cũng ở dưới ánh đèn của Thần Hầu phủ, chỉ cần hơi có biểu hiện không thích hợp là dễ dàng bị phát giác ngay.
Mà Nghiêm Lăng Hiện tuổi trẻ, ít từng trải, cho dù có chút khác thường thì cũng không ai chú ý, hoàn toàn có thể lừa gạt được.
Nếu như không phải hôm nay tự miệng Nghiêm Lăng Hiện nói ra, Tề Ninh cũng không có khả năng nghĩ tới, Nghiêm Lăng Hiện dĩ nhiên lại là nội gian trong Thần Hầu phủ.
Đối phương chọn trúng Nghiêm Lăng Hiện không chỉ bởi gã hiểu biết không ít chuyện trong Thần Hầu phủ, mà còn vì lý do gã không bị để ý, hơn nữa rất khó khiến người ta sinh nghi. Nhân vật như thế đúng là lựa chọn tốt nhất để làm nội gian.
Trong lòng Tề Ninh càng rõ ràng, người nọ chẳng những đã chọn đúng người thích hợp nhất, hơn nữa còn rất giỏi lợi dụng nhược điểm trong tâm lý con người.
Tất nhiên bởi Nghiêm Lăng Hiện có thù oán của phụ thân, sinh lòng căm hận Tây Môn Vô Ngân nhưng Tề Ninh lại hiểu rõ, Nghiêm Lăng Hiện không được Thần Hầu phủ coi trọng mới chính là nguyên nhân quan trọng khiến gã phản nghịch.
Nghiêm Lăng Hiện thuộc Bắc Đẩu Thất Tinh, võ công yếu nhất. Gã một lòng theo đuổi Tây Môn Chiến Anh nhưng cũng biết với năng lực bản thân, muốn được Tây Môn Chiến Anh ưu ái cũng là chuyện không dễ.
Từ trong lời nói của Nghiêm Lăng Hiện, Tề Ninh lại càng thấy rõ gã bất mãn với tình cảnh của mình.
Giống như rất nhiều thanh niên khác, Nghiêm Lăng Hiện hy vọng có thể trở nên nổi bật, hy vọng khiến kẻ khác kính sợ. Mà tâm tư như vậy lại bị người đeo mặt nạ áo xám nhìn thấu. Kẻ này biết nhược điểm này của Nghiêm Lăng Hiện liền dễ dàng lợi dụng gã.
Phụ thân Nghiêm Khoan của Nghiêm Lăng Hiện bị hại có thật có liên quan tới Tây Môn Vô Ngân hay không thì Tề Ninh không biết. Thậm chí hiện tại Nghiêm Lăng Hiện cũng chưa được kẻ đeo mặt nạ áo xám cho chứng cứ xác thực. Nhưng Nghiêm Lăng Hiện lại vẫn luôn tin tưởng điều đó không hề nghi ngờ. Tề Ninh biết đây là bởi tâm tính và hy vọng muốn nổi bật của Nghiêm Lăng Hiện gây nên, đồng thời là vì năng lực đầu độc lòng người của kẻ mặc áo xám đeo mặt nạ kia. Cho dù Nghiêm Khoan bị hại không liên quan tới Tây Môn Vô Ngân, Tề Ninh cũng tin rằng cuối cùng Nghiêm Lăng Hiện vẫn bị đối phương lợi dụng.
Thậm chí Tề Ninh cảm thấy chỉ sợ kẻ áo xám đeo mặt nạ kia đã có thế lực nhất định tại kinh thành.
Đông Hải công tử Giang Tùy Vân, giáo úy Phá Quân Thần Hầu phủ Nghiêm Lăng Hiện, rõ ràng hai người nọ đều là quân cờ trong tay kẻ áo xám đeo mặt nạ kia. Rốt cục kẻ này lợi dụng bọn họ làm những chuyện gì thì căn bản Tề Ninh không thể đoán được.
Nếu như chỉ có Nghiêm Lăng Hiện bị kẻ nọ lợi dụng thì Tề Ninh còn cảm thấy y có ý đồ với Thần Hầu phủ. Nhưng Giang Tùy Vân và Thần Hầu phủ cũng không có mối quan hệ với nhau, mà ngược lại rất gần gũi với Hoài Nam vương. Nói cách khác, kẻ áo xám đeo mặt nạ kia tuyệt đối không chỉ có ý đồ với Thần Hầu phủ.
Trong đầu hắn đột nhiên có ý nghĩ khiến bản thân giật nảy mình. Kẻ áo xám đeo mặt nạ kia có khả năng là người của Cửu Thiên lâu hay không.
Nam có Thần Hầu phủ. Bắc có Cửu Thiên lâu.
Nhiệm vụ chính của Thần Hầu phủ là khống chế thế lực giang hồ nhưng đồng thời cũng thuộc về nha môn tình báo. Tại phạm vi của Bắc Hán và Đông Tề quốc đều có người của Thần Hầu phủ đang hoạt động.
Mà với tư cách là Thiên hạ đệ nhất lâu, Bắc Hán Cửu Thiên Lâu cũng tích cực hoạt động tại Đông Tề và Tây Sở. Thậm chí Cửu Thiên lâu còn từng gây ra vụ án bắt cóc Cẩm Y thế tử. Tề Ninh cũng bởi vụ án này mà ma xui quỷ khiến tiến vào Cẩm Y hầu phủ, thành một trong những người thừa kế của Tứ đại thế tập Nam Sở.
Cuộc chiến Tần Hoài mà Bắc Hán và Nam Sở duy trì mấy năm dù đã chấm dứt nhưng hiển nhiên hai bên cũng chưa bỏ qua ý niệm thâu tóm đối phương. Ngoài dùng binh trên sa trường ra, song phương vẫn đang âm thầm có không ít hành động ngầm.
Chuyện người Cửu Thiên lâu ẩn nấp tại kinh thành Sở quốc, âm thầm mua chuộc và khống chế quan viên Sở quốc để dò xét tình báo, thậm chí phối hợp làm những chuyện bí ẩn hơn là việc cực kỳ có thể xảy ra.
- Nghiêm Lăng Hiện, người nọ muốn ngươi làm những chuyện gì?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào hai mắt Nghiêm Lăng Hiện.
Nghiêm Lăng Hiện lắc đầu nói:
- Đến hiện giờ ta cũng chỉ nói với y là Thần Hầu phủ sẽ ra tay với Hắc Liên giáo tại Thiên Vụ lĩnh mà thôi. Nhưng việc này Thần Hầu phủ đã thông báo khắp nơi rồi, cũng không phải bí mật gì.
Tạm thời y cũng không đưa ra điều kiện gì, chỉ nói để ta âm thầm luyện võ nhưng không được để người Thần Hầu phủ nhận ra sơ hở, nếu không thì ngay lúc đó y sẽ tự tay giết ta.
- Nói cách khác, hiện tại ngươi chỉ là một cơ sở ngầm của y tại Thần Hầu phủ, tạm thời còn chưa được dùng tới phải không?
Giọng điệu Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Đợi khi y muốn dùng ngươi, ngươi liền nghe theo sai phái của y phải không?
Nghiêm Lăng Hiện do dự một chút, cuối cùng gật đầu.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Nghiêm Lăng Hiện, ngươi có từng nghĩ đối phương là người của Cửu Thiên Lâu không?
- Cửu Thiên Lâu?
Thân thể Nghiêm Lăng Hiện chấn động. Là giáo úy của Thần Hầu phủ, đương nhiên gã quen thuộc dị thường với Cửu Thiên Lâu. Nếu Thần Hầu phủ có một kình địch mạnh mẽ tại thế gian thì hiển nhiên đó là Bắc Hán Cửu Thiên Lâu.
Tề Ninh nói:
- Nếu y là người của Cửu Thiên Lâu, cố ý hấp dẫn ngươi trở thành quân cờ của y, cho ngươi lợi ích, mục đích chỉ là lợi dụng ngươi trở thành tai mắt của Bắc Hán, vậy ngươi cảm thấy tình cảnh hiện giờ của ngươi thế nào?
Lông mày Nghiêm Lăng Hiện nhíu chặt. Tề Ninh lại thản nhiên nói:
- Nếu là như thế thì ngươi cũng chỉ là một quân cờ lúc nào cũng có thể bị vất bỏ trên bàn cờ của Cửu Thiên Lâu mà thôi. Lúc ngươi còn có tác dụng thì bọn chúng sẽ cho ngươi thù lao đủ khiến ngươi hài lòng. Nhưng lúc ngươi vô dụng thì lúc nào cũng có thể bị bọn chúng thủ tiêu... Nếu ngươi bại lộ, tất nhiên Thần Hầu phủ sẽ không bỏ qua cho ngươi, chỉ sợ Cửu Thiên Lâu cũng lập tức xử tử ngươi ngay.
Trong không trung đột nhiên truyền tới tiếng nhạn kêu. Nghiêm Lăng Hiện ngẩng đầu nhìn trời.
Dưới trời cao, đàn nhạn xếp thành hình chữ nhân đang bay xẹt qua đỉnh đầu.
Tề Ninh cũng hơi ngẩng đầu nói:
- Muốn làm người tốt rất khó nhưng muốn làm người xấu cũng không phải dễ dàng gì. Nếu không cẩn thận thì ngay cả người cũng không làm được.
- Hầu gia muốn nói gì?
Sắc mặt Nghiêm Lăng Hiện trở nên hơi tái.
- Ngươi có thể thẳng thắn với ta là tốt lắm rồi.
Tề Ninh nói:
- Hiển nhiên ngươi cũng biết chỉ một câu trong những lời ngươi nói hôm nay truyền vào Thần Hầu phủ thì Tây Môn Vô Ngân cũng sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn.
Ngươi còn hiểu rõ thủ đoạn của Tây Môn Vô Ngân hơn ta.
Nghiêm Lăng Hiện do dự một chút, cuối cùng cười khổ nói:
- Hầu gia, thật ra... Thật ra trong lòng ta hiểu rất rõ, việc này... Nếu việc này có ngày bại lộ thì từ khi ta học Thiên Xà Chưởng từ người áo xám đeo mặt nạ kia nhất định không thể quay đầu rồi.
- Nghiêm Lăng Hiện, mặc dù ngươi đi lầm đường nhưng tới cạnh vực sâu lại chưa hoàn toàn đi tới đường cùng.
Tề Ninh hơi trầm ngâm, hạ giọng nói:
- Nếu như ta cho ngươi một cơ hội, cho ngươi có thể quay đầu thì ngươi có nguyện ý hay không?
Nghiêm Lăng Hiện cười nói:
- Ta hiểu rõ ý của Hầu gia. Hầu gia muốn ta trở thành tai mắt của ngươi, sau này phải nghe lời ngươi.
Tề Ninh nghĩ thầm thằng ranh này cũng không phải quá ngu, thản nhiên nói:
- Đương nhiên tự ngươi có thể chọn lựa. Thật ra ta cũng không muốn ngươi trở thành tai mắt của ta. Ta muốn ngươi trở thành tai mắt của Hoàng thượng.
- Hoàng thượng?
Lông mày Nghiêm Lăng Hiện nhíu chặt.
Tề Ninh nói:
- Tiên đế có thể khống chế Thần Hầu phủ cũng không có nghĩa là đương kim Hoàng thượng khống chế được. Hoàng thượng đăng cơ không lâu, trong triều đấu đá rất nhiều. Chuyện này ngươi cũng hiết rồi.
- Ngài nói là... Trung Nghĩa Hầu và Hoài Nam Vương?
Tề Ninh nghĩ thầm, chuyện hai phái này tranh đấu khiến mọi người đều biết rồi, khẽ gật đầu đáp:
- Cẩm Y Tề gia thuần phục Hoàng thượng, đương nhiên không thể để quyền thần gây loạn trong triều, cho nên...!
Ngừng lại một chút, hắn mới chậm rãi nói:
- Nếu ngươi có thể trở thành tai mắt của Hoàng thường trong Thần Hầu phủ, có lẽ sẽ có một ngày ngươi thật sự thực hiện được giấc mộng của mình, trở thành một người bề trên được mọi người kính sợ.
Nghiêm Lăng Hiện thở dài nói:
- Hầu gia, ngài đã chiếm được lợi thế trong ngày hôm nay, ta còn có con đường khác để lựa chọn sao?
- Ta nghĩ ngươi đã không còn đường nữa rồi.
Tề Ninh cười quái dị.
- Nghiêm Lăng Hiện, ta cho ngươi thuần phục Hoàng thượng, đương nhiên không phải là ý của Hoàng thượng. Hoàng thượng hoàn toàn không biết gì về việc này cả, cho nên nếu ngươi bại lộ thật, ta và Hoàng thượng cũng sẽ không biết gì hết nhé.
Nghiêm Lăng Hiện cười nhạt một tiếng, nói:
- Đương nhiên.
Gã nhíu mày nói:
- Hầu gia, ta tìm hiểu tin tức cho ngài tại Thần Hầu phủ, chuyện này cũng không khó. Nhưng mà...
Hôm nay những người thấy ta xuất đao có biết ta dùng là Nghịch thủ linh đao hay không? Nếu nhưng bọn họ truyền chuyện này ra ngoài...!
- Ngươi cứ yên tâm về người của ta đi.
Tề Ninh nói:
- Chẳng qua Chiến Anh có báo lại đao pháp của ngươi cho Tây Môn Vô Ngân hay không thì ta không dám cam đoan. Có thể khiến nàng bỏ qua chuyện này hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi thôi.
Dừng lại một chút, hắn đi tới vài bước, nói nhỏ:
- Sau khi ngươi về kinh cần làm một việc quan trọng nhất, chính là tìm hiểu cho ta xem kẻ đeo mặt nạ kia có lai lịch gì. Thậm chí rốt cục y đã tiếp xúc với người nào tại kinh thành rồi.
Nghiêm Lăng Hiện lắc đầu nói:
- Việc này hết sức khó khăn.
Người nọ không nhắc tới thân phận của mình, hơn nữa xuất quỷ nhập thần, ta căn bản không biết rốt cục y ở địa phương nào. Mỗi lần đều là y tìm tới ta, đến vô ảnh, đi vô tung. Rốt cục y tiếp xúc với những ai ta lại càng hoàn toàn không biết.
- Vậy thì phải nhờ vào trí tuệ của ngươi thôi. Nếu đơn giản thì ta còn cần gì phải dùng tới ngươi nữa?
Tề Ninh cười nhạt, giơ tay vung quyền đánh tới. Nghiêm Lăng Hiện vạn lần không ngờ Tề Ninh lại đột nhiên ra quyền, căn bản không kịp phản ứng, bị một quyền của Tề Ninh đánh lên mặt. Lực lượng của một quyền này không nhẹ, khiến máu mũi Nghiêm Lăng Hiện phun ra, thậm chí còn rơi cả hai cái răng, miệng trào máu tươi, hoảng sợ nói:
- Hầu gia, ngài...?
- Ngươi đả thương người của ta, nếu bình yên vô sự thì làm sao ta nói chuyện với bọn họ được đây?
Tề Ninh vừa giải thích, vừa vung quyền tiếp. Bụp một tiếng, một quyền đánh mạnh vào ngực Nghiêm Lăng Hiện. Nghiêm Lăng Hiện cảm thấy xương sườn đau đớn, thậm chí hoài nghi mình đã bị đánh gãy xương, lịch bịch lùi lại phía sau mấy bước, ngã phịch xuống đất, lồng ngực quay cuồng, phun ra một ngụm máu tươi.
Lúc này Tề Ninh mới sửa sang lại quần áo, thản nhiên nói:
- Tĩnh dưỡng ba ngày hẳn là có thể khôi phục. Nhớ kỹ là đã làm sai thì phải trả giá đắt. Đây là bài học đầu tiên của ta cho ngươi!
y Thank You to ThanhTùng For This Useful

Mặc dù Tề Phong bị Nghiêm Lăng Hiện chém một đao nhưng cũng may là không phải chỗ nguy hiểm, chỉ cần bôi chút thuốc trị thương lên là cầm được máu, đến chiều tối, sắc mặt y đã có chút khí huyết rồi.
Còn Nghiêm Lăng Hiện thì bị Tề Ninh đánh trúng hai quyền, đặc biệt là phần ngực bị đả thương nghiêm trọng, gã một mình ngồi ở đầu thuyền nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Mọi người thấy gã như vậy lại biết là do Tề Ninh ra tay nên nỗi tức giận trong lòng cũng vơi đi phần nào, thế nhưng đến lúc ăn cơm, không một ai để ý đến gã, thậm chí Chu Thuận còn căn dặn đầu bếp trên thuyền không cần đưa cơm cho gã.
Tây Môn Chiến Anh cũng biết lần này Nghiêm Lăng Hiện thật sự đã gây ra họa lớn rồi, nàng chỉ sợ Tề Ninh tức giận không khống chế được sẽ dùng một đao chém chết Nghiêm Lăng Hiện mất.
Dù thế nào thì Nghiêm Lăng Hiện với nàng cũng lớn lên cùng nhau từ bé, bình thường rất chiều theo ý nàng, vì vậy nàng thật sự không đành lòng nhìn Nghiêm Lăng Hiện chết dưới đao của Tề Ninh.
Thấy Tề Ninh chỉ đả thương mà không có ý lấy mạng gã, đây là kết quả mà nàng cầu còn khó được, lúc này nàng chỉ lo lắng nếu như mình đi đưa cơm cho Nghiêm Lăng Hiện chỉ sợ sẽ chọc giận Tề Ninh với Chu Thuận nên quyết định không đi đưa cơm cho gã nữa. Nàng tự an ủi Nghiêm Lăng Hiện suýt chút nữa đã giết chết Tề Phong, cho dù có để gã đói mấy ngày cũng không quá đáng.
Đến khi tối trời, Tề Ninh đang luyện công trong phòng thì thấy có tiếng gõ cửa, bên ngoài có tiếng nói của Chu Thuận:
- Hầu gia, có gì đó rất lạ.
Tề Ninh thu hồi nội lực đứng lên mở cửa, Chu Thuận nhỏ giọng nói:
- Ở phía đối diện có hai chiếc thuyền đang tiếp cận chúng ta.
Tề Ninh nhíu mày đi theo Chu Thuận tới mui thuyền, lúc này Lý Đường cũng đang đứng ở đó, thấy Tề Ninh tới liền chỉ tay về phía trước. Nhờ ánh trăng lờ mờ, Tề Ninh nhìn về phía trước thấy có hai chiếc thuyền nhỏ đang ngược dòng đi về phía thuyền của bọn hắn. Lý Đường nhỏ giọng nói:
- Hầu gia, vừa rồi ta thấy trên chiếc thuyền nhỏ kia có ánh sáng phản chiếu, rất có khả năng là người trên thuyền có mang theo binh khí.
- Trên thuyền chúng ta có thắp đèn, có thể nhìn thấy từ rất xa.
Chu Thuận khẽ nói:
- Theo lý mà nói, nếu như thuyền nhỏ gặp thuyền lớn thì sẽ phải nhường sang một bên mới đúng, thế nhưng hai chiếc thuyền nhỏ kia lại vẫn cứ thản nhiên chiếm cứ trung tâm mặt sông, hướng thẳng về phía chúng ta, hai con thuyền đó chắc chắn có vấn đề.
Lý Đường cười lạnh nói:
- Nghe nói sông Trường Giang thỉnh thoảng lại có “giang phỉ” (cướp ở trên sông), thường cướp bóc những con thuyền đơn lẻ. Hầu gia, chúng ta nhất định phải cảnh giác.
Chu Thuận nói:
- Nếu như chỉ là giang phỉ cướp bóc bình thường thì cũng chẳng có gì đáng ngại, chỉ e những người này không phải là đám giang phỉ bình thường kia.
Tần Mục nghiêm túc nói:
- Chu Thuận nói đúng! Lý Đường, Chu Thuận mau đi dặn dò tổ lái thuyền không nên manh động.
Lệnh cho Triệu Quyền bảo vệ tốt cho Tề Phong, đúng rồi, mau đi thông báo cho Tây Môn cô nương biết, nói là chúng ta có lẽ sắp gặp phải một vài phiền toái nho nhỏ, bảo nàng ấy cẩn thận đề phòng.
- Không cần thông báo đâu, ta ở đây!
Giọng của Tây Môn Chiến Anh vang lên đằng sau bọn họ, bởi vì Tề Phong bị thương nên suốt cả một ngày nay Tây Môn Chiến Anh đều không dám chủ động đến nói chuyện với Tề Ninh, đến khi thấy hắn nhắc đến mình, nàng mới tiến tới, hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Tề Ninh không trả lời nàng mà chỉ chép miệng. Tây Môn Chiến Anh nhìn về phía đối diện thấy có hai chiếc thuyền nhỏ đang ngược dòng hướng về phía bọn họ. Nàng cau mày hỏi:
- Bọn họ không sợ bị thuyền lớn đâm chìm sao?
Chu Thuận đã đi thông báo cho mọi người trên thuyền biết. Tề Ninh đứng ở mui thuyền nhờ ánh trăng lờ mờ nhìn về phía hình ảnh hai chiếc thuyền lúc ẩn lúc hiện ở phía trước. Trên mỗi chiếc thuyền có khoảng hơn bảy tám người chen chúc ngồi trên đó. Hắn cau mày, thuyền lạ kia vẫn tiếp tục hướng về phía trước. Chỉ chốc lát sau hai chiếc thuyền nhỏ đó đã tiến sát đến gần thuyền của bọn họ, khi hai bên suýt nữa đâm vào nhau thì hai chiếc thuyền đó lại nhanh nhẹn tránh sang hai bên.
- Chu Thuận phòng thủ bên trái, Lý Đường phòng thủ bên phải!
Tề Ninh hạ lệnh cho mọi người:
- Chiến Anh theo Chu Thuận đi sang bên trái mạn thuyền, hành động phải chú ý cẩn thận.
Lúc này Tây Môn Chiến Anh cũng nhận ra bọn họ đã bị tập kích, biết chuyện này rất nghiêm trọng nên nàng cũng không hề do dự rút đao ra đi theo Chu Thuận chạy tới mạn thuyền bên trái.
Nghiêm Lăng Hiện vốn đang dựa vào một góc khuất trên mui thuyền, lúc này biết thuyền bị tập kích, mặc dù ngực gã hiện vẫn còn có chút đau đớn nhưng không bị ảnh hưởng đến xương cốt bên trong. Gã cố gắng đứng dậy, không nói lời nào, đi tìm cây đao của mình. Lúc này Tề Ninh cũng đã nhanh chóng chạy tới mạn thuyền bên phải thấy Lý Đường đang cầm đao nhìn chằm chằm xuống dưới đáy thuyền. Tề Ninh cũng nhìn xuống thăm dò thì thấy một chiếc thuyền nhỏ đã tiếp cận sát mạn thuyền của bọn họ. Lúc này đã có thể nhìn thấy rõ ràng trên thuyền có bảy tám tên đều dùng khăn che mặt, có một tên dùng lưỡi móc móc vào mạn thuyền để thuyền của mình bám vào thuyền của bọn hắn.
Tổ chèo thuyền lớn tiếp tục chèo về phía trước theo lời phân phó của Chu Thuận, vì vậy thuyền của bọn hắn vẫn không hề ngừng lại.
Người trên thuyền nhỏ muốn lên được thuyền thì nhất định phải bám sát mạn thuyền, nhìn thế này là biến đám người này đã chuẩn bị kỹ càng trước khi tới đây.
Lúc này, mấy tên trên thuyền nhỏ cầm thong lọng, eo đeo đao, bọn chúng vung dây lên móc vào lan can thuyền lớn sau đó thông qua dây thừng thuần thục trèo lên.
- Hầu gia, mau chặt đứt giây thừng!
Vẻ mặt Lý Thần lạnh như băng, gã nắm chặt thanh đao trong tay vung lên định chặt đứt giây thừng nhưng lúc này Tề Ninh lại quát lên:
- Đợi đã!
Hắn nắm chắc con dao găm đợi đến khi có một tên trèo gần đến mạn thuyền thì hắn lập tức vung dao chém về phía cổ tay tên đó, tên kia thấy thế hoảng sợ rụt tay lại nhưng thực ra đây chỉ là động tác giả của Tề Ninh. Lần này hắn xoay hướng dao, lập tức máu tươi bắn ra, đầu của tên kia cũng bay ra theo.
Lý Đường cũng thấy có người sắp trèo lên đến mạn thuyền thì lập tức vung đao chém vào dây thừng, sau khi dây bị đứt những tên đang trèo trên dây thừng liên tiếp rơi xuống nước, bọt nước văng lên tung tóe.
Lý Đường thấy một chiêu của mình đã thành công thì định đi tới chặt đứt sợi dây thừng khác thế nhưng đúng lúc này gã lại cảm nhận được có một cơn gió lạnh thổi đến. Thì ra là người trên thuyền nhỏ phóng ám khí về phía Lý Đường. Đối phương đương nhiên cũng là một cao thủ, Lý Đường chỉ có thể lùi lại tránh ám khí. Chính vào lúc đó đã có hai tên trèo lên mạn thuyền thành công lập tức vung đao lên tấn công Lý Đường.
Hai bên không nói một lời nào đã trực tiếp xông vào chém giết lẫn nhau.
Tề Ninh dùng dap găm chặt đứt đầu người khiến tên bên cạnh sững sờ, không ngờ Tề Ninh lại có thể ra tay hiểm độc như vật, tận mắt nhìn thấy thi thể không đầu của đồng bọn rơi xuống nước khiến gã vô tình quay đầu xuống nhìn, đáy lòng lạnh buốt. Đúng lúc này lại cảm nhận được bên trên có ánh dao sắc lạnh chuẩn bị chém về phía đầu mình thì tên này lập tức phản ứng nhanh nhẹn buông hai tay chủ động rơi xuống nước.
Lý Đường hiện tại đang là một chọi hai nhưng lại không bị dồn vào thế yếu mà ngược lại còn liên tục ép hai tên kia lùi bước. Tề Ninh nhìn cảnh này thì nhíu mày, sau đó lại nghe thấy mạn thuyền phía bên trái cũng bắt đầu có tiếng binh đao va chạm liền biết đám Tây Môn Chiến Anh với kẻ địch cũng đã bắt đầu giao chiến. Hắn trầm giọng hạ lệnh:
- Lý Đường, ngươi trấn thủ khu vực này!
Sau đó hắn lập tức chạy đến đuôi thuyền.
Nếu như đối phương đến đây là để tập kích bọn hắn như vậy chắc chắn cũng đã nắm chắc được tình hình ở đây. Bản thân hắn cũng biết được sức chiến đấu bên phe mình như thế nào, thế nhưng khi thấy võ công mà đối phương sử dụng mặc dù không phải là quá kém nhưng cũng không có bất cứ tính uy hiếp nào, Tề Ninh chắc chắn chuyện này không chỉ đơn giản như vậy. Hắn chạy nhanh tới đuôi thuyền quả nhiên nhìn thấy đã có mấy tên trèo được lên thuyền, bọn chúng toàn thân ướt như chuột lột, chắc hắn là vừa rồi đã lặn xuống nước sau đó mới lên đây.
Bộ đồ lặn liền thân của bọn họ được làm từ da cá, da hải giao hoặc là da cá mập, bề mặt sáng bóng trơn láng, có khả năng giữ ấm, có khả năng lặn dưới nước trong thời gian dài và bơi trong nước cũng rất nhanh. Tất cả những tên này đều mặc đồ lặn chứng tỏ rõ ràng mục tiêu của bọn chúng chính là ở đuôi thuyền.
Tề Ninh đương nhiên biết đám người này dùng chiêu dương đông kích tây, hai chiếc thuyền nhỏ kia cố tình gây sự chú ý của bọn hắn rõ ràng. Còn đám “quỷ nước” này nhân lúc bọn Tề Ninh với đám người trên thuyền nhỏ kia giao đấu sẽ lén lút lên thuyền.
Bốn năm tên sau khi trèo từ đuôi thuyền lên nhìn thấy Tề Ninh lạnh lùng đứng dưới ánh trăng thì đều bị dọa đến sững sờ. Mấy người này hai tay đều cầm Thủy thích, bọn chúng ngay lập tức tản đội hình ra nhưng không trực tiếp tấn công ngay, mà một trong số những tên đó có một tên dùng giọng cổ nói:
- Ta biết ngươi là Cẩm Y Hầu, huynh đệ bọn ta không muốn lấy mạng ngươi, chỉ cần ngươi giao người kia ra, bọn ta sẽ lập tức đi ngay, tuyệt đối sẽ không đả thương các ngươi.
Tề Ninh cười lạnh hỏi lại:
- Người kia là người nào?
- Cẩm Y Hầu, không cần phải giả bộ hồ đồ.
Tên kia cũng cười lạnh nói:
- Bọn ta người đông thế mạnh, cho dù bọn ta có bị tử thương thì chắn chắn các người cũng không khá hơn là bao đâu. Nếu như ngươi đã phát hiện ra bọn ta vậy thì mong Cẩm Y Hầu có thể cho bọn ta chút thể diện, giao người cho bọn ta, chúng ta hai bên không cần phải làm hỏng hòa khí đôi bên.
- Các ngươi nói chuyện hào phóng thật đấy!
Tề Ninh cười cười nói:
- Lúc nãy ta đã tự tay cắt đầu của đồng bọn các ngươi, các ngươi không muốn báo thù rửa hận cho tên đó sao?
Đúng lúc này, Tề Ninh chợt nghe thấy có tiếng bước chân, hắn liếc mắt nhìn về phía có âm thanh thì thấy Nghiêm Lăng Hiện đã tìm được đao của gã, hiện tại đang đứng ngay bên cạnh hắn.
- Chỉ cần Hầu gia giao người ra, vậy mạng của tên đó coi như tặng cho ngươi.
Cả đám quỷ nước đều nhìn chằm chằm vào Nghiêm Lăng Hiện, tên kia lúc này lại đột nhiên thay đổi thái độ nói:
- Nhưng nếu như Hầu gia vẫn cứ cố chấp không chịu buông vậy thì chỉ e đến tính mạng của mình ngươi cũng giữ nổi đâu.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Ta biết mục đích các ngươi tới đây là gì, thế nhưng muốn cướp người trong tay ta vậy thì phải hỏi xem con dao của ta có đồng ý hay không đã.
Con dao găm trong tay Tề Ninh đột nhiên lóe lên, cả người hắn cũng chỉ trong nháy mắt đã xông lên phía trước, con dao trong tay cũng đồng thời đâm về phía tên kia.
Tên kia không hề bối dối, gã lập tức lùi về sau mấy bước đồng thời cười lạnh nói:
- Cẩm Y Hầu đừng hối hận!
Sau đó gã xoay người chạy về phía mui thuyền rồi nhảy xuống, rồi đột nhiên có tiếng huýt sáo vang lên, lập tức những tên khác nhao nhao nhảy khỏi thuyền chỉ trong nháy mắt tất cả bọn chúng đều đã biết mất.
Tề Ninh chạy tới mui thuyền cúi đầu nhìn xuống, mặt nước sóng sánh mấy dợn sóng, tất cả mấy tên quỷ nước kia đều đã lặn xuống sông rồi. Đúng lúc này chợt có tiếng bước chân đang tiến lại gần, tiếng nói của Tây Môn Chiến Anh vang lên:
- Tất cả bọn chúng đều nhảy khỏi thuyền rồi.
Tề Ninh vẫn không quay đầu lại mà chỉ hỏi nàng:
- Chiến Anh, nàng có biết bơi lội không?
Tây Môn Chiến Anh bước đến, cau này hỏi:
- Ngươi hỏi cái này làm gì?
Sau đó nàng lắc đầu nói:
- Ta… Ta không hiểu bơi lội nghĩa là gì.
Sau đó lại có tiếng bước chân đi đến, lần này là Lý Đường, gã nói:
- Hầu gia, bọn chúng đều đã rời khỏi thuyển rồi.
Khi gã nhìn thấy vết nước đọng ở đuôi thuyền thì lập tức hiểu ra:
- Đám người này dùng chiêu dương đông kích tây!
Tề Ninh giơ tay lên ra hiệu cho bọn họ không cần nói thêm nữa, hắn nheo mắt lại chú ý lắng nghe, một lát sau lạnh lùng nói:
- Bọn chúng muốn đục thuyền!
- Đục thuyền sao?
Tây Môn Chiến Anh giật mình.
Lý Đường chạy đến mui thuyền, nói:
- Hầu gia, để ta xuống dưới xử lý bọn chúng!
- Không được manh động!
Tề Ninh trầm giọng hạ lệnh:
- Lý Đường, Chu Thuận, hai ngươi lập tức theo ta tới khoang dưới đáy thuyền. Chiến Anh, nàng hãy tới phòng ta trấn thủ ở đó.
Hắn lườm Nghiêm Lăng Hiện một cái, thấy gã vẫn luôn nhìn mình thì cũng hạ lệnh phân phó:
- Nghiêm Lăng Hiện, ngươi hãy đi canh giữ ở trước cửa khoang thuyền, không cho kẻ nào xông vào.
Mọi người đều không nói câu nào, lập tức hành động theo mệnh lệnh của Tề Ninh.
Tề Ninh dẫn theo Lý Đường cùng Chu Thuận đi tới khoang đáy, sáu bảy thuyền phu dưới khoang đáy phát hiện thuyền bị tập kích liền liều mạng cầm đao lên. Đúng lúc này lại thấy Tề Ninh đi xuống, bọn họ lập tức báo cáo tình hình:
- Hầu gia, đáy thuyền…. Đáy thuyền đột nhiên có động tĩnh!
Lý Đường nằm rạp xuống sàn thuyền nghe ngóng, tất cả mọi người đều ngừng thở, nghe thấy dưới đáy thuyền có tiếng “thùng thùng”, rõ ràng bên dưới đang có kẻ đục thuyền.
- Mọi người nghe cho kỹ đấy, tất cả cầm lấy xiên cá, đợi đến khi đáy thuyền bị đục thủng thì lập tức dùng xiên cá đâm xuống.
Tề Ninh căn dặn đám thuyền phu:
- Đám người này vô cùng hung hãn, mọi người đều phải đồng tâm hiệp lực.
Với võ công hiện tại của Tề Ninh nếu như đánh giáp lá cà trên bộ thì hắn chẳng thèm quan tâm đám người này là quỷ nước hay quỷ lửa, nhưng vấn đề là đám người này lại hoạt động dưới nước, như vậy sẽ rất phiền phức. Đám thuyền phu nghe theo mệnh lệnh của Tề Ninh, lập tức đi tìm xiên cá, bên dưới khoang thuyền có rất nhiều xiên cá, mỗi người một cái vẫn còn thừa.
Nhưng đúng lúc này lại có một tên thuyền phu hét toáng lên:
- Không ổn rồi, mái chèo đã bị bọn chúng chặt đứt rồi.
Chiếc thuyền này vào lúc có gió có thể giương buồm chạy nhờ sức gió, khi không có gió thì sẽ dùng đến thuyền phu để chèo thuyền, nếu như muốn tăng tốc thì phải cần có gió cộng thêm với sức người chèo thuyền.
Thế nhưng hiện tại mái chèo lại bị đối phương phá hỏng, rõ ràng là đối phương không muốn để thuyền phu điều khiển hướng lái của thuyền!

Chỉ trong chốc lát, đáy thuyền đã có năm sáu chỗ bị đục thủng.
Lý Đường thần sắc nghiêm trọng, thấp giọng nói:
- Hầu gia, đám người này muốn đánh chìm chiếc thuyền, mái chèo thuyền đã bị phá hỏng, chúng ta không cách nào để thuyền cập bờ, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc thuyền này chìm xuống giữa sông.
- Họ không phải địch thủ của chúng ta ở trên thuyền, nhưng kỹ năng bơi lội đều rất tốt, là muốn để chúng ta xuống nước.
Chu Thuận cũng nói:
- Hầu gia, đám người này rốt cuộc muốn làm gì?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào ván gỗ không nói lời nào.
Chợt nghe tiếng răng rắc vang lên, một miếng ván đã bị phá ra, xuất hiện một lỗ thủng cực lớn. Thuyền phu bên cạnh không nói hai lời, lấy hết dũng khí, đâm mạnh xiên cá trong tay vào lỗ thủng kia. Xiên cá chưa tiến vào nước, chợt nghe thuyền phu kia kêu a một tiếng, xiên cá trong tay bị người dưới nước kéo xuống, thuyền phu kinh hãi, vội vàng buông tay.
Sàn thuyền vỡ ngày càng nhiều, đám quỷ nước này đương nhiên chuẩn bị thỏa đáng, sớm nghĩ tới vạn bất đắc dĩ liền đục thuyền, cho nên công cụ đầy đủ.
Nhìn rất nhiều nước sông tràn vào, Lý Đường trầm giọng nói:
- Hầu gia, chiếc thuyền này không thể lưu lại, trên thuyền có chuẩn bị hai con thuyền nhỏ. Hầu gia xuống ngồi thuyền nhỏ rời đi đi.
Quan thuyền như thế này, bình thường đều sẽ chuẩn bị hai con thuyền nhỏ, có đôi khi nước quá cạn, thuyền lớn không thể nào cập bờ, chỉ có thể đi bằng thuyền nhỏ.
Những thuyền phu này không phải thuyền phu bình thường, đều làm công ăn lương, biết tình thế nguy cấp, nhất định phải bảo đảm sự an toàn của Hầu gia, liền có thuyền phu đi tới nói:
- Hầu gia, mái chèo thuyền bị phá hỏng, không cách nào cập bờ, đám tặc nhân này đánh chìm thuyền, xin Hầu gia xuống thuyền nhỏ cập bờ.
- Bản Hầu không thể vứt bọ mặc kệ các ngươi.
Tề Ninh nghiêm mặt nói.
Lý Đường nói:
- Hầu gia, thứ cho ta nói thẳng, đám tặc nhân này tập kích là hướng tới Hầu gia, chỉ cần Hầu gia rời khỏi con thuyền lớn này, đám thuyền phu trên thuyền đều có kỹ năng bơi lội, sẽ không xảy ra vấn đề gì.
- Hầu gia, mặc dù võ công của đám tặc nhân này bình thường, nhưng kỹ thuật bơi lội rất tốt, dưới nước chúng ta chưa chắc là đối thủ của chúng.
Chu Thuận cũng nói:
- Chúng ta ngồi thuyền nhỏ lên bờ, chỉ cần lên được bờ, đám tặc nhân này không đủ gây sợ hãi.
Một tiếng két vang lên, lại có một tấm ván thuyền bị phá, lúc này đã có rất nhiều nước sông tràn vào khoang đáy. Tề Ninh không do dự nữa, trầm giọng nói:
- Ngồi thuyền nhỏ lên bờ.
Mọi người rời khỏi khoang, đám thuyền phu lập tức buông hai con thuyền nhỏ đã chuẩn bị sẵn xuống nước, hai con thuyền nhỏ kích cỡ tương đương, chỉ có thể chở ba bốn người mà thôi.
- Chu Thuận, Lý Đường, các ngươi ở cùng một chỗ với Triệu Quyền, dìu Tề Phong lên thuyền.
Tề Ninh phân phó:
- Chiến Anh và ta cùng với Nghiêm Lăng Hiện ngồi một thuyền.
Tề Ninh đã phân phó, mọi người cũng không dài dòng. Đám người Lý Đường đi vào trong khoang thuyền khiêng Tề phong thụ thương ra, leo lên thuyền nhỏ. Chu Thuận chèo thuyền hướng về phía bờ. Tây Môn Chiến Anh và Nghiêm Lăng Hiện cũng lên con thuyền nhỏ thứ hai, nhưng không thấy Tề Ninh tới, hai người đều rút đao đề phòng quỷ nước tới gần, chợt thấy Tề Ninh cõng một người tới, người kia được bao bọc bằng áo bào đen, che phủ kỹ càng.
Tề Ninh nhảy lên thuyền nhỏ, thuyền nhỏ lập tức lắc lư. Tề Ninh ôm người kia vào ngực, nói với Nghiêm Lăng Hiện:
- Đi về phía bờ, ngươi tới chèo thuyền.
Nghiêm Lăng Hiện khẽ giật mình, lúng túng nói:
- Ta… ta không biết… !
Đúng lúc này nghe được Tây Môn Chiến Anh vội la lên:
- Nhanh, đi nhanh, bọn họ tới gần rồi.
Nàng đưa tay chỉ về phía nước, thấy mắt nước trồi lên ba bốn cái đầu, nhìn thấy Tề Ninh ngồi thuyền nhỏ, lập tức chui xuống nước. Mặt nước rẽ ra vệt nước, đang di chuyển về phía thuyền nhỏ.
Nghiêm Lăng Hiện cũng hiểu, nếu như giao phong chính diện, thì không cần e ngại đám quỷ nước này, thế nhưng hiện giờ thân đang ở mặt sông, rơi vào thế yếu. Lúc này mặc kệ có biết hay không, gã đi qua ngồi xuống, cầm lấy mái chèo, nhìn thấy con thuyền Lý Đường ngồi ở phía trước không xa, lập tức cũng khua mái chèo qua hai bên.
Động tác của gã không thành thục, thuyền nhỏ lắc lư. Trong lúc nhất thời Nghiêm Lăng Hiện hơi luống cuống tay chân. Tây Môn Chiến Anh tay cầm đại đao, nhìn chằm chằm mặt nước, đề phòng có người tới gần.
Lý Đường bên kia lo lắng quỷ nước công kích phía Tề Ninh, cũng không dốc sức chèo, duy trì khoảng cách nhất định, không dám kéo dài khoảng cách, chuẩn bị tiếp ứng bất cứ lúc nào.
Mất một lúc Nghiêm Lăng Hiện cũng miễn cưỡng nắm giữ được khua mái chèo thế nào, đi về phía trước một đoạn ngắn. Đúng lúc này thuyền nhỏ đung đưa mạnh mẽ. Nghiêm Lăng Hiện vội la lên:
- Họ lặn xuống đáy thuyền.
Nghiêm Lăng Hiện chưa dứt lời, một tiếng phốc vang lên bên cạnh, Tề Ninh quay đầu nhìn sang, thấy Tây Môn Chiến Anh đã nhảy xuống thuyền.
Trong lòng Tề Ninh biết Tây Môn Chiến Anh lo lắng quỷ nước đục đáy thuyền nhỏ, cho nên không để ý gì khác nhảy xuống nước.
Tây Môn Chiến Anh có dũng khí, nhưng võ công của nàng không cao, huống chi dây dưa với quỷ nước ở dưới nước. Tề Ninh cau mày, Nghiêm Lăng Hiện còn đang lo lắng, lại nghe tiếng phốc vang lên lần nữa, Tề Ninh đã ôm cả người kia trong tay nhảy xuống nước.
Đám người Lý Đường phía trước thấy thế, không do dự nữa, lưu lại Triệu Quyền chăm sóc Tề Phong, gã và Chu Thuận không nói hai lời đều nhảy xuống nước.
Triệu Quyền cũng sốt ruột trong lòng, đứng phía sau thuyền, chợt thấy sóng nước cuồn cuộn trên mặt sông, sau đó nhìn thấy Tề Ninh nổi lên, thân thể vặn vẹo, sau đó lại lặn xuống.
Triệu Quyền nhìn thấy Tề Ninh ở trong nước linh hoạt nhẹ nhàng, cảm thấy hơi kinh ngạc, nghĩ thầm Hầu gia từ nhỏ đến lớn chưa từng xuống nước, sao thân thủ dưới nước lại cao minh như vậy?
Cẩm Y Thế tử trước kia đương nhiên không biết bơi, chẳng qua vị Cẩm Y Hầu hiện giờ này lại tinh thông bơi lội.
Hắn nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh nhảy xuống nước, biết suy nghĩ của Tây Môn Chiến Anh, chỉ sợ nàng lạc đàn, cũng thả người nhảy xuống nước.
Hắn tinh thông bơi lội, nội lực cao cường, nhín thở trong nước, chỉ dùng chưởng vỗ, phản lực khiến hắn vọt nhanh, trong giây lát đã xuống dưới đáy thuyền. Dưới nước lờ mờ hắn nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh đang đánh nhau với hai người, còn có hai người ra sức đục đáy thuyền nhỏ.
Áo bào đen kia bị hắn đeo sau lưng, nước sông Trường Giang chảy từ tây sang đông, thuận theo dòng nước. Tề Ninh đi qua, hai người đang dây dưa với Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy Tề Ninh tới, lập tức phân ra một người, mang theo binh khí nghênh đón Tề Ninh.
Gã bơi lội tinh thông, trên người lại mặc đồ lặn, động tác linh hoạt, vũ khí cũng là phân thủy thứ linh hoạt nhất ở dưới nước, cho nên cũng không để Tề Ninh vào mắt.
Gã hơi nhún chân, phân thủy thứ đã đâm tới Tề Ninh. Tề Ninh đưa tay qua, lướt tới một bước nhỏ, đã tóm lấy cổ tay người kia.
Người kia lấy làm kinh hãi, Tề Ninh đã vặn tay, vặn gãy cổ tay người kia, thuận thế cướp lấy phân thủy thứ trong tay gã, đâm vào tim người kia. Trong mắt người kia tràn ngập kinh ngạc khó tin, hiển nhiên không thể ngờ ở dưới nước Tề Ninh có thể giết gã dễ dàng như vậy, chỉ là không phục cũng chẳng làm được gì, chết không nhắm mắt.
Tề Ninh và máu tươi cùng nổi lên mặt nước, nhìn thấy mặt nước ba động cách đó không xa, nhìn vệt nước có năm sáu người, trong lòng biết vừa rồi hắn đã hấp dẫn đám người này. Hắn lại lặn xuống nước lần nữa, nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh còn đang dây dưa với tên thủy quỷ kia, Tề Ninh cũng không dài dòng, thân vác người áo đen, tay cầm phân thủy thứ, nhích tới gần Tây Môn Chiến Anh, thừa dịp quỷ nước kia dây dưa với Tây Môn Chiến Anh. Phân thủy thứ đâm ra từ phía sau, tiến thẳng sau đầu quỷ nước kia.
Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy Tề Ninh, ra hiệu bằng tay ở dưới nước, muốn Tề Ninh nhanh chóng rời đi. Tề Ninh cũng ra hiệu Tây Môn Chiến Anh đi theo mình.
Đúng lúc này lại nhìn thấy bốn năm bóng người xuất hiện bên cạnh, đều mặc đồ lặn, chính là đám quỷ nước tới trợ giúp.
Đối phương người đông thế mạnh, đang tản ra, ngay cả hai tên đang đục đáy thuyền kia phát hiện tình huống có biến, cũng bỏ thuyền nhỏ giết về phía Tề Ninh.
Đúng lúc này lại có hai bóng người xuất hiện bên cạnh, chính là Chu Thuận và Lý Đường kịp thời đuổi tới. Hai người tới gần Tề Ninh, nhìn thấy lúc này đối phương đã tụ tập bảy tám người, bao vây bốn phía, Lý Đường lập tức ra hiệu Tề Ninh nhanh chóng rút đi, gã và Chu Thuận ngăn cản.
Tề Ninh lại lắc đầu, cũng ra hiệu muốn nói một mẻ hốt gọn đám quỷ nước này.
Mặc dù đối phương người đông thế mạnh, nhưng mấy người Chu Thuận nhìn thấy Tề Ninh tràn ngập lòng tin, sĩ khí tăng mạnh.
Bốn người ra hiệu với nhau, hai người một tổ, cũng không nói nhiều, nghênh đón đám quỷ nước kia.
Trong lúc nhất thời hai bên dây dưa với nhau ở dưới nước, mặc dù đám quỷ nước này kỹ thuật bơi lội rất tốt, trang bị cũng vô cùng tốt, nhưng dù sao võ công bình thường, dù là động tác hay phản ứng đều yếu hơn một chút. Tuy nhiên bọn họ vẫn chiếm ưu thế dưới nước. Trong lúc nhất thời hai bên dây dưa với nhau, khó phân cao thấp.
Tề Ninh lại giết một người ở dưới nước, máu tươi và nước sông hòa vào nhau, trong lúc nhất thời không thấy rõ tình hình chung quanh. Đúng lúc này liền thấy một tên quỷ nước tới gần bên cạnh, trong tay quỷ nước này cũng cầm phân thủy thứ, lại không đam Tề Ninh mà đâm về phía áo bào đen trên lưng hắn.
Tề Ninh vặn người thoát khỏi, phân thủy thứ trong tay đâm ngược qua, nào ngờ quỷ nước kia động tác linh hoạt khác thường, nhẹ nhõm tránh qua. Tề Ninh hơi kinh ngạc, cẩn thận nhìn, thấy quỷ nước này mặc đồ lặn bó sát người, trong khi chuyển động để lộ eo nhỏ bờ mông, bộ ngực nở nang, mặc dù đầu đội mũ chế bằng da cá, chỉ lộ đôi mắt, nhưng vừa nhìn có thể nhận ra là một nữ tử.
Đường cong thân thể của nữ quỷ nước này cực kỳ gợi cảm, thân thể mềm mại linh hoạt, đồ lặn ở eo co vào, phía dưới lại khuếch ra hai bên, bó chặt mông lớn bóng loáng, to tròn ngạo nghễ ưỡn lên, hai chân vừa thu lại mở ra, phát uy vô cùng tinh tế vẻ đẹp của đường cong.
Tề Ninh không ngờ trong đám quỷ nước này lại còn có nữ nhân, lúc này cũng không để ý đối phương là nam hay nữ, nhìn thấy đối phương lại dùng phân thủy thứ đâm về phía áo bào đen trên lưng mình, hắn vặn người, phân thủy thứ trong tay nghênh đón, hai phân thủy thứ giao nhau, nữ quỷ nước kia muốn rút tay về, tay Tề Ninh lại uốn éo, định thừa cơ gạt phân thủy thứ của nữ quỷ nước kia, nào ngờ nữ quỷ nước cũng không buông tay, thân thể mềm mại gợi cảm di chuyển theo một vòng, động tác linh hoạt, xinh đẹp thướt qua, quả thực có hương vị mỹ nhân ngư.

Bạn cần đăng nhập để bình luận