Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1374: Cung loạn

Binh Bộ Thượng Thư Lô Tiêu là một người sinh hoạt rất có quy luật. Y đặt thời gian ăn cơm, đặt thời gian đi ngủ, bởi vì y cảm thấy, nếu như không thể bảo vệ tốt sức khỏe và tinh lực của mình, thì căn bản không có cách nào xử lý tốt quốc sự.
Giờ tý đã qua, Lô Tiêu đang say giấc nồng lại bị một tiếng ồn ào làm bừng tỉnh. Y đứng phắt dậy, trầm giọng hỏi:
- Là ai đang ồn ào bên ngoài?
- Lão gia, không xong rồi… !
Giọng nói bên ngoài lo lắng khác thường, thậm chí tràn ngập hoảng sợ:
- Giết tới rồi, giết tới rồi… !
Lô Tiêu vén chăn lên, phủ thêm một kiện áo ngoài. Lúc y mở cửa, hai người đang lo lắng đứng ngoài cửa, đây là lão nhân trong phủ, đêm hôm khuya khoắt xuất hiện trước cửa phòng ngủ, cực kỳ khác thường, lại khiến Lô Tiêu lập tức biết được có chuyện kỳ quặc, y hỏi:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
- Ngoài thành… có binh mã giết vào từ ngoài thành.
Một người thở không ra hơi nói:
- Không biết là binh mã từ đâu tới, từ… từ mấy cửa thành vào thành cùng lúc… !
Lô Tiêu quá sợ hãi, tóm lấy cổ áo người kia, nghiêm túc nói:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó? Nơi nào có binh mã vào thành?
- Lão gia, cực kỳ chính xác.
Một người khác vội la lên :
- Có người nhìn thấy ánh lửa ngút trời, rất nhiều binh mã giơ bó đuốc vào thành, đêm hôm khuya khoắt, không biết là ai dẫn binh mã vào thành.
Lô Tiêu cảm thấy hãi nhiên. Kinh thành là trọng địa của đất nước, Huyền Vũ Doanh và Hắc Đao Doanh trú đóng gần kinh kỳ nếu không có điều lệnh của Binh Bộ, ngay cả đại doanh cũng không thể tùy tiện rời đi, càng không cần nói tiến vào trong thành. Thế nhưng gần kinh thành ngoại trừ hai nhóm binh mã kia, không có khả năng có binh mã thứ ba xuất hiện.
Trú quân địa phương, không có ý chỉ của triều đình, một khi tiến vào cảnh nội kinh kỳ, giống như là mưu phản.
Bất kỳ một đội binh mã nào tới gần kinh thành, cũng không thể lặng yên không tiếng động. Một khi dịch trạm ven đường phát hiện có số lượng lớn binh mã xuất hiện, chắc chắn sẽ lập tức cấp báo cho kinh thành. Cho nên một đội binh mã muốn lặng yên không tiếng động tới gần kinh thành là không có khả năng.
Quan trọng nhất chính là, kinh thành có ba ngàn tướng sĩ Hổ Thần Doanh, đây đều là binh mã tinh nhuệ, đóng giữ các cửa kinh thành. Dù cho có binh mã tới dưới thành, có Hổ Thần Doanh phòng thủ cửa thành, binh mã bên ngoài tuyệt đối không thể vào thành.
Kinh thành Kiến Nghiệp là quốc đô của Sở quốc, tường thành vừa cao vừa dày, dù cho đối phương có vũ khí công thành, muốn phá thành dễ dàng là si tâm vọng tưởng.
Thời Thái Tông Hoàng đế đã từng nhiều lần tăng chiều cao và độ dày cho tường thành Kiến Nghiệp. Thời Tiên Hoàng đế, cũng sửa chữa lần thứ hai. Thậm chí Tiên Hoàng đế từng tự mình leo lên đầu tường, nhìn tường thành tường đồng vách sắt, từng nói cho dù có mười vạn đại quân tới dưới thành, với độ dày phòng vệ của kinh thành Kiến Nghiệp, cho dù một năm kẻ địch cũng không thể công phá.
Nhưng giờ phút này dưới tình huống Binh Bộ Thượng Thư như mình không hề biết gì, có binh mã vào thành từ các cửa, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng.
Y vẫn hoài nghi tin tức này không đúng, liền phân phó:
- Tranh thủ thời gian phái người tới, tìm hiểu một chút rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Binh mã vào thành, Tề Ninh đang ở trong cung đương nhiên không nhận được tin tức ngay lập tức. Nhìn Khúc Tiểu Thương thoi thóp, tâm tình Tề Ninh phức tạp.
Lúc trước Khúc Tiểu Thương dứt khoát tập sát Hiên Viên Phá, nếu không phải Xích Đan Mị ra tay cứu giúp, chỉ sợ mình cũng sẽ chết trong tay người này.
Hắn vốn cho rằng Khúc Tiểu Thương vì Tước vị Thần Hầu mà không từ thủ đoạn, nhưng hôm nay rốt cuộc hiểu được, Khúc Tiểu Thương làm ra hết thảy đều chỉ vì có thể cứu Hoàng thượng.
Hắn không có cách nào phán đoán hành vi của Khúc Tiểu Thương là thiện hay ác, cảm thấy hơi thở Khúc Tiểu Thương yếu ớt, trong lòng biết Quỷ Vương quả thực đả thương nặng Khúc Tiểu Thương. Nếu Đường Nặc ở đây lúc này, có lẽ Khúc Tiểu Thương còn có thể thoát chết. Nhưng Đường Nặc ở ngoài cung xa, coi như hiện giờ mang theo Khúc Tiểu Thương rời cung, cũng chưa chắc tới kịp.
- Hoàng thượng… không ở trong cung!
Khúc Tiểu Thương ho khan nói:
- Tiêu Thiệu Tông… Tiêu Thiệu Tông đã không ở trong cung, tuyệt đối sẽ… sẽ không để Hoàng thượng ở lại trong cung… !
Tề Ninh cảm thấy run lên.
Câu này của Khúc Tiểu Thương nhắc nhở hắn.
Quỷ Vương nói Tiêu Thiệu Tông đã không còn ở trong hoàng cung, rất có thể đây là sự thật. Nếu như thực sự như thế, Tiêu Thiệu Tông đương nhiên sẽ không để Hoàng đế ở lại trong cung giao cho Tề Ninh.
Hiện giờ Tiêu Thiệu Tông có thể nắm quyền lớn, cũng không phải Tiêu Thiệu Tông có thực lực như thế, mà là người này vẫn lợi dụng danh nghĩa Hoàng đế gây sóng gió. Cũng chính vì như thế, Tiêu Thiệu Tông nhất định phải luôn nắm Hoàng đế trong tay. Nếu không một khi Hoàng đế thoát khỏi tay Tiêu Thiệu Tông, chỉ cần lộ mặt trước văn võ bá quan, tất cả bố trí của Tiêu Thiệu Tông trước đó đều sẽ nước chảy biển Đông.
Đối với Tiêu Thiệu Tông mà nói, giết Hoàng đế đương nhiên là thủ đoạn đơn giản nhất. Chỉ cần Hoàng đế vừa chết, sẽ không ai có thể rung chuyển quyền thế trước mắt của Tiêu Thiệu Tông.
Thế nhưng giống như lời Hướng Thiên Bi nói, Tiêu Thiệu Tông khổ tâm mưu đồ nhiều năm, thật vất vả đi tới bước đường hiện giờ, vở kịch này Tiêu Thiệu Tông cần người xem, mà người xem duy nhất của gã chính là Hoàng đế.
Tiêu Thiệu Tông cần Hoàng đế tận mắt nhìn thấy, hoàng vị mà gã tự nhận nên thuộc về gã sẽ do gã tự mình cướp lại.
Cho nên trước khi gã đăng cơ, tuyệt đối không tùy tiện ra tay với Hoàng đế.
- Hoàng thượng sẽ ở nơi nào?
Tề Ninh lập tức hỏi.
Khúc Tiểu Thương lắc đầu, ho khan càng thêm kịch liệt, dường như muốn xích lại gần bên tai Tề Ninh. Tề Ninh nhìn ra tâm tư của gã, đưa tai gần tới. Khúc Tiểu Thương nói nhỏ hai câu, Tề Ninh chấn động toàn thân, sắc mặt biến đổi. Nhưng lúc này, Tề ninh lại cảm thấy cánh tay trầm xuống, cánh tay Khúc Tiểu Thương rủ xuống, gã đã chết.
Tề Ninh đưa tay vuốt hai mắt Khúc Tiểu Thương khép lại, nhẹ nhàng đặt xuống. Hắn đứng dậy, ám vệ còn sót lại không nhiều lập tức đề phòng, nắm chặt đại đao trong tay. Tề Ninh liếc đám người một chút, cười lạnh nói:
- Các ngươi là thị vệ trong cung, phụ trách bảo hộ cho sự an nguy của Hoàng thượng. Nhưng các ngươi lại bị phản nghịch thúc đẩy, hiện giờ còn chưa rõ sao?
Đám ám vệ nhìn nhau, mấy câu nói của Quỷ Vương trước khi chết đã khiến ám vệ nổi lòng hoài nghi, nhưng rốt cuộc là tình huống gì, đám người này vẫn không biết gì cả.
- Trong cung có bao nhiêu thị vệ?
Tề Ninh trầm giọng hỏi.
Đám người không nói chuyện. Tề Ninh tới gần một người trong số đó, giọng nói lạnh lùng:
- Ngươi nói đi!
Người kia bị Tề Ninh nhìn chằm chằm, lại không tự chủ được nói:
- Không… không biết. Ám vệ trong cung phân tán các nơi trong cung, rốt cuộc có bao nhiêu người, chúng… chúng ta cũng không biết.
Tề Ninh nghĩ thầm ám vệ trong cung vốn là cái bóng, Hướng Thiên Bi có lẽ biết được có bao nhiêu người, nhưng những ám vệ bình thường này xem ra quả thực không rõ ràng lắm.
Đúng lúc này, Tề Ninh bỗng nhiên nghe thấy phía bắc truyền đến tiếng hỗn loạn. Hắn nhíu mày, nhìn lướt qua chung quanh, thấy những người khác không có phản ứng, trong lòng biết nội lực của mình thâm hậu, cho nên thính tai kinh người. Âm thanh truyền đến từ phía bắc sợ rằng chỉ mình nghe được. Tiếng ồn ào kia kèm theo tiếng kêu la khóc lóc, hỗn loạn khác thường. Hắn biết chuyện có kỳ quặc, trầm giọng nói:
- Tất cả mọi người đi theo ta!
Hắn không do dự, nhanh chóng tiến về phía bắc. Những người hắn mang tới nhanh chóng đuổi theo. Những người khác thấy thế, nhìn nhau, cuối cùng cũng đi theo.
Tề Ninh tiến thẳng về phía bắc, con đường trong cung giao thoa, nội cung này hắn đã tới hai lần, nhưng không đi lại chung quanh, cho nên vẫn chưa quen thuộc, chỉ là lần qua theo tiếng hỗn loạn kia.
Bước chân của hắn nhanh chóng, đám người sau lưng nhanh chóng bị ném phía sau. Tới bên một cung điện, nhìn thấy một đám bóng đen đang chạy về bên này, bóng người nhấp nhô, hỗn loạn khác thường, xen lẫn tiếng la khóc. Tề Ninh tiến tới, thấy được mười mấy thái giám cung nữ đang hỗn loạn, hắn rùng mình, quát lớn:
- Tất cả dừng lại!
Nhưng những người này đều thất kinh, không để ý tới tiếng quát của Tề Ninh. Thậm chí có người chạy thẳng qua bên người Tề Ninh, người nào cũng chật vật không chịu nổi, giống như có yêu quái đuổi theo phía sau.
Tề Ninh vươn tay tóm lấy cánh tay một người trong đó, người kia muốn tránh thoát, nhưng tay Tề Ninh như vòng sắt, người kia không thoát được. Người kia ngẩng đầu nhìn sắc mặt Tề Ninh lạnh lùng, bối rối nói:
- Chạy mau, chạy mau, loạn binh giết vào cung… !
- Loạn binh?
- Là… Là Võ Lâm quân.
Thái giám vội la lên :
- Họ vọt vào nội cung, đó... đó là muốn tạo phản.
Tề Ninh hơi biến sắc. Hắn đương nhiên biết được, mặc dù Võ Lâm Doanh cảnh vệ hoàng thành, nhưng nội cung lại là cấm địa, cho dù là Võ Lâm quân cũng không thể đi vào nội cung nửa bước. Hiện giờ binh tướng Võ Lâm Doanh lại xông vào nội cung, đương nhiên không phải bình thường, cũng khó trách những cung nữ thái giám này thất kinh.
Lúc này ám vệ đi theo phía sau cũng tiến lên. Tề Ninh quay đầu hỏi một ám vệ:
- Có phải các Quý Nhân trong cung đều có người thủ vệ?
Người kia gật đầu nói:
- Ở gần các Quý Nhân đều sắp xếp người thủ vệ.
Đám cung nữ thái giám đáng thương tứ tán như châu chấu. Tề Ninh dẫn theo đám người lại xông về phía bắc, ven đường đều là cung nữ thái giám hoảng sợ chạy trốn về phía này. Hắn lập tức nhìn thấy phía trước xuất hiện hơn mười tên binh sĩ mang giáp, chính là trang phục Võ Lâm Doanh. Liền nghe một người lớn tiếng nói:
- Phản tặc Tề Ninh trốn vào cung hành thích Hoàng thượng, cần phải chém giết người này ngay tại chỗ. Thống lĩnh đại nhân có lệnh, ai có thể lấy được đầu người trên cổ Tề Ninh, thưởng ngàn lượng!
Lúc này Tề Ninh hiểu được, Võ Lâm Doanh xông vào nội cung, chính là hướng về mình.
Tiêu Thiệu Tông đương nhiên biết Tề Ninh lẩn vào trong cung, nên điều động Võ Lâm Doanh vọt thẳng vào nội cung.
Lúc này Tề Ninh rốt cuộc hiểu được tại sao Diễm Ma và Quỷ Vương lại nói hoàng cung này chính là một cạm bẫy được bố trí sẵn. Tiêu Thiệu Tông đoán Tề Ninh sẽ lẩn vào cung, nên chờ sau khi Tề Ninh vào cung, lập tức cài cái mũ hành thích Hoàng thượng cho Tề Ninh, lại nhanh chóng điều động Võ Lâm quân tới vây giết.
Tề Ninh đang suy nghĩ có nên đối mặt chính diện với những Võ Lâm quân này, lại nghe có người cao giọng hỏi:
- Các ngươi là người nào? Ai cũng không được động đậy.
Tề Ninh nhìn lại theo tiếng, chỉ thấy một đám Võ Lâm quân đột nhiên xuất hiện, lại còn phát hiện người bên mình. Dù sao một đám người đi theo phía sau hắn, mục tiêu quá lớn, dễ dàng bị Võ Lâm quân phát hiện.
Người kia vừa hô, một đội Võ Lâm quân khác cũng nhìn thấy, hai đội nhân mã lập tức cùng nhau xông lại.
Tề Ninh đứng vững bất động, đám ám vệ sau lưng nhất thời không biết nên làm gì cho phải.
Những ám vệ này đã cảm thấy chuyện không thích hợp, vị Hộ Quốc Công này chưa hẳn thực sự phản nghịch. Thế nhưng giờ phút này Võ Lâm quân đã giết vào cung tìm Tề ninh, họ thực sự không biết nên trợ giúp Võ Lâm quân bắt Tề ninh, hay giúp Tề Ninh đối địch Võ Lâm quân.

?
Võ Lâm Vệ cùng nhau tiến lên, vây đám người Tề Ninh lại.
Tề Ninh và mấy tên thủ hạ đều mặc y phục dạ hành, vừa nhìn đã thấy có vấn đề lớn. Trái lại trang phục đám ám vệ trong cung kia đặc biệt, đều là người trong cung, nhất thời Võ Lâm Vệ không đoán được thân phận của đám người Tề Ninh, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ vây đám người lại. Có người thả tín hiệu ra, gọi đồng bạn gần đó tới chi viện.
Tề Ninh nhìn lướt qua, trong lòng hắn biết năng lực của những Võ Lâm Vệ này, không có khả năng tạo thành bất kỳ uy hiếp nào đối với mình. Một khi ra tay, đơn giản là tăng thêm một vài thi thể mà thôi. Quan trọng nhất chính là nếu như mình thực sự ra tay với Võ Lâm Vệ, vậy thì tội danh vào cung hành thích kia sẽ hoàn toàn vững vàng rồi.
- Trì Phượng Điển ở đâu?
Tề Ninh lạnh nhạt hỏi:
- Bảo hắn tới gặp ta!
Hắn gọi thẳng tên Thống lĩnh Võ Lâm Doanh, càng khiến đám Võ Lâm Vệ giật mình. Đám người này không nhìn ra thân phận Tề Ninh cao hay thấp, có người trầm giọng hỏi:
- Ngươi là người phương nào
Lại nghe có người thất thanh nói:
- Hắn… hắn chính là Tề Ninh!
Tề Ninh cười nhạt một tiếng, nói:
- Không sai, ta chính là Tề Ninh!
Lời vừa nói ra, đám Võ Lâm Vệ lập tức kinh hô. Có người không kìm được lui về phía sau, giống như người trước mắt này chính là quái vật. Còn có người hét lớn:
- Thích khách ở đây, ở đây!
Võ Lâm Vệ xông vào trong cung, mục đích chính là bắt Tề Ninh. Các đội Võ Lâm Vệ tìm kiếm trong cung, nghe được tiếng la bên này, đám Võ Lâm Vệ gần đó nhanh chóng xông tới nơi này. Chỉ trong chốc lát, hơn trăm tên Võ Lâm Vệ đã vây quanh nơi này.
Tề Ninh lại bình thản, cũng không hành động thiếu suy nghĩ.
Một tên Giáo Úy Võ Lâm Vệ nắm chặt đao trong tay, trầm giọng nói:
- Thống lĩnh có lệnh, Tề Ninh vào cung hành thích, người lấy được thủ cấp, thưởng tiền… !
- Ai dám?
Lời còn chưa dứt, Tề Ninh đã lạnh băng nói. Mặc dù giọng nói của hắn không lớn, nhưng sát ý bừng bừng. Đám Võ Lâm Vệ bị khí thế thong dong lạnh lùng của Tề Ninh chấn nhiếp, nhất thời quả thực không dám xông về phía trước.
- Đi gọi Trì Phượng Điển.
Tề Ninh nói:
- Ta chờ hắn ở nơi này!
Mấy tên Giáo Úy Võ Lâm nhìn nhau. Một người trong số đó gật đầu, lập tức có hai người nhanh chóng lui ra, chạy đi như bay.
Lúc trước Trì Phượng Điển mang theo ba trăm Võ Lâm Vệ tới huyện thành Hội Trạch, muốn tru sát Tề Ninh, nhưng lại tổn thất nặng nề, mấy chục người bị giết. Trong số đám Võ Lâm Vệ chung quanh, có binh tướng tham dự vây giết Tề Ninh ngày đó. Họ từng tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Tề Ninh. Ba trăm Võ Lâm Vệ vây giết Tề Ninh lúc trước cũng không chiếm được chỗ tốt nào, hiện giờ chẳng qua chừng một trăm người, vả lại bên cạnh Tề Ninh còn có tùy tùng, thực sự chém giết, quả thực không có chỗ tốt.
Thần sắc đám Võ Lâm Vệ khác nhau, có người nhìn chằm chằm, đó là người chưa được chứng kiến thủ đoạn của Tề Ninh. Cũng có người lộ vẻ hoảng sợ trong mắt, đó là nhớ tới cảnh tượng Tề Ninh đại sát tứ phương không lâu trước đây.
Tề Ninh không hành động thiếu suy nghĩ, Võ Lâm Vệ chạy tới chi viện nơi này ngày càng nhiều. Sau một lát, không ngờ có tới mấy trăm người, vây đám người Tề Ninh chặt như nêm cối.
Số lượng ám vệ không nhiều sắc mặt đều nghiêm túc.
Chức trách của ám vệ chính là ứng phó hết thảy người nào tự tiện vào nội cung, mặc kệ đối phương từ đâu tới, chỉ cần không có chiếu lệnh của Hoàng đế, tiến vào nội cung tức là mưu phản, ám vệ có chức vụ tru sát phản nghịch. Những Võ Lâm Vệ này tiến vào nội cung, còn không lấy ra chiếu lệnh của Hoàng đế, giống như là tự tiện vào cung.
Những ám vệ này giao lưu với nhau bằng ánh mắt, cũng đã quyết định chủ ý. Nếu chờ một lát Thống lĩnh Võ Lâm Vệ Trì Phượng Điển không lấy ra được chiếu lệnh hạ chỉ Võ Lâm Vệ vào nội cung của Hoàng đế, đó chính là mưu phản. Dù đối phương người đông thế mạnh, cũng chỉ có thể cùng tiến cùng lui với Tề Ninh. Thế nhưng nếu Trì Phượng Điển thực sự lấy ra được chiếu lệnh, đó chính là phụng chỉ làm việc, đương nhiên phải giúp đỡ Võ Lâm Vệ bắt Tề Ninh.
Tề Ninh cũng không chờ quá lâu.
Đi vào cung lần này chính là do Trì Phượng Điển tự mình dẫn đội. Ngoại trừ giữ lại binh sĩ thủ vệ các cửa hoàng thành, các Võ Lâm Vệ khác gần như đều được điều vào cung.
Trì Phượng Điển biết được sự lợi hại của Tề Ninh, nếu binh lực không đủ, giống như chịu chết trước mặt Tề Ninh.
Trì Phượng Điển mặc giáp trụ, bước nhanh tới dưới sự vây quanh của thuộc cấp. Nhìn thấy Thống lĩnh đại nhân xuất hiện, Võ Lâm Vệ lập tức nhường ra một con đường. Thế nhưng Trì Phượng Điển không tới quá gần Tề Ninh, dừng lại cách khoảng bảy tám bước, nhìn chằm chằm Tề Ninh, thần sắc lạnh lùng, cũng không nói nhiều, lấy một đạo chiếu thư trong ngực, mở ra cao giọng nói:
- Hoàng đế chiếu viết: Tề Ninh cấu kết địch quốc, mưu đồ tự lập, tâm tư đáng chết. Hôm nay hắn vào cung ý đồ hành thích, tà tâm rõ rành rành. Chiếu lệnh tướng sĩ các Bộ Đại Sở ta tru sát nghịch tặc, khâm thử!
Ám vệ sau lưng Tề Ninh nghe được Trì Phượng Điển tuyên chiếu, lập tức chậm rãi lui lại, kéo dài khoảng cách với Tề Ninh.
Tề Ninh mặt không đổi sắc, thậm chí miệng mỉm cười, hỏi:
- Trì Phượng Điển, Hoàng thượng ở đâu?
Trì Phượng Điển thu hồi chiếu thư, cười lạnh nói:
- Ngươi đầu hàng địch phản quốc, còn mặt mũi nào đi gặp Hoàng thượng? Tề Ninh, Hoàng thượng khoan hậu, có ý chỉ khác, nếu ngươi bỏ khí giới tự trói, có thể khoan thứ Tề gia, sẽ không liên lụy người nhà của ngươi, nếu không… !
- Không cần phải vội vàng.
Tề Ninh nhìn chằm chằm Trì Phượng Điển:
- Ta hỏi ngươi, đạo ý chỉ này của ngươi, là Hoàng thượng tự tay giao cho ngươi sao Còn có, ngươi nói Hoàng thượng có ý chỉ khác, là Hoàng thượng tự mình hạ chỉ với ngươi sao?
Trì Phượng Điển một tay nắm chặt chuôi bội đao bên hông, lạnh lùng nói:
- Vậy có gì khác biệt?
- Có phải ý chỉ của Hoàng thượng thật hay không, ta muốn biết rõ ràng.
Tề Ninh thản nhiên nói.
Trì Phượng Điển hừ lạnh một tiếng, nói:
- Là Hoàng thượng tự mình hạ chỉ với ta.
Tề Ninh nhìn chằm chằm Trì Phượng Điển, không nói gì. Trì Phượng Điển lạnh lùng nói:
- Tề Ninh, ngươi còn không bỏ khí giới tự trói sao
Tề Ninh rốt cuộc thở dài nói:
- Trì Phượng Điển, ta vốn cho rằng ngươi cũng bị người khác lừa gạt, luôn mơ mơ màng màng. Hiện giờ xem ra thực sự không phải như thế, ngươi phản bội Hoàng thượng, phản bội Đại Sở.
Khóe mắt Trì Phượng Điển hơi nháy. Tề Ninh vẫn nhìn chằm chằm vào mắt gã nói:
- Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi có thể hoàn toàn tỉnh ngộ lấy công chuộc tội, sau này ta có thể cầu tình với Hoàng thượng cho ngươi. Nếu không… !
Đôi mắt hắn lạnh lùng:
- Hôm nay ta sẽ phải trừ gian cho nước!
Đám người chung quanh nghe vậy, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Mấy trăm Võ Lâm Vệ vây quanh người này, lại có càng nhiều Võ Lâm Vệ đang tới chi viện nơi này, cho dù võ công người này có lợi hại hơn nữa, thế nhưng bị mấy trăm tên Võ Lâm Vệ vây khốn thâm cung, đó là chắp cánh cũng không thể bay được.
Rõ ràng cùng đường mạt lộ, nhưng Tề Ninh vẫn còn dõng dạc ở nơi này, nói muốn cho Trì Phượng Điển một cơ hội. Rất nhiều binh sĩ nghĩ thầm có phải Tề Ninh sợ hãi nên hồ đồ rồi hay không?
Trì Phượng Điển dường như cũng cảm thấy Tề Ninh nói khoác mà không biết ngượng, gã cười nói:
- Lần trước để ngươi chạy trốn, hôm nay nếu ngươi còn muốn trở về từ cõi chết, đó chính là suy nghĩ hão huyền, Tề Ninh, ngươi… !
Gã còn chưa nói xong, đã thấy Tề Ninh chậm rãi nâng một tay lên. Chung quanh có binh sĩ giơ đuốc, tất cả mọi người thấy rõ ràng, ngón tay cái và ngón trỏ của Tề Ninh kẹp một thứ, dưới ánh lửa, ánh bạc lóng lánh, đó là một trang sức hình kiếm màu bạc, nhỏ nhắn tinh xảo.
Đám binh sĩ nhìn nhau, thực sự không hiểu rõ Tề Ninh đang muốn làm gì.
Trì Phượng Điển nhìn chằm chằm Ngân Kiếm trong tay Tề Ninh, đôi mắt mờ mịt, hiển nhiên không hiểu Tề Ninh có ý gì. Gã cau mày nói:
- Tề Ninh, ngươi làm cái quái gì vậy?
- Trì Phượng Điển phản quốc, ai có thể giết hắn?
Tề Ninh lạnh lùng nói.
Chung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, Trì Phượng Điển khẽ giật mình, sau đó cười nói:
- Ngươi muốn dựa vào món đồ trang sức này để giết ta sao?
- Ai có thể giết hắn!
Tề Ninh lại hô một tiếng chói tai.
Đúng lúc này, liền nghe một giọng nói lạnh lùng:
- Để ta giết hắn!
Giọng nói này xuất hiện cực kỳ đột nhiên. Mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, liền thấy trong số thuộc cấp đằng sau có một bóng người đột nhiên xông lên như báo săn, đại đao trong tay đã sớm rời vỏ. Trì Phượng Điển đã cảm giác được kình phong chợt nổi lên sau lưng, nhưng hiển nhiên không nghĩ tới trong số thuộc cấp của mình lại có người xuống tay với mình. Gã thình lĩnh quay người, còn chưa thấy rõ người tới, ánh đao lướt qua, một cái đầu người đã bay lên, đao kia chém thủ cấp Trì Phượng Điển cực kỳ dứt khoát, không chút do dự, ra tay quả quyết tàn nhẫn.
Đầu người bay ra, thân thể Trì Phượng Điển vẫn đứng thẳng, chỗ đầu bị chém máu tươi phun ra như suối. Biến cố này quả nhiên không thể tưởng tượng được. Đám người chung quanh lập tức ngẩn người, không ai động đậy chút nào.
Tề Ninh thấy có người ra đao chém Trì Phượng Điển, trái tim rốt cuộc buông lỏng.
Hắn để người tìm Trì Phượng Điển tới, đã chuẩn bị sẵn sử dụng Ngân Kiếm. Năm đó Tiên đế ban Ngân Kiếm cho Hướng Thiên Bi, nói sắp xếp sát chiêu bên người Trì Phượng Điển. Chỉ cần Ngân Kiếm xuất hiện, hỏi một câu ai có thể giết gã ngay trước mặt Trì Phượng Điển, nếu sát chiêu kia ở bên cạnh, chắc chắn sẽ liều lĩnh ra tay.
Tề Ninh không có cách nào xác định hai người Tiên đế sắp xếp có đi theo bên người Trì Phượng Điển tối hay hay không. Nhìn thấy Trì Phượng Điển mang theo rất nhiều thuộc cấp tới, hắn có chút hi vọng.
Hắn lấy Ngân Kiếm ra, quát hỏi, quả nhiên có người ra tay, lúc này mới xác định Ngân Kiếm quả nhiên là diệu chiêu mà Tiên đế phòng ngừa chu đáo.
Sau khi kinh ngạc một hồi, liền nghe loang choang một trận. Rất nhiều thủ hạ thuộc cấp của Trì Phượng Điển đã vây quanh sát thủ kia, lưỡi đao nhắm ngay người kia. Có người quát lớn:
- Dư Biệt Cổ, ngươi… ngươi muốn tạo phản sao?
Người ra tay chém giết Trì Phượng Điển tuổi hơn bốn mươi, xem giáp trụ chính là một Giáo Úy Võ Lâm.
Võ Lâm Doanh thiết lập một Thống lĩnh, ba Phó Thống lĩnh, mười hai tên Giáo Úy khác. Giáo Úy trong Võ Lâm Doanh không tính là tướng lãnh cao cấp gì, chỉ là chưa ai từng nghĩ tới một Giáo Úy Võ Lâm không quá thu hút lại dám ra tay chém giết Thống lĩnh đại nhân. Càng khiến không ít người giật mình chính là, Dư Biệt Cổ này xưa nay lão luyện thành thục, làm người khiêm tốn, bình thường không nói nhiều, nhưng làm việc lại lão luyện, rất được Trì Phượng Điển coi trọng.
Lúc trước Ngô Đạt Lâm còn ở Võ Lâm Doanh, người duy nhất có thể cản tay Trì Phượng Điển. Trong mười hai tên Giáo Úy, có mấy người đều là thân tín của Ngô Đạt Lâm. Khi đó Dư Biệt Cổ lại luôn trung thành với Trì Phượng Điển, được coi là thuộc cấp tâm phúc của Trì Phượng Điển. Sau đó Ngô Đạt Lâm bị điều khỏi Hắc Lân Doanh, Trì Phượng Điển liền một lời chắc chín tại Võ Lâm Doanh. Lúc ấy không ít người cảm thấy rất có thể Trì Phượng Điển sẽ đề bạt Dư Biệt Cổ thay thế vị trí Phó Thống lĩnh sau khi Ngô Đạt Lâm rời đi. Mặc dù sau đó có người khác thay thế, nhưng trong Võ Lâm Doanh, ai cũng không dám coi thường Dư Biệt Cổ.
Ai có thể nghĩ tới, Dư Biệt Cổ vẫn luôn được Trì Phượng Điển tín nhiệm, hôm nay lại ra tay chém giết Trì Phượng Điển.
Người này điên rồi!

Bạn cần đăng nhập để bình luận