Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1330: Trở về từ cõi chết

Tề Ninh bị người áo bào đen mang lên ngựa, tuấn mã như bay, chớp mắt liền phi ra vài dặm đường.
Khí huyết của hắn vốn cuồn cuộn không ngừng, khó chịu tới cực điểm. Giờ phút này ở trên lưng ngựa phi xóc nảy, trong lúc nhất thời hắn choáng đầu hoa mắt, trong đầu hỗn loạn. Nhưng hắn cũng biết, nếu không phải dựa vào con ngựa này nhanh chóng, sẽ không thoát được tay đám người Mạch Ảnh.
Người áo bào đen hiển nhiên phải đề phòng Mạch Ảnh đuổi theo, phóng ngựa lao vùn vụt, lúc này cũng không thể bận tâm Tề Ninh có quá khó chịu hay không.
Tề Ninh cũng không biết người áo bào đen là thần thánh phương nào. Chỉ cần hắn khẽ nhếch miệng, liền có cảm giác muốn nôn mửa. Tuấn mã xóc nảy, cảm giác nôn mửa kia càng mãnh liệt. Hắn lại lo lắng mình khống chế không nổi, nôn lên người áo bào đen, chỉ có thể ngậm miệng lại, thế nhưng khí huyết không thông, trước mắt chỉ mơ hồ không rõ. Không lâu lắm, phía trước tối đen lại, đầu nặng chân nhẹ, thân thể ngả sang bên, thiếu chút nữa ngã khỏi lưng ngựa. May mắn người áo bào đen kia một tay cầm dây cương, tay kia từ đầu đến cuối nắm cánh tay Tề Ninh, cảm thấy Tề Ninh sắp ngã khỏi ngựa, người kia lập tức dùng sức ổn định lại.
Cuối cùng Tề Ninh không chịu đựng nổi, thân thể hơi nhào về phía trước, tựa vào lưng người áo bào đen, sau đó mất đi tri giác.
Lần này Tề Ninh hôn mê thực sự không biết qua bao lâu, khi thân thể hơi có tri giác, thân thể bồng bềnh như đám mây, đôi mắt từ đầu đến cuối không mở ra được, thần trí mơ màng. Mỗi lần hơi có chút tri giác, hắn lại hôn mê bất tỉnh.
Lúc tỉnh lúc mê như vậy, trong mơ hồ cảm thấy có người rót nước vào miệng, có đôi khi lại dường như có người nướng thịt bên cạnh mình. Tuy rằng tay chân không có cách nào động đậy, mí mắt cũng không nhấc lên nổi.
Ngày hôm đó thần chí hơi tỉnh táo lại, thầm nghe được bên cạnh truyền đến tiếng nức nở, dường như có người thút thít bên cạnh mình, lại mơ hồ nghe được giọng nói:
- Nếu như chàng… chết rồi, để… để cho ta… sống bằng cách nào… !
Hắn còn nghe chưa rõ ràng, một cảm giác mệt mỏi nặng nề xông tới, lại mất đi tri giác. Không biết qua bao lâu, hắn cảm thấy dường như có một cỗ chân khí rót vào từ cổ tay mình, chân khí kia tiến vào cơ thể mình, kinh mạch lại sinh ra cảm giác tê dại. Hắn cảm thấy khó chịu không nói ra lời, muốn mở miệng la lên, lại kêu không ra tiếng, thân thể như chịu cực hình, trong lòng lại rõ ràng, thầm nghĩ chẳng lẽ mình rơi vào tay cừu gia, đối phương đang nghĩ hết biện pháp tra tấn mình?
Cũng không biết như vậy qua bao nhiêu lâu, cứ một khoảng thời gian hắn lại phát hiện sau khi đối phương rót nội lực vào cơ thể mình, đau đớn giảm hơn trước kia nhiều, về sau đã không còn cảm giác đau đớn, chân khí vào cơ thể, toàn thân lại có cảm giác thoải mái, mơ hồ hiểu được sợ rằng không phải đối phương tra tấn mình, mà luôn dùng nội lực trị thương cho mình.
Ngày hôm đó hắn miễn cưỡng mở mắt ra một khe hở, nhưng cũng không thấy rõ cái gì, trước mắt mông lung như sương mù. Hắn cố gắng động đậy vài lần, tay chân mở rộng cực kỳ khó khăn, liền nghe một tiếng cạch vang lên, dường như đụng phải thứ gì. Hắn nhanh chóng nhìn thấy một bóng đen tới gần, mơ hồ nghe được tiếng mừng rỡ:
- Chàng đã tỉnh rồi?
Sau đó dường như người nọ nói gì, đầu óc Tề Ninh lại mơ hồ.
Hắn lại nghe không rõ, lại ngất đi lần nữa.
Qua mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều có người cho hắn ăn, động tác cực kỳ cẩn thận.
Một ngày này đối phương lại truyền chân khí cho mình, cách một lúc lâu Tề Ninh mới hơi tỉnh lại. Lần này hắn mở mắt ra, mặc dù cơ thể mềm nhũn bất lực, nhưng ít nhất đã có thể động đậy. Hắn mở mắt nhìn, chỉ thấy bên trên đen kịt, khóa mắt lại có ánh lửa. Hắn dùng sức quay đầu nhìn sáng, mới phát hiện cách mình không xa, có một lò lửa cực kỳ đơn giản xây bằng gạch đá, lúc này lò lửa đang đốt củi, bên trên treo một cái hũ nhỏ, chung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, không nhìn thấy bóng người khác.
Hắn chống cánh tay, muốn ngồi dậy, nhưng chỉ hơi ngồi dậy, lồng ngực lại đè nén một hồi, thực sự không chịu đựng nổi. Hắn ho khan một hồi kịch liệt, toàn bộ thân thể lại đổ xuống lần nữa, lập tức nghe được tiếng bước chân vang lên bên cạnh, một bóng người tới gần, mang theo sự vui mừng nói:
- Chàng không sao chứ?
Còn chưa thấy rõ người kia, Tề Ninh mơ hồ ngửi được một mùi hương. Hắn trợn tròn mắt, nhìn thấy một gương mặt diễm lệ kiều mị, khuôn mặt kia tươi cười mừng rỡ. Đầu tiên Tề Ninh sững sờ, người kia đã nắm chặt một tay của hắn, dịu dàng nói:
- Chàng không biết tao sao?
- Là… Là nàng!
Tề Ninh nói :
- Nàng… tại sao nàng lại ở chỗ này?
Hắn nhận ra được, khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ trước mặt này, không ai khác chính là Xích Đan Mị.
Lúc trước hắn quyết liệt với Xích Đan Mị ở hoàng cung, cũng không còn qua lại, không nghĩ tới lúc này Xích Đan Mị lại xuất hiện bên cạnh mình.
- Chàng đừng nói.
Xích Đan Mị nói:
- Ta cho chàng uống canh!
Nàng xoay người sang chỗ khác, cầm một chiếc bát con, lập tức gỡ cái hũ trên lò lửa, múc nước canh trong đó vào trong bát. Một tay ngọc vòng qua gáy Tề Ninh, cẩn thận đỡ Tề Ninh ngồi dậy từng chút một. Một tay khác bưng bát con xích tới gần miệng Tề Ninh, dịu dàng nói :
- Đây là sâm trăm năm tuổi nấu canh, có thể bổ sung khí huyết. Tới, hơi nóng một chút… !
Nàng lại thổi thổi, lúc này mới kề sát chén canh gần miệng Tề Ninh. Toàn thân Tề Ninh vô lực, cũng biết sâm trăm năm rất có ích cho bổ sung nguyên khí. Hắn lập tức uống nửa bát dưới sự phục thị của Xích Đan Mị, lúc này mới lắc đầu. Xích Đan Mị hiểu được ý của Tề Ninh, hiểu được Tề Ninh chưa khôi phục, cũng không nên uống quá nhiều. Nàng buông chén canh xuống, lấy một miếng khăn gấm, cẩn thận lau miệng cho Tề Ninh.
Tề Ninh nhìn thấy nàng quan tâm khác thường, hắn trầm mặc một chút mới nói:
- Đông Hải muốn lấy tính mạng của ta, vì sao nàng lại cứu ta?
- Ta… !
Xích Đan Mị khẽ giật mình, không nghĩ tới Tề Ninh mở miệng liền hỏi như vậy.
- Nàng đi đi, chớ để vì ta mà liên lụy tới nàng.
Tề Ninh chậm rãi nằm xuống, nhắm mắt lại nói:
- Nàng đã cứu ta một mạng, từ nay về sau không ai nợ ai.
Xích Đan Mị cười khổ nói;
- Chàng vẫn còn trách ta sao?
Nàng đưa tay muốn nắm tay Tề Ninh, vừa đụng tới, Tề Ninh đã gạt ra.
Xích Đan Mị sầu khổ trong lòng, vành mắt đỏ lên, nói:
- Ta biết lần đó là ta không tốt, thế nhưng mà… tình cảnh của chàng hiện giờ rất nguy hiểm, ta… !
- Sống chết ở trời, nàng không cần lo lắng cho ta.
Tề Ninh nói:
- Nàng đã cứu được ta từ tay Mạch Ảnh, nếu như hắn biết chân tướng, chắc chắn sẽ liên lụy tới nàng. Chúng ta đừng liên quan nhiều cho thỏa đáng, nàng… đi nhanh đi!
Nói tới đây, khí huyết không thông, hắn lại ho khan kịch liệt một hồi. Xích Đan Mị vội xích lại gần, tay ngọc đặt lên ngực Tề Ninh thuân khí cho hắn, nói:
- Thương thế của chàng còn chưa lành, phải nghỉ ngơi thật tốt. Trước… trước không nên nói chuyện nhiều.
Tề Ninh ho khan, lại vươn cánh tay, đẩy bàn tay Xích Đan Mị đặt trên ngực mình ra. Xích Đan Mị cắn răng một cái, đứng lên nói:
- Chàng… chàng không biết tốt xấu, đã không muốn ta xen vào chuyện của người khác, ta mặc kệ là được. Chàng… chàng sống hay chết, có liên quan gì tới ta chứ?
Nàng quay người đi mấy bước, quay đầu nhìn lại, thấy Tề Ninh nhắm mắt không động đậy, trong lòng sầu khổ, đặt mông ngồi xuống đất, cúi đầu khóc thút thít.
Tề Ninh nghe tiếng nàng khóc, biết thái độ của mình khiến nàng khó chịu trong lòng. Hắn cũng không nói nhiều, lúc này lại thấy mệt mỏi dâng lên, trong lúc mơ màng lại ngủ thiếp đi.
Chờ tỉnh lại lần nữa, chung quanh lại có ánh sáng, hắn cảm thấy thần trí tỉnh táo hơn không ít, dường như thể lực cũng hơi khôi phục. Hắn chống đỡ ngồi dậy, nhìn chung quanh một chút, không thấy bóng dáng Xích Đan Mị. Lúc này hắn mới phát hiện mình đang ở trong một căn phòng cũ hơi rách nát, mặc dù phòng ốc tàn tạ, nhưng hiển nhiên trong phòng đã được thu dọn một phen, cực kỳ sạch sẽ. Bên dưới người mình phủ rơm rạ thật dày, thậm chí có trải ga giường bên trên rơm rạ. Lửa trong lò đã tắt, một cái cửa lớn cũ nát khép hờ, ánh sáng tiến vào từ khe hở nóc nhà và cửa sổ, thậm chí hắn nghe tiếng chim chóc truyền tới từ bên ngoài.
Hắn không biết mình ở nơi nào, lúc này nhớ tới trước khi mình mê man Xích Đan Mị còn thút thít một bên, giờ phút này không thấy bóng dáng, không biết có phải bị mình làm cho tức giận rời đi hay không.
Cúi đầu nhìn thân thể mình một chút, phát hiện đã được thay đổi một bộ quần áo vải thô sạch sẽ. Trên người hắn không có vết bẩn, hiển nhiên đã được người khác lau cho lúc ngủ mê. Hắn biết Xích Đan Mị không chỉ cứu tính mạng mình, còn ngày đêm chăm sóc mình. Hắn cười khổ, cố gắng chống đỡ đứng dậy, vẫn hơi choáng váng nhưng tốt xấu còn có chút sức lực. Hắn chậm rãi đi lại, đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Hắn thấy một mảng rừng cây sum suê. Căn nhà này ở trong rừng cây, cách căn nhà không xa lại có một ao nước nhỏ, một bóng người đang ngồi xổm bên ao nước, dường như đang giặt quần áo. Người kia cũng mặc quần áo vải thô, mái tóc búi trên đỉnh, dùng một cây trâm gài lại, bóng lưng uyển chuyển, vừa nhìn chính là Xích Đan Mị.
Tề Ninh sững sờ, không nghĩ tới cao thủ tuyệt đỉnh như Xích Đan Mị, giờ phút này lại giặt quần áo bên ao nước như nông phụ. Hắn ngơ ngác nhìn thật lâu, mãi cho đến khi Xích Đan Mị đứng dậy, lúc này mới lấy lại tinh thần.
Xích Đan Mị đứng dậy, một tay bắt chéo hông, một tay khác gạt tóc xanh bên má ra sau tai. Động tác như vậy, quả thực là người phụ nữ bình thường, nào có sự uy phong vượt nóc tường băng của đệ tử Đông Hải lúc trước. Nhưng động tác như vậy, càng thêm dịu dàng động lòng người, khiến Tề Ninh xích động. Thình lình nhìn thấy Xích Đan Mị đột nhiên xoay người lại, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ này. Tề Ninh giống như đang rình coi bị người khác phát hiện, cảm thấy hoảng hốt, vội vàng lui lại. Dưới chân mềm nhũn, hắn ngã đặt mông xuống đất. Thương thế của hắn còn chưa khôi phục như cũ, cú ngã này không nhẹ, choáng đầu hoa mắt. Hắn thầm cười khổ, nghĩ thầm tại sao mình lại giống như có tật giật mình. Chỉ là đầu óc trầm xuống, nhất thời không dám động, chờ một lát. Lập tức nghe két một tiếng, cửa lớn bị đẩy ra, hắn thấy thân hình ôn nhu của Xích Đan Mị đi vào trong phòng. Mắt Tề Ninh và nàng gặp nhau, khuôn mặt nàng không hề tươi cười, cũng chẳng biết tại sao, hắn không dám đối mặt với nàng. Hắn quay đầu đi, nghĩ tới bộ dạng chật vật của mình giờ phút này đều thu hết trong mắt Xích Đan Mị, hắn cảm thấy xấu hổ, lầm bầm:
- Nhìn… nhìn cái gì chứ… !

Xích Đan Mị lườm Tề Ninh một cái, cũng không để ý tới, đi qua nhấc cái hũ lên, đổ canh vào chén, lúc này mới bưng chén tới, một tay đưa cho Tề Ninh, cũng không nói chuyện.
Tề Ninh ngồi dậy, cười khổ nói:
- Nàng không đút cho ta sao ?
Xích Đan Mị lại cúi người, đặt chén canh bên cạnh Tề Ninh, không thèm quan tâm, xoay người rời đi. Mặc dù nàng mặc vải thô cài trâm, ăn mặc cực kỳ mộc mạc, nhưng dáng người xinh đẹp cuối cùng khó mà che giấu được. Eo nhỏ như liễu, vải thô bọc lấy bờ mông, lưng ngọc tì bà, vẽ ra tư thái nóng bỏng. Khi nàng đi lại, vòng eo chậm rãi bày ra, dáng vẻ yểu điệu.
Nàng đi tới trước cửa, Tề Ninh lại gọi:
- Chờ một chút!
Xích Đan Mị dừng bước lại, cũng không quay đầu. Tề Ninh thở dài:
- Tại sao không nói chuyện?
- Có người nhìn thấy ta liền phiền chán, ta cần gì phải tự chuốc lấy nhục nhã, nhất định khiến người nào đó thêm phiền não.
Xích Đan Mị nói:
- Chàng cũng đừng buồn, qua mấy ngày, tự chàng có thể hoạt động, khi đó ta đi là được, tránh cho lượn quanh trước mắt chàng khiến chàng phiền lòng.
- Lời này… !
Tề Ninh còn chưa nói xong, Xích Đan Mị đã rời cửa.
Tề Ninh biết lời mình nói lần trước chắc chắn đã tổn thương Xích Đan Mị. Hắn cười khổ lắc đầu, nghĩ tới ngày đó nàng phản bội ta ở hoàng cung, hiện giờ chỉ nói vài câu nặng lời liền không chịu được.
Nhưng nghĩ tới nàng không để ý nguy hiểm cứu mình, lại luôn bên người chăm sóc ngày đêm, trong lòng quả thực không thể nổi nóng với nàng.
Uống xong một ngụm canh sâm ấm áp, buông chén xuống, lúc này mới nghĩ được nhân sâm trăm năm không phải chỗ nào cũng có thể tìm được, cho dù trong tiệm thuốc ở kinh thành cũng chưa chắc mua được, nơi bình thường càng khó gặp. Hắn đoán mặc dù chỉ là một gốc sâm có tuổi, nhưng chắc chắn Xích Đan Mị đã tốn không ít công sức.
Một bát canh sâm vào bụng, toàn thân thoải mái hơn nhiều.
Hắn vừa nghĩ tới thương thế của mình, khoanh chân ngồi xuống, vận công điều tức, phát hiện mặc dù chân khí trong đan điền không dồi dào như trước, nhưng cảm giác đau đớn bành trướng không còn lại chút nào.
Hắn nhớ tới Thực Cốt Chưởng ác động khác thường, nếu trong hai canh giờ không có cách nào điều trị thương thế, rất có thể sẽ mất mạng. Mình có thể sống sót, chắc chắn là lúc ấy Xích Đan Mị toàn lực thi cứu. Lúc này nhớ tới thời điểm mình hôn mê, có người nức nở bên cạnh, ngoại trừ Xích Đan Mị thì còn có thể là ai?
Lúc hôn mê mình hoàn toàn không biết gì cả, nhưng Xích Đan Mị chẳng những phải trị thương cho mình, còn ngày đêm lo lắng, một cỗ nhu tình lập tức dâng lên trong lòng hắn. Tuy nói lúc trước Xích Đan Mị vì Bạch Vân Đảo chủ mà phản bội mình một lần, nhưng tình cảm trong lòng người phụ nữ này đối với mình lại không giả, nếu không sao lại để ý sự sống chết của mình.
Mặc dù đan điền suy yếu, nhưng Tề Ninh biết thân thể mình đã không còn lo ngại.
Chỉ cần điều dưỡng một khoảng thời gian, nội lực sẽ có thể khôi phục trở lại.
Hắn không biết đang ở nơi nào, càng không biết đã hôn mê bao lâu. Nhìn nơi này quét dọn sạch sẽ, các loại vật phẩm như bát đũa thùng gỗ trong phòng đều đủ cả, dường như đã sinh sống một khoảng thời gian rất dài ở nơi này, hắn biết sợ rằng thời gian mình hôn mê không ngắn.
Điều tức một phen, mặc dù cơ thể vẫn hơi mềm nhũn ra, nhưng tình huống choáng váng đầu óc đã biến mất không thấy gì nữa. Hắn đứng dậy, đi ra bên ngoài, nhìn thấy Xích Đan Mị đang giặt quần áo, quay người nhìn căn nhà một chút, mới phát hiện là một miếu thờ cực kỳ tàn tạ.
Tề Ninh biết có rất nhiều nơi thích xây dựng miếu thờ ở nơi yên tĩnh. Chẳng qua miếu cổ này chắc chắn đã có nhiều năm rồi, miếu thờ cũng không lớn, qua nhiều năm ít được tu sửa, sợ rằng mấy chục năm trước hòa thượng trong miếu đã rời đi rồi. Chung quanh miếu thờ tràn ngập đồ vụn vặt, chắc chắn bỏ hoang thật lâu.
Miếu cổ thâm lâm, cũng không biết tại sao Xích Đan Mị tìm được một nơi như thế.
Không khí bên ngoài cực kỳ mát mẻ, Tề Ninh hít mấy hơi, tinh thần tốt hơn nhiều. Hắn đi tới bên hồ nước, nhìn thấy hồ nước này dù không lớn, nhưng hồ nước trong xanh, nước trong hồ thậm chí có thể thấy rõ cá đang bơi. Xích Đan Mị cũng biết Tề ninh tới, đầu cũng không xoay một chút, không để ý tới hắn.
Hết thảy đều yên tĩnh khác thường. Miếu cổ thâm lâm, bên bờ hồ nước, giai nhân như hoa, khác biệt trời đất với cảnh tượng như Tu La lúc mình bị thương.
Tề Ninh ngồi bên hồ nước, nhìn Xích Đan Mị.
Trời đất sáng sủa, ánh nắng tươi sáng, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên hồ nước, sóng nước lấp loáng, ánh sáng phản chiếu dưới nước kia làm nổi bật khuôn mặt đẹp tuyệt nhân gian của Xích Đan Mị. Da thịt thổi nhẹ là rách mang theo chút ửng đỏ, lông mày nhỏ nhắn như liễu, đôi mắt như trăng, trên trán có sự quyến rũ, ngay cả vải thô cũng khó có thể che giấu sự xinh đẹp, chỉ là khuôn mặt rõ ràng gầy gò hơn trước một chút.
Nàng vừa cười, nghiêng nước nghiêng thành, xinh đẹp không gì sánh được. Thế nhưng khi nàng lạnh mặt, cũng có phong tình khác.
- Nàng gầy rồi!
Tề Ninh rốt cuộc mở miệng nói.
Tay Xích Đan Mị ngừng lại một chút, nhưng vẫn không nhìn Tề Ninh. Nàng tiếp tục giặt quần áo, động tác của nàng rõ ràng không thuần thục, lúc trước không hề sống như vậy. Tề Ninh nhìn thấy nàng đang giặt quần áo của mình, bên trên còn một chậu gỗ nhỏ, trong đó ngoài mấy món quần áo của mình, cũng có quần áo lót của Xích Đan Mị. Nhìn thấy một chiếc yếm màu hồng cũng ở trong đó, Tề Ninh cảm thấy nóng lên, không nhịn được liếc ngực Xích Đan Mị một cái. Nàng mặc quần áo vải thô, che ngực chặt chẽ, nhưng lại không che được hình dáng.
Dường như cảm nhận được cái gì, Xích Đan Mị rốt cuộc ngẩng đầu nhìn Tề Ninh một cái. Nhìn thấy ánh mắt của hắn, thuận theo ánh mắt liếc xuống , nàng đỏ mặt, một ngón tay bắn mạnh trong nước, một cột nước bắn ra đánh thẳng vào mặt Tề Ninh, bọt nước tràn ra. Tề Ninh bất ngờ không kịp chuẩn bị, vả lại với tình trạng cơ thể của hắn hiện giờ, chớ nói cao thủ như Xích Đan Mị, coi như người bình thường ra tay, hắn chưa chắc có thể kịp phản ứng. Hắn kêu thảm một tiếng, ngã về phía sau, nằm xuống đất, nháy mắt l
Xích Đan Mị thấy thế, lộ vẻ ngờ vực. Nàng hết sức rõ ràng tình trạng cơ thể của Tề Ninh hiện giờ, không đến mức một cột nước có thể đánh hắn ngất xỉu. Vả lại nàng nắm giữ lực đạo tốt, chỉ muốn cho Tề Ninh một bài học nhỏ, phát tiết sự phiền muộn mấy ngày nay. Nhìn thấy Tề Ninh ngã xuống đất không dậy nổi, đầu tiên nàng hoài nghi một chút, sau một lát vẫn thấy Tề Ninh cả đầu ngón tay cũng không động đậy, nàng liền nói:
- Chàng chớ giả vờ giả vịt, đùa nghịch những trò bịp bợm cỏn con này trước mặt ta, có thể lừa được ta sao?
Chỉ là Tề Ninh vẫn không động đậy. Đôi mi thanh tú của Xích Đan Mị cau lại, thầm nghĩ chẳng lẽ tên này thực sự bị mình đánh ngất đi. Nàng lập tức hơi bận tâm trong lòng, đừng dậy, đi tới, nhấc chân khẽ đá đùi Tề Ninh một cái, thấy hắn không hề có phản ứng, nàng lo lắng hơn, vội ngồi xuống bên cạnh Tề Ninh, vội la lên:
- Chàng… chàng chớ lừa ta, chàng… chàng mau mau… !
Nàng lại gấp gáp thiếu chút nữa chảy nước mắt, chợt cảm thấy cổ tay bị xiết chặt, lúc này lại thấy được mắt Tề Ninh mở to. Trong nháy mắt Xích Đan Mị liền biết bị tên này trêu đùa. Nàng khẽ cắn môi, quay mặt đi, muốn tránh thoát khỏi bàn tay lớn nắm chặt cổ tay mình, lại cảm thấy Tề Ninh dùng sức, thân thể mềm mại của nàng lập tức bị kéo qua, đặt lên người Tề Ninh.
Với võ công của nàng, đương nhiên không có khả năng không kịp phản ứng. Chỉ là nàng lo lắng Tề Ninh bị thương, mình dùng sức sẽ khiến hắn bị thương, cho nên vẫn không dám động. Ngoài ra nàng nghĩ tới Tề Ninh trọng thương hơi bình phục lại, giờ phút này có chút khí lực này, thân thể mại mại đã bị kéo đè lên người Tề Ninh, lập tức cảm thấy éo nhỏ xiết chặt, đã bị Tề Ninh vòng hai tay ôm lấy eo mình.
Xích Đan Mị vừa tức vừa vội, thoáng giãy dụa nói:
- Buông ra, chàng nhìn ta cũng không them, sao lại tới gần ta, nhanh… nhanh buông tay!
Nàng giãy dụa, lại không dám dùng quá sức. Tề Ninh ôm chặt không thả, mặc nàng vặn vẹo như rắn. Ngửi thấy hương vị quen thuộc trên thân Xích Đan Mị, hắn nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói:
- Ta còn tưởng rằng không còn được ngửi mùi hương này!
Xích Đan Mị khẽ giật mình, nâng nhẹ đầu, nhìn thấy sắc mặt nhu hòa của Tề Ninh, môi nở nụ cười khẽ, liền không giãy dụa nữa, chỉ oán hận nói:
- Chàng cũng không muốn nhìn thấy ta, không phải lúc trước đuổi ta đi sao? Chàng buông ra, hiện giờ ta sẽ rời đi.
Tề Ninh mở to mắt, nhìn thấy mặt cười quyến rũ của Xích Đan Mị ngay trước mặt, hắn cố ý lạnh mặt nói:
- Nàng ra tay đánh lén ở hoàng cung, sau đó rời bỏ ta, chẳng lẽ đây là lỗi của ta sao?
Xích Đan Mị biết chuyện kia quả thực là mình có lỗi với Tề Ninh. Nàng không dám đối mặt với hắn, chỉ cúi đầun ói:
- Đó… đó đã qua lâu rồi, vả lại… vả lại ta đã biết sai, lần này tới xin lỗi chàng, chàng… !
- Xin lỗi cũng phải có thành ý.
Tề Ninh nói:
- Chỉ nói nàng hai câu, nàng liền giận dỗi cho ta xem, chẳng lẽ nàng không biết ta bị thương?
Hai cánh tay hắn ôm lấy Xích Đan Mị, thân thể hai người kề sát, chỉ là trên dưỡi đổi chỗ. Thân thể mềm mại đường cong chập trùng mang theo hương thơm khiến hắn có cảm giác thực tốt.
- Chàng… chàng bị thương, còn… còn ôm… ôm người ta mạnh như vậy?
Xích Đan Mị cắn môi một cái:
- Chàng mau buông tay, nếu không buông ta, ta sẽ gọi người.
- Gọi người?
Tề Ninh thở dài:
- Nàng biết rõ nơi này hoang vu dã ngoại, đâu có thể có người?
Không chờ Xích Đan Mị nói chuyện, hắn lập tức hỏi:
- Đúng rồi, đây… đây là nơi nào?
Xích Đan Mị uốn éo thân thể mềm mại, nói:
- Chàng buông tay ra, ta chậm rãi nói cho chàng!
Tề Ninh nghĩ tới chuyện lớn quan trọng, mình quả thực không có thời gian trầm mê trong nhi nữ tình trường. Hắn lưu luyến không rời buông cánh tay ra. Xích Đan Mị lập tức đứng dậy né tránh, ngồi sang một bên, sửa lại quần áo, lườm Tề Ninh một cái, mắt đẹp như sóng, phong tình vạn chủng.
Tề Ninh cũng ngồi dậy. Xích Đan Mị gạt mấy sợi tóc, lúc này mới nói:
- Ta cũng không biết nơi này tên là gì. Đêm đó ta lo lắng họ đuổi tới, phóng ngựa chạy mấy chục dặm đường. Lo lắng họ tìm dấu vó ngựa đuổi theo, ta vứt bỏ lưng ngựa cõng chàng đi bộ. Đêm tối ta đến núi này, vừa vặn nhìn thấy miếu cổ bị người ta bỏ hoang ở nơi này. Nơi này ít người lui tới, cho nên ta để chàng dưỡng thương ở nơi này.
- Ta trúng Thực Cốt Chưởng của Đại sư huynh nàng, là nàng chữa thường cho ta sao?
- Thực Cốt Chưởng mặc dù âm độc, nhưng cũng không phải công phu lợi hại gì, trị liệu thương thế của Thực Cốt Chưởng cũng không khó.
Xích Đan Mị khẽ thở dài:
- Thế nhưng chàng… chàng mạnh mẽ dùng lực, dẫn tới kỳ kinh bát mạch và đan điền bị hao tổn nghiêm trọng. Nếu đổi lại là người khác, sợ rằng không chống đỡ nổi.
Thần sắc nàng dịu xuống, nói:
- Chàng có thể còn sống sót, đó… đó đã là rất tốt rồi.
Giọng nói của nàng mang theo chút vui mừng và may mắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận