Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1481: Mời Thừa Tướng uống thuốc

Khuất Nguyên Cổ chắc chắn không có khả năng chấp nhận điều kiện mà Tề Ninh đề xuất. Thậm chí y nhạy bén phát giác được, đối phương đã dám mạo hiểm chui vào Lạc Dương tìm mình quy hàng, vậy thì chứng minh người nước Sở quả thực rất kiêng kị mình. Ít nhất họ không nắm chắc đánh hạ Lạc Dương, càng không nắm chắc có thể ăn được ba vạn thiết kỵ Tây Bắc.
Đối phương càng kiêng kị, càng đại biểu mình có thực lực.
Cho nên ngày tiếp theo y đương nhiên không có khả năng triệu tập bộ hạ bàn bạc việc đầu hàng, trái lại nhanh chóng bố trí.
Không phải ngươi có thể chui vào phủ Thừa Tướng sao?
Rất tốt, ông đây bày thiên la địa võng ngay trong phủ Thừa Tướng, chờ ngươi mắc câu. Cho nên Thừa Tướng điều tới tử sĩ dũng mãnh nhanh nhẹn, bắt đầu bố trí phòng thủ ở gần phủ Thừa Tướng. Trong phủ Thừa Tướng còn có rất nhiều cao thủ. Y có bạc, lại nắm quyền lớn, muốn thuê tử sĩ quả thực là chuyện dễ như lật bàn tay.
Dù cho phòng ngủ mà Tề Ninh chui vào tối qua, chẳng những sắp xếp người phòng thủ chung quanh, trong phòng cũng có người mai phục.
Toàn bộ phủ Thừa Tướng chính là một chiếc lồng, một khi con mồi tiến vào, có thể bị xé nát trong nháy mắt.
Không chỉ như thế, Khuất Nguyên Cổ còn sắp xếp một chuyện, đó chính là mình rời khỏi phủ Thừa Tướng, tìm một tòa nhà khác tránh né một thời gian. Trong ngoài tòa nhà này cũng được thủ vệ nghiêm ngặt, nếu quả thực có con ruồi bay vào, chỉ sợ cũng có thể bị phát hiện.
Vì không để người khác phát giác, hết thảy chuyện này đều cố gắng giữ bí mật. Đối với người bình thường mà nói, trong vòng một ngày hao tổn nhân lực vật lực bố trì tường đồng vách sắt quả thực là người si nói mộng. Nhưng Đại Thừa Tướng có quyền thế, với y mà nói quả thực không tính là việc khó gì.
Bóng đêm giáng xuống, Khuất Nguyên Cổ thân ở trong phòng, tâm tình vẫn hơi căng thẳng.
Chung quanh căn phòng đều có cao thủ, còn có mấy người mai phục sau tấm bình phong trong phòng. Trong tay áo của y cất giấu một con dao găm sắc bén, hết thảy đều sẵn sàng.
Nếu như đêm nay Tề Ninh chui vào phủ Thừa Tướng, vậy thì hẳn phải chết không cần nghi ngờ.
Cho dù hắn có bản lĩnh lớn bằng trời yên lặng không tiếng động tránh thoát đôi mắt của đám thị vệ, đi vào phòng ngủ, chẳng lẽ còn có thể thoát được đôi mắt của thị vệ trong phòng? Cho dù hắn biết thuật ẩn thân đi tới bên giường, trong chăn đệm trên giường cũng là thích khách lợi hại cải trang nằm đó.
Sau khi Bắc Đường Hạo bị ám sát, Khuất Nguyên Cổ rất coi trọng tác dụng của thích khách.
Y phái người âm thầm chiêu mộ không ít thích khách lợi hại ở Lạc Dương, những thích khách này quả thực có tác dụng.
Mới vào kinh thành, thực rất rất nhiều quan viên không nhìn trúng ngoại thích Khuất Nguyên Cổ này, không ít người công nhiên phản đối Khuất Nguyên Cổ đảm nhiệm Thừa Tướng. Có một số người có thể nhanh chóng chặt đầu, nhưng có một số người uy vọng quá cao, không tiện xử tử trực tiếp, Khuất Nguyên Cổ liền phái thích khách ám sát.
Công khai giết người ngấm ngầm ám sát, Lạc Dương liền yên tĩnh.
Người giả mạo Khuất Nguyên Cổ nằm trên giường kia là thích khách hàng đầu, cũng là thích khách mà Khuất Nguyên Cổ thưởng thức nhất. Y tin tưởng chỉ cần Tề Ninh tới gần giường, một kiếm của thích khách chắc chắn có thể tiến vào cổ họng Tề Ninh không sai chút nào.
Lúc nửa đêm, Khuất Nguyên Cổ đã hơi buồn ngủ. Tối qua y ngủ không được ngon giấc, ban ngày sắp xếp của ngày. Dù sao y lớn tuổi rồi, lúc này ngáp liên tục, nhưng vẫn miễn cưỡng chống đỡ.
Một khi bên phủ Thừa Tướng đắc thủ, đầu của Tề Ninh sẽ được lập tức đưa tới bên này. Trước khi nhìn thấy thủ cấp của Tề Ninh, dù cho Khuất Nguyên Cổ có buồn ngủ cũng không dám nằm xuống.
Chung quanh yên tĩnh tới đáng sợ, Khuất Nguyên Cổ vẫn suy nghĩ bố trí hôm nay, cảm thấy không chê vào đâu được, rất hoàn mỹ. Thế nhưng trong lòng y lại cứ căng thẳng, thời gian càng dài, trong lòng y dần dâng lên chút sợ hãi.
- Đấu với lão phu, ngươi còn non lắm, lúc lão phu giết người, ngươi còn trong bụng mẹ.
Khuất Nguyên Cổ lầm bầm một câu, dường như đang cổ vũ bản thân.
Y ngồi bên cạnh bàn, rót cho mình một ly nước, trước tiên không uống nước, quay đầu nhìn qua phía bình phong một chút. Phía sau tấm bình phong là nơi thay quần áo, vô cùng mờ ảo. Ba tên thích khách tinh nhuệ đang mai phục ở đó, có ba tên thích khách này bảo vệ, trong lòng Khuất Nguyên Cổ an tâm một chút. Y uống một ngụm trà, trong lòng suy nghĩ nơi này cách xa phủ Thừa Tướng, lúc mình tới đây đã cải trang ăn mặc, Tề Ninh không có khả năng tìm tới bên này.
Lại qua một canh giờ, đã tới giờ tý.
Khuất Nguyên Cổ càng thêm buồn ngủ, thực sự muốn lên giường nằm một chút, thế nhưng không thấy được thủ cấp của Tề Ninh trong lòng y lại bất an.
Ầm!
Đang lúc Thừa Tướng muốn ngủ không được, một món đồ rơi trên bàn, khiến ấm trà trên bàn đổ ào, điều này khiến Thừa Tướng suýt ngủ gục lập tức bừng tỉnh, lấy lại tinh thần, chỉ nhìn thoáng qua, y liền mất hồn mất vía.
Đầu người!
Trên bàn có một cái đầu người, máu chảy còn mới, đôi mắt trên cái đầu kia còn mở to, đang nhìn Thừa Tướng.
Không để y nghĩ nhiều, lại một cái đầu bay ra từ sau tấm bình phong, cái đầu vẫn rơi trên bàn. Thừa Tướng sợ hãi hô một tiếng, ba hồn mất hai hồn. Không phải y chưa từng nhìn thấy người chết, hơn nữa còn tự tay chém đầu không ít người. Thế nhưng trong căn phòng ấm áp xa hoa, liên tục xuất hiện hai cái đầu người đẫm máu, cho dù y to gan cũng không chịu đựng được.
Vả lại y nhanh chóng nhận ra, hai cái đầu trước mắt này chính là hai trong số ba tên thích khách mai phục phía sau tấm bình phong.
Còn có một người!
Không để Thừa Tướng chờ quá lâu, cái đầu thứ ba cũng bay từ sau tấm bình phong ra ngoài, vừa vặn xếp thành một hàng với hai chiếc đầu phía trước, ba cái đầu đều mở to mắt, sáu con mắt nhìn thẳng Thừa Tướng.
Thừa Tướng lui về phía sau một bước, dưới chân mềm nhũn, co quắp ngã xuống đất.
Y muốn la lên, lại bởi vì hoảng sợ quá độ, cổ họng không phát ra được âm thanh nào.
Vừa rồi y kêu lên một tiếng, có mấy chục tên thị vệ mai phục bên ngoài, họ hẳn là nghe thấy được, vả lại hẳn là sẽ hô hào xông vào cứu chủ, thế nhưng vì sao lại không có chút động tĩnh nào? Những người kia đều đã ngủ sao?
Một người nhàn nhã đi ra từ sau tấm bình phong, trong phòng có đèn, Thừa Tướng vừa nhìn liền nhận ra, người đi ra từ sau tấm bình phong chính là Tề Ninh.
Hắn lại tới rồi!
Tại sao hắn lại có thể tìm tới nơi này? Hắn vào bằng cách nào?
Hắn rốt cuộc là người hay quỷ?
Khuôn mặt Khuất Nguyên Cổ sợ hãi muốn khóc.
Tối qua mình trở về từ cõi chết, đêm nay xem ra sắp tới đại nạn.
Tề Ninh có thể tìm tới nơi này một cách chuẩn xác, điều này chứng minh hắn rõ như lòng bàn tay hành động của mình.
Ban ngày mình bố trí cả ngày, chính là bày ra thiên la địa võng chơi chết Tề Ninh.
Hiển nhiên, đối phương đã biết rõ tất cả.
Mình không triệu tập bộ hạ bàn bạc công việc đầu hàng đúng hẹn, trái lại bố trí bắt giết đối phương. Cho dù tính tình đối phương có tốt, lần này cũng không có khả năng bỏ qua cho mình. Trong nháy mắt, Thừa Tướng vô cùng hối hận trong lòng. Quyến thế phú quý cái gì đều là phù du, mạng sống mới là quan trọng nhất. Nếu biết kết quả như vậy, tối qua dứt khoát đầu hàng, hôm nay nên triệu tập bộ hạ chuẩn bị quy thuận Sở quốc. Như vậy, mình chẳng những có thể sống sót, sau này còn có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Hối hận, thực sự rất hối hận!
Người trẻ tuổi trước mắt này còn đáng sợ hơn cả quỷ, thực sự muốn tới đâu thì tới đó, không có bất kỳ người nào ngăn cản được, tường đồng vách sắt trước mặt hắn còn không bằng cái rắm.
Tề Ninh đi tới bên cạnh Khuất Nguyên Cổ, nhìn Khuất Nguyên Cổ sợ hãi không đứng dậy nổi. Hắn ngồi xuống, cười tủm tỉm nhìn Thừa Tướng.
Lần gặp gỡ này, Khuất Nguyên Cổ rất xấu hổ, miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, ma xui quỷ khiến nói:
- Chào ngươi!
- Chào Thừa Tướng đại nhân.
Tề Ninh lại cười nói:
- Để ngài chờ lâu rồi.
Khuất Nguyên Cổ cười còn khó coi hơn khóc:
- Ta… ta vẫn luôn chờ đợi ngươi.
- Ta biết… ta biết.
Tề Ninh lại quan tâm đỡ Khuất Nguyên Cổ không thể động đậy dậy, đỡ y ngồi xuống ghế dựa, ba cái đầu trước mắt vẫn trợn tròn mắt, âm trầm đáng sợ. Thế nhưng lúc này Khuất Nguyên Cổ lại cảm thấy ba cái đầu đẫm máu kia còn dễ coi hơn nhiều gương mặt tuấn lãng của Tề Ninh.
- Thừa Tướng đại nhân đổi địa điểm, lại khiến ta dễ tìm.
Tề Ninh kéo một cái ghế qua, ngồi xuống bên cạnh Khuất Nguyên Cổ.
Khóe mắt Khuất Nguyên Cổ co rúm, nói:
- Ta… ta chọn giường!
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cười nói:
- Bên ngoài rất nhiều thị vệ, ta sợ họ quấy rầy ta nói chuyện với Thừa Tướng, cho nên để họ ngủ cả rồi. Chẳng qua trong phòng có ba người, nhìn trang phục của họ, trên người lại giấu lợi khí. Thừa Tướng, ta đoán họ chắc là chuẩn bị tới ám sát ngươi.
- Đúng đúng đúng!
Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán Khuất Nguyên Cổ:
- Phản đảng trong thành Lạc Dương rất nhiều, rất nhiều người muốn ám sát lão phu. Ba người này chắc chắn là thích khách tới ám sát ta, nếu không phải Nghĩa Hằng Vương ra tay, đêm nay… đêm nay ta chắc chắn gặp bất trắc.
- Nói như vậy, là ta cứu được mạng của Thừa Tướng rồi?
- Ân cứu mạng của Nghĩa Hằng Vương, ta tuyệt đối không dám quên.
Khuất Nguyên Cổ nghiêm túc nói:
- Về sau ta chắc chắn làm trâu làm ngựa cho Nghĩa Hằng Vương, báo đáp ân cứu mạng của ngài.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Thừa Tướng khách khí rồi. Nếu như ngài quy thuận Sở quốc, đó chính là Vương gia Đại Sở, chúng ta thân là đồng liêu, ngài gặp nguy hiểm, ta ra tay cứu giúp, đó là chuyện nghĩa bất dung từ.
Khuất Nguyên Cổ lập tức nói:
- Nghĩa Hằng Vương yên tâm, ta đã quyết định quy thuận Sở quốc, từ nay về sau thề sống chết trung thành với Hoàng đế Sở quốc.
- Vậy còn thuộc cấp thủ hạ của ngài?
- Bọn họ đều do một tay ta đề bạt, Bắc Hán vua hồ đồ thần tầm thường, đã sớm nên diệt vong. Ta bỏ gian tà theo chính nghĩa, họ tuyệt đối sẽ không phản đối.
Lúc này thân thể Khuất Nguyên Cổ đã khôi phục không ít, ngồi thẳng người dậy:
- Tối hôm qua Nghĩa Hằng Vương nói không sai, một khi Lạc Dương quy thuận Sở quốc, như vậy lương thảo của Chung Ly Ngạo sẽ lập tức bị cắt đứt, còn rơi vào tình trạng trước sau giáp kích, tuyệt đối không có khả năng đánh tiếp. Nếu như hắn không nhanh chóng đầu hàng, ta sẽ tự mình dẫn ba vạn thiết kỵ giết hắn từ sau lưng không chừa một mảnh giáp. Đến lúc đó ta sẽ mang đầu của hắn hiến cho Hoàng đế Sở quốc.
Y thở dài nói:
- Bắc Hán Nam Sở vốn là đồng căn đồng nguyên, không cần thiết đánh tiếp. Kết thúc chiến tranh sớm một ngày, máu phải chảy sẽ ít đi. Nghĩa Hằng Vương lòng nghĩ tới thiên hạ, quan tâm tướng sĩ, quả thực tâm địa Bồ Tát.
Tề Ninh cười lớn một tiếng, lấy một bình sứ từ trong ngực ra, lập tức đổ một viên thuốc vào lòng bàn tay, đưa tay tới:
- Thừa Tướng bị sợ hãi, viên thuốc này có thể an thần tĩnh khí, sau khi Thừa Tướng sử dụng, sẽ nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Khuất Nguyên Cổ khẽ giật mình, trong mắt lập tức xuất hiện vẻ kinh sợ.
An thần tĩnh khí cái gì, chỉ sợ nuốt viên thuốc này vào bụng, mạng lão phu sẽ lập tức không còn.
Xem ra người này muốn độc chết mình.
- Thừa Tướng tưởng rằng đây là độc dược sao?
Dường như Tề Ninh nhìn thấu suy nghĩ của y, thở dài:
- Ngài yên tâm, sau khi dùng qua, tuyệt đối sẽ không độc phát người vong. Chỉ là mặc dù viên thuốc này an thần tĩnh khí, nhưng cũng có một số tác dụng phụ, sau một tháng, chỉ cần sử dụng một viên thuốc khác, Thừa Tướng sẽ bình yên vô sự. Một tháng, đủ để giải quyết hết thảy phiền toái bên này.
Bàn tay hắn lại đưa về phía trước, quan ái nói:
- Mời Thừa Tướng uống thuốc!

Bạn cần đăng nhập để bình luận