Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1055: Hạn định ba năm


Tề Ninh nhìn thấy Cố Thanh Hạm tuy giận nhưng hàm chứa ý cười, lâu ngày không gặp, hôm nay trở về, hắn càng cảm thấy nàng vô cùng xinh đẹp. Hắn khẽ cười nói:
- Tam nương trách ta là chọn sai thời điểm, sợ bị người ta thấy?
Nhất thời Cố Thanh Hạm phát hiện lời nói của mình có sơ hở, nàng tức giận trừng mắt nhìn hắn, rồi thấp giọng nói:
- Đừng nói những lời không liên quan!
Tề Ninh thấp giọng hỏi:
- Lão thái bà bên đó thế nào?
- Không có vấn đề gì.
Cố Thanh Hạm thấp giọng nói:
- Không ai dám tới gần chỗ đó, hàng ngày đều có người đút cơm nước đúng giờ cho lão thái bà. Chỉ có điều, xem chừng bà ấy thật sự không thể tỉnh dậy.
Tề Ninh nói:
- Ngươi còn mong bà ấy tỉnh lại?
Thở dài một tiếng, Cố Thanh Hạm ngồi xuống, nhưng không nói lời nào.
Tề Ninh biết, tuy thái phu nhân bị quả báo, nhưng hiện nay, nhìn thấy dáng vẻ như một cái xác không hồn của lão bà kia, e rằng trong lòng Cố Thanh Hạm cảm thấy có chút hổ thẹn, không muốn nói thêm về chuyện này.
Cố Thanh Hạm thấy Tề Ninh im lặng, thì nhẹ giọng nói:
- Tam lão thái gia đã mời thầy xem ngày, trong tháng chín chỉ có một ngày thích hợp kết hôn, cũng không biết khi nào ngươi về, cho nên cũng xem ngày của tháng mười. Bây giờ ngươi đã về, đương nhiên là dựa theo ngày trong tháng chín mà làm. Ngày hai mươi tháng chín là ngày tốt, phía chúng ta đã chuẩn bị thỏa đáng, cũng bố trí xong phòng tân hôn cho ngươi. Ngày mai, Tam lão thái gia đến nói chuyện với Tây Môn gia, lần này đã định ngày, tuyệt đối không thể xảy ra sơ xuất nữa.
Tề Ninh biết tình hình hiện nay, việc thông gia với Tây Môn gia nhất định phải làm, hơn nữa hắn cũng không bao giờ nghĩ sẽ để Tây Môn Chiến Anh lấy người khác, hắn gật đầu nói:
- Tất cả cứ theo ý Tam nương mà làm.
- Thế mới ngoan.
Cố Thanh Hạm cười nói:
- Sáng mai ta phái người tới nói với Tam lão thái gia, bảo ông ấy tới Tây Môn gia.
Tề Ninh nói:
- Cũng được. À, Tam nương cũng biết hoàng thượng sẽ tới Bình Lâm săn thú mùa thu chứ?
Cố Thanh Hạm nói:
- Ta cũng có nghe phong thanh, nhưng rốt cuộc chuyện gì xảy ra thì ta cũng không rõ lắm. Ngày mốt là ngày sáu tháng chín, ngươi có phải đi theo xa giá không?
Tề Ninh gật đầu nói:
- Hoàng thượng phái người tới Đông Hải, thông báo muốn săn thú ở Bình Lâm, người hạ chỉ bảo ta nhanh chóng trở về, vốn là muốn ta đi theo xa giá.
Cố Thanh Hạm nói:
- Ngày sáu tháng chín đã tới, Bình Lâm cũng không xa, chỉ vài ngày là có thể trở về gấp. Sau khi chúng ta nói chuyện với Tây Môn gia, sẽ lập tức thu xếp, không trì hoãn việc kết hôn nữa.
Tề Ninh khẽ dạ, cùng Cố Thanh Hạm bàn bạc việc kết hôn, dù sao hắn cũng cảm thấy không được tự nhiên, cũng không biết nên nói gì.
Cố Thanh Hạm nhìn xung quanh, đột nhiên đi tới đóng cửa nhà ăn lại. Tề Ninh hơi kinh ngạc, thầm nghĩ Cố Thanh Hạm luôn đề phòng mình có hành vi gây rối đối với nàng, trước giờ nàng luôn tránh ở riêng một chỗ với hắn, hôm nay nhà ăn chỉ còn lại hai người, nàng lại chủ động đóng cửa lại, như thế thực sự rất bất ngờ.
Sau khi đóng cửa, Cố Thanh Hạm cũng không lập tức xoay người lại, mà đứng bên cạnh cửa, dường như suy nghĩ cái gì. Tề Ninh từ phía sau nhìn tới, đường cong trên thân thể xinh đẹp kia ẩn hiện dưới lớp quần áo, khiến hắn mơ màng.
- Tam nương!
Tề Ninh khẽ gọi.
Rốt cuộc Cố Thanh Hạm xoay người lại, nhìn về phía Tề Ninh gượng cười. Nàng đi tới bên cạnh Tề Ninh, ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn hắn, dịu dàng nói:
- Ninh nhi, ban đầu ta nghĩ mấy ngày nữa sẽ nói chuyện với ngươi, nhưng đêm nay đã có cơ hội, Tam nương sẽ trò chuyện với ngươi một hồi.
Tề Ninh thấy, mặc dù mỉm cười, nhưng khuôn mặt của Cố Thanh Hạm lại rất nghiêm trang, hắn biết Cố Thanh Hạm có chuyện nghiêm túc muốn nói, liền ngồi thẳng người lên, gật đầu.
Cố Thanh Hạm do dự một chút, rốt cuộc nói:
- Ninh nhi, hiện nay tiền đồ của Cẩm Y Tề gia hoàn toàn trông cậy vào ngươi, bất kể ngươi có vui lòng hay không, ngươi đã không còn là một thiếu niên không cần hỏi tới mọi việc, mà phải gánh vác trọng trách của Cẩm Y Tề gia, bằng mọi cách phải tiếp tục duy trì Cẩm Y Tề gia.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Ta hiểu, không vì người khác, vì Tam nương, ta cũng sẽ hết sức ứng phó.
- Ngươi sai rồi.
Cố Thanh Hạm lắc đầu nói:
- Không phải vì ta, mà là vì cái gia tộc này. Cẩm Y Tề gia không chỉ là một tòa phủ đệ. Ngươi biết rõ hơn ta, xưa nay việc tranh đấu trong triều, đều là thắng làm vua, thua làm giặc. Một khi thất bại, tất nhiên Cẩm Y Tề gia không giữ được, hễ là người có dính dáng tới Cẩm Y Tề gia, đều sẽ bị cuốn vào trong đó.
Đương nhiên Tề Ninh biết tranh đấu trong triều tàn nhẫn cỡ nào.
- Cưới Tây Môn cô nương, trở thành thông gia với Tây Môn thần hầu, sau này Cẩm Y Tề gia và Tây Môn gia thành người một nhà, đương nhiên sẽ có lợi ích rất lớn đối với Cẩm Y Tề gia.
Cố Thanh Hạm nghiêm mặt nói:
- Muốn duy trì quan hệ hai nhà, hôn nhân giữa ngươi và Tây Môn cô nương không thể xuất hiện vấn đề, ngươi hiểu ý của ta không?
Tề Ninh thở dài:
- Tam nương yên tâm, sau khi Chiến Anh vào cửa, ta sẽ đối xử tốt với nàng ấy.
Cố Thanh Hạm mỉm cười nói:
- Vậy thì tốt rồi, Tây Môn cô nương là một cô gái tốt, ngươi có thể lấy được nàng, cũng là phúc của ngươi. Sau khi Tây Môn cô nương vào cửa, ngươi đương nhiên phải đối xử tốt với nàng, tuyệt đối không được làm điều có lỗi với nàng ấy.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Tam nương, người nói đi nói lại, đơn giản chỉ là muốn ta chú ý giữ khoảng cách với người.
- Có một số lý do ta không thể nói rõ với ngươi, ngươi liền giả bộ hồ đồ.
Cố Thanh Hạm dịu dàng nói:
- Ninh nhi, ngươi thích Tam nương, trong lòng Tam nương vui mừng, nhưng lại sợ.
Do dự một chút, nàng mới thấp giọng nói:
- Thật ra việc này cũng không thể chỉ trách một mình ngươi, trước kia ta cũng hoang mang lo sợ, có nhiều lúc thái độ có thể thiếu kiên quyết, khiến ngươi hiểu lầm. Tuy nhiên đêm nay chúng ta nói rõ ràng ở đây, không nên tiếp tục có hiểu lầm gì nữa.
Tề Ninh nói:
- Ta hiểu ý của Tam nương.
- Ngươi là một người thông minh, ngươi đã hiểu, ta cũng không nói nhiều.
Cố Thanh Hạm gượng cười nói:
- Sau này ngươi sống tốt với Tây Môn cô nương, Tam nương có thể ở lại bên cạnh giúp Tây Môn cô nương quản lý mọi việc trong phủ, ta chỉ mong ngươi đồng ý với ta một việc.
- Người nói đi.
- Ta có hạn định ba năm.
Cố Thanh Hạm nghiêm nghị nói:
- Ngươi hứa với ta, sau ba năm, nếu ta muốn đi, ngươi tuyệt đối không được ngăn cản. Trong ba năm đó, ta nhất định hết sức lo liệu mọi chuyện trong phủ. Tây Môn cô nương muốn phía chúng ta đáp ứng, sau khi hai người thành hôn, nàng vẫn tiếp tục ở lại Thần Hầu phủ phục vụ. Lẽ ra con gái sau khi xuất giá, phải tận tâm chiếu cố nhà chồng, nhưng thân phận Tây Môn cô nương đặc biệt, đương nhiên chúng ta đành phải đồng ý. Tuy nhiên, chờ nàng sinh con xong, mong muốn làm việc cho triều đình cũng phai nhạt, nàng cũng sẽ phải để ý tới việc trong Hầu phủ, khi đó ta cũng có thể yên tâm ra đi.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Tam nương, dường như trước đây chúng ta có nói về chuyện này rồi, ta đã nói, ta tuyệt đối không thể cho người đi.
Cố Thanh Hạm lắc đầu nói:
- Nếu như ta muốn đi, ngươi cũng không ngăn được, ta cho ngươi thời gian ba năm, là đã suy nghĩ rất lâu.
Vẻ mặt nhu hòa, nàng dịu dàng nói:
- Tây Môn cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, sau khi ngươi thành hôn, có nàng rồi, rất nhiều mong muốn khác của ngươi có thể sẽ phai nhạt đi. Ninh nhi, ta suy nghĩ đã lâu, ta biết có một số việc có thể làm, nhưng có một số việc, cho dù chết cũng không được làm. Đêm nay ngươi rất điềm tĩnh, ta rất vui mừng. Ta không muốn làm hỏng tiền đồ của ngươi, mà ngươi, cũng không thể hủy đi sự trung trinh của ta, tất cả những chuyện phát sinh trước đây, hãy cho nó vào dĩ vãng.
Tuy miệng mỉm cười, nhưng bất luận là lời lẽ hay thái độ của Cố Thanh Hạm đều trịnh trọng chưa từng có. Tề Ninh biết, tất nhiên đây là quyết định mà nàng đã suy nghĩ rất kỹ càng trước khi đưa ra, trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết nên nói gì.
Trong nhà ăn yên lặng một hồi, Tề Ninh trầm ngâm một lúc lâu, rốt cuộc nói:
- Nếu như ta không đáp ứng thì thế nào?
Cố Thanh Hạm có vẻ rất điềm tĩnh, nói:
- Nếu như ngươi không đáp ứng, chờ sau khi giúp ngươi hoàn thành hôn sự, ta sẽ lập tức rời đi. Ta đã nói ra, là tuyệt đối có thể làm được, ngươi không cần hoài nghi.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Nếu Tam nương đã quyết định như vậy, ta cũng không thể nói gì thêm.
Đêm nay, Tề Ninh nhận thấy, không phải Cố Thanh Hạm bất chợt nói ra suy nghĩ của mình, mà đã suy nghĩ cặn kẽ. Trông bề ngoài, Cố Thanh Hạm có vẻ mềm yếu, nhưng bản tính cũng rất cứng cỏi. Trước kia, trước linh đường của Tề Cảnh, Cố Thanh Hàm đối chọi gay gắt với Tam lão thái gia và những người liên quan, cho thấy nàng rất bướng bỉnh và cương liệt. Nếu như hắn thực sự phản đối quyết định của nàng, rất có thể Cố Thanh Hạm sẽ lập tức rời phủ ngay sau khi hắn kết hôn.
Chồng nàng mất đã nhiều năm, mà thái phu nhân đã trở nên như một cái xác không hồn, theo tập tục, nếu Cố Thanh Hạm ở lại giữ sự trung trinh, tất nhiên sẽ được người đời kính phục, nhưng nếu nàng muốn rời đi, Cẩm Y hầu phủ cũng không có lý do để giữ nàng lại.
Thay vì làm trái lại ý muốn của Cố Thanh Hạm, ép nàng rời đi ngay sau khi hắn kết hôn, tốt hơn là tạm thời đáp ứng yêu cầu của nàn, ít nhất, nàng vẫn có thể ở lại phủ ba năm. Chỉ cần nàng ở lại trong phủ, tất cả đều có thể thay đổi. Nếu như trong vòng ba năm, mình không thể khiến nàng đổi ý, vậy thì lòng của nàng cũng không còn ở nơi này nữa rồi.
Cố Thanh Hạm thấy Tề Ninh đồng ý, liền đứng dậy, mỉm cười nói:
- Đã khuya rồi, ngươi đi đường mệt nhọc, mau về phòng nghỉ ngơi đi.
Cảm thấy tâm trạng hơi nặng nề, nhưng lúc này Tề Ninh cũng không biết nên nói gì, chỉ khẽ dạ một tiếng, cũng không nói nhiều, liền đứng dậy quay về phòng.
Trở lại phòng mình, Tề Ninh chợt cảm thấy mệt mỏi rã rời chưa từng có, hắn cũng không biết là do mình mệt mỏi thật, hay là vì quyết định của Cố Thanh Hạm đêm nay, khiến hắn không vui. Vào phòng, hắn cũng không cởi quần áo, vừa ngả đầu xuống giường, liền nhanh chóng thiếp đi.
Cũng không biết qua bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng, Tề Ninh cảm thấy có gì đó không ổn, hắn quay đầu lại nhìn, lại phát hiện có một bóng người ngồi bên giường mình. Trong phòng tối đen, người kia giống như một bóng ma, Tề Ninh thất kinh, lạnh cả sống lưng.
Tề Ninh xoay người ngồi dậy, toàn thân căng thẳng, người nọ cũng không nhúc nhích.
Nội công của Tề Ninh rất thâm hậu, cửa sổ phòng này đều đóng chặt, với năng lực của hắn, nếu có người phá cửa mà vào, cho dù đang ngủ say, hắn cũng có thể lập tức tỉnh giấc. Thế nhưng người kia đi vào phòng, mà hắn không thể phát hiện, hắn biết đối phương cũng không phải người tầm thường. Lúc này, Tề Ninh không dám hành động thiếu suy nghĩ, thấp giọng hỏi:
- Các hạ là ai?
Người nọ thở dài, nói:
- Ngươi đúng là vô lương tâm, quên ta nhanh như vậy sao?
Tề Ninh nghe giọng nói kia, tâm trạng đang nặng nề lập tức buông lỏng, cười khổ nói:
- Khuya khoắt thế này lại chạy tới phòng ngủ của ta, ngươi không sợ ta khi dễ ngươi sao?


Tuy trong phòng tối om, nhưng Tề Ninh tập trung nhìn một lát, đã có thể thấy rõ đường nét vóc người của đối phương.
Người nọ ngồi ở mép giường, lưng thẳng tắp, bộ ngực vun đầy, hết sức đồ sộ. Từ giọng nói, Tề Ninh đã nghe ra người nọ là ai, thật ra cho dù đối phương không nói lời nào, qua vóc người, Tề Ninh cũng có thể nhận ra đó là Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị vẫn ẩn núp trong cung, đột nhiên vào lúc khuya khoắt này, nàng ta lại xuất hiện trong phòng hắn, đương nhiên là khiến Tề Ninh giật mình.
Xích Đan Mị cười khúc khích, kề sát người tới, mị nhãn như tơ, giọng nói câu hồn:
- Khi dễ ta? Ngươi nói thử xem, muốn khi dễ ta như thế nào?
Tề Ninh vừa ngủ một giấc, tuy không lâu lắm, nhưng sức lực cũng khôi phục được quá nửa. Mũi ngửi được mùi hương thoang thoảng từ trên người Xích Đan Mị, hắn mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay Xích Đan Mị, Xích Đan Mị đã linh hoạt xoay người đứng lên. Tề Ninh thở dài, thấp giọng nói:
- Đêm hôm khuya khoắt chạy tới phòng ta, bây giờ tên đã nằm trên dây cung, nàng lại né tránh, rốt cuộc là muốn làm cái gì?
- Ngươi nghĩ là ta đến vì cái gì?
Xích Đan Mị gắt khẽ, thấp giọng nói:
- Chỉ là sau này ngươi phải đề phòng một chút, ta vào phòng ngươi gần nửa canh giờ, thấy ngươi ngủ say, cho nên không đánh thức ngươi, nếu là người khác, họ có lấy đầu ngươi, ngươi cũng không biết là ai!
Tề Ninh nói:
- Trong thiên hạ, rất hiếm người có thể không một tiếng động đột nhập vào phòng ta, mà không bị ta phát hiện, nếu như có người như vậy muốn giết ta, thì cho dù ta tỉnh, cũng không phải là đối thủ của họ.
Xích Đan Mị khẽ cười nói:
- Đến khi nào thì ngươi học được hai chữ khiêm tốn?
Tề Ninh nói:
- Nàng đợi ta đã lâu sao? Không phải nàng ở trong cung sao? À, làm sao nàng biết ta trở về?
- Ngày hôm nay tên tiểu hoàng đế kia triệu kiến ngươi, ngươi không nhìn thấy ta, nhưng ta nhìn thấy ngươi.
Xích Đan Mị uyển chuyển đi tới, thân thể hơi cúi xuống, vóc người của nàng vốn rất nóng bỏng, khi cúi xuống, bộ ngực càng đồ sộ, khe ngực sâu hút ở ngay trước mặt Tề Ninh, khiến cổ họng hắn khô khốc. Không nhịn được, hắn đưa tay ra, nhưng Xích Đan Mị đã giữ tay hắn lại, dịu dàng nói:
- Lại muốn “chiếm tiện nghi” (lợi dụng về thể xác) của ta phải không?
Tề Ninh cười khổ nói:
- Sao lại là chiếm tiện nghi của nàng? Nàng đừng quên, chúng ta đã từng uống rượu giao bôi, hơn nữa từng vào động phòng.
Xích Đan Mị cười khanh khách, nói:
- Ta cũng không cho là thật.
Đôi mắt mê người của nàng xoay chuyển, kề môi vào bên tai Tề Ninh, thổi nhẹ một cái, hơi thở thơm tho, một cảm giác kích thích từ lỗ tai Tề Ninh lan ra cả người hắn, hắn nghe giọng nói nũng nịu của Xích Đan Mị vang lên bên tai:
- Lại nghĩ tới chuyện xấu rồi phải không?
Đêm khuya, có một mỹ nhân nở nang, gợi cảm ở bên cạnh, đương nhiên Tề Ninh không thể không rung động, hắn vòng tay qua, ôm eo Xích Đan Mị. Xích Đan Mị cũng hết sức khéo léo tránh thoát, nàng cười khanh khách, nũng nịu nói:
- Nếu ngươi thật sự muốn làm chuyện xấu, ta dẫn ngươi tới nơi khác, ở chỗ này, ta…ta không quen.
Tề Ninh nói:
- Ở đây không ai tới.
- Dù sao ta cũng không thích ở chỗ này!
Xích Đan Mị cắn môi, giọng dịu dàng và nũng nịu:
- Ta không cho ngươi động chạm vào ta ở chỗ này đâu!
Tề Ninh thấy hơi lạ, hỏi:
- Nàng muốn đi đâu?
- Ta thích ra ngoài.
Xích Đan Mị lại kề sát vào tai Tề Ninh, thỏ thẻ:
- Ngươi theo ta tới một nơi, ở đó cũng không có ai, ngươi muốn làm cái gì, người ta…người ta đều nghe lời ngươi!
Tề Ninh càng thấy kỳ lạ, Xích Đan Mị khẽ cắn vào vành tai hắn, rồi nói:
- Nếu ngươi không muốn, thì ngoan ngoãn ngủ đi!
Nàng cười khanh khách, thân thể mềm mại uốn éo, một làn hương thơm chợt phảng phất, thân thể xinh đẹp đã uyển chuyển lao vút qua cửa sổ phía sau. Tề Ninh đang suy nghĩ, không biết rốt cuộc tiểu mỹ nhân này muốn làm cái gì, Xích Đan Mị đã mở cửa sổ, quay đầu lại vẫy tay với Tề Ninh, rồi nhẹ nhàng nhảy ra ngoài cửa sổ.
Tề Ninh hơi do dự, rồi cũng rời giường. Tối hôm qua hắn để nguyên quần áo nằm ngủ, cho nên bây giờ cũng không cần dậy mặc quần áo. Tới trước cửa sổ, hắn phát hiện ngoài cửa sổ đã không còn bóng dáng của Xích Đan Mị, lập tức cũng nhảy qua cửa sổ ra ngoài. Lúc này hắn mới phát hiện Xích Đan Mị đang đứng cách đó không xa, vẫy tay với mình, rồi thân hình mềm mại xoay đi, lướt tới bìa rừng.
Tề Ninh biết, tối nay Xích Đan Mị hành động như thế, tất nhiên là có vấn đề, nếu nàng là người khác, chưa chắc hắn đi theo, nhưng quan hệ giữa hắn và Xích Đan Mị đặc biệt, hơn nữa hắn tự tin Xích Đan Mị tuyệt đối không gây thương tổn cho hắn. Nếu Xích Đan Mị cố tình muốn hại hắn, thì vừa rồi hắn ngủ say trong phòng, Xích Đan Mị có rất nhiều cơ hội để ra tay. Bởi vậy, hắn lập tức đuổi theo bóng dáng của Xích Đan Mị.
Nhưng Xích Đan Mị luôn duy trì khoảng cách với Tề Ninh, không gần quá mà cũng không xa, luôn để hắn có thể nhìn thấy bóng dáng của nàng.
Đối với địa hình trong Hầu phủ, dường như Xích Đan Mị cũng hơi quen thuộc, ban đêm trong Hầu phủ cũng có người tuần tra, nhưng nàng dễ dàng né tránh hộ vệ tuần tra, dẫn Tề Ninh rời khỏi Hầu phủ. Đêm hôm khuya khoắc, phố lớn, ngõ nhỏ của kinh thành đều không có bóng dáng dân thường, chỉ thỉnh thoảng có binh sĩ của Hổ Thần doanh tuần tra qua.
Khinh công của Tề Ninh không tệ, khinh công của Xích Đan Mị cũng không kém hắn. Tề Ninh nhìn thấy Xích Đan Mị ở không xa phía trước, có mấy lần hắn muốn tăng tốc đuổi theo, nhưng mỗi lần như vậy, lập tức Xích Đan Mị phát hiện, cũng tăng tốc, rốt cuộc Tề Ninh không đuổi kịp. Tề Ninh cảm thấy nghi hoặc, đồng thời hơi căm tức, thầm nghĩ nếu đuổi kịp, nhất định phải mắng cho yêu nữ kia một trận, bắt nàng phải cầu xin mình tha thứ.
Hai người đều là cao thủ hạng nhất, một trước một sau lướt qua đường phố. Đi được hơn nửa canh giờ, Tề Ninh thực sự không đoán ra rốt cuộc Xích Đan Mị muốn dẫn mình chạy đi đâu. Nhìn thấy Xích Đan Mị chạy vào một ngỏ nhỏ tối tăm, hắn lập tức bám theo. Vốn hắn ngỡ nàng muốn băng qua ngõ nhỏ, nhưng khi tiến vào, hắn mới phát hiện nàng đã dừng lại ở đầu ngõ. Tề Ninh chạy hơn nửa canh giờ, nhưng không thấy mệt, thể lực vẫn dồi dào, liền tăng tốc chạy tới bên cạnh Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị quay người lại, thấy Tề Ninh nhìn mình với vẻ hơi buồn bực, liền che miệng cười:
- Có phải rất muốn “làm thịt” ta?
Nhìn khuôn mặt tươi như hoa của ngàng, Tề Ninh cảm thấy sự bực bội trong lòng liền tan biến, hắn thấp giọng nói:
- Hồ ly tinh kia, rốt cuộc nàng muốn làm trò quỷ gì vậy? Đêm hôm khuya khoắc, chạy đi xa thế này, chẳng lẽ muốn mưu hại chồng sao?
Vừa nói, hắn vừa vòng tay ôm eo Xích Đan Mị, lúc này Xích Đan Mị không né tránh, mặc cho hắn ôm.
Tề Ninh ôm thân thể mềm mại, nở nang của Xích Đan Mị trong tay, mùi hương thơm ngát từ thân thể nàng không ngừng xông vào mũi hắn.
Thân hình mềm mại dán sát vào người Tề Ninh, đôi mắt mê người nhìn vào mắt hắn, Xích Đan Mị thấp giọng nói:
- Chẳng phải xưa nay ngươi thông minh hơn người sao? Vậy ngươi đoán xem, ta dẫn ngươi tới đây làm cái gì?
Tề Ninh đưa tay vuốt nhẹ chiếc mũi thanh tú của Xích Đan Mị, khẽ hỏi:
- Nàng không muốn thân mật cùng ta ở chỗ này đấy chứ?
- Hừm!
Xích Đan Mị khẽ gắt một tiếng, rồi giơ tay lên, chỉ về phía đối diện. Tề Ninh nhìn về phía đó, đầu ngõ nhỏ có một con đường hơi hẹp, phía đối diện có một hồ nước. Hắn biết Xích Đan Mị dẫn mình tới đây, không phải vì rảnh rỗi, liền đưa mắt nhìn kỹ, phát hiện bên cạnh hồ nước là một ngôi miếu. Miếu cũng không lớn, tuy ở trong bóng đêm, nhưng cũng có thể nhận thấy, ngôi miếu hơi cũ kỹ.
Tề Ninh chưa từng tới nơi này, hắn thấp giọng hỏi:
- Chỗ đó là chỗ nào?
- Chùa Di Lặc!
Xích Đan Mị khẽ đăp:
- Trong chùa thờ Phật Di Lặc, tuy nhiên hiện giờ không có đèn nhang gì cả, nơi này cũng không có nhiều người tới.
Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Chùa Di Lặc? Nàng dẫn ta tới, là để xem chùa Di Lặc?
Xích Đan Mị nhướng mắt, mị nhãn như tơ, khẽ nói:
- Hồi nãy người ta nói muốn dẫn ngươi tới một chỗ tốt, tới đó rồi, ngươi muốn làm gì người ta, người ta cũng chiều ngươi, vậy bây giờ ngươi… ngươi có dám cùng ta vào trong chùa Di Lặc không?
Tề Ninh sửng sốt, nhéo mắt lại, kề sát bên tai Xích Đan Mị:
- Hồ ly tinh, chẳng lẽ ngươi muốn thân mật với ta trong chùa? Đó là nơi thiêng liêng, nàng không sợ sao?
- Đương nhiên ta không sợ rồi, ta chỉ muốn hỏi ngươi có dám không?
Xích Đan Mị cố ý chà xát bộ ngực sữa của mình vào ngực Tề Ninh, giọng nũng nịu:
- Đã lâu không được thân mật với ngươi, người ta cảm thấy hơi nhớ nhung!
Bị nàng khiêu gợi, Tề Ninh cảm thấy có phần cầm lòng không đậu, nhưng hắn biết rõ, hồ ly tinh này dẫn mình tới đây, không phải là để ân ân ái ái. Hắn vòng một tay ôm eo nàng, tay còn lại vỗ nhẹ lên mông nàng, thấp giọng nói:
- Đừng phóng túng, nói cho thật đi, rốt cuộc nàng muốn giở trò gì?
Giả bộ nhu mì đáng yêu, Xích Đan Mị nói:
- Người ta có ý tốt dẫn ngươi đi ra ngoài, muốn ở cùng một chỗ với ngươi, nào có giở trò gì đâu? Lại còn đánh mông người ta!
Nhìn thấy dáng vẻ của nàng, Tề Ninh càng xao xuyến, không kìm lòng được, lại vỗ nhẹ lên mông nàng mấy cái, cảm thấy thật mềm mại va đàn hồi. Xích Đan Mị uốn éo eo thon, đong đưa cặp mông căng tròn, xẵng giọng:
- Ngươi đánh nữa, ta sẽ đi đó!
Nàng ngẩng lên nhìn sắc trời, rồi thấp giọng nói:
- Đợi một chút xíu nữa đi, sẽ có trò hay để xem.
- Trò hay?
Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Trò hay gì?
Xích Đan Mị quay đầu lại, nhìn về phía chùa Di Lặc, Tề Ninh cũng quay lại nhìn về phía đó, Xích Đan Mị muốn hắn chú ý tới chùa Di Lặc, nên hắn biết, cái gọi là “trò hay” mà nàng nói, có liên quan tới ngôi chùa kia.
Xung quanh hoàn toàn vắng vẻ, Tề Ninh vừa mới vỗ mông Xích Đan Mị, lúc này một tay của hắn vẫn còn áp trên mông nàng, cảm thấy thật mềm mại và co giãn, nhịn không được, hắn khẽ bóp hai cái. Xích Đan Mị xoay người né tránh, thấp giọng nói:
- Đừng lộn xộn, ngươi là đồ sắc lang!
Nhuyễn ngọc ôn hương, Tề Ninh ôm hồ ly tinh kia trong lòng, khẽ thở dài, nói:
- Với dáng vóc mê người này của nàng, chỉ có thái giám ôm vào mới không có cảm giác gì!
Xích Đan Mị cười khúc khích, thấp giọng nói:
- Nếu như ngươi tiếp tục làm càn, ta sẽ biến ngươi thành thái giám thật sự!
- Thật không?
Tề Ninh kề tai nàng, khẽ cười nói:
- Đến lúc đó, người khóc lóc sẽ là nàng, phu quân của nàng trở thành thái giám, chẳng phải cả đời này nàng sẽ phải sống như quả phụ sao? Nàng làm được không?
- Đương nhiên là không được.
Xích Đan Mị trêu chọc:
- Trong thiên hạ cũng không chỉ có một mình ngươi là nam nhân, nếu ta muốn nam nhân, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được, đến lúc đó sẽ chọc ngươi tức chết.
Tề Ninh đang định ra sức bóp mông nàng thêm vài cái, Xích Đan Mị đã thấp giọng nói:
- Đừng nhúc nhích, tới rồi kìa!
Tề Ninh sửng sốt, thầm nghĩ cái gì tới, lại thấy Xích Đan Mị nhìn chằm chằm về phía chùa Di Lặc, liền theo nàng nhìn về phía đó. Từ trong chùa, có hai bóng người xuất hiện, cả hai đều khoác áo choàng đen, toàn thân trên dưới được bao phủ trong chiếc áo, ngay cả vóc dáng cũng không nhìn rõ được.


Trong bóng đêm, hai người kia giống như hồn ma bóng quế thình lình xuất hiện, đi thẳng tới trước cửa chùa Di Lặc, rồi vội vàng đẩy cửa mà vào.
Chờ cho hai người kia đi vào chùa, Tề Ninh mới hồi phục tinh thần, thấp giọng hỏi:
- Nàng dẫn ta tới, là để nhìn hai người này? Bọn họ là ai vậy?
Xích Đan Mị khẽ thở dài:
- Ta cũng không biết lai lịch của họ, bởi vậy ta mới dẫn ngươi tới xem thử.
- Dẫn ta đến xem thử?
Tề Ninh hết sức nghi hoặc, lúc này trên phố hoàn toàn vắng lặng, sau khi hai bóng người kia vào trong, trong chùa cũng không có động tĩnh gì:
- Hồ ly tinh, rốt cuộc nàng muốn làm cái gì?
Xích Đan Mị đưa tay véo mạnh một cái bên hông Tề Ninh, khiến hắn nhăn mặt. Xích Đan Mị gắt khẽ:
- Trước đây ngươi đều gọi người ta là cô cô, bây giờ lại gọi là hồ ly tinh, ngươi là đồ vô lương tâm, mới ghét bỏ người ta nhanh chóng như vậy!
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Ai nói ta ghét bỏ nàng chứ? Ta rất thích vẻ lẳng lơ quyến rũ của cô cô, mới chuyển sang gọi là hồ ly tinh, nữ nhân khác còn chưa đủ tư cách để ta gọi như vậy! Hồ ly tinh không những phải đẹp, mà còn…
Hắn chưa nói hết câu, Xích Đan Mị đã khẽ gắt:
- Đừng nói bậy nữa. Tiểu sắc lang, ta hỏi ngươi, ngươi đã nhìn ra điều gì ở hai người kia rồi?
Tề Ninh lắc đầu, nói:
- Cả người bọn họ đều bao bọc kín đáo, hoàn toàn không thể nhìn ra tướng mạo thế nào, tuy nhiên căn cứ vào động tác mà nói, thì người đi trước rất linh hoạt, còn người đi sau rõ ràng hơi ngốc.
Xích Đan Mị khẽ gật đầu:
- Người đi phía trước tất nhiên là một cao thủ rồi, còn người đi sau thế nào, ta cũng không nhìn ra được.
- Cô cô, ta có điều không hiểu.
Tề Ninh khẽ nói:
- Nàng cũng không biết hai người kia là ai, đương nhiên cũng không có ân oán gì, vì sao khuya khoắt thế này, lại dẫn ta tới đây? Chẳng phải nàng luôn ở trong cung sao, vì sao lại có hứng chạy tới quan sát ngôi chùa này?
Xích Đan Mị cười quyến rũ, nhẹ giọng nói:
- Lát nữa ngươi sẽ biết vì sao ta lại làm như vậy.
- Lát nữa, là có ý gì?
Nhưng Xích Đan Mị không nói gì, đôi mắt mê người như tràn ngập hơi sương nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, như cười như không. Tề Ninh nhìn đăm đăm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, cầm lòng không đậu, liền sáp tới hôn lên môi nàng. Xích Đan Mị cũng không chống cự, ngược lại còn đưa hai tay ôm chặt Tề Ninh. Tề Ninh một tay ôm eo nàng, một tay nhẹ nhàng xoa xoa lên cặp mông căng tròn của nàng, cảm nhận vị ngọt ngào thơm tho trên đôi môi. Lúc này, hắn cảm thấy máu huyết chảy rần rật trong huyết quản, cả người hơi nóng lên, chỉ hận không thể “làm” Xích Đan Mị ngay tại chỗ.
Xích Đan Mị cố ý uốn éo thân thể, dán sát cơ thể mềm mại của mình vào người Tề Ninh, dùng chính nó nhẹ nhàng ma sát cơ thể Tề Ninh, khiến hắn cảm nhận được sự mềm mại và đường cong nhấp nhô trên cơ thể mình. Tề Ninh càng ôm chặt Xích Đan Mị, dường như muốn nàng hòa làm một với thân thể của mình. Đột nhiên, hắn cảm thấy cánh môi đau nhói, khẽ “Ôi” một tiếng, liền né ra, Xích Đan Mị cười khanh khách, nũng nịu nói:
- Tiểu sắc lang không ngoan, bị phạt rồi đó!
Tề Ninh quay người lại, đè Xích Đan Mị vào vách tường, tức giận nói:
- Hồ ly tinh, là nàng trêu chọc ta, cũng đừng trách ta không khách khí.
Nói rồi, hắn định hôn lên cái gáy thon thả, trắng nõn của nàng, Xích Đan Mị uốn éo cơ thể như một con rắn, cười khúc khích nói:
- Tiểu sắc lang, nếu ngươi cứ tiếp tục dây dưa ở chỗ này, sẽ bỏ lỡ trò hay đó. Người ta đã là người của ngươi rồi, ngươi muốn ta, sau này còn có cơ hội, nhưng đêm nay ta muốn dẫn ngươi đi xem trò hay, nếu ngươi không muốn xem, thì tùy ngươi thôi.
Tề Ninh liền dừng tay, mặc dù hắn cũng không biết hai người vừa rồi là ai, nhưng đêm hôm khuya khoắc, hai người ăn mặc kín mít, lén lút đi vào một nơi có thể nói là hầu như đã hoang phế như chùa Di Lặc, chuyện này rất kỳ lạ.
Xích Đan Mị thừa cơ xoay người, hết sức linh hoạt tránh ra xa, rồi vẫy tay với Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Ngươi theo ta.
Nhẹ nhàng như chim én, nàng đi về phía chùa Di Lặc. Tề Ninh hơi giật mình, nhưng cũng không chần chừ, liền theo sau nàng.
Xích Đan Mị tới trước cửa, Tề Ninh cũng theo sát phía sau, hắn phát hiện nước sơn trên hai cánh cửa gỗ đều đã tróc hết, nhưng chất liệu gỗ rõ ràng là rất tốt, tuy trông cũ kỹ, nhưng không hư hại nhiều.
Xích Đan Mị khẽ đẩy cửa ra, cánh cửa cũng chỉ khép hờ, không cần tốn nhiều sức cũng dễ dàng đẩy ra được. Tề Ninh hơi giật mình, thầm nghĩ hai người kia ở trong này, Xích Đan Mị lại tùy tiện xông vào, thật sự không ổn lắm.
Xích Đan Mị nghiêng người đã bước vào trong, Tề Ninh thấy vậy, do dự một chút, rốt cuộc cũng đi theo. Xích Đan Mị đứng bên cửa, đợi Tề Ninh vào trong, liền xoay người đóng cửa lại.
Tuy chùa này gọi là chùa Di Lặc, nhưng Tề Ninh nghĩ phải gọi là miếu Di Lặc thì chính xác hơn, vì bên trong cũng không rộng, chỉ lớn hơn một chút so với miếu thổ địa, chỉ cần nhìn thoáng qua, Tề Ninh đã có thể biết nơi này không có nhiều người tới.
Chính giữa miếu là một tượng Phật Di Lặc bằng đá, hai bên là mấy băng ghế dài. Sau tượng Phật Di Lặc, có hai bức phù điêu bằng đá, chạm khắc hộ pháp Kim Cương phùng mang trợn mắt, nhưng kể cả pho tượng Phật Di Lặc, tất cả đều có chỗ sứt mẻ.
Chỉ cần liếc mắt, là có thể nhìn được khắp phòng trong, điều khiến Tề Ninh giật mình, là vừa rồi rõ ràng thấy hai người kia đi vào trong đó, nhưng lúc này lại không thấy một bóng người.
Trên vách tường hai bên, có hai cửa sổ nhỏ, nhưng đã được che lại bằng gỗ, hoàn toàn không thể ra ngoài từ cửa sổ. Chùa này chỉ có một lối vào duy nhất, phía sau chùa không có cánh cửa nào.
Tề Ninh rất kinh ngạc.
Trước đó không lâu, hắn phá vụ án Đạm Đài Chích Lân tự sát trong gian mật thất, không ngờ đêm nay lại gặp một gian mật thất nữa.
- Người đâu rồi?
Tề Ninh hạ giọng hỏi:
- Chẳng lẽ hai người kia là ma? (!)
Xích Đan Mị khẽ cười, đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho Tề Ninh đừng nói nhiều, rồi đi vòng tới phía sau tượng Phật.
Thật ra thì pho tượng Phật Di Lặc và hai bức phù điêu hộ pháp Kim Cương kia đều được chạm trổ rất bình thường, thậm chí hơi thô, thoạt nhìn đường cong cũng không được tự nhiên. Thấy Xích Đan Mị bước tới, đặt tay lên phía sau tượng Phật Di Lặc, Tề Ninh đang ngạc nhiên, thì lại thấy pho tượng Phật từ từ chuyển động, quay đi một góc chín mươi độ, đế tượng cũng đã dời khỏi vị trí ban đầu. Tề Ninh giật mình, phát hiện phía dưới chỗ trước đó là cái bệ, lại xuất hiện một miệng hầm tối om.
Lúc này Tề Ninh mới hiểu ra, hai người lúc nãy cũng không phải là ma quỷ gì, lại càng không phải là tan biến vào hư không, mà đã đi xuống miệng hầm này.
Xích Đan Mị ngồi xuống bên cạnh miệng hầm, ngẩng lên liếc nhìn Tề Ninh, khẽ cười một tiếng, nói:
- Tiểu sắc lang, có dám xuống dưới không?
Lúc này Tề Ninh đã biết, ngay cả cơ quan mà Xích Đan Mị cũng có thể mở được, như vậy tất nhiên nàng rất quen thuộc đối với tình huống nơi này. Hắn ngòi xuống bên cạnh Xích Đan Mị, trong này vốn tối om, huống chi là trong cái hang kia, từ trên nhìn xuống không nhìn thấy gì cả. Tề Ninh hoàn toàn không biết gì về tình huống trong hang, hắn nhíu mày nói:
- Cô cô, bọn họ vừa từ đây đi xuống, nàng cũng biết trong này có điều kỳ lạ chứ?
Xích Đan Mị thấp giọng nói:
- Thật ra đây là một điều trong số đó.
- ?
Xích Đan Mị khẽ gật đầu:
- Chỗ này dẫn tới đâu, cam đoan ngươi cũng đoán không ra.
- Dẫn tới đâu?
- Người ta không nói cho ngươi biết đâu!
Xích Đan Mị úp mở, khẽ cười nói:
- Ngươi là một đấng nam nhi, muốn biết câu trả lời, thì tự đi tìm. Ta đã chỉ đường cho ngươi, ngươi cũng không có gan đi tìm đáp án sao?
- Không phải là không có gan.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Chỉ là ta không biết, việc này có liên quan tới ta hay không. Ta không nhận ra hai người kia, kinh thành rất rộng lớn, có hàng triệu người dân, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện bí mật phát sinh, nếu như chuyện này không liên quan tới ta, chúng ta cần gì phải nhúng tay vào?
- Xì, ngươi chỉ viện lý do, đồ nhát gan!
Xích Đan Mị liếc nhìn Tề Ninh, dáng vẻ vô cùng quyến rũ, cũng không để ý tới hắn, liền nhảy vào trong hang. Tề Ninh kinh hãi, lúc này hắn cũng không dám gọi to, sợ hai người kia nghe được. Hắn khom người nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy tối đen, bèn thở dài, nói:
- Sớm muộn gì cũng bị con hồ ly tinh này hại chết thôi.
Không thể tránh được, vì lo lắng cho an nguy của Xích Đan Mị, hắn đành nhảy xuống phía dưới.
Hang cũng không sâu lắm, sau khi nhảy xuống, Tề Ninh cố ý nín hơi, chân còn chưa chạm đất, đã cảm thấy bên cạnh có một bàn tay giữ người mình lại, đà rơi lập tức bị hóa giải, hai chân đứng vững trên mặt đất. Mũi hắn lại ngửi thấy mùi thơm quen thuộc trên người Xích Đan Mị, cũng lờ mờ nhìn thấy một bóng người bên cạnh, nhưng do mắt chưa kịp thích ứng với bóng tối, ngay cả đường nét thân hình của Xích Đan Mị, hắn cũng không thể nhìn rõ.
Hắn ngẩng lên, tuy trên đầu tối đen, nhưng vẫn có thể nhìn thấy miệng hang, chợt hắn phát hiện phía trên từ từ tối dần rồi lập tức hoàn toàn tối đen, pho tượng Phật Di Lặc đã di chuyển về vị trí ban đầu, che miệng hang lại.
Tề Ninh hơi giật mình, thấp giọng nói:
- Cô cô, phía trên!
- Đừng ầm ĩ chuyện không đáng!
Xích Đan Mị kề tai hắn khẽ nói:
- Ta biết cách mở ra. Nếu không đóng lại như thế này, bọn họ sẽ biết có người phát hiện bí mật ở đây, đây gọi là đánh rắn động cỏ.
Tề Ninh thở dài:
- Vậy rốt cuộc hang này dẫn tới đâu? Làm sao nàng phát hiện được nơi này?
Xích Đan Mị khẽ cười, nói;
- Hai người mà ngươi vừa nhìn thấy lúc nãy, cứ ba ngày lại tới đây, sau đó đi qua chỗ này. Nửa tháng nay, ta luôn quan sát bọn họ, chỉ là có một người xem ra không phải là hạng người tầm thường, ta sợ tới quá gần sẽ bị phát hiện, cho nên không dám kinh động bọn họ. Về phần vì sao ta phát hiện được nơi này, lát nữa ngươi sẽ rõ cả thôi.
Tề Ninh nói:
- Bây giờ chúng ta phải đi tới đầu bên kia? Nhưng ở trong này tối đen như vậy, làm sao nhận biết đường đi?
Thật ra lúc này, không những không nhìn thấy đường, mà không khí trong hang rất nặng nề, nếu là người thường, tất nhiên sẽ không chịu được, nhưng Tề Ninh và Xích Đan Mị đều là cao thủ, hơn nữa nội lực thâm hậu, tinh thông phương pháp vận khí, cho nên có thể ở trong đường hầm này mà không sao cả.
Xích Đan Mị cũng không giải thích, chỉ đưa bàn tay mềm mại nắm tay Tề Ninh, dẫn hắn đi tới phía trước.

Bạn cần đăng nhập để bình luận