Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1307: Lửa lớn thành nam

Từ lúc Tề Ninh biết được khởi đầu truyền thuyết thần thú Huyền Vũ, nhận định rằng đây chẳng qua là câu chuyện hư ảo nghe nhầm đồn bậy.
Từ xưa tới nay, bao nhiêu quân vương muốn trường sinh bất lão, nhưng hảo phí rất nhiều nhân lực vật lực, cuối cùng công dã tràng. Từ xưa tới nay, cái gọi vạn tuế, thực sự có thể sống tới trăm tuổi gần như không có. Những Thần Vương Đế Quân trong truyền thuyết thần thoại kia đương nhiên không tính trong đó. SInh lão bệnh tử chính là nỗi khổ mỗi người không thể thoát khỏi. Cho dù bạn là Đế vương hay là người buôn bán nhỏ, cuối cùng vẫn phải chôn vùi trong bãi đất vàng.
Ngay cả như vậy, xưa nay vẫn không thiếu người theo đuổi trường sinh.
Thiên thượng bạch ngọc kinh, thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh.
Hắn vẫn cảm thấy, truyền thuyết thần thú Huyền Vũ có thể lưu truyền tới ngày nay, đơn giản là mọi người có chờ mong vô hạn đối với trường sinh bất lão. Huyền Vũ Đan chẳng qua cũng là kết quả mọi người lập ra trong ảo tưởng.
Thế nhưng Phi Thiền Tiểu Thái Lang lại nói tộc Phi Thiền đã từng nhìn thấy thần thú Huyền Vũ, quả thực khiến Tề Ninh cảm thấy ngạc nhiên.
- Các ngươi từng thấy thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh hoài nghi nói:
- Thấy ở nơi nào?
- Trước đây rất lâu.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Khi ta còn nhỏ, vào thời điểm tộc Phi Thiền ta rời khỏi Đông Doanh. Hơn hai trăm người tộc Phi Thiền ngồi thuyền rời khỏi Đông Doanh, trôi nổi không ngừng trên biển lớn. Ngày đó mưa to gió lớn, chúng ta dừng thuyền trên một hòn đảo hoang, hòn đảo kia hoàn toàn hoang vắng, không có cách nào sống được, cho nên muốn chờ đợi mưa lớn qua đi lại tìm kiếm một hòn đảo có thể sinh sống.
Tề Ninh chăm chú nhìn Phi Thiền Tiểu Thái Lang, liền nghe gã nói tiếp:
- Vào ngày hôm đó, chúng ta nhìn thấy thần thú Huyền Vũ đi qua bên cạnh hòn đảo, nó nổi trên mặt nước… !
Nói tới đây, Phi Thiền Tiểu Thái Lang đột nhiên ngừng lại, Tề Ninh nhìn thấy vẻ khác thường trong mắt gã, không thể nói là ánh mắt gì, đan xen chấn kinh sợ hãi hưng phấn, dường như trở lại ngày hôm đó, trong mắt lóe lên một tia sáng.
- Tại sao các ngươi xác định đó chính là thần thú Huyền Vũ?
Tề Ninh cau mày nói:
- Hình dạng của nó thế nào?
- Một ngọn núi!
Tiểu Thái Lang nói:
- Nó giống như một ngọn núi, một ngọn núi trôi nổi trên biển!
- Một ngọn núi trôi nổi trên biển?
- Rất lớn, lớn như núi.
Dường như Phi Thiền Tiểu Thái Lang không biết nên miêu tả thế nào:
- Nơi nó đi qua, sóng biển cuồn cuộn, giống như… giống như nước biển sôi trào. Có người trong tộc vẽ tướng mạo nhô lên khỏi mặt biển của nó, coi đó là thần linh bảo vệ chúng ta, bức vẽ kia trở thành thánh vật của tộc Phi Thiền chúng ta.
- Các ngươi chỉ gặp qua một lần sao?
Tề Ninh nói:
- Trong biển có rất nhiều sinh linh, vì sao lại xác định nó chính là thần thú Huyền Vũ?
- Mạch Ảnh nói cho chúng ta biết đó chính là thần thú Huyền Vũ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Rất nhiều năm sau, Mạch Ảnh tới hòn đảo chúng ta sinh sống, phát hiện bức họa kia. Cũng vào lần đó, thủ lĩnh định ra ước hẹn sinh tử với hắn. Hắn nói cho chúng ta biết, nếu như có thể tìm được thần thú trong bức họa, như vậy sẽ để thủy quân Đông Tề xuất binh trợ giúp chúng ta trở lại Đông Doanh.
- Ngươi nói là trong ước hẹn sinh tử các ngươi định ra năm đó, Mạch Ảnh yêu cầu các ngươi tìm được thần thú Huyền Vũ?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Lúc ấy tình cảnh của tộc Phi Thiền rất khó khăn, chúng ta cần sự trợ giúp của hắn, cho nên… !
Gã ngừng một chút:
- Những năm gần đây, tộc Phi Thiền nghỉ ngơi lấy lại sức trên đảo. Chúng ta ngoại trừ thi hành mệnh lệnh tuân theo Mạch Ảnh phân phó, phần lớn thời gian chúng ta đều bí mật tìm kiếm tung tích của thần thú Huyền Vũ. Chỉ là từ đó về sau thần thú Huyền Vũ không còn xuất hiện. Mạch Ảnh phái mật nhẫn tới Đông Hải, bởi vì trong truyền thuyết thần thú Huyền Vũ sẽ lên đảo cách ba mươi năm, hòn đảo thần thú Huyền Vũ leo lên ngay ở Đông Hải.
- Ngươi có nghe nói qua xưng hô Ẩn Chủ hay không?
Tề Ninh rốt cuộc hỏi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang lắc đầu nói:
- Chưa từng nghe qua.
Tề Ninh cau mày:
- Các ngươi phái mật nhẫn, giúp đỡ đội tàu Đông Hải tìm thần thú Huyền Vũ trên biển, mà Giang gia Đông Hải chịu lệnh Ẩn Chủ, vậy Mạch Ảnh có phải Ẩn Chủ hay không?
Lúc đầu hắn đã cho rằng Mạch Ảnh có khả năng chính là Ẩn Chủ. Nhưng Mạch Ảnh một lòng muốn lợi dụng tộc Phi Thiền tìm thần thú Huyền Vũ, mà Giang gia chỉ là phụng lệnh Ẩn Chủ tìm thần thú Huyền Vũ. Hai bên trùng hợp, dường như điều này chứng minh Mạch Ảnh chính là Ẩn Chủ.
Đôi mắt Phi Thiền Tiểu Thái Lang lộ vẻ mờ mịt. Tề Ninh nghĩ thầm ngay cả xưng hô Ẩn Chủ này Phi Thiền Tiểu Thái Lang cũng chưa từng nghe nói, đương nhiên không có khả năng biết Ẩn Chủ là ai.
Tuy nói Phi Thiền Tiểu Thái Lang biết không quá nhiều, nhưng những gì gã biết cũng khiến manh mối hơi vỡ vụn trong lòng Tề Ninh lúc đầu lại xâu chuỗi với nhau. Mặc dù Tề Ninh sẽ không từ bỏ điều tra chân tướng Ẩn Chủ, nhưng việc khẩn cấp trước mắt đó là phải giải quyết phiền toái lớn Thân Đồ La này. Hắn hơi trầm ngâm, mới hỏi:
- Các ngươi được Mạch Ảnh lệnh tới đây, vậy hiện giờ Mạch Ảnh ở nơi nào, các ngươi có biết không?
Hắn vốn cho rằng Mạch Ảnh kia thần long thấy đầu không thấy đuôi. Mặc dù Phi Thiền Tiểu Thái Lang đến đây chấp hành nhiệm vụ, chưa chắc biết được tung tích Mạch Ảnh, nào ngờ nghe Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Trên thuyền!
- Trên thuyền?
- Khi chúng ta xuất phát, Mạch Ảnh đang ở trên thuyền của Thân Đồ la.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Sau khi Lâm Truy bị công phá, chúng ta nhận lệnh bảo vệ Thái tử Đông Tề, đề phòng có người hành thích hắn.
Hai mày Tề Ninh khẽ nhếch lên:
- Ngươi nói là Thái tử Đông Tề cũng ở trên thuyền?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Quân đội Sở quốc tấn công vào trong thành, là chúng ta và cận vệ của Thái tử bảo vệ hắn rời khỏi thành Lâm Truy. Cận vệ của Thái tử phụ trách bảo vệ cận thân, chúng ta tìm hiểu đường đi cho họ, thậm chí dẫn truy binh rời đi giúp họ.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói mấy câu đó, càng chứng minh Mạch Ảnh quả thực tham dự vào tranh bá vương triều.
- Hiện giờ Đoàn Thiều ở chung một chỗ với Thân Đồ La sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang trả lời:
- Đúng, để chúng ta tới đây đốt cháy kho lúa cũng là chủ ý của Thái tử Đông Tề. Mạch Ảnh đối với Thái tử Đông Tề là nói gì nghe nấy, Thái tử Đông Tề phân phó, Mạch Ảnh đều tuân theo.
- Các ngươi đưa một đầu người tới trong thành, đó cũng là chủ ý của Đoàn Thiều sao?
- Đúng.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử Đông Tề cho rằng sẽ có người hành thích, cho nên sai người ta giả trang thành hắn, chúng ta luôn mai phục gần đó. Nửa đêm hôm đó quả nhiên có người hành thích, đâm chết Thái tử giả mạo, nhưng cũng rơi vào bẫy. Tổng cộng sáu người đều biệt giết, ngoại trừ thủ lĩnh thích khách bị chém thủ cấp đưa tới nơi này, thi thể còn lại đều bị ném vào biển cho cá ăn.
Ánh mắt Tề Ninh lóe lên vẻ tàn khốc hỏi:
- Vậy hiện giờ Mạch Ảnh đang ở bên người Thái tử Đông Tề sao?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ngoại trừ Mạch Ảnh, còn có hơn mười tên hộ vệ thân thủ lợi hại thủ hộ ngày đêm bên người Thái tử, chẳng qua… !
- Chẳng qua cái gì?
- Mặc dù Thái tử giả mạo bị ám sát, nhưng họ lại tìm người khác giả mạo Thái tử Đông Tề, cho nên vị Thái tử trên thuyền kia cũng là giả.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Thái tử thực sự, hóa trang thành hộ vệ, ngay ở trong số hơn chục tên hộ kia. Những tên hộ vệ này đều mang mặt nạ, không nhìn rõ ai mới thực sự là Thái tử Đông Tề.
- Có phải Thân Đồ La cũng ở bên cạnh Đoàn Thiều?
- Thái tử Đông Tề ở trên thuyền nhỏ, không ở chung một chỗ với Thân Đồ La.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Có đôi khi Thái tử Đông Tề triệu kiến, Thân Đồ La mới có thể đến thuyền nhỏ gặp mặt Thái tử, lúc khác đều ở trên chiếc thuyền lớn nhất kia.
- Vậy ngươi có biết vị trí hiện giờ của họ hay không?
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Ta có thể tìm được đội thuyền.
Tề Ninh giống như có suy nghĩ, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Tiểu Thái Lang, ngươi đã định ra ước hẹn sinh tử với Đại Sở ta, ta sẽ giúp các ngươi trở về Đông Doanh, còn những cái Giáp Hạ Diệp Ẩn cái gì, ta cũng sẽ hốt gọn một mẻ bọn họ giúp ngươi.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang quỳ một chân xuống đất, cung kính nói:
- Tề sống chết hiệu trung Đại Sở!
- Lần này ta cho ngươi một cơ hội lập công lớn.
Tề Ninh cười nói:
- Nếu như nhiệm vụ lần này thành công, ta sẽ thỉnh công cho tộc Phi Thiền các ngươi với Hoàng thượng. Đến lúc đó Hoàng thượng cao hứng, nói không chừng sẽ nhanh chóng hạ chỉ phái người giúp đỡ các ngươi trở về Đông Doanh.
Bóng đêm yếu ớt, mọi vật yên tĩnh. Hộ Bộ Thị Lang Mạc Văn Thùy lại không hề buồn ngủ, gã chắp hai tay sau lưng, đi lại trong sảnh, hai mày nhíu lại, tâm thần hơi mất tập trung.
Buổi tối như vậy, dù có mệt gã cũng không dám nằm lên giường.
Gã nghĩ tới nếu như không phải Hộ Quốc Công nhắc nhở, rất có thể kho lúa Hội Trạch sẽ bị thám tử Đông Tề thiêu hủy, mồ hôi lạnh liền chảy đầy lưng Mạc Văn Thùy.
Sau cuộc chiến Tần Hoài, Sở quốc hao tổn nghiêm trọng, quốc khố rỗng không. Cũng may Đậu Bộ Đường có thuật quản lý tài sản, lại thêm liên tục kê biên tài sản phủ Hoài Nam Vương và thế gia Đông hải, miễn cưỡng khiến quốc khố có đủ bạc cho lần bắc thượng lần này. Lương thảo điều động từ phía sau tới cũng cực kỳ khó khăn. Vì bảo vệ lương thảo cho tiền tuyến, trên dưới triều đình phải bớt ăn. Gã biết mỗi một hạt lương thực trong thành Hội Trạch đều kiếm không dễ. Nếu như số lương thực này thực sự xảy ra vấn đề, Sở quốc cũng vô lực chèo chống trận chiến này, mơ ước tha thiết đại nghiệp thống nhất của mấy đời Hoàng đế cũng sẽ chết yểu.
Lương thảo xảy ra vấn đề, người thư nhất rơi đầu chính là mình.
Lúc đầu tiếp nhận việc này, Mạc Văn Thùy chưa từng có cảm giác ngủ ngon, thường xuyên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ba ngày hai lần chạy tới kho lúa các nơi để kiểm tra. Cũng may thành Hội Trạch bảo vệ vô cùng nghiêm mật, Hàn Dũ còn mang theo tinh binh thủ vệ trong thành, điều này cũng khiết cho Mạc Văn Thùy bớt lo.
Thế nhưng hôm nay được Hộ Quốc Công nhắc nhở, Mạc Văn Thùy đổ mồ hôi lạnh. Gã may mắn Hộ Quốc Công xuất hiện ở chỗ thỏa đáng nhất vào thời điểm thỏa đáng nhất, còn may mắn người Đông Tề tự cho là thông minh, đưa đầu người đến uy hiếp. Nếu như không có cái đầu người kia, đến giờ cũng không thể phát hiện thám tử Đông Tề đã lẩn vào trong thành.
Phải nói, khi còn sống mặc dù Lộc Tồn Giáo Úy thất thủ bị giết, nhưng sau khi chết thủ cấp vẫn lập được công lao cực lớn cho Đại Sở.
Hộ Quốc Công đoán rằng thám tử Đông Tề sẽ đốt lương, cho nên đều bày cạm bẫy ở mấy nhà kho. Hộ Quốc Công tự mình tọa trấn kho lúa lớn nhất ở thành nam, Hàn Dũ và Hiên Viên Phá chia ra bố trí cạm bẫy ở hai kho lúa khác, chỉ chờ đợi thám tử Đông Tề tự chui đầu vào lưới.
Đã qua nửa đêm, từ đầu tới cuối không có tin tức đưa tới, Mạc Văn Thùy cảm thấy lo lắng không thôi. Gã chỉ mong những thám tử kia nhanh chóng hành động. Nếu như những thám tử kia chậm chạp không ra tay, chính là tai họa ngầm chôn trong thành, ngày đêm đều phải đề phòng, sự giày vò kia thậm chí có thể ép gã điên lên.
- Báo… !
Nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, Mạc Văn Thùy run lên, lập tức chạy ra ngoài cửa nghênh đón. Người còn chưa ra ngoài đã hỏi:
- Tình hình thế nào?
- Trong thành bốc cháy lớn!
Một người chạy tới, quỳ rạp xuống đất:
- Phía thành nam, lửa lớn bốc lên trời… !
Thân thể Mạc Văn Thùy lung lay, thiếu chút nữa gục xuống. May mắn người kia tay mắt nhanh nhẹn, xông tới đỡ:
- Đại nhân, đại nhân… !

Bạn cần đăng nhập để bình luận