Cẩm Y Xuân Thu

Chương 888: Hô Đồ Khắc Đồ

Lạt ma giật mình, vội kêu lên:
- Ta làm những việc này không liên quan tới Hô Đồ Khắc Đồ, càng…càng không liên quan tới vương quốc Cổ Tượng.
Phản ứng của y cho thấy rõ ràng y cũng sợ Sở quốc xem vương quốc Cổ tượng là nước đối địch.
Vương quốc Cổ Tượng ở Thanh Tạng (tỉnh Thanh Hải và Tây Tạng), mặc dù có đại tông sư là Trục Nhật Pháp Vương, nhưng dù sao vẫn là nơi hoang vắng, đất rộng người thưa, tài nguyên thiếu thốn, thực lực đương nhiên là không thể so sánh với cường quốc Trung Nguyên.
- Hô Đồ Khắc Đồ là ai?
Tề Ninh hơi khó hiểu.
Lạt ma sửng sốt, nhưng im lìm không nói lời nào. Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ngươi cứ việc ngậm miệng không nói, chuyện này nếu ngươi không nói rõ ràng, ta đành phải giao ngươi cho triều đình. Nếu ngươi đặt bẫy rập ở chỗ này hại ta, đương nhiên là đã lên kế hoạch rất lâu và hiểu rất rõ về tình huống của ta. Vậy hẳn là ngươi cũng biết, hôm nay ta đã chấp chưởng nha môn Hình bộ Sở quốc. Một khi ta đưa ngươi tới nha môn Hình bộ thẩm vấn, chỉ cần triều đình biết ngươi là người của vương quốc Cổ Tượng, chuyện này sẽ dẫn tới hai nước phân tranh, nếu như ngươi muốn nhìn thấy tình thế đó diễn ra, ta không ngại cứ tiếp tục như thế.
- Hô Đồ Khắc Đồ chính là Cống Trát Tây.
Lạt ma rốt cuộc mở miệng:
- Theo cách nói của người Trung Nguyên có nghĩa là “Thánh”.
Cống Trát Tây là một trong Tứ Đại Hô Đồ Khắc Đồ của vương quốc Cổ Tượng, là vị thánh chuyên phục vụ trong Trục Nhật Thần Miếu!
- Trục Nhật Thần Miếu?
Tề Ninh hơi nhíu mày:
- Là thần miếu của Trục Nhật Pháp Vương?
Lạt ma nói:
- Đúng vậy! Trục Nhật Thần Miếu là thần miếu do đại pháp vương xây dựng, là địa điểm hành hương của vương quốc Cổ Tượng chúng ta.
- Vậy ngươi là ai?
Tề Ninh hỏi:
- Ngươi cũng là đệ tử của Trục Nhật Pháp vương sao?
Lạt ma nghiêm nghị nói:
- Đại pháp vương là sứ giả của thần, pháp lực vô biên, đâu có phải ai cũng đều có tư cách trở thành đệ tử của đại pháp vương?
Hô Đồ Khắc Đồ là đệ tử của Trục Nhật Pháp Vương, chúng ta là sứ giả của thần miếu!
Cảm thấy mình hơi nhiều lời, lạt ma dừng lại một chút, mới nói tiếp:
- Ta là cách cổ của thần miếu, tên là Triết Bặc Đan Ba. Ngươi muốn hỏi tội, cứ tìm Triết Bặc Đan Ba ta là được, ta cam tâm tình nguyện gánh chịu tất cả hậu quả.
- Cách cổ?
- Cách cổ là tăng quan của thần miếu, theo cách nói của người Trung Nguyên các ngươi là “Thiết trượng”.
Triết Bặc Đan Ba nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh:
- Nên ta đã nói rồi, bây giờ ngươi có thể giết ta.
Tề Ninh cười nói:
- Chỉ nói mấy câu như vậy là ngươi nghĩ đã xong rồi sao? Triết Bặc Đan Ba, ngươi đã tự biết cấp bậc chưa đủ, vậy ngươi nên biết ít ra phải do Cống Trát Tây đứng ra nói chuyện với ta chứ? Hiện giờ hắn ở đâu?
- Ngươi không gặp được hắn đâu.
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Hô Đồ Khắc Đồ đã trở về Đại Tuyết sơn, muốn gặp Trục Nhật Pháp Vương để bẩm báo tất cả mọi việc.
Lạt ma hừ lạnh một tiếng:
- Vật đó là Đại Pháp Vương phái bọn ta thu hồi, lại bị các ngươi đánh cắp, Đại Pháp Vương biết việc này, sẽ nổi cơn thịnh nộ, cũng nhất định sẽ nghiêm khắc trừng phạt các ngươi!
- Các ngươi?
Tề Ninh nhíu mày:
- Các ngươi mà ngươi nói đây là ai?
Triết Bặc Đan Ba:
- Đương nhiên là người từng tiếp xúc với hạt…!
Suýt nữa y đã buột miệng nói ra, nhưng kịp dừng lại. Tề Ninh buồn cười, thầm nghĩ ngươi đã nghi ngờ ta đánh cắp hạt châu kia, nhưng bây giờ lại không dám nói ra là cái gì, suy nghĩ như vậy thật sự cũng kỳ lạ. Hắn liền hỏi thẳng:
- Hạt châu ư? Hạt châu gì?
Triết Bặc Đan Ba hơi do dự, rốt cuộc vẫn im lặng không nói.
- Triết Bặc Đan Ba, hiện giờ ta chỉ thấy khó hiểu về một việc, ngươi nói ta lấy cắp vật gì đó, còn nói ta làm như vậy để gây xích mích giữa nước các ngươi và Bắc Hán, vậy thì chứng cứ ở đâu?
Tề Ninh thở dài:
- Đây là chuyện liên quan tới quốc gia, không thể tùy tiện nói bậy được.
Hắn giơ tay ra:
- Nếu như ngươi có chứng cứ, thì bây giờ đưa ra cho chúng ta xem, còn nếu như không chứng minh được việc này có liên quan tới ta, ta cũng không nói lời vô ích, mà sẽ cùng ngươi đi Đại Tuyết sơn giải thích với Trục Nhật Pháp Vương!
Triết Bặc Đan Ba mấp máy môi, nhưng không lập tức nói ra ngay, ngập ngừng một chút, rốt cuộc mở miệng nói:
- Không phải là người Hán quốc, thì là các ngươi. Hô Đồ Khắc Đồ nói chuyện này rất có thể là bọn ta hiểu lầm người Hán quốc, mắc bẫy người Sở quốc. Hắn đã nói như vậy, đương nhiên không phải giả.
Tề Ninh sửng sốt, ngạc nhiên hỏi:
- Chứng cứ mà ngươi nói, là suy đoán của Cống Trát Tây?
- Hắn là Hô Đồ Khắc Đồ, nhất định không nói sai.
Triết Bặc Đan Ba nói một cách chắc chắn:
- Hô Đồ Khắc Đồ đã nói, rất có thể hạt châu kia rơi vào tay ngươi.
Tề Ninh thở dài:
- Các ngươi không đưa ra được chứng cứ nào, chỉ dựa vào suy đoán, lại xác định là vật đó bị ta cướp đi? Nếu vị pháp vương kia của ngươi biết việc này, e rằng sẽ tức sôi máu.
- Tức sôi máu?
Rõ ràng là Triết Bặc Đan Ba chưa từng nghe qua từ này, hỏi lại:
- Tức sôi máu là cái gì?
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Nghĩa là y bị các ngươi làm cho tức chết đó!
Trong lòng hơi yên tâm, hắn tưởng Triết Bặc Đan Ba tới tìm mình là vì có chứng cứ chính xác, nhưng bây giờ mới biết, thì ra trước đó bọn họ nhận định hạt châu bị Bắc Đường Phong phái người lấy trộm, hoàn toàn chỉ dựa vào suy đoán.
- Chúng ta không lấy được hạt châu về, đương nhiên là đáng chết.
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Trở về Đại Tuyết sơn, đương nhiên là ta phải cúi đầu chịu tội trước Đại Pháp Vương.
Y nhìn Tề Ninh nói:
- Tuy nhiên ngươi cầm hạt châu của đại pháp vương, Đại Pháp Vương tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!
- Nói như vậy, Đại Pháp Vương của các ngươi sẽ xuống núi tới tìm gặp ta?
Triết Bặc Đan Ba đáp:
- Đương nhiên là Trục Nhật Pháp Vương sẽ không hạ sơn, thế nhưng sau khi Cống Trát Tây trở lại, Trục Nhật Pháp Vương sẽ phái Tứ Đại Hô Đồ Khắc Đồ tới tìm ngươi, ngươi có chạy cũng không thoát!
- Ngươi uy hiếp ta?
Tề Ninh cười lạnh:
- Lần này ngươi mưu hại bổn hầu, cho dù người của vương quốc Cổ Tượng không tìm tới, bọn ta cũng sẽ đi tìm họ. Được rồi, Tứ Đại Hô Đồ Khắc Đồ chứ gì? Ngươi yên tâm, ta sẽ lần lượt tìm tới bọn họ.
- Ngươi thừa nhận là hạt châu bị ngươi lấy đi?
Triết Bặc Đan Ba mở to mắt.
Tề Ninh đáp:
- Lỗ tai nào của ngươi nghe ta thừa nhận điều đó? Triết Bặc Đan Ba, ngươi ức hiếp nữ nhân, còn muốn ở chỗ này đặt bẫy hại ta, chuyện này lan truyền ra ngoài, danh dự của Đại Pháp Vương của các ngươi sẽ mất sạch! Ha ha, người của Trục Nhật Pháp Vương lại đi hiếp bức kẻ yếu, chuyện này phải để người trong thiên hạ phân xử.
- Ta…ta chỉ hù dọa các nàng ấy, thực sự không…không muốn hại bọn họ.
Triết Bặc Đan Ba lập tức sốt ruột, biện bạch:
- Ta chỉ muốn xác định xem hạt châu có phải do ngươi lấy đi hay không thôi.
- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin lời ngươi nói?
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ mang hạt châu bên người, chờ ta trúng thuốc của ngươi mê đi, ngươi sẽ lục soát trên người ta? Triết Bặc Đan Ba nói:
- Đương nhiên là không phải!
Ta…
Dường như y muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng, không nói tiếp.
- Nói không nên lời?
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Hiếp bức nữ nhân, âm thầm hạ độc, đêm hôm trộm đạo! Triết Bặc Đan Ba, những chuyện “tốt đẹp” này đều là Cống Trát Tây sai ngươi làm? Không sai, hẳn là đúng rồi. Ngươi là thuộc hạ của Cống Trát Tây, dám to gan lớn mật như vậy, đương nhiên là do Cống Trát Tây sai khiến rồi!
Hắn rút chân đặt trên người Triết Bặc Đan Ba lại, đứng lên nói:
- Bây giờ ta phải đi gọi người đến dẫn ngươi tới nha môn Hình bộ.
Sau đó bẩm tấu với hoàng thượng ngay đêm nay, hẳn là trước tiên hoàng thượng sẽ phái người đến vương quốc Cổ Tượng chất vấn việc này, hỏi xem vương quốc Cổ Tượng các ngươi có hiếp bức nữ nhân, âm thầm hạ độc hay không!
Triết Bặc Đan Ba không thể động đậy, nhưng ánh mắt lộ vẻ lo lắng, vội kêu lên:
- Ta…ta không cố ý làm như vậy, việc này không liên quan tới Cống Trát Tây Hô Đồ Khắc Đồ, tất cả đều là…là do ta làm!
- Cho dù ngươi nói như vậy… Tề Ninh nhìn y mỉm cười:
- Nhưng người khác có tin hay không, ta cũng không biết. Ngươi không có chứng cứ chứng minh ta lấy trộm hạt châu, nhưng việc ngươi hiếp bức nữ nhân, âm thầm hạ độc, thì bị ta bắt quả tang, ta có nhân chứng, vật chứng, để xem ngươi làm thế nào chối tội!
Nói xong, hắn liền bước đi. Triết Bặc Đan Ba chớp mắt lia lịa, vội kêu lên:
- Khoan đã, khoan đã, ta có điều muốn nói!
Tề Ninh cười thầm, mặc dù Triết Bặc Đan Ba đặt ra cạm bẫy, nhưng xem ra y cũng không phải là người quá mưu mô xảo quyệt, chẳng qua chỉ có chút thông minh thôi. Hắn dừng chân lại, cũng không quay đầu lại, hỏi:
- Ngươi còn muốn nói cái gì?
- Cống Trát Tây…Cống Trát Tây quả thật là bảo ta ở lại kinh thành Sở quốc ngầm theo dõi ngươi.
Triết Bặc Đan Ba do dự một chút, rồi thành thật nói:
- Hắn bảo ta không nên hành động thiếu suy nghĩ, càng không được để ngươi phát hiện…!
- Cống Trát Tây căn dặn ngươi như vậy?
Tề Ninh xoay người lại, cười lạnh nói:
- Chỉ sợ là không hẳn như vậy! - Thật mà, ta nói thật đó!
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Vốn là…vốn là ta cũng không định trêu vào ngươi, thế nhưng… thế nhưng ta muốn lập công lớn! - Công lớn?
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Cống Trát Tây nói ngươi là hầu tước của Sở quốc, bên cạnh ngươi nhất định có rất nhiều cao thủ.
Người khác có được hạt châu cũng không biết công dụng của nó, nhưng nếu lọt vào tay ngươi, rất có thể đã bị ngươi sử dụng.
Tề Ninh thầm nghĩ thật ra lời nói của người này cũng không sai, bây giờ quả thật U Hàn châu đã dung nhập vào cơ thể hắn, nhưng hắn cố ý làm ra vẻ nghi hoặc:
- Bị ta sử dụng? Nói vậy là có ý gì?
Hiển nhiên là Triết Bặc Đan Ba thật sự lo lắng bởi vì việc này sẽ khiến vương cổ Tượng xấu hổ, y do dự một chút, rồi giải thích:
- Hạt châu đó được lấy từ trai biển, dùng làm thuốc có hiệu quả rất cao, bởi vậy…
Trong lòng y rất mâu thuẫn, vừa muốn giải thích rõ ràng, lại không muốn nói rõ ra, đành nói một cách mơ hồ:
- Dù sao thì nếu ngươi đã lấy được nó, bây giờ tất nhiên ngươi đã sử dụng rồi, nếu như ngươi muốn chứng minh sự trong sạch của mình, cũng dễ dàng thôi.
- Chứng minh sự trong sạch?
Tề Ninh cố ý hỏi:
- Làm thế nào chứng minh?
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Ta không nói, nếu như ngươi muốn biết, bây giờ ngươi giải huyệt cho ta, ta chỉ cần kiểm tra là biết. Nếu như ta nói sai, ta sẽ thỉnh tội với ngươi, tùy ý ngươi xử trí.
Hơn nữa…hơn nữa ta sẽ báo cáo với Trục Nhật Pháp Vương, xóa sạch hiềm nghi cho ngươi.
Tề Ninh cười nói:
- Ngươi lại muốn giở trò à? Ta không mắc lừa đâu!
Hắn thầm giật mình, tự nhủ lời nói của Lạt ma xem ra cũng không phải là nói dối, chỉ sợ y thật sự có biện pháp kiểm tra xem hắn đã dùng U Hàn châu hay chưa. Lúc này hắn chợt hiểu ra, tối nay Triết Bặc Đan Ba đặt bẫy ở chỗ này, rất có thể là chờ sau khi mình mê đi, sẽ kiểm tra xem mình có sử dụng U Hàn châu hay không. Một khi bị y thật sự tra ra U Hàn châu đã dung nhập vào cơ thể hắn, e rằng tên lạt ma này sẽ đưa mình về Đại Tuyết sơn.
Triết Bặc Đan Ba cũng nghiêm nghị nói:
- Ta không giở trò, chỉ cần ngươi để ta kiểm tra Thủ Thiếu Âm Tâm Kinh và Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh (hai kinh mạch trên tay), là sẽ biết ngay ngươi có đoạt hạt châu hay không. Ngươi có dám để ta kiểm tra hay không?

Tề Ninh cười ha hả nói:
- Ngươi suy nghĩ thật là kỳ lạ, ngươi nắm giữ kinh mạch của ta, chính là khống chế huyệt Mệnh môn của ta, nếu ngươi xuất thủ hại ta thì sao?
Triết Bặc Đan Ba lập tức nói:
- Ta sẽ không làm như vậy, ta nói chuyện giữ lời.
- Ta không tin được ngươi.
Tề Ninh lắc đầu:
- Một người có thể uy hiếp cả phụ nữ và trẻ em, làm sao có thể giữ chữ tín?
Triết Bặc Đan Ba càng sốt ruột, nói:
- Vậy…ngươi nói nên làm như thế nào?
Tề Ninh quay lại ghế ngồi xuống, từ trên cao nhìn xuống Triết Bặc Đan Ba, hỏi:
- Ngươi nói muốn lập công lớn, ngươi có nghĩ sẽ nhân cơ hội khi ta bất tỉnh, lén kiểm tra mạch của ta?
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Nếu không phải ngươi trộm hạt châu, ta có thể trở lại phục mệnh.
Nếu đúng là ngươi lấy trộm, ta sẽ lập tức đưa ngươi về Thần miếu, đương nhiên là lập được công lớn.
Tề Ninh cười nói:
- Xem ra quả nhiên là như thế.
- Ta…ta không định làm hại nữ nhân kia.
Triết Bặc Đan Ba biện bạch:
- Nếu không phải ngươi đánh cắp hạt châu, thì cũng không xảy ra những chuyện này.
- Triết Bặc Đan Ba đại sư, ta nhắc nhở ngươi, cơm có thể ăn bậy, nhưng nói thì không được nói lung tung!
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Ngươi không có bất cứ chứng cứ gì, nếu lại nói ta đánh cắp hạt châu, ta sẽ không khách khí đối với ngươi!
Dừng một chút, hắn cười lạnh nói:
- Tuy vương quốc cổ Tượng của các ngươi không bì kịp với sự cường thịnh của vương triều Trung Nguyên, nhưng dù sao cũng là một nước lớn, vật quý gì lại không có, đó chỉ là một hạt châu, sao Pháp Vương của các ngươi phải đặt nặng trong lòng?
- Hạt châu đó không tầm thường.
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Vì hạt châu đó, chúng ta đã mất rất nhiều thời gian tìm kiếm, đương nhiên đó không phải là một hạt châu bình thường.
Tề Ninh “Ồ” một tiếng, thản nhiên nói:
- Ta còn tưởng rằng Trục Nhật Pháp Vương là một thế ngoại cao nhân, đã vượt lên những tầm thường trần thế, bây giờ hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi!
Mặt lộ vẻ tức giận, Triết Bặc Đan Ba lạnh lùng nói:
- Ngươi…ngươi dám khinh nhờn Đại Pháp Vương?
- Khinh nhờn?
Tề Ninh tức giận nói:
- Đường đường là Trục Nhật Pháp Vương của Đại Tuyết sơn, lại ham thú chơi bời, vì muốn thưởng ngoạn một hạt châu, mà phái người đi vạn dặm tới Đông Tề tìm kiếm, ha ha, thật đúng là không sao kính trọng được! Triết Bặc Đan Ba cả giận nói:
- Đại Pháp Vương là vì chữa thương, không phải như ngươi nói!
Lời vừa thốt ra, nhận ra mình lỡ lời, gã lập tức im miệng.
- Chữa thương?
Tề Ninh giật mình.
Sau khi biết được viên U Hàn châu kia có tác dụng chữa trị vết thương, hắn vẫn lấy làm lạ, vì sao Trục Nhật Pháp Vương lại phái người đến Trung Nguyên tìm kiếm. Hắn nghĩ hẳn là có một nhân vật trọng yếu của vương quốc Cổ Tượng bị thương, không có U Hàn châu thì không thể trị được. Mặc dù hắn cũng từng nghĩ là Trục Nhật Pháp Vương bị thương, nhưng lại nghĩ Trục Nhật Pháp Vương là một vị đại tông sư, thân thể đã đạt tới cảnh giới rất cao, muốn làm một đại tông sư bị thương, cũng không phải là chuyện dễ. Bởi vậy hắn cho rằng người bị thương không phải là Trục Nhật Pháp Vương.
Lúc này hắn dùng biện pháp khích tướng, lại khiến Triết Bặc Đan Ba không kìm chế được mà nói ra, người bị thương lại chính là Trục Nhật Pháp Vương.
Hắn giật mình thầm nghĩ, ở vương quốc Cổ Tượng, Trục Nhật Pháp Vương đều có thần miếu cung phụng, cho thấy địa vị của Trục Nhật Pháp Vương ở vương quốc Cổ Tượng cao như thế nào. Một người có địa vị cao như thế, lại là một đại tông sư không xuất thế, hắn thực sự không tưởng tượng nổi, Trục Nhật Pháp Vương lại bị người khác đả thương.
Tề Ninh hơi trầm tư, lại cười lạnh một cách quái dị, nói:
- Người xuất gia không nói dối, Triết Bặc Đan Ba, bây giờ khả năng ăn nói bừa bãi của ngươi càng ngày càng lợi hại! Trục Nhật Pháp Vương lợi hại như vậy, làm sao có thể bị thương? Cho dù ông ấy thực sự bị thương, với một nhân vật như ông ấy, việc bị thương không phải là chuyện nhỏ, thế mà chỉ cần một hạt châu là có thể trị liệu? Ngươi càng nói càng thái quá!
- Ta không nói dối!
Triết Bặc Đan Ba căm giận nói:
- Ta…!
Gã muốn nói lại thôi, do dự một hồi, cuối cùng ngậm miệng không nói thêm lời nào.
Tề Ninh lại cảm thấy việc này rất quan trọng, bèn cố ý thản nhiên nói:
- Nếu các ngươi tới Đông Tề, đương nhiên biết Đông Tề cũng có một vị đại tông sư.
- Ta…đương nhiên ta biết.
Triết Bặc Đan Ba rõ ràng không phải là một người giởi che giấu:
- Ngươi muốn nói đảo chủ Bạch Vân đảo ở Đông Hải chứ gì?
- Không sai,
Tề Ninh nói:
- Bạch Vân đảo đảo chủ và Trục Nhật Pháp Vương đều là đại tông sư, nếu Trục Nhật Pháp Vương thật sự bị thương, làm sao có thể để người khác biết? Các ngươi tới Đông Tề tìm hạt châu cho Trục Nhật Pháp Vương, tất nhiên Đông Hải đảo chủ sẽ biết được, chẳng lẽ các ngươi không sợ Đông Hải đảo chủ biết việc này?
Triết Bặc Đan Ba hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hắn biết thì sao? Vị đảo chủ Đông Tề kia cũng…!
Gã do dự một chút, rốt cuộc không nói tiếp.
Trong lòng nghiêm nghị, Tề Ninh cũng mơ hồ đoán được phần nào, cố ý cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi muốn nói Đông Hải đảo chủ cũng bị thương? Ha ha ha, quá sức vô lý! Nếu Đông Hải đảo chủ cũng bị thương, há ông ta để cho các ngươi biết?
Ngươi ăn nói lung tung, nếu Đông Hải đảo chủ biết ngươi ở đây nguyền rủa ông ta, ngươi cũng biết hậu quả rồi đó!
Triết Bặc Đan Ba lạnh lùng nói:
- Ta không nguyền rủa hắn, hắn……hắn vốn cũng bị thương.
Hơn nữa…hừm, đến bây giờ vẫn không thể trị hết, hạt châu kia vốn ở trong tay hắn!
- Hạt châu đó từng ở trong tay Đông Hải đảo chủ?
Tề Ninh nhíu mày:
- Làm sao ngươi biết?
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Ta không nói cho ngươi biết đâu.
- Ha ha, chính ngươi không thể nói rõ, cho nên mới nói như vậy.
Tề Ninh vờ giễu cợt:
- Ngươi nói hạt châu là để Trục Nhật Pháp Vương chữa thương, lại nói là Đông Hải đảo chủ cũng bị thương, vậy thì vì sao Đông Hải đảo chủ không giữ hạt châu lại cho mình, mà lại tặng cho các ngươi?
Hắn lắc đầu, cười nói:
- Ngươi nói dối còn không thông, vậy mà cứ ở đó ăn nói lung tung.
Mặc dù không thể động đậy, nhưng Triết Bặc Đan Ba đỏ mặt tới tận mang tai, cãi lý:
- Ta không ăn nói lung tung, hạt châu kia cũng không phải là hắn tặng cho bọn ta, mà là chúng ta trao đổi lấy về.
- Đổi về?
Tề Ninh vờ nghi ngờ:
- Ngươi nói hạt châu đó rất trân quý, các ngươi lấy gì mà trao đổi với Đông Hải đảo chủ? Ha ha, cho dù Đông Hải đảo chủ thực sự muốn trao đổi, e rằng các ngươi cũng không thể tìm được thứ gì quý giá để đổi với ông ấy.
- Thiên Niên Tuyết Liên!
Triết Bặc Đan Ba buột miệng, tức đỏ mặt:
- Thiên Sơn tuyết liên của chúng ta còn quý giá hơn hạt châu kia gấp trăm lần!
- Thiên Niên Tuyết Liên?
Tề Ninh càng nghe, trong lòng càng kinh ngạc, hắn biết Triết Bặc Đan Ba không nói dối. Nếu là như vậy, Trục Nhật Pháp Vương và Đông Hải đảo chủ đã ngầm tiến hành một giao dịch, bọn Cống Trát Tây từ Thanh Tạng xa xôi vạn dặm mang theo Thiên Niên Tuyết Liên tới Đông Tề, âm thầm đổi lấy U Hà châu.
Tề Ninh chưa từng nhìn thấy Thiên Niên Tuyết Liên, thế nhưng hắn có nghe lời đồn về loại thực vật quý hiếm này.
Tục truyền, Thiên Niên Tuyết Liên sinh trưởng trên đỉnh Đại Tuyết sơn, đó là nơi vô cùng lạnh lẽo. Thiên Niên Tuyết Liên vô cùng quý giá, số lượng rất thưa thớt, nói là vô giá cũng không quá lời.
Mà U Hàn châu ẩn trong bụng trai Long mẫu dưới đáy biển sâu, cũng là vật cực kỳ hiếm thấy.
Tề Ninh từng nghe Đường Nặc nói, trong “Bách Thảo tập” có ghi chép ba loại dược vật quý giá ở nơi rất lạnh, đứng thứ nhất là Huyền Vũ đan, đó là thần đan trong miệng thần thú Huyền Vũ trong truyền thuyết, đứng thứ hai là Trấn Hồn ngọc, nghe nói nó có thể giúp hồn phách con người không mất, đứng thứ ba là U Hàn châu.
Tuy U Hàn châu chỉ đứng thứ ba, nhưng hai dược vật đứng trên nó hầu như chỉ tồn tại trong vu thuật (phép phù thủy), bởi vậy giá trị của U Hàn châu cũng có thể nói là vô giá.
Hai loại dược liệu hiếm quý vô giá được trao đổi cho nhau, nếu không phải do chính miệng Triết Bặc Đan Ba nói ra, Tề Ninh sẽ không sao tưởng tượng nổi.
Chỉ có điều, hắn không sao giải thích được, vì sao hai đại tông sư phải bí mật trao đổi dược liệu?
Theo lời của Triết Bặc Đan Ba, Trục Nhật Pháp Vương và Đông Hải đảo chủ đều bị thương và hai người đều đang tìm kiếm dược vật để chữa trị thương thế cho mình.
Thiên Niên Tuyết Liên và U Hàn châu đều là dược liệu hiếm thấy trên thế gian, nếu như hai người đều phải chữa thương, vì sao Trục Nhật Pháp vương không thể dùng Thiên Niên Tuyết Liên, còn Đông Hải đảo chủ không thể dùng U Hàn châu? Hắn ngẫm nghĩ một chút, liền hiểu ra.
Nếu nói hai bên trao đổi dược liệu cho nhau, như vậy cho thấy Thiên Niên Tuyết Liên không thể trị được thương thế cho Trục Nhật Pháp Vương, mà U Hàn châu cũng không thể trị được thương thế của Đông Hải đảo chủ. Bởi vậy hai bên mới âm thầm giao dịch, lấy dược liệu của đối phương để trị liệu cho mình.
Thế nhưng vì sao hai đại tông sư lại bị thương? Trong thiên hạ, kẻ nào có thể làm cho hai vị đại tông sư này bị thương?
Trục Nhật Pháp Vương ở tận Đại Tuyết sơn, Đông Hải đảo chủ quanh năm ở tại đảo Bạch Vân ở Đông Hải, cả hai đều là nơi rời xa trần thế, người bình thường đừng nói dám tới động chạm vào đại tông sư, mà e rằng ngay cả việc tới gần họ thôi, cũng còn không có gan, làm sao có thể làm gì được họ?
Người có thể làm đại tông sư bị thương, tìm khắp thiên hạ, e rằng cũng chỉ có đại tông sư, lẽ nào giữa các đại tông sư đã phát sinh tình huống tranh đấu? Hắn lại nghĩ tới Hướng Bách Ảnh từng đề cập tới mấy vị đại tông sư.
Mấy đại tông sư này đều có tính nết rất kỳ quặc. Hơn nữa, họ đều ràng buộc với mệnh số của một quốc gia. Đã lên tới địa vị này, nếu không ở trong tình huống vạn bất đắc dĩ, các đại tông sư tuyệt đối sẽ không quyết đấu với nhau.
Tề Ninh thậm chí còn đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ, một khi bản thân ràng buộc với vận mệnh của một quốc gia, nếu các đại tông sư quyết đấu, tất nhiên sẽ là lưỡng bại câu thương, do đó tạo cơ hội để các đại tông sư khác vượt lên. Đương nhiên là các đại tông sư sẽ không để tình trạng này xảy ra, bởi vậy họ cũng tuyệt đối không tùy tiện xuất thủ.
Hắn càng nghĩ càng thấy chuyện này rất kỳ lạ.
Bọn Cống Trát Tây mang theo thiên niên tuyết liên đến Đông Tề, cho thấy trước khi họ tới Đông Tề, họ đã biết Đông Hải đảo chủ bị thương rồi. Như vậy lần trước hắn gặp Mạc Lan Thương trong Quỷ Trúc lâm, hẳn là ông ta cũng đã bị thương.
Lúc đó nhìn thấy Mạc Lan Thương khí chất siêu nhiên, Tề Ninh hoàn toàn không nhìn ra ông ta có gì không ổn. Điều này có thể do năng lực của hắn chưa đủ, nhưng lần đó Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành cũng xuất hiện.
Kẻ phàm phu tục tử không thể phát hiện thương thế của đại tông sư, nhưng Kiếm Thần cũng là đại tông sư, ông ta không thể không nhìn ra. Nếu như Mạc Lan Thương bị thương, hôm đó nhất định Bắc Cung Liên Thành đã có thể phát hiện, mà nếu như vậy, làm sao Bắc Cung Liên Thành có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội?
Đương nhiên đại tông sư không có tâm tư đi tranh cao thấp với người bình thường, nhưng giữa các đại tông sư với nhau, tất nhiên trong lòng vẫn tồn tại cái mong muốn “tiếu ngạo thương khung”, nếu có cơ hội áp chế đại tông sư khác, trở thành duy ngã độc tôn, đó là một thứ cám dỗ có thể hấp dẫn bất cứ đại tông sư nào.
Tề Ninh suy nghĩ rất nhanh, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
Triết Bặc Đan Ba thấy Tề Ninh ngẫm nghĩ, dường như cũng nhận ra mình đã nói điều không nên nói, môi gã giật giật, mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.

Tuy tối nay Triết Bặc Đan Ba bày ra bẫy rập, nhưng lúc này Tề Ninh đã biết, người này có thể có một vài thủ đoạn nho nhỏ, nhưng không phải là người giỏi mưu tính, mình chỉ cần thăm dò một chút, là có thể moi ra một số thông tin từ miệng gã.
Hai vị đại tông sư đồng thời bị thương, điều này đương nhiên không phải là việc nhỏ, Tề Ninh hy vọng có thể biết thêm nhiều tin tức từ miệng Triết Bặc Đan Ba, liền thản nhiên nói:
- Ngươi nói Trục Nhật Pháp Vương dùng Thiên Niên Tuyết Liên đổi lấy hạt châu, đến bây giờ ta vẫn không thể tin được. Trục Nhật Pháp Vương là nhân vật thế nào, làm sao có thể bị người khác gây thương tích?
- Chuyện này…!
Triết Bặc Đan Ba nói:
- Đương nhiên không có người nào có thể gây thương tích cho Trục Nhật Pháp Vương.
- Điều này không đúng, nếu không có người nào có thể đả thương Trục Nhật Pháp Vương, vậy thì làm thế nào Đại Pháp Vương lại bị thương?
Tề Ninh khẽ cười nói:
- Ngươi ở đây bịa đặt lung tung, không chỉ nguyền rủa Đại Pháp Vương bị thương, mà ngay cả Đông Hải đảo chủ cũng bị ngươi nguyền rủa. Ha ha, bọn họ mà biết có người ở sau lưng nguyền rủa mình như vậy, bọn họ sẽ để yên cho ngươi sao?
- Đại Pháp Vương…!
Triết Bặc Đan Ba suýt nữa nói ra, nhưng cũng may, tuy gã không phải là người có tâm cơ sâu xa, nhưng cũng không phải là người khù khờ, lúc này đã tỉnh tảo lại, cười lạnh nói:
- Ta không nói, ta biết ngươi muốn làm cái gì rồi.
Tề Ninh cười nói:
- Ngươi nói không nên lời?
- Không phải ta nói không nên lời, mà là ta không nói cho ngươi biết!
Triết Bặc Đan Ba gân cổ nói:
- Ngươi muốn làm như thế nào thì cứ việc, đừng hòng ta nói thêm một câu nào nữa.
Nói rồi, gã ngậm miệng lại, không nói nữa.
Tề Ninh cố ý thăm dò mấy câu, hiển nhiên Triết Bặc Đan Ba đã nhận ra điều mình không nên nói, quyết định không nói một lời.
Loại người này một khi đã quyết tâm, nếu muốn dụ gã mở miệng, thật sự không dễ dàng.
Tề Ninh ngẫm nghĩ, lúc này nếu hắn muốn lấy mạng Triết Bặc Đan Ba, có thể nói là dễ như trở bàn tay, chỉ cần điểm một cái là xong.
Nhưng hắn cũng không phải là người lỗ mãng, hắn hiểu rõ, tuy Triết Bặc Đan Ba không phải là nhân vật quan trọng, nhưng dù sao gã cũng là người của Trục Nhật thần miếu. Có câu đánh chó cũng phải nể mặt chủ, chỗ dựa của người này là đại tông sư Trục Nhật Pháp Vương, muốn động vào người của Trục Nhật Pháp Vương, thực sự phải suy nghĩ cho kỹ càng.
Cống Trát Tây ra lệnh cho Triết Bặc Đan Ba ở lại kinh đô Sở quốc, một khi Triết Bặc Đan Ba xảy ra chuyện không hay, người bị nghi ngờ nhiều nhất sẽ là Tề Ninh, nếu Trục Nhật Pháp Vương ra sức điều tra chân tướng, Tề Ninh có muốn che giấu cũng không phải dễ.
Hắn cũng không muốn tùy tiện đắc tội một vị đại tông sư, huống hồ là gây thù kết oán với Trục Nhật Pháp Vương. Hơn nữa, đó sẽ không còn là ân oán giữa hắn và Trục Nhật Pháp Vương, mà liên quan tới quan hệ giữa Sở quốc và vương quốc Cổ Tượng. Hiện nay, mặc dù Sở quốc và vương quốc Cổ Tượng chưa tới mức giao hảo, nhưng cũng không phải là nước đối địch, phương bắc nước Sở đang có cường địch nhìn chằm chằm, Tề Ninh không muốn bởi vì người này mà có thêm một quốc gia thù địch.
Thế nhưng, đương nhiên là không thể cứ buông tha Triết Bặc Đan Ba dễ dàng như thế này, ai biết sau khi tha cho gã, người này còn làm ầm ĩ chuyện gì nữa. Bắt người này trong tay, với việc xảy ra hôm nay, cũng là một lợi thế khi đàm phán với vương quốc Cổ Tượng sau này, vì dù sao thì một cách cổ của Trục Nhật thần miếu cũng vẫn là một nhân vật có hạng. Người này lại sắp đặt bẫy rập hãm hại hầu tước Sở quốc, cho dù xét ở điểm nào, phía vương quốc Cổ Tượng cũng không đúng lý. Hơn nữa, Tề Ninh biết rõ, tên Triết Bặc Đan Ba này nhất định còn có một chút giá trị nào đó để lợi dụng. Hôm nay gã không mở miệng, cũng không có nghĩa ngày mai cũng không mở miệng, trước hết cứ giữ người này lại, từ từ gặng hỏi, biết đâu sẽ thu hoạch được đôi điều.
Hắn đã có quyết định, liền không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh Triết Bặc Đan Ba, như cười như không nhìn Triết Bặc Đan Ba.
Dáng vẻ tươi cười của hắn làm Triết Bặc Đan Ba hết sức sợ hãi, hoảng hốt kêu lên:
- Ngươi…ngươi muốn làm cái gì?
Tề Ninh lại cười nói:
- Chẳng phải ngươi nói muốn giết cứ giết sao? Ta giúp ngươi được như ý nguyện đây.
Đột ngột hắn vung tay lên, chém xéo vào đầu Triết Bặc Đan Ba với tốc độ cực nhanh. Triết Bặc Đan Ba còn chưa kịp hự lên một tiếng, đã bị cú chém bằng thủ đao của Tề Ninh làm cho hôn mê.
Tề Ninh nhìn Triết Bặc Đan Ba, trầm ngâm một chút rồi mới bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Điền Tuyết Dung ngồi trên một cái thạch đôn ở cách đó không xa, đang ngơ ngác nhìn sững xuống mặt ao.
Tề Ninh đi tới phía sau Điền phu nhân, nàng cũng không phát hiện.
Tề Ninh biết đêm nay thiếu phụ này đã rất hoảng sợ, niềm yêu thương chợt dâng lên trong lòng, liền nhẹ nhàng đặt tay lên vai Điền phu nhân. Thân thể mềm mại của Điền phu nhân chấn động, lấy làm kinh hãi, liền quay đầu lại, gương mặt xinh đẹp biến sắc.
- Đừng sợ, là ta!
Tề Ninh nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Điền phu nhân, cảm thấy hơi áy náy, bèn ngồi xuống bên cạnh Điền phu nhân. Thạch đôn này không nhỏ, hai người cùng ngồi vẫn không chật. Điền phu nhân nhận ra là Tề Ninh, vẻ mặt mới giãn ra một chút, nhưng nghĩ tới chuyện lúc nãy còn rùng mình, sợ hãi hỏi:
- Hầu gia, người đó…người đó…?
- Đừng lo.
Tề Ninh dịu dàng nói:
- Phu nhân, đêm nay khiến nàng bị sợ hãi, nếu như không phải vì ta, nàng cũng không bị kinh sợ như lần này.
Điền phu nhân thở ra một tiếng, đưa tay vén tóc một bên má, trông vô cùng nữ tính, cười khổ nói:
- Hầu gia bình yên vô sự là tốt rồi, ta…ta chỉ sợ hắn làm Hầu gia bị thương…
Tề Ninh cười mềm mỏng nói:
- Đó chỉ là một kẻ gian tặc tầm thường, hắn có mối thù truyền kiếp với Tề gia chúng ta, cho nên mới hành động như vậy. Tuy nhiên sau lần này, hắn có muốn làm ác cũng không được, nàng yên tâm.
Hắn lại hỏi:
- Điền cô nương thế nào rồi?
- Nó không sao.
Điền phu nhân lắc đầu, cười gượng:
- Đa tạ Hầu gia quan tâm.
Nương theo ánh trăng, Tề Ninh ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp và thành thục của nàng, nghĩ tới tối nay nàng chủ động nhắc mình có bẫy rập, trong lòng hắn hết sức vui vẻ, nhẹ giọng nói:
- Ngày hôm nay nhờ có phu nhân nhắc nhở, nếu không ta đã rơi vào bẫy của kẻ gian, xem như là phu nhân đã cứu mạng ta.
Thật ra lúc này hắn đã biết, thuốc trong chén rượu chỉ là thuốc mê mà thôi, dù sao Triết Bặc Đan Ba cũng không xác định là hắn có đánh cắp U Hàn châu hay không, cho nên không dám hại mạng một người đường đường là hầu tước Sở quốc. Mà đối với Tề Ninh, loại thuốc mê này vô tác dụng, cho dù có uống chục chén, hắn cũng không hề hấn gì.
Nhưng hắn nói như vậy, là để Điền phu nhân cảm thấy dễ chịu một chút.
Quả nhiên, Điền phu nhân nghe Tề Ninh nói như vậy, mặt lộ ra một chút vui mừng, nhẹ giọng nói:
- Hầu gia…Hầu gia có đại ân đại đức với ta, dù thế nào, ta…ta cũng sẽ không giúp người khác mưu hại Hầu gia.
Tề Ninh nghe nàng nói như vậy, chỉ hận không thể ôm lấy nàng hôn một cái. Tuy nhiên thiếu phụ này vừa trải qua một trận hoảng sợ, Tề Ninh cũng không dám lỗ mãng, mỉm cười nói:
- Phu nhân nói như vậy, chỉ là bởi vì nàng có tâm địa thiện lương, nhưng trên thế gian này, người lấy oán trả ơn cũng không ít đâu.
- Ngài đối xử tốt với ta, đương nhiên ta…ta phải đổi xử tốt với ngài.
Điền phu nhân nhẹ giọng nói. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc đen huyền của nàng phơ phất, trông hết sức dịu dàng. Nhất thời cảm xúc dâng tràn, Tề Ninh cầm lòng không đậu đưa tay qua nắm lấy bàn tay của nàng, tay Điền phu nhân mịn màng mềm mại, nhưng hơi lạnh.
Điền phu nhân càng hoảng sợ, theo phản xạ định giãy ra, Tề Ninh nhẹ giọng hỏi:
- Vẫn còn sợ sao?
Giọng Tề Ninh dịu dàng, bàn tay ban đầu muốn thoát ra của Điền phu nhân liền dừng lại, không biết vì sao, mặc dù bị Tề Ninh nắm tay, nhưng lúc này nàng đột nhiên cảm thấy rất an toàn.
Nàng vẫn một mình chèo chống hiệu thuốc của Điền gia, đưa mắt nhìn quanh, cũng không thấy có ai đủ khả năng để nàng dựa vào, mà người xung quanh đều dựa vào nàng. Bởi vậy cho dù hoàn cảnh khó khăn tới mức nào, nàng chỉ có thể gắng gượng chống đỡ. Một nữ nhân gánh vác một sản nghiệp, duy trì kế sinh nhai cho mười mấy nhân khẩu, sự khó khăn vất vả trong đó, cũng chỉ có bản thân nàng mới có thể hiểu được, nhưng lại không thể tâm sự cùng ai. Nhưng giờ khắc này, đột nhiên trong nàng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tựa như trong lúc vô cùng mệt mỏi muốn buông trôi theo dòng nước, bỗng nhiên có một bàn tay mạnh mẽ đưa ra kéo nàng lại.
- Không…không sao.
Điền phu nhân để mặc cho Tề Ninh nắm lấy bàn tay mềm mại của mình, lộ vẻ tươi cười:
- Lúc trước…lúc trước trong phòng nhìn không rõ, ta…ta lo sợ ngài gặp chuyện không may, bởi vậy ta rất sợ hã. Thế nhưng…thế nhưng sau đó thấy ngươi bình yên vô sự, ta cảm thấy khá hơn rồi, bây giờ…bây giờ ta không còn sợ nữa.
Tề Ninh dùng nhiệt độ bàn tay của mình sưởi ấm cho bàn tay của Điền phu nhân, nhẹ giọng nói:
- Nàng rất kiên cường, cũng rất dũng cảm. Nếu là người khác, chưa chắc đã dám nói cho ta biết chân tướng. Chỉ là từ nay về sau nàng hãy nhớ, bất kể xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ ở bên cạnh nàng. Đừng sợ, dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ giúp nàng. - Ta…!
Điền phu nhân rất cảm động, định nói gì đó, rồi lại không biết nên nói như thế nào, đôi mắt mỹ lệ đăm dăm nhìn Tề Ninh. Lúc này, nàng chợt phát hiện, tuy Tề Ninh còn rất trẻ tuổi, nhưng ánh mắt hắn lại rất từng trải và sắc bén, hoàn toàn không giống một thanh niên hai mươi tuổi. Ánh mắt này không làm người ta nghĩ hắn còn non nớt và bồng bột, mà mang lại cảm giác an toàn và vững vàng.
Đối với một thiếu phụ xinh đẹp như Điền phu nhân, điều hấp dẫn nàng nhất chính là cái cảm giác chín chắn và vững chãi này.
Lúc này Tề Ninh cũng nhìn đăm đăm vào đôi mắt mỹ lệ của Điền phu nhân, giờ đây đôi mắt này có vẻ hết sức yên hòa, cũng hết sức trong trẻo. Dưới ánh trăng, sự quyến rũ của đôi mắt nàng kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, làm hắn rung động thật sự. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, trong lúc nhất thời, hai người cũng không dời ánh mắt.
Tề Ninh dịu dàng nắm bàn tay mềm mại của Điền phu nhân, bất tri bất giác, thân thể đột nhiên từ từ áp sát tới, đôi môi hắn tìm lấy đôi môi thơm tho xinh xắn của nàng. Lúc này, Điền phu nhân cũng không né tránh, chỉ nhẹ nhàng chớp chớp mắt. Tề Ninh rất nhanh chóng hôn lên đôi môi mềm mại của nàng.
Đôi môi của Điền phu nhân dường như thơm mùi hương nhu, mềm mại mà ấm áp, trong khoảnh khắc hai cặp môi chạm vào nhau, thân thể mềm mại của Điền phu nhân không khỏi hơi run rẩy, mà Tề Ninh cũng rất tự nhiên vòng tay ôm eo nàng, nhẹ nhàng kéo về phía mình, đưa thân hình thơm tho của nàng sát lại.
Nụ hôn của Tề Ninh mềm mại và nhẹ nhàng không gì sánh được.
Dường như Điền phu nhân đã rơi vào mê hồn trận, nàng không có bất kỳ động tác chống cự nào, thân hình mềm mại, nở nang dán sát vào người Tề Ninh, một bàn tay ngọc thậm chí đã khoác lên cánh tay hắn. Chỉ đến khi Tề Ninh muốn đưa lưỡi vào miệng nàng, nàng mới giật mình như chợt tỉnh, mạnh mẽ đưa tay đẩy Tề Ninh ra, vội vàng đứng lên, mặt đỏ tới mang tai, xoay người đưa lưng về phía Tề Ninh, thân thể mềm mại nhẹ nhàng rung động.
Tề Ninh cũng đứng dậy, tới phía sau lưng Điền phu nhân, đưa hai tay khoác lên vai nàng, nhẹ nhàng nói:
- Xin lỗi, là…là ta lỗ mãng!
- Không…không phải đâu!
Điền phu nhân không dám quay đầu lại, hơi cúi đầu:
- Việc này…việc này không trách được Hầu gia, là…!
Nghĩ tới mình không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà không có bất cứ động tác nào chống lại nụ hôn môi của Tề Ninh, trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, như là vừa làm điều vô cùng xấu hổ không thể nhìn mặt người khác, mặt đỏ đến mang tai.

Vẻ thẹn thùng của Điền phu nhân trông thật đáng yêu, càng làm Tề Ninh động tâm, nhưng hắn biết có chuyện quan trọng, tối nay không phải lúc nói lời ân ân ái ái với Điền phu nhân.
Hắn tìm được một người hầu trong phủ, sai gã sang Hầu phủ nhắn bảo Lý Đường dẫn hai người sang đây, lại bảo Điền phu nhân tìm một bao tải to, rồi trở lại cầm thất, nhét Triết Bặc Đan Ba đang hôn mê vào bao tải. Thân hình của Triết Bặc Đan Ba cao lớn, Tề Ninh cũng khá vất vả mới đưa gã vào bao tải được.
Tề Ninh lo lắng chuyện này sẽ làm Điền phu nhân có ấn tượng không tốt, cho nên lúc bỏ gã vào bao, hắn không để nàng trông thấy.
Lý Đường tới rất nhanh, dẫn theo hai người. Lúc đến cầm thất vừa nhìn thấy bao tải, đã nhận ra trong đó có người. Tề Ninh cũng không giáu diếm y, liền kể lại sơ lược chuyện tối hôm qua. Trước đây Lý Đường hộ tống Tề Ninh đi Đông Tề, cho nên cũng biết chuyện lạt ma Thanh Tạng, khi nghe lạt ma Thanh Tạng lại xem Tề Ninh là mục tiêu, thậm chí sắp đặt bẫy rập hại hắn, y hơi phẫn nộ, thấp giọng nói:
- Hầu gia, người của vương quốc Cổ Tượng to gan lớn mật, dám sắp đặt bẫy rập hại Hầu gia, chuyện này có phải bẩm báo triều đình hay không?
Tề Ninh lắc đầu:
- Chuyện này không nên làm ầm ĩ, trước hết khống chế Triết Bặc Đan Ba, rồi chờ xem người của vương quốc Cổ Tượng muốn làm cái gì.
Lần này Triết Bặc Đan Ba chỉ dám lén lút hành động, có thể thấy bọn họ cũng không dám làm ầm ĩ, dù sao ta cũng là hầu tước của Sở quốc, việc liên quan tới hai nước, hẳn là bọn họ sẽ cẩn thận.
Hắn lại căn dặn:
- Trước hết ngươi dẫn người mang Triết Bặc Đan Ba đi, tìm một nơi bí mật tạm giam hắn lại, tuyệt đối không được để bất cứ ai biết việc này.
Lý Đường nói:
- Hầu gia yên tâm, chuyện này giao cho, đảm bảo không xảy ra sai lầm.
Nói xong, y liền dẫn theo hai người mang bao tải chứa Triết Bặc Đan Ba đi, còn cẩn thận đi theo lối sau của Điền gia.
Sau khi giải quyết ổn thỏa việc đó, Tề Ninh lại đến an ủi Điền phu nhân một lần nữa. Hắn nghĩ đêm nay Điền phu nhân đã quá hoảng sợ, bèn bảo nàng đi nghỉ. Lúc hắn rời khỏi Điền gia, đã là nửa đêm.
Hầu phủ cách Điền gia cũng không xa, Tề Ninh cưỡi ngựa trở về, ngoài cửa Hầu phủ đã treo hai ngọn đèn lồng, trông khá sảng sủa, nhưng cửa chính đã đóng lại. Tề Ninh xuống ngựa, đang định gọi mở cửa, thì phát hiện có một vật gì đó đặt trên mông con sư tử đá trước cửa, hắn bước hai bước tới gần nhìn xem, thì ra là một cái bọc.
Cái bọc không lớn, được nhét sau mông con sư tử, lộ ra ngoài phần lớn, nếu không để ý, có thể không phát hiện được.
Tề Ninh thấy lạ, đưa tay cầm cái bọc lên: đó là một cái bọc không nặng, cũng không nhẹ. Trong lòng hồ nghi, hắn liền gọi cửa. Cửa phủ vừa mở ra, Tề Ninh đã hỏi:
- Ai ném cái bọc này ở bên ngoài vậy?
Vẻ mặt mờ mịt, hộ vệ mở cửa lắc đầu, nói:
- Hầu gia, vừa rồi đóng cửa, ta cũng không nhìn thấy cái bọc này.
Tề Ninh hơi nhíu mày, quay đầu lại liếc nhìn xung quanh, con phố dài vắng vẻ, các phủ đệ xung quanh đều đã đóng chặt cửa chính, không nhìn thấy một bóng người.
Hắn biết chắc hẳn sau khi Hầu phủ đóng cửa, có lén đặt cái bọc này ở đây. Bây giờ muốn truy tìm rốt cuộc là ai đặt cái bao này ở đây, thực sự là khó như lên trời.
Trở lại trong phủ, đi thảng về phòng, trước tiên Tề Ninh đặt cái bọc kia lên bàn, rồi mới đi tới bên bàn, mở cái bọc ra dưới ánh đèn dầu, phát hiện trong bọc có vài cuốn sách, một số công văn giấy tờ. Tề Ninh càng cảm thấy hiếu kỳ, tiện tay cầm một bản công văn, lật xem lướt qua vài lần.
Dưới ánh đèn dầu, ban đầu trên khuôn mặt tiểu Hầu gia lộ vẻ kinh ngạc, sau khi lật xem vài tờ, đầu chân mày hắn dần dần giãn ra, khóe môi hiện ra một tia cười nhạt.
Hôn lễ của Long Thái được tổ chức ba ngày sau đó, phái đoàn Đông Tề đưa dâu rốt cuộc quay trở về Tề quốc, mà Tô Tử Huyên, con gái của Võ Hương hầu Tô Trinh đương nhiên cũng phải theo sứ đoàn xuất giá đến Đông Tề.
Đối với hai việc này, Tề Ninh đều không quan tâm, mãi đến ngày sứ đoàn Tề quốc xuất phát, hắn mới theo quan viên Sở quốc đưa tiễn sứ đoàn Tề quốc.
Hoàng đế đương nhiên cũng không cần đích thân xuất cung đưa tiễn, bởi vậy nhiệm vụ đưa tiễn sứ đoàn ra khỏi thành, đương nhiên là rơi vào người Trấn Quốc công Tư Mã Lam.
Ngày đưa tiễn, Tề Ninh mới biết Tô Trinh đích thân hộ tống Tô Tử Huyên đi Tề quốc. Có lẽ nhận được chỉ thị của hoàng thượng, lần này Tô Trinh dùng thân phận chính sứ của sứ đoàn đưa dâu dẫn đầu sứ đoàn đi Tề quốc, mà nhiệm vụ hộ tống ở địa phận Sở quốc, do Tư Mã Thường Thận phụ trách.
Tuy Tư Mã Thường Thận đã bị phế bỏ tước vị Trung Nghĩa hầu, nhưng ngay sau đó, lại được hoàng đế tứ phong làm Tiền tướng quân của quân đoàn Tần Hoài.
Chức vụ của Nhạc Hoàn Sơn, chủ tướng của quân đoàn Tần Hoài là Vũ Vệ tướng quân, bốn đại tướng quân dưới trướng ông ta gồm Tiền, Hậu, Tả, Hữu đại tướng quân. Nếu xét về chức vị cao thấp, Tiền tướng quân chỉ đứng sau Vũ Vệ tướng quân thống lĩnh mười vạn tướng sĩ, bởi vậy xét ở một góc độ nào đó, Tư Mã Thường Thận bị phế bỏ tước vị Trung Nghĩa hầu, nhưng lại được chức Tiền tướng quân, suy cho cùng cũng không bị tổn hại.
Con gái của Võ Hương hầu làm dâu Đông Tề, chuyện này đã được hoàng đế ban chỉ vào ngày Tây Môn Chiến Anh đấu võ với Hoắc Thông, tuy rằng gần đây nhiệm vụ chủ yếu bên phía Lễ bộ là chuẩn bị hôn lễ cho hoàng đế, nhưng cũng chia ra một số người chuẩn bị việc Tô Tử Huyên xuất giá Đông Tề.
Đối với cuộc hôn nhân này, đương nhiên Võ Hương hầu Tô Trinh vô cùng thỏa mãn, Tô gia càng ngày càng suy yếu, nếu có thể dựa vào cuộc hôn nhân này để củng cố địa vị của Tô gia, đương nhiên ông ta cầu còn không được. Hơn nữa mặc dù ở trong triều, Tô gia không có thoại ngữ quyền (1), nhưng có sản nghiệp to lớn, của cải rất nhiều. Lần này Tô Trinh gả con gái cũng là rất quyết đoán, mua sắm đồ cưới cũng rất phong phú, triều đình cũng ban cho không ít tiền bạc châu báu làm của hồi môn.
Tư Mã Thường Thận muốn tới quân đội Tần Hoài nhậm chức, vừa vặn cùng đi một đường với sứ đoàn, nhiệm vụ bảo vệ sứ đoàn, đương nhiên sẽ do Tư Mã Thường Thận đảm nhiệm.
Thái tử Đông tề cầm đầu sứ đoàn Tề quốc và Tô Trinh dẫn đầu sứ đoàn đưa tiễn cô dâu Sở quốc, tổng cộng lên tới hai ba trăm người. Hơn nữa Tư Mã Thường Thận còn dẫn theo một nhóm người, cộng thêm mười mấy chiếc xe ngựa, đội ngũ có thể nói là trùng trùng điệp điệp. Quần thần Sở quốc do Tư Mã Lam dẫn dắt, đưa tiễn ra ngoài thành hai mươi dặm.
Dọc đường, Tề Ninh ngẫm nghĩ, tuy về bề ngoài, lần này thái tử Đông Tề đến Sở quốc với mục đích tiễn công chúa Thiên Hương đến Sở quốc kết hôn, nhưng còn có một việc rất quan trọng, đó là muốn liên minh với Sở quốc. Việc hai nước liên minh đánh Bắc Hán, là chuyện đại sự của đất nước và quân đội, cũng không biết rốt cuộc kết quả như thế nào rồi.
Tề Ninh tin rằng đối với liên minh của hai nước, phía Sở quốc hẳn là đã đạt được hiệp nghị nào đó với thái tử Đông Tề, chứ nếu không có kết quả gì, thì hôm nay rời đi, hẳn là vẻ mặt thái tử sẽ không vui, nhưng hôm nay trông vẻ mặt Đoàn Thiều khá tươi tỉnh, ít nhất hẳn là đã nhận được một câu trả lời như ý từ phía Sở quốc.
Sau khi thái tử Đông Tề tới Sở quốc, Tề Ninh không giao thiệp chặt chẽ với y, rốt cuộc phía triều đình trả lời Đoàn Thiều thế nào, bây giờ Tề Ninh vẫn không biết.
Chờ đến khi đoàn người đi rồi, quần thần mới trở về thành. Tề Ninh đang định lên ngựa, chợt có người vội vã chạy tới, cung kính nói:
- Hầu gia, lão quốc công cho mời!
Nói xong, người đó quay đầu lại nhìn một chút, theo ánh mắt của y, Tề Ninh nhìn thấy Tư Mã Lam đang đứng bên cạnh một chiếc xe ngựa, đang nhìn hắn gật đầu. Tề Ninh không nói gì, ném dây cương cho người nọ, rồi bước nhanh tới, mỉm cười chắp tay nói:
- Lão quốc công có gì phân phó?
- Cẩm Y hầu, lão phu muốn nói với ngươi một chút, không biết ngươi có thể ngồi cùng xe với lão phu không?
Tư Mã Lam nói năng một cách ung dung từ tốn, môi nở nụ cười.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, đáp:
- Xin tuân mệnh!
Xe ngựa của Tư Mã Lam không xa hoa, nhưng cũng rộng rãi, hai người ngồi đối diện trong xe, giữa hai người còn có một khoảng trống lớn.
- Sáng sớm ngày hôm nay, có tin từ Bắc Hán.
Tư Mã Lam khẽ vuốt chòm râu:
- Ngũ hoàng tử Bắc Đường Chiêu của Bắc Hán thống lĩnh ba vạn quân Bắc Cương của Hán quốc xuôi nam, trực chỉ đến kinh đô Lạc Dương của Hán quốc, mà Lục hoàng tử Bắc Đường Hạo và vây cánh khống chế được tình hình ở Lạc Dương, lực lượng hùng hậu thủ thành, cuộc chiến này hết sức căng thẳng.
Tề Ninh “Ồ!” lên một tiếng, thật ra hắn luôn cảm thấy hứng thú đối với tình hình bên phía Bắc Hán.
Từ Sở quốc, Bắc Đường Phong đi đường vòng qua Hán Trung tới Hàm Dương, Tề Ninh vẫn luôn chờ đợi Bắc Đường Phong với sự ủng hộ của người cậu là Khuất Nguyên Cổ, sẽ từ Đồng Quan tấn công Lạc Dương, một khi việc này diễn ra, chắc chắn Bắc Hán sẽ hoàn toàn rối loạn.
Tuy nhiên hắn không nhận được tin tức gì từ phía Bắc Đường Phong, lúc này từ miệng Tư Mã Lam, hắn mới biết hai vị hoàng tử khác của Bắc Hán đã gây chiến.
Hắn hơi trầm ngâm một chút rồi hỏi:
- Quốc công, theo ngài thì kế tiếp tình hình Hán quốc sẽ như thế nào?
- Bắc Đường Hoan đã chết coi như là một nhân vật lợi hại.
Tư Mã Lam nói:
- Khi hắn còn sống, toàn bộ quan dân Bắc Hán đều bị hắn khuất phục, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng người này đã phạm một sai lầm chí mạng, đó là lúc sinh thời không lập hoàng trừ (người thừa kế ngôi vị hoàng đế). Bắc Đường Hoan có tám người con trai, hai con trai đầu đều đã chết non, con trai thứ bảy cũng vậy, bởi vậy chỉ còn năm người con trai.
Đối với chuyện hoàng gia Bắc Hán, thật ra Tề Ninh cũng biết đại khái, hắn khẽ gật đầu, Tư Mã Lam tiếp tục nói:
- Trong số năm người con đó, theo xuất thân mà nói, người có tư cách kế thừa ngôi vị hoàng đế đương nhiên là Tứ hoàng tử Bắc Đường Phong. Bắc Đường Phong là con của hoàng hậu Bắc Hán, tức là con trai trưởng. Hơn nữa, theo lão phu biết, hình dáng của Bắc Đường Phong rất giống Bắc Đường Hoan thời trẻ, bởi vậy rất được Bắc Đường Hoan sủng ái. Có lời đồn đại rằng Bắc Đường Hoan muốn Bắc Đường Phong kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Tề Ninh nói:
- Việc này ta cũng biết đại khái.
Nghe nói khi sinh hai hoàng tử đầu tiên, Bắc Đường Hoan đều lập tức lạp làm hoàng trừ, nhưng sau đó cả hai đều chết non. Bởi vậy cho nên từ đó về sau, Bắc Đường Hoan không lập hoàng trừ nữa, có thể ông ta lo sợ làm điều đó quá sớm, sẽ mang tới bất hạnh cho con mình.
Tư Mã Lam vuốt râu, cười nói:
- Đúng là như vậy. Tuy Bắc Đường Hoan chú ý đến Bắc Đường Phong, nhưng từ đầu đến cuối cũng không lập hắn làm thái tử, chính điều này khiến các hoàng tử khác ngấp nghé hy vọng. Trong số mấy người con của Bắc Dường Hoan, Ngũ hoàng tử Bắc Đường Chiêu và Lục hoàng tử Bắc Đường Hạo coi như có chút tài cán. Hơn nữa, hai người này cũng đều là trọng thần của Bắc Hán, thử hỏi làm sao những người thuộc phe phái của hai người, lại không muốn hoàng tử có quan hệ máu mủ với bản thân mình được kế vị?
- Do Bắc Đường Hoan đột ngột băng hà, các hoàng tử cũng là trọng thần của Bắc Hán bắt đầu tranh đấu với nhau.
Tề Ninh thản nhiên mỉm cười:
- Quốc công, ta nghe nói Mục Vân Hầu Bắc Đường Huyễn Dạ của Bắc Hán có địa vị rất cao ở Bắc Hán, lai lịch cũng rất cao, nhưng lại là một vị đại tông sư. Bắc Hán sinh nội loạn, tại sao người này không ra mặt can thiệp? Chẳng lẽ hắn trơ mắt nhìn Hán quốc rơi vào nội loạn sao?
- Bắc Đường Huyễn Da…!
Tư Mã Lam khẽ lẩm bẩm, rồi rất thong thả nói:
- Người này rốt cuộc còn sống hay đã chết, vãn còn chưa biết, ít ra mấy năm gần đây, hoàn toàn không có tin tức về hắn, có lời đồn Bắc Đường Huyễn Dạ đã chết từ lâu rồi.
(1) Thoại ngữ quyền: quyền lên tiếng nhằm gây ảnh hưởng đối với một quyết định hoặc làm ra một quyết định.

Bạn cần đăng nhập để bình luận