Cẩm Y Xuân Thu

Chương 664: Cổ thành

Việt
Tương Dương ở mạn tây bắc bộ Kinh Châu, là bình nguyên màu mỡ ở trung du sông Hán, vì là nơi nước gặp mặt trời nên được gọi vậy.
Sông Hán chảy qua thành, chia ra hai bờ sông Tương Dương, một thành cách sông nhìn nhau, là nước từ rên núi chảy xuống mà thành, có sông có nước, cảnh đẹp mười phần.
Xưa nay Tương Dương vẫn là trọng địa quân sự và thương nghiệp, trong thành đường xá ngang dọc, cũng vô cùng náo nhiệt.
Cổ Long cách Tương Dương chỉ hơn mười dặm, đại hội Thanh Mộc của Cái Bang được tổ chức ở đây, thông thường bách tính bình dân không biết gì về sự kiện này nhưng nhân sĩ giang hồ đều biết rõ.
Đại hội Thanh Mộc tổ chức ba năm một lần, không có địa điểm cố định, thông thường là do Bang chủ quyết định. Cái Bang có hai mươi tám phân đà chia làm nhị thập bát tú, bởi vì thân ở loạn thế, thiên hạ chia ba phần, nên Cái Bang cũng chia để trị, tuy đều vâng theo lệnh Bang chủ, nhưng bốn Trưởng lão bốn phương đều tự cai quản một phương của mình.
Để cân bằng bốn phương, đại hội Thanh Mộc ba năm một lần lựa chọn địa điểm sẽ nghĩ tới bốn vị Trưởng lão mà thay phiên tổ chức ở địa phận của từng vị.
Những người từng trải cũng biết một chút về đại hội Thanh Mộc của Cái Bang, hơn nữa, Cái Bang được xưng là thiên hạ đệ nhất bang, không thể thiếu việc giao tiếp với các môn phái khác trong giang hồ, đệ tử Cái Bang đến từ năm châu bốn bể, nên xưa nay tính bao dung của Cái Bang rất cao. Các đời Bang chủ Cái Bang, phần lớn đều có danh vọng rất cao trong giang hồ, cố nhiên là vì bản thân thế lực Cái Bang. Ngoài ra còn có một duyên cớ nữa, là vì xưa nay Cái Bang vẫn ở cùng các bang phái khác rất thuận hòa, nếu có xuất hiện mâu thuẫn, Cái Bang cũng sẽ tiền lễ hậu binh, tuyệt không ỷ thế hiếp người.
Mỗi lần đại hội Thanh Mộc được tổ chức luôn luôn có rất nhiều nhân vật giang hồ tập trung. Tuy không phải ai cũng có thể tiến vào trong đại hội, nhưng đối với rất nhiều nhân sĩ giang hồ, chỉ cần đi qua đi lại ở gần đó cũng là một chuyện rất có mặt mũi rồi. Hơn nữa, khi đại hội Thanh Mộc được tổ chức, Cái Bang cũng sẽ mời một vài nhân sĩ có danh vọng cực cao trên giang hồ tới chứng kiến.
Ngày mười sáu tháng tám là ngày đại hội Thanh Mộc khai mạc. Thật ra từ mấy ngày trước, các đạo nhân mã trong giang hồ đã ầm ầm đổ về Tương Dương. Lại thêm vô số đệ tử Cái Bang các đường đều tới đại hội, đột nhiên tập trung đông người như vậy, quan binh thành cổ Tương Dương cũng cẩn thận hơn, tăng thêm mấy lần quan binh đi tuần.
Nhưng phủ Thần Hầu tồn tại đã nhiều năm, nên giữa các bang phái lớn trong giang hồ đã có một quy củ, không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không chọc vào quan phủ, càng không sinh sự linh tinh, nên tuy thành cổ Tương Dương tập trung không ít người nhưng vẫn giữ được trật tự.
Đám khất cái vốn là tầng lớp áp chót, thường ngày ăn xin dọc phố hết sức ti tiện, nhưng hiện giờ, trong ngoài thành Tương Dương, nếu có xuất hiện ai đó mặc trang phục đệ tử Cái Bang sẽ có tư thái cực kỳ lạ. Đệ tử Cái Bang từ khắp nơi đổ về đây, cũng có nhiều ăn xin, trải khắp đường lớn ngõ nhỏ, nhưng ai nấy đều ngẩng cao đầu, có vài phần cao ngạo.
Phía bắc thành Tương Dương có một con đường tên Tử Trinh.
Đường không quá dài, nhưng cực kỳ náo nhiệt, tập trung nhiều tửu lâu quán trà. Hiện giờ đã là trung tuần tháng sáu, thời tiết ở Tương Dương cũng hơi nóng, người qua đường cũng muốn vào quán trà uống chút trà lạnh giải nhiệt.
Hôm nay, quán trà này đông khách gấp nhiều lần trước kia, cửa chính cũng đầy ắp người dài cổ ngóng vào trong.
Giữa quán trà có một khoảng trống, sát mép khoảng trống này có một tiểu lão đầu hơn năm mươi tuổi gõ đồng la, ở giữa là một cái bàn bốn góc, một cô nương mười bảy mười tám tuổi đang bày ra một tư thế khó mà tưởng tượng nổi, hai chân dài nhỏ như chạm từ ngọc gác cả lên bàn, cả người lại ngả về đằng trước, thân thể mềm mại gần như gập đôi lại, trán áp vào giữa hai chân.
Không ít người biết đây là uốn dẻo, nhìn thì dễ nhưng muốn làm thì vô cùng khó.
Cô nương này không phải quá đẹp, nhưng cũng có vài phần tư sắc, cộng thêm thân thể cực kỳ mềm dẻo khiến cho người ta thèm nhỏ dãi dài ba thước. Chợt hai tay nàng đánh lên bàn, hai chân lộn ra đằng sau. Bốn phía kinh hô. Nàng xoay hơn mười vòng trên bàn như bánh xe.
Đây không phải động tác nhào lộn thông thường, nó thể hiện hết mức độ mềm dẻo của cơ thể. Bốn phía đều khen nức nở, cũng có không ít người huýt sáo với nàng.
Trên giang hồ có nhiều đoàn xiếc đi biểu diễn khắp nơi, không ở lại cố định nơi nào, lưu lạc bốn phương kiếm sông. Hiện giờ, Tương Dương ngư long hỗn tạp, một vài đoàn biểu diễn lưu động cũng đến đây bán tài năng kiếm chút bạc.
Trong tiếng khen, cô nương kia xoay người một cái, nhảy xuống khỏi bàn, chắp tay với bốn phía một vòng, lớn tiếng hô vang:
- Khiến các vị thúc bá huynh đệ chê cười rồi, tiểu nữ tử mãi nghệ mà sống, xin các vị thúc bá huynh đệ ủng hộ cổ vũ nhiều hơn, thưởng cho tiểu nữ tử một miếng cơm ăn.
Tiểu lão đầu kia đưa lên một cái khay con, nàng cầm lấy khay, cười tươi ngọt ngào đi tới bên cạnh.
Xem nghệ thưởng tiền, đây là quy củ giang hồ, nàng đi một vòng, người hào phóng một chút nhìn nụ cười tươi tắn ngọt ngào cũng ném mấy đồng vào khay.
Vô luận khách nhân thưởng nhiều hay ít nàng cũng cười tươi tạ ơn.
Nàng đi được nửa vòng, chợt một bàn tay đưa ra đặt một thỏi bạc lên khay, ít cũng phải chục lượng, có không ít ngươi hơi giật mình. Tuy mười lượng bạc không phải nhiều lắm, nhưng cũng không mấy khi mãi nghệ một lần được thưởng mười lượng, cô nương lập tức cám ơn:
- Đa tạ đại ca!
Mọi người nhìn người vừa thưởng bạc chừng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc khá cẩn thận, một bộ trường sam màu xanh thiên thanh, lưng đeo đai màu đen, vừa nhìn đã biết là hàng thượng đẳng. Ai nấy đều thầm nghĩ, không biết người này lai lịch thế nào, ra tay thật rộng rãi mà.
- Không cần cảm tạ. Không cần cảm tạ.
Người nọ cười híp mắt:
- Cô nương lưu lạc giang hồ mãi nghệ mà sống, thật là khiến người ta thương tiếc. Nhìn tay nàng này!
Người nọ chạm vào bàn tay nhỏ bé của cô nương khiến cho nàng sợ hãi vội vàng lùi lại, miễn cưỡng cười đáp:
- Hành tẩu giang hồ mãi nghệ cũng không vất vả lắm.
Nàng đang muốn đi tiếp, người nọ lại gọi lại:
- Ta còn chưa nói xong, nàng vội đi làm gì? Cô nương, ta vừa ra tay đã cho mười lượng bạc, nàng lại đối xử với ta như vậy sao?
Tiểu lão đầu đi lại giang hồ nhiều, đương nhiên nhìn ra trò gì, bèn cười ha hả tiến tới chắp tay cười:
- Đa tạ vị bằng hữu này thưởng cho bát cơm ăn. Tiểu đồ đệ không hiểu chuyện, tiểu lão đầu ở đây cám ơn thay.
- Đây là đồ đệ của ngươi?
Hai con mắt người nọ đảo quanh cơ thể mềm mại của tiểu cô nương, cười nói:
- Đồ đệ này của ngươi bản lĩnh không tệ, ra rất thích. Giờ đã hoàng hôn, sắp tối rồi, các ngươi thu đồ đạc lại đi, ta mời các ngươi tới tửu lâu ăn cơm.
Tiểu lão đầu cười nói:
- Đa tạ, nhưng bằng hữu đã thưởng rồi, cũng đủ cho thầy trò ta ăn một trận, không dám quấy rầy hơn nữa.
- Lão già này, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao?
Hai ba người đi theo sau người nọ, một trong số đó trừng mắt với tiểu lão đầu:
- Ngươi biết vị này là ai không?
Mời ngươi ăn cơm là cho ngươi mặt mũi đấy, ngươi lại không biết xấu hổ hả?
Tiểu lão đầu vội đáp:
- Vị bằng hữu này hiểu lầm rồi, đã cho lão già này mặt mũi, làm sao lão dám không biết xấu hổ, nhưng chúng ta lăn lộn giang hồ mãi nghệ kiếm ăn, không ăn cơm mời không công.
- Là ngại ít bạc hả?
Nam tử áo xanh lấy ra thêm một thỏi bạc ném lên khay của cô nương kia, cười nói :
- Chừng này đủ cho các ngươi theo ta ăn bữa cơm chứ ?
Cô nương kia nhíu đôi mày thanh tú lắc đầu:
- Đại ca đã thưởng rồi.
Nàng cầm thỏi bạc ném trả lại, người nọ đưa tay nhận lấy, không giận lại cười nói:
- Có ý tứ. Tiểu lão đầu, đồ đệ này của ngươi rất cá tính đấy. Ta thích.
Nàng đã gả cho ai chưa? Có cần ta giới thiệu không?
Lão đầu nọ con chưa lên tiếng, cô nương kia đã bực bội phản bác:
- Ngươi ăn nói lịch sự một chút.
Khuôn mặt nàng không còn vẻ tươi cười nữa.
Người vây xem tứ phía bàn bạc ầm ỹ, đương nhiên ai nấy đều nhìn ra nam tử này vừa ra tay đã cho mười lượng bạc, nhưng không có lòng tốt, lại muốn đùa giỡn cô nương nhà người ta trước mặt mọi người.
Nam tử áo xanh nghiêm mặt cười:
- Cô nương muốn ta nói gì đó lịch sự sao? Không bằng ta tìm nơi nào đó, ta sẽ nói thật lịch sự cho nàng nghe?
Gã còn chưa nói hết, chợt một giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Giữa ban ngày ban mặt, lại không biết liêm sỉ dám đùa giỡn cô nương nhà người ta. Còn có vương pháp hay không?
Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một gã mặc áo vải bố màu xám dựa vào cột quán trà lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử áo xanh. Người trẻ tuổi kia cũng khá tuấn tú, sau lưng gã là một hán tử cực kỳ cao lớn, râu quai nón, trên đầu buộc khăn vải bố, quần áo cũng cực kỳ bình thường.
Trong thành Tương Dương vân long hỗn tạp, phú quý cũng có, nghèo hèn cũng có, nhưng khi đại hội Thanh Mộc sắp khai mạc, không ai dám nhìn vào quần áo mà xem thường ai, không ai biết người nhìn như bình thường này lại có chỗ dựa vững chắc gì đằng sau.
Hiển nhiên nam tử áo xanh hơi bất ngờ, liếc nhìn nam tử trẻ tuổi kia, nhìn một lát, cười hỏi:
- Các hạ là thần thánh phương nào? Ngươi nói ta sao?
- Ở đây ngoài ngươi không biết liêm sỉ ra chẳng lẽ còn có người thứ hai?
Người thanh niên kia hừ lạnh một tiếng, không coi nam tử áo xanh vào đâu, đi thẳng tới nói với tiểu cô nương kia:
- Cô nương, ngươi không cần để ý tới người như vậy, giữa thanh thiên bạch nhật, ta xem ai dám vô pháp vô thiên.
Lúc trước người này vẫn lẫn trong đám người, không ai chú ý tới, hiện giờ đột nhiên xuất hiện, rất nhiều người đều nhìn vào, bao gồm cả mấy tên khất cái quần áo rách nát đứng ở cửa vừa nhìn đã biết là đệ tử Cái Bang. Người đứng đầu nhìn qua chừng ngoài ba mươi tuổi, mày rậm mắt to, tóc tai rối tung, chỉ có hai con mắt còn sáng lấp lánh gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên ra mặt bênh vực kẻ yếu kia.
Tên khất cái trung niên này chính là Tề Ninh.
Tề Ninh được Chung Gia giúp đỡ dịch dung thành một tên khất cái khoảng hơn ba mươi tuổi. Dù sao thì hắn cũng tới đây với thân phận Đà chủ phân đà Kim Long, nếu trẻ quá thì người khác khó mà tin được.
Sau khi gặp đám người Mao Hồ Nhi, đoàn người liền đi suốt ngày đêm không ngừng nghỉ tới Tương Dương. Để không bị muộn mọi người gần như không nghỉ ngơi gì, ăn uống cũng đều trên lưng ngựa, cũng may hôm nay vừa kịp tới thành Tương Dương, từ giờ đến chính ngọ ngày mai, ở Cổ Long Trung, đại hội Thanh Mộc sẽ được tổ chức vẫn còn chút thời gian.
Tề Ninh biết lần này đại hội Thanh Mộc có thể coi như đại hội thịnh nhất trên giang hồ, đến Tương Dương cũng không vội tới Cổ Long Trung mà vào trong thành Tương Dương đi lại một vòng. Đại hội Thanh Mộc sắp được tổ chức, đương nhiên chủ đề bàn luận phổ biến nhất trong thành là về đại hội Thanh Mộc, Tề Ninh muốn thám thính trước, để chuẩn bị cho tốt.
Nhóm bốn người Mao Hồ tới đây coi như thị tòng của Tề Ninh, tới trước cửa quán trà này thì thấy có người nhốn nháo. Tề Ninh muốn xem thử xem đã xảy ra chuyện gì bèn chen tới trước cửa, nên vừa kịp thấy rõ một màn kia, nam tử áo xanh chọc tức cô nương mãi nghệ, trong lòng cười nhạt, không ngờ đột nhiên có người chủ động đứng ra.
Tề Ninh còn tưởng có ngươi không quen nhìn, thật lòng muốn đứng ra bênh vực kẻ yếu, nhưng vừa nhìn người thanh niên đứng ra kia, hắn cực kỳ kinh ngạc, vạn lần cũng không ngờ lại gặp người này ở đây, thật không thể tưởng tượng nổi.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Chuyến đi đến Đông Tề cầu hôn của sứ đoàn nước Sở có thể thành công, nguyên nhân quan trọng nhất là Bắc Hán đột nhiên xảy ra biến cố, Bắc Đường Dục và Bắc Đường Phong thân là sứ thần Bắc Hán phải gấp gáp bỏ trốn.
Tề Ninh vẫn luôn cho rằng khi Lạc Dương xảy ra biến cố, Bắc Đường Phong sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Lạc Dương tranh giành ngôi vị hoàng đế, nhưng Tề Ninh không ngờ hôm nay, ở tại Tương Dương lại gặp Bắc Đường Phong.
Vị công tử đột nhiên xuất hiện vào lúc này hóa ra là Hoàng tử Bắc Hán, Bắc Đường Phong.
Trong khoảnh khắc Tề Ninh nhìn thấy Bắc Đường Phong, hắn gần như không thể tin vào mắt mình, càng không thể tưởng tượng nổi thiên hạ rộng lớn như vậy, lại có thể đụng độ Bắc Đường Phong ở Tương Dương. Đúng là chuyện hi hữu còn hơn là lợn mẹ biết leo cây, thế mà lại xảy ra.
Hắn giật mình, nghi hoặc vô cùng, thầm nghĩ Bắc hán đã xảy ra nội biến, sao tên này không nhanh chân chạy về tranh đoạt hoàng vị mà lại chạy đến Tương Dương này? Tương Dương thuộc về một phần lãnh thổ của nước Sở, là Hoàng tử Bắc Hán, mà lại mạo hiểm dấn thân vào nước Sở, đây không phải là trò đùa, bởi lẽ một khi thân phận của gã bị bại lộ, lúc đó gã muốn chạy cũng chạy không được.
Hắn nhìn về phía sau Bắc Đường Phong. Ở đó có một hán tử vóc người cao to đầu đội mũ mạo. Tuy người đó cố ý ăn mặc đơn giản, nhưng Tề Ninh chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra gã là Hỏa Thần Quân.
Nếu như Bắc Đường Phong và Hỏa Thần Quân cùng xuất hiện ở đây, vậy Bắc Đường Dục cũng ở gần đây. Tề Ninh nhìn khắp chung quanh nhưng không phát hiện ra bóng dáng Bắc Đường Dục, hắn thầm nghĩ lẽ nào Bắc Đường Phong và Bắc Đường Dục thật sự đường ai nấy đi?
Bắc Đường Phong và nam tử áo xanh đối chọi gay gắt. Mọi người đứng ở xung quanh vừa xem vừa chỉ trỏ. Một người đứng sau nam tử áo xanh hướng về phía Bắc Đường Phong, cười lạnh nói:
- Chao ôi! Là ai mặc quần không có đáy, để lồ lộ ra từ đông sang tây thế này? Tính ra oai làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Đám tùy tùng ở phía sau nam tử mặc áo xanh lập tức cười rộ lên.
Bắc Đường Phong xuất thân Hoàng tộc, từ trước tới nay chưa ai dám nói với gã nhưng lời thô tục như vậy. Sắc mặt xa sầm xuống, gã nói bằng giọng lạnh như băng:
- Ngươi có gan thì nói lại lần nữa xem?
Người nọ còn muốn lập lại, nhưng nam tử áo xanh khoác tay ngăn lại, cười nói:
- Vị công tử này đã muốn làm anh hùng, chúng ta không nên làm cho hắn mất đi sự hăng hái. Chúng ta dều là bách tính tuân thủ pháp luật, không nên tranh chấp ở đây.
Rồi gã quay sang cười nói với Bắc Đường Phong:
- Các hạ có thể để lại danh tính không?
Bắc Đường Phong phùng mang trợn mắt, cuối cùng gã hừ lạnh một tiếng và nói:
- Ngươi không xứng để ta xưng danh tính.
Nam tử áo xanh giơ ngón tay cái lên, cười nói:
- Có dũng khí! Bao nhiêu năm rồi ta mới đụng phải một hảo hán cứng miệng như ngươi.
Nam tử hướng về phía cô nương mãi nghệ nở nụ cười thật tươi, rồi quay người rời đi. Những người hầu của gã ném cho Bắc Đường Phong một nụ cười mỉa rồi đi theo nam tử áo xanh.
Bắc Đường Phong nhìn thấy nam tử áo xanh dẫn người rời đi, bất giác ưỡn ngực ra ra vẻ đắc ý lắm.
Bấy giờ ông lão tiến tới chắp tay nói:
- Đa tạ vị bằng hữu đây đã giải vây giúp chúng tôi.
Bắc Đường Phong vội chỉnh sửa y phục lại cho thật ngay, rồi chắp tay đáp lễ với ông lão, xong gã nhìn về phía cô nương mãi nghệ, ân cần hỏi:
- Cô nương không sao chứ?
Cô nương mãi nghệ lắc đầu nói:
- Đa tạ công tử xuất thủ giải vây.
- Chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến ấy mà.
Bắc Đường Phong vờ tỏ ra thật ưu nhã. Ông lão cũng quay sang bốn phía chắp tay, nói:
- Đa tạ các vị lão gia, thiếu gia đã cổ vũ cho chúng tôi. Hôm nay biểu diễn đến đây thôi, ngày mai xin mọi người hãy tiếp tục ủng hộ cho chúng tôi. Đa tạ! Đa tạ!
Đến đây người vây xem mới tản đi. Nếu Tề Ninh đã đụng độ Bắc Đường Phong, tất nhiên muốn làm cho rõ tên này đến Tương Dương để giở trò quỷ gì. Hắn đứng ngoài cửa, không rời đi. Chợt nghe bên cạnh có người nói:
- Tiểu tử tốt bụng đó tiêu rồi! Ta nhận ra người áo xanh vừa nãy đấy.
Tề Ninh quay đầu nhìn lại thì thấy một người trung niên đang vuốt vuốt chòm râu. Nom y đắc chí lắm. Có mấy người đã vây lấy y.
Một người hỏi:
- Ngươi biết? Người nọ khá là ngông cuồng đấy… Kiều Trang chủ, rốt cuộc người đó có lai lịch gì?
- Ta nghĩ chắc các vị không tin đâu.
Người trung niên được gọi là Kiều Trang chủ thừa nước đục thả câu:
- Ta hỏi các vị, Tây Xuyên có một Hàn Gia bảo, các vị đã nghe qua chăng?
Những người vây xem đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là có mấy người không biết. Một người lên tiếng:
- Kiều Trang chủ, là Hàn Gia bảo ở Hợp Giang, Tây Xuyên à?
- Không sai.
Kiều Trang chủ nói:
- Nếu huynh biết Hàn Gia bảo, chắc cũng biết một sự kiện xảy ra ở Hàn Gia bảo năm ngoái?
Người kia cười, trả lời:
- Huynh đang nói đến chuyện con gái của Bảo chủ Hàn Gia bảo được gả cho Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang làm thiếp?
Tề Ninh rùng mình. Chợt Kiều Trang chủ bật cười ha hả và nói:
- Huynh đệ, tin tức linh thông nhỉ.
Ta đúng là muốn nói về chuyện ấy. Có điều… Hắc! Hắc! Con gái lớn của Hàn Gia bảo được gả cho vị Tào Đà chủ kia lại không cam tâm tình nguyện.
- Hơ?
Có người hỏi ngay:
- Kiều Trang chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngài là tiền bối giang hồ, vào Nam ra Bắc, thấy nhiều chuyện, chúng tôi kiến thức hạn hẹp, ngài kể cho chúng tôi hay với.
Kiều Trang chủ cười kha khả, nói:
- Có những chuyện không thể nói bừa. Mọi người chỉ cần nhớ kỹ rằng, chuyện hôn sự giữa hai nhà đó không đơn giản!
- Kiều Trang chủ, chúng tôi đang hỏi về người áo xanh lúc nãy, sao huynh lại nhắc tới Hàn Gia bảo?
Ai đó nghi hoặc hỏi:
- Chẳng lẽ người áo xanh có quan hệ gì với Hàn Gia bảo?
- Tất nhiên là có quan hệ rồi.
Kiều Trang chủ trả lời:
- Người áo xanh lúc nãy chính là cô gia của Hàn Gia bảo. Giờ thì mọi người rõ rồi nhé, hắn chính là Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang – Tào Uy!
Tề Ninh và Mao Hồ dứng bên cạnh liếc mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt của hai người đều có vẻ kinh ngạc.
Tề Ninh chưa từng gặp Tào Uy, nhưng không phải hắn mới nghe cái tên này lần đầu. Ban đầu, lúc ở Tây Xuyên, Bạch Hổ Trưởng lão của Cái Bang mưu nghịch, gài bẫy hãm hại Hướng Bách Ảnh, Tề Ninh còn nhớ rõ, đêm đó Hướng Bách Ảnh đã chất vấn Bạch Hổ về việc Tào Uy ép hôn, có điều lúc đó Hướng Bách Ảnh đang bị thương nặng, sau khi Bạch Hổ che giấu cho Tào Uy thì Hướng Bách Ảnh không gặng hỏi tiếp.
Không ngờ hôm nay lại đụng phải Tào Uy ở đây.
Tề Ninh nhớ rõ, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ, do một tay Bạch Hổ đề bạt lên thành Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu, đó là dòng chính đáng tin của Bạch Hổ.
- Không phải chứ?
Lập tức có giọng nói ngờ vực vang lên:
- Kiều Trang chủ, Tào Uy là Đà chủ của Cái Bang, nhưng cách ăn mặc của người vừa rồi đâu có chút nào giống với một đệ tử Cái Bang? Hắn vừa ra tay một cái là thưởng ngay mười lượng bạc, giống như hắn là người cao quý, còn người khác là kẻ ăn xin vậy.
Người còn lại cũng tán đồng:
- Đúng đó! Nếu họ Tào là người của Cái Bang, sao dám trêu ghẹo cô nương kia giữa thanh thiên bạch nhật? Nghe đâu vị Hướng Bang chủ của Cái Bang nghiêm khắc với người dưới lắm mà?
- Hướng Bang chủ?
Kiều Trang chủ ra vẻ biết hết mọi chuyện trong thiên hạ:
- Đâu phải mọi người không biết Hướng Bang chủ bị kẻ gian giết hại? Đại hội Thanh Mộc lần này, Cái Bang sẽ tuyển ra Bang chủ mới để báo thù cho Hướng Bang chủ đấy. Nhưng có điều này mọi người không biết, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão đó. Theo ta được biết, người này ham mê nữ sắc, tư cách cũng ngông cuồng lắm. Trước đây lúc Hướng Bang chủ còn tại thế, Tào Uy còn ỷ mình được Bạch Hổ Trưởng lão che chở, không kiêng nể gì cả, giờ Hướng Bang chủ mất rời, còn ai dám trêu chọc người này?
Một người đứng cạnh vuốt cằm, nói:
- Ta cũng nghe nói Bạch Hổ Trưởng lão đã nắm chắc phần thắng trong cuộc tuyển chọn Bang chủ của Cái Bang lần này. Lão gắn bó với Cái Bang lâu nhất, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Bạch Hổ Trưởng lão sẽ kế nhiệm ngôi vị Bang chủ Cái Bang. Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão, nhất định sau khi Bạch Hổ Trưởng lão rút lui, Tào Uy sẽ trở thành Bang chủ Cái Bang tiếp theo.
- Kiều Trang chủ này, sao ngài biết Tào Uy thế?
Ai đó hỏi:
- Chẳng lẽ ngài có giao tình gì với hắn?
Kiều Trang chủ cười, đáp:
- Ta có mấy người bạn ở Tây Xuyên, năm ngoái đến bái phỏng, trùng hợp đúng lúc con gái Hàn gia lấy chồng, ta cũng theo bằng hữu đến uống rượu mừng. Ta nhìn thấy tận mắt, người đón dâu chính là vị Tào Đà chủ này. Ngày thường Tào Đà chủ cũng không thích mặc quần áo rách nát, thế nên đôi lúc gặp phải, mọi người cũng không nhận ra hắn là người của Cái Bang.
Người nào đó than thở:
- Cái Bang là bang phái đứng đầu thiên hạ, mấy thập niên vừa qua còn đứng đầu tám bang mười sáu phái. Ta nghe nói bang quy của Cái Bang sâm nghiêm lắm, đến nay Hướng Bang chủ vẫn được người người nể phục. Có điều, Hướng Bang chủ vừa đi, đạo đức đã suy đồi ngay, xem ra Cái Bang tuột dốc rồi.
- Hừm!
Bỗng một người giơ tay lên ra hiệu im lặng và nhìn dao dác xung quanh. Thấy trên đường còn lác đác mấy tên khất cái, y thấp giọng bảo:
- Coi chừng bị người của Cái Bang nghe thấy. Giờ từ trong ra ngoài thành Tương Dương toàn là người của Cái Bang, hãy phòng bị cho thỏa đáng. Nếu chúng ta đắc tội với Cái Bang sẽ chẳng có quả ngon mà ăn đâu.
Kiều Trang chủ đưa mắt nhìn vào quán trà. Thấy Bắc Đường Phong và ông lão đang nhỏ giọng trò chuyện, vị trang chủ hỏi nhỏ:
- Mọi người có biết người trẻ tuổi này từ đâu đến không?
Mọi người đều lắc đầu. Một người nói:
- Không biết hắn từ đâu đến đây.
Bước chân ra đường, không nên can thiệp vào chuyện của người khác. Vừa rồi, khi đứng ra bênh vực nữ tử mãi nghệ, hắn đã đắc tội với Cái Bang. Mà, sợ là hắn còn chưa biết mình đã có thêm kẻ thù.
- Tào Uy không phải người dễ trêu chọc.
Kiều Trang chủ nói:
- Chuyện này chắc chắn vẫn còn chưa kết thúc. Tào Uy bị người trẻ tuổi đó khinh khi trước mặt mọi người, dù là người bình thường còn không thể cho qua, huống chi là người như Tào Uy?
Y thở dài, nói:
- Ta e là người trẻ tuổi này không thể ra khỏi thành Tương Dương.
Những người khác cũng lắc đầu nhè nhẹ. Ánh mắt họ nhìn vào Bắc Đường Phong giống hệt ánh mắt khi ai đó nhìn vào một xác chết.
Những người ở đây đều từng trải và có nhiều kinh nghiệm, biết rằng không nên nán lại thêm, họ tản ra tiếp tục làm việc của mình. Bấy giờ Tề Ninh mới quay sang hỏi nhỏ Mao Hồ Nhi:
- Ngươi có nghe nói về người tên Tào Uy này chưa?
Mao Hồ Nhi gật đầu, trả lời:
- Hai mươi tám phân đà của Cái Bang, tên của mỗi Đà chủ ta đều hiểu biết, có điều ta chưa gặp mặt hết. Chúng ta đều ở miền Đông.
Bạch Hổ Thất Túc thì ở khu Tây, bình thường cũng không qua lại, chỉ khi đến Đại hội Thanh Mộc được tổ chức ba năm một lần mới có dịp gặp nhau. Vào Đại hội Thanh Mộc ba năm trước, Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu không phải là Tào Uy.
Tề Ninh khẽ xoa cằm, thấp giọng hỏi:
- Vừa nãy Tào Uy đùa giỡn cô nương kia giữa đám đông, có phạm vào môn quy của Cái Bang không?
- Có.
Mao Hồ Nhi lập tức trả lời:
- Khi dễ người yếu hơn mình và dâm nhục phụ nữ. Đây là hai tội lớn trong Cái Bang. Có điều Thanh Long Thất Túc chúng ta không xen vào việc này. Bạch Hổ Thất Túc có Nghi Trượng đường, chuyên xử lý việc vi phạm môn quy.
Gã cười lạnh, nói:
-Tuy nhiên, Chấp Sự đường của Tây Phương Thất Túc đều là người của Bạch Hổ, xử lý thế nào, chỉ chờ một câu nói của Bạch Hổ.
- Phái một người đuổi theo Tào Uy.
Tề Ninh nhỏ giọng ra lệnh:
- Đừng rút dây động rừng, chỉ cần tập trung theo dõi, xem xem họ có ở trong thành không, ở đâu, dò nghe rồi lập tức báo lại cho ta.
Mao Hồ Nhi răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Tề Ninh. Gã xoay người, thấp giọng dặn dò hai câu, hai gã thủ hạ lập tức đuổi theo hướng Tào Uy vừa rời đi.
Tề Ninh ghé mắt quan sát phía trong quán trà. Ông lão và cô nương đang thu dọn đồ đạc. Ngạc nhiên là Bắc Đường Phong cũng cùng dọn đồ cùng họ. Hỏa Thần Quân đứng cách đó không xa, sắc mặt nặng nề, mày chau lại, dường như y đang bực dọc.
Thank You to Phương Linh For This Useful

Tề Ninh nhìn vẻ mặt của Hỏa Thần Quân liền biết y không hài lòng với việc Bắc Đường Phong làm ngày hôm nay.
Không cần biết hôm nay Bắc Đường Phong tới Tương Dương để làm gì, gã dù sao cũng là Hoàng tử của Bắc Hán, đúng lý nên làm việc khiêm tốn một chút.
Ai đời lại đi tranh cãi như dân chợ búa giữa đường lớn như vậy, lẽ ra cho dù là chuyện có lớn hơn nữa thì gã cũng phải cắn răng nhẫn nhịn.
Giờ thì hay rồi. Hôm nay là ngày người ngựa ở khắp các nơi đều đổ về Tương Dương, gã không chịu nhẫn nại mà lại còn cuốn vào tranh chấp, không cần biết mục đích của gã là gì nhưng có thể khẳng định hành động này cực kỳ ngu xuẩn. Hỏa Thần Quân đương nhiên là rất không hài lòng nhưng dù gì thì y cũng chỉ là phận nô tài nên không dám nói gì.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ông lão đi tới nói vài câu với Chưởng quỹ tiệm trà. Việc tiệm trà hợp tác với nghệ nhân là việc làm ăn hai bên cùng có lợi. Người làm xiếc có thể có nơi biểu diễn xiếc kiếm sống hằng ngày mà tiệm trà cũng có thể thông qua những người làm xiếc để thu hút khách qua đường, hai bên đều không phải chịu thua thiệt.
Bên cạnh Bắc Đường Phong, ngoài Hỏa Thần Quân ra thì còn hai tên tùng tùy đi cùng. Sau khi thu dọn đồ xong, Bắc Đường Phong ra lệnh cho hai tên tùy tùng mang theo đồ làm xiếc, rồi sau đó dẫn theo thầy trò kia ra ngoài cửa.
Vừa rồi Tề Ninh có nghe thấy những người kia nói đến Tào Uy.
Cũng chẳng biết Bắc Đường Phong đã nói với ông lão kia cái gì mà hắn lại thấy thầy trò đều đồng ý đi theo gã. Tề Ninh thầm nghĩ tiểu tử này xem ra cũng không phải hạng vô tích sự, ít nhất thì tài ăn nói cũng dùng được.
Tề Ninh thấy Bắc Đường Phong đã đi khỏi, hắn không nói lời nào lập tức đuổi theo. Mao Hồ Nhi cùng một tên ăn mày liếc mắt nhìn nhau, sau đó cũng đuổi theo.
Trên đường người qua người lại tấp nập. Mấy ngày hôm nay ăn mày xuất hiện ở Tương Dương đã chẳng còn là chuyện gì lạ vì vậy nên chẳng ai chú ý đến ba người.
Đi được một đoạn Tề Ninh phát hiện đột nhiên có một người hình như cũng đang bám theo Bắc Đường Phong. Người nọ đầu tóc rối bù, y phục màu xám rách nát vá chằng vá chịt, gã với đám người Bắc Đường Phong chỉ cách nhau khoảng bảy tám bước, người đi người theo. Nếu như không cẩn thận chú ý chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Thế nhưng Tề Ninh đã đặc biệt để ý đến người này sau đó quả nhiên phát hiện tên ăn mày đó đúng là đang bám theo Bắc Đường Phong. Trong lòng chợt thấy rùng mình, thầm nghĩ thì ra không phải chỉ có mình hắn mới chú ý đến Bắc Đường Phong. Đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Bắc Đường Phong xảy ra tranh chấp với Tào Uy, chẳng lẽ tên ăn mày đó là do Tào Uy phái tới bám theo?
Tề Ninh cố ý kẽo giãn khoảng cách nhưng vẫn không để đám Bắc Đường Phong rời khỏi tầm quan sát của mình. Hắn đi xuyên qua hai con đường sau đó rẽ vào một con hẻm dài. Nơi này không náo nhiệt như đường lớn ngoài kia và đặc biệt rất ít người qua lại.
Thực ra Hỏa Thần Quân vẫn luôn quan sát dọc đường đi. Mặc dù võ công của y khá cao cường nhưng rõ ràng là y không giỏi trong việc phát giác các tình huống xung quanh. Vì vậy nên không hề phát hiện ra phía sau có người bám theo bọn họ.
Cuối cùng bọn họ rẽ vào một con đường, những ngôi nhà xung quanh có chút đổ nát. Đám người đi hết con đường ra đến đầu đường Bắc Đường Phong mới dừng lại quan sát xung quanh rồi mới gõ cửa một ngôi nhà. Ngay sau đó liền có người mở cửa, đám người liền đi vào trong sân. Tề Ninh không hề lại gần mà đứng ở một bên cùng với hai người kia, nhìn thấy tên ăn mày áo xám đang nhìn ngó xung quanh. Mặc dù tên đó đã nhìn thấy bọn Tề Ninh nhưng thấy ba người bọn hắn chỉ đang vừa nói vừa cười nên không nghi ngờ gì nữa mà xoay người vội vã chạy đi.
Tề Ninh chờ tên ăn mày áo xám đi rồi mới bám theo con đường đi về phía trước. Hắn phát hiện nhà cửa trên con đường này dường như đã nhiều năm không tu sửa nên có vẻ đổ nát hoang tàn. Hơn thế nữa trên đường cũng không có bất cứ cửa hàng nào, tất cả đều là nhà ở bình thường, và đường đi có vẻ khá hẹp. Tề Ninh đi qua ngôi nhà mà Bắc Đường Phong lúc nãy đã vào, liếc mắt nhìn một cái. Trên cửa gỗ cũ kỹ có một khe hở rất lớn, lúc hắn nhìn qua khe hở đó thấy trong sân có khoảng năm sáu người.
Tề Ninh không hề dừng bước mà đi thẳng tới đầu hẻm rồi xoay người rẽ sang một con đường khác. Mao Hồ Nhi cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
- Hầu đà chủ biết những người kia sao?
Tề Ninh mỉm cười, hắn không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ nói:
- Ngày mai đại hội Thanh Mộc được tổ chức ở Cổ Long sẽ bắt đầu vào buổi trưa. Tương Dương cách Cổ Long mấy chục dặm đường, giờ chúng ta hãy quay về khách điếm ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi sức, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát.
Tề Ninh đã phân phó nhưng vậy, hai người đương nhiên không dám nhiều lời. Sau khi vào thành, Tề Ninh đã tìm được một khách điếm bình dân để nghỉ chân.
Nếu như là trước đây, ăn mày vào khách điếm ở trọ là điều rất hiếm lạ. Nhưng hiện tại đang là thời gian chuẩn bị diễn ra đại hội Thanh Mộc, các đệ tử Cái bang từ khắp nơi đều đổ về Tương Dương.
Trong thành có không ít khách điếm bình dân tiếp đãi ăn mày nên chuyện này đã trở thành chuyện bình thường.
Sau khi trở lại khách điếm, hai người được phái đi thăm dò tin tức của Tào Uy cũng nhanh chóng quay về bẩm báo:
- Đà chủ, Tào Uy thuê trọ ở một khách điếm, nhưng sau khi vào khách điếm, gã không hề ra khỏi cửa chỉ có mấy tên đệ tử của gã là thường xuyên phân công nhau ra ngoài. Nhìn tình hình này có vẻ như bọn họ đang muốn triệu tập người đêm nay đối phó với vị thiếu niên kia.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Tên Tào Uy này cũng thật chẳng ra gì. Nếu như thật sự muốn giải quyết ân oán cá nhân thì cũng đâu cần phải huy động nhiều người như vậy!
Thầm nghĩ cái tên ăn mày áo xám khi nãy chắc có lẽ là người của Tào Uy phái đi bám theo Bắc Đường Phong. Trước tiên là phải nắm được nơi nghỉ chân của Bắc Đường Phong trước rồi đợi đến khi trời tối mới hành động.
Đám người Tào Uy tuy người đông thế mạnh đã vậy lại ngông cuồng khinh địch nhưng dù sao thì hiện tại bọn họ cũng đang ở trong thành Tương Dương. Quan binh cùng sai dịch trong thành mấy ngày qua tựa như phải đối đầu với đại địch, bọn họ thường xuyên tuần tra khắp các con phố lớn ngõ nhỏ trong thành để đề phòng nhiều người trong giang hồ vào thành sẽ dễ phát sinh mâu thuẫn.
Tào Uy không dám ra tay vào ban ngày cũng chính là vì do có nhiều người, gã sợ nếu ra tay sẽ chọc vào quan phủ. Vì vậy ra tay vào ban đêm sẽ thuận lợi hơn.
Sau khi ăn cơm xong, ngoài trời cũng đã tối. Tề Ninh nhắc đám Mao Hồ Nhi đi nghỉ ngơi sớm. Tề Ninh ở một mình một phòng, sau khi vào phòng thấy vẫn còn khá sớm nên hắn luyện lại Túy mộng cửu thức mà Hướng Bách Ảnh đã truyền cho hắn. Về chiêu thức cùng khẩu quyết của Túy mộng cửu thức Tề Ninh thuộc hết, chỉ là để hiểu được sự thâm thúy trong bộ võ học trấn bang của Cái bang này trong vòng vài ba tháng chắc chắn chưa thể lĩnh ngộ hết được.
Túy mộ cửu thức cùng Nghịch cân kinh là hai tuyệt học của Cái bang, có thể nói đây là hai bộ võ công quý giá nhất của Cái bang. Chiêu thức của Túy mộng cửu thức vô cùng ảo diệu, bí quyết tâm pháp lại càng vi diệu hơn. Nếu không thì sao có thể nổi danh trên giang hồ thậm chí còn trở thành tuyệt học trấn bang của Cái bang được?

Bạn cần đăng nhập để bình luận