Cẩm Y Xuân Thu

Chương 362: Thương Khê

Y Phù lập tức túm lấy tay Tề Ninh nhưng không còn sức lực ngăn cản, lập tức lại cảm thấy Tề Ninh liên tục thúc vài cái, ứ một tiếng ngang cổ, tiếng kêu rất giống rên rỉ. Vị trí cực kỳ mẫn cảm kia bị Tề Ninh thúc tới, toàn thân dâng lên một luồng khoái cảm mãnh liệt.
Tề Ninh áp sát lưng nàng, phía sau mái tóc đen bóng là da thịt mềm mại. Trên thân thể Miêu nữ giống như có lửa đốt, nhiệt độ cơ thể làm mồ hôi bốc lên vị ngọt thơm mát, khiến Tề Ninh hận không thể há mồm cắn xuống.
- Đừng...!
Cảm thấy tay Tề Ninh đang vân vê trên bộ ngực sữa êm ái của mình, trong lòng Y Phù biết Tề Ninh muốn làm gì, vừa xấu hổ lại tức giận nhưng thân thể lại không nghe theo sai khiến, hình như còn hy vọng Tề Ninh có thể làm mạnh hơn một chút. Đột nhiên lúc này nàng cảm thấy dưới thân nhẹ bẫng, tâm trạng cả kinh. Hóa ra trong lơ đãng, nàng đã bị Tề Ninh dùng ngón chân móc tháo đai lưng, hơn nữa hắn cũng đã tự cởi quần.
Y Phù giật mình, nổi giận nói:
- Ngươi... Ngươi dám...!
Vốn nàng hơi tức giận nhưng tiếng nói phát ra lại kiều nhuyễn dụ hoặc.
Còn chưa kịp nhiều lời, Tề Ninh đã xoay nàng lại, ép lên giường gỗ. Mà lúc này Tề Ninh đã từ phía sau đè lên người nàng, đặt nàng nằm thẳng bên dưới, hai tay nắm lấy hai bầu ngực tròn trịa mềm mại, đầy đặn rắn chắc.
Y Phù cổ dài vai mảnh, eo lưng mỏng manh, quả thực là tăng một phần thành béo, giảm một phân sẽ thành gầy. Mà hai gò bồng đảo cao ngất no đủ, cộng với thân thể mảnh mai, hợp lại một chỗ lại càng hoàn mỹ, không có một chút khuyết điểm.
Bị Tề Ninh đè trên người, quần cũng đã bị cởi ra, cặp mông cong vút lõa lồ, Y Phù vừa giận vừa xấu hổ, kẹp chặt hai chân ngăn Tề Ninh xâm nhập vào trong. Nhưng Tề Ninh đã ôm vòng eo của nàng, nhấc lên phía trước. Nhất thời cặp mông căng tròn của nàng cũng bị nhấc theo. Đây là tư thế mà Tề Ninh đã dùng ba bốn lần. Hiển nhiên Y Phù biết tiểu tử thối này sau đó muốn làm gì, kêu khẽ một tiếng:
- Ngươi lừa ta. Căn bản... Căn bản không có người nghe lén. Ngươi...
Tên khốn kiếp này...
Giọng nói của nàng phát run, giãy dụa vòng eo. Cặp mông cong lúc này đong đưa, càng khiến người ta thấy đẹp mắt.
- Không lừa nàng...
Tề Ninh thở dồn dập, nói:
- Y Phù, người xấu lúc nào cũng có thể phát hiện ra sơ hở. Trước tiên nàng chịu khó một chút...
Sau đó hắn đã áp sát tới.
Y Phù cảm thấy vật nọ sắp sửa xâm nhập vào, đong đưa cặp mông, không để hắn đi vào. Hai người ngươi đẩy ta đụng, đột nhiên Y Phù kêu khẽ một tiếng, thân thể run run, cuối cùng đã bị Tề Ninh xâm nhập vào trong.
Nàng quay đầu lại, oán hận nhìn Tề Ninh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Người Hán các ngươi đúng là không có thứ tốt. Ngươi... Cái tên khốn kiếp này...
Bị Tề Ninh thúc tới, nàng nức nở một tiếng, run giọng nói:
- Nhẹ một chút. Đừng... Đừng làm nhanh quá...
Tề Ninh thở hổn hển, thúc tới phía trước, cắn vành tai nàng, nói nhỏ:
- Y Phù tỷ tỷ, ta là đệ đệ tình lang của tỷ, sẽ không làm đau tỷ đâu.
Y Phù biết việc đã đến nước này rồi thì không thể tránh nổi. Huống hồ thân thể nàng cũng là huyết nhục, loại cảm giác phong phú này đã khiến nàng khó có thể kháng cự nổi. Đầu tiên chỉ hừ khẽ một tiếng, không bao lâu sau liền biến thành cắn môi rên rỉ. Nàng quỳ gối trên giường, chân mềm nhũn ra, thân thể cảm thấy nóng bức dị thường, mềm mại rung động. Qua một hồi lâu, khuôn mặt xinh xắn của nàng đỏ bừng, đôi mắt đẹp lộ vẻ mê ly. Cặp mông tròn xoe cong vút của nàng giống như cố gắng đẩy về phía sau, liên tục di động, khó có thể tự dừng lại. Còn một tia thần trí chưa mất, nàng run rẩy, nức nở nói nhỏ:
- Ngươi... Nếu ngươi phụ Miêu gia nữ, nhất định... Nhất định sẽ không có kết quả tốt đâu...
Một đêm xuân phong không cần nói kỹ. Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Ninh tỉnh dậy, phát hiện ra không ngờ Y Phù không ở bên cạnh, lấy làm kinh hãi, xốc chăn mền lên thì phát hiện ra mình vẫn trần truồng. Hắn vội vàng mặc quần áo, đang định đi ra cửa thì lại nghe loạt xoạt một tiếng, cửa phòng bị đẩy mở, có một người đi vào phòng.
Chỉ thấy người này mặc một bộ áo vải lam in hoa trắng, từ ngực tới chân là một cái tạp dề in hoa, sắc thái rực rỡ, huyễn lệ nhiều màu, đúng là y phục chính tông của người Miêu. Đầu tiên hắn cả kinh, đang muốn sờ tới hàn nhận, chợt nhìn lên phía trên, ngẩn ra một chút rồi thất thanh nói:
- Y Phù tỷ, tỷ...
Người đi vào đúng là Y Phù.
Y Phù còn đeo một đôi bông tai, to chừng một chén rượu, thắt lưng còn thắt một chiếc đai lưng rực rỡ nhiều màu, chân đi một đôi giày vải hai màu xanh trắng. Trước kia nàng mặc quần áo nhà Hán đã hết sức xinh đẹp, giờ phút này trong trang phục người Miêu lại càng có vẻ đẹp nhẹ nhàng dịu dàng, tuyệt không thể tả.
Trong tay Y Phù còn có một cái bao, sau khi vòng phòng cũng không nhìn Tề Ninh, đặt bao lên bàn, chỉ vào thản nhiên nói:
- Thay xiêm y đi. Trời sáng là chúng ta phải đi thôi.
Nàng cũng không nói nhiều, xoay người muốn đi ra cửa.
Tề Ninh thế mới biết trời còn chưa sáng, Miêu nữ này đã ra ngoài mua quần áo người Miêu trở về. Y Phù bảo mình đổi xiêm y, hắn thoáng cái đã đoán được bên trong cái bao kia tất nhiên là quần áo nam nhân người Miêu mặc, vội nói:
- Y Phù tỷ, chờ một chút. Ta không biết mặc quần áo người Miêu, hay tỷ giúp ta một chút nhé?
Y Phù quay đầu lại, tức giận nói:
- Ngươi to gan lớn mật, có chuyện gì không biết làm chứ? Ta thấy ngươi biết rất nhiều việc đấy.
Nàng cũng không nói nhiều hơn, đi ra cửa, thuận tay đóng cửa lại.
Tề Ninh thở dài, lẩm bẩm nói:
- Khẳng định là hôm qua ta dùng nhiều tư thế quá, ngươi cảm thấy ta biết làm quá nhiều chuyện.
Hắn cười dâm đãng, đi tới mở bao ra, bên trong quả thật là quần áo người Miêu.
Lập tức Tề Ninh cũng không trì hoãn thêm, thay quần áo người Miêu vào, cảm thấy có một phong vị khác, nói vọng ra ngoài cửa:
- Mặc xong rồi.
Y Phù đẩy cửa tiến vào. Lúc này trời đã lờ mờ sáng, chẳng qua cũng chưa thấy rõ ràng. Y Phù nhìn thấy Tề Ninh mặc Miêu phục, đánh giá trên dưới một phen. Tướng mạo Tề Ninh vốn không kém, mặc một thân Miêu phục này vào trong cũng có vẻ anh tuấn tú khí. Y Phù không nhịn được mà lộ vẻ tươi cười nói:
- Ngươi vào núi như vậy, cô nương Miêu gia nhà chúng ta thấy tiểu a ca tuấn tú như ngươi, chỉ sợ sẽ thích ngươi đấy.
Lần đầu tiên Tề Ninh thấy nàng tươi cười, mặc dù chỉ nhoáng lên nhưng cũng dị thường kiều mỵ. Tề Ninh không nhịn được khen:
- Y Phù tỷ, tỷ thật xinh đẹp. Các cô nương Miêu gia khác ta cũng không thèm để ý. Chỉ cần tỷ thích ta là được.
Y Phù trừng mắt nói:
- Còn không mau chuẩn bị đi.
Chúng ta lập tức lên đường, nhanh chóng tới Khê Sơn.
Tề Ninh tiến sát tới, nói nhỏ:
- Y Phù tỷ, thật ra ta thì không sao cả. Tối hôm qua tỷ mệt tới không nhúc nhích được, có cần nghỉ ngơi thêm hay không...
Còn chưa nói hết, ánh sáng lóe lên. Y Phù một tay cầm chủy thủ đã đâm tới. Tề Ninh cười ha hả, lắc mình tránh thoát.
Hai người cũng không trì hoãn thêm, chốt sổ sách, cưỡi hai con ngựa đi ra khỏi phố, hướng về phía tây.
Đường đất Thục gian nan. Đi ra khỏi khu phố, không bao lâu sau đã là núi non trùng điệp. Cho dù có người đời trước làm đường nhưng chẳng qua cũng chỉ là đường nhỏ hẹp trên sườn núi, vô cùng nhỏ, một bên dựa vào vách núi hiểm trở, chỉ cần quay đầu là có thể chứng kiến vách núi phẳng lỳ như dao gọt dưới chân và nước sông cuồn cuộn không ngừng.
Cho dù là Y Phù cũng không quá quen thuộc với đường xá thế này.
May mà Y Phù nắm rất rõ vị trí Tam Sơn, xuyên qua Thiên Tuyền sơn, đi một đoạn về phía Tây Bắc là có thể tới Khê Sơn.
Trong tam sơn, Khê Sơn là bao la hùng vĩ nhất. Dưới bầu trời, thậm chí xa xa có thể nhìn thấy hình dáng trập trùng liên miên của Khê Sơn.
Hai người ngựa không dừng vó, qua giữa trưa, rốt cục đã tới bên dòng Thương Khê. Thương Khê chín khúc mười tám đoạn rẽ, rất nhiều nhánh. Y Phù giục ngựa đi tới bờ sông, chỉ thấy nước sông cuồn cuộn, đôi mi thanh tú nhíu chặt. Tề Ninh giục ngựa tiến tới, hỏi:
- Y Phù tỷ, chúng ta phải qua sông sao?
- Muốn sang sông, tới phía đối diện là Khê Sơn rồi. Không mất bao lâu là chúng ta có thể đi tới tổng trại của Thượng Thủy động rồi.
Rốt cuộc, Y Phù nói:
- Nếu không đi đường vòng thì còn phải mất thời gian hai ngày nữa.
- Thượng Thủy Động sao?
Tề Ninh ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Y Phù đề cập tới mục đích của chuyến đi. Mà Tề Ninh, khi ở Phong Kiếm sơn trang tình cờ biết được, trong bảy mươi hai động của người Miêu, Thượng Thủy động đúng là chỗ ở của Đại Miêu vương.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bờ bên kia, chỉ thấy núi non trùng điệp, giống như một con cự long thời viễn cổ chiếm cứ mặt đất mênh mông, không nhìn thấy đầu, cũng chẳng nhìn thấy đuôi, giống như đợi khi lôi điện ập tới sẽ nhảy vọt lên trời.
Trong lòng Tề Ninh biết, đó hẳn là dãy núi Khê Sơn rồi.
- Y Phù tỷ, tỷ muốn đến Thượng Thủy Động sao?
Tề Ninh quay đầu nhìn về phía Y Phù hỏi:
- Tỷ có việc gặp Đại Miêu Vương của Thượng Thủy Động hay vốn thuộc về Thượng Thủy Động?
Y Phù nhìn Tề Ninh, hỏi:
- Ngươi cũng biết Đại Miêu vương Thượng Thủy Động sao?
- Ta không biết nhưng đã nghe nói tới.
Tề Ninh thở dài nói:
- Bảy mươi hai động của người Miêu, Thượng Thủy Động là bộ tộc của Đại Miêu Vương. Chẳng qua ta cũng không biết vốn Thượng Thủy Động ở Khê Sơn.
Y Phù cũng không nói nhiều, chỉ nhìn xung quanh, nhíu mày nói:
- Nơi này hẳn có đò ngang qua sông nhưng sao mãi không thấy?
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Thật sự không được thì chúng ta chỉ có thể bơi qua.
Lập tức Tề Ninh biết tuyệt đối Y Phù không thể là người Thượng Thủy Động. Nếu không thì nàng phải quen thuộc với nơi này, không có khả năng ngay cả nơi qua sông Thương Khê ở đâu cũng không biết.
Đã như vậy thì nàng nóng lòng, không tiếc giá nào đều phải chạy tới Khê Sơn Thượng Thủy Động, đương nhiên là muốn gặp Đại Miêu Vương rồi.
Tề Ninh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời. Hôm nay thời tiết không phải tốt, bầu trời có mưa vụ lất phất, âm trầm khôn cùng, chỉ mãi vẫn không thấy mưa to, xem ra chỉ thiếu một tia sét đánh giữa không trung, giật ra một lỗ hổng, đổ hết nước mưa tích lũy trên trời cao xuống thôi.
- Y Phù tỷ, mặt sông này quá lớn, nhìn khí trời thì lúc nào cũng có thể có mưa.
Tề Ninh cau mày nói:
- Cho dù chúng ta giỏi bơi lội lắm, muốn bơi qua Thương Khê, không mất nửa canh giờ không xong.
Nếu trên đường gặp phải mưa to gió lớn thì chỉ sợ sẽ không tới được bờ đối diện đâu.
Hai người từng có kinh nghiệm trước đó, coi như gặp một lần kinh hồn giữa sông. Thương Khê còn rộng hơn con sông kia rất nhiều, một khi mưa gió bất chợt nổi lên, sóng gió ngập trời, bơi qua Thương Khê tất nhiên là không thể, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng đều phải để lại nơi này.
Bởi vì chảy xuyên qua núi, nước sông nơi này không thể so với địa phương khác, hai bờ đều là quái thạch cao ngất. Một khi bị nước sông đẩy vào đá tảng bên bờ thì không chết cũng trọng thương.
Trong lòng Y Phù biết Tề Ninh nói không sai, do dự một chút, cuối cùng nói:
- Chúng ta lại đi về phía trước một hồi, theo Thương Khê, hẳn có thể tìm được đò ngang. Cho dù là thế nào thì nhất định hôm nay phải vượt qua Thương Khê.
Mây đen cuồn cuộn tụ lại từ phía tây nam, dần dần tràn ngập bốn phía. Gió núi ập đến, sóng sông cuộn trào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận