Cẩm Y Xuân Thu

Chương 429: Thời khắc sinh tử

Tề Ninh thở dài trong lòng, nghĩ trong lòng khí hậu phương nào nuôi dưỡng người phương ấy, tiểu yêu nữ này trắng nõn tú lệ, nếu thuở nhỏ sinh trong hoàn cảnh bình thường, chắc chắn khiến người khác yêu thương.
Thế nhưng cô nương xinh đẹp như vậy lại ở Hắc Liên Giáo, hơn nữa từ nhỏ bị Lão Độc Vật Thu Thiên Dịch dạy bảo, khiến một viên ngọc thô như hoa thủy tiên, biến thành cây thuốc phiện.
Tây Môn Chiến Anh nghe tiểu yêu nữ nói vậy, cả giận nói:
- Ngươi thực sự không biết mắc cỡ.
- Ngươi mắng ta?
Tiểu yêu nữ cười nói:
- Ngươi nói Hắc Liên Giáo chúng ta âm tà ác độc, chúng ta đương nhiên là cái gì cũng làm được.
Xem ra ngươi không sợ ta.
Nàng chép miệng với hai nữ tử người Miêu bên cạnh, hai người kia lập tức lấy miếng băng từ trong thùng gỗ ra, đi tới bên cạnh Tây Môn Chiến Anh, nhét khối băng vào trong y phục của Tây Môn Chiến Anh.
Lúc này Tây Môn Chiến Anh cảm nhận được hàn ý lạnh thấu xương của miếng băng kia, cắn răng chống đỡ, nhìn thấy hai cô gái lại mang băng tới, trong lòng biết loại băng lạnh này nếu nhiều hơn nữa, đủ khiến người ta tổn thương do giá rét, cảm giác rét thấu xương kia khiến người ta khó mà chịu được, nàng giãy giụa thân thể nói:
- Ngươi có gan thì một đao giết ta đi.
- Vừa rồi ta đã nói qua, muốn chết cũng không dễ dàng.
Tiểu yêu nữ ngồi xuống ghế, dựa trong ghế lớn, nhìn chằm chằm Tây Môn Chiến Anh nói:
- Ta đáp ứng ngươi, còn muốn dẫn người đi xem xác của những người đó, không thể nói chuyện không tính toán gì hết. Ngươi không cần vội vàng, trước tiên chơi với ta ở đây một lát, không bao lâu ta sẽ mang ngươi tới.
Tây Môn Chiến Anh lạnh giọng:
- Nếu như ngươi không giết ta, chờ đến lúc họ đánh đến đây, ngươi muốn giết ta cũng không có cơ hội.
Tiểu yêu nữ thở dài:
- Xem ra ngươi thực sự không tin lời ta nói. Thôi vậy, ta hỏi ngươi, lúc ngươi ở dưới chân núi nhìn Thiên Vụ Phong, có nhìn thấy gì cổ quái hay không?
Tây Môn Chiến Anh cau mày nói:
- Ngươi… có ý gì?
- Nghe nói lần này Thần Hầu Phủ triệu tập tám bang mười sáu phái một nhóm chó mèo lớn, hóa ra đều là hạng người vô năng.
Tiểu yêu nữ cười hì hì:
- Chẳng qua cũng không trách các ngươi được, các ngươi chưa tới Thiên Vụ Phong, đương nhiên không biết nơi này cổ quái. Này, mông lớn, ngươi có nhìn thấy sương mù trên ngọn núi không?
- Ngươi… !
Tây Môn Chiến Anh nghe tiểu yêu nữ xưng hô mình như vậy, vừa thẹn vừa giận, hai mắt như đao, đối mặt với đôi mắt trong trẻo đen lúng liếng của tiểu yêu nữ.
Tiểu yêu nữ cười hì hì nói:
- Ngươi không thích ta gọi ngươi như vậy sao?
Nàng ta đứng dậy khỏi ghế, xoay người đưa lưng về phía Tây Môn Chiến Anh, hơi mân mê cặp mông của mình, nói:
- Ngươi xem ta, so với ta, ngươi không phải mông lớn thì là gì?
Đại Quỷ và Tiểu Quỷ tay lớn như vậy, chỉ sợ hai tay cũng không che được một bên mông của ngươi, ha ha… !
Nàng hỏi Đại Tiểu song quỷ:
- Đại Quỷ Tiểu Quỷ, các ngươi muốn sờ thử xem không?
Tây Môn Chiến Anh biết rõ tiểu yêu nữ này chuyện gì cũng làm được, hiện giờ rơi vào trong tay tiểu yêu nữ, nếu chọc giận nàng quá mức, khó tránh khỏi chịu nhục, nàng chỉ sợ hai đại hán giống như hai con dã thú kia thực sự xích tới gần, lập tức nói:
- Ngươi nói sương mù là có ý gì?
Tiểu yêu nữ quả nhiên cười nói:
- Liền nói các ngươi vụng về, chẳng lẽ các ngươi nhìn không ra, sương mù trên đỉnh Thiên Vụ Phong có gì khác?
Tề Ninh ở bên ngoài nghe vậy, trong lòng rùng mình.
Lúc hắn còn chưa lên núi, cũng cảm thấy sương mù trôi nổi trên Thiên Vụ Lĩnh hơi u ám, chỉ là hắn chưa từng tới đất tây thùy, lại biết rõ Thiên Vụ Phong bị sương mù bao quanh nhiều năm, cho nên giống như những người khác cũng không để ý quá mức.
Lúc này tiểu yêu nữ nói lời này, Tề Ninh lập tức ý thức được, sương mù trôi nổi trên phong lĩnh chắc chắn có kỳ quặc.
Tây Môn Chiến Anh dẫu sao xuất thân từ Thần Hầu Phủ, mặc dù không tính quá khôn khéo, nhưng lúc này cũng hiểu được vài phần, khuôn mặt kinh hãi, thất thanh nói:
- Chẳng lẽ… chẳng lẽ các ngươi động tay chân trong sương mù?
Tiểu yêu nữ cười khanh khách nói:
- Các ngươi lấy nhiều khi ít, mang theo nhiều người như vậy tới đây, chúng ta đương nhiên phải có chuẩn bị. Vốn nha, chúng ta muốn thiết lập bẫy rập trong núi, nhưng trong đám người các ngươi có không ít người hiểu cơ quan bẫy rập, cho dù bẫy rập giết chết một số người của các ngươi, cũng không ngăn được các ngươi lên núi.
Mặc dù tính tình nàng độc ác, nhưng dẫu sao tuổi không lớn lắm, tính tình trẻ con vẫn còn, có một số chuyện đắc ý nếu giấu trong lòng lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giờ phút này ở trong cấm địa Thiên Vụ Lĩnh, Tây Môn Chiến Anh đã là vật trong lòng bàn tay, nàng đương nhiên không thể tưởng được Tề Ninh lại đánh bậy đánh bạ đi tới nơi này, dương dương đắc ý nói:
- Sư phụ nói, người Hán có một chiêu gọi là gậy ông đạp lưng ông, ngươi đương nhiên hiểu được ý tứ.
Lúc này Tây Môn Chiến Anh cảm giác được tiểu yêu nữ nói có thể không phải giả dối, lạnh lùng nói:
- Các ngươi rốt cuộc có âm mưu quỷ kế gì?
- Các ngươi nói Hắc Liên Giáo chúng ta là yêu nhân, yêu nhân đương nhiên phải dùng âm mưu quỷ kế.
Tiểu yêu nữ nói:
- Năm trước chúng ta đã biết rõ các ngươi nhất định sẽ đánh tới, cho nên mọi người đã sớm chuẩn bị kỹ càng.
Đôi mắt nàng đảo một vòng, cười tủm tỉm nói:
- Chẳng lẽ tên tuổi Độc Vương Cửu Khê là nói chơi sao?
- Các ngươi… các ngươi hạ độc trong sương mù?
Tây Môn Chiến Anh giật mình.
Tiểu yêu nữ vỗ tay nói:
- Xem ra ngươi cũng không đần.
Không sai, các ngươi không lên núi thì thôi, chỉ cần vừa lên núi, ta cam đoan không ai có thể còn sống rời đi.
Giờ phút này Tề Ninh cũng giật mình, thầm nghĩ nếu như Hắc Liên Giáo thực sự nhờ sương mù phóng độc, vậy thì quả thực khó phát giác.
Người Miêu am hiểu cổ độc, thiên hạ đều biết, hơn nữa trong Tứ Thánh Sứ có Lão Độc Vật Thu Thiên Dịch Độc Sứ này, nếu Hắc Liên Giáo không thi triển chút độc dược, vậy quả thực xấu hổ với thanh danh của họ.
- Ngươi cũng không cần cao hứng quá sớm.
Tây Môn Chiến Anh cười lạnh nói:
- Ngươi cho rằng chỉ Hắc Liên Giáo các ngươi am hiểu độc dược? Số lượng người am hiểu độc dược trên giang hồ cũng không ít, lần này đến đây, cũng có nhiều cao thủ dụng độc, họ cũng không phải ngồi không.
Tiểu yêu nữ cười nói:
- Ngươi cho rằng sư phụ không nghĩ tới sao? Mặc dù sư phụ dụng độc vô địch thiên hạ, nhưng lão gia hỏa kia có đôi khi còn giả vờ giả vịt nói người giỏi còn có người giỏi hơn, thiên hạ này còn có rất nhiều cao thủ dụng độc, thật ra trong lòng ta hiểu được, đó là giả vờ giả vịt. Trong lòng hắn, thiên hạ không ai có thể dụng độc sánh bằng hắn.
Dừng một chút, nàng dựa vào ghế, khép chân nói:
- Hắn cũng biết, nếu như là độc dược bình thường, rất dễ bị người của các ngươi phát giác, cho nên lần này dụng độc, cũng không phải độc dược bình thường, những cao thủ dụng độc ngươi nói kia, căn bản không cách nào phát giác được.
- Các ngươi phóng độc trong sương mù, chẳng lẽ không lo lắng bản thân mình cũng trúng độc sao?
Tây Môn Chiến Anh hơi hoảng sợ trong lòng.
Tiểu yêu nữ lắc đầu nói:
- Vừa khen ngươi thông minh, ngươi lại trở nên đần độn. Tự chúng ta làm độc, chẳng lẽ bản thân không có giải dược sao?
Tây Môn Chiến Anh cười lạnh nói:
- Thiên Vụ Lĩnh kéo dài hơn mười dặm, ta cũng không tin các ngươi có thể phóng độc khắp trên núi.
Tiểu yêu nữ cười hì hì nói:
- Cũng không cần như vậy, chúng ta đã sớm nghĩ tới các ngươi sẽ đi con đường nào, phóng một ít tại chỗ các ngươi đi qua, là đủ các ngươi chịu đựng rồi.
Nàng mở to hai mắt, cười nói:
- Hơn nữa những độc dược kia sẽ không lập tức phát tác, cần chờ một khoảng thời gian, nếu như sư phụ ta tính toán đúng, chờ đến lúc người của các ngươi tới Hắc Thạch Điện, hẳn là bắt đầu phát tác rồi.
Nàng duỗi ngón tay, rung đùi đắc ý một phen, mới nói:
- Xem thời gian, gần như chính là lúc này rồi.
- Các ngươi… !
Tây Môn Chiến Anh vừa vội vừa giận:
- Hèn hạ!
- Các ngươi nhiều người bắt nạt ít người, chẳng lẽ không hèn hạ?
Tiểu yêu nữ tức giận nói:
- Sư phụ nói Thần Hầu Phủ các ngươi biết rõ dịch độc ở kinh thành không liên quan tới Hắc Liên Giáo chúng ta, lại cứ muốn đánh tới, đó là các ngươi ra tay trước. Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta tất phạm người.
Nàng lại nhảy xuống ghế, nói:
- Sư phụ nói Hắc Liên Giáo chúng ta xưa nay chỉ ở Ba Thục Tây Thùy, cũng không giao thiệp với giang hồ Trung Nguyên, nhưng Tây Môn Vô Ngân một lòng muốn đánh tới đây, rắp tâm bất lương, ta hỏi ngươi, Tây Môn Vô Ngân rốt cuộc muốn làm gì?
Tây Môn Chiến Anh quay đầu sang chỗ khác, không nhìn tiểu yêu nữ.
Tiểu yêu nữ vốn lộ vẻ tức giận, nhưng nàng nhanh chóng cười hì hì nói:
- Mông lớn, ngươi không nói cũng không sao, dù sao đến lúc đó một đám người đều bị chúng ta bắt lại, còn những sư huynh đệ Thần Hầu Phủ các ngươi nữa, đều phải trở thành tù nhân, đến lúc đó thẩm vấn từng bước, cuối cùng có thể hỏi rõ trắng đen.
Nàng quay qua nói với Đại Tiểu Song Quỷ:
- Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, các ngươi có thích mông lớn này hay không?
Đại Tiểu Quỷ đều cười ha ha, răng vàng lộ ra, cực kỳ đáng sợ.
Tiểu yêu nữ thấy thế cười nói:
- Dù sao sư phụ nói lần này kết mối thù sinh tử với Thần Hầu Phủ các ngươi, coi như ta giết ngươi rồi cũng không có gì lớn.
Nàng đi tới sau người Tây Môn Chiến Anh, vươn tay bấm một cái vào chiếc mông tròn trịa của Tây Môn Chiến Anh. Tây Môn Chiến Anh kinh hãi kêu to, tiểu yêu nữ cười ha ha nói:
- Ta hỏi ngươi, có phải ngươi đã làm lão bà họ Tề hay không?
- Tên yêu nữ ngươi, ta… ta muốn chém ngươi thành muôn mảnh.
Tây Môn Chiến Anh nghiến răng nghiến lợi.
Tiểu yêu nữ cười nói:
- Họ Tề hỗn đản vừa xấu vừa thích sắc, ngươi chắc chắn đã làm lão bà của hắn. Dù sao ngươi cũng phải chết, ta để ngươi làm lão bà của Đại Quỷ và Tiểu Quỷ, có một lần họ thích một nữ nhân, tranh đoạt để nàng làm vợ, nhưng đáng tiếc khí lực của hai tên này quá lớn, kéo nữ nhân kia thành hai nửa, không làm được lão bà… !
Nàng nhìn về phía Đại Tiểu Song Quỷ hỏi:
- Đại Quỷ Tiểu Quỷ, có phải các ngươi rất khó chịu không?
Đại Tiểu Song Quỷ lập tức lộ vẻ bi thương, nhìn đối phương, trong mắt xuất hiện vẻ giận dữ.
Tiểu yêu nữ thở dài:
- Lần này các ngươi cũng đừng tranh đoạt, nếu không lại không có lão bà rồi. Tiểu Quỷ, ngươi nhỏ hơn Đại Quỷ, phải nhường cho Đại Quỷ, lần này để mông lớn làm lão bà của Đại Quỷ trước, sau đó lại làm lão bà của ngươi, được không?
Đại Tiểu Song Quỷ nhìn nhau, Tiểu Quỷ do dự một chút, gật nhẹ đầu. Đại Quỷ nhếch miệng cười cười, đưa tay vỗ vai Tiểu Quỷ, dường như muốn ngỏ ý cảm ơn.
Tề Ninh thấy tiểu yêu nữ như vậy, trong lòng càng chán ghét, nhìn thấy Đại Quỷ đã đi tới Tây Môn Chiến Anh, biết rõ chuyện không ổn, hắn nắm chặt hàn nhận trong tay. Hắn đương nhiên không thể mắt nhìn Tây Môn Chiến Anh bị làm bẩn, cho dù liều mạng cũng cần bảo vệ Tây Môn Chiến Anh.
Hai nữ tử người Miêu kia cũng không dám nhìn nữa, quay lưng rời đi. Tiểu yêu nữ mặt mày tươi cười, mang theo vẻ tò mò nhìn chằm chằm.
Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy Đại Quỷ nở nụ cười dữ tợn miệng đầy răng vàng, đi tới gần mình, sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng nói:
- Ngươi… nếu ngươi đụng vào ta một cái, ta… ta sẽ… !
Muốn nói vài lớn uy hiếp, nhưng giờ phút này bị dây thừng trói chặt, nếu đe dọa, chỉ khiến đối phương giễu cợt mà thôi.
Tiểu yêu nữ một tay nâng cằm cười nói:
- Lần trước họ Tề hỗn đản cứu được ngươi, lần này để xem còn có ai có thể cứu ngươi.
Mắt thấy Đại Quỷ đưa tay tới, muốn bắt lấy ngực mình, Tây Môn Chiến Anh rét lạnh trong lòng, thầm nghĩ mình chết cũng không thể bị kẻ này lăng nhục làm bẩn.
Nàng muốn cắn lưỡi tự vẫn, đúng lúc này lại nghe được một tiếng rầm vang lên, tiếng này cực kỳ đột nhiên, mọi người nhìn lại theo tiếng động, liền thấy một cánh cửa sổ bay thẳng tới.

Người ra tay ngoài cửa sổ chẳng ai khác ngoài Tề Ninh. Hắn thấy tình thế Tây Môn Chiến Anh nguy cấp, không do dự thêm nữa, vỗ lên cửa sổ một chưởng. Hắn dự định phá cửa sổ vào phòng, nên cố gắng tạo ra âm thanh càng nhỏ càng tốt.
Chỉ là nội lực của hắn ẩn chứa trong một chưởng này quá sâu, đánh văng cánh cửa sổ ra ngoài.
Lực trên cánh cửa sổ chưa tan hết, cánh cửa đã đánh về phía tiểu yêu nữ. Bóng người nhoáng lên, là Tiểu Quỷ đứng chắn ngang ngăn lại, đánh ra một quyền. Nắm đấm cứng chắc đánh vào cánh cửa sổ, khiến nó chia năm xẻ bảy. Cũng đúng lúc này, Tiểu Quỷ thấy một bóng người ép tới gần mình.
Người chưa tới, một lưỡi dao sắc bén đâm về phía ngực gã.
Cơ thể Tiểu Quỷ to lớn, nhưng không hề chậm chạp, ngược lại khá là linh hoạt. Gã nghiêng người tránh, thuận tay đưa ra muốn bắt lấy đầu vai Tề Ninh.
Tề Ninh dượm né tránh, nhưng hắn chợt nhớ tới thần công của mình, bèn cố ý chậm lại một nhịp, để cho bàn tay lớn của Tiểu Quỷ vỗ lên đầu vai mình. Hắn có nội lực bảo vệ cơ thể, nên mặc dù cú vỗ của Tiểu Quỷ không nhẹ, nhưng hắn chỉ cảm thấy hơi đau.
Đòn tấn công này không thể gây tổn thương tới gân cốt của hắn.
Cũng trong nháy mắt đó, hắn hấp thụ nội lực của Tiểu Quỷ vào cơ thể.
Tiểu Quỷ vỗ một chưởng vào đầu vai Tề Ninh, cứ tưởng có thể đập gãy xương vai của Tề Ninh. Gã không ngờ hắn bình yên vô sự, lực đạo trên tay gã thì như đá chìm đáy bể, ngay sau đó gã cảm thấy cả cánh tay mềm nhũn. Kình khí trong cơ thể không chịu nghe lời, dồn hết vào cánh tay gã, dũng mãnh chạy đến lòng bàn tay.
Tề Ninh tay phải cầm Hàn Nhận, không hề do dự đâm vào bụng Tiểu Quỷ. Mặc dù nội lực Tiểu Quỷ bị tiết ra ngoài, có chút bối rối, nhưng gã đã đề phòng chiêu thức ấy của Tề Ninh, tay kia cũng tham gia vào cuộc chiến, đúng lúc bắt được cổ tay đang đâm tới của Tề Ninh. Sau đó gã mới nhận ra là cả cánh tay này cũng trở thành một cầu nối cho nội lực gã tiết ra ngoài.
Thần công quỷ diệu huyền bí, cơ thể người luyện tập có tất cả mười một chỗ có thể hấp thụ chi nguyên, cổ tay cũng là một trong số đó.
Tây Môn Chiến Anh đã chuẩn bị cắn lưỡi tự vẫn, sợ bị Đại Quỷ làm bẩn, nào ngờ khi nàng đã ở bước đường cùng thì có người phá cửa sổ xông vào. Nàng nhận ra là Tề Ninh rồi thì vừa mừng vừa sợ.
Tiểu yêu nữ không ngờ có người dám xâm nhập vào đây, trên gương mặt cười đầy vẻ kinh hãi.
Đến khi tiểu yêu nữ nhận ra là Tề Ninh, càng sợ hãi hơn, và cảm thấy chuyện này thật khó tin.
Lần trước nàng bị thuộc hạ của Tề Ninh đánh bị thương, vừa phẫn hận vừa ôm lòng sợ hãi Tề Ninh.
Giờ nhìn thấy Tề Ninh hiện thân, sau cơn giật mình nàng ta cảm thấy vài phần sợ hãi toát ra tự đáy lòng.
Đại Quỷ thấy Tề Ninh phá cửa sổ xông vào, lập tức bỏ Tây Môn Chiến Anh xuống, đi về hướng Tề Ninh. Gã thấy Tiểu Quỷ vỗ một chưởng vào đầu vai của Tề Ninh, ngỡ rằng Tề Ninh nhất định gãy vai gãy xương. Gã không ngờ gương mặt Tề Ninh không hề đổi sắc, gương mặt lông lá của gã hơi sững sờ. Gã lập tức nhận ra cơ thể Tiểu Quỷ đang khẽ run rẩy, liền lộ vẻ dữ tợn, xách lấy một cái ghế, bước nhanh tới, gã giơ cao chiếc ghế lên nện xuống Tề Ninh.
Thân thể Tề Ninh chớp động. Bàn tay to lớn của Tiểu Quỷ như bị dán dính trên đầu vai Tề Ninh, bị hắn kéo theo. Cú đập ghế của Đại Quỷ vừa hung vừa mạnh, không để lại chút sức nào, gã nào ngờ Tề Ninh kéo cả Tiểu Quỷ theo khiến chiếc ghế giáng thẳng xuống đầu Tiểu Quỷ.
Rầm!
Một tiếng động vang lên. Đầu Tiểu Quỷ nở hoa. May mà thân thể gã có thiên phú dị bẩm, không cần lo lắng cho tính mạng. Thế nhưng gã cũng bị ngã mẻ đầu sứt trán, máu tươi chảy ròng ròng.
Nội kình trong cơ thể Tiểu Quỷ không ngừng bị hấp thu, gã đang bối rối, chẳng ngờ còn bị Đại Quỷ đập cho một ghế khiến gã tối tăm mặt mũi, từ yết hầu phát ra tiếng gầm như dạ thú, mắt hung dữ trừng Đại Quỷ.
Dường như Đại Quỷ cũng thấy hổ thẹn chút chút, không dám nhìn Tiểu Quỷ. Gã giơ nắm tay lên, đấm về phía Tề Ninh.
Bấy giờ tiểu yêu nữ cũng khôi phục tinh thần, vội nói:
- Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, mau bắt hắn lại, đừng để hắn chạy thoát!
Đại Quỷ quyền ra như chùy. Tề Ninh lập tức lùi về sau. Tiểu Quỷ mặc cho nội lực tiết ra, tích hết khí lực toàn thân hòng khóa chặt Tề Ninh lại không cho hắn động đậy.
Đại Tiểu Song Quỷ tuy có vẻ ngoài thô kệch, nhưng võ công của hai gã không yếu, tốc độ không thể nói là chậm được. Tề Ninh bị Tiểu Quỷ kéo lại, mặc dù có thể né được vài quyền của Đại Quỷ, nhưng phải vác theo một tráng hán tránh né, hắn bị vướng tay vướng chân. Đại Quỷ bọc ra sau lưng Tề Ninh, thụi một quyền nhắm thẳng phần lưng hắn.
Tề Ninh nghe có luồng gió mạnh ập về phía lưng mình, hai mắt lạnh đi. hắn không né tránh, ngược lại đưa lưng về phía Đại Quỷ.
Tây Môn Chiến Anh thấy thế, nghẹn ngào thốt lên:
- Cẩn thận…!
Ầm!
Một quyền nặng nề của Đại Quỷ đánh lên lưng Tề Ninh. Thân hình Tề Ninh chao đảo, lưng hắn đau nhói nhưng hắn cố gắng gượng.
Cũng chính trong chớp nhoáng này, Đại Quỷ cảm giác khí lực trên nắm tay gã nhanh chóng biến mất. Gã muốn thu tay lại nhưng đã muộn màng.
Mười một vị trí kinh mạch hấp thu nội lực trải khắp cơ thể, trên lưng cũng có một vị trí. Tề Ninh cảm thấy được Đại Quỷ ra quyền từ phía sau, biết rõ nếu nắm đấm không thể đánh vào đúng huyệt vị thì không cách nào dùng thần công đối phó, nên hắn quyết đoán chủ động đưa huyệt vị của mình ra đỡ đòn.
Đại Quỷ không biết điều kỳ lạ trong đó, đánh vào chỗ mà Tề Ninh hi vọng gã đánh vào nhất, trong nhất thời cũng trở nên giống như Tiểu Quỷ, nội lực ồ ạt tiết ra ngoài.
Lúc này Đại Tiểu Song Quỷ một trước một sau ép chặt Tề Ninh ở giữa. Hình thể hai gã đều to lớn, Tề Ninh chỉ đứng tới ngực hai gã.
Hình ảnh ba người đứng cùng nhau, thoạt trông hết sức buồn cười.
Tiểu Yêu Nữ mở to đôi mắt, kêu lên:
- Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, các ngươi làm gì đó?
Thật ra lần trước Tề Ninh đã thi triển thần công ngay trước mặt tiểu yêu nữ. Lần đó Thu Thiên Dịch bị Tề Ninh hấp thụ không ít nội lực, nhưng tiểu yêu nữ là người ngoài cuộc nên không hiểu được huyền cơ trong trận đấu, càng không biết Tề Ninh luyện võ công thần kỳ có thể hấp thụ nội lực của người khác.
Thu Thiên Dịch hiểu rõ nguyên nhân, nhưng y tự xưng là tông sư, tai nạn xấu hổ suýt chết trên tay thần công của Tề Ninh y muốn giấu càng kín càng tốt, đâu thể nói với người khác được. Chính vì thế, đến giờ tiểu yêu nữ vẫn không biết điểm mấu chốt trong đó.
Đại Tiểu Song Quỷ chưa phải là cao thủ đứng đầu, thêm vào đó trí tuệ của họ có hạn, khi bị Tề Ninh hấp thu nội lực họ không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ muốn rút tay về…
Tề Ninh vốn đang hút nội lực của hai người, họ còn chủ động ra lực, nội lực hai người tuôn ra ào ào như lũ cuốn. Chỉ một khoảng thời gian ngắn, họ đều tỏ ra vô cùng uể oải.
Tiểu yêu nữ là người tinh quái, thấy cảnh này, tuy nàng không rõ nguyên nhân nhưng cũng đoán được có lẽ Đại Tiểu Song Quỷ bị tổn thất nặng. Nàng mạnh mẽ xoay người, trong tay nhanh chóng xuất hiện một ống trúc, nàng bưng ống trúc nhắm vào Tề Ninh.
Tề Ninh đã sớm đoán ra tiểu yêu nữ sẽ ra tay. Thấy nàng bưng ống trúc, hắn biết ngay là trong đó chứa tên tẩm độc.
Sư phụ của tiểu yêu nữ – Thu Thiên Dịch chính là lão độc vật số một thiên hạ hiện nay, công phu dùng độc của tiểu yêu nữ tất nhiên sẽ không quá yếu. Nếu bị tên độc của nàng bắn trúng thì hậu quả thật khó lường.
Chỉ là tới giờ vẫn không có ai khác xâm nhập vào, khiến Tề Ninh yên tâm hơn. Hắn từng lo lắng nơi đây có mai phục khác, giờ xem ra, giáo chúng của Hắc Liên giáo đã bị điều đi chiến đấu với quần hào tiến đánh đỉnh Thiên Vụ, ở đây chỉ còn mấy người này.
Tiểu yêu nữ vừa định mở cơ quan trên ống trúc thì chợt thấy Tề Ninh có động tác mới. Hắn xoay vòng thật nhanh, Đại Quỷ và Tiểu Quỷ lạp tức bị Tề Ninh xoay theo, trông như một con quay lớn.
Nội lực của Tề Ninh bấy giờ hơn xa Đại Tiểu Song Quỷ. Nội lực của Song Quỷ bị hắn hấp thụ, tiêu hao nhiều theo thời gian. Lúc này Tề Ninh không tốn nhiều sức lực nhưng vẫn có thể xoay Đại Quỷ Tiểu Quỷ, những người có thân hình đồ sộ hư chong chóng.
Tiểu yêu nữ dõi mắt theo hình bóng ba người đan xen nhau, ống trúc trong tay lúc chĩa trái khi lại nhắm về bên phải, bối rối không biết nhắm vào đâu mới chính xác.
Tiểu yêu nữ lo lắng ra mặt. Con ngươi nàng đảo một vòng, chợt nàng chĩa ống trúc về phía Tây Môn Chiến Anh, hô lớn:
- Tề Ninh, ngươi mau thả Đại Quỷ, Tiểu Quỷ ra, nếu không ta sẽ một mũi tên bắn chết nàng ta!
Tề Ninh dừng lại ngay lập tức.
Hắn nhìn thẳng vào tiểu yêu nữ, cười lạnh, nói rõ ràng từng chữ:
- Nếu ngươi dám làm nàng bị thương, ta chắc chắn sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.
- Ngươi… Nguoi thả họ ra, ta… ta sẽ thả mông lớn.
Tiểu yêu nữ nói.
Lúc này nội lực cả hai Quỷ đã bị hút đi hơn phân nửa, ánh mắt họ đờ đẫn, uể oải không sức sống, họ đang hấp hối. Tề Ninh cười lạnh, đáp:
- Ngươi nhiều mưu ma chước quỷ, ta không tin ngươi.
- Vậy… Vậy ngươi muốn thế nào?
Tiểu yêu nữ tuy có tính tình ác độc nhưng có thể nhận ra nàng vẫn còn chút quan tâm tới tính mạng của hai Quỷ. Nàng cắn răng, cò kè:
- Ngươi có thể vào Mê Hoa cốc, nhưng chắc chắn không thể ra ngoài.
Tề Ninh nghĩ bụng thì ra nơi đây được gọi là Mê Hoa cốc, nhưng vẻ mặt hắn không chút thay đổi. Hắn hỏi:
- Vậy ngươi biết đường ra?
- Tất nhiên là ta biết rõ.
Tiểu yêu nữ trả lời:
- Ngươi thả hai Quỷ ra, ta sẽ thả mông lớn ngay, còn có thể chỉ đường cho ngươi. Không có ta chỉ đường, ta khẳng định ngươi sẽ không ra được.
Tề Ninh hiểu rõ tiểu yêu nữ tuyệt đối không thể hết lòng giữ lời hứa, nhưng hắn vẫn nói:
- Vậy được, ta ném họ qua, ngươi bắt lấy đi này!
Cánh tay trái của hắn giương lên.
Đại Quỷ bị hắn ném ra trước, đang bay tới chỗ tiểu yêu nữ. Tiểu yêu nữ hoảng sợ, vội tránh sang bên trái, nào ngờ một bóng người đập vào mắt nàng. Khó khăn lắm nàng mới tránh được Đại Quỷ, nào ngờ vẫn bị đụng thẳng vào người. Thì ra là Tề Ninh đã ném cả Tiểu Quỷ ra ngay sau đó.
Tiểu Quỷ va sầm vào thân hình mảnh khảnh của tiểu yêu nữ. Cơ thể thiếu nữ linh hoạt nhưng nhỏ xinh, sao chống đỡ được. Nàng bị đánh bay ra ngoài.
Hai nữ tử Miêu gia đứng gần đó hoa dung thất sắc, kinh hô thành tiếng. Khi hai nàng lấy lại tinh thần, Tề Ninh đã ngồi xổm bên người tiểu yêu nữ với một đầu gối chống lên bụng tiểu yêu nữ và Hàn Nhận trong tay hắn đang chĩa thẳng vào cổ họng nàng ta.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, hai Miêu nữ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mọi thứ đã kết thúc.
Đại Tiểu Song Quỷ ngã rạp trên đất không nhúc nhích, hơi thở mỏng manh như đang hấp hối.
Tiểu yêu nữ bị Tiểu Quỷ tông vào, văng ra, ngã trên đất một cú đau điếng, nàng chỉ cảm thấy cả người mệt rã rời không còn sức, lại bị Tề Ninh kề Hàn Nhận lên cổ, nơi đáy mắt ánh lên sự sợ hãi, khóe môi xinh xắn tràn một tia máu tươi.
Nàng oán hận nói:
- Tề Ninh, tên đại hỗn đản nhà ngươi, nhất định… Nhất định chết không yên lành!
- Rơi vào tay ngươi, e rằng ta sẽ chết không yên lành thật đó.
Tề Ninh lạnh lùng cất tiếng:
- Nhưng giờ ngươi đã rơi vào tay ta, ta tất nhiên cũng muốn khiến ngươi chết không được yên.
Hắn nhìn về phía hai Miêu nữ, đoạn chỉ vào một người va ra lệnh:
- Ngươi qua đó, cởi dây thừng cho nàng!
Nói rồi hắn chỉ sang Tây Môn Chiến Anh.
Miêu nữ thoáng do dự. Tề Ninh lạnh giọng:
- Nghe không hiểu hả? Vậy là muốn ta giết người rồi.
Hắn siết chặt tay, tiểu yêu nữ liền cảm giác được, nàng òa khóc nức nở và nói:
- Còn không mau cởi trói! Hu hu hu hu…
Thank You to Phương Linh For This Useful

Bạn cần đăng nhập để bình luận