Cẩm Y Xuân Thu

Chương 164: Tiên Nhi


Chợt có tiếng chiêng vang lên, từ trên phảng vương vang lên một tiếng:
- Xin tuyên bố cuộc bình chọn hoa hậu sông Tần Hoài đã có kết quả….!
Tứ phía lập tức yên tĩnh.
Đại đa số người không biết lúc trước hai thuyền hoa của Dương Ninh và Thế tử Hoài Nam Vương đã xảy ra xích mích, chỉ thắc mắc tại sao kết quả công bố chậm như vậy, giờ nghe thấy chuẩn bị công bố kết quả ai nấy đều nín thở.
- Hôm nay chọn ra tứ phi Tần Hoài, là Tiên Nhi, Lạc Ngưng, Đổng Xảo Xảo, và Ngô Bạc Nhi!
Tiếng nói kia vang lên rất xa:
- Hoa hậu là….
Không chờ người kia nói nốt câu, xung quanh vang lên ầm ầm:
- Thẩm Kiều Nô!
Hôm nay, kể cả Giang Tùy Vân của Đông Hải và mấy vị công tử nhà giàu cùng ra tay, Thẩm Kiều Nô không muốn làm hoa hậu cũng khó.
- Một hậu bốn phi, đều là nhờ chư khách cổ động.
Giọng nói kia lại tiếp tục vang lên:
- Hiện giờ sẽ tuyên bố ân khách của tất cả các vị cô nương…
Người nọ đọc từng cái tên, đương nhiên, không cần tranh cãi, Chu Vũ Thần trở thành ân khách lớn nhất của Thẩm Kiều Nô, dựa theo quy củ của sông Tần Hoài, ba ngày tiếp theo Thầm Kiều Nô sẽ phục thị Chu Vũ Thần, mà Chu Vũ Thần sẽ trở thành vị khách quý đầu tiên của Thẩm
Kiều Nô.
Nhưng chuyện khiến người ta bất ngờ nhất là, mặc dù Trác Tiên Nhi có gần hai nghìn kim thưởng, nhưng giá cao nhất là ba trăm kim của Giang Thành.
Kết quả tuyên bố xong xuôi, bốn phía ầm ầm, có tiếng chửi bậy, cũng có tiếng ủng hộ.
Bát diễm Tần Hoài đều có ân khách, hết thảy đều xong xuôi, nên đi thì nên đi. Trước đó trên sông Tần Hoài đã chuẩn bị năm thuyền hoa mới tinh, một hậu bốn phi mỗi người một thuyền. Phảng Vương đã phái người đưa năm vị cô nương lên năm thuyền hoa, sau đó phái hoa thuyền tinh mỹ chờ đón ân khách của mình.
Đèn dầu đu đưa trong gió, hai chiếc hoa thuyền đã tới, mỗi thuyền có một nha hoàn đón khách lên thuyền hoa.
Thấy đêm càng sâu hơn, Dương Ninh lo lắng trong phủ, không muốn ở lâu hơn, bèn định cáo lui về phủ trước. Mấy người Chu Vũ Thần cũng tới, chắp tay mời:
- Hầu gia, Thẩm Kiều Nô may mắn đoạt ngôi hoa khôi, nếu Hầu gia không ghét bỏ, kính mời đi xem một điệu nhảy của Thẩm cô nương.
Dương Ninh khẽ giật mình, hắn lập tức hiểu ra, ý của Chu Vũ Thần là muốn để mình làm khách quý của hoa khôi.
Hôm nay hắn tới mục đích ban đầu là muốn tìm Viên Quang Vinh đòi một ngàn lượng bạc kia, ai ngờ trong một đêm đã xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy.
Tuy trên sông Tần Hoài gió trăng vô biên, sắc đẹp say lòng người, nhưng hắn thật sự không có ý định ở lại nơi này.
Hắn hiểu ý của Chu Vũ Thần, đối với mấy vị con cháu phú gia này, Thẩm Kiều Nô là món hàng phải bỏ một khoản tiền khổng lồ mới có được. Nàng có thân hoàn bích, trong mắt bọn họ, không thể nghi ngờ gì chính là một bảo vật trân quý, tối nay Dương Ninh cứu nguy cho họ, hẳn mấy người này muốn dùng điều này thể hiện lòng cảm tạ của mình.
Lúc này, Thẩm Kiều Nô, đơn giản chỉ là một lễ vật mà thôi.
Hắn cười ha hả:
- Hoa khôi Tần Hoài hôm nay thanh danh lan xa, không nói đến việc ta không có hứng thú gì với nàng, cho dù thật sự có hứng thú đi nữa, tối nay cũng không thể lên thuyền.
Mấy người nhìn nhau không hiểu ý hắn.
Dù sao Viên Quang Vinh cũng xuất thân thư hương môn đệ, bèn bước lên giải thích:
- Đại Tướng quân mới mất không lâu, một khi Hầu gia lên thuyền của Thẩm cô nương, cây to gió lớn, không mấy chốc sẽ truyền khắp Kinh thành, có ảnh hưởng lớn tới danh dự Hầu gia.
Chu Vũ Thần giật mình tỉnh ngộ tự trách:
- Tại ta tại ta. Hầu gia, là chúng ta cân nhắc không chu toàn.
Dương Ninh cười cười:
- Các ngươi cũng là có ý tốt thôi, làm sao ta trách các ngươi được. Các ngươi tới Kinh thành một lần cũng không dễ dàng, tối nay cứ cẩn thận thưởng ngoạn đi, ta cáo từ trước.
- Hầu gia, hoa khôi quả thật được chú ý nhiều.
Đột nhiên Giang Thành lên tiếng:
- Nhưng hoa phi thì kém hơn nhiều lắm. Lúc trước khi Trác Tiên Nhi đánh đàn, dường như Hầu gia đã đắm chìm trong đó, xem ra hết sức tán thưởng tiếng đàn của nàng.
Gã giơ tay:
- Hầu gia, chúng ta không có yêu cầu gì khác, chỉ mong Hầu gia có thể tới nghe Trác cô nương gảy một khúc.
Dương Ninh hơi cau mày, Viên Quang Vinh ở bên cạnh khuyên nhủ:
- Hầu gia, chỉ là nghe một khúc đàn, không có ảnh hưởng gì. Nếu người còn từ chối nữa, ta sợ là bọn họ sẽ cảm thấy bất an.
Chu Vũ Thần vội la lên:
- Đúng vậy, Hầu gia, tuy….tuy chúng ta chỉ là mấy thương nhân, nhưng….nhưng mong Hầu gia cho chúng ta chút mặt mũi này.
Ánh mắt mấy người đầy chờ mong.
Dương Ninh hiểu, với mấy người họ, lên thuyền của Trác Tiên Nhi không phải là tầm hoa vấn liễu gì, chỉ là một phần hậu lễ thôi. Đại lễ đưa ra rồi, hắn từ chối mãi cũng khiến người ta không yên tâm.
- Hầu gia, tiểu thư đã chuẩn bị xong xuôi, kính mời Hầu gia tới một lúc.
Cô nương tới chờ đón ngọt ngào cười mời.
Mười dặm Tần Hoài sáng rực rỡ, liễu uyển chuyển đưa lời tương tư.
Trăng gió như thế, không khí như thế, bất kỳ nam tử nào cũng rất khó mà từ chối một lời mời như thế.
Thật tình trong lòng Dương Ninh cũng muốn tạo quan hệ với mấy người kia, lúc này còn từ chối nữa sẽ có phần hơi quá không nể mặt người ta. Hơn nữa, chỉ nghe một khúc đàn, cũng không ảnh hưởng gì tới toàn cục, do dự một chút cuối cùng hắn khẽ gật đầu.
Mấy người kia thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Thi hoa hậu đã chấm dứt, đám người bên bờ sông đã tán đi, cảnh đêm rất sâu, rất nhiều thuyền hoa cũng tản đi, nhạc hết người tán, đèn sông Tần Hoài vẫn nhiều như sao rơi nhưng lạnh hơn mấy phần.
Dương Ninh đi theo cô nương kia lên thuyền hoa. Đoạn Thương Hải một tấc không rời cũng đi theo, thuyền nhỏ nhộn nhạo, không bao lâu sau thì thấy một con thuyền hoa khác, trên treo đèn dầu, lan can lục bích, phủ vải đỏ sẫm, đèn dầu chiếu vào buồng nhỏ màu lam thêm vài phần yên chi lả lướt, lại điểm nét khoáng đạt trí tuệ.
Thuyền hoa nhỏ tới bên cạnh thuyền hoa lớn, Dương Ninh có thể nhìn rõ trên đó, trong ô cửa sổ có đèn cung đình sáng ngời, một vị giai nhân đang đứng bên cửa sổ, thấy ánh mắt của hắn, cửa sổ liền đóng lại.
Lên thuyền hoa, cô nương dẫn đường đưa hắn đến buồng nhỏ, vén mành trúc, cực kỳ cẩn thận thưa:
- Hầu gia, Tiên Nhi tiểu thư đang chờ bên trong.
Cô nương này không biết Dương Ninh, nhưng vừa rồi nghe bọn người Chu Vũ Thần nói chuyện xưng hô với hắn là Hầu gia, biết thân phận nam nhân trẻ tuổi này không tầm thường, nhưng trên sông Tần Hoài, ân khách không phú thì quý, nàng gặp mãi cũng quen, không lạ lẫm lắm.
Trước cửa khoang treo hai ngọn đèn phủ lụa có thêu gì đó, nhưng hắn chỉ nhìn lướt qua rồi bước vào trong khoang thuyền, còn Đoạn Thương Hải cực kỳ hiểu chuyện dừng lại ở boong.
Mành trúc tú lệ tinh xảo, trong khoang thuyền như mộng ảo tràn ngập nhu tình.
Trong lư hương hình phượng bay bằng đồng đốt thụy não hương say lòng người, mùi hương nồng nàn khiến cho người bước vào thuyền hoa càng thêm say đắm.
Trong khoang thuyền đốt mấy cây nến đỏ, thậm chí có có cả cây lớn bằng cánh tay trẻ con, xem chừng đốt một buổi tối cũng không hết.
Màn vén sang một bên, chân vàng nhẹ nhàng rủ xuống, lư hương đốt dìu dịu tỏa ra mùi hương nồng nàn, khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu. Trên bàn bày một chiếc đàn ngọc cổ xưa, không biết có phải cây đàn cổ vừa nãy đã dùng không.
Hắn nhìn thoáng qua, không thấy Trác Tiên Nhi đâu, chợt nghe có tiếng bước chân nhè nhẹ, từ phía sau bình phong đối diện, một bóng người yểu điệu dịu dàng bước ra. Bình phong kia vẽ tranh mỹ nữ tư thái thướt tha, nhưng so với giai nhân này, cung nữ trong tranh cũng ảm đạm hơn vài phần.
Thân ảnh kia là một nữ tử màu tím cực kỳ xinh đẹp, dường như nàng vừa tắm rửa xong, tóc dài buông xõa, khuôn mặt ửng đỏ, trong đôi mắt đẹp sáng nhè nhẹ ý cười, trên người tản ra mùi hương tinh dầu thơm ngát. Tư trang này lại càng làm nổi bật lên nét xinh đẹp của nàng.
Nàng khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt như nước thu hơi chuyển, Dương Ninh tựa như bị trúng một mũi tên, mang tên Kinh Diễm!
Kinh diễm đến mức khiến cho hắn phải kinh ngạc.
Hắn làm người hai kiếp, cuộc sống xa hoa trụy lạc trải qua không ít, đương nhiên cũng từng gặp quá nhiều mỹ nhân, nếu nói là ngũ quan tinh mỹ thì không phải chưa từng thấy người xuất sắc như mỹ nữ trước mặt đây, nhưng nói về cái đẹp hoàn mỹ, thì lại cực kỳ hiếm thấy.
Không nói kiếp trước, chỉ nói kiếp này.
Thật ra tiểu yêu nữ A Não rất xinh đẹp, nhưng so với cô nương trước mắt thì chỉ như một đứa nhỏ chưa lớn hết. Cố Thanh Hạm đẹp, phong độ tư thái xuất chúng, cũng là mỹ nhân hiếm thấy, nhưng lại quá thành thục tang thương, nàng không có phong tình, khiến cho lòng người nhạt bớt. Nhưng cô nương này tựa như không cần cố tỏ ra phong tình, chỉ dùng một đôi mắt như sóng nước đen lay láy cũng kéo người ta sa vào đó mà quên hết mọi thứ.
Nụ cười nhu hòa của nàng không bày ra vẻ vũ mị, có lẽ là vừa mới xuất đạo, tạm thời còn chưa nhuốm bụi trần, vẫn có vài phần trong sáng.
Dương Ninh nhìn nàng cảm thấy hơi xúc động, thầm nghĩ mỹ nhân như vậy lại lưu lạc phong trần, lòng hơi tiếc hận.
Nhưng nghĩ lại thì cũng hiểu đây là điều bình thường, sông Tần Hoài là bảo địa phong nguyệt của Đại Sở, có thể tham tuyển hoa khôi đương nhiên không phải dong chi tục phấn thông thường.
- Tiên Nhi bái kiến Hầu gia!
Nàng bước lên nhẹ nhàng thi lễ, cười chào:
- Lần đầu tiên Tiên Nhi có thể phục thị Hầu gia, là phúc khí của Tiên Nhi.
Trong khoang thuyền cực kỳ ôn hòa, nàng cũng không mặc nhiều xiêm y, bước qua buộc cửa khoang lên, dưới ánh nến đỏ thướt tha vô hạn.
Tuy Dương Ninh không tính là lão luyện hoa tràng, nhưng cũng không phải nghé con mới lớn, chỉ là dưới cổ hương này, lại đối mặt một nữ tử phong trần vẫn còn thân hoàn bích, hắn chưa từng trải qua. Hắn bèn bước tới bên cạnh đàn cổ, duỗi một ngón tay nhẹ nhàng nghịch một chút, gẩy đàn.
- Hầu gia cũng thích đánh đàn sao?
Trác Tiên Nhi bước tới sau lưng hắn, ôn nhu hỏi:
- Hầu gia, thiếp hầu hạ người cởi áo khoác trước!
Dương Nhinh do dự một lát, “Ừ” một tiếng, nàng bèn cởi áo khoác cho hắn, cẩn thận gấp lại để sang một bên, cực kỳ chu đáo.
- Hầu gia có muốn nghe Tiên Nhi đàn một bài không? Vừa vặn mong Hầu gia chỉ điểm một hai.
Nàng nhẹ nhàng tới bên đàn, thong dong ngồi xuống.
Dương Ninh cười nói:
- Cô nương không cần khách khí, ta đâu có hiểu âm luật gì, nói gì tới chỉ điểm.
Hai gò má tuyết trắng của nàng hơi ửng lên, dưới nến đỏ lại cang xinh đẹp, bàn tay trắng nõn đặt trên bàn trà, khẽ cắn răng, cúi đầu thấp giọng thưa:
- Vậy…..Vậy Hầu gia chuẩn bị an giấc chứ?
Nàng nói chuyện nhưng hơi thở hơi gấp, ngực sữa phập phồng, rung động tâm hồn.


Chẳng những Tiên Nhi rất đẹp, mà giọng nói cũng rất ngọt.
Trong lời mời của nàng đã mang ý mời, nhưng Dương Ninh chỉ cười nhạt đáp:
- Bây giờ còn sớm!
Nàng bèn đi tới bên cửa sổ, mở ra một chút, nhìn thoáng qua bên ngoài, lại lập tức đóng lại, quay đầu cười yếu ớt:
- Vậy Tiên Nhi hầu hạ Hầu gia tắm rửa thay đồ!
Mỗi một lời nói cử động của nàng, tuy không cố tình làm ra vẻ, nhưng lại rất có tư thái quyến rũ tự nhiên.
Từ dung nhan đến cử chỉ của nàng hiển nhiên đã được bồi dưỡng nhiều năm.
Đúng lúc này thì bên ngoài có tiếng động, cửa nhỏ mở ra, hai nha hoàn nâng một cái thùng lớn cao hơn nửa người vào đặt trong phòng. Cả hai liếc nhìn Dương Ninh, che miệng cười khẽ, lui ra ngoài.
- Làm cái gì vậy?
Dương Ninh sững sờ, lập tức hiểu ra.
Rất nhanh hai nha hoàn kia lại tiến vào, đều mang theo thùng nước ấm đổ vào trong thùng lớn. Tựa như cả hai người đều muốn nhìn thấy vị ân khách đầu tiên của cô nương nhà mình là nam nhân thế nào, nên vừa rót vừa thi thoảng nhìn dò xét. Tuy da mặt Dương Ninh không tệ, nhưng vẫn hơi xấu hổ, xoa xoa cằm lẩm bẩm:
- Ta còn chưa muốn tắm.
Hai nha hoàn đổ được hơn phân nửa thùng nước ấm, thử xem nhiệt độ thế nào, đặt đồ tắm lại rồi quay người đi ra ngoài.
- Trác cô nương, chuyện này…..
Dương Ninh còn chưa nói xong thì thấy một nữ đồng cầm cái lẵng đầy cánh hoa vào, hiện giờ đã vào đông, hắn rất tò mò những cánh hoa này từ đâu mà có.
Nữ đồng vung tay lên một cái, cánh hoa rơi lả tả, đa số rơi vào thùng nước, một ít bay ra ngoài, ngũ sắc bay bay, mùi hương nồng nàn, hoa rơi rực rỡ, khiến cho lòng người bay bay.
Nước trong thùng gỗ nóng hổi, trong không khí tràn ngập hương xử nữ, còn có mùi hoa, khiến cho người ta như lạc vào mộng.
Nữ đồng ném hết hoa mới khom người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại. Dương Ninh nhìn thấy vậy, thầm nghĩ tiền nào của nấy, Giang Thành bỏ ra ba trăm kim chiếm Trác Tiên Nhi, hiện giờ xem ra không guổng công. Mỹ nhân như Trác Tiên Nhi không dùng tiền mà cân đo được, mà mức độ phục vụ cũng cực kỳ hiếm thấy.
Hắn đưa mắt nhìn theo nữ đồng kia rời đi, tới khi quay đầu lại thì biến sắc, thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên.
Chỉ thấy Trác Tiên Nhi đã cởi áo nới đai từ khi nào, chỉ còn mặc áo lót, trong trắng lộ hồng băng cơ ngọc cốt đang đứng dưới ánh nến càng thiêu đốt mắt người nhìn.
- Tiên Nhi cô nương, chuyện này….
Yết hầu Dương Ninh hơi khô.
Hắn không phải Đăng Đồ Tử (kẻ hám gái), nhưng cũng không có nhân cách được đảm bảo như Liễu Hạ Huệ (cực kỳ thủ lễ với nữ nhân), mông mông lung lung mà rung động, tình yêu là như vậy, nữ nhân lại càng phải vậy.
Trác Tiên Nhi chỉ mặc áo lót đứng đó càng khiến cho bất kỳ nam nhân nào cũng phải xúc động, Dương Ninh cảm thấy ánh mắt của mình không rời đi nổi nữa.
Lúc này, hắn mới nhận ra, nữ nhân này đẹp tới mức giật mình.
Vừa rồi gặp Trác Tien Nhi, tuy công nhận quả thực nàng cực kỳ xinh đẹp, nhưng xúc động cũng không quá sâu. Nhưng chẳng hiểu sao, nữ nhân này tựa như rượu ngon nhiều năm trân quý, càng tiếp xúc nhiều, càng cảm thấy nàng như lột xác, tựa như chỉ một chốc không nhìn thôi mị lực của nàng đã nồng thêm thật dày.
Dương Ninh không nhìn thấy Trầm Kiều Nô, nhưng lúc này hắn cảm thấy Trác Tiên Nhi không trở thành hoa khôi có lẽ là vì người ở xa không cảm nhận được mị lực này của nàng.
Nàng không cần nói gì, nhưng dường như mỗi tấc da tấc thịt trên cơ thể nàng đều nói lên những lời cảm động nhất với nam nhân.
Thái độ của Trác Tiên Nhi cũng không sinh động, thậm chí có phần đờ đẫn. Nhưng nàng đứng đó, không có nam nhân nào không sinh lòng muốn chinh phục. Thậm chí Dương Ninh cũng vậy.
- Hầu gia không muốn nghe Tiên Nhi đánh đàn, cũng không muốn tắm rửa, hiển nhiên cảm thấy xuân tiêu một khắc giá ngàn vàng.
Tiên Nhi như một áng mây nhẹ nhàng đi tới bên cạnh thùng gỗ, giọng nói như ảo mộng:
- Nhưng Tiên Nhi muốn hầu hạ Hầu gia cũng cần sạch sẽ không nhiễm hạt bụi nào. Hầu gia chờ một chút được không?
Da thịt nàng sáng bóng trắng nõn, thân thể như tạc bằng ngọc bóng loáng như ẩn như hiện, phong nhuyễn trước ngược hơi run run, mặc dù có lớp áo mỏng phủ lên vẫn khó giấu được hai quả anh đào hơi nhô lên.
Nàng chiếm ngôi vị hoa phi, nhưng từ giờ phút này, toàn bộ của nàng đã thuộc về người mua, không thuộc về mình nữa.
Tuy nàng mỹ lệ rung động lòng người, khí chất ưu nhã, nhưng hiện giờ nàng chỉ là một danh ca vũ kỹ trên sông Tần Hoài. Nhiều năm huấn luyện, nàng đã hiểu, cho dù có đoạt được hoa phi, trong mắt người khác phong quang vô hạn, nhưng cuối cùng cũng chỉ là những công cụ của những người khác, là con rối của nam nhân mà thôi.
Tiếng sóng nước nhè nhẹ, Trác Tiên Nhi mang theo cả quần áo tiến vào thùng gỗ, nâng cánh hoa, tưới xuống, hơi khép mắt lại.
Hưi nước tràn ngập trong phòng, lượn lờ không dứt, mông lung một mảnh.
Cổ họng Dương Ninh giật giật, thở dài. Trác Tiên Nhi nhìn qua hỏi:
- Vì sao Hầu gia lại thở dài? Là Tiên Nhi làm sai ở đâu sao?
- Không phải.
Dương Ninh ngồi xuống ghế, nhìn Trác Tiên Nhi như thủy liên hoa mà hỏi:
- Tiên Nhi cô nương, ta có thể biết nàng là người nơi nào không?
Trác Tiên Nhi lơ đãng trêu chọc bọt nước, bên môi nhè nhẹ cười:
- Thoạt nhìn Hầu gia như một…..
Nàng chỉ cười cười không nói tiếp.
- Như cái gì?
- Như một tiên sinh, tư tư văn văn. Các nàng đều nói lần đầu ta tiếp khách, nam nhân sẽ không chờ nổi mà nhào lên. Nhưng Hầu gia lại một mực không động.
Dương Ninh cười hỏi:
- Nàng hi vọng ta nhào tới sao?
Hai má nàng ửng lên, cúi đầu khẽ đáp:
- Từ hôm nay trở đi Tiên Nhi đã bước vào con đường này, coi đây là cuộc sống. Lúc trước, Tiên Nhi vẫn một mực nghĩ, lần đầu tiên…lần đầu tiên sẽ trao cho ai, trước khi gặp Hầu gia, trong lòng Tiên Nhi rất sợ hãi. Nhưng khi nhìn Hầu gia tiến đến, Tiên Nhi….Tiên Nhi không sợ nữa.
Dương Ninh khẽ giật mình, trong lòng nao nao.
- Hầu gia, người cũng biết, thùng nước kia là được thiết kế dành cho hai người. Hầu gia không thích tắm chung với nữ nhân sao?
Nàng mở to mắt:
- Nếu Hầu gia thích…cũng có thể…
Quả thật hắn cũng muốn đi tới, nhưng vẫn cố nén xúc động trong lòng xuống, nghĩ một chút mới nói:
- Hôm nay nghe được tiếng đàn của Tiên Nhi cô nương, đúng là cao thủ âm luật.
- A?
Đôi mắt đẹp của nàng hơi sáng lên:
- Hầu gia thích nghe Tiên Nhi chơi đàn sao? Ngài cảm thấy Tiên Nhi đàn thế nào?
- Rất hay. Hiện giờ là người có cầm nghệ cao nhất mà ta đã từng gặp.
Nàng yêu kiều cười, thân thể mềm mại hơi rướn lên kéo theo làn nước, có vẻ nàng rất hứng thú với đề tài này, dựa nửa người vào thùng gỗ, bộ ngực sữa tì hẳn vào cạnh thùng ép sát lớp áo lót ướt sũng.
- Vừa rồi Hầu gia còn nói không thông âm luật, thì ra là gạt người.
Dương Ninh cười cười:
- Ăn thịt heo rồi, khó nhất hẳn là mổ heo phải không?
Vừa nói xong, hắn lập tức cảm thấy không ổn.
Quả nhiên nàng khẽ gắt lên:
- Hầu gia lại đang giễu cợt Tiên Nhi rồi, người nói Tiên Nhi đi mổ heo. Tiên Nhi còn chưa từng chạm vào dao nhỏ đâu.
Hắn hiểu rõ tuy nhìn qua nữ nhân này cực kỳ trong sáng, không vướng chút bụi trần, nhưng dù sao cũng được huấn luyện trong trường phong nguyệt, đương nhiên biết cách làm nũng giận hờn, những thủ đoạn nhỏ này đương nhiên cực kỳ thành thạo. Nhưng chính những thủ đoạn nhỏ này lại khiến cho đại đa số nam nhân phải mất hồn.
- Tuy cầm kỹ của Tiên Nhi cô nương cao, nhưng…..
Hắn hơi do dự, cuối cùng vẫn nói:
- Trong tiếng đàn của cô nương có vẻ cô đơn hiu quạnh, còn có tư thái hài hùng sát phạt. Nếu không phải nhìn thấy cô nương gảy đàn, chỉ sợ ta không tin nổi tiếng đàn ấy là từ tay cô nương phát ra.
Lúc này tư thế của Trác Tiên Nhi cực kỳ mê người, ghé vào thùng gỗ, cơ thể phập phồng, bờ mông no tròn kéo căng lưng váy nổi bật vòng eo bé xíu, tư thế như hồ lô vậy cũng khiến cho bờ mông có hình như quả đào, tràn đầy nhục dục, xiêm y ướt sũng ôm sát lấy da thịt kiều nộn lại càng bóng loáng.
- Hầu gia đang khen Tiên Nhi sao?
Nàng hơi cười cười hỏi.
Khi hắn vừa lên thuyền, rõ ràng nàng hơi lo lắng, nhưng lúc này nhận ra hắn rất hiền hòa, nàng cũng thoải mái hơn nhiều.
Hắn cười nhẹ đáp:
- Ta chỉ không hiểu, nếu chưa từng trải qua những chuyện kia, làm sao có thể thể hiện tinh tế như vậy. Tiên Nhi cô nương còn trẻ tuổi, ta rất khó tưởng tượng cô nương đã trải qua nhiều chuyện như vậy.
Nàng hơi nao nao, đôi mắt đẹp hơi loáng qua một tia khác lạ, nhưng cũng chỉ lóe lên một chút. Nàng buồn bã đáp:
- Tiên Nhi chỉ là nữ nhân thân bất do kỷ, có lẽ có chút thiên phú về âm luật đi.
Dương Ninh hơi gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy.
Thật ra trước kia trong lòng hắn vẫn có nghi vấn. Âm tùy tâm sinh, cầm kỹ có cao minh cỡ nào nhưng nếu không xuất phát từ tâm sẽ rất khiến người ta cảm động.
Lúc trước nàng biểu diễn cầm kỹ, trong làn điệu mang theo tịch liêu mờ mờ mà bao la, lại có tiếng vang gạn đục khơi trong nơi sa trường, dẫn người ta ra nơi kiếm vung ngựa phóng, nửa đêm tẩy binh. Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến để lại ấn tượng không thể phai trong lòng, lại dung nhập vào làn điệu, thì rất khó khiến cho mọi người đắm chìm trong đó.
Dương Ninh không biết người khác có nhận ra điều này không, nhưng hắn lại mẫn cảm nhận thấy chuyện này có hơi kỳ quặc.
Tựa như nàng không muốn nói nhiều về chuyện này, hắn bèn hỏi chuyện khác:
- Tiên Nhi cô nương dự định sẽ làm tiếp việc này sao?
Nàng sâu kín thở dài:
- Hầu gia, người cảm thấy Tiên Nhi còn có lựa chọn khác sao?
Dương Ninh khẽ giật mình.
- Thật ra những nữ nhân như thiếp cũng đã biết trước kết cục.
Bờ môi nàng nhàn nhạt cười:
- Bọn họ đã bỏ quá nhiều tiền vốn vào thiếp, đương nhiên muốn thu hồi lại cả vốn và lãi. Hôm nay thiếp còn là thân hoàn bích, còn có thể tham gia thi tuyển hoa khôi, hơn nữa lại may mắn đoạt ngôi hoa phi, đương nhiên tấm thân xử nữ có thể bán đắt một chút. Chờ sau này đương nhiên sẽ giảm giá.
Tiếng sóng nước lại vang lên, nàng đã ngồi lại trong làn nước:
- Nghênh đón đưa đi, giá tiền sẽ càng ngày càng rẻ. Không tới vài năm, trên sông Tần Hoài cũng đã coi như hoa tàn ít bướm, nếu có quan lại quyền quý hảo tâm nhất thời phát lòng lương thiện thu làm tiểu thiếp, còn lẽ còn có thể trôi qua được kiếp này….
Nàng như có như không liếc nhìn Dương Ninh:
- Còn nếu thời vận không tốt, cuối cùng phải lưu lạc đầu đường cũng không phải không thể.
Dương Ninh biết, tuy lời tàn khốc nhưng là thật.
Hiển nhiên Trác Tiên Nhi rất tỉnh táo, thậm chí nhìn rất rõ kết cục con đường của mình, nói ra cũng cực kỳ bình tĩnh.
Có lẽ, những cô nương này, ngoài bồi dưỡng vũ kỹ cầm nghệ, đều đang tìm cách thoát ra. Nhưng một nữ tử yếu ớt, ở thời đại này, ngoại trừ có thể hy vọng vào có thể có kết cục tốt, còn có thể làm gì nữa?
Hắn hơi buồn bã, thời đại này, kết cục của nữ nhân này nhất định không phải hài kịch, cho dù có xuất sắc cỡ nào cũng không thoát khỏi vận mệnh đã định.
Trong đầu hắn cũng xẹt qua ý nghĩ chuộc thân. Dù sao thì một nữ nhân xinh đpẹ như vậy lại lưu lạc như vậy thật sự khiến cho người ta tiếc hận. Nhưng chưa nói đến việc hắn không có tiền để chuộc thân cho nàng, cho dù có tiền thật đi nữa, trên sông Tần Hoài, cô nương giống nàng phải tính tới hàng trăm, vận mệnh mỗi người đều là bất hạnh, chẳng lẽ mình phải đi cứu từng người sao?
Hắn thở dài, chợt thấy nàng đứng lên, duỗi cánh tay trắng nõn như tuyết khẽ mời gọi:
- Hầu gia, người giúp thiếp ra ngoài đi….
Nhìn thân thể mềm mại đường cong đầy đặn như mỹ ngọc của nàng, hắn hơi rung động, bèn bước lên một bước, còn chưa kịp đưa tay ra thì thấy khuôn mặt vẫn luôn thanh nhã của nàng hơi đổi sắc, một thứ gì đó sượt qua tai mình, trúng thẳng vào ngực nàng. Nàng khẽ rên lên một tiếng, thân thể mềm mại ngã xuống….
Biết không ổn, hắn nắm tay muốn quay lại thì đột nhiên cảm thấy sau lưng mát rượi, gáy mình bị người ta điểm một cái, sau đó xương sống cũng tê rần, hẳn là bị người ta điểm huyệt.
Trước mắt hắn đen thui, cả người mềm nhũn, nhưng trước khi ngã xuống vẫn kịp mắng:
- Đoạn Thương Hải chó hoang này, ở bên ngoài ngắm cảnh sao? Bị người ta tập kích cũng không biết.


Dương Ninh mơ mơ màng màng cảm thấy mình như thiên sứ mọc cánh bay giữa mây trời, miễn cưỡng mở mắt, lập tức nhìn thấy sàn nhà bằng gỗ lim.
Rất nhanh hắn nhận ra hai tay mình bị trói chặt, hai đùi cũng bị trói ở hông, hẳn là bị người ta treo ngược lên rồi.
Con mẹ nó, quá khó chịu.
Đầu óc vẫn hơi mơ hồ, hắn ngẩng đầu nhìn quanh. Vẫn là trong khoang thuyền của Trác Tiên Nhi, xung quanh u tĩnh dị thường, nến đỏ đèn dầu vẫn đang sáng lập lòe, một thợi dây thừng treo trên đỉnh khoang thuyền treo mình lên cách mặt đất một khoảng bằng chiều cao một người, hơi giãy dụa một cái dây sẽ hơi đu đưa, cả người cũng đu đưa bay bay.
Hắn hơi giật mình, ý niệm đầu tiên là đám người Đậu Liên Trung trả thù.
Chợt nghe có tiếng nữ nhân ôn nhu, mềm mại vang lên:
- Cẩm Y Hầu gia, người ta đã tới đúng hẹn rồi!
Dương Ninh giật mình, nhìn sang theo hướng tiếng nói, chỉ thấy trên một chiếc giường mềm cách đó không xa có một nữ tử đẹp như hoa nằm nghiêng nghiêng, một thân xiêm y đỏ rực, một tay nâng trán nhìn mình chằm chằm đầy hứng thú.
Nữ nhân này kiều mị tận xương, gợi cảm phi thường, hắn liếc một cái là nhận ra, chính là Xích Đan Mị đã gặp ở chùa Đại Quang Minh.
- Là….là ngươi?
Dương Ninh hơi biến sắc.
Hắn không ngờ người đánh lén mình lại là đệ tử của đảo chủ đảo Bạch Vân Đông Tề, Xích Đan Mị.
Cô ả cười khanh khách, núi non trước ngực rung rinh gợn sóng mỹ diệu, như thể có nhiệt lực vô tận đang tản ra từ cơ thể ả. Ả cất giọng làm nũng mê người khiến người ta không thể không rung động:
- Ơ, xem ra Hầu gia có chút không vừa ý ta? Ngươi không muốn gặp lại ta sao?
Dương Ninh không đoán ra mục đích của mỹ nữ này ngay lập tức được, nhưng hiển nhiên lá gan của ả cực kỳ lớn, đang ở Kinh thành nước Sở cũng dám ra tay với Cẩm Y Hầu chính là một việc lớn.
Nhưng hắn biết cô ả này giảo hoạt đa đoan, ăn cứng với ả sẽ không có tác dụng gì, lúc này lại bị ả khống chế, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, cố ý thở dài đáp:
- Nàng nói gì vậy, đại mỹ nhân như nàng, nam nhân đã gặp một lần chỉ sợ nằm mộng cũng muốn cưới nàng, có ai không muốn gặp lại chứ?
- Ý ủa ngươi là, ngươi cũng muốn gặp lại người ta?
Xích Đan Mị cười ha hả:
- Người ta còn tưởng ngươi đã quên người ta lâu rồi cơ.
Dương Ninh thở dài:
- Xích cô nương, cô nương muốn tìm ta, lúc nào cũng được, nhưng….nhưng chúng ta gặp lại thế này, tựa hồ như có hơi thiếu lễ phép nhỉ?
- Ở chùa Đại Quang Minh chúng ta đã nói rồi mà, có cơ hội ta sẽ tới sông Tần Hoài, so tài với các cô nương khác một lần.
Cô ả đứng dậy khỏi giường, váy áo đỏ rực dưới ngọn đèn dầu như một tầng hỏa diễm bao quanh cơ thể ả, làm nổi bật lên làn da trắng nõn tới chói mắt, ngũ quan tinh mỹ cũng mị hoặc đến cực điểm:
- Tiểu nữ tử nói lời giữ lời, hôm nay tới là theo lời hẹn.
- Xích cô nương nói lời giữ lời, ta rất bội phục. Cô nương, nói chuyện thế này hơi mệt, không bằng ngươi thả ta xuống đi. Bây giờ mới nửa đêm, thời gian còn rất dài, thật sự ta có rất nhiều chuyện muốn nói với ngươi.
Hắn mở trừng trừng hai mắt nhìn ả.
Ả cười khúc khích dịu dàng nói:
- Nam nhân các ngươi đó, gặp ai yêu nấy. Không phải lúc trước còn như keo như sơn với vị cô nương kia sao? Sao nào, giờ lại muốn nói chuyện yêu đương với ta rồi hả?
Lúc này hắn đã nhìn thấy Trác Tiên Nhi đang ngồi trên một cái ghế dựa trong góc, vẫn bất tỉnh nhân sự.
Hắn cười ha ha đáp:
- Ta và nàng chỉ là gặp dịp thì chơi, còn thật sự nhớ thương chỉ có Xích cô nương. Xích cô nương, nàng vẫn còn không hiểu sao, tính tình ta rất đơn giản tinh thuần, cũng không có hoa tâm. Lần trước ở chùa Đại Quang Minh đã gặp nàng vẫn mong có thể gặp lại, nhưng khi đó ở chùa Đại Quang Minh đông người phức tạp, có mấy lời khó mà nói được. Nàng cũng không cho ta cơ hội ở một mình với nàng, hôm nay gặp lại nàng, trong thâm tâm ta rất kích động.
Cô ả lắc mông tiến lại gần, khi ả bước đi kéo theo một làn gió thơm ngát. Tới trước mặt hắn, ả đưa tay một ngón tay phải ra, nâng cằm hắn lên, bốn mắt đối thẳng, muốn để cho hắn càng xấu hổ hơn. Nhưng tới gần hắn càng nhận ra da thịt của nữ nhân này như làm bằng nước trắng nõn mịn màng, như trứng gà bóc, tựa như chỉ cần thổi một cái là có thể khiến cho làn da căng mọng mỏng manh kia vỡ tan.
Cặp mắt mê người của ả như cười như không, nhìn chằm chằm vào mắt hắn. Hắn nhìn vào đôi mắt ả chỉ thấy trong đó chỉ có mình, không muốn nhìn nữa, dời ánh mắt đi. Xích Đan Mị sâu kín thở dài:
- Muốn biết một người có nói dối không chỉ cần nhìn vào mắt là thấy. Ngay cả nhìn ta ngươi cũng không dám, làm sao người ta tin ngươi được?
Dương Ninh thầm nghĩ cô ả này nói lảm nhảm nhiều thật, lão tử bị treo tê rần hai tay rồi, nhưng lúc này lại không thể nổi giận, chỉ có thể dỗ ngọt:
- Xích cô nương, hôm nay nàng tới tìm ta không phải để chơi trò trói tay chứ? Thật ra ta cũng có nghiên cứu một chút trò này, hay nàng thả ta xuống, chúng ta cùng nghiên cứu?
- Ha ha ha, Cẩm Y Hầu, tính tình này của ngươi thật sự khiến cho người ta động tâm rồi đó.
Ả cười vũ mị, thân thể mềm mại đẫy đà uốn như một ngọn lửa, khuôn mặt hơi ửng lên, ánh mắt thêm vài phần mj ý, diễn hoàn toàn thành công bộ dáng thành thục quyến rũ một cách cực kỳ tinh tế.
Tâm Dương Ninh hơi nhảy lên một cái, nhưng hắn cũng hiểu được nữ nhân này đương nhiên sẽ không vừa ý mình một cách dễ dàng như vậy. Thậm chí hắn còn nghi ngờ ánh mắt mị người kia có phải mị thuật trong truyền thuyết không. Theo lý mà nói, mình cũng coi như có ý chí cứng cỏi, chắc sẽ không dễ rung động tâm thần đâu.
- Đã động tâm thì phải nghe lời nha.
Thấy ả không có ý thả mình xuống, hắn cảm thấy hơi bực mình.
Thân thể thành thục của Xích Đan Mị rung lên theo tiếng cười, sẵng giọng hỏi:
- Người ta không nghe lời thì sao?
Dương Ninh thở dài:
- Ta cũng không thể làm gì, chỉ là, cứ nói chuyện thế này sẽ ảnh hưởng tới quan hệ của hai chúng ta.
- Quan hệ?
Cô ả như cười như không hỏi lại:
- Hầu gia, ngươi và ta có quan hệ gì rồi sao?
- Đêm hôm khuya khoắt vì muốn tìm ta nàng vụng trộm lên thuyền này, nói không có vấn đề gì cũng không ai tin được. Xích cô nương, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, ta cảm thấy nên thẳng thắn thành khẩn vẫn hơn. Ta biết, ngoại trừ muốn nhìn ta một chút, không chừng nàng vẫn còn có chuyện khác nên mới tìm ta. Nếu nàng đối đãi với ta như vậy…..ta mà không cao hứng, có phải sau này chúng ta rất khó hợp tác không?
Cô ả đảo mắt một vòng, nhìn quanh, khẽ cười nói:
- Xem ra đầu óc ngươi không đần độn đâu. Vậy thì được, người ta hỏi ngươi mấy vấn đè thôi, ngươi chỉ cần thành thật trả lời, người ta không chỉ cởi dây trói cho ngươi, còn….còn có thể cho ngươi một tí lợi đó.
Ả cố ý cắn cặp môi đỏ mọng, hơi ưỡn bộ ngực cao vút lên.
Cha mẹ nó, thật sự coi thường ta chưa từng gặp mỹ nữ sao? Đừng tưởng ném ra mấy bộ ngực lớn là ta đã mất lý trí để mặc cho ngươi xoay vần. Ngươi nói tùy tiện hỏi mấy vấn đề, lừa quỷ à?
Hắn lại cố ý nhìn chằm chằm vào bộ ngực cao ngất của ả mấy lần mới hỏi:
- Nàng muốn hỏi gì?
- Ngày đó ở chùa Đại Quang Minh Hầu gia đánh bại Bạch sư huynh, uy phong bát diện, người ta cực kỳ bội phục.
Ả đứng bên cạnh hắn, hơi thở như lan, trên người lại tản ra hương khí nhàn nhạt.
- Hầu gia có thể nói cho ta nghe, kiếm thuật của ngươi là do ai truyền thụ không?
Thật ra trong lòng Dương Ninh đã chuẩn bị từ trước, đoán được cô ả tới tìm mình rất có thể liên quan tới chuyện ở chùa Đại Quang Minh ngày đó. Quả nhiên đoán đúng. Đương nhiên hắn sẽ không nói chuyện sáo kiếm đồ ra, chỉ cười cười hỏi ngược lại:
- Sao nào? Xích cô nương cũng thích kiếm thuật sao? Là vị Bạch đại hiệp kia bảo nàng tới hỏi ta sao?
- Không có đâu.
Cô ả cười hì hì:
- Thật ra người ta có ý tốt đó, Hầu gia, người nói cho người ta đi, là ai truyền thụ kiếm thuật cho người?
Hắn nhớ rất rõ ràng, hình như ngày đó Bạch Vũ Hạc có suy đoán chút về kiếm thuật của mình, dường như họ nghi ngờ có một vị cao nhân âm thầm truyền thụ kiếm thuật cho mình. Mà Bạch Vũ Hạc kia lại rất kính sợ vị cao nhân đó.
- Không phải Xích cô nương biết rõ rồi sao, còn cố hỏi?
Hắn khẽ cười hỏi lại:
- Nàng đừng nói với ta nàng không biết ai truyền thụ kiếm thuật cho ta. Có thể Bạch đại hiệp cũng biết đó.
Đôi mắt Xích Đan Mị hơi sáng lên:
- Người nói là kiếm thuật của ngươi là do người đó truyền thụ sao?
Dương Ninh cười thần bí không nói gì.
- Ai nha, gấp chết người ta rồi.
Ả lại càng ghé sát lại, mùi hương hoa lan phả lên mặt Dương Ninh, ỏn ẻn giục :
- Ngươi nói mau đi nào.
Dương Ninh cố ý giả bộ cao thâm mạt trắc hỏi lại:
- Nàng muốn ta nói gì?
- Người nói xem, có phải kiếm thuật của ngươi là do người đó truyền thụ không?
Cô ả nhìn vào mắt hắn chằm chằm:
- Người ta muốn nghe ngươi nói thật.
Hắn chớp chớp mắt hỏi ngược lại:
- Lời này của nàng thật khó trả lời. Người đó mà nàng nói đến là ai?
Cô ả khẽ cười:
- Người xấu này, vẫn còn cố lộng huyền hư. Chẳng lẽ ngươi không biết người ta đang nói ai?
Hắn thở dài:
- Nàng không nói rõ, đương nhiên ta không biết.
Ả thở dài nói rõ:
- Ngoài Bắc Cung Liên Thành, người ta còn có thể nói tới ai nữa.
Khi nói tới bốn tiếng “Bắc Cung Liên Thành”, ánh mắt ả hơi kỳ lạ, hết sức phức tạp, tựa như sợ hãi, tựa như tôn kính lại như căm hận, tất cả pha trộn lại.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này, rất lạ lẫm, hơi cau mày hỏi ngược lại:
- Bắc Cung Liên Thành nàng nói là thần tiên ở đâu?
Xích Đan Mị khẽ giật mình, lại cười lên khanh khách, tựa như vừa nghe được câu chuyện cười thú vị nhất thế gian. Bộ ngực sữa loạn chiến, ả ôm hai tay trước ngực như thể lo sợ nó rung quá mức. Nữ nhân vừa xinh đẹp vừa khêu gợi này cười tới chảy nước mắt, vừa cười vừa chỉ vào hắn:
- Tề Ninh, ngươi nói không sai, lão là thần tiên, ai biết lão đều cảm thấy lão là thần tiên. Kiếm Thần, đương nhiên là thần tiên!
- Bắc Cung Liên Thành? Kiếm Thần? Bắc Cung Liên Thành là Kiếm Thần?
Dương Ninh hơi ngẩn ra:
- Nàng nói người truyền thụ kiếm thuật cho ta là….là Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành?



Xích Đan Mị cười quyến rũ nói:
- Ngoại trừ Bắc Cung Liên Thành, trên đời này còn tìm ra được người thứ hai có đồ đệ có thể đánh bại Bạch sư huynh trong vòng ba chiêu sao?
Dương Ninh chằm chằm nhìn Xích Đan Mị không chớp mắt, cực kỳ chăm chú hỏi:
- Xích cô nương, trước khi tiếp tục trao đổi, ta muốn hỏi máy câu.
- Ngươi muốn hỏi gì?
- Nàng hãy thành thật nói cho ta biết…. ta trông thế nào?
Hắn nghiêm trang hỏi.
Hiển nhiên ả không tưởng nổi đột nhiên hắn lại hỏi vấn đề này. Là một nữ tử cực kỳ thông minh, ả biết hắn hỏi vậy là cố ý, chỉ cười quyến rũ đáp:
- Nếu ta nói ngươi là nam nhân anh tuấn nhất mà ta gặp ngươi sẽ không tin, nhưng ít nhất không khiến cho người ta chán ghét.
Hắn biết ả nói thật, nhưng trong lòng vẫn hơi hờn dỗi, lại hỏi:
- Vậy nàng cảm thấy ta có thông minh không?
- Cũng không đần, nếu không, lúc trước khi phát hiện bị ta bắt lại treo ngược lên đã chửi ầm lên rồi.
Ả cười ha hả đáp:
- Ngươi có thể nhịn được tức mà lá mặt lá trái với ta, coi như rất thông minh. Nhưng người thông minh hơn ngươi cũng không ít.
Nói chuyện quá thẳng luôn khiến cho người ta mất mặt.
Hắn thở dài:
- Vậy vì sao nàng lại nghĩ rằng Bắc Cung Liên Thành sẽ truyền thụ kiếm thuật cho ta? Nếu lão là Kiếm Thần, như ngươi nói, là nhân vật thần tiên, cách đây không lâu ta mới chỉ là Cẩm Y Thế tử, không nói gạt ngươi, Kinh thành nước Sở cái khác thì không nhiều lắm, nhưng Thế tử nhiều như lông trâu, tùy tiện ném một cục đá giữa đường đều có thể đập chết hai gã, cho nên thân phận như vậy cũng không hơn gì trâu bò. Nàng cũng đã nói ta không phải anh tuấn nhất, cũng không phải thông minh nhất, người ta là Kiếm Thần trâu bò như thế, vì sao phải vừa ý ta?
Trong lòng hắn cũng đã suy nghĩ, Xích Đan Mị đã nói đời này chỉ có đệ tử Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành là có thể đánh bại Bạch Vũ Hạc trong vòng ba chiêu, chẳng lẽ bộ kiếm đồ tìm được ở khu nhà cũ của mình lại là đồ của Bắc Cung Liên Thành?
Xích Đan Mị nói lung tung một hồi đã khiến cho Dương Ninh cảm nhận được sự cường đại của Bắc Cung Liên Thành một cách mãnh liệt.
Mỗi người được gọi là thần đương nhiên không phải vì kẻ đó thật sự có thể thành tiên thành thần, mà là cho thấy kẻ đó đã đạt được tới trình độ không ai có thể vượt qua ở một lĩnh vực nào đó.
Bắc Cung Liên Thành đã được xưng là Kiếm Thần, nói rõ về kiếm thuật lão đã đạt tới siêu phàm thoát tục, tới mức thế nhân ngưỡng vọng.
Nhân vật như vậy, tại sao lại xuất hiện ở khu nhà cũ của Tề gia?
Xích Đan Mị sâu kín thở dài:
- Ta còn tưởng rằng ngươi chỉ không thành thật một chút, ai ngờ ngươi lại dám trợn mắt nói dối. Miệng ngươi đầy lời nói dối mà mặt không đổi sắc, nếu không phải ta đã hiểu rõ ngươi từng chi tiết cũng bị ngươi lừa rồi.
Tuy giọng nói của ả vẫn hết sức kiều mỵ nhưng đã có vài phần bất thiện.
Dương Ninh cau mày:
- Ta lừa nàng cái gì? Ta thấy dung mạo nàng cũng được, sao lại ăn nói bừa bãi vậy?
- Ngươi bảo ta nói chuyện bừa bãi sao?
Ả hơi giận, nắm lỗ tai hắn:
- Bắc Cung Liên Thành là người của Tề gia Cẩm Y Hầu các ngươi, kiếm thuật của ngươi là do lão truyền thụ, bây giờ lại giả bộ như cái gì cũng không biết. Không phải trợn mắt nói dối thì là cái gì?
Ả nhéo tai cũng không đau, nhưng bị một nữ nhân nhéo tai thật là mất mặt. Dương Ninh căm tức, dứt khoát nói:
- Được, ngươi cũng đã biết rồi, ta không gạt ngươi nữa. Không sai, kiếm thuật của ta là được Kiếm Thần truyền thụ, ngày đó đánh bại Bạch Vũ Hạc chỉ là chiêu đơn giản nhất. Xích Đan Mị, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, kiếm thuật Kiếm Thần Giáo ta có tổng cộng chín chín tám mốt chiêu mỗi chiêu đều đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, ngày đó ta chỉ cần dùng chiêu lợi hại hơn một chút, Bạch Vũ Hạc sẽ không chỉ bị thương đơn giản như vậy đâu.
Xích Đan Mị nghi ngờ hỏi lại:
- Lão dạy cho ngươi tám mươi mốt chiêu kiếm sao?
- Không tin à?
Hắn cười lạnh:
- Nếu ngươi không tin, trước hết thả ta xuống đã, ta sẽ múa từng chiêu một cho ngươi xem.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, chỉ cần thả lão tử xuống, lão tử thi triển Tiêu Dao Hành để tránh né, chỉ cần ra khỏi khoang thuyền này, kinh động tới những người khác, Xích Đan Mị sẽ không dám ra tay với Cẩm Y Hầu trước mặt mọi người.
Hắn biết rõ, tuy Xích Đan Mị gợi cảm mê người, là đại mỹ nhân khiến cho nam nhân tinh thần nhộn nhạo, nhưng mỹ nhân này lại là đệ tử của đảo chủ Bạch Vân tại Đông Hải. Hắn đã biết được từ chỗ tiểu hòa thượng Chân Minh, hiện nay có mấy quái vật không nên tồn tại ở thế gian, được người tôn xưng là Đại Tông Sư, những người này đều đã vượt qua giới hạn của con người, võ công đạt tới mức xuất thần nhập hóa, mà đảo chủ Bạch Vân Đông Hải là một trong số đó.
Nếu ả là đệ tử đảo chủ Bạch Vân, đương nhiên võ công sẽ không như người thường. Thậm chí ngày đó ở chùa Đại Quang Minh còn đánh bại cao tăng Tịnh Không đại sư, mặc dù có hiềm nghi dùng chiêu lừa người, nhưng rõ ràng võ công cũng rất cao minh. Võ công của mình và ả chênh lệch rất xa, đơn đả độc đấu chắc chắn sẽ chết rất khó coi, ưu thế duy nhất là bộ Tiêu Dao Hành huyền diệu kia.
Xích Đan Mị cười khanh khách:
- Chỉ cần biết ngươi thực sự học được kiếm thuật của lão, những điều khác không quan trọng nữa, ngươi cũng không cần múa tay múa chân vơi ta.
- Hắc hắc, không phải ngươi sợ kiếm thuật của ta quá cao minh, lo lắng không phải đối thủ của ta chứ?
Dương Ninh ra vẻ đắc ý cố tình muốn khích tướng.
Chỉ tiếc Xích Đan Mị không chỉ xinh đẹp mà còn cực kỳ giảo hoạt, yêu kiều đáp lại:
- Hàu gia, ngươi đừng có ra vẻ trước mặt ta. Mấy thủ đoạn kia của ngươi lừa gạt tiểu cô nương không rành thế sự có khi còn có tác dụng, dùng với ta lại không có tác dụng gì đâu.
Dương Ninh làm ra vẻ hung ác đe dọa:
- Xích Đan Mị, ta khuyên nàng nên rời đi sớm đi. Đừng trách ta không nhắc nàng, Kiếm Thần xuất quỷ nhập thần, không biết khi nào sẽ tới tìm ta đâu. Ông ấy đã dạy ta kiếm thuật, nàng nên biết ta có quan hệ rất mật thiết với ông, nếu ông ấy thấy nàng đối xử với ta thế này nàng nghĩ kết cục của nàng sẽ thế nào? Kiếm Thần…..chỉ một kiếm thôi là lấy được mạng nàng, nàng không sợ sao?
Tuy biết hắn chỉ đang phô trương thah thế nhưng ả vẫn nhìn quanh. Thấy ả chỉ nghe một cái tên đã kiêng kỵ như vậy, Dương Ninh cảm thấy càng tò mò về vị Kiếm Thần kia hơn.
Chợt nghe tiếng cười khanh khách, Xích Đan Mị uể oải nói:
- Bắc Cung Liên Thành đã tới cảnh giới Kiếm Thần, nếu dễ dàng xuất kiếm giết người như vậy thì thật có lỗi với danh xưng Kiếm Thần rồi. Tiểu Hầu gia, người nói bất cứ lúc này Bắc Cung Liên Thành cũng có thể tới, hẳn là bây giờ lão đang ở Kinh thành?
- Nàng nói sao?
Dương Ninh ra vẻ cao thâm.
Xích Đan Mị phủ tay lên mặt hắn:
- Vậy ngươi nói ta biết, hiện giờ lão đang ở đâu?
Bàn tay ả bóng loáng ôn nhuận, ùi u hương tản mát, hắn liếc ả một cái không thèm trả lời.
Trong thâm tâm hắn cực kỳ không hiểu, Đoạn Thương Hải cần phải trông coi bên ngoài khoang thuyền, với cảnh giác của y, trong khoang thuyền này đã náo loạn nửa ngày, thi thoảng mình còn cố tình nói to lên, lão không thể không phát giác. Nhưng từ đầu tới cuối lão không vào, không biết có xảy ra chuyện gì ròi không.
Có điều, hắn cũng biết tuy võ công của Đoạn Thương Hải coi như không tệ nhưng so với Xích Đan Mị vẫn có chênh lệch không nhỏ.
- Sao nào?
Thấy hắn không nói gì, Xích Đan Mị khẽ cười hỏi lại:
- Ngươi không muốn nói sao?
Hắn nhìn nàng, đáp:
- Ta nói nàng nghe, tính tình của ta rất kỳ quái, nếu muốn nói, người khác không hỏi ta cũng nói, ta không muốn nói, cho dù người khác có tìm mọi biện pháp tra tấn ta, một chữ ta cũng không nói. Ban đầu ta còn muốn khách khí với nàng, mọi người ngồi xuống tử tế mà nói chuyện, nàng lại không muốn có lễ có phép như vậy, ta thật sự không có gì để nói với nàng. Nàng muốn ra tay cứ ra đi, roi da nhỏ nến, cho dù có muốn mạng ta cũng mau tới đi!
Xích Đan Mị lại cười một tràng, nhan sắc xinh đẹp, phong tư yêu kiều:
- Vậy mới là nam nhân.
Mị nhãn xoay vòng, thân thể mềm mại bay lên như một ngọn lửa. Dương Ninh lập tức cảm thấy người mình rơi xuống, hẳn là dây thừng đã được cắt. Hắn bị trói cả hai tay hai chân, lại đang lơ lửng giữa không trung, không có chỗ nào mượn lực, hiển nhiên sẽ bị ngã xuống sàn nhà. Xích Đan Mị rơi ngang bên cạnh, vỗ một chưởng vào bên mình hắn, cả người hắn bay nhẹ nhàng lên giường lớn.
Một chưởng này, mạnh yếu vừa đủ, Dương Ninh vừa bay ra, thân ảnh mềm mại nóng bỏng của ả cũng phiêu đãng tới, chờ hắn xuống, ả đã nằm nghiêng trên giường, một tay nâng trán, như cười như không nhìn hắn.
Dương Ninh nằm vật thẳng lại, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
- Tiểu Hầu gia, thật ra người ta cũng không muốn giết người.
Xích Đan Mị duỗi một tay thăm dò trong vạt áo của hắn, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, sóng mắt lưu động, ỏn ẻn hỏi:
- Ngươi xem như vậy có tốt không?
Cảm thấy một bàn tay trơn láng như ngọc đang dán vào ngực mình, da thịt tiếp xúc, một đầu ngón tay vẽ vòng vòng trên ngực, tuy động tác không lớn nhưng khiến cho toàn thân hắn căng thẳng.
Hơi thở hắn trở nên hơi dồn dập, quay đầu nhìn sang Xích Đan Mị, thì thấy khuôn mặt mị hoặc chúng sinh của ả ngay sát bên mặt, mị nhãn uyển chuyển, môi mềm căng mọng hơi nhếch lên một hình vòng cung, xinh đẹp đến cực điểm.
- Bắc Cung Liên Thành ở đâu?
Xích Đan Mị thổi một làn hương lan vào tai hắn, khẽ hỏi:
- Tiểu Hầu gia, nếu ngươi nói cho ta….ta còn có thể chiều ngươi chuyện khác.
Dương Ninh thở dài:
- Vì sao nàng muốn gặp ông ấy?
- Chuyện này không liên quan tới ngươi. Ngươi chỉ cần nói cho người ta biết hiện giờ lão đang ở đâu, người ta cam đoan tuyệt đối sẽ không làm hại ngươi, còn có thể…còn có thể cho ngươi thoải mái một chút.
Hàm răng ả trắng như tuyết cắn lên bờ môi đỏ mọng như muốn chảy ra máu.
Dương Ninh cười khổ:
- Ngươi đang muốn dùng mỹ nhân kế với ta sao?
Đầu ngón tay của ả xẹt qua ngực hắn, hắn run lên, ả kiều mị hỏi :
- Người ta dùng mỹ nhân kế đó, ngươi không vui sao?
- Xích Đan Mị, nàng muốn tìm Bắc Cung Liên Thành, có phải vì Đại Sở? Đầu tiên là tới chùa Đại Quang Minh muốn có được “Quang Minh thực kinh” chỉ là một trong số các mục đích của các ngươi. Các ngươi còn muốn dò xét Bắc Cung Liên Thành ở đâu, mà tất cả, nếu không lầm thì, đều là đảo chủ Bạch Vân phân công.
Dương Ninh cười nhạt:
- Ta không hiểu, mặc dù đảo chủ Bạch Vân là Quốc sư Đông Tề, nhưng đảo chủ Bạch Vân quanh năm chỉ ở trên đảo Bạch Vân, không hỏi quốc sự, sao vì Sở Đế băng hà mà phái hai đại đệ tử thủ hạ tới Đại Sở phúng viếng? Thì ra mục đích đằng sau là Bắc Cung Liên Thành.
Xích Đan Mị mị nhãn như tơ, khẽ cười:
- Tiểu Hầu gia còn thông minh hơn ta nghĩ. Nhưng đang ở cùng người ta lại nói mấy lời thiếu lãng mạn này, thật là không hiểu phong tình mà.

Bạn cần đăng nhập để bình luận