Cẩm Y Xuân Thu

Chương 783: Giăng lưới

Tề Ninh lập tức cảnh giác, đây liệu có phải là ám hiệu của bọn chúng không? Hắn không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tên Ảnh Háo Tử.
Ảnh Háo Tử thấy Tề Ninh nhìn mình, trong người cảm thấy không được tự nhiên, y nhăn mày hỏi:
- Sao lão huynh không nói gì?
- Ngươi hỏi nhiều quá rồi đó!
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Số hiệu là cái có thể tùy tiện nói ra sao?
Ảnh Háo Tử ngẩn ra một chút sau đó gật đầu nói:
- Đúng vậy.
Y nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, hỏi:
- Vậy lão huynh hoạt động ở vùng nào?
Tề Ninh vươn tay ra cầm ấm trà lên lắc lắc hai cái thấy không có nước, hắn hừ lạnh một tiếng rồi đặt ấm trà xuống.
- Lão huynh đừng hiểu lầm.
Ảnh Háo Tử nói:
- Lão huynh treo biển ở bên ngoài lộ liễu như vậy chắc hẳn đã biết hành động lần này không đơn giản vì thế mới muốn lập nhóm hành động. Cho nên nếu chúng ta không thẳng thắn với nhau chỉ sợ lúc hành động sẽ không thể phối hợp ăn ý.
Tề Ninh hỏi:
- Ở đây còn ai không?
Ảnh Háo Tử ngẩn ra một lúc rồi mới nói:
- Hôm qua không gặp lão huynh, chắc lão huynh vừa mới tới đây.
Ta đã ở đây liên tục ba đêm rồi, đến nay mới chỉ gặp một mình lão huynh, chưa gặp được những người khác.
Tề Ninh bình tĩnh hỏi:
- Làm sao ngươi biết hành động lần này không đơn giản?
Ảnh Háo Tử cười lạnh trả lời:
- Từ bảng giá có thể thấy vụ này rất đặc biệt. Ta đã làm nghề này mấy năm rồi, gặp đầu người đáng giá một ngàn lượng không nhiều.
Tính đến nay, ta mới chỉ nhận được năm vụ trên một ngàn lượng.
Thế nhưng lần này lại khác, chỉ cần chúng ta ra tay không cần biết có trúng mục tiêu hay không đều được ba ngàn lượng bạc. Người nào lấy được đầu người sẽ có hai vạn lượng, khà khà, lão huynh cảm thấy trên đời này cái đầu đáng giá hai vạn lượng có mấy người?
Tề Ninh hùa theo:
- Đúng là chẳng có mấy ai.
Ảnh Háo Tử mỉm cười, nói:
- Mấy năm trước nhận một vụ trị giá năm ngàn lượng, ta đã phải mất nửa năm thậm chí suýt chút nữa mất mạng mới thành công.
Lần này không cần biết có thành công hay không đã có ba ngàn lượng trong tay. Có thể thấy mục tiêu lần này không phải người bình thường.
Y đảo mắt một vòng rồi nói tiếp:
- Trên đời này không có miếng bánh nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống cả.
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Ngươi nói đúng, mặc dù có bạc thì tốt nhưng còn mạng để tiêu vẫn tốt hơn.
Ảnh Háo Tử hoàn toàn tin tưởng Tề Ninh cũng là Ảnh Háo Tử vì thế đã tiết lộ một chút thông tin ‘trong nghề’ cho hắn biết. Tề Ninh không tỏ thái độ gì quá lộ liễu, hắn luôn nhắc nhở bản thân phải thật cẩn thận trong từng lời nói, không được để đối phương phát hiện ra sơ hở. Đồng thời hắn phải dụ tên này nói ra nhiều thông tin hơn.
- Đúng vậy.
Ảnh Háo Tử nhướng mày, cười nói:
- Vụ này không phải ai cũng có năng lực tiếp nhận. Theo ta tính toán thì chỉ có khoảng hơn hai mươi người có khả năng này.
Tề Ninh cảm thấy nếu hắn chỉ nói hùa theo sẽ khiến đối phương nghi ngờ vì thế cũng nói ra một câu trong nghề:
- Trong số đó chắc chắn không thể thiếu phần của Hồng Hạt Tử với Mãng Sơn Tam Lang.
Quả nhiên sau khi nghe thấy Tề Ninh nhắc tới Hồng Hạt Tử và Mãng Sơn Tam Lang, vẻ đề phòng trên mặt Ảnh Háo Tử hoàn toàn biến mất. Y cười lạnh nói:
- Hai nhóm người này đã phá hủy quy tắc nhiều lần, bản tính lại tham lam. Mới gần đây còn dính vào một vụ án ở gần khu vực Kinh thành. Nếu để người của phủ Thần Hầu chú ý tới, chúng ta cũng sẽ bị bọn chúng làm liên lụy.
Tề Ninh cười nhạt, hỏi:
- Bọn họ đã tới Kinh thành chưa?
- Còn bốn ngày nữa.
Ảnh Háo Tử nói:
- Trong vòng bốn ngày tới, bọn họ sẽ tới Kinh thành.
Tề Ninh rùng mình, Ảnh Háo Tử nói bốn ngày sau những người khác sẽ tới Kinh Thành. Lẽ nào bốn ngày sau bọn chúng sẽ hành động? Xem thời gian vô cùng gấp gáp. Hắn bình tĩnh nói:
- Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Chúng ta làm cái nghề này coi trọng nhất là chuẩn bị chu đáo, kế hoạch chu toàn, ngươi có biết mục tiêu của chúng ta rốt cuộc là ai không?
Ảnh Háo Tử lắc đầu, nói:
- Ta cũng muốn hỏi lão huynh mục tiêu của vụ này là ai đây?
Khà khà, giá cao như vậy, mục tiêu chắc chắn không phải người tầm thường. Tuy nhiên bên kia lại không tiết lộ mục tiêu trước vì sợ bị lộ ra ngoài.
- Cái giá này đúng là rất hấp dẫn.
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Thành công sẽ nhận được hai vạn lượng. Chỉ có điều nếu Hồng Hạt Tử với Mãng Sơn Tam Lang cũng tham gia e là chúng ta khó mà lấy được số bạc này.
Ảnh Háo Tử mỉm cười, nói:
- Nếu chúng ta hành động đơn độc, phần thắng đương nhiên không lớn nhưng nếu liên thủ lại chưa chắc đã không có cơ hội.
- Ngươi nghĩ vậy sao?
Ảnh Háo Tử giơ tay ra vứt tấm biển có ám hiệu hình con giun mà Tề Ninh treo ở ngoài cửa phòng lên bàn.
- Chẳng lẽ lão huynh không nghĩ thế sao? Nếu không có cùng suy nghĩ với ta, sao lão huynh lại treo nó ở bên ngoài.
Tề Ninh cười khì khì, nói:
- Ngươi nói rất đúng, hiện tại ta đang thiếu bạc nên đương nhiên không thể bỏ qua vụ làm ăn béo bở này. Hai vạn lượng bạc không phải con số nhỏ!
- Lão huynh nghĩ chỉ dựa vào một mình lão huynh mà có cơ hội nuốt trọn số bạc đó sao?
- Vì thế nên ta mới treo biển có ám hiệu để tìm đồng bọn hợp tác.
Tề Ninh nói:
- Ta vẫn luôn chờ người tới tìm mình, ngươi đã không làm ta thất vọng.
- Lão huynh cũng không làm ta thất vọng.
Ảnh Háo Tử nói:
- Nếu đêm nay lão huynh chết bởi Thất hồn hương của ta chứng tỏ lão huynh không đáng giá để ta liên thủ.
Tề Ninh cười khà khà, nói:
- Thân thủ của ngươi cũng khá lắm. Nếu không phải ngươi hợp ý ta thì hiện tại thi thể của ngươi đã nằm dưới đất rồi.
Hắn vuốt cằm, nói tiếp:
- Tuy nhiên vụ này nếu chỉ có ta với ngươi cũng chưa chắc đã thành công.
Ảnh Háo Tử gật đầu, hỏi:
- Vậy lão huynh có kế hoạch gì không?
Tề Ninh hỏi ngược lại:
- Ngươi có thể tìm được Hồng Hạt Tử với Mãng Sơn Tam Lang không?
Ảnh Háo Tử cau mày nói:
- Hai nhóm người này mặc dù rất có tiếng nhưng từ trước đến nay chưa có người nào nhìn thấy mặt thật của bọn họ. Nói bọn họ đi không thấy hình về không thấy bóng cũng không ngoa chút nào.
Tề Ninh thở dài, hỏi:
- Ngoài bọn họ ra, ngươi có tìm được những người khác không?
Ảnh Háo Tử siết chặt nắm đấm, ánh mắt hiện rõ vẻ cảnh giác.
Tề Ninh nhìn thấy vậy liền nói:
- Ngươi đừng hiểu lầm.
Hắn ngừng một lát rồi nhỏ giọng nói:
- Hai vạn lượng bạc là một con số rất hấp dẫn nhưng đúng như ngươi vừa nói miếng bánh lớn này có đến hơn hai mươi người tới tranh đoạt. Ngươi nghĩ nếu chỉ có hai chúng ta liên thủ với nhau, phần thắng là bao nhiêu?
- Ta không hiểu ý của lão huynh lắm.
Tề Ninh cười khà khà, nói:
- Số người tới tranh miếng bánh này càng ít càng tốt, nếu như có thể tìm được những người khác, chúng ta…
Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng sắc lạnh.
Ảnh Háo Tử cười lạnh nói:
- Khẩu vị của lão huynh đúng là nặng thật! Lão huynh muốn giết chết những người khác đúng không? Đám người đó cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, lão huynh chưa giết được bọn họ đã chết dưới kiếm của người ta rồi cũng nên.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Ngươi không tìm được Hồng Hạt Tử nhưng ta đã tìm được rồi. Hôm nay Hồng Hạt Tử vừa mới vào kinh, hiện tại đang ở gần đây.
Ảnh Háo Tử giật mình kinh ngạc sau đó nhíu mày hỏi:
- Lão huynh biết Hồng Hạt Tử là ai sao?
- Nhờ một sự kiện trùng hợp nên ta đã biết mặt thật Hồng Hạt Tử.
Tề Ninh vuốt râu nói:
- Làm cái nghề này của chúng ta không nên quá phô trương thanh thế đặc biệt càng không nên giết người còn để lại tên.
Hắn cười lạnh, kể:
- Lúc y gây án ở khu vực lân cận Kinh thành đúng lúc bị ta phát hiện. Hôm nay ta vào Kinh cũng là vì lần theo tung tích của y nên tới đây.
- Lão huynh theo dõi Hồng Hạt Tử?
Ảnh Háo Tử cau mày hỏi:
- Vậy y có phát hiện ra không?
- Nếu để y phát hiện ta đã không ngồi đây nói chuyện với ngươi.
Tề Ninh khẽ nói:
- Ta đợi ở đây không phải để đợi người tới kết giao bằng hữu mà muốn tìm người liên thủ hành động cùng ta.
- Lão huynh muốn giết Hồng Hạt Tử?
Ảnh Háo Tử nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Giết chết Hồng Hạt Tử rồi, cơ hội giành phần thắng của chúng ta sẽ lớn hơn. Nếu ngươi đồng ý giúp ta một tay, đến khi lấy được hai vạn lượng bạc chúng ta sẽ chia đôi.
- Ý lão huynh là ta sẽ được một vạn lượng?
- Thực ra chỉ có tám ngàn lượng thôi.
Tề Ninh giải thích:
- Nếu chỉ có hai chúng ta rủi ro sẽ nhiều hơn vì thế chúng ta cần tìm thêm một người nữa bắt tay cùng động thủ. Ba người liên thủ, ta tin chúng ta nhất định sẽ lấy được mạng của Hồng Hạt Tử.
Hắn cười khà khà, nói:
- Đến lúc đó ngươi lấy tám ngàn, còn một vạn hai, ta với người còn lại chia đôi.
- Vậy chẳng phải hai người sẽ bị thiệt sao?
- Nếu ngươi có thể liên thủ cùng bọn ta, đêm nay nhất định sẽ giết được Hồng Hạt Tử. Còn nếu không ai sống ai chết cũng chưa biết. Đã như vậy, ta thà chịu thiệt một chút nhưng có bạc còn hơn.
Tề Ninh hỏi:
- Ngươi thấy thế nào?
- Giết Hồng Hạt Tử rồi, lão huynh không sợ sẽ gặp phiền phức sao?
Tề Ninh thở dài, nói:
- Chúng ta làm cái nghề này còn quan tâm đến chuyện sống chết sao?
Ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng.
- Ta đã nói cho ngươi biết bí mật này, nếu ngươi không đồng ý hợp tác chỉ khi giết chết ta thì ngươi mới có đường sống.
Khuôn mặt Ảnh Háo Tử cũng trở nên lạnh lùng, toàn thân phát động trạng thái đề phòng.
- Với võ công của ngươi, ngươi có ba phần cơ hội giết ta.
Tề Ninh nói:
- Còn ta có bảy phần cơ hội giết người!
Ảnh Háo Tử biết lời của Tề Ninh là thật.
Vừa rồi hai người mới chỉ đấu với nhau có hai chiêu nhưng đã đủ để biết thực lực của đối phương đến đâu.
- Hiện tại ngươi có quyền lựa chọn.
Tề Ninh đứng dậy, nói:
- Ra tay giết ta hoặc bắt tay với ta cùng nhau tiêu diệt Hồng Hạt Tử sau đó chia nhau số bạc hai vạn lượng.
Ảnh Háo Tử cười lạnh nói:
- Ta làm sao biết được sau khi tiêu diệt Hồng Hạt Tử lão huynh sẽ không quay lại thủ tiêu ta?
- Ta nói muốn giết Hồng Hạt Tử nhất định sẽ giết.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Ta nói chia bạc cho các ngươi nhất định sẽ chia. Nếu ngươi không tin, ta cũng chẳng còn cách nào khác.
Nói xong câu đó, hắn liếc mắt nhìn chằm chằm Ảnh Háo Tử, ánh mắt lạnh lẽo sắc như dao.
Ảnh Háo Tử đắn đo suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Hiện tại Hồng Hạt Tử đang ở đâu?
Tề Ninh không nói gì mà đi thẳng tới chỗ cửa sổ rồi đẩy cánh cửa ra.
Phóng mắt nhìn xuống phía dưới, chỗ này mặc dù là tầng hai nhưng cũng không cao lắm. Tề Ninh quay đầu lại nhìn tên Ảnh Háo Tử một cái sau đó nhảy lên bệ cửa sổ rồi tung người nhảy xuống dưới.
Tề Ninh như một con dơi liệng xuống mặt đất, sau lưng hắn là một con hẻm tối om. Khi hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy Ảnh Háo Tử đã đứng ở bên cửa sổ nhìn xuống dưới.
Y do dự một lát cuối cùng quyết định nhảy qua cửa sổ hạ xuống bên cạnh Tề Ninh.
Tề Ninh mỉm cười, hắn không nói câu nào, đảo mắt nhìn trái ngó phải một lượt sau đó đi thẳng về phía trước. Ảnh Háo Tử đi theo sau lưng Tề Ninh, hai người giống như hai u hồn bước đi trong bóng đêm, chẳng mấy chốc đã biến mất trong màn đêm u tối.

Bạn cần đăng nhập để bình luận