Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1485: Kính đại soái

Ván thứ tư giữa Tiểu Vương gia và Nhạc Hoàn Sơn vừa bắt đầu đã là lúc hoàng hôn, ngoài trướng có báo:
- Báo đại tướng quân, có sứ giả quân Hán cầu kiến!
Nhạc Hoàn Sơn lập tức lộ vẻ kinh ngạc, không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía Tề Ninh đối diện. Y thấy Tề Ninh thả quân cờ trong tay xuống, đứng dậy cười nói:
- Có khách tới, đại tướng quân cần phải rời trướng đón khách rồi!
Nhạc Hoàn Sơn kinh ngạc nói:
- Vương gia, chẳng lẽ… !
- Gặp sứ giả xong, chắc hẳn đều sẽ rõ ràng.
Tề Ninh cười nói.
Nhạc Hoàn Sơn và Tề Ninh rời trướng, có không ít bộ tướng trong quân Sở đã tới.
- Đại tướng quân, có sứ giả quân Hán tới.
Một thuộc cấp tiến tới:
- Chỉ là trang phục của họ hơi kỳ quái, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Thực ra không cần người này nói, Nhạc Hoàn Sơn cũng đã nhìn thấy chỗ kỳ quái.
Đội nhân mã kia nhìn từ xa lại, toàn bộ màu trắng, giáp trụ mũ giáp đều bọc bằng vải trắng.
Tề Ninh nhìn thấy trang phục của đối phương, cũng hơi cau mày. Nhạc Hoàn Sơn đứng bên cạnh Tề Ninh, mặc dù y là chủ tướng quân đoàn Tần Hoài, nhưng Tề Ninh là Vương tước của đế quốc, Nhạc Hoàn Sơn đương nhiên không dám đứng trước Tề Ninh. Y do dự một chút, cuối cùng trầm giọng nói:
- Để họ tới đây!
Đội nhân mã này của quân Hán có chừng mười người, người đi đầu không phải Chung Ly Ngạo mà là Địch Chí, lúc này ngay ở bên ngoài viên môn. Viên môn mở ra, Địch Chí tung người xuống ngựa, chỉ mang theo hai tên bộ hạ tiến vào trong viên môn. Lập tức có người tiến tới lấy đi bội đao của ba người. Khóe mắt Địch Chí co rúm, nhưng tình thế còn mạnh hơn người, gã cũng chỉ có thể buồn bực trong lòng.
Tiến vào trong đại doanh, hai bên đều là giáp sĩ quân Sở, nhìn chằm chằm ba người đi tới trướng lớn trung quân.
Tề Ninh nhìn thấy Địch Chí từ xa, hơn chục tên thuộc cấp chen chúc xung quanh. Hắn nhìn thấy ba người Địch Chí mặc đồ màu trắng, mơ hồ hiểu được chuyện gì, sắc mặt lập tức lạnh lùng.
Địch Chí Tề Ninh ngừng lại cách Tề Ninh mấy bước.
- Phụng lệnh đại soái, tới đưa thư, xin Nhạc đại tướng quân của quý quân tự mình nhận đọc!
Địch Chí lấy một phong thư từ trong lòng ra, dâng lên hai tay, khom người nhưng không quỳ xuống.
Một thuộc cấp tiến tới nhận phong thư, quay người đi tới phía trước Tề Ninh, do dự một chút không biết nên giao phong thư này cho tiểu Vương gia hay là giao thẳng cho Nhạc Hoàng Sơn. Tề Ninh đưa mắt ra hiệu giao cho Nhạc Hoàn Sơn, lúc này tên thuộc cấp kia mới đưa tới trước mặt Nhạc Hoàn Sơn.
Nhạc Hoàn Sơn đưa tay nhận lấy, cũng không mở ra ngay, mà nói với Địch Chí:
- Chung Ly đại soái muốn hạ chiến thư cuối cùng sao?
Khi nói chuyện, y đã bóc phong thư ra, chỉ nhìn qua, sắc mặt khẽ thay đổi. Chúng tướng thấy thế đều kinh ngạc, nghĩ thầm xưa nay đại tướng quân vui buồn không lộ, tố chất tâm lý vô cùng tốt, tại sao nhìn thấy một phong thư lại biến sắc.
Tề Ninh lại bình tĩnh tự nhiên.
Nhạc Hoàn Sơn xem thư xong, hai tay dâng lên cho Tề Ninh. Tề Ninh đưa tay nhận lấy, nhìn qua, hơi tươi cười gật đầu nói:
- Chúng ta đã biết tâm ý của Chung Ly đại soái, chỉ là vì sao đại soái không tự mình tới đây?
Thần sắc Địch Chí buồn bã nói:
- Đại soái đã qua đời rồi!
Ngoại trừ Tề Ninh, tất cả mọi người ở nơi này đều biến sắc. Nhạc Hoàn Sơn kinh ngạc nói:
- Chung Ly đại soái hắn… ?
- Đại soái nói không thể giữ được đế quốc Đại Hán, thẹn với tiên đế, cũng có lỗi với Trường Lăng Hầu, lại có lỗi với ngàn vạn con dân Đại Hán, cho nên… tự vẫn tạ tội!
Đôi mắt Địch Chí tràn ngập đau đớn:
- Trước khi đại soái lâm chung, lệnh ta dâng thư hàng tới Nhạc đại tướng quân. Tướng sĩ quân Hán đều đã chuẩn bị đầu hàng quý quốc.
Tất cả mọi người đều cực kỳ kinh ngạc, vạn lần không nghĩ tới lại có kết quả như vậy.
Gần một năm qua, hai quân Sở Hán chém giết đẫm máu trên chiến trường, có thắng có bại.
Mặc dù hiện giờ quân Sở chiếm thượng phong, nhưng tất cả mọi người đều biết được nguyên nhân, đơn giản là bởi vì Bắc Hán nội loạn, cục diện chính trị bất ổn, hậu cần quân Hán xuất hiện vấn đề nghiêm trọng. Thế nhưng ngay cả như vậy, quân Hán do Chung Ly Ngạo thống soái vẫn là một miếng xương cực kỳ khó gặm.
Hai quân chém giết vì chủ của mình, nhưng chúng tướng quân Sở vẫn có lòng khâm phục đối với Chung Ly Ngạo.
Quân Hán lui tới Nghiêu Sơn, cũng là lớp bình phong cuối cùng bảo vệ Lạc Dương. Tướng sĩ quân Sở đã chuẩn bị sẵn sàng tiến hành quyết chiến với quân đội của Chung Ly Ngạo. Tất cả mọi người biết, cho dù lấy được chiến thắng trong trận này, chắc chắn cũng tổn thất không nhỏ.
Thế nhưng không nghĩ tới, trước khi quyết chiến, Chung Ly Ngạo lại tự vẫn, còn phái người tới đây đưa thư đầu hàng.
Nhạc Hoàn Sơn nhìn Tề Ninh một chút, chưa tới mười lăm ngày, nhưng lời tiểu Vương gia nói đã trở thành sự thật.
Nhân vật giống như Chung Ly Ngạo, tại sao lại tự vẫn trước khi quyết chiến?
Địch Chí nhìn ra vẻ kinh ngạc của chúng tướng, nói:
- Cũng không phải quân Hán ta không dám đánh với các ngươi một trận, chỉ là… Chúng ta không nghĩ tới, tên gian tặc Khuất Nguyên Cổ kia lại giết vua mưu phản. Lương thảo quân ta bị cắt đứt, mệnh trời của Đại Hán ta đã hết. Đại soái không muốn mấy vạn tướng sĩ hi sinh vô ích, cho nên mới đưa thư đầu hàng.
- Khuất Nguyên Cổ… phản rồi sao?
Nhạc Hoàn Sơn kinh ngạc nói.
Địch Chí thấy phản ứng của Nhạc Hoàn Sơn, lại hơi kỳ quái:
- Chẳng lẽ các ngươi không biết? Sau khi Khuất Nguyên Cổ giết vua, khống chế Lạc Dương, dùng cờ hiệu chữ Sở các ngươi, đã đầu hàng Sở quốc các ngươi.
Lời Địch Chí nói quả thực không thể tưởng tượng nổi. Các tướng quân Sở đều hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không.
Nhạc Hoàn Sơn nhìn về phía Tề Ninh, đột nhiên hiểu được, vì sao hơn mười ngày trước tiểu Vương gia lại khẳng định quân Hán tất bại.
Khuất Nguyên Cổ không có khả năng vô duyên vô cớ đầu hàng Sở quốc, hết thảy điều này đều có liên quan rất lớn tới tiểu Vương gia.
Chỉ là thần sắc của Tề Ninh giờ phút này lại ngưng trọng khác thường.
Quân Hán đầu hàng, mặc dù các tướng quân Sở thở phào nhẹ nhõm, lại không có cảm giác vui mừng quá lớn, bầu không khí hơi ngưng trọng. Chợt nghe Tề Ninh lớn tiếng nói:
- Mang rượu tới đây!
Lập tức có người lấy một vò rượu tới. Tề Ninh nhận lấy, bóc giấy dán ra, mặt hướng về phía Nghiêu Sơn, nghiêm túc nói:
- Chung Ly đại soái trung dũng vô song, đi đường bình an.
Hắn vẩy rượu xuống đất, lớn tiếng nói:
- Kính Chung Ly đại soái!
Hắn lập tức quỳ một chân xuống đất. Bao gồm Nhạc Hoàn Sơn, mọi người đều nhanh chóng quỳ một gối về phía Nghiêu Sơn, biểu lộ kính ý với Chung Ly Ngạo.
Địch Chí thấy thế, cũng xoay người cùng hai tên thủ hạ, quỳ xuống mặt hướng về Nghiêu Sơn.
Trận tuyết đầu tiên của Lạc Dương sớm hơn những năm trước một chút. Tuyết bắt đầu rơi lúc hoàng hôn, ròng rã một đêm. Tới sáng ngày tiếp theo, toàn bộ Lạc Dương đã phủ một lớp lụa trắng.
Bên ngoài thành Lạc Dương, hơn ngàn giáp sĩ Tây Bắc xếp hàng hai bên, Khuất Nguyên Cổ dẫn văn võ bá quan Lạc Dương chờ bên ngoài thành Lạch Dương chừng mười dặm.
Lúc giữa trưa, phía xa rốt cuộc xuất hiện cờ xí tung bay. Cờ xí ngày càng nhiều, tiếng vó ngựa vang lên, hơn ngàn tên kỵ binh cuốn tới như cuồng phong quét lá rụng. Phía sau kỵ binh, mấy vạn tướng sĩ quân Sở đang tiến thẳng tới Lạc Dương.
Nhìn thấy cờ chiến tung bay phần phật trên không, nghe được tiếng vó ngựa ầm ầm kia, Khuất Nguyên Cổ lại cảm thấy hơi may mắn, thầm nghĩ quân dung quân Sở bàng bạc, chiến lực không tầm thường. Nếu như mình thực sự tử thủ Lạc Dương, đối mặt với quân địch khí thế như hồng thế này, có thể giữ vững hay không?
Văn võ bá quan Bắc Hán phía sau y biểu lộ khác nhau.
Cha con Khuất Nguyên Cổ giết Bắc Đường Phong, phong tỏa Lạc Dương, lại đánh cờ hiệu Sở quốc, còn tuyên bố Bắc Đường Phong vô năng, thiên hạ nên thuộc về minh quân. Hoàng đế Sở quốc văn thao võ lược, chính là một đời anh chủ thực sự, cho nên cha con Khuất thị nguyện ý bỏ gian tà theo chính nghĩa, quy thuận Sở quốc.
Mệnh lệnh này vừa ra, toàn bộ Lạc Dương đều xôn xao.
Có không ít văn nhân chạy lên đầu thành Lạc Dương, mắng chửi gian thần phản quốc, Lạc Dương lại rơi vào rối loạn.
Nhưng Khuất Nguyên Cổ đương nhiên không cảm thấy lần bạo động này có gì lớn cả. Quân Tây Bắc đi ra đầu phố, giết chết một nhóm, bắt một nhóm. Dưới máu tanh, tiếng ồn ào nhanh chóng biến mất, văn võ bá quan cũng hiểu được, Hán quốc ngay cả hoàng tử cũng không có, đại thế đã mất, lúc này đưa ra ý kiến phản đối, chẳng qua là tặng đầu người mà thôi, chỉ có thể khuất phục dưới uy thế thiết huyết của Khuất Nguyên Cổ.
Khuất Nguyên Cổ đạt được tin tức ít ngày nữa quân Sở sẽ tiến vào chiếm giữ Lạc Dương, y lập tức dẫn văn võ bá quan rời khỏi thành nghênh đón.
Thiết kỵ quân Sở nhanh như gió, không lâu lắm liền tới gần ngay trước mắt, người đi đầu giáp sắt sáng lạnh, chính là chủ tướng quân đoàn Tần Hoài Nhạc Hoàn Sơn.
Nhạc Hoàn Sơn vốn muốn mời Tề Ninh tiếp nhận quy hàng Lạc Dương, nhưng Tề Ninh lại quả quyết cự tuyệt. Trận chiến bắc phạt này, do Nhạc Hoàn Sơn mang binh tới, lúc thắng lợi, Tề Ninh đương nhiên sẽ không cướp đoạt tên tuổi của người khác. Hắn kiên quyết để Nhạc Hoàn Sơn dẫn người đi tới đầu thành Lạc Dương tiếp nhận đầu hàng, bản thân mình mang theo đại đội nhân mã đi theo phía sau.
Nhìn thấy Nhạc Hoàn Sơn, Khuất Nguyên Cổ lập tức dẫn người tới đón, quỳ rạp xuống đất, cung kính nói:
- Tội tướng Khuất Nguyên Cổ, dẫn văn võ bá quan Lạc Dương bái kiến Nhạc tướng quân. Nơi này có danh sách hộ tịch và văn thư thuế ruộng của Lạc Dương, kính hiến tới đại tướng quân!
Y quay đầu ra hiệu, lập tức có người dâng văn thư ghi chép danh sách hộ tịch thuế ruộng của Lạc Dương.
Nhạc Hoàn Sơn sai người nhận lấy, cưỡi trên lưng ngựa liếc nhìn một phen, lúc này mới xuống ngựa tiến tới đỡ Khuất Nguyên Cổ dậy, cười nói:
- Khuất tướng quân lấy đại cục làm trọng, bỏ gian tà theo chính nghĩa. Đại Sở ta thống nhất thiên hạ, Khuất tướng quân chính là đại công thần. Bản tướng đã dâng tấu triều đình, ra roi thúc ngựa mang tới Kiến Nghiệp, kể lại công lao của Khuất tướng quân với Hoàng thượng. Sau khi Hoàng thượng biết được chắc chắn sẽ vui vẻ, đến lúc đó chắc chắn ban thưởng Khuất tướng quân và các vị văn võ bá quan!
- Không dám không dám!
Khuất Nguyên Cổ vội nói:
- Tội tướng biết sau làm sau, chậm chạp hàng muộn, nên phạt nên phạt!
Y giơ tay lên nói :
- Đã bày tiệc rượu tẩy trần cho đại tước quân và các vị, mời đại tướng quân !
- Không vội!
Nhạc Hoàn Sơn lại cười nói:
- Khuất tướng quân, hiện giờ ngài đã là thần tử Đại Sở ta, như vậy quân Tây Bắc dưới trướng tướng quân, đương nhiên cũng đều là tướng sĩ Đại Sở ta. Bản tướng cho rằng, quân Tây Bắc nên nhanh chóng biên chế lại một lần nữa, trở thành một phần của hùng binh Đại Sở, không biết ý của Khuất tướng quân thế nào?
Khóe miệng Khuất Nguyên Cổ hơi run rẩy.
Y đương nhiên hiểu rõ ý của Nhạc Hoàn Sơn.
Dù đã mở cửa thành rời khỏi Lạc Dương, nghênh đón quân Sở vào thành, lại dâng sách hộ tịch xin hàng, nhưng trong tay y vẫn có ba vạn quân Tây Bắc, điều này cuối cùng khiến đối phương không yên lòng, cho nên Nhạc Hoàn Sơn không vội vào thành, muốn lập tức chỉnh biên lại quân Tây Bắc, nói trắng ra đương nhiên là muốn quân Tây Bắc giao nộp vũ khí.
Thực ra đây cũng là chuyện nằm trong dự liệu của Khuất Nguyên Cổ.
Nhưng chuyện tới nước này, y đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể biểu lộ phối hợp, chắp tay nói:
- Nên như vậy, nên như vậy!
Trong lòng y lại cay đắng: ‘Đế quốc Đại Hán không còn, quân Tây Bắc cũng không tồn tại nữa!’.

Bạn cần đăng nhập để bình luận