Cẩm Y Xuân Thu

Chương 865: Lời thề

Tề Ninh nghi hoặc hỏi:
- Chuyện của ta? Độc Vương, đây là ý gì?
Thu Thiên Dịch nói:
- Vừa rồi lão phu nói ngươi không nghe sao? Ngươi cho rằng Kiều Nữ Lệ của Đoạn Thanh Trần dùng để lừa người à? Hắn dù gì cũng từng là Sắc Sứ của Thánh giáo. Kiều Nữ Lệ của hắn sao có thể tầm thường đến mức lão phu có thể phá trong giây lát?
Tề Ninh vốn tưởng Thu Thiên Dịch sắp xếp một lần, lại chuẩn bị băng để trong thùng tắm, lại bỏ dược vật vào, những tưởng xong việc. Ai ngờ lại không phải như thế.
- Tiểu Nặc đi theo Lê lão đầu nhiều năm, y thuật rất khá. Nếu Kiều Nữ Lệ này mà bình thường, tiểu Nặc tự mình cũng giải được, sao phải đợi lão phu xuất thủ?
Tề Ninh vội kêu lên:
- Độc Vương nói chuyện tiếp theo là của ta, chẳng lẽ?
Thu Thiên Dịch như cười như không nói:
- Cái này phải xem ngươi có tâm cứu nàng hay không. Nhưng mà các ngươi đều còn trẻ, chuyện này đối với các ngươi mà nói, chẳng phải khó khăn gì.
Thanh âm của hắn tuy không lớn, nhưng cũng chẳng phải nhỏ. Trác Tiên Nhi nghe lời này thì đã hiểu ý tứ trong đó, nhíu đôi mi thanh tú lại.
Tề Ninh do dự một chút, thấy Thu Thiên Dịch cứ như cười như không, thì hiểu ra, thấp giọng nói:
- Độc Vương, mạng người quan trọng, đây không phải là lúc nói giỡn.
- Hắc hắc, tiểu Hầu gia có diễm phúc lại không biết hưởng dụng.
Thu Thiên Dịch thấp giọng nói:
- Thôi, đã thế này, lão phu cũng nói với ngươi. Bất kể lão phu dùng cách gì, nếu không có nam nhân trợ giúp, tiểu Nặc không thể trừ hết độc được. Tuy rằng không cần hợp hoan thực sự, nhưng ngươi cũng cần giúp nàng, thế mới chuyển nguy thành an được.
Tề Ninh nghe thấy không cần làm việc cá nước vui vầy thì hơi yên tâm.
Thực tình mà nói, không phải là Tề Ninh không có cảm giác với Đường Nặc, chỉ là Đường Nặc xưa nay lạnh lùng, hơn nữa tính tình chất phác, Tề Ninh chỉ có kính trọng nàng mà thôi. Hắn nhìn thấy tuyệt sắc mĩ nhân nhường này, trong lòng cũng có chút rung động... Vô luận là Cổ Thanh Hạm hay là Xích Đan Mị, hoặc là Điền phu nhân, gặp được mĩ nhân cấp độ này, là một nam tử, trong nội tâm nhất định sẽ sinh ra ham muốn chiếm giữ, đây là tâm lý bình thường.
Chỉ là Tề Ninh xưa nay lấy lễ đối với Đường Nặc, tính tình của Đường Nặc lại chất phác thiện lương, Tề Ninh kính trọng nàng, không sinh ra ý nghĩ gì quá giới hạn.
Hôm nay Đường Nặc gặp khốn cảnh, Tề Ninh nguyện hết thảy để có thể giúp nàng chuyển nguy thành an. Nhưng mà nếu vì nàng gặp đường cùng, bắt nàng trao thân cho mình, là việc Tề Ninh không muốn. Vì như vậy sẽ làm Đường Nặc tổn thương rất lớn.
Bây giờ nghe Thu Thiên Dịch nói không cần thế, hắn mới yên tâm thấp giọng thỉnh giáo:
- Ta giúp nàng như thế nào?
- Muốn giải thôi tình độc, nói cho cùng, vẫn là cần mùi nam nhân.
Thu Thiên Dịch cười quái dị, ghé sát vào tai Tề Ninh, nói nhỏ vài câu. Tề Ninh nhíu mày:
- Không cần thế chứ?
- Trừ khi cùng nàng hoan hợp, còn không thì đây là cách duy nhất.
Thu Thiên Dịch nói:
- So với tính mạng của nàng thì cũng không quá khó khăn? Lão quay đầu lại, thấy Đường Nặc đã ngồi vào trong thùng tắm, từ cổ trở xuống đã chìm trong nước, chỉ lộ ra vầng trán. Mặt nàng ửng đỏ, hai mắt nhắm nghiền. Tiên Nhi đứng bên cạnh, trên mặt cũng hiện vẻ lo lắng.
Thu Thiên Dịch chắp hai tay sau lưng, nói với Trác Tiên Nhi: - Các ngươi có thể đi ra ngoài.
Tiên Nhi nhìn Tề Ninh, Tề Ninh hơi do dự, gật đầu. Tiên Nhi nhẹ nhàng thi lễ, rồi mới mang theo nha hoàn đi ra ngoài. Thu Thiên Dịch nhìn Tề Ninh một chút, nhẹ giọng nói:
- Biện pháp ta đã dạy cho ngươi, cứu nàng hay không, do ngươi chọn.
Lão không nói nhiều nữa, thân hình lóe lên, đi ra cửa, khi ra ngoài, lão vung ống tay áo lên đóng kín cửa.
Tề Ninh hơi trầm ngâm rồi cười khổ, chậm rãi đi tới thùng tắm. Hắn biết hiện tại Đường Nặc không một mảnh vải, nên không dám nhìn vào trong thùng tắm, ngồi xuống bên cạnh. Hắn nhìn khuôn mặt của Đường Nặc, nhẹ giọng hỏi:
- Đường cô nương, hiện tại cô thấy thế nào?
Đường Nặc mở nhẹ đôi mắt, nhìn qua thì tinh thần đã khôi phục phần nào, nàng gật nhẹ:
- Đa tạ ngươi!
- Đường cô nương, Độc Vương nói cho dù thế này, độc trong cơ thể cô cũng không thể giải trừ.
Tề Ninh nhìn vào đôi mắt của Đường Nặc, hai tay khoác lên thành thùng:
- Cô đã nghe qua Kiều Nữ Lệ?
Đường Nặc không nói chuyện, chỉ đưa hai tay ra khỏi mặt nước, do dự một chút, rồi chuyển thân, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay của Tề Ninh.
Tề Ninh sửng sốt, cảm thấy bàn tay nhỏ bé của Đường Nặc nóng bỏng vô cùng, lại thấy đôi mắt kia nhìn mình, trong đôi mắt xinh đẹp không có một tì vết. Tề Ninh nhẹ nhàng cười, hai tay chuyển tới, cầm bàn tay nhỏ của Đường Nặc.
Hắn biết tuy Đường Nặc đang bình tĩnh, nhưng cơ thể lại đang bị tra tấn rất lớn.
- Đa tạ ngươi!
Đường Nặc còn nói thêm, sau đó nhắm mắt lại. Tề Ninh do dự một lát, đứng dậy, không dám nhìn xuống, dù sao bên dưới chính là thân thể của Đường Nặc, nước lại trong suốt thấy đáy, chỉ cần liếc mắt, là có thể thấy hết thân thể của Đường Nặc.
Hai má Đường Nặc đỏ bừng, Tề Ninh không dọ dự, dán sát vào, môi chạm môi với Đường Nặc.
Đương Nặc tựa hồ đã sớm biết muốn giải thôi tình độc phải qua cửa này nên không kháng cự, chỉ bàn tay đang nắm chặt tay Tề Ninh lại càng siết chặt hơn.
Trên sông Tần Hoài có án mạng. Tất nhiên làm cho người người kinh hoàng. Nhưng người của bộ Hình nhanh chóng vớt thi thể lên, sau đó chở đi, sau đó lại bắt vài người. Sự hỗn loạn rất nhanh kết thúc, án mạng đêm nay không những làm cho sông Tần Hoài vắng khách, thậm chí còn trở thành chủ đề trong câu chuyện của mọi người.
Còn chưa tới nửa đêm, cho nên không lâu sau, trên sông Tần Hoài lại vang lên tiếng oanh ca yến hót. Một án mạng rất nhanh bị phong hoa tuyết nguyệt bao phủ.
Trác Tiên Nhi đứng trên tầng hai, ánh trăng rơi xuống nước, nước sông lay động, ánh sáng lấp lánh.
Nghe tiếng bước chân vang phía sau, Trác Tiên Nhi quay đầu lại, thấy Tề Ninh đi tới, nàng cười dịu dàng, nhẹ giọng nói:
- Vị cô nương kia?
- Không việc gì.
Tề Ninh đi tới, cầm bàn tay nhỏ của Trác Tiên Nhi, nhìn thuyền hoa tới tới lui lui, nhẹ giọng:
- Tiên Nhi, hôm nay ta phải cám ơn nàng.
- Tiên Nhi không giúp được gì, Hầu gia không nên nói vậy. Tiên Nhi nghiêng đầu, nhìn Tề Ninh:
- Hầu gia, kỳ thật...
Nàng dừng một chút rồi thản nhiên cười:
- Không có gì.
- Nàng muốn nói gì?
Tề Ninh thấy Tiên Nhi ngập ngừng, thì ôm lấy vai nàng, chăm chú nhìn vào đôi mắt mềm mại ấy:
- Có gì không thể nói với ta chứ?
Tiên Nhi do dự một chút, cúi đầu nhẹ giọng nói:
- Hầu gia, hôm nay người nói ta là nữ nhân của mình, người nghĩ vậy thật sao?
Nói tới đây, hai má nàng đỏ lên.
Tề Ninh ngẩn ra, tiến tới hôn một cái lên trán của Tiên Nhi, ôn nhu nói:
- Vậy Tiên Nhi có nguyện ý trở thành nữ nhân của ta không? Tiên Nhi ngẩng đầu, ánh mắt như nước, nhu tình vô hạn, nhẹ giọng nói:
- Hầu gia tốt với Tiên Nhi. Tiên Nhi, Tiên Nhi tất nhiên nguyện ý hầu hạ Hầu gia.
- Ta đã cho người chuộc thân cho nàng.
Tề Ninh nói:
- Hai ngày nữa hắn quay lại, không chừng vài ngày nữa là nàng cũng được rời sông Tần Hoài rồi. Ta đã cho người đặt mua một tòa nhà, nàng yên tâm, ta đã nói, sẽ không thất tín. Tiên Nhi đưa tay vuốt khuôn mặt của Tề Ninh, nói:
- Hầu gia đối đãi Tiên Nhi như vậy, Tiên Nhi rất vui, nhưng mà Hầu gia không cần làm như vậy.
- Tiên Nhi, có phải có chuyện gì không?
Tề Ninh nhẹ giọng hỏi.
- Không, không có.
Tiên Nhi lập tức đáp:
- Hầu gia không cần lo lắng cho Tiên Nhi.
Nàng cúi đầu, trầm mặc một lát mới buồn bã nói:
- Hầu gia, ngươi là Hầu tước của Đại Sở, Tiên Nhi chỉ là một ca cơ trên sông Tần Hoài. Nếu người quá thân thiết với ta, ta sợ có người nói ra nói vào.
Tề Ninh cười:
- Nói ta? Tiên Nhi, nàng phải tin rằng, ta muốn thân thiết với ai, ta sẽ thân thiết vơi người đó. Là Hầu tước của đế quốc, nếu ngay cả tự do như vậy còn không được, vậy thì có người đàm tiếu, ta cần để ý sao?
- Tiên Nhi không muốn Hầu gia khó xử vì mình.
Trác Tiên Nhi nhu tình như nước:
- Hầu gia, nếu có một ngày người không thấy Tiên Nhi nữa, Hầu gia có nhớ tới Tiên Nhi?
- Không thấy?
Tề Ninh nhíu mày:
- Nàng muốn đi đâu? Vì sao không thấy?
- Ta chỉ là thuận miệng.
Tiên Nhi cúi đầu nói:
- Ta chỉ muốn biết, nếu như thật sự không thấy ta, Hầu gia có quên ta không?
Tề Ninh thuận tay ôm Tiên Nhi vào trong lòng, nhẹ giọng nói:
- Cô nương ngốc, nàng thấy ta là người vô tình như thế sao? Nếu thật sự không thấy nàng, ta sẽ đi tìm tận chân trời góc bể, một năm tìm không ra thì mười năm, hai mươi năm, nàng không thể trốn khỏi lòng bàn tay của ta đâu.
Tiên Nhi rúc vào trong lòng Tề Ninh, tự như muốn dính cả thân thể mình vào trong đó, buồn bã nói:
- Mười năm? Hai mươi năm? Nhớ một người lâu vậy sao? Ta chỉ biết, hận một người có thể hận mười năm, hận hai mươi năm, nhưng chưa bao giờ nghĩ yêu một người sẽ yêu bao lâu. Tề Ninh ôm lấy Tiên Nhi, bàn tay khẽ vuốt vai của nàng, âm thanh dịu dàng:
- Hận mười năm hai mươi năm, sẽ chỉ mang lại thống khổ. Muốn thoát khỏi thống khổ, cần yêu. Yêu có thể hóa giải hận trong lòng, mang tới sự thoải mái, niềm hy vọng. Nàng đừng nghĩ có thể yêu bao lâu, khi mà nàng thực sự yêu rồi, nàng sẽ biết rằng dành cả đời để yêu cũng chưa đủ.
Tiên Nhi cười khẽ:
- Tốt lắm, Tiên Nhi không ngại nói cho ngài biết. Ta đã yêu ngài, ngài nói yêu là yêu cả đời, Tiên Nhi xem có phải thực hay không.
Nàng nâng trán, đôi mắt mê người nhìn Tề Ninh, trong vẻ xinh đẹp mang theo sự dụ hoặc:
- Ngài đã nói nếu không thấy ta, sẽ tìm chân trời góc bể, nam tử hán đại trượng phu, nói lời giữ lời, không được gạt người khác.
Tề Ninh nâng tay, nghiêm nghị:
- Nếu có một ngày Tiên Nhi rời ta mà đi, ta sẽ tìm chân trời góc biển, lật tung thiên hạ này lên, để nàng không còn chỗ trốn, nếu phạm thề này, thiên địa bất dung.

Khi Tề Ninh rời khỏi sông Tần Hoài đã là quá nửa đêm.
Hắn lệnh cho Vương Tường tới Hầu phủ kêu xe ngựa lại đây. Tề Phong dẫn người chạy xe ngựa đến, để Đường Nặc ngồi xe ngựa về Hầu phủ. Trước khi Đường Nặc phải dịch chuyển người, Trác Tiên Nhi đã đặc biệt tìm một bộ đồ mới cho Đường Nặc thay, còn bộ đồ lặn kia thì để lại trên thuyền xử lý.
Quá nửa đêm, trên sông Tần Hoài liền trở nên yên tĩnh, tiếng ca múa nhạc oanh ca yến hót lúc trước cũng mai danh ẩn tích. Các cô nương trên thuyền hoa, khách nhân người nên lưu lại cũng đều lưu lại, một khắc giá ngàn vàng, phong nguyệt trong đó đương nhiên không thể nói với người ngoài.
Người đi đường ở bên bờ cũng đã về nhà mình, ánh trăng xa thẳm, chiếu lên mặt sông, mười dặm Tần Hoài khôi phục yên tĩnh.
Sau khi dọn qua phòng của Tiên Nhi, bọn nha hoàn cũng đều lui xuống. Sau khi tắm xong, Tiên Nhi thay một bộ quần áo mềm mại nhẹ nhàng, ngồi dưới bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần trước gương đồng kia, suy nghĩ xuất thần.
Đột nhiên trong chiếc gương đồng đó có một đạo thân ảnh xẹt qua, Tiên Nhi nhíu mày nhưng không quay đầu. Sau khi thân ảnh đó xẹt qua, liền ngồi trên một chiếc ghế ở phía sau Tiên Nhi, cả người được bao phủ bởi hắc bào.
Tiên Nhi vẻ mặt bình tĩnh, kéo ngăn kéo của bàn trang điểm ra, lấy một chiếc trâm bạc, vấn tóc, khẽ cắm chiếc trâm bạc đó vào trong búi tóc.
- Hình như ngươi càng ngày càng chú trọng diện mạo của mình.
Hắc Bào thản nhiên nói.
- Nữ nhân trang điểm cho người thích mình ngắm, không biết ngươi chú ý đến dung mạo thế là vì ai?
Bên môi Tiên Nhi hiện lên ý cười, khẽ nói:
- Nữ nhân chú ý đến dung mạo của mình tựa hồ là lẽ bất di bất dịch, chẳng lẽ trên thế gian này còn có nữ nhân không quan tâm đến dung mạo của mình sao?
- Chỉ tiếc là trong lòng ngươi biết rất rõ khuôn mặt này không hề thuộc về ngươi.
Hắc Bào cười lạnh nói.
- Dù là thân thể này hình như cũng không hề thuộc về ngươi.
Tiên Nhi nhíu đôi mi thanh tú nhưng không nói gì.
Hắc Bào dựa vào ghế, một bàn tay nâng lên, đặt trên thành ghế. Trên mu bàn tay y có xăm một hình xăm hình ngọn lửa đang thiêu đốt.
- Hình như ngươi đã quên mình là ai rồi, chẳng lẽ cần ta phải nhắc nhở ngươi sao?
Tiên Nhi chậm rãi đứng dậy, cũng không nhìn Hắc Bào, bước đến bên cạnh bàn, tự rót cho mình một chén trà, ngồi xuống bên bàn, nói:
- Hình như ta cũng từng nhắc nhở ngươi mấy lần, chuyện của ta tựa hồ không cần ngươi hỏi đến.
- Ồ?
Hắc Bào phát ra một tiếng cười quái dị, tay giơ lên, một thứ bay thẳng vào sau lưng Tiên Nhi. Tiên Nhi không hề quay đầu, cánh tay ngọc nâng lên, hai ngón tay ngọc đã kẹp được vật đó, là một ngọc bài màu đen.
Tiên Nhi nhíu đôi mi thanh tú, liếc nhìn ngọc bài một cái. Chỉ thấy trên ngọc bài khắc một con dị thú, đầu hổ, một sừng, tai chó, thân rồng, đuôi sư tử, chân kỳ lân, vô cùng quái dị.
Mặt Tiên Nhi khẽ biến sắc. Hắc Bào kia hừ lạnh nói:
- Không biết bây giờ ta có tư cách hỏi đến chuyện của ngươi không?
Tiên Nhi giơ tay lên, ném ngọc bài màu đen đó trả lại Hắc Bào. Hắc Bào giơ tay đón lấy, cất ngọc bài màu đen đi. Tiên Nhi thản nhiên nói:
- Ngươi muốn nói gì?
- Hẳn là ngươi biết ta muốn hỏi gì.
Hắc Bào chậm rãi nói.
- Ta từng nhắc nhở ngươi phải như gần như xa với người này, đừng đến quá gần để tránh chọc người đứng sau lưng người này phải xuất hiện.
Y cười lạnh một tiếng, nói:
- Nhưng có vẻ ngươi không hề để tâm.
- Ta làm việc tự có cách của ta.
Giọng nói của Tiên Nhi vô cùng lãnh đạm.
- Ta cũng không hy vọng người khác can thiệp vào chuyện ta làm.
Giọng nói của Hắc Bào mang theo một tia tức giận:
- Nhưng cách ngươi làm việc đã gây ra nguy hiểm cho chúng ta. Đêm nay ngươi vốn không nên chọc vào trận thị phi này nhưng ngươi vẫn để chúng lên thuyền.
- Lên thuyền?
Tiên Nhi khẽ cười một tiếng.
- Hình như là bọn họ tự lên thuyền.
- Tự lên thuyền?
Hắc Bào phát ra tiếng cười quái dị.
- Nếu chiếc thuyền của ngươi tránh đi xa thì sao có thể để bọn chúng lên thuyền? Đơn giản là ngươi muốn gặp hắn, cố ý để thuyền đến gần. Ngươi biết nếu hắn nhìn thấy thuyền của ngươi, tất sẽ đi lên thuyền, vậy là ngươi có thể ở bên cạnh hắn rồi.
Tiên Nhi “ồ” một tiếng, Hắc Bào lạnh lùng nói:
- Ta từng nhắc nhở ngươi tên Tề Ninh này quá nguy hiểm, tuyệt đối không thể dễ dàng tiếp cận, ngươi khư khư cố chấp, nói với ta chỉ muốn lợi dụng hắn đạt được mục đích. Đúng là ngươi đã đạt được mục đích rồi, lợi dụng Tề Ninh, ngươi còn tiếp cận được hoàng đế một cách thuận lợi hơn ta nghĩ, thậm chí đã mấy lần vào cung!
Thanh âm y phát lạnh.
- Nhưng những gì về sau ngươi làm lại khiến ta nghi ngờ ngươi không hề có tâm tư hoàn thành nhiệm vụ.
Tiên Nhi liếc nhìn y một cái nhưng không nói gì.
- Với thủ đoạn của ngươi, muốn mê hoặc tiểu hoàng đế kia thì hẳn là chuyện không cần tốn nhiều sức.
Hắc Bào chậm rãi nói.
- Cho dù không thể để gã thu ngươi vào hậu cung nhưng trở thành một ca cơ trong cung thì hẳn là chuyện dễ dàng. Lúc đầu ngươi muốn lợi dụng Tề Ninh chẳng phải là để mượn con đường này nhập cung, sau đó lại gần bên cạnh hoàng đế sao? Nhưng ngươi lại không làm vậy.
Tiên Nhi thản nhiên nói:
- Ngươi cho là hoàng cung dễ vào như vậy sao? Trong cung cao thủ nhiều như mây, cũng không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.
- Đây chỉ là cái cớ của ngươi thôi.
Hắc Bào cười quái dị nói.
- Với thủ đoạn của ngươi, dù tình hình trong cung phức tạp thì ngươi cũng có khả năng xử lý.
Y hừ lạnh một tiếng, bàn tay đặt trên thành ghế khẽ nắm chặt lại.
- Ngươi bỏ qua cơ hội vào cung, đơn giản là muốn ở trên sông Tần Hoài này, thường xuyên hẹn hò với vị Tiểu Hầu gia kia đúng không?
Tiên Nhi khẽ cười nói:
- Đúng hay không thì sao ta phải nói với ngươi?
- Xem ra suy đoán của ta quả nhiên không sai.
Hắc Bào thở dài.
- Quả nhiên ngươi đã động chân tình. Ta sớm đã nghi ngờ ngươi động tâm tư với tiểu tử đó, vì tư tình nam nữ mà mặc kệ đại cục.
Y đứng dậy nói:
- Ngươi có từng nghĩ nếu chuyện này thất bại thì ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả như thế nào không?
Tiên Nhi nhíu đôi mi thanh tú lại nhưng không nói gì.
- Lần trước ngươi đem Ô Mãng Lân quý giá đến cực điểm cho Tề Ninh là chuyện vô cùng ngu xuẩn.
Hắc Bào cười lạnh nói.
- Ngươi tưởng tiểu tử đó là tên ngốc à? Ngươi là một ca cơ trên sông Tần Hoài, sao có thể có được Ô Mãng Lân chứ? Ngươi thật sự tưởng rằng hắn không nghi ngờ ngươi sao?
Tiên Nhi nâng chén trà lên, không nói gì. Hắc Bào lại hừ lạnh một tiếng:
- Người của Cẩm Y Tề gia đâu dễ đối phó chứ? Ngươi tưởng hắn thật tâm thật ý với ngươi nhưng có từng nghĩ hắn sớm đã nhìn ra ngươi có vấn đề, tương kế tựu kế, cố ý thân cận với ngươi, mục đích là muốn đạt được điều gì đó trên người ngươi không.
Tiên Nhi khẽ cười, nhấp một ngụm trà. Hắc Bào thấy dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên của nàng, có vẻ hơi căm tức.
- Nếu hắn phát hiện ra thân phận của ngươi thì ngươi tự biết hậu quả đấy.
Hắc Bào chắp hai tay sau lưng, đứng phía sau Tiên Nhi, nhìn chằm chằm vào bóng lưng ngọc ngà yểu điệu xinh đẹp tuyệt trần kia:
- Còn cả Thu Thiên Dịch, ông ta là Thánh sứ của Hắc Liên Giáo. Người này kinh nghiệm giang hồ phong phú, nay cũng đã mấy lần chạy lên thuyền của ngươi, nếu bị ông ta phát hiện ra sơ hở thì nên làm thế nào? Ngươi đừng quên là sau lưng Tề Ninh có Bắc Cung Liên Thành, sau lưng Thu Thiên Dịch cũng có một Dạ Thiên Thương!
- Ngươi nói những điều này để làm gì?
Tiên Nhi khẽ nói.
- Đương nhiên ngươi không nhàn nhã hứng thú ở đây chỉ để càu nhàu với ta.
- Tình cảnh của ngươi thật sự không tốt.
Hắc Bào nói.
Ta không hy vọng vì ngươi mà ảnh hưởng đến cả kế hoạch.
Tiên Nhi xoay người, đôi mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào mắt Hắc Bào. Hắc Bào cũng nhìn chằm chằm vào mắt Tiên Nhi.
- Ngươi cũng nhìn thấy ngọc bài rồi, vì thế kế hoạch tiếp theo đều do ta an bài.
- Ngươi định an bài thế nào?
- Khuôn mặt này của ngươi đã bị người khác biết hết.
Hắc Bào ánh mắt lạnh lùng:
- Cho nên từ hôm nay trở đi, khuôn mặt này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này. Ngươi sẽ có lại một khuôn mặt khác, mà tiếp sau đây ngươi làm theo lệnh của ta, hiệp trợ ta hoàn thành nhiệm vụ ngươi cần hoàn thành.
- Nếu ta từ chối thì sao?
Tiên Nhi thản nhiên nói.
- Nếu ta muốn giữ khuôn mặt này thì ngươi sẽ làm sao?
Hắc Bào phát ra tiếng cười quái dị, hỏi ngược lại.
- Ngươi muốn giữ lại khuôn mặt này hay muốn giữ tính mạng gặp lại hắn? Ngọc bài trong tay ta, nếu ngươi kháng mệnh sẽ có hậu quả thế nào, ngươi biết rõ hơn ta.
Hắc Bào tiến sát đến bên cạnh Tiên Nhi, nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tiên Nhi, khẽ thở dài nói: - Ta biết ngươi rất thích khuôn mặt này nhưng nếu khuôn mặt này đã làm sai chuyện thì đương nhiên phải trả cái giá tương ứng.
Tiên Nhi không nói gì, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra.
Ánh trăng xa xăm, chiếu lên mặt sông, một trận gió đêm thổi qua, sóng nước lấp lánh, có một cơn gió đêm thổi tới, vén sợi tóc bên má Tiên Nhi.
- Chúng ta là người đã chết.
Hắc Bào cũng nhẹ bước đến bên cửa sổ, khẽ nói:
- Người chết sẽ không có yêu hận thế gian.
Hắc Bào liếc nhìn Tiên Nhi một cái.
- Hận thù sẽ khiến người ta mất đi khả năng phán đoán, yêu lại khiến người ta mất đi tín niệm. Ngươi tồn tại ở trên thế gian này vốn đã không phải tồn tại vì cái gọi là yêu hận.
Bên môi Tiên Nhi nổi lên ý cười khinh miệt, thản nhiên nói: - Thật ra ta vẫn thấy rất kỳ lạ, nếu khuôn mặt này của ngươi chưa từng yêu bao giờ thì liệu có thật sự có tư cách tồn tại trên thế gian không?
Trong mắt Hắc Bào xẹt qua sự tàn khốc. Tiên Nhi khẽ cười nói:
- Có lẽ cả đời này ngươi cũng sẽ không biết yêu, vậy thì ngươi sẽ có thể vĩnh viễn sống bằng khuôn mặt này. Nhưng nếu thật sự có một ngày ngươi nằm không thể nhúc nhích, hồi tưởng lại lúc khuôn mặt này còn sống thì có thứ gì có thể khiến ngươi khắc cốt ghi tâm không?
- Chẳng lẽ ngươi tưởng ngươi có tình cảm với hắn là có thể khiến hắn nhớ kỹ ngươi?
Hắc Bào cười lạnh nói:
- Hắn không thấy ngươi có lẽ mười ngày nửa tháng sẽ tò mò ngươi đi đâu rồi nhưng dăm ba tháng sau hắn sẽ hoàn toàn quên ngươi. Ngươi sẽ chẳng còn dấu vết gì trong lòng hắn. Hắc Bào chắp hai tay sau lưng, qua cửa sổ nhìn lên trăng sáng trên cao, thản nhiên nói:
- Dù là vương tôn công tử hay là tục phu phố phường đều có mới nới cũ. Một ca cơ trên sông Tần Hoài đột nhiên biến mất cũng giống như trên cây rơi một chiếc lá mùa thu, chẳng ai quan tâm, chẳng ai để ý.
Tiên Nhi dịu dàng cười, xinh đẹp tuyệt trần, khẽ nói:
- Ngươi có biết yêu một người không phải vì kỳ vọng hắn vẫn nhớ kỹ ngươi, mà là dù là lúc nào ở đây trong lòng ngươi cũng nhớ đến hắn. Cảm giác này có lẽ cả đời này ngươi cũng không có.
Hắc Bào nâng một tay lên, tay hướng lên trên, trong lòng bàn tay y đặt một viên thuốc màu xanh sẫm. Tiên Nhi liếc nhìn viên thuốc màu xanh sẫm này một cái, thở dài, ngón tay ngọc vân vê, quay đầu lướt nhìn tất cả mọi thứ trong phòng, nhìn rất cẩn thận, một lát sau cũng đặt viên thuốc đó vào miệng.
Nàng nhắm mắt lại, mặt hướng ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, mái tóc bay bay, khóe mắt đã chảy ra một giọt nước mắt, thuận theo hai má trơn bóng của nàng trượt xuống dưới.

Chuyện của Hắc bào và Tiên Nhi, Tề Ninh không hề biết. Khi hắn quay lại Hầu phủ trời đã vào đêm. Xác định Đường Nặc không có chuyện gì, hắn mới về phòng nghỉ.
Tuy Đường Nặc hóa nguy thành an, nhưng tâm trạng của Tề Ninh vẫn không thoải mái. Hắn muốn tìm tung tích của Lục Thương Hạc từ Đoạn Thanh Trần. Nay Đoạn Thanh Trần bị diệt khẩu, tung tích của Lục Thương Hạc càng khó tìm, không tránh khỏi có chút phiền não.
Sáng hôm sau hắn dậy sớm, tắm rửa xong liền dẫn hai tên tùy tùng đi tới nha môn bộ Hình.
Long Thái đã giao bộ Hình cho hắn. Nay hắn đã chấp chưởng một bộ, thì cũng nên làm việc đến nơi đến chốn.
Nha môn bộ Hình ở phố Minh Dương cách Hoàng Thành không xa. Đây là trường hợp hiếm hoi khi mà nha môn triều đình lại được đặt cạnh đường. Trên cửa có một tấm biển đen, bên trên là bốn chứ “ Minh Sát Thanh Liêm”. Trái phải hai cây cột khắc chữ thiếp vàng. Sáu tên ban sai bộ Hình chia ra đứng gác hai bên, tay ấn chuôi đao, nghiêm túc mười phần. Tề Ninh xuống ngựa, tùy tùng bên người lớn tiếng kêu lên:
- Cẩm Y Hầu giá lâm, mau vào bẩm báo.
Một thủ vệ của bộ Hình lập tức đi vào bẩm báo, không bao lâu, Tề Ninh liền thấy bốn năm quan viên đi tới. Đi trước là một người hơn bốn mươi tuổi, thân hình gầy gầy. Y nhìn thấy Tề Ninh, mau chóng bước tới, khom người:
- Hạ quan Chủ Sự bộ Hình Thẩm Liêm bái kiến Hầu gia.
Các quan viên đằng sau hắn cũng nhanh chóng hành lễ với Tề Ninh.
Tề Ninh nhíu mày, hỏi:
- Hiện tại ai đang quản lý bộ Hình?
- Hồi bẩm Hầu gia, là Tả Thị Lang Đạt Hề đại nhân.
Thẩm Liêm cung kính đáp:
- Nhưng mà Đạt Hề đại nhân mấy ngày nay không khỏe, hôm nay cũng không thể tới làm việc.
Nói tới đây, y hơi ngẩng đầu nhìn Tề Ninh.
Tề Ninh nghĩ, xem ra lần trước lão tử ra tay quá nặng, Đánh Đạt Hề Trùng tới hôm nay cũng không thể ra khỏi cửa. Hắn hỏi:
- Hữu Thị Lang của bộ Hình là người nào?
- Là Trử đại nhân.
Thẩm Liêm nói:
- Nhưng hiện tại Trử đại nhân còn đang phá án, không thể ra nghênh đón, thỉnh Hầu gia thứ lỗi.
Tề Ninh do dự một chút mới hỏi:
- Ý chỉ trong cung đã ban tới hay chưa?
- Hầu gia ý bảo ý chỉ Hoàng Thượng về việc Hầu gia quản lý bộ Hình?
Thẩm Liêm bình thản đáp:
- Hồi bẩm Hầu gia, ý chỉ hôm qua đã ban xuống, mọi người đang chờ Hầu gia tới nhậm chức.
Tề Ninh vốn tưởng bên này còn chưa nhận được ý chỉ, cho rằng mình đột nhiên tới chơi cho nên mới chỉ có vài quan viên ra nghênh đón. Bây giờ xem ra, chuyện không phải thế.
Nếu đã có ý chỉ ban xuống, như vậy quan viên trên dưới của bộ Hình phải biết mình sắp quản lý bộ Hình. Hôm nay mình đi tới nha môn sớm một ngày, theo lý mà nói, cho dù nha môn bộ Hình không làm nghi thức nghênh đón thì chí ít, tất cả quan biên đều nên ra đón. Nhưng mà nhìn hiện tại, chỉ có vài tên quan viên, thậm chí đi đầu chỉ là một Chủ Sự.
Tề Ninh cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thường. Hắn cười nói:
- Hôm nay là ngày đầu tiên bản quan tới đây, mong chư vị chiếu cố nhiều hơn.
Hắn không nhiều lời, chắp hai tay sau lưng, đi thẳng vào nha môn.
Hắn không tự xưng là bản Hầu, mà là bản quan, tự nhiên là để nói cho mọi người biết hắn đến bộ Hình không phải là vì tước vị, mà là lấy thân phận chủ quản bộ Hình.
Vào nha môn, vài tên quan kia đã chắp tay nói:
- Hầu gia, ty chức còn có công chuyện, xin lui trước.
Mấy người này thậm chí còn không đợi Tề Ninh nói gì đã lui ra, chỉ còn Thẩm Liêm ở lại cạnh Tề Ninh.
Tề Ninh nhíu mày, liếc mắt nhìn Thẩm Liêm. Thẩm Liêm dè dặt cẩn thận, thấy Tề Ninh nhìn tới mình, lập tức khom thân, trên mặt mang theo một tia cười lành.
- Xem ra hôm nay trong nha môn nhiều việc, chẳng lẽ có án quan trọng?
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, đi về phía chính đường của nha môn.
Thẩm Liêm đi theo, cẩn thận nói:
- Hồi bẩm Hầu gia, bộ Hình quản luật pháp trong thiên hạ, công việc luôn cực kỳ bận rộn. Gần nhất xảy ra việc Hoài Nam Vương mưu phản, Thánh thượng đã đã hạ chỉ cho bộ Hình điều tra. Cho nên trên dưới nha môn đều đang làm việc này.
Tề Ninh dừng bước, quay đầu, như cười như không nói:
- Đều đang tra án Hoài Nam Vương mưu phản? Thật tốt quá, bản quan cũng nhận được ý chỉ của Hoàng Thượng, phải tra rõ án này. Thẩm Chủ Sự, ngươi nói xem, các ngươi chuẩn bị phá án này như thế nào, để ta học tập.
Thẩm Liêm sửng sốt, lập tức cười nói:
- Hầu gia, án này là do Đạt Hề đại nhân phụ trách điều tra và giải quyết. Sau khi Đạt Hề đại nhân nghỉ tĩnh dưỡng, thì do Trử đại nhân chủ trì. Cho nên án này điều tra giải quyết thế nào, đều do Trử đại nhân phân phó, ti chức chỉ vâng mệnh mà thôi.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra Thẩm Liên này cũng là kẻ linh hoạt. Hắn cũng không tức giận, mỉm cười nói:
- Bản quan mới đến bộ Hình, không rõ việc, Thẩm đại nhân hãy giới thiệu một chút, được chứ?
Thẩm Liêm vội nói:
- Hồi bẩm Hầu gia, bộ Hình có bảy ti: Đốc Bộ Ti, Thu Thẩm Xử, Giảm Đẳng Xử, Đề Lao Thính, Tang Phạt Khố, Thục Phạt Xử cùng Luật Lệ Quán. Có một Thượng Thư, hai Thị Lang, bốn Chủ Sự, các chủ quan khác có hai mươi mốt người, lệnh lại hai mươi tám người, thư lại bảy mười sáu người. Tổng cộng quan lại có một trăm ba mươi sáu người. Sĩ tốt có hai trăm tám mươi người, toàn bộ trên dưới bộ hình có hơn bốn trăm người.
Tề Ninh nghĩ rằng nha môn bộ hình này nhân viên quá nhiều, một nha môn có hơn bốn trăm người, như vậy lục bộ nha môn phải đến hai ba nghìn người.
Nếu như hoàn toàn thống kê nhân sự các nha môn, thì quan lại ở kinh thành Kiến Nghiệp này thực sự là một đội ngũ khổng lồ.
Sau khi đại chiến Tần Hoài qua đi, nguyên khí của Sở quốc bị ảnh hưởng nghiêm trọng, quốc khố rỗng không, còn phải nuôi một đội ngũ khổng lồ như bậy, cũng khó trách bộ Hộ luôn kêu nghèo.
- Hôm nay có bao nhiêu người ở thất ti?
Tề Ninh vừa đi vừa hỏi, lúc nàyh hắn không đi về phía đại đường nữa, thấy bên trái có một tấm bia đá, liền qua đó. Hắn đi qua tấm bia, đi theo một con đường nhỏ phía trước.
Thẩm Liên thấy Tề Ninh không đi vào đại đường, có chút kinh ngạc, nhưng không dám nói gì, chỉ đi theo phía sau, cẩn thận trả lời:
- Đã nhiều ngày nay, vì tra án của Hoài Nam Vương, Trử đại nhân từng có phân phó, không ai được nghỉ, nên trừ các quan viên đi ra ngoài vì công việc, trong nha môn còn hơn một trăm người.
- Hơn trăm người đang bận, rất tốt.
Tề Ninh thoáng nhìn bên cạnh, có một sân sớn, có một tấm biển, viết là Thu Thẩm Xử. Biết đây là một trong thất ti của bộ Hình, hắn chắp tay sau lưng đi qua. Thẩm Liêm nhanh chân nói:
- Hầu gia, không bằng mời Hầu gia đi tới đại đường uống chén trà, chờ bọn họ xong chuyện tới gặp Hầu gia?
Tề Ninh không để ý tới y, đi thẳng vào trong sân. Sân được bao bởi một dãy nhà ngói trắng, hắn không phát ra tiếng động, nhưng nghe thấy từ bên trong một gian phòng truyền ra thanh âm. Hắn nhẹ bước đi tới, đi tới một cửa sổ, thấy cửa sổ mở ra. Trong phòng có năm sáu quan viên đang vây quanh một chỗ, một đám nhìn chăm chú, không chú ý bên cửa sổ.
Tề Ninh không biết đám người kia làm trò gì, nhẹ nhàng tiến vào một gian phòng, một đám người vẫn không hay biết. Tề Ninh tới bên cạnh, mới thấy vài tên quan viên vây quanh một cái bàn, giữa bàn là một cái lồng to, bên trong có hai con dế mèn đang đá nhau. Mấy tên quan viên đều đang căng mắt nhìn hai con dế, không có người chú ý tới Tề Ninh lại gần. Thẩm Liêm đi theo Tề Ninh, hơi biến sắc, cố ý ho khan vài tiếng, cũng không có ai chú ý. Thẩm Liêm ho bảy tám lần mới có người xuay lại, nhìn Thẩm Liêm nói:
- Thẩm đại nhân, mau qua đây nhìn xem, hôm nay Hồ đại nhân mang Hắc tướng quân của hắn đến, có chút năng lực! Thẩm Liêm nháy nháy mắt, người nó thấy Thẩm Liêm ra hiệu, có chút kỳ quái. Gã liếc sang bên cạnh, thấy có một người trẻ tuổi đứng cạnh, chưa từng gặp qua, không biết, không nhịn được hỏi:
- Ngươi là ai?
Gã vừa hỏi, mới có vài tên quan viên chú ý, quay đầu nhìn về phía Tề Ninh.
Tề Ninh mỉm cười không nói, một quan viên tiến lên hai bước, quỳ rạp xuống :
- Ti chức Ti Thẩm của Thu Thẩm Xử Tào Sâm, tham kiến Hầu gia!
Chúng quan viên vừa nghe hai chữ “Hầu gia” , không nghĩ nhiều nữa đều quỳ xuống. Tề Ninh nhìn qua, cười nói:
- Đều đứng lên đi!
Mọi người đều đứng dậy,. Tề Ninh liếc nhìn Thẩm Liêm một cái, lại cười nói:
- Thẩm Chủ Sự nói cho ta biết tất cả chư vị đại nhân đều bận rộn, trong lòng ta tò mò, liền qua nhìn xem.
Hắn nhìn lồng dế, cười nói:
- Mọi người đều thích trò này?
Ti Thẩm Tào Sâm cười nói:
- Hầu gia, Thu Thẩm Xử khi rảnh rỗi đều sẽ tìm chút việc vui thả lỏng người. Dù sao mỗi một án đều là một mạng người, không thể qua loa, làm căng quá lại dễ dàng phạm sai lầm. Nha môn khác phạm sai lầm còn sửa được, còn Hình bộ thì không được.
- Hóa ra là thế.
Tề Ninh cười nói:
- Sáng sớm vào nha môn, chư vị đã cảm thấy vất vả sao?
Tào Sâm cười nói:
- Đây là quy củ của Thu Thẩm Xử, chúng ta đã quen như thế, giải trí một chút mới làm việc, mấy năm nay đều là như thế.
- Quy củ?
Tề Ninh hơi vuốt cằm nói:
- Các ngươi có quy củ của mình, tục ngữ cũng nói, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, nha môn bộ Hình tự nhiên cũng có quy củ của mình. Nếu là quy củ, thì không nên phá bỏ, các ngươi tiếp tục chơi đi.
Hắn nâng tay nói:
- Mời.
Chúng quan viên nhìn nhau, Tào Sâm cười nói:
- Nếu Hầu gia đã cho phép, vậy mọi người chơi xong trận này nào. Lão Hồ, nếu hôm nay Hắc Tướng Quân của ngươi thắng Đại Thanh Đầu của ta, vậy tòa nhà ở thành Tây của ta cho ngươi, nếu ta thắng, thì đưa bộ trà cụ của nhà ngươi cho ta. Vài quan viên lộ vẻ xấu hổ, Tề Ninh mỉm cười, không nói gì xoay người đi ra cửa.
Thẩm Liêm đi sau Tề Ninh, có chút lúng túng:
- Hầu gia, Thu Thẩm Xử trước nay đều thế, nhưng mà bọn họ chưa bao giờ chậm việc.
- Không sao, ta mới đến, chỉ là muốn gặp mọi người mà thôi. Tề Ninh không nói gì, mỉm cười nói:
- Đúng rồi, Trử đại nhân đang làm gì? Nếu hắn đang tạm thời quản lý việc bộ Hình, ta cũng nên gặp hắn, thỉnh giáo một hai việc.
Thẩm Liêm vội đáp:
- Hầu gia, mời đi bên này, Trử đại nhân đang ở bên Luật Lệ Quán.
- Dẫn đường.
Tề Ninh chắp tay sau lưng, thoạt nhìn có chút thoải mái. Thẩm Liêm cực kỳ cung kính đi trước dẫn đường, đến gian giữa, Tề Ninh phát hiện quan sai bộ Hình đang nhìn mình, nhưng chỉ đứng xa thi lễ, không hề lại gần.

Bạn cần đăng nhập để bình luận