Cẩm Y Xuân Thu

Chương 104: Bách thảo tập


Đường Nặc lấy ngân châm ra, châm lên đầu và cổ Triệu Uyên mười mấy cây, ra tay dứt khoát lưu loát, vừa nhìn đã biết là rất giỏi dùng châm.
Tiểu Yêu Nữ ngồi trên ghế trúc nhìn, đột nhiên đứng dậy, chậm rãi tới gần. Cuối cùng Đường Nặc lấy ra một cây ngân trâm rất dài, dài hơn những cây khác tới cả một gang tay, châm tại yết hầu Triệu Uyên, nói nhỏ:
- Không được cử động. Ta phải dẫn độc dịch ra cho ngươi.
Ngay từ đầu Triệu Uyên vẫn có lòng nghi ngờ đối với Đường Nặc nhưng hiển nhiên giờ phút này đã tin tưởng không ít, khẽ gật đầu. Trường châm của Đường Nặc đâm nhẹ một cái, tiến vào trong yết hầu Triệu Uyên. Thân thể y hơi chấn động. Dương Ninh ở bên cạnh nhìn rõ ràng cả, chỉ thấy sau khi ngân châm đâm vào liền có máu chảy xuống.
Dưới ngọn đèn dầu, màu máu kia tím sẫm, còn mang theo một mùi thối chết chóc.
Dương Ninh chỉ cảm thấy mùi kia cực kỳ khó ngửi, giơ tay che mũi. Mà lúc này Tiểu Yêu Nữ chỉ cách Đường Nặc có vài bước, hai mắt nhìn chằm chằm vào yết hầu Triệu Uyên. Dương Ninh vốn tưởng rằng ả nhìn xem Đường Nặc trị liệu thế nào, thầm nghĩ Tiểu Yêu Nữ này cố ý thi độc với mấy người, mục đích có phải là mượn cơ hội học trộm phương pháp trị liệu của Đường Nặc hay không?
Chợt thấy Tiểu Yêu Nữ giơ tay lên, đúng là hướng về phía Đường Nặc. Dương Ninh biết lòng dạ ả này độc ác, hơn nữa ra tay bất ngờ, lập tức kêu lên:
- Cẩn thận!
Quả nhiên thấy mấy tia sáng bay thẳng về phía Đường Nặc, tốc độ cực nhanh.
Trong lòng Dương Ninh tức giận. Tiểu Yêu Nữ này đúng là không còn thuốc gì cứu nổi rồi. Chỉ thấy chân Đường Nặc điểm một cái, toàn thân nhẹ nhàng tung bay như một chiếc lá, sau khi rơi xuống đất liền nhìn về phía Tiểu Yêu Nữ, mặt không chút thay đổi. Vốn Dương Ninh còn tưởng nàng chắc chắn sẽ tức giận nhưng lại thấy trong mắt nàng không có vẻ gì, ngược lại còn hiện lên một tia bất đắc dĩ và đồng tình.
- Võ công của ngươi lại cao hơn không ít rồi.
Tiểu Yêu Nữ hoàn toàn không có cảm giác có lỗi, cười tủm tỉm nói:
- Không phải ta muốn hại ngươi, chỉ muốn xem võ công của ngươi tiến bộ thế nào thôi.
Đường Nặc thản nhiên nói:
- Nhiều năm không gặp, người không chút thay đổi, ngược lại còn càng ác độc rồi? Là Thu Thiên Dịch dạy ngươi độc đạo, người kia cũng làm như không nghe không thấy sao?
- Ngươi nói người kia là ai?
Tiểu Yêu Nữ cười tươi như hoa, lộ má núm đồng tiền.
- Sư phụ ta là Cửu khê độc vương. Hắn không dạy ta ác độc thì còn có thể dạy ta cái gì nữa?
Đường Nặc than khẽ một tiếng nói:
- Hay là ngươi đi ngay đi, đừng trách ta không cảnh cáo ngươi.
- Ta biết ngươi không nỡ giết ta đâu.
Tiểu Yêu Nữ nháy hai mắt nói:
- Nếu ngươi muốn giết ta thì ta chết từ lâu rồi. Rất nhiều năm ta không thấy ngươi, muốn gặp ngươi. Hiện tại gặp rồi thì sẽ không đi ngay đâu.
Đường Nặc không để ý đến ả nữa, trở lại bên người Triệu Uyên, càng đẩy cây ngân châm nọ vào cổ họng gã. Độc huyết chảy từ trong đó ra càng đậm hơn.
Trong lòng Dương Ninh đang tính toàn, lúc này Tiểu Yêu Nữ cách mình không xa, mặc dù thể lực của mình còn chưa khôi phục, hơn nữa hàn nhận cũng bị ả lấy mấy nhưng giờ phút này lại là cơ hội tốt nhất để khống chế ả. Chỉ cần có thể khống chế Tiểu Yêu Nữ, quyền chủ động liền nằm trong tay mình rồi.
Vẻ mặt hắn mặc dù rất bình tĩnh nhưng đã chuẩn bị thật tốt, muốn đột nhiên ra tay khống chế Tiểu Yêu Nữ.
Tiểu Yêu Nữ nhìn qua có vẻ như không nhận ra ý đồ của Dương Ninh. Khoảng cách giữa ả và Dương Ninh chỉ chừng ba bốn bước, lúc này ngược lại còn lui về phía sau một bước, cách Dương Ninh gần hơn vài phần. Trong lòng Dương Ninh mừng thầm, chỉ đợi Tiểu Yêu Nữ lùi lại vài bước liền có tám chín phần nắm chắc bắt được ả.
Hắn nén trấn định, biết không thể hành động vội vã. Nếu thất thủ thì nhất định Tiểu Yêu Nữ sẽ không từ bỏ ý đồ, không chừng mạng nhỏ sẽ mất trong tay ả.
Chợt nghe tiếng khẹc khẹc vang lên. Bạch mao hầu Bạch Linh vừa rồi không biết chạy đi đâu đột nhiên nhảy từ cửa sổ vào. Nó rất quen thuộc với gian nhà tranh, chạy tới tự ngồi lên ghế trúc, lanh lợi tinh quái. Tiểu Yêu Nữ thấy thế liền đi qua giơ tay nói:
- Con khỉ thối, cút ngay. Đây la chỗ ta đang ngồi.
Bạch Linh chẳng ngại Tiểu Yêu Nữ chút nào, thậm chí còn kêu khẹc khẹc vài cái với ả, căn bản không có ý định nhường chỗ ngồi. Tiểu Yêu Nữ giơ tay lên, ra vẻ muốn đánh tới. Bạch Linh phản ứng rất nhanh, nhảy khỏi ghế trúc. Tiểu Yêu Nữ thấy thế liền che miệng cười khanh khách, giống như đang cười nhạo Bạch Linh vậy.
Bạch Linh hình như cũng hiểu nhân tính, thấy Tiểu Yêu Nữ cười nhạo mình liền kêu khẹc khẹc mấy tiếng, đột nhiên lại nhảy quay về ghế, ra vẻ tuyệt đối không nhượng bộ. Tiểu Yêu Nữ lại giơ tay lên. Lúc này Bạch Linh không mắc lừa nữa, ngồi vững trên ghế trúc, giống như không tin Tiểu Yêu Nữ sẽ đánh tiếp vậy.
Dương Ninh còn tưởng rằng Tiểu Yêu Nữ có tính trẻ con, chỉ đang trêu chọc Bạch Linh mà thôi. Lại thấy Tiểu Yêu Nữ vung tay, một đám bụi phấn liền rơi lên người Bạch Linh.
Bạch Linh nhảy dựng lên khỏi ghế trúc, rơi xuống mặt đất, vươn tay như muốn cào Tiểu Yêu Nữ. Tiểu Yêu Nữ liền nhanh chóng lùi lại.
Bạch Linh chuẩn bị đuổi theo, Dương Ninh lại thấy nó xoay ngược lại, ngã lăn trên mặt đất, kêu lên khẹc khẹc, có vẻ vô cùng đau đớn. Dương Ninh giật mình, biết đám bột phấn kia tất nhiên là độc dược. Không ngờ Tiểu Yêu Nữ này lại hạ độc cả với một con khỉ.
Xem ra căn bản Tiểu Yêu Nữ không phải cố ý trêu chọc Bạch Linh mà có dấu ý đồ.
Đường Nặc thấy Bạch Linh giãy dụa trên mặt đất, khuôn mặt bình tĩnh rốt cục lộ vẻ lo lắng, bước nhanh đi tới bên người Bạch Linh, đưa tay muốn ôm lấy nó nhưng hình như nhớ tới cái gì, lấy ra hai cái bao tay hơi mỏng đeo lên. Dương Ninh thấy cái bao tay nọ mỏng nhẹ dị thường, không biết chế tạo từ thứ gì.
Đường Nặc mang bao tay xong, lúc này mới ôm lấy Bạch Linh, lấy một viên thuốc đặt vào miệng nó. Vốn Bạch Linh đang giãy dụa kịch liệt, thuốc vừa vào miệng liền yên tĩnh lại rất nhanh.
Đường Nặc đứng lên, cuối cùng giận dữ nói với Tiểu Yêu Nữ:
- Tính tình ngươi nếu không thay đổi, cứ như vậy thì có ngày sẽ hại chết chính mình đấy.
Tiểu Yêu Nữ cười khanh khách nói:
- Ta không sợ chết, ai có thể giết được ta, ta còn phục gã đó.
Ả lại trừng mắt, nói:
- Đường Nặc, ngươi biết sai lầm lớn nhất của ngươi là gì không? Chính là không theo sư phụ ta học độc thuật. Ta biết ngươi theo Lê lão đầu học cũng không ít bản lĩnh, trình độ giải độc chữa thương cũng trên ta. Chỉ tiếc là...
Ả lắc đầu, miệng tấm tắc nói:
- Ngươi cho rằng có thể phòng được độc của ta, đáng tiếc ngươi đã trúng độc rồi.
Đường Nặc nhíu mày nói:
- Ngươi nói gì?
Nàng đi về phía trước vài bước, đột nhiên hai chân mềm nhũn, yếu đuối hẳn. Mặt nàng biến sắc, mà Dương Ninh cũng thất kinh, muốn đứng dậy lại cảm thấy thể lực suy yếu không ít, dù chân tay còn có thể hoạt động nhưng hình như chỉ chốc lát đã mất đi hơn phân nửa sức lực.
Tiểu Yêu Nữ thấy Đường Nặc ngã xuống lại càng đắc ý, vỗ tay cười nói:
- Đường Nặc, ngươi nói đi, ai trong chúng ta lợi hại hơn? Ngươi biết giải độc thì có ích gì? Hiện tại ngươi chẳng động đậy được nữa, còn có thể giải độc cho bản thân sao?
Đôi mi thanh tú của Đường Nặc nhíu chặt nói:
- A Não, ngươi có biết mình đang làm gì không?
- Đương nhiên ta biết mình đang làm gì rồi.
Tiểu Yêu Nữ đột nhiên cười lạnh.
- Không phải ngươi coi thường ta sao? Hiện tại thế nào rồi? Bản lãnh của ngươi hay của ta lớn hơn đây?
Giờ Dương Ninh mới biết Tiểu Yêu Nữ này tên là A Não.
Đường Nặc thở dài nói:
- Ta nói coi thường ngươi khi nào chứ?
- Có những việc không cần phải nói ra.
Tiểu Yêu Nữ A Não cười lạnh nói:
- Trong lòng ta hiểu rõ là được. Lê lão đầu còn không ra cứu ngươi thì ngươi chết chắc rồi.
Ả ngẩng đầu nhìn nhìn, nói:
- Ta cũng phải thiêu cả gian nhà, hủy diệt hết dược thảo bên ngoài. Hắc hắc, các ngươi càng tức giận ta lại càng vui vẻ.
Ả chạy tới trước cửa liền nói lớn vọng ra ngoài:
- Đại quỷ, Tiểu quỷ, phá hủy hết thảo dược, sau đó thiêu hủy căn nhà này cho ta.
Lúc này Dương Ninh âm thầm kêu khổ, hối hận vừa rồi mình quá cẩn thận, bỏ lỡ thời cơ tốt đẹp. Lúc nãy nên ra tay, chứ giờ thể lực thiếu thốn, muốn ra tay cũng không dễ rồi.
Tiểu Yêu Nữ A Não trở lại trong phòng, ngồi xổm xuống, hiển nhiên vẫn hơi e dè Đường Nặc, không dám tới gần, cách ba bốn bước nhìn lại, nói:
- Ngươi đừng sợ, ta sẽ không để ngươi chết sớm thế đâu.
- Rốt cục ngươi muốn gì?
Đường Nặc nói:
- Trừ tính mạng của ta ra thì nơi này không có gì ngươi cần đâu.
A Não cười nói:
- Thật ra ta cũng muốn học y thuật. Đường Nặc, có phải Bách Thảo Tập ở trong tay ngươi không? Nếu ở trong tay ngươi thì ngươi giao nó cho ta, ta sẽ tha cho ngươi lần này.
Đường Nặc cười khẽ nói:
- Hóa ra ngươi tới vì Bách Thảo Tập. Ta phải nghĩ tới từ sớm mới phải. Thu Thiên Dịch muốn Bách Thảo Tập, vì sao không dám tự tới lấy?
A Não thở dài nói:
- Thật ra sư phụ cũng muốn tự tới tìm Lê lão đầu luận bàn. Chỉ tiếc là ngài và Lê lão đầu vẫn luôn thủy hỏa bất dung. Hai người vừa thấy mặt, nhất định sẽ liều sinh tử.
- Ngươi nói thẳng ra là Thu Thiên Dịch nhát gan sợ chuyện là xong.
Đường Nặc nói:
- Lão biết chúng ta sẽ không giết ngươi cho nên mới để ngươi tìm đến.
A Não cười hì hì nói:
- Đường Nặc, hình như thành kiến của ngươi với sư phụ ta càng ngày càng sâu. Ừ, nhất định là hàng ngày Lê lão đầu đều nói bậy bên tai ngươi rồi. Sư phụ nói trong Bách Thảo Tập có chứa nhiều kỳ hoa dị thảo trong thiên hạ, là tích lũy dược thảo trên trăm năm. Chỉ cần có Bách Thảo Tập trong tay thì có thể chế tạo được bất cứ loại dược vật gì.
Ả giơ tay chống cằm, nói rất nghiêm trang:
- Ngươi cũng đừng nói oan cho sư phụ ta. Lão không phải bảo ta đến tìm Bách Thảo Tập. Là tự ta muốn xem muốn học. Ngươi có bằng lòng cho ta mượn Bách Thảo Tập xem không?
Đường Nặc lắc đầu nói:
- Không ở trong tay ta. Hơn nữa cả đời ngươi cũng không xem được đâu.
A Não hỏi:
- Tại sao? Tại sao cả đời ta cũng không xem được chứ?
- Ngươi có thể đi hỏi Thu Thiên Dịch. Thu Thiên Dịch sẽ nói đáp án cho ngươi. Chẳng qua lão sẽ không nói cho ngươi là dù là lão thì đến chết cũng không xem được Bách Thảo Tập.
Giọng nói của Đường Nặc trở nên lạnh lẽo:
- Bách Thảo Tập vốn không phải thứ các ngươi có thể xem.
A Não cười nói:
- Ta không lo. Lê lão đầu đối tốt với ngươi như vậy, nếu dùng mạng ngươi đổi Bách Thảo Tập, nhất định Lê lão đầu sẽ lấy ra.
Ả đứng dậy nói:
- Ta bắt được ngươi rồi, bảo Lê lão đầu làm gì lão nhất định sẽ không cự tuyệt.
Ả giơ ngón tay chỉ Bạch Linh nói:
- Con khỉ thối, suýt hại chết Đại quỷ, khiến trên người Đại quỷ đầy thương tích, đúng là đáng ghét nhất. Hiện tại ta phải cắt yết hầu nó.
Ả cầm hàn nhận đi về hướng Bạch Linh.
Ả mới đi hai bước, đột nhiên Đường Nặc thấy ả dừng lại, thân thể lung lay, lập tức mềm nhũn, ôi chao một tiếng liền ngã xuống đất.


Dương Ninh thấy đột nhiên ả ngã sấp xuống cũng hơi kinh ngạc, còn tưởng Tiểu Yêu Nữ này thích giả vờ. Nhưng lại thấy dường như ả giãy dụa muốn đứng dậy mà không đứng được, nghĩ thầm chẳng lẽ Tiểu Yêu Nữ này cũng trúng độc rồi.
Hắn không biết tại sao A Não hạ độc Đường Nặc thế nào, giờ phút này lại càng không biết làm sao ả bị trúng độc.
A Não giãy dụa vài cái, khó có thể đứng dậy, gọi vọng ra ngoài:
- Đại quỷ tiểu quỷ, các ngươi... Các ngươi mau tới đây...
Đường Nặc nói:
- Ngươi đừng gọi nữa, bọn chúng không vào được nữa đâu.
- Ngươi... Ngươi hạ độc chúng ta sao?
A Não tức giận nói:
- Sao ngươi làm được?
Đường Nặc thản nhiên nói:
- Ngươi cố ý dẫn người tới đây để ta giải độc cho bọn họ, ý đồ muốn phân tán sự chú ý của ta, sau đó xuống tay với Bạch Linh, làm ta rối loạn. Dược phấn ngươi rắc trên người Bạch Linh dù không đụng vào nhưng chỉ hít vào là có thể trúng độc rồi.
A Não nói:
- Hiện giờ ngươi biết thì đã sao? Không phải đã trúng diệu kế của ta rồi sao?
Lúc này Dương Ninh đã hiểu, A Não bắt mấy người mình lại đây là để phân tán lực chú ý của Đường Nặc, tìm cơ hội ra tay. Ngẫm lại cũng đúng. Nếu một mình A Não tới đây, tất nhiên Đường Nặc sẽ đề phòng với ả, lúc nào cũng có phòng bị, cũng không dễ ra tay.
Hiện tại xem ra mục đích cuối cùng của A Não là lấy Bách Thảo Tập từ tay Đường Nặc. Bách Thảo Tập kia là một bộ sách dược thảo, nếu A Não đã muốn lấy như vậy thì chắc nó phải là một quyển sách cực kỳ quý giá rồi.
- Không thể có lòng hại người nhưng không thể không có lòng phòng bị người khác.
Đường Nặc nói:
- Ngươi giảo hoạt hơn mấy năm trước rất nhiều. Thu Thiên Dịch dạy dỗ ngươi như vậy, đúng là không dễ dàng.
A Não cười nói:
- Lê lão đầu không không tồi, lại dạy ngươi hạ độc. Không phải lão phản cảm với độc dược nhất sao? Còn nói độc thuật là thủ đoạn vớ vẩn. Hóa ra lão già thối đó nói trái lòng mình, vụng trộm dạy ngươi thi độc.
Đường Nặc hơi giãy dụa nhưng mềm yếu vô lực, di động một bước cũng khó khăn, thản nhiên nói:
- Ta đã khuyên ngươi rời đi sớm nhưng chính ngươi không nghe lời khuyên.
Dừng lại một chút, nàng mới chậm rãi nói:
- Vốn đang đã cho ngươi thuốc giải nhưng ngươi không muốn, cũng không trách được người khác.
- Thuốc giải?
A Não ngạc nhiên nói:
- Ngươi cho ta thuốc giải bao giờ?
Đường Nặc đáp.
- Hai người bọn họ uống thuốc giải rồi cho nên bình yên vô sự.
A Não ngẩn ra. Vốn ả thông minh lanh lợi, lập tức hiểu ngay, ánh mắt nhìn về phía bình nước ở góc nhà, kinh ngạc nói:
- Ngươi nói là... Nước trong bình kia...
Lúc này Dương Ninh cũng hiểu, vừa rồi chén nước Đường Nặc rót cho mình và Triệu Uyên cũng không phải chỉ để giải khát mà trong nước có thuốc giải rồi.
A Não tự cho mình thông minh, cũng không uống nước. Ả không biết không uống nước lại càng bị trúng độc.
Chỉ là nếu đã uống nước thì sao thân thể lại vẫn suy yếu như vậy. Trong đầu suy nghĩ, lập tức Dương Ninh hiểu rõ. Bột phấn A Não thả ra, dù mình không tới gần nhưng vẫn bay trong không khí. Vừa rồi mình cũng hít phải một ít, nhưng cũng chỉ rất ít nên mới không đến nỗi không thể động đậy như Đường Nặc.
Nghĩ đến đây, đang giơ tay che mũi, cố gắng không để độc phấn xâm nhập vào đường hô hấp.
Đường Nặc nói:
- Trong đám thảo dược bên ngoài có hai loại dược thảo nếu hợp mùi lại sẽ khiến người ta mất đi sức lực. Hai thủ hạ của ngươi chắc trúng độc còn nặng hơn ngươi nhiều lắm.
Giờ A Não mới hiểu không phải mình bị Đường Nặc hạ độc mà là bởi mình vừa tới nơi này đã bị độc khí xâm nhập rồi, ánh mắt đảo quanh, lộ vẻ vô cùng đáng thương nói:
- Tỷ tỷ tốt, là ta không tốt, không nên khiến ngươi tức giận... Ngươi mau giải độc cho ta đi. Ta không phải đối thủ của ngươi rồi. Sau khi giải độc xong ta sẽ lập tức dẫn người rời đi, không bao giờ đến làm phiền ngươi nữa.
Dương Ninh mắng thầm, ngươi tự làm tự chịu, lúc trước ra vẻ dương dương tự đắc, hiện tại trúng độc thì đừng có nói gọi tỷ tỷ, gọi bà nội chỉ sợ cũng vô dụng thôi.
Mặt Đường Nặc không hề thay đổi nói:
- Hiện tại ngươi cầu xin ta vô dụng. Ta không thể nhúc nhích được, hiển nhiên không thể giải độc cho ngươi. Trừ phi ngươi giải độc cho ta trước.
- Nhưng hiện tại ta cũng không nhúc nhích được.
A Não lộ vẻ đáng thương nói:
- Tỷ tỷ tốt, lúc nào ta có thể khôi phục từ độc dược này của ngươi?
Đường Nặc đáp:
- Ngươi không uống nước, độc tính chỉ càng ngày càng mạnh. Nếu không thể giải độc, cuối cùng toàn thân trên dưới sẽ biến thành như đá vậy.
Rốt cục đôi mắt A Não cũng lộ vẻ sợ hãi.
Ngay vào lúc này, Dương Ninh lại cảm thấy có người đi ở phía sau. Quay đầu lại liền thấy Triệu Uyên đã đứng dậy, không biết rút ngân châm từ cổ họng ra từ lúc nào. Động tác của y rất chậm nhưng lại bước từng bước một về phía A Não.
Hiển nhiên A Não cũng phát hiện ra Triệu Uyên đang đi về phía mình, đầu tiên ngẩn ra, sau đó mặt liền lạnh lẽo hẳn, kêu lên:
- Ngươi... Ngươi đừng tới đây. Ngươi tới gần thêm ta sẽ giết ngươi đó.
Căn bản Triệu Uyên không để ý tới, dù miệng không thể nói nhưng cổ họng vẫn phát ra tiếng cười lạnh.
Đường Nặc thấy Triệu Uyên tới gần A Não, lập tức nói:
- Ngươi còn đang trúng độc, không thể nhúc nhích. Mau ngồi xuống đi.
Triệu Uyên lại không để ý tới, đi lại gần A Não. A Não thấy thần sắc của Triệu Uyên lạnh lùng thì cũng hơi sợ hãi, cất giọng uy hiếp:
- Ngươi tới gần chút nữa, ta ... Ta sẽ giết ngươi đó. Ngươi mau dừng lại...
Dương Ninh nghĩ thầm Triệu Uyên đang nghe tiếng để định hướng, nếu ngươi không lên tiếng còn tốt, giờ cứ lắm lời, Triệu Uyên càng nắm rõ vị trí của ngươi.
Đối với Dương Ninh mà nói cho dù là Triệu Uyên hay A Não cũng đều là kẻ địch. Trong hai người ai chết ai sống hắn cũng không thèm để ý. Chẳng qua thoạt nhìn Đường Nặc có vẻ là người lương thiện. Nếu nàng gặp nạn, mình dù sao cũng phải ra tay cứu giúp. Giờ phút này hắn giơ tay che mũi, loại cảm giác vô lực cũng không tăng lên nhưng khí lực lại không khôi phục được bao nhiêu.
Lúc Triệu Uyên bước đi, tiếng chân nhẹ bẫng. Dương Ninh biết người này cũng hít phải độc phấn rồi, thân thể không có bao nhiêu sức lực cả.
Khi tới cạnh A Não, Triệu Uyên ngồi xổm xuống, thấy chân chạm vào thứ gì liền cầm lên, hóa ra chính là thanh hàn nhận.
A Não thấy tay Triệu Uyên cầm hàn nhận, vẻ mặt dữ tợn, lúc này cũng lộ vẻ hoảng sợ, nói mang theo tiếng khóc:
- Ngươi muốn làm gì? Ta... Ta sẽ ra tay đó.
Dương Ninh thầm nghĩ, ngươi có thể ra tay thì đã ra tay từ lâu rồi, cũng chẳng chờ tới giờ.
Đôi mày thanh tú của Đường Nặc nhíu chặt, giọng nói lạnh lùng:
- Nơi này không được giết người. Ngươi buông đao đi.
Cổ họng Triệu Uyên phát ra tiếng cười quái dị, giơ tay lên, chỉ chỉ vào hốc mắt máu đã đọng của mình, lại chỉ chỉ miệng mình, ý tứ rất rõ ràng. A Não hại y hỏng mắt hỏng lưỡi, hiển nhiên y sẽ không dễ dàng bỏ qua, vương tay cầm trúng khăn trùm đầu của A Não, bỏ khăn xuống, lập tức túm tóc ả.
A Não lạnh lùng nói:
- Ngươi buông ta ra. Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi... Ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn.
Triệu Uyên cười hắc hắc, giơ tay lên, hàn nhận lóe lên hàn quang, đang định đâm xuống thì Đường Nặc bỗng quát to:
- Dừng tay, ngươi không thể giết nàng.
Biết nói như vậy vô dụng, nàng lại nói tiếp:
- Ngươi có muốn khôi phục tròng mắt, có muốn nói được nữa không? Ta có thể trị liệu cho ngươi. Nếu ngươi giết nàng thì vĩnh viễn đừng mong nhìn thấy nữa.
Triệu Uyên giơ hàn nhận trong không trung, dừng lại một chút.
A Não thấy thế liền biết Triệu Uyên đã động tâm rồi, vội nói:
- Không sai. Dù hai mắt ngươi mù rồi nhưng nàng có thể chữa cho ngươi. Y thuật của sư phụ nàng rất cao minh, dạy nàng rất nhiều bản lĩnh. Chỉ cần... Chỉ cần ngươi bỏ qua cho ta, nàng có thể chứa khỏi hai mắt ngươi. Đúng rồi, còn cả... Còn cả lưỡi ngươi, ta có giải dược, có thể giúp ngươi... Giúp ngươi khôi phục...
Trán ả toát mồ hôi lạnh, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ.
Hình như Triệu Uyên hơi do dự, đột nhiên mặt lạnh lùng hẳn, không do dự nữa mà giơ tay đâm về phía A Não. A Não kêu to một tiếng. Đường Nặc cũng kêu thất thanh. Thấy A Não sắp chết dưới dao của Triệu Uyên, một món đồ lại bay tới đánh vào cánh tay Triệu Uyên. Hàn nhận trong tay Triệu Uyên liền rời tay bay đi.
Cổ họng Triệu Uyên phát ra tiếng gầm gừ, không do dự mà vươn tay bóp cổ A Não.
Y giống như dã thú, mặt mày dữ tợn, cổ họng gầm nhẹ, nhất định dồn A Não vào chỗ chết. Mà A Não cố gắng giãy dụa, da dẻ vốn trắng nõn giờ lại càng trắng kinh người hơn.
- Mau, cứu nàng...
Vẻ mặt Đường Nặc lo lắng nói.
Lại chỉ thấy Dương Ninh đứng dậy, lảo đảo đi tới, không giúp A Não ngay mà nhặt hàn nhận lên trước, xoay người đi tới, nhấc chân đá vào người Triệu Uyên. Triệu Uyên bị đá lăn ra đất. A Não ho khan một hồi nhưng Triệu Uyên cũng không ngừng lại, đứng dậy xoay người muốn bóp cổ A Não lần nữa. Dương Ninh đi tới sau lưng gã, không do dự mà đâm hàn nhận vào sống lưng gã.
Một đao này hắn đâm vào chỗ yếu hại, Triệu Uyên bị đâm trúng lập tức ngã lăn ra đất, co quắp vài cái liền không nhúc nhích được nữa.
Đường Nặc thấy Dương Ninh giết chết Triệu Uyên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. A Não vẫn ho khan không ngừng, sau một lát mới nhìn thi thể Triệu Uyên, giọng căm hận nói:
- Đáng lẽ phải giết gã từ lâu rồi. Ta muốn bầm thây gã làm vạn đoạn.
Chợt nghe một giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Ngươi có muốn bầm thây ta làm vạn đoạn không?
A Não ngẩn ra, lại thấy Dương Ninh cầm hạn nhận đứng bên cạnh, đôi mắt giống như hàn đao đang nhìn mình, không khỏi rùng mình một cái, cố gắng cười nói:
- Đa tạ ngươi... Đa tạ ngươi đã cứu ta. Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, đương nhiên ta sẽ không hại ngươi.
Dương Ninh ngồi xuống cạnh A Não, cười lạnh nói:
- Người như ngươi nói còn ai tin nổi chứ? Ngươi có biết vì sao ta phải giết gã không?
- Ngươi là người tốt, gặp chuyện bất bình, cho nên... Cho nên rút đao tương trợ.
A Não nói:
- Lúc trước ta đối xử với ngươi không tốt. Ta đúng là đối xử với ngươi sai rồi.
- Hóa ra ngươi cũng biết nhận sai.
Dương Ninh hừ lạnh một tiếng:
- Chiêu trò của ngươi ta đều nhìn thấy hết rồi, hiện giờ nói lời ngon tiếng ngọt với ta, chờ tới khi khôi phục lại, chỉ sợ sẽ lại muốn hại ta.
- Sẽ không, tuyệt đối không đâu.
A Não thề thốt:
- Từ nay về sau, tuyệt đối ta sẽ không hại ngươi. Ngươi cứ yên tâm đi.
Dương Ninh lắc đầu nói:
- Với kẻ địch phải nhổ cỏ tận gốc. Ta vẫn hiểu rõ đạo lý này. Ta giết gã không phải bởi muốn cứu ngươi. Loại Tiểu Yêu Nữ lòng dạ độc ác như ngươi cũng không đáng để ta cứu. Triệu Uyên là kẻ địch của ta, cho nên ta mới ra tay giết gã. Mà như ngươi cũng là kẻ địch của ta, ta sẽ không để cho người khác giết ngươi mà tự mình ra tay.
Hắn giơ hàn nhận trong tay lên, ra vẻ muốn đâm A Não.


A Não kêu lên sợ hãi, nhắm mắt lại, lúc này Đường Nặc lại bình tĩnh tự nhiên.
- Không phải người nào đó dõng dạc, muốn biết tư vị sống không được chết không xong sao?
Dương Ninh cười lạnh nói:
- Sao hiện giờ cũng sợ hãi rồi?
A Não hơi mở mắt, thấy hàn nhận cách đôi má mình chỉ một chút, gượng cười nói:
- Ngươi… ngươi là nam nhân, bắt nạt một nữ tử yếu ớt, không sợ người khác chê cười sao?
- Ngươi là nữ tử yếu ớt sao?
Dương Ninh lạnh lùng nói:
- Ngươi giết người mắt cũng không chớp, chỉ sợ ngay cả tội phạm cùng hung cực ác cũng không sánh bằng ngươi.
Hắn đánh giá một phen, nói:
- Trước tiên chém mấy đao trên mặt ngươi, lưu cho ngươi mấy ký hiệu, cũng tiện để ngươi ghi nhớ thật lâu, ngươi nói, trước tiên vạch má trái hay là má phải?
A Não tội nghiệp nói:
- Có thể không vạch hay không? Nếu như trên mặt có vết đao, sẽ không đẹp nữa.
- Không xinh đẹp? Hiện giờ ngay cả tính mạng ngươi cũng sắp không còn rồi, còn ở đây nghĩ tới xinh đẹp?
Dương Ninh tức giận nói:
- Huống chi tướng mạo ngươi bình thường, cũng không thể coi là xinh đẹp.
Hắn quơ đao nhỏ, nói:
- Cũng được, trước tiên ta đâm mù hai mắt ngươi, để ngươi nếm thử tư vị không thấy đông tây.
Hắn làm bộ muốn đâm vào mắt nàng.
A Não hoảng sợ nói:
- Đừng, van cầu ngươi, ngươi để ta làm gì cũng được, đừng đâm mù mắt ta.
Dương Ninh hừ lạnh một tiếng, mới nói:
- Giải dược ở nơi nào?
- Giải dược gì?
- Còn đang giả bộ hồ đồ, giải dược ong độc.
Dương Ninh lạnh lùng nói:
- Lão tử bị ong độc của ngươi châm, giải dược đương nhiên ở trên người ngươi.
A Não vội đáp:
- Có giải dược, ở trên người ta, ngươi đi lấy chén nước giúp ta, sau khi ta giải độc xong sẽ giải độc giúp ngươi.
- Đến lúc này vẫn còn đùa nghịch bịp bợm sao?
Dương Ninh đưa tay gõ đầu A Não một cái:
- Nếu ngươi khỏe, ai biết ngươi còn có thể hại người hay không.
Hắn bị ong độc châm, biết rõ nên giải độc sớm không nên để muộn, cũng không nói nhiều, vươn tay sờ bên hông A Não .
A Não lập tức kêu lên:
- Ngươi là nam nhân, không thể sờ lung tung.
Dương Ninh căn bản không để ý tới, lột xuống mấy cái túi bên hông nàng, biết rõ trong ngực nàng còn có không ít thứ, vươn tay sờ qua ngực nàng. A Não nhắm mắt lại nói:
- Ngươi cẩn thận một chút, đừng đụng vào ta.
Dương Ninh vươn tay vào ngực nàng, liền đụng phải một chỗ mềm mại, giống như gò núi nhỏ. Tiểu Yêu Nữ này tuổi không lớn lắm, nhưng phát dục không tệ, bộ ngực đã nhô lên. Hắn quả thực không có tâm tư muốn lợi dụng Tiểu Yêu Nữ này. Hắn cần tìm được giải dược, chỉ có thể tự mình ra tay. Hắn vừa đụng vào bộ ngực của A Não, Tiểu Yêu Nữ lập tức kêu lên:
- Bỏ ra, tên dâm tặc ngươi, ngươi muốn lợi dụng ta.
Dương Ninh hơi xấu hổ, thu tay lại, nhíu mày, chợt nghe Đường Nặc nói:
- Trước tiên ngươi đừng đụng vào nàng, ta tìm thuốc giải giúp ngươi.
Mặc dù Dương Ninh cực kỳ chán ghét Tiểu Yêu Nữ, nhưng dù sao nàng cũng là cô nương, mình đường đường nam tử, muốn giết nàng thì giết, nhưng lúc này đụng chạm, luôn có chút khó chịu. Hắn đứng dậy rời đi, thấy Đường Nặc cũng không thể động đậy, hỏi:
- Ta muốn giúp ngươi thì cần làm gì? Ngươi có thể đứng dậy không?
Đường Nặc nhìn ngân châm trên bàn, nói:
- Trước tiên ngươi cầm ngân châm tới.
Dương Ninh cầm hộp qua, Đường Nặc mới hỏi:
- Ngươi có biết huyệt Tân Thức và huyện Phong Phủ không?
Dương Ninh gật đầu, hai huyệt đạo này đều ở gáy, rất dễ tìm được. Đường Nặc nói:
- Trước tiên ngươi đâm một châm vào huyệt Phong Phủ, sau đó đâm một châm vào huyệt Tân Thức, cuối cùng đâm một châm vào Duy huyệt trên đầu ta.
Dương Ninh nói:
- Đường cô nương, ta không sử dụng châm, huyệt vị có thể nhận ra được, nhưng lực đâm không biết, chỉ sợ… !
Đường Nặc nói:
- Cũng không cần ngươi giải độc giúp ta, chỉ là phong bế mấy huyệt đạo này, có thể khiến ta tam thời khôi phục khí lực, ngươi không cần lo lắng đến lực độ đâm kim.
Dương Ninh không do dự nữa, lấy ngân châm, dựa theo lời Đường Nặc, liên tục đâm ba châm. Quả nhiên, sau khi đâm ba châm, thân thể Đường Nặc liền hơi nhúc nhích, lập tức ngồi dậy. Dương Ninh ngầm tán thưởng, thầm nghĩ Đường Nặc này tuy còn trẻ tuổi, nhưng năng lực rất cao, ít nhất phương diện châm cứu quả thực rất cao minh.
Đường Nặc đứng dậy, khẽ gật đầu với Dương Ninh, lúc này mới đi đến bên người A Não, cũng không nhiều lời, lấy ra một đống đồ vật trong ngực nàng.
- Trong bình màu đen là giải dược.
A Não nói.
Đường Nặc cũng không để ý tới, tìm một lần trong số mười cái bình, lúc này mới lấy ra một bình, quay đầu lại ném cho Dương Ninh, nói:
- Trong này là giải dược độc ong, ngươi trúng độc thời gian dài, phải dùng ba viên.
Dương Ninh nhận lấy bình, mở ra, bên trong có hơn mười viên thuốc lớn bằng hạt gạo, hắn cũng không do dự, đổ ra ba viên, cho vào miệng. Đường Nặc thấy hắn không do dự, trong mắt ánh lên vẻ mừng. Thấy Dương Ninh nhét bình sứ vào lòng mình, bên môi Đường Nặc nở nụ cười.
Nàng lại lấy một bình sứ, đi tới bên người Bạch Linh, lấy thuốc đặt vào miệng Bạch Linh, bản thân mình lại dùng hai viên thuốc.
A Não lúc này lại nói:
- Các ngươi đã dùng giải dược rồi, còn không giải độc giúp ta.
Dương Ninh đi tới bên người A Não , nói:
- Há miệng!
A Não khẽ giật mình, lại nhanh chóng ngậm miệng. Dương Ninh cầm lấy đao, hung ác nói:
- Hoặc cắt mất lỗ mũi của ngươi, hoặc là há miệng, tự ngươi chọn.
Lưỡi đao chĩa về cái mũi của A Não, A Não không thể làm gì, mở cái miệng nhỏ nhắn. Dương Ninh búng ngón tay một cái, một thứ rơi vào trong miệng A Não , A Não đang muốn nhổ ra, Dương Ninh lạnh lùng nói:
- Nuốt vào, nếu không lập tức cắt mũi.
Vánh mắt A Não đỏ lên, chỉ có thể nuốt vào, tức giận nói:
- Ngươi… ngươi để ta nuốt cái gì?
Dương Ninh cười nói:
- Ngươi cho rằng chỉ có ngươi hiểu được độc dược sao?
Hắn thu đao nghiêm túc nói:
- Vừa rồi ngươi uống dược vật kịch độc, chẳng qua nhất thời không cần tính mạng của ngươi, nhưng nếu phát tác, toàn thân ngươi sẽ thối rữa, trở nên giống như quái vật, chậm rãi đau đớn chết đi.
A Não sợ hãi nói:
- Ngươi… ngươi hạ độc ta?
- Ngươi có thể hạ độc với ta, ta đương nhiên cũng có thể hạ độc với ngươi.
Dương Ninh thản nhiên nói:
- Loại độc này, cách nửa năm phải dùng giải dược một lần, nếu như ngươi thành thật, ta có thể suy nghĩ mỗi nửa năm cho ngươi giải dược một lần, nếu không… !
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Tự ngươi chờ chết là được rồi.
Giờ phút này Đường Nặc bưng một chén nước tới, cho A Não uống. A Não uống nước xong, mới phì phò nói:
- Tỷ tỷ, hắn… hắn hạ độc ta, tỷ mau giúp ta.
Đường Nặc thản nhiên nói:
- Nếu ngươi vẫn vô pháp vô thiên giống như trước kia, chỉ có thể nói gieo gió gặt bão. Độc dược của hắn, ta cũng không giải được.
Dương Ninh cười nói:
- Ngươi nghe rõ ràng rồi chứ? Đường cô nương cũng sẽ không giải độc cho ngươi.
A Não lập tức tội nghiệp nói:
- Về sau ta sẽ không như vậy nữa, sẽ không hại người nữa, ngươi cho ta thuốc giải đi, về sau ta đều nghe lời ngươi nói.
- Muốn giải dược, phải xem thái độ của ngươi rồi.
Dương Ninh nói:
- Ta nói rồi, chỉ cần ngươi thành thật không hại người, giải dược vẫn có thể thương lượng.
Hắn nhìn lướt qua ống tên nhỏ trong tay, lại cầm ống trúc chứa Đại Lang Phong trong tay, lạnh lùng nói:
- Hai món đồ này không giữ lại được, sẽ khiến ngươi tiếp tục gây họa người khác, một lát nữa sẽ thiêu đi.
- Đừng mà.
A Não vội la lên:
- Đại Lang Phong là ta bỏ ra rất nhiều thời gian mới huấn luyện ra, ngươi… không được phép thiêu nó, về sau ta không dùng chúng đốt ngươi là được.
Dương Ninh căn bản không để ý tới, đặt ống trúc bắn tên vào ngực, ống trúc Lang Phong thì cầm trong tay.
A Não tức giận, chỉ một lát sau, thân thể nàng bắt đầu cử động được. Bạch Linh cũng đã khôi phục, bò dậy từ dưới đất, kêu chít chít hướng về phía A Não, vẻ mặt tức giận.
A Não đứng dậy, thò tay nói với Dương Ninh:
- Trả lại cho ta.
Dương Ninh một tay cầm hàn nhận, một tay cầm ống trúc, nói:
- Không có quyền thương lượng, ngươi chớ quên, ngươi đã trúng độc của ta, hôm nay ta không giết ngươi, là cho ngươi cơ hội sửa đổi, nếu như ngươi còn diễu võ dương oai trước mặt ta, đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt.
Trong mắt hắn xuất hiện hàn ý.
Trong lòng A Não biết Đại Lang Phong chắc chắn không thu lại được, oán giận nói:
- Ngươi… ngươi sẽ phải hối hận.
Lúc này Đường Nặc đã gỡ ngân châm trên huyệt vị của mình xuống, lại bưng hộp ngân châm, gỡ một cây ngân châm trên thi thể Triệu Uyên, cũng không ngẩng đầu lên nói:
- Ngươi nên sớm rời đi, ở chỗ này không hề có lợi cho ngươi. Trở về nói cho Thu Thiên Dịch, bảo hắn không nên nghĩ tới Bách Thảo Tập nữa, dù hắn chơi chiêu trò gì, cũng không thể đạt được.
A Não vừa tức vừa giận, oán hận giậm chân một cái, quay người rời đi. Ra tới cửa, nàng nhanh chóng quay lại, cầm hai cái chén múc nước trong vạc nước đi ra ngoài. Dương Ninh biết rõ nàng đi giải độc cho hai tên Đại Tiểu Quỷ.
Đường Nặc gỡ ngân châm, đứng dậy, cất kỹ hộp kim chân, lúc này mới nhìn Dương Ninh, thản nhiên nói:
- Ngươi cũng có thể rời đi.
Dương Ninh nói:
- Đường cô nương, Tiểu Yêu Nữ kia am hiểu dụng độc, ta chỉ lo lắng nàng còn có thể tìm ta phiền toái, ta thấy ta vẫn nên chờ một chút thì tốt hơn.
- Hả?
Đường Nặc nói:
- Nếu như nàng vẫn cứ ở bên ngoài, chẳng lẽ cả đời ngươi cũng không rời đi?
- Thực sự không có ý này.
Dương Ninh cười nói:
- Thể lực của ta chưa khôi phục, chờ khôi phục hoàn toàn, đương nhiên không cần lo lắng nàng.
Hắn do dự một chút, mới nói:
- Đường cô nương, thuật châm kim của cô, theo ta được biết, không phải người bình thường có thể biết được, thủ pháp có vẻ cao thâm, tuổi cô còn trẻ, sao lại học được châm thuật như thế?
Đường Nặc cũng không trả lời, hỏi ngược lại:
- Vừa rồi ngươi thực sự hạ độc nàng sao?
Dương Ninh cười nói:
- Chẳng qua cho nàng nuốt một viên bụi, độc không chết người.
Đường Nặc sững sờ, lập tức cười nhạt nói:
- Kỳ thực nàng cũng không thực sự sợ hãi. Thu Thiên Dịch là Độc Vương Cửu Khê, trong thiên hạ, có rất ít loại độc hắn không giải được.
Dương Ninh ồ một tiếng, rốt cuộc nói:
- Đường cô nương, ta có một chuyện muốn nhờ, không biết… không biết Đường có nương có nguyện ý ra tay giúp đỡ?
Đường Nặc nói:
- Ngươi là muốn để ta chữa thương giúp ngươi sao?
- Ồ?
Dương Ninh cười nói:
- Hóa ra Đường cô nương đã đoán được.
- Chân khí trong đan điền của ngươi tản mát mất trật tự, đã cực kỳ nguy hiểm.
Đường Nặc cau mày nói:
- Ta xem mạch tượng của ngươi, dường như cũng không tu tập phương pháp thổ nạp, nhưng tại sao trong đan điền của ngươi lại có chân khí hùng hậu như vậy.
Nàng dừng một chút mới nói:
- Ta cũng chưa từng thấy loại tình huống này, cho nên không thể tùy tiện ra tay, nếu không chỉ sợ hoàn toàn phản tác dụng, không trị được thương thế của ngươi, còn hại ngươi.


Dương Ninh thất vọng nói:
- Chẳng lẽ Đường cô nương cũng không thể giải quyết phiền toái này giúp ta?
Đường Nặc suy nghĩ một chút, mới nói:
- Cũng không phải không có biện pháp, chẳng qua phải hao phí không ít thời gian, không có tầm ba tới năm tháng, chỉ sợ khó khôi phục.
Dương Ninh nghĩ thầm ngay cả cao thủ y đạo như Đường Nặc cũng cần tốn mấy tháng, có thể thấy chân khí trong đan điền mình quả thực là phiền phức ngập trời.
Chẳng qua nếu Đường Nặc thực sự có thể giải quyết phiền toái này, thời gian ba tới năm tháng cũng không sao, chỉ là chẳng lẽ muốn mình sống ở đây mấy tháng?
Giờ phút này Đường Nặc đã rời khỏi cửa. Dương Ninh cũng đi theo sau, sắc trời đã tối đen, ánh trăng mùa đông, xung quanh yên tĩnh, đã không thấy bóng dáng đám người A Não.
Chỉ thấy vườn cỏ bừa bộn, hơn phân nửa đã bị phá hủy. Đường Nặc cau đôi mi thanh tú, không dừng bước, đi tới trước mặt hồ. Lúc này Dương Ninh mới nhớ tới, trong hồ nước còn một người. Hắn nhích tới gần, thấy một thi thể nổi trên mặt nước, đúng là đại hán kia.
Dương Ninh nhíu mày, trong lòng hắn đoán được, nếu như không có gì bất ngờ, trước khi rời đi, Tiểu Yêu Nữ A Não đích thị là nổi giận muốn phát tiết trên thân người này.
Đường Nặc thở dài, Dương Ninh nhịn không được hỏi:
- Đường cô nương, dường như cô nương và Tiểu Yêu Nữ kia có quen biết?
- Trước kia nàng cũng không như vậy.
Đường Nặc buồn bã nói:
- Biến thành người như hôm nay, cũng không thể hoàn toàn trách nàng.
- Đúng rồi, Đường cô nương, cô nương ẩn cư thâm sơn, tại nơi hoang vắng thế này, cô làm sao có thể tăng tiến y thuật?
Dương Ninh nói:
- Theo ý kiến của ta, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường, cô chỉ nghiên cứu thảo dược ở nơi này, cũng không tự tay chữa bệnh cho người, tốc độ tăng tiến của y thuật sẽ không quá nhanh.
Đường Nặc nhìn hắn một cái hỏi:
- Ngươi nói ta không nên ở trong sơn cốc?
- Ta không có ý này.
Dương Ninh nói:
- Y thuật của cô nương đương nhiên cao minh, nếu như chỉ vì yêu thích cá nhân, nhàn nhã thoải mái ở sơn cốc, ta đương nhiên không có lời nào để nói. Nhưng mà… Đường cô nương, thứ cho ta nói thẳng, chính cô cũng biết, thầy thuốc có tấm lòng của cha mẹ, cô có y thuật như vậy, nên chẩn bệnh chữa thương cho nhiều người, dùng được thứ đã học, nếu không cho dù cô là thần y số một thiên hạ, thì có ích lợi gì?
Đường Nặc nhíu mày, lập tức giãn ra nói:
- Ta cũng không nói không chẩn bệnh cho người khác, nhìn thấy người khác bị bệnh, ta đều sẽ ra tay chữa trị.
- Tâm tư của cô nương rất tốt, hôm nay ta cũng nhìn thấy, cô nương đúng là nhân hậu, dù người phương nào đến đây, cô đều chẳng phân biệt cao thấp, đều hỗ trợ.
Dương Ninh thở dài:
- Chỉ là cô ẩn cư trong sơn cốc, chỉ sợ mười ngày nửa tháng cũng không một người đi tới, nếu chuyển sang nơi khác, mỗi ngày sẽ có thể cứu được rất nhiều người bệnh.
Hắn dừng một chút, nói thêm một câu:
- Như vậy chẳng những có thể giúp được người khác, hơn nữa y thuật của cô nương cũng sẽ tiến bộ thần tốc.
Đúng lúc này, bỗng cảm thấy ánh sáng đột nhiên lóe lên đằng sau, hai người đều quay đầu lại, chỉ thấy căn nhà ba gian kia đã bốc cháy, lúc này thế lửa cũng không lớn, nhưng đốm lửa rất nhiều, nóc nhà trong nhà, đều là ánh lửa.
- Không tốt.
Dương Ninh thất thanh nói:
- Là Tiểu Yêu Nữ, họ còn chưa đi.
Hắn cầm chặt hàn nhận, chạy gấp tới, ba gian phòng đều dựng bằng cỏ cây, hiện giờ đang giao mùa thu đông, vô cùng khô ráo, dễ cháy. Dương Ninh vừa chạy tới, thế lửa đã nhanh chóng lan tràn mấy gian phòng.
Hắn nóng vội trong lòng, đây là nơi ở của Đường Nặc, nếu bị thiêu ủy, trong thời gian ngắn căn bản không thể dựng lại phòng xá, chỉ sợ Đường Nặc phải ngủ ngoài trời rồi. Mặc dù phía trước có hồ nước, nhưng không có thùng gỗ để lấy nước, hắn xông vào trong phòng, thấy bên trong đã bốc cháy, lửa cháy hừng hực, khói đen cuồn cuộn. Hắn che mũi, biết rõ chỉ dựa vào bản thân và Đường Nặc, tuyệt đối không cách nào ngăn cản thế lửa.
Nhìn thấy hộp ngân châm trên bàn, hắn không do dự, tiến tới cầm hộp ngân châm, nhanh chóng rời cửa. Hắn thấy lúc này Đường Nặc đang đứng ngoài cửa không xa, lẳng yên xem căn nhà tranh bốc cháy, cực kỳ bình thản, không có ý tứ cứu hỏa. Bạch Linh không biết xuất hiện từ đâu, một tay dắt ống quần Đường Nặc, một tay chỉ vào căn phòng bị thiêu, kêu chít chít, dường như đang trần thuật những gì mình chứng kiến.
- Đường cô nương.
Dương Ninh đưa hộp ngân châm cho Đường Nặc:
- Cái này cô nương cất kỹ, căn nhà tranh này… chỉ sợ không cứu được nữa rồi.
Hắn hừ lạnh một tiếng:
- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, lần sau nếu nhìn thấy Tiểu Yêu Nữ kia, chắc chắn không thể bỏ qua.
Đường Nặc trầm mặc một lát, rốt cuộc nói:
- Ta còn chưa biết ngươi tên gì.
- Ta là… Tề Ninh!
Dương Ninh nói:
- Cô nương, căn phòng bị thiêu rồi, cô cũng không cần khổ sở, dựng lại một lần nữa là được rồi.
Đường Nặc lắc đầu nói:
- Không thể lưu lại đây.
- Hả?
Ánh mắt Dương Ninh sáng lên, lập tức nói:
- Đường cô nương chuẩn bị rời khỏi nơi này sao? Đây chính là chuyện rất tốt, ở lại nơi này, rời xa mọi người, quá mức cô đơn.
Đường Nặc nói:
- Ta không sợ cô đơn, ta ở nơi này đã nhiều năm, một năm sư phụ cũng không ở đây được mấy ngày.
Nàng suy nghĩ, mới nói:
- A Não biết rõ ta ở nơi này, sau này ở đây sẽ không được an bình.
- Không sai không sai, Tiểu Yêu Nữ quỷ kế đa đoan, Đường cô nương không đành lòng ra tay độc ác với nàng, nhưng nàng lại không có ý tốt gì với Đường cô nương, từ mới đầu cô nương đã chịu thiệt.
Dương Ninh nói:
- Cô nương có thể phòng nàng mười lần hai mươi lần, nhưng nếu có một lần sai lầm, chỉ sợ sẽ trúng đạo của nàng, vẫn nên rời khỏi nơi này thì hơn.
Thấy Đường Nặc không nói lời nào, hắn cẩn thận hỏi:
- Đường cô nương, ta mời cô nương đi một chỗ, không biết ý của cô nương thế nào?
Đường Nặc quay đầu nhìn Dương Ninh, dưới ánh trăng, khuôn mặt tú lệ, tuy không nói chuyện, nhưng trong mắt lại xuất hiện câu hỏi.
Dương Ninh vội đáp:
- Là như thế này, ta thấy Đường cô nương cảm thấy rất hứng thú với y thuật, không bằng tới kinh thành đi. Người kinh thành rất nhiều, dân chúng bị bệnh cũng rất nhiều, Đường cô nương đến kinh thành, có thể mở một gian y quán, trị bệnh cho người, như vậy có thể hành y tế thế. Ngoài ra kinh thành rất nhiều danh y, cô nương cũng có cơ hội luận bàn với những danh y kia, đề cao y thuật…, cô nương đừng hiểu lầm, ta không phải nói y thuật của cô không cao mình, chỉ là người giỏi còn có người giỏi hơn, lấy thừa bù thiếu, cũng không có chỗ xấu.
Thật ra hắn thấy Đường Nặc y thuật cao minh, quả thực có tâm tư khác.
Chẳng qua loại người này ẩn cư rừng núi, giống như ẩn sĩ, không hỏi chuyện hồng trần, muốn để người như vậy rời núi, thông thường đều là chuyện cực kỳ khó khăn.
Chỉ là hắn thấy Đường Nặc dường như có ý buông xuôi, lúc này mới châm ngòi thổi gió.
- Thật ra y thuật của ta cũng rất bình thường.
Đường Nặc thản nhiên nói:
- Khoảng cách với y thuật của sư phụ còn chênh lệch rất lớn, dù là sư phụ cũng không dám nói y thuật của mình không ai có thể sánh được.
- Cô nương khiêm tốn rồi.
Dương Ninh cười nói:
- Chẳng qua học nhiều một chút cũng không có chỗ xấu.
- Ngươi nói không sai, người giỏi còn có người giỏi hơn, muốn tăng cường y thuật, cũng không thể né tránh không ra.
Đường Nặc buồn bã nói:
- Hai năm qua y thuật của ta tiến triển cực kỳ chậm chạp, sư phụ khuyên ta đừng nóng vội, nhưng trong lòng ta rất rõ ràng, trong chuyện này chắc chắn có duyên cớ. Hiện giờ nghe ngươi nói như vậy, có lẽ ngươi nói không sai, muốn tăng trưởng kiến thức, phát hiện nhiều nghi nan tạp chứng hơn, mới có thể nghiên cứu tiến bộ.
Quả nhiên là một cô nương tốt.
Dương Ninh vui mừng trong lòng, nhưng ngoài mặt lại không biểu hiện, nghiêm túc nói:
- Muốn nói nghi nan tạp chứng, kinh thành có rất nhiều, rất nhiều người mắc phải bệnh lạ, đều tới kinh thành tìm danh y. Đường cô nương, ta có chút quan hệ ở kinh thành, đến lúc đó đặc biệt phái người tìm những người mắc bệnh nghi nan tạp chứng, đưa tới cho cô nương làm thí nghiệm.
Đôi mày thanh tú của Đường Nặc cau lại, cuối cùng nói:
- Ngươi rời khỏi nơi này trước đi, ta còn có nhiều thứ cần chỉnh lý, cần chút thời gian, chờ ta chuẩn bị xong, tới kinh thành tìm ngươi.
Dương Ninh hưng phấn nói:
- Vậy là cô nương nhận lời tới kinh thành? Muôn dân trăm họ thực có phúc. Cô nương yên tâm, ta trở lại kinh thành, lập tức tìm phòng ở cho cô nương, lập y quán giúp cô nương.
- Không cần.
Đường Nặc lắc đầu nói:
- Bản thân ta sẽ nghĩ biện pháp, không thể làm phiền ngươi quá nhiều.
- Không phiền toái không phiền toái.
Dương Ninh cảm thấy vui mừng:
- Cô nương không biết kinh thành nước sâu, muốn mở y quán, chỉ một nữ tử yếu ớt như cô nương, cũng không phải chuyện dễ dàng. Cô không cần quan tâm nhiều, chuyện này giao cho ta là được rồi. Lúc này nếu như không có cô nương, chỉ sợ ta đã gặp phải độc thủ của Tiểu Yêu Nữ, coi như ta báo đáp cô nương.
- Ngươi không nên cứ gọi nàng là Tiểu Yêu Nữ như vậy.
Đường Nặc nói:
- Vấn đề đan điền của ngươi ta cũng không biết có thể chữa được hay không, ngươi cũng không cần vui vẻ quá mức.
Dương Ninh khẽ giật mình, lập tức xấu hổ, thầm nghĩ cô gái này quả nhiên khôn khéo hơn người, liếc cái nhìn thấu tâm tư của mình.
- Đường cô nương, ta xem vẫn là chờ hừng đông rồi ta sẽ rời đi.
Dương Ninh ngẩng đầu nhìn sắc trời:
- Nhà bị thiêu rồi, ta lo lắng Tiểu Yêu… Lo lắng A Não quay đầu lại tìm cô phiền toái, có ta ở lại đây, cũng có thể thêm một sự giúp đỡ.
Đường Nặc lắc đầu nói:
- Nàng thiêu nhà rồi, không dám tiếp tục lưu lại nơi này, hiện giờ hẳn là đã sớm rời xa.
Nàng đưa tay ra, trong tay cầm một bình sứ. Dương Ninh ngạc nhiên nói:
- Đường cô nương, đây là thứ gì?
- Đây là huyết đan.
Đường Nặc nói:
- Đây là đan dược sư phụ bỏ ra hơn mười năm mới nghiên cứu ra được, dù trúng độc gì, chỉ cần ăn nó, huyết đan sẽ phong bế dược tính khuếch tán trong ba ngày. Độc dược đơn giản, huyết đan có thể đơn giản giải độc, nếu là độc dược cực kỳ lợi hại, nó cũng có thể trì hoãn dược tính, trong vòng ba ngày sẽ không có việc gì. Ngươi đã lo lắng A Não có thể tìm ngươi phiền toái, có huyết đan trong tay, sẽ không cần lo lắng.
Dương Ninh nghĩ thầm bảo vật như vậy chính là ngàn vàng khó cầu, hắn nói:
- Vậy quý giá như vậy, ta sao lại không biết xấu hổ nhận lấy.
Miệng nói như vậy, tay lại không thể chờ đợi mà nhận lấy, nhét vào trong lòng. Chỉ là hắn cũng biết, Đường Nặc ban cho huyết đan, tương tự với lệnh trục khách, không tiện tiếp tục lưu lại, hắn chắp tay nói:
- Đường cô nương, xin bảo trọng nhiều hơn, ta chờ cô nương ở kinh thành, cô đến kinh thành, tìm phủ Cẩm Y Hầu báo tên ta là được rồi.
- Phủ Cẩm Y Hầu?
Đường Nặc khẽ gật đầu:
- Ta nhớ kỹ rồi.
Nàng nghe được bốn chữ phủ Cẩm Y Hầu, cũng không có gì khác thường, dường như chỉ là nghe được một ngôi nhà bình thường mà thôi.
Dương Ninh không kéo dài nữa, quay người rời đi. Đi được vài bước, hắn quay đầu lại, thấy Đường Nặc vẫn lẳng lặng nhìn căn nhà tranh bị thiêu đốt. Do dự một chút, hắn nói:
- Đường cô nương, cô… không phải là không đi chứ?
Đường Nặc cũng không quay đầu, chỉ thản nhiên nói:
- Ngươi không cần lo lắng, chậm nhất nửa tháng, ta chắc chắn sẽ tới kinh thành.

Bạn cần đăng nhập để bình luận