Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1445: Bạch Vân trong biển

Tề Ninh cũng không để ý giết cá kiếm ăn.
Thế nhưng nữ tử như thần tiên không dính khói lửa trần gian này lại ra tay tàn nhẫn, trong giấy lát giết chết mười mấy con cá mập như giẫm chết con kiến, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.
Mười mấy con cá mập ngửi được mùi máu tanh này vốn cho rằng có thể ăn no nê, không nghĩ tới lại bỏ tính mạng lại nơi này.
Giẫm chết con cá mập cuối cùng, người áo trắng lại bay về thuyền ô bồng như tơ liễu. Khiến người ta hoảng sợ chính là trên người nàng lại không dính một giọt nước nào.
Tề Ninh hít sâu một hơi, hắn biết võ công của người áo trắng này vô cùng kinh khủng, lúc này mới thực sự thấy được, thậm chí còn kinh khủng vượt qua sự tưởng tượng của mình.
- Nơi đó đều là vây cá.
Người áo trắng mỉm cười nói:
- Có thể lấy dùng thỏa thích. Cắt bỏ vây cá, sau khi hong khô, lại dùng nước sôi ngâm, nghĩ tới cũng có hương vị đặc biệt.
Thi thể mười mấy con cá mập nổi trên mặt biển, nhìn thấy mà giật mình.
Tề Ninh cũng không nói gì, trái lại người chèo thuyền kia cầm một túi da trong tay, nháy xuống biến, cắt lấy vây cá trên người những con cá mập kia, nhét vào một cái túi, lúc này mới trở lại trên thuyền.
Tề Ninh và Xích Đan Mị liếc nhìn nhau, đều im lặng trầm mặc.
Lúc trước Tề Ninh còn hơi vui vẻ bởi vì lấy được vây cá để ăn, nhưng giờ phút này lại không muốn ăn chút nào. Mặc dù người áo trắng xinh đẹp kinh người, nhưng nàng không hề có bất kỳ tôn trọng gì đối với sinh mạng, coi mạng người ta như cỏ rác.
Đêm này hai người đều ngủ không được ngon giấc, luôn cảm thấy người áo trắng lên Bạch Vân Đảo, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt, sau nửa đêm họ mới mơ màng ngủ trong chốc lát.
Qua hai ngày, mỗi ngày người chèo thuyền kia ném cho Tề Ninh một chút vây cá. Tề Ninh và Xích Đan Mị cũng chỉ có thể ăn để bổ sung thể lực. Trái lại Bạch Vũ Hạc bị trói mấy ngày liền không có hạt cơm nào vào bụng.
Đến hoàng hôn ngày thứ ba, mặt trời chiều ngả về tây, ánh chiều ta chiếu trên mặt biển, ánh vàng rực rỡ. Xích Đan Mị đứng dậy, chỉ về phía trước không xa nói:
- Đó chính là Bạch Vân Đảo!
Thuyền tới gần đảo, Tề Ninh ngửi được mùi thơm tràn ngập trong không khí. Nhìn lại từ xa, thấy được trên Bạch Vân Đảo một màu xanh biếc, giống như một ốc đảo trên biển.
- Đảo này quả thực không nhỏ.
Tề Ninh cảm thán:
- Nàng vẫn luôn sinh sống ở nơi này sao?
Trên đường đi Xích Đan Mị tâm tình nặng nề, lúc này nhìn thấy Bạch Vân Đảo quen thuộc, khuôn mặt rốt cuộc nở nụ cười:
- Ta sinh sống ở đây mấy chục năm rồi, mỗi một góc đều vô cùng quen thuộc. Trên đảo này rất nhiều hoa cỏ, là ta tự tay trồng, chờ một lát ta dẫn chàng đi nhìn một chút, trên đảo này còn có quả, nơi khác không thể ăn được.
- Sống trên đảo này cũng nhàn nhã.
- Hiện giờ qua mùa rồi, nếu như tới sớm mấy tháng, trên đảo phồn hoa như gấm, đó mới xinh đẹp.
Xích Đan Mị nói:
- Chẳng qua lúc này vừa vặn là thời điểm quả chín.
- Khó trách hắn rất ít khi rời đảo.
Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nói non mềm của người áo trắng:
- Cảnh trí trên đảo này cũng không tồi, sớm biết như thế, nên thường xuyên tới đây ngắm một chút.
Xích Đan Mị vừa nghe được giọng nói, tâm tình buông lỏng lúc đầu lập tức căng cứng.
Cuối cùng thuyền ô bồng lại gần bờ. Xích Đan Mị lập tức nói với người áo trắng:
- Đã tới Bạch Vân Đảo rồi, ngươi có thể cởi dây thừng cho Bạch sư huynh hay không?
Người áo trắng lại hứng thú liếc qua Bạch Vân Đảo, trên bờ là một bãi đất cát, nhìn lên bờ không xa là một bãi trận đá.
Tảng đá điêu khắc các loại hình dạng. Qua trận đá là một rừng cây rậm rạp xanh um tươi tốt. Cảnh tượng trên đảo này không có khả năng vừa liếc mắt đã khám phá hết.
Người chèo thuyền kia buông neo, người áo trắng khẽ gật đầu với gã, liền thấy người chèo thuyền cầm một chiếc kèn lệnh, nhìn trời hỏi thiệu. Nội lực người này cực sâu, tiếng kèn vang lên nức nở, truyền ra xa xa.
Người áo trắng đứng ở đầu thuyền, nhìn về phương xa. Tề Ninh do dự một chút, cuối cùng nắm tay Xích Đan Mị nhảy xuống đầu thuyền, rơi trên bờ cát. Người áo trắng cũng không thèm để ý.
Giẫm trên bãi cát xốp, Tề Ninh cảm thấy cơ thể nhẹ đi rất nhiều.
Người chèo thuyền thổi kèn, Tề Ninh biết có ý gì, đơn giản là thông báo người trên đảo có khách đi tới. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ nhanh chóng có người tới đón.
Tề Ninh đặt mông ngồi xuống bãi cát, ngửa đầu nhìn qua mặt trời đang lặn. Trên đảo bóng rừng rậm rạp, không khí trong lành, mỗi lần hô hấp đều khiến người ta thoải mái toàn thân. Trong lòng hắn nghĩ thầm, Bạch Vân Đảo này quả nhiên là một nơi rất tốt, không khí trên đảo thoải mái, nếu như tu luyện võ công ở nơi này, thực sự là một nơi rất tốt có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Chờ một lúc lâu, Tề Ninh rốt cuộc nhìn thấy có hai bóng người xuyên qua trận đá, đang đi về bên này.
Bước chân hai người nhất trí, tốc độ không nhanh. Xích Đan Mị nhìn Tề Ninh một chút, muốn nói lại thôi.
Hai người tới gần, Tề Ninh cũng nhận ra được, chính là Vong Sát Nhị Nô của Bạch Vân Đảo chủ, hắn từn gặp qua hai người này ở rừng Quỷ Trúc Đông Tề.
Mặc dù Vong Sát Nhị Nô cũng ở Bạch Vân Đảo, nhưng không phải đệ tử của Đảo chủ, mà là nô bộc của Đảo chủ, nghe lời Đảo chủ răm rắp.
Vong Sát Nhị Nô đi tới, nhìn thấy Xích Đan Mị đều thi lễ một cái, lập tức đưa mắt nhìn về phía thuyền ô bồng. Họ nhìn thấy một mỹ nhân tuyệt thế đứng đó, hai người đều khẽ giật mình. Vong Nô nói:
- Đây là bằng hữu của Tam tiểu thư sao?
Sát Nô lập tức nói:
- Không được Đảo chủ cho phép, không được mang người ngoài lên đảo.
Vong Nô nói:
- Tam tiểu thư hiểu rất rõ ràng quy củ trên đảo.
Sát Nô nói:
- Hôm nay biết rõ rồi mà còn cố ý phạm phải, không biết là vì cớ gì?
Xích Đan Mị nhíu mày, lườm người áo trắng một chút nói:
- Chúng ta bị nàng mang về.
Vong Sát Nhị Nô liếc nhìn nhau, biểu tình đều quái dị. Sát Nô nhìn thấy Bạch Vũ Hạc bị trói trên cây gỗ đằng sau, lại biến sắc:
- Đó là Nhị gia?
Vong Nô mắt lộ hung quang:
- Dám trói chặt Nhị gia, lẽ nào lại như vậy?
Sát Nô chăm chú nhìn người áo trắng:
- Nhị gia bị ngươi trói sao?
Sát Nô nói:
- Lập tức tự trói lại, theo chúng ta đi gặp Đảo chủ.
Vong Nô nói:
- Nếu không ngươi không thể rời khỏi Bạch Vân Đảo.
Người áo trắng nở nụ cười yếu ớt nói:
- Mạc Đảo chủ thích nghe kịch từ lúc nào vậy? Tìm hai tên hề tới đây giả thần giả quỷ.
Vong Nô nắm chặt tay. Sát Nô nói:
- Bạch Vân Đảo chính là nơi thanh tu của Đảo chủ, không được Đảo chủ cho phép, người lên đảo, giết không tha!
Nói tới đây, ánh mắt cố tình lườm Tề Ninh một cái.
Tề Ninh cười lạnh, thầm nghĩ ông coi như bị ép tới Bạch Vân Đảo, chẳng lẽ còn muốn ra tay với ông sao?
Xích Đan Mị biết Vong Sát Nhị Nô còn không biết sâu cạn của người áo trắng, một khi ra tay, với tu vi của Vong Sát Nhị Nô, tuyệt đối không phải đối thủ của người áo trắng. Nàng nói với hai người:
- Đảo chủ đâu? Bẩm báo đảo chủ, có khách mang theo Bạch sư huynh lên đảo.
Ý của nàng là để hai người nhanh chóng đi bẩm báo Mạc Lan Thương, kẻ địch tới không tầm thường, là trói Bạch Vũ Hạc lên đảo.
Người áo trắng lại cười nói:
- Đã tới rồi thì chớ vội đi. Bạch Vũ Hạc trên đảo các ngươi hiện giờ ở trước mắt các ngươi, đã mấy ngày rồi hắn không ăn không uống, mặc dù tu vi không thấp, nhưng nếu tiếp tục như vậy, sợ rằng sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Nếu như không có gì bất ngờ, tối hôm nay nếu hắn còn chưa được giải huyệt ăn uống, hoặc trở thành tàn phế tay chân không thể động đậy, hoặc sẽ chết đói tại chỗ, cho nên các ngươi hẳn là nên nghĩ biện pháp để hắn sống sót.
Lời vừa nói ra, mấy người gồm cả Tề Ninh đều sợ hãi biến sắc.
Lúc này Tề Ninh rốt cuộc hiểu được vì sao từ đầu tới cuối Bạch Vũ Hạc không nhúc nhích, hóa ra là bị điểm huyệt đạo.
Nếu như Bạch Vũ Hạc thực sự hôn mê, thần chí không rõ, điều này không phải chuyện xấu. Nhưng nếu như bị điểm huyệt đảo, thậm chí còn rất tỉnh táo, trên đường tới đây cứ như vậy, quả thực vô cùng tàn khốc.
Với tính tình của Bạch Vũ Hạc, bị trói lên thuyền, chịu hết nhục nhã, chỉ sợ tâm tình đã sụp đổ rồi. Vả lại thần chí của gã tỉnh táo, có thể cảm nhận được đói khát, quả thực là tra tấn lớn lao.
Xích Đan Mị giân không kềm được, nghiêm nghị nói:
- Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?
- Vừa vặn vị nô bộc bên cạnh ta sớm nghe nói tới đại danh Bạch Vân Đảo, biết trên Bạch Vân Đảo đều là cao thủ.
Người áo trắng nói:
- Hai vị này luôn miệng nói giết không tha, vậy thì để nô bộc của ta vung tay múa chân với họ một phen. Nếu như họ thắng, sẽ lập tức giao Bạch Vũ Hạc cho các ngươi. Nếu không đành chờ Đảo chủ của các ngươi tới đây cởi trói.
Người chèo thuyền kia liền cầm một cây gậy trúc cao cao đi tới đầu thuyền, nhảy xuống bờ cát, một cánh tay nâng lên, vắt ngang gậy trúc kia.
Vong Sát Nhị Nô liếc nhau, khuôn mặt lộ vẻ ác lạnh.
Sát Nô nói:
- Người này muốn lĩnh giáo công phu của chúng ta?
Vong Nô nói:
- Chúng ta sẽ thành toàn cho hắn.
Sát Nô nói:
- Người lên đảo vốn chỉ cần giao tính mạng ra.
Vong Nô nói:
- Hắn đã cuồng vọng như vậy.
Sát Nô nói:
- Chúng ta sẽ làm cho hắn tan xương nát thịt.
Chữ ‘xương’ vừa rời khỏi miệng, thân hình Vong Sát Nhị Nô đã nhào tới người chèo thuyền như quỷ mị. Hai người phối hợp vô cùng ăn ý, thời cơ và tốc độ ra tay giống như cùng một người. Tề Ninh biết điều này không phải một sớm một chiều là có thành tựu, cũng không phải tu luyện nhiều năm có thể đạt tới. Có thể đạt tới tình trạng ăn ý như vậy, chẳng những trải qua khổ luyện, hai người này còn phải tâm ý tương thông.
Hai người liên thủ, uy lực không chỉ lấy hai địch một, Nhị Nô tâm linh tương thông, uy lực sau khi ra tay giống như vô số cao thủ.
Võ công của người chèo thuyền cũng không yếu, nhưng Tề Ninh thực hoài nghi, người này có thể đối địch với Vong Sát Nhị Nô hay không.
Nhị Nô ra tay, người chèo thuyền cũng không có động tác. Mắt thấy hai người gần trong gang tấc, chỉ trong nháy mắt này, Vong Sát Nhị Nô giống như bị người khác một đao bổ ra, tách ra hai bên, một trái một phải dùng tay tóm tới người chèo thuyền. Ngay khi sắp chộp lên thân người chèo thuyền, liền thấy cánh tay người chèo thuyền bỗng nhiên dụng lực, gậy trúc kéo ngang, đâm thẳng qua Vong Nô bên trái, thân thể lại hơi né ra, tránh thoát một trảo của Sát Nô.
Vong Nô nhìn thấy gậy trúc đâm tới, cũng không né tránh, dùng tay tóm tới gậy trúc. Chỉ nghe một tiếng rắc vang lên, gậy trúc bị vong nô tóm một trảo vỡ nát.
Người áo trắng dường như không có hứng thú xem hai bên giao đấu, hoặc là nói tu vi võ đạo của mấy người kai thực sự khó gợi lên sự hứng thú của nàng. Nàng ngửa đầu nhìn bầu trời, mặt trời chiều ngả về tây, một trận gió biển thổi vào, thổi tóc xanh mềm mại của nàng bay lên, một sợi tóc xanh phất qua gương mặt trắng nõn của nàng, tựa như ảo mộng, vô cùng xinh đẹp.

Vong Sát Nhị Nô thế công cực mạnh, hiển nhiên muốn nhanh chóng chế phục người chèo thuyền. Mặc dù người chèo thuyền lấy một địch hai, lại không hề rơi xuống hạ phong chút nào, gậy trúc trong tay được gã múa uy thế hừng hực.
Nói thực, tu vi võ công của bản thân Vong Sát Nhị Nô, trên giang hồ coi như cao thủ nhất lưu. Hai người hợp lực cũng đạt tới tiêu chuẩn cao thủ hàng đầu. Nhưng cuối cùng họ không thuộc về môn nhân Đông Hải, con đường võ công cũng không phải truyền từ Mạc Lan Thương. Mà Xích Đan Mị là đệ tử Đông Hải thuần khiết, cho nên nếu như Vong Sát Nhị Nô cùng ra tay với Xích Đan Mị, chưa chắc có thể chiếm được tiện nghi.
Võ công của người chèo thuyền kia quả thực không yếu, bước chân nhẹ nhàng, thân pháp linh hoạt. Vong Sát Nhị Nô ra tay tàn nhẫn, mỗi chiêu ra tay đều nhắm chỗ yếu hại của kẻ địch, nhưng lại đều bị người chèo thuyền tránh né được.
Ba mươi mấy chiêu đầu, Vong Sát Nhị Nô hùng hổ dọa người, còn chiếm chút thượng phong. Ba mươi chiêu vừa qua, hai bên đã ngang tài ngang sức. Chờ qua năm mươi chiêu, người chèo thuyền công thủ càng thêm thong dong. Trái lại Nhị Nô ra tay liên tục thất bại, có vẻ hơi chật vật.
Tề Ninh nhìn thấy, trong lòng rất rõ ràng, không tới trăm chiêu, Vong Sát Nhị Nô sẽ rơi xuống hạ phong.
Xích Đan Mị cũng nhìn ra được, nàng chỉ mong Vong Sát Nhị Nô nhanh chóng chế phục người chèo thuyền, như vậy ngươi áo trắng sẽ giữ lời hứa thả Bạch Vũ Hạc ra. Nàng biết tình hình của Bạch Vũ Hạc hiện giờ vô cùng xấu, nhất định phải nhanh chóng thông máu hoạt mạch. Lúc trước nàng không biết Bạch Vũ Hạc bị phong bế huyệt đạo, lúc này mới hiểu được, huyết mạch bị phong mấy ngày liên tục, huyết khí không thông, thời gian quá lâu, rất có thể sẽ làm hỏng kinh mạch, đến lúc đó tay chân quả thực không thể động đậy, giống như phế nhân.
Thế nhưng chuyện không như ý muốn. Vong Sát Nhị Nô chẳng những không thể nhanh chóng giành được thắng lợi, trái lại thế công của người chèo thuyền kia càng mạnh. Nàng và Tề Ninh phán đoán như nhau, biết qua trăm chiêu, Vong Sát Nhị Nô chắc chắn bị thua.
Bỗng nhiên nghe được một tiếng lạch cạch vang lên, Vong Nô bắt được gậy trúc, kình lực lướt qua, toàn bộ gây trúc lập tức vỡ vụn, biến thành từng mảnh vụn trúc.
Sát Nô thừa cơ gầm nhẹ một tiếng, nhào lên từ bên cạnh, hai trảo như mỏ ưng, nếu như bị gã nắm được, chắc chắn da tróc thịt bong.
Lại nghe người chèo thuyền kia rống to một tiếng, hai tay bỗng nhiên vung ra hai bên, trong lúc nhất thời chỉ thấy vụn trúc trong tay gã bắn ra như châu chấu, toàn thân dường như biến thành khỏi lửa nổ tung, vụn trúc biến thành ám khí, bao phủ về phía Vong Sát Nhị Nô.
Vong Sát Nhị Nô không nghĩ tới người chèo thuyền lại biến vụn trúc thành ám khí trong nháy mắt, càng kinh hãi hơn lần này người này thúc giục toàn bộ nội lực, vụn trúc nho nhỏ còn sắc bén hơn cương châm.
Tiếng phốc phốc liên tục không ngừng. Mặc dù Vong Sát Nhị Nô biết chuyện không ổn, muốn nhanh chóng tránh né, nhưng tốc độ của người chèo thuyền thực sự quá nhanh, vụn trúc cực kỳ mạnh mẽ, thân thể Nhị Nô bị mấy vụn trúc đâm xuyên vào trong da thịt.
Tề Ninh cũng hơi biến sắc.
Cái gọi là lực đạo, thực ra chính là dùng khí lực toàn thân tập trung vào một ddeiemr, có thể đánh ra sức mạnh lớn nhất của bản thân.
Điều này cũng giống như đánh ra một quyền, sẽ tập trung lực lượng cơ thể ở nắm đấm, trong nháy mắt có được lực bộc phát, mang tới đả kích mạnh nhất cho kẻ địch.
Cũng như vậy, người thi triển ám khí, ngoại trừ chính xác và tốc độ ra, một nhân tố quan trọng nhất chính là lực đạo. Nháy mắt đánh ám khí ra, cũng sẽ tập trung lực lượng toàn thân lên ám khí, dùng như lực bộc phát.
Nếu như dùng hai tay bắn ám khí ra, trên thực tế cũng sẽ tách lực đạo ra, kém xa lực bộc phát mạnh mẽ khi dùng một tay.
Người chèo thuyền dùng hai tay đánh vụn trúc ra, ít nhất cũng hơi trăm mảnh, giống như cùng lúc đánh ra hơn trăm món ám khí. Cho dù cao thủ ám khí mạnh nhất trong thiên hạ, đừng nói căn bản không có khả năng đánh ra nhiều ám khí như vậy, dù cho thực sự có thể làm được, như vậy tất cả ám khí cũng sẽ không tạo thành bất kỳ uy hiếp nào đối với kẻ địch.
Thế nhưng vụn trúc mà người chèo thuyền đánh ra, mỗi chiếc lực đạo rất lớn, cho dù cao thủ như Nhị Nô cũng không thể trốn tránh.
Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc, nghĩ thầm thuật vận lực của người chèo thuyền này sợ rằng rất kỳ quặc.
Vong Sát Nhị Nô bị vụn trúc tiến vào cơ thể, cảm thấy bị đâm vô cùng đau đớn, đều sợ hãi.
Sau khi đắc thủ, người chèo thuyền lại nhảy ra sau, không nói một lời, nhưng điều này đã là biểu thị với Nhị Nô, thắng bại đã phân, không cần tiếp tục đánh nữa.
Nhị Nô sao lại cam tâm, đang định nhào tới, chợt nghe một giọng nói truyền đến từ xa:
- Khách quý giá lâm, sao dám làm càn? Còn không lui xuống!
Giọng nói bình thản tới cực điểm, Tề Ninh không cần nhìn, chỉ nghe giọng nói chuyện này, là biết Bạch Vân Đảo chủ Đông Hải Mạc Lan Thương tới rồi. Trên Bạch Vân Đảo, sợ rằng không có người thứ hai nói chuyện với Nhị Nô như thế này.
Nhị Nô nghe được âm thanh, quả nhiên ngoan ngoãn lui về phía sau một bước, xoay người, quỳ một gối xuống đất, tất cung tất kính.
Trời chiều đã xuống núi, sóng biển thỉnh thoảng cuốn đến bãi cát, thuyền ô bồng bên bờ biển chập trùng lên xuống theo sóng biển. Người áo trắng đứng ở đầu thuyền, nhìn qua phía trận đá, chỉ thấy một bóng người đang đi tới từ trận đá kia. Người này mặc trường bào màu xám, tay chống một cây trượng dài đen thui, gió biển phần phật thôi bay trường bào của lão, lúc đi lại có một loại khí chất phiêu dật.
Xích Đan Mị nhìn thấy Đảo chủ xuất hiện, lập tức quay qua Đảo chủ, cũng quỳ một gối xuống.
Đảo chủ chậm rãi đi tới, râu đen tung bay, khuôn mặt tươi cười. Mọi người không hề di động, chỉ có Đảo chủ đi tới cách đầu thuyền khoảng năm sáu bước, hơi khom người cười nói:
- Cố nhân từ xa tới, không tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội. Chẳng qua không nghĩ tới Hầu gia đại giá quang lâm, nếu không cũng sẽ không chỉ phái hai tên nô tài tới đón. Hầu gia lòng dạ rộng lớn, đương nhiên sẽ không để ý.
Hai chữ ‘Hầu gia’ vừa rời khỏi miệng Đảo chủ, thân thể Tề Ninh chấn động, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc. Ngay cả Xích Đan Mị cũng không nhịn được ngẩng đầu, nhìn người áo trắng một chút, đôi mắt đẹp kinh ngạc.
Người áo trắng rõ ràng là nữ nhân, tại sao Đảo chủ lại xưng nàng là ‘Hầu gia’? Trong thiên hạ còn chưa có nữ nhân phong Hầu, ‘Hầu gia’ này từ đâu mà đến, là Hầu gia Sở quốc, hay là Hầu gia Bắc Hán?
Tề Ninh kinh ngạc, sau đó bỗng nhiên hiểu được chuyện gì, khóe miệng co giật, đôi mắt co lại, trong mắt lộ vẻ không dám tin tưởng.
Người áo trắng đứng ở đầu thuyền, ở trên cao nhìn xuống Đảo chủ, sau một lát mới thở dài nói:
- Nhiều năm không thấy, ngươi không có gì thay đổi.
Đảo chủ cười nói:
- Nhưng dường như Hầu gia lại thay đổi rất nhiều.
- Ngươi nói là ta giống như nữ nhân à ?
Người áo trắng yếu ớt nói:
- Thực ra ta càng thích bộ dạng hiện giờ. Làm nam nhân kiểu gì cũng sẽ không câu nệ tiểu tiết, không để ý rất nhiều chi tiết. Thế nhưng nữ nhân thì có thể tâm ti tỉ mỉ, phát hiện rất nhiều thứ vốn không thể bị phát hiện.
Tề Ninh hít sâu một hơi, nhìn về phía Xích Đan Mị. Lúc này Xích Đan Mị đang nhìn về phía hắn, hai người đều nhìn thấy vẻ không thể tưởng tượng nổi từ mắt đối phương.
Hiện giờ Tề Ninh đương nhiên biết được nữ nhân này là ai.
Trong thiên hạ, ‘Hầu gia’ có được thực lực kinh khủng như thế, chỉ có thể là Mục Vân Hầu Bắc Hán Bắc Đường Huyễn Dạ.
Lúc trước Tề Ninh lần đầu nhìn thấy lão, đã khó phân biệt giới tính của lão. Nhìn từ bề ngoài, khi đó Bắc Đường Huyễn Dạ đã xinh đẹp như thiên tiên, cử chỉ ưu nhã, nhưng lúc đó giọng nói còn không mảnh mai như hiện giờ.
Chờ gặp lại lão ở trên biển, nghe được giọng lão khác biệt rất nhiều so với lúc trước. Mặc dù giọng nói lúc trước cũng hơi dịu dàng, nhưng không quá dịu dàng, tựa như giọng nữ lại giống giọng nam. Thế nhưng gặp nhau trên biển, giọng của gã đã hoàn toàn biến thành giọng nữ nhân, cũng chính vì vậy cho nên Tề Ninh xác định lão chắc chắn là nữ nhân.
Nếu là nữ nhân, Tề Ninh đương nhiên không có khả năng suy nghĩ lão là Đại Tông Sư.
Năm Đại Tông Sư trong thiên hạ, không một ai là nữ.
Giờ phút này hắn rốt cuộc biết được, người trước mắt nhìn như ‘Tuyệt đại giai nhân’ không dính khói lửa trần gian này lại là Mục Vân Hầu Bắc Đường Huyễn Dạ. Sự khiếp sợ trong lòng hắn quả thực trước nay chưa từng có. Đường đường Đại Tông Sư Bắc Đường Huyễn Dạ, sao lại trở thành một nữ nhân?
Là lão thích trang phục nữ nhân, cố ý ăn mặc thành như vậy, hay đã thực sự biến thành nữ nhân? Nếu chỉ là ăn mặc cải trang, như vậy tại sao giọng nói lại biến thành như vậy?
Biết lão chính là Bắc Đường Huyễn Dạ, như vậy nghi vấn trước đó cũng giải quyết dễ dàng.
Có thể chế trụ thậm chí trói Bạch Vũ Hạc trên thuyền, sợ rằng cũng chỉ Đại Tông Sư có thể làm được. Đạp cá mập trên biển, mười mấy con cá mập bị giẫm chết như kiến hôi, đương nhiên cũng chỉ quái vật Đại Tông Sư mới có thể làm được.
Nếu như lão không phải Đại Tông Sư, có được tu vi võ đạo rợn người như thế, chắc chắn không thể nào là hạng người vô danh, mình đương nhiên cũng không thể nào chưa từng nghe nói qua.
- Đảo chủ, Bạch sư hynh!
Lúc này Xích Đan Mị lo lắng nhất chính là sự sống chết của Bạch Vũ Hạc. Nếu như người áo trắng này chỉ là cao thủ khác, có vị Đảo chủ Đại Tông Sư này ra mặt, Bạch Vũ Hạc có thể cứu được trở về. Thế nhưng người áo trắng này lại là Bắc Đường Huyễn Dạ, cũng là một vị Đại Tông Sư, coi như Đảo chủ ứng phó toàn lực, chưa chắc có thể cứu được người khỏi tay Bắc Đường Huyễn Dạ.
Đảo chủ lườm Xích Đan Mị một cái, trầm mặt xuống, lạnh lùng nói:
- Bạch sư huynh? Bạch sư huynh cái gì? Sư huynh của ngươi họ Mạch, khi nào lại có một kẻ họ Bạch?
Lão nhìn thấy Tề Ninh bên cạnh Xích Đan Mị, như cười như không:
- Hóa ra là Nghĩa Hằng Vương, ngươi cũng đại giá quang lâm, vậy thì rất tốt, ta đang có chuyện muốn tìm người.
Tề Ninh trầm xuống.
Tước vị Nghĩa Hằng Vương, đó là sau khi bình định Tiêu Thiệu Tông phản loạn, tiểu Hoàng đế mới hạ chỉ ban phong cho mình. Đảo chủ tin tức linh thông, nếu đã biết mình được phong Vương, như vậy nhiều chuyện khi Tiêu Thiệu Tông phản loạn, Đảo chủ đương nhiên biết được rõ ràng.
Đệ tử Đông Hải Mạch Ảnh giúp đỡ Tiêu Thiệu Tông phản loạn, cuối cùng chết dưới kiếm của Hướng Thiên Bi. Khoản nợ này sợ rằng Đảo chủ ghi lên đầu mình.
Bắc Đường Huyễn Dạ mỉm cười nói:
- Xem ra lời đồn không sai, Bạch Vũ Hạc đã không phải môn nhân Đông Hải, không liên quan tới Bạch Vân Đảo các ngươi.
Đảo chủ cười nói:
- Đúng vậy, Bạch Vũ Hạc từng là đệ tử của ta, chẳng qua phạm phải sai lầm quá lớn, bị ta trục xuất khỏi Bạch Vân Đảo. Ngày bị trục xuất khỏi sư môn, hành vi của hắn sau đó, không liên quan tới Bạch Vân Đảo chúng ta.
Lão nhìn Bạch Vũ Hạc bị trói trên thuyền, mỉm cười nói:
- Đó là Bạch Vũ Hạc sao? Không biết tại sao người này lại đắc tội Hầu gia, cần Hầu gia tự mình đưa tới Bạch Vân Đảo?
- May mắn ngươi trục xuất hắn khỏi sư môn, nếu không chuyện hắn phạm vào, sẽ thực sự khiến cho vị Bạch Vân Đảo chủ ngươi không còn mặt mũi.
Bắc Đường Huyễn Dạ cười nói:
- Tốt xấu gì cũng coi như nhân tài mới nổi trên giang hồ, kiếm pháp không yếu, lại làm chuyện cướp gà trộm chó, khiến người ta thổn thức!

Bạn cần đăng nhập để bình luận