Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1480: Đêm kinh hoàng

Tề Ninh!
Cẩm Y hậu!
Trong tích tắc, Khuất Nguyên Cổ có một thứ ham muốn tìm được thanh đao mà chém một đao vào người trước mặt.
Y đã lớn tuổi nhưng còn chưa tới tuổi đãng trí.
Từ khi y làm quan lãnh binh bị cháy hậu viện, hang ổ ở Tây Bắc bị quân Sở đánh lén. Đại bản doanh của bản thân bao nhiêu năm trở thành địa bàn của người khác, làm hại mình và mấy vạn quân tinh nhuệ Tây Bắc suýt chút nữa bị chết sách ở quan nội.
Không nhắc tới chuyện đó, điều làm cho y cảm thấy đau đớn nhất đó là đứa con cả Khuất Mãn Bảo bị chết trong tay người nước Sở.
Mối thù giết con không đội trời chung.
Đương nhiên y cũng đã tìm hiểu rõ người dẫn quân đánh lén hang ổ của mình chính là Cẩm Y hầu Tề Ninh của nước Sở. Hơn nữa, chính đứa con cả của mình cũng chết trong tay người này. Sau khi biết được tin đó, Khuất Nguyên Cổ âm thầm thề, chỉ cần có cơ hội chẳng những phải băm vằm Tề Ninh thành trăm mảnh mà còn phải giết sạch cả gà chó của nhà họ Tề.
Y giấu mối thù giết con cướp nhà ở trong lòng, hy vọng có cơ hội báo thù.
Hiện tại, kẻ thù mà y ngày đêm muốn băm vằm đang ở ngay trước mặt.
Nhưng y lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Làm đối phương nổi giận, chẳng những không báo được mối thù giết con đoạt nhà mà ngay cả cái mạng già có khi cũng mất nốt.
Kiềm chế mồi thù hận ở trong lòng, lão Thừa tướng tươi cười, chắp tay nói:
- Hóa ra là Nghĩa Hằng vương. Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu. Một mình ngài tới đây?
Nghĩa Hằng vương của nước Sở, đương nhiên là trọng thần của nước Sở. Một người như vậy làm sao lại xuất hiện ở Lạc Dương, hơn nữa còn xuất hiện trong phòng ngủ của mình? Người này còn trẻ tuổi mà sao lại có thủ đoạn khủng bố, lặng yên không một tiếng động xuất hiện bên cạnh đầu giường của mình?
Khuất Nguyên Cổ càm thấy bối rối. Lúc này, Tề Ninh lẻn vào phòng ngủ của mình, sau lưng còn điều dụng vô số nhân lực và vật lực, hơn nữa kế hoạch bố trí chặt chẽ không chê vào đâu được. Thậm chí rất có thể trong phủ Thừa Tướng còn có nội gián. Nếu quả thật như vậy, lần này chắc chắn vận dụng rất nhiều nhân thủ, mà nhất định nước Sở cũng có rất nhiều gian tế ẩn nấp ở Lạc Dương.
- Một mình.
Tề Ninh nói một cách rõ ràng:
- Chỉ tới đây tâm sự với Thừa tướng nên không cần phải có quá nhiều người.
Khuất Nguyên Cổ cười lạnh, thầm nghĩ một mình ngươi mà có thể đi qua cửa của lão tử, ngươi cứ đi đốt giấy tiền mà lừa gạt ma quỷ đi.
- Thì ra là thế.
Khuất Nguyên Cổ cười nói:
- Ở đây là Lạc Dương. Hiện giờ hai nước chúng ta đang giao chiến, một mình ngài đi vào Lạc Dương có vẻ rất nguy hiểm.
Tề Ninh cười nói:
- Hình như tình cảnh của Thừa tướng so với ta còn nguy hiểm hơn.
Nhất thời, Khuất Nguyên Cổ nghẹn lời.
- Thừa tướng cũng biết, Nhạc Hoàn Sơn dẫn quân tiên phong với thế như chẻ tre, quân Hán thì đang vùng vẫy giẫy chết, có khả năng không chống nổi một tháng, đại quân nước Sở đã tiến vào thành Lạc Dương.
Tề Ninh nói một cách bình tĩnh:
- Không biết tới lúc đó ba vạn tướng sĩ Tây Bắc mà ngài mang đến sẽ đi đâu?
Khuất Nguyên Cổ nghĩ thầm "chẳng cần phải biết đi còn đường nào, nếu quả thật quân Sở đánh tới, hai quân chắc chắn phải giao chiến."
Thành Lạc Dương phòng ngự chắn chắn. Bản thân sau khi vào thành còn lục soát khắp nơi nên chẳng những tiền tài quá nhiều mà lương thực cũng dư dả. Trong thành Lạc Dương còn dọn riêng ra một khu để chứa quân lương. Nếu bị vây thành chỗ lương thực đó cũng đủ cho ba vạn tướng sĩ ăn trong đôi, ba năm.
Thành Lạc Dương có gần trăm vạn dân chúng, kho quân giới bị quân Tây Bắc khống chế. Cho tới lúc đó mở kho quân trang, kéo tráng đinh thủ thành, binh nhiều lương đủ chắc chắn ngăn được quân Sở.
Cũng bởi vì trong lòng có sự khẳng định nên Khuất Nguyên cổ cũng không thèm để ý tới sự bất lợi ở tiền tuyết.
Cũng là bởi vì cho bản thân có đường lui cho nên lương thảo bổ sung cho tiền tuyến không đầy đủ. Ngay từ đầu, Khuất Nguyên Cổ tính toán làm cho Chung Ly Ngạo cố gắng tiêu hao thực lực quân Sở, đợi tới khi Chung Ly Ngạo xong đời, trong tay mình có lương có binh sẽ tử chiến một trận với người nước Sở.
Khi đó người nước Sở như nỏ mạnh hết đà không có gì phải sợ, có thể ra khỏi thành mà đánh. Cho dù thủ thành, chỉ cần chống cự, người nước Sở cũng không có khả năng bao vây. Dù sao thì bọn họ cũng không đủ lương thực.
Trong lúc Chung Ly Ngạo liều chết chống cự ở tiền tuyến, mấy tháng qua, chuyện chính của quân Tây Bắc đó là dọn dẹp toàn bộ Lạc Dương và vùng lân cận, cố gắng tích trữ lương thực, chẳng những dùng cho thủ thành mà cũng vì đề phòng người nước Sở tới có thể sử dụng lương thực.
Đã gần tới trời đông giá rét, Chung Ly Ngạo chỉ cần chống cự được hơn một tháng, tới lúc đó cho dù toàn quân bị diệt, quân Sở tới bao vây thành, Khuất Nguyên Cổ cũng không hề sợ.
Khuất Nguyên Cổ cố ý thở dài, nói:
- Chúng ta ăn cơm nhà Hán, chỉ có thể tận trung với nước.
- A?
Tề Ninh thở dài:
- Thừa tướng. Ta cũng phải nói thẳng, Chung Ly Ngạo không còn chống nổi thêm mấy ngày nữa. Đối với gã, nước Sở chúng ta không còn có gì phải để ý. Nhưng thủ hạ của Thừa tướng là ba vạn tinh binh, lại thêm thành Lạc Dương chắc chắn, nên chúng ta vẫn có sự e ngại. Nếu thật sự phá được Chung Ly Ngạo, tạo ra tình hình nguy cấp, tới lúc đó, Thừa tướng đóng cửa thành tử thủ, muốn phá được cũng không phải chuyện dễ. Hơn nữa sắp tới mùa đông, nếu trước khi tuyết phủ khắp nơi mà không phá được Lạc Dương thì quân Sở rơi vào tình thế họa vô đơn chí.
Khuất Nguyên Cổ nghĩ thầm :"Ngươi biết là tốt rồi." Nhưng lão vẫn giả vờ hỏi:
- Vậy mục đích lần ngày ngươi tới đây làm gì?
- Ta không muốn thấy tướng sĩ nước Sở tiếp tục đổ máu, đồng thời cũng không muốn nhìn thấy tướng sĩ quân Hán đổ thêm nhiều máu nữa.
Tề Ninh nhìn thẳng vào mắt Khuất Nguyên Cổ:
- Trận chiến bao vây thành không thể xảy ra. Hơn nữa với trận chiến này, ta hy vọng nó chấm dứt càng sớm càng tốt.
Khuất Nguyên Cổ vuốt râu gật đầu, trong lòng thầm cười lạnh. Hai nước giao chiến khiến cho vô số người bị cuốn vào, không phải một người nói muốn chấm dứt là chấm dứt.
- Cho nên đêm nay tới đây là để thương lượng với Thừa tướng. Đối với chuyện này, hai chúng ta cho nó kết thúc đi.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Không biết ý thừa tướng như thế nào?
Khuất Nguyên Cổ ngẩn người, cau mày nói:
- Hai chúng ta kết thúc? Tề... Nghĩa Hằng vương, ngươi không nhầm chứ? Hai chúng ta có thể kết thúc chuyện này?
- Chỉ cần ngươi dẫn theo ba vạn quân Tây Bắc quy thuận nước Sở, chuyện này sẽ kết thúc.
Tề Ninh giang hai tay, nhún vai:
- Hoàn toàn đơn giản.
Khuất Nguyên Cổ nhìn Tề Ninh như nhìn một thằng ngốc.
- Ngươi đầu hàng, Lạc Dương chính là nước Sở. Chung Ly Ngạo như nỏ mạnh hết đà, nếu Lạc Dương đầu hàng, rơi vào tình trạng trước sau gặp địch thì cho dù có muốn đánh nhưng tướng sĩ của y cũng không chịu đánh nữa.
Tề Ninh nói:
- Cho nên mọi chuyện trở nên rất đơn giản.
Khuất Nguyên Cổ thở dài, nói:
- Cho dù ta có nghe lời ngươi thì ba vạn thuộc hạ chưa chắc đã nghe ta. Bọn họ là những người ăn nhiều, ta...
- Ngươi nghĩ cách.
Tề Ninh nói:
- Đám thủ hạ của ngươi luôn sẵn sàng chấp nhận vinh nhục với ngươi. Ngươi khuyên bảo chúng, chắc chắn chúng sẽ nghe. Đương nhiên, sau khi ngươi bỏ gian tà theo chính nghĩa, Thánh thượng sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi đang là Tấn vương của nước Hán. Tới lúc đó, Thánh thượng vẫn có thể giữ tước vị Tấn vương của ngươi như cũ, còn vị trí Thừa tướng này thì nhân tài nước Sở có nhiều lắm, chỉ sợ không tới lượt ngươi. Chỉ một câu, đầu hàng nước Sở, ngươi vẫn là vương gia, vẫn tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Bản mua bán này có hợp lý không? Ngươi cũng biết, nếu mà từ chối, không cần chờ phá thành Lạc Dương rồi để tướng sĩ quân Sở lấy đầu ngươi, bất cứ lúc nào ta cũng có thể chặt cái đầu của ngươi xuống.
Khuất Nguyên Cổ thầm nghĩ:"Nếu ta không đồng ý, chỉ sợ người này sẽ lấy mạng ta. Chỉ có thể tạm thời đồng ý, ổn định hắn trước rồi tính tiếp."
Nghĩ vậy, y cố tình trầm tư một lúc rồi mới thở dài, nói:
- Làm sao ta không nghĩ tới chuyện đó sớm. Có điều, bây giờ ta còn chưa thể cho ngươi một câu trả lời chính xác. Ta cần phải thương lượng với thuộc hạ, ngươi có thể chờ thêm một, hai ngày không?
Y không đồng ý thẳng bởi vì thấy nếu đồng ý một cách dễ như vậy chắc chắn đối phương sẽ hoài nghi. Bản thân nói còn phải thương lượng với thuộc hạ có khi còn khiến cho đối phương cảm thấy mình có sự chân thành.
- Thêm một ngày, tiến tuyến lại có nhiều người chết.
Tề Ninh nói:
- Người Tây Bắc vốn không thích dài dòng, ta cho ngươi một ngày. Tới tối ngày mai, ta sẽ tới đây nghe câu trả lời thuyết phục của ngươi. Ý Thừa tướng như thế nào?
Khuất Nguyên Cổ lập tức gật đầu:
- Quyết định như vậy. Sáng sớm ngày mai, ta sẽ triệu tập thuộc hạ để bàn bạc. Đêm mai khi ngươi tới, ta sẽ có câu trả lời thuyết phục cho ngươi.
Tề Ninh mỉm cười đứng dậy, không nói thêm câu nào mà đi thẳng tới trước cửa, mở cửa bước ra ngoài cứ như nơi này là nhà mình.
Nhất thời, Khuất Nguyên Cổ cảm thấy ngơ ngác.
Người này cứ vậy thoải mái bỏ đi?
Tất cả mọi chuyện đêm nay là sự thật hay đang nằm mơ? Y không kìm nổi cấu mình mọt cái, xác định không phải trong mơ liền lập tức đứng dậy cầm lấy ấm trà trên bàn. "Chát" một tiếng vỡ vụn vang lên trong đêm. Đúng lúc này, xung quanh phòng ngủ lập tức vang lên tiếng động, có người vọt qua cửa sổ tiền vào. Lúc đi ra, Tề Ninh mở cửa nhưng không đón lại, cả đám người từ bên ngoài xông vào. Chỉ trong chớp mắt xung quanh phòng xuất hiện đầy thị vệ. Bọn họ nhìn thấy Khuất Nguyên Cổ khoác áo đứng bên bàn, dưới đất là ấm trà vỡ vụn nhưng trong phòng không còn có người nào khác.
Mọi người chỉ nghĩ là có thích khách xâm nhập, thấy không có bóng người mà Thừa tướng vẫn bình an vô sự liền thở phào nhẹ nhõm.
- Một đám lợn.
Khuất Nguyên Cổ nổi giận nhìn khắp tất cả mọi người mà mắng:
- Thích khách xông vào trong phòng mà các ngươi không xuất hiện.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Có người cẩn thận hỏi:
- Thừa tướng, chúng thuộc hạ trấn giữ tất cả các góc, ngay cả một con ruồi bay vào cũng có thể phát hiện, nhưng không thấy có thích khách....
- Mắt lão phu bị mù hay sao?
Khuất Nguyên Cổ nổi giận nói:
- Thích khách đứng ngay mặt lão phu, suýt nữa là lấy mạng lão phu rồi. Cái đám ngu ngốc các ngươi, rác rưởi...
Tất cả không dám lên tiếng, thậm chí có người còn nghĩ liệu có phải Thừa tướng gặp ác mộng nên mới vậy hay không/.
Dù sao thì xung quanh được bảo vệ chặt chẽ, bất luận kẻ nào tới gần phòng ngủ cũng không thể nào lặng yên không một tiếng động, trừ khi là ma quỷ. Nhưng nếu Thừa tướng nói vậy thì còn ai dám cãi.
Đuổi đám thị vệ ra, Khuất Nguyên Cổ siết chặt nắm tay.
Tề Ninh bảo y đầu hàng, đối với Khuất Nguyên Cổ đó đúng là một suy nghĩ kỳ lạ. Thậm chí câu nói, hai người sẽ chấm dứt trận chiến kia, cũng chỉ có đứa trẻ lên ba mới nói ra được.
Bản thân y khống chế Lạc Dương, ngay cả hoàng đế Bắc Hán cũng là con rối trong tay, hơn nữa còn có tiền có lương, dưới trướng là ba vạn tinh binh, tất cả đều là quân tinh nhuệ Tây Bắc dũng mãnh nhanh nhẹn. Với một cái vốn như vậy mà lại bảo mình không đánh đã hàng thì chỉ có kẻ điên mới đưa ra yêu cầu ngu ngốc như vậy.
Đêm nay, Tề Ninh có thể vào đây không một tiếng động chắc chắn là bởi vì chưa từng có người tới gần cho nên đám thị vệ mới có sự sơ suất.
Đúng. Là sơ suất.
Đêm mai thằng ranh đó còn tới đây?
Khuất Nguyên Cổ nhếch môi cười lạnh. Tên tiểu tử đó cũng có chút bản lĩnh nhưng quá ngu. Đêm mai tới đây có khác nào chui đầu vào lưới. Tới lúc đó, lão tử phải băm vằm ra thành vạn mảnh, báo mối thù đoạt nhà giết con.

Bạn cần đăng nhập để bình luận