Cẩm Y Xuân Thu

Chương 372: Độc kế liên hoàn

Tề Ninh vừa tiến vào bên trong, đã biết muốn ra ngoài là chuyện cực kỳ khó khăn, ba mặt động đá đều là nham thạch, chỉ có một mặt là song sắt có thể ra vào.
Tù Lang Bích hiển nhiên là nơi mà Thượng Thủy Động thiết kế tỉ mỉ, song sắt chỉ dùng tinh thiết chế tạo, lại thêm khóa sắt, nết có hàn nhận trong tay, Tề Ninh còn cảm thấy có cơ hội phá cửa mà ra, hiện giờ muốn tay không lao ra khỏi nhà tù, đó chính là suy nghĩ hão huyền.
Bên ngoài còn có ba người Miêu thân thể khỏe mạnh canh giữ ở nơi này. Căn nhà gỗ kia là phòng trông giữ, cửa chính hướng về phía nhà tù tường đá, người bên trong có thể chú ý bất cứ động tĩnh nào trong nhà lao.
Y Phù ngồi trong nhà lao, tâm trạng lo lắng. Nàng chẳng quan tâm an nguy của mình, thế nhưng vừa nghĩ tới Đại Miêu Vương không ngờ gặp phải bất trắc, chuyện sau này lành ít dữ nhiều, cực kỳ buồn bực.
Tề Ninh dựa vào tường đá, cảnh đêm tối mờ, trong ba người canh giữ, luôn có một người đi lại gần đó.
Cũng không biết qua bao lâu, chợt nghe Y Phù nói:
- Đan Đô Cốt, ngươi đã ngủ chưa?
Y Phù ở nhà lao bên cạnh, ban đêm yên lặng, Tề Ninh nghe hết sức rõ ràng.
- Vào thời điểm này, còn có thể ngủ được sao?
Đan Đô Cốt thản nhiên nói:
- Lúc các ngươi thấy Đại Miêu Vương, không nhìn thấy động tĩnh khả nghi sao?
Lời này của gã giống như cũng không tin Đại Miêu Vương bị hai người Y Phù giết.
- Lúc chúng ta tới bên ngoài phòng của Đại Miêu Vương, cũng không phát hiện bất cứ thứ gì.
Y Phù nói:
- Chúng ta không dám tự tiện vào nhà, gọi vài tiếng, Đại Miêu Vương vẫn không đáp lại, đang cảm thấy kỳ quái, Lãng Sát Đô Lỗ liền dẫn người tuần tra đến đó.
Hơn nữa Lãng Sát Đô Lỗ là người đầu tiên vào nhà và phát hiện Đại Miêu Vương ngộ hại.
Đan Đô Cốt nói:
- Tại sao thanh hung khí kia lại ở chỗ của các ngươi?
- Không sai.
Y Phù nói:
- Có một người nói muốn gặp Đại Miêu Vương không thể đeo vũ khí, cho nên chúng ta không dám mang vũ khí trên người.
Nàng dừng một chút nói:
- Quan trọng nhất là người dẫn chúng ta đi gặp Đại Miêu Vương đột nhiên biến mất, nếu như hắn có ở hiện trường, có thể làm chứng cho chúng ta.
Tề Ninh thở dài nói:
- Y Phù, Đan Đô Cốt, đến giờ các ngươi vẫn không hiểu được chuyện gì hay sao? Hay là trong lòng các ngươi cũng rõ ràng, chỉ là không dám nói ra? Người ta đã nhốt chúng ta lại, có thể còn sống đi ra cánh cửa này hay không, cũng không thể nói trước nữa là.
- Chẳng lẽ Lãng Sát Đô Lỗ dám ra tay với chúng ta?
Y Phù lạnh giọng:
- Hắn còn dám giết chúng ta hay sao?
Tề Ninh nói:
- Nếu như một người ngay cả việc sát hại phụ thân mình cũng không hề để ý, ngươi cảm thấy hắn sẽ quan tâm giết thêm mấy người sao?
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Ngươi nói cái gì chứ? Ngươi nói là… !
- Đan Đô Cốt, ngươi là người thông minh, hết thảy chuyện xảy ra đêm nay, chẳng lẽ ngươi còn không nhìn ra sao?
Tề Ninh dựa vào vách đá, chậm rãi nói:
- Ban ngày lúc bái kiến Đại Miêu Vương, lưỡi dao sắc bén của ta đã bị Lãng Sát Đô Lỗ nhìn chằm chằm. Tối nay có người giả truyền mệnh lệnh Đại Miêu Vương, tìm chúng ta tới bái kiến, lại cố ý dặn dò chúng ta lưu vũ khí lại, chúng ta vừa rời đi, người ta liền trộm binh khí đi.
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Chỗ ở của các ngươi cũng không hề có người quấy rầy.
- Ngươi nói không sai, cho nên người có thể trộm binh khí đi là người rõ như lòng bàn tay căn phòng chúng ta ở.
Tề Ninh nói:
- Chúng ta đến chỗ Đại Miêu Vương, người dẫn đường lập tức biến mất không thấy, lúc ấy ta biết ngay là có chuyện, đang muốn rời đi, Lãng Sát Đô Lỗ liền dẫn người xuất hiện, ha ha, ngươi không cho rằng đây thật sự là trùng hợp chứ?
Đan Đô Cốt nói:
- Có lẽ chuyện này thực sự là trùng hợp.
- Nếu như ngươi cho rằng như vậy, ta cũng không còn gì để nói.
Tề Ninh cười nhạt một tiếng:
- Chẳng qua ngày hôm qua chúng ta gặp mặt dưới chân núi, chẳng lẽ ngươi đã kể lại cho Lãng Sát Đô Lỗ nghe?
- Không có!
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng Lãng Sát Đô Lỗ dường như không chỉ biết rõ tối qua chúng ta gặp mặt dưới chân núi, dường như chuyện chúng ta gặp phải ở bờ sông trước đó hắn cũng rõ ràng. Đan Đô Cốt, vị huynh đệ này của ngươi rất quan tâm hành tung của ngươi đấy.
Hắn hừ một tiếng nói:
- Chuyện xảy ra tối nay, quả thực chưa chắc là hướng về ta và Y Phù. Ta và Y Phù chỉ là công cụ để thiết kế, mục tiêu của Lãng Sát Đô Lỗ, dường như là ngươi.
Lần này Đan Đô Cốt không nói lời nào, bắt đầu trầm mặc.
Y Phù hỏi:
- Ngươi nói là, Lãng Sát Đô Lỗ là cố ý muốn vu oan cho Đan Đô Cốt, đổ hết tội lên người Đan Đô Cốt?
- Có binh khí của ta làm vật chứng, Lãng Sát Đô Lỗ và đám thuộc hạ của hắn đã đội cái mũ ám sát Đại Miêu Vương lên đầu hai chúng ta.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng mục đích cuối cùng của hắn, là nhân cơ hội này kéo lên người Đan Đô Cốt, ít nhất khiến cho người khác đều biết, chúng ta ám sát Đại Miêu Vương, là do Đan Đô Cốt phái đi.
Y Phù nói:
- Đan Đô Cốt là huynh đệ của hắn, chẳng lẽ hắn thật sự vì vị trí Đại Miêu Vương mà phát rồ như vậy?
Nàng dừng một chút, nghi ngờ nói:
- Nếu quả thực như vậy, tại sao hắn lại chọn vào thời gian này?
Tề Ninh nói:
- Có lẽ làm Đại Miêu Vương cũng không phải mục đích cuối cùng của hắn.
- Lời này của ngươi là có ý gì?
Đan Đô Cốt trầm giọng nói:
- Hắn còn muốn làm gì?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, mới nói:
- Đan Đô Cốt, sự kiện Hắc Nham Động lần này, các Đại Miêu Động chậm chạp không có động tĩnh, đương nhiên là bởi vì Đại Miêu Vương không ban xuống mệnh lệnh.
- Không sai.
Đan Đô Cốt nói:
- Không có mệnh lệnh của Đại Miêu Vương, tất cả các động không được hành động thiếu suy nghĩ.
- Đây cũng chính là chỗ mấu chốt rồi.
Tề Ninh thở dài:
- Hiện giờ chúng ta nghĩ lại sự kiện Hắc Nham Động, nếu như quan binh chỉ muốn tiêu diệt Hắc Nham Động, căn bản không cần kéo dài tới hiện giờ. Hiện giờ ta thậm chí hoài nghi một việc, Y Phù, ngươi phá vòng vây rời khỏi Hắc Nham Lĩnh, sợ rằng cũng không phải là các ngươi lợi hại, có lẽ có người muốn cho các ngươi rời đi mà thôi.
- Cái gì?
Y Phù khẽ giật mình:
- Có người cố ý thả chúng ta rời đi?
Tề Ninh nói:
- Đây chỉ là phán đoán của ta, ta cũng không dám khẳng định.
Hắn hơi trầm ngâm, mới nói:
- Có lẽ có người hi vọng ngươi có thể chạy tới Khê Sơn gặp Đại Miêu Vương.
- Không đúng.
Y Phù lập tức nói:
- Nếu như họ thật sự cố ý thả chúng ta phá vòng vây đi ra, để cho chúng ta nhìn thấy Đại Miêu Vương, vì sao trên đường đi, lại phái người đuổi giết ven đường?
Tề Ninh suy nghĩ, nói:
- Có lẽ là kế một hòn đá ném hai chim.
Y Phù và Đan Đô Cốt hiển nhiên đều hơi mơ hồ. Y Phù hỏi:
- Kế một hòn đá ném hai chim cái gì?
- Y Phù, ta hỏi ngươi, huynh trưởng Ba Da Lực của ngươi hiện giờ rốt cuộc có tâm tư gì?
Tề Ninh hỏi:
- Hắn có thực sự muốn đổ máu tới cùng với quan binh hay không?
Y Phù lập tức nói:
- Nếu quan binh đánh Hắc Nham Lĩnh, chẳng những a huynh, ngay cả già trẻ lớn bé toàn bộ sáu trại Hắc Nham Động, cũng sẽ huyết chiến đến cùng.
- Nhưng chỉ cần có chút hi vọng hòa đàm, có thể rửa sạch oan khuất của các ngươi, a huynh của ngươi đương nhiên sẽ không muốn nhìn thấy cảnh Hắc Nham Động bị diệt, lời này có đúng không?
Y Phù suy nghĩ một chút, mới nói:
- Không sai.
- Vậy ta hỏi ngươi, nếu như trước khi tới Khê Sơn, ngươi bị giết trên đường, thậm chí đối phương đưa thi thể ngươi về Hắc Nham Lĩnh, a huynh của ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?
Giọng Tề Ninh nghiêm nghị.
Lần này Y Phù chưa nói gì, Đan Đô Cốt đã nói:
- Ta cũng hơi hiểu biết về Ba Da Lực, cũng biết tình cảm huynh muội các ngươi rất tốt. Nếu như ngươi thực sự bị người khác giết, quan binh muốn hòa đàm chỉ sợ cũng không được rồi. Hiện giờ Ba Da Lực bị oan uổng, thế nhưng nếu như ngươi chết, hắn nhất định sẽ tạo phản.
- Không sai.
Tề Ninh thở dài:
- Cho nên có ngươi muốn đuổi giết ngươi, rất có thể là kết thúc con đường đàm phán của Hắc Nham Lĩnh và triều đình, đẩy hai bên vào tuyệt cảnh.
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Thế nhưng nếu như ngươi có thể tránh né đuổi giết, tìm được đường sống trong chỗ chết đến được Khê Sơn, mặc kệ Đại Miêu Vương có thể xuất binh hay không, Đại Miêu Vương cũng sẽ cuốn vào đó, điều này hẳn là đúng chứ?
Đan Đô Cốt nói:
- Thật ra sau khi Hắc Nham Lĩnh bị vây, Đại Miêu Vương đã bắt đầu suy nghĩ đối sách, muốn dẹp yên cuộc phân tranh này.
- Y Phù tới Khê Sơn rồi, mang chân tướng sự thật ra ngoài, phía Thượng Thủy Động nhất định sẽ có người sinh lòng oán hận quan phủ.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Giống như trong đại lớn, Lãng Sát Đô Lỗ và rất nhiều người muốn Đại Miêu Vương xuất binh, nhìn như lòng đều đầy căm phẫn, hơn nữa nói từ cảm xúc trên mặt, Hắc Nham Động bị vu hãm vây khốn, tất cả các động Miêu gia xuất binh cứu viện, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Đan Đô Cốt dường như hiểu được cái gì, hỏi:
- Ngươi muốn nói là, Lãng Sát Đô Lỗ muốn Đại Miêu Vương xuất binh, có ẩn tình khác?
- Có ẩn tình hay không ta không biết, ta chỉ biết rõ, Đại Miêu Vương cơ trí phi phàm, nhìn xa trông rộng.
Tề Ninh nói:
- Nếu như đổi lại một người tính tình xúc động, có thể sẽ triệu tập tất cả các động Miêu gia, tập kết binh mã, gây áp lực cho quan phủ.
Nhưng Đại Miêu Vương biết rõ nếu như vậy, chắc chắn sẽ mang đến tai họa bằng trời cho tất cả các động Miêu gia, có lẽ từ nay về sau Tây Xuyên sẽ rơi vào chiến tranh hỗn loạn, cho nên lão nhân gia ngài muốn dùng thủ đoạn hòa bình để giải quyết việc này.
Đan Đô Cốt nói:
- Đúng vậy, Đại Miêu Vương cân nhắc cho toàn bộ các động Miêu gia, sẽ không hành động theo cảm tình.
Gã dừng một chút mới nói:
- Thật ra đêm qua, Đại Miêu Vương đã triệu tập tất cả thủ lĩnh các trại, chúng ta đã bàn bạc qua, trong số sáu thủ lĩnh, có năm người đồng ý đề nghị của Lãng Sát Đô Lỗ, muốn triệu tập binh mã, biểu thị lực lượng của chúng ta với triều đình.
Tề Ninh thở dài nói:
- Đại Miêu Vương bị hại, nếu như ta đoán không sai, cũng bởi vì sự cơ trí của ông, nếu như ông đồng ý xuất binh, có lẽ sẽ không có kết quả hiện tại.
Y Phù lập tức nói:
- Ngươi nói là, Đại Miêu Vương bị hại, là có người muốn cãi mệnh lệnh của ông?
- Sắp xếp của Đại Miêu Vương, thật ra là phương pháp xử lý tốt nhất trước mắt.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Chỉ tiếc có một số người không hi vọng trông thấy Đại Miêu Vương dùng biện pháp hòa bình giải quyết vấn đề như vậy, họ hi vọng trông thấy binh đao nổi lên bốn phía, cho nên an bài của Đại Miêu Vương trở ngại kế hoạch của chúng, dưới tình thế này, chúng chỉ có thể sát hại Đại Miêu Vương.
Hắn cười lạnh một tiếng:
- Đan Đô Cốt, ngươi chủ trương giống với Đại Miêu Vương, cũng không muốn tự tiện xuất binh, cho nên ngươi đương nhiên cũng là cái đinh trong mắt chúng, vừa vặn mượn cơ hội này, sát hại Đại Miêu Vương, lại có thể kéo ngươi xuống nước, nhất cử lưỡng tiện, ngươi cảm thấy dưới tình huống này, chúng ta còn có thể tiếp tục sống sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận