Cẩm Y Xuân Thu

Chương 807: Mục tiêu

Sắc mặt Tề Ninh nghiêm trọng hẳn lên, hắn xoay người đi ra cửa phòng. Bạch Thánh Hạo cũng đi sát theo hắn, thuận tay đóng cửa phòng lại.
- Phát hiện khi nào vậy?
Tề Ninh chắp tay sau lưng, quay lại nhìn Bạch Thánh Hạo.
Bạch Thánh Hạo nói:
- Lúc chạng vạng, mấy người ta sai đến địa điểm ước hẹn với Hôi Ô Nha nghe thấy có tiếng động, lập tức ra mở cửa thì phát hiện Hôi Ô Nha bị trọng thương đang dựa vào tường.
- Có người đưa hắn đến à?
Bạch Thánh Hạo lắc đầu:
- Không. Dựa theo dấu hiệu lúc đó thì Hôi Ô Nha cố gắng chạy tới địa điểm đã hẹn. Trong ngõ nhỏ còn vết máu, có thể đoán là hắn tự tìm đến nơi.
- Nói cách khác, trước khi Hôi Ô Nha đến nơi hẹn, đã trải qua trận chém giết?
Tề Ninh hơi trầm ngâm, mới hỏi:
- Hắn có nói gì không?
Bạch Thánh Hạo nói:
- Lúc chúng tôi phát hiện ra hắn, hắn đang hấp hối, hôn mê bất tỉnh.
Mấy huynh đệ lập tức tới bẩm báo, ta nghe nói vậy biết Hôi Ô Nha đã trúng độc, đúng lúc ta đang tiễn Chung Gia ra cửa. Biết việc này, Chung Gia liền theo ta đến đây.
- Hôi Ô Nha trúng độc gì?
Tề Ninh hỏi.
Bạch Thánh Hạo nói:
- Tạm thời cũng chưa biết được.
Chẳng qua Chung Gia đã xác định, hôm qua khi Hôi Ô Nha đến chỗ hẹn thì toàn thân đã biến thành màu đen, đồng tử loãng rồi, nếu không nhờ Chung Gia ra tay đúng lúc, hiện hại Hôi Ô Nha chỉ còn là một thi thể. Trên người Hôi Ô Nha có tổng cộng 6 vết thương.
Chẳng qua 6 vết thương này cũng ảnh hưởng đến tính mạng. Trí mạng chính là ở miệng hai vết thương có kịch độc, hẳn là trên binh khí của đối thủ có tẩm độc.
- Nói như thế thì đối thủ của Hôi Ô Nha không phải là một người.
Nếu như đối phương tẩm độc lên binh khí thì vết thương nào cũng phải dính độc mới đúng.
Tề Ninh nghiêm trọng nói.
Bạch Thánh Hạo đáp:
- Không sai, dựa vào miệng vết thương có thể đoán được, lúc ấy, Hôi Ô Nha phải đối mặt với ít nhất hai người. Khi các huynh đệ dìu Hôi Ô Nha đến đây, Chung Gia đã dùng ngân châm ngăn cản độc xâm nhập vào tim. Sau đó, mới bắt đầu giải độc.
Ngừng một lúc, y mới nói tiếp:
- Trước mắt, Chung Gia đã ngăn cản được độc xâm nhập vào tim của Hôi Ô Nha nhưng không thể tìm ra thuốc giải.
- Nói cách khác, khi Hôi Ô Nha đến đây, cũng không hề nói chữ nào? Đã xảy ra chuyện gì, các ngươi cũng không rõ?
Tề Ninh hỏi.
Bạch Thánh Hạo đáp:
- Ý của Chung Gia chính muốn chờ Hầu gia quay về. Chung Gia nói có thể dùng ngân châm đâm vào mấy huyệt đạo giúp hắn tỉnh táo lại trong giây lát, tuy thời gian sẽ không quá lâu nhưng cũng đủ để tìm ra chút manh mối nào đó.
Người bình thường căn bản không thể chịu được độc tố như thế trong cơ thể, Chung Gia phát hiện sau khi Hôi Ô Nha bị trúng độc, hắn đã dùng thốc bảo hộ tâm mạch nên có thể miễn cưỡng duy trì một thời gian ngắn. May mắn là trước khi thuốc hết tác dụng thì Chung Gia đã kịp thời có mặt để dùng ngân châm ngăn chặn độc xâm nhập vào tim.
- Bọn họ đi chuyến này cũng xác định là đạp một chân tới cửa Quỷ Môn Quan, nên hẳn là có phòng bị đầy đủ.
Tề Ninhthở dài:
- Tình hình bên Thái tử Đông Tề như thế nào?
Bạch Thánh Hạo lập tức đáp:
- Hầu gia yên tâm, Chu Tước Trưởng lão đã biết ý của Hầu gia, chẳng những phái người giám sát dịch quán mà còn tự mình tham gia. Sau khi Hoàng thượng xa giá rời kinh, người của Thần Hầu phủ cũng bố trí xung quanh bốn phía dịch quán. Hơn nữa Hổ Thần Doanh còn điều binh mã bảo vệ các đường phố dẫn tới dịch quán.
Hiện giờ bên kia ba tầng bốn lớp chật như nêm cối, cho dù một con ruồi muốn bay qua cũng còn khó nữa là...
Tề Ninh khẽ gật đầu:
- Xem ra triều đình cũng lo lắng có người nhân cơ hội gây chuyện bất lợi.
Hắn nghĩ thầm, nếu Thần Hầu Phủ đã phái toàn lực bảo vệ Thái tử Đông Tề thì Ảnh Háo Tử muốn ám sát thái tư cũng không có cơ hội.
Chợt thấy cửa phòng mở ra, Chung Gia bước ra nói:
- Hầu gia.
Tề Ninhchắp tay chào y:
- Chung tiên sinh, tình hình Hôi Ô Nha như thế nào rồi?
- Tạm thời không cần lo lắng đến tính mạng.
Chung Gia nói:
- Nhưng tình hình cũng không ổ.
Lúc này ta chỉ ngăn chặn được độc dược không cho xâm nhập tâm mạch bằng ngân châm thôi, nhưng độc này rất khó hiểu, nên cũng không thể nói là đã chuyển nguy thành an. Cho dù là có ngân châm hộ tâm cũng không kiên trì được lâu. Ba ngày là quá lắm. Hơn nữa, trong vòng ba ngày này, ta không thể rời khỏi hắn nửa bước.
- Nói cách khác, trong vòng ba ngày nếu không tìm được thuốc giải thì chắn chắn hắn sẽ chết?
Chung Gia khẽ gật đầu:
- Quả thật như thế. Ảnh Háo Tử hành tẩu giang hồ, ra tay là trí mạng, độc dược bọn họ sử dụng xưa nay ác độc thật sự. Theo như thương thế trên người Hôi Ô Nha cũng có thể thấy, hắn và đám người kia đã chiến đấu kịch liệt, bị binh khí của đối phương gây thương tích. May là hắn phát hiện kịp thời nên uống thuốc bảo vệ tâm mạch, nếu không thì sớm đã mất mạng rồi.
- Bạch Thánh Hạo nói tiên sinh có biện pháp làm cho hắn tạm thời tỉnh lại?
Chung Gia khẽ gật đầu:
- Cũng không dám nói là biện pháp. Dùng ngân châm châm vào não, có thể kích thích não hoạt động, giúp hắn tỉnh lại trong giây lát. Chẳng qua kéo dài được bao lâu thời gian, ta cũng không thể xác định. Có lẽ có thể kéo dài được dăm ba phút cũng nên.
Y ngừng lại chút rồi nói:
- Hầu gia, dựa theo suy đoán của ta, Ảnh Háo Tử hắn đã biết kế hoạch của đối phương, nên tìm cơ hội thoát thân. Nhưng bị đối phương phát hiện, nên truy sát diệt khẩu. Hôi Ô Nha vận may không kém, nên mới tìm được đường sống trong cõi chết. Hẳn là hắn biết đám Ảnh Háo Tử còn lại đang ở đâu.
Tề Ninh nghĩ một chút rồi mới nói:
-Việc này không nên chậm trễ, xin mời chung Tiên sinh trợ giúp một tay.
Chung Gia cũng không nhiều lời, xoay người đi vào trong nhà. Tề Ninh và Bạch Thánh Hạo đi sát theo.
Lúc này toàn thân Hôi Ô Nha chi chít ngâm châm. Hai tay Chung Gia cầm hai cây ngân châm trên tay nhìn Tề Ninh nói:
- Hầu gia, nếu có gì cần hỏi, chờ khi hắn mở to hai mắt phải hỏi ngay nhé.
Tề Ninh khẽ gật đầu. Chung Gia tiến lại gần, kiểm tra một lúc rồi đồng thời dùng hai tay đâm vào huyệt thái dương của Hôi Ô Nha.
Ngân châm đâm vào đầu, Hôi Ô Nha vốn vẫn nằm im bất động bỗng nhiên nhúc nhích một chút.
Tề Ninh vội đến gần, Hôi Ô Nha chợt hít một hơi thật sâu, đột nhiên mở to hai mắt. Tề Ninh không quên lời dặn của Chung Gia, vội hỏi:
- Hôi Ô Nha, đám Ảnh Háo Tử kia đang ở đâu?
Hôi Ô Nha hơi đảo mắt về phía hắn. Lần trước, Tề Ninh dịch dung đi gặp gã, nên Hôi Ô Nha đương nhiên không ấy gương mặt hắn quen thuộc gì cả. Gã thở rất ngắn:
- Ngươi... Ngươi là ai?
- Chúng ta là người của Cái Bang.
Bạch Thánh Hạo lập tức đáp:
- Hôi Ô Nha, ngươi bị thương, chúng ta cứu ngươi đến đây. Nói nhanh, Ảnh Háo Tử đang ở đâu?
- Cái Bang?
Hôi Ô Nha lại khẽ nhúc nhích:
- Ngươi là Bạch Thánh Hạo?
Bạch Thánh Hạo lo lắng hỏi:
- Ta là Bạch Thánh Hạo. Hôi Ô Nha, đám Đoạn Thanh Trần kia rốt cuộc ở đâu? Bọn họ muốn làm gì?
- Đoạn Thanh Trần?
Ánh mắt Hôi Ô Nha đột nhiên sáng lên, dường như muốn đưa tay ra, nhưng vừa mới nâng lên, lại vô lực rũ xuống:
- Bọn họ... Ở hoàng... lăng… Trong cổ họng hắn, phát ra một tiếng không rõ rồi lập tức thở dồn dập. Chung Gia giật mình, tay phải đưa ra kiểm tra rồi lại đâm hai ngân châm vào ngực gã.
Lúc này Hôi Ô Nha đã nhắm mắt lại, thân hình co rúm, không nói thêm lời nào.
- Hoàng lăng?
Tề Ninh giật mình, thấy Hôi Ô Nha nhắm lại, vội hỏi:
- Chug tiên sinh, hắn còn có thể nói chuyện không?
Chung Gia lắc đầu:
- Hầu gia, dùng ngân châm là biện pháp bất đắc dĩ, dây thần kinh của hắn bị kích thích mạnh nên bị tổn thương. Ít nhất trong vòng 24 canh giờ tới không được cử động. Nếu không sẽ làm não bị chấn thương, từ đó biến thành kẻ mất trí.
Sắc mặ Tề Ninh nặng nề. Bạch Thánh Hạo đứng bên cạnh đã nói:
- Hầu gia, Hôi Ô Nha nhắc tới hoàng lăng chẳng lẽ mục tiêu của đám Ảnh Háo Tử chính là hoàng lăng?
- Có lẽ không sai đâu.
Tề Ninhcau mày:
- Chỉ là không biết bọn họ làm gì ở hoàng lăng? Hiện giờ trong ngoài hoàng lăng đều bị phong tỏa. Đám Ảnh Háo Tử kia căn bản không có cơ hội lẻn vào.
Sắc mặt hắn chìm vào suy nghĩ, đột nhiên giật mình thất thanh nói:
- Khôn tốt rồi.
- Hầu gia, chẳng lẽ, đám Ảnh Háo Tử kia đã lọt vào hoàng lăng?
Chung Gia suy nghĩ một lúc rồi cũng giật mình hỏi một câu khiến Tề Ninh lạnh cả người.
Hắn tin rằng Hôi Ô Nha không thể cung cấp sai thông tin. Mục tiêu của đám Ảnh Háo Tử kia chính là hoàng lăng. Với kiểu phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, chớ nói Ảnh Háo Tử mà ngay cả con chuột chân chính cũng không có cơ hội lọt vào. Một khi đã như vậy, đám Ảnh Háo Tử sẽ vào đó bằng cách nào?
Lần này người đi vào hoàng lăng không ít. Ngoài hai ba trăm quan viên lớn nhỏ còn có tám trăm tinh tinh Vũ Lâm Doanh, thủ vệ tại hoàng lăng. Thái giám, cung nữ cộng lại cũng hai trăm người. Mặt khác còn có các hòa thương đạo sĩ tới làm lễ. Công lại không dưới hai ngàn người.
Ảnh Háo Tử nhân số không nhiều, dựa theo phỏng đoán thì nhiều nhất cũng chỉ khoảng 12 người.
Những người này am hiểu ám sát, cải trang bí mật cũng là sở trường.
Nếu nói trong triều có người âm thầm tương trợ, vậy thì Ảnh Háo Tử cải trang lẫn trong đám người đi vào hoàng lăng cũng chẳng có gì quá khó khăn.
Tuy Ảnh Háo Tử không ít nhưng nếu đột nhiên ra tay vào thời điểm đang tổ chức lễ hiến tế, thì hậu quả thật sự không thể tưởng nổi.
- Nếu bọn họ thật sự lẻn vào, thì làm sao tìm ra họ trong số vài ngàn người?
Bạch Thánh Hạo nghiêm nghị nói:
- Nếu là phái người lục soát thì chẳng khác nào gióng trống khua chiêng, đến lúc đó nhất định sẽ khiến toàn bộ náo loạn, chỉ sợ hậu quả lại càng nghiêm trọng.
Ánh mắt Tề Ninh sắc như đao.
Hắn trầm mặc một lát rồi nói:
- Bạch đà chủ, Chung tiên sinh, Thái tử Đông Tề cũng không thể lơ là thủ vệ. Các ngươi vẫn dồn sức vào bên đó. Còn Hoàng lăng, ta sẽ tính.
Hắn nhìn Hôi Ô Nha nằm bất động:
- Người nay hết lòng tuân thủ ước hẹn, là một hán tử chân chính.
Chung tiên sinh, mong tiên sinh cố gắng cứu sống hắn.
Chung Gia đáp:
- Nếu Hầu gia không hạ lệnh ta cũng làm hết sức.
- Hai vị hãy bảo trọng!
Tề Ninh không nói thêm lời nào vội vàng rời cửa. Tề Phong vẫn luôn chờ hắn, lúc này thấy Tề Ninh đi ra thì vội vàng tiến lên đón. Tề Ninh không đợi gã lên tiếng đã nói:
- Tề Phong, có việc này, cần ngươi đi làm ngay, không được chậm trễ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận