Cẩm Y Xuân Thu

Chương 155: Húc Nhật


Trong mắt Trân Châu mang vẻ sợ hãi, nhưng vẫn chậm rãi đi qua, chỉ là đi được hai bước, lại cảm thấy cổ tay xiết chặt, nàng hơi giật mình, cúi đầu xem xét, mới phát hiện là Dương Ninh nắm lấy cổ tay nàng.
Trân Châu đang muốn nói chuyện, Dương Ninh đã cười nói:
- Trân Châu cô nương, ta muốn thỉnh giáo, món điểm tâm này chế biến thế nào? Hương vị thực sự không tồi, hơn nữa kiểu dáng cũng đẹp mắt, nếu như có thể, cô nói cho ta biết phương pháp chế biến, sau này ta cũng tự mình thử một lần.
Trân Châu khẽ giật mình, không thể tưởng được vào lúc này, Dương Ninh lại quan tâm cách làm bánh ngọt, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Hán tử mũi cao nhíu mày, dò xét Dương Ninh một phen, mới cười lạnh nói:
- Ơ, gái điếm thối còn nuôi kẻ mặt trắng? Trách không được cả buổi cũng không động thân.
Dương Ninh liền xoay đầu lại, nhìn hán tử mũi cao kia, vẫy tay cười nói:
- Ngươi tới đây một chút, ta có lời muốn hỏi ngươi.
Hán tử mũi cao khinh thường nói:
- Ngươi là ai, lại để ta đi qua thì ta phải qua sao? Bớt nhiều lời đi, Trân Châu, nhanh đi theo chúng ta.
Giọng chưa dứt, liền thấy Dương Ninh bỗng nhiên vọt tới như báo săn, hán tử mũi cao khẽ giật mình, gã thấy Dương Ninh tuổi còn trẻ, hơn nữa ở cùng một chỗ với Viên Vinh, vốn tưởng rằng một cậu ấm bình luận trăng gió nào đó, loại người này nói tới nói lui đều vang động trời, nhưng nhấc tay lại không có bao nhiêu cân nặng, vạn lần không thể tưởng được đối phương lại có thân thủ như thế.
Chỉ hơi giật mình, Dương Ninh đã áp sát trước mặt gã, hán tử mũi cao cũng kịp phản ứng, vung quyền muốn đánh, không nghĩ tới bên hông xiết chặt, còn chưa kịp phản ứng, lại cảm thấy bụng dưới đau đớn một hồi, giống như bị một tảng đá cứng rắn hung hăng nện vào bụng dưới, thân thể lập tức lảo đảo, bị Dương Ninh nặng nề đánh ngã xuống đất.
Ba gã đại hán phía sau đều giật mình, vội vàng bước tới phía trước, muốn vung quyền, lại cảm thấy hoa mắt, một người lập tức cảm thấy thân thể của mình lăng không bay lên, giống như bóng cao su bay ra mạn thuyền, tõm một tiếng, rơi xuống sông, bọt nước văng khắp nơi, hấp dẫn không ít ánh mắt gần đó.
Hai người còn ngơ ngác một chút, Dương Ninh căn bản không do dự, nâng một cước lên, thừa dịp hai người kia đang phân tâm, đạp vào bụng một người trong đó. Người nọ kêu thảm một tiếng, thân thể bay ra ngoài, lập tức rơi xuống boong thuyền, giãy dụa hai cái, trong lúc nhất thời không dậy nổi.
Người còn lại cảm thấy lạnh lẽo, thấy lúc này Dương Ninh đang chắp hai tay sau lưng đứng trước mặt mình, một chân đạp lên ngực hán tử mũi cao kia, gã không kìm được lui về phía sau hai bước, lúc này mới phát hiện, thanh niên nhìn qua còn trẻ tuổi thậm chí hơi yếu đuối này, dĩ nhiên còn khó chọc hơn kim cương.
- Trở về nói cho chủ nhân của ngươi, muốn tìm Trân Châu cô nương, để hắn tự tới một chuyến.
Dương Ninh thản nhiên nói:
- Ta chờ hắn ở nơi này.
Người nọ thấy Dương Ninh gần như nháy mắt đã đánh ngã ba người, trong lòng biết mình vạn lần không phải đối thủ của hắn, quay người muốn đi, Dương Ninh nhíu mày gọi lại:
- Chậm đã!
Người nọ dừng bước, quay người hoảng sợ nói:
- Ngươi… ngươi còn có gì phân phó?
- Ta cho ngươi đi truyền lời, cũng không phải để ngươi đi xuống như vậy.
Dương Ninh thở dài:
- Nếu như có người mạnh mẽ xông lên, có thể bình an rời đi, như vậy về sau chẳng phải còn có nhiều người hơn không kiêng nể gì cả?
Hắn chỉ mép thuyền:
- Nhảy xuống đi!
Người nọ ngẩn ngơ, Dương Ninh cau mày nói:
- Cần ta giúp đỡ không?
Người nọ thấy hàn ý trong mắt Dương Ninh, không thể làm gì, đi tới mép thuyền, do dự một chút, cuối cùng xoay người nhảy lên, nghe được tiếng nước vang lên, chung quanh lại có người nhìn tới.
Dương Ninh cúi đầu xuống, nhìn hán tử mũi cao bị mình giẫm trên mặt đất, cười nói:
- Trước tiên ngươi nằm chờ ở nơi này, có người đến ngươi đi, có lẽ ngươi có cơ hội rời đi, nếu không ta chỉ sợ ngươi không cách nào còn sống rời khỏi chiếc thuyền này.
- Ngươi… ngươi dám giết ta?
Hán tử mũi cao hơi không phục.
Dương Ninh thở dài:
- Ngươi có thể thử một lần.
Hắn quay người trở về, thấy Viên Vinh và Trân Châu đều ngơ ngác nhìn mình, cười nói:
- Làm sao vậy?
Viên Vinh cuối cùng thở dài:
- Tề Ninh, dòng máu Tề gia chảy trên người ngươi, quả nhiên không phải bình thường.
Trân Châu lại cười khổ nói:
- Hầu gia, thật ra… thật ra ngài cũng không cần vì ta trêu chọc bọn chúng, điều này sẽ mang đến phiền toái cho ngài.
- Trân Châu cô nương đừng nhạy cảm, ta chưa tính là vì cô, là vì bản thân mình.
Dương Ninh nói:
- Mấy người kia không lễ phép với ta, ta muốn dạy họ làm người thế nào.
Thấy đôi mắt Trân Châu vẫn không che giấu được sự sợ hãi, hắn an ủi:
- Trân Châu cô nương lo lắng ta ra tay đánh bọn chúng, sẽ khiến chuyện trở nên phiền toái hơn, thậm chí liên lụy tới cô nương sao?
Trân Châu lắc đầu nói:
- Hầu gia nghĩ nhiều rồi, lá rụng bạc mệnh, không tính là gì, ta chỉ lo lắng khiến Hầu gia phiền toái.
Dương Ninh ngồi xuống, nói:
- Ta ăn bánh ngọt của cô nương, ít nhiều vẫn phải có chút hồi báo. Cô yên tâm, ta không phải một người gây sự không chùi đít, vấn đề hôm nay bị ta đụng phải, cuối cùng ta muốn một kết quả.
Trong lòng hắn nghĩ, lão tử vốn không phải người quen nhìn ỷ mạnh hiếp yếu, huống chi hiện giờ lão tử đã được nhận tước vị, sông Tần Hoài nho nhỏ, chẳng lẽ còn chịu ủy khuất sao.
Viên Vinh ngồi xuống, Dương Ninh mới hỏi:
- Ngươi biết mấy người này sao?
- Ta không biết bọn chúng, nhưng người sau lưng bọn chúng là ai, ta lại biết rất rõ ràng.
Viên Vinh nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch, Trân Châu rót thêm rượu cho gã.
- Là vị quan lớn quyền quý nào lớn lối như thế?
Viên Vinh lắc đầu nói:
- Không phải quan viên triều đình, mấy người kia đều là người của Húc Nhật tiêu cục.
- Húc Nhật tiêu cục?
Dương Ninh nhíu mày.
Hắn cực kỳ mẫn cảm với tiêu cục, từ trong miệng Đoạn Thương Hải đã sớm biết, ba tiêu cục lớn ở kinh thành, là Húc Nhật, Tứ Hải cùng Trường Bình.
Bộ đầu Tiêu Dịch Thủy huyện thành Hội Trạch cấu kết hai nhà hắc bạch, buôn bán nhân khẩu, lợi dụng đường đi, đúng là tiêu cục, mà Tiểu Điệp cũng bị tiêu cục mang đi từ huyện Hội Trạch.
Đến giờ Dương Ninh không cách nào xác định rốt cuộc Tiêu Dịch Thủy cấu kết Tứ Hải tiêu cục hay là Húc Nhật tiêu cục, hai tiêu cục này trước đây đều có chuyện lớn, có một tiêu đội bị cướp giết.
Hắn cũng biết, Tứ Hải tiêu cục chủ yếu do người trong giang hồ tạo thành, mà tiêu sư và tranh tử thủ của Húc Nhật tiêu cục, không ít người đi ra từ quân đội, nhìn từ góc độ nào đó, Tứ Hải tiêu cục có quan hệ gần với người trong giang hồ, còn Húc Nhật tiêu cục lại có bối cảnh quân đội.
Có thể xưng là ba tiêu cục lớn của Đại Sở, ba tiêu cục này đương nhiên khác rất nhiều các tiêu cục bình thường khác, thế lực của nó tuyệt đối không yếu, quan hệ càng phức tạp, cũng khó đối phó. Dương Ninh nghĩ tới muốn tìm ra gốc rễ, hoàn toàn thăm dò rõ ràng con đường buôn nhân khẩu, trước đây thế lực đơn bạc, muốn vạch trần tấm màn đen sau lưng không phải dễ dàng.
Chẳng qua tiến vào phủ Cẩm Y Hầu, hắn đã chuẩn bị lợi dụng thế lực của Hầu phủ, triển khai điều tra tấm màn đen kia.
Chỉ là vạn lần không ngờ, hắn còn chưa bắt đầu ra tay với mấy tiêu cục, hôm nay Húc Nhật tiêu cục lại chóc lên đầu mình trước.
Trong ba tiêu cục lớn, khả năng lớn nhất liên quan tới buôn bán nhân khẩu là Húc Nhật tiêu cục.
Viên Vinh gật đầu nói:
- Ba tiêu cục lớn ở kinh thành, thực lực mạnh nhất, là Húc Nhật tiêu cục, Hầu gia hẳn là biết được một ít.
- Nghe nói Húc Nhật tiêu cục có chút liên quan tới quân đội.
Dương Ninh khẽ nói:
- Đây là thật hay giả?
- Thật ra chuyện này có không ít người biết rõ trong lòng.
Viên Vinh nói:
- Tổng tiêu đầu Húc Nhật tiêu cục Đinh Dịch Đồ năm đó là một gã Phó tướng của quân đoàn Tần Hoài.
- Quân đoàn Tần Hoài?
Viên Vinh gật đầu nói:
- Quân đoàn Tần Hoài từ khi bắt đầu sáng lập, vẫn do Tề gia thống soái. Lão Hầu gia Cẩm Y và phụ thân Hầu gia là hai đời đại soái thống binh của quân đoàn Tần Hoài, năm đó Đinh Dịch Đồ là một gã Phó tướng dưới trướng phụ thân của Hầu gia.
- Hắn là Phó tướng quân đoàn Tần Hoài, sao lại trở thành Tổng tiêu đầu tiêu cục?
Dương Ninh cau mày nói.
Viên Vinh nhìn xung quanh, mới thấp giọng nói:
- Năm đó Đinh Dịch Đồ phạm vào quân quy, thiếu chút nữa bị chặt đầu, có người thỉnh cầu thay hắn, hơn nữa người này quả thực lập được chiến công hiển hách, trong triều cũng có người nói chuyện thay hắn, cho nên mới giữ được một mạng, chẳng qua cũng bị trục xuất khỏi quân đội.
- Ngươi nói là, sau khi bị trục xuất, hắn mở tiêu cục?
Dương Ninh cau mày nói:
- Gia cảnh của hắn rất tốt sao?
Viên Vinh nói:
- Gia cảnh tốt hay không ta không biết, ta chỉ biết năm đó hắn được chiêu mộ nhập ngũ, cũng không có bối cảnh gì, cũng không phải xuất thân danh môn vọng tộc nào, tuy nói trong quân đội cũng có chút lương bổng, nhưng người này thích đánh bạc thành tính, căn bản không giữ được lấy lạng bạc.
Gã dừng một chút, mới nói:
- Ít nhất tuyệt đối không có bạc mở một tiêu cục.
- Đã như vậy, vì sao hắn có thể mở tiêu cục, lại có thể trở thành một trong ba tiêu cục lớn của Đại Sở?
Viên Vinh thâm thúy nói:
- Nếu có người cung cấp bạc sau lưng, muốn mở một tiêu cục cũng không khó khăn, huống chi lệnh tôn trị quân nghiêm cẩn, hàng năm đều có quân nhân xúc phạm quân pháp bị xử trí, tuy rằng không chặt đầu quá nhiều, nhưng số lượng bị trục xuất khỏi quân đội lại không ít.
Gã nâng chén rượu lên, cũng không uống, lắc chắn rượu nói:
- Những người bị trục xuất khỏi quân đội, còn một thân võ nghệ, đương nhiên là nhân tài được Húc Nhật tiêu cục hoan nghênh nhất.
Dương Ninh suy nghĩ, lúc này mới biết, dường như Húc Nhật tiêu cục còn mạnh mẽ hơn tưởng tượng của mình, nó tuyệt đối không phải chỉ là một tiêu cục.
- Thời gian ngắn ngủi không đến mười năm, Húc Nhật tiêu cục từ một chỗ không tên tuổi, biến thành tiêu cục thực lực mạnh nhất Đại Sở hiện giờ, đây đương nhiên sẽ không đơn giản.
Viên Vinh nói:
- Chỉ là sau lưng rốt cuộc có bao nhiêu thành quả, ta cũng không rõ ràng lắm.
Gã cười nhạt một tiếng:
- Chẳng qua Húc Nhật tiêu cục đi lại gần với Hộ bộ, đây là chuyện rất nhiều người trong triều đều biết.
- Ngươi nói là Đậu Quỳ?
Viên Vinh nói:
- Hộ bộ nắm giữ tài phú cả nước, hàng năm vận chuyển vô số vật tư. Có đôi khi nhân thủ Hộ bộ không đủ dùng, bộ Binh cũng không phái nhiều người, chỉ có thể lợi dụng tiêu cục. Hàng năm Húc Nhật tiêu cục vận chuyển vật tư cho Hộ bộ nhận được tiền thu khổng lồ, những năm này Húc Nhật tiêu cục khuếch trương thế lực nhanh chóng như vậy, ít nhất là đại ân Hộ bộ giúp cho.
Gã cười nói, uống một ngụm rượu, nói:
- Cần phải nói, là đại ân của Đậu gia giúp họ.
- Đinh Dịch Đồ!
Dương Ninh nhẹ nhàng đọc cái tên này một lần.
Lúc này hắn chợt phát hiện, Cẩm Y Hầu tuy rằng đã từng phong quang vô hạn, nhưng dường như kết thù không ít, trước đây hắn đã biết Đậu Quỳ Hộ Bộ không thân với Tề Cảnh, hiện giờ Tổng tiêu đầu Húc Nhật tiêu cục Đinh Dịch Đồ cũng bị Tề Cảnh trục xuất khỏi quân đội, hai người này lại kết hợp với nhau, thế lực này đương nhiên coi phủ Cẩm Y Hầu như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt.
Chợt nghe cầu thang truyền đến tiếng bước chân, lần này tiếng bước chân rất chậm chạp, nhưng mỗi bước đều rất có lực, cực kỳ nặng nề.
Dương Ninh phát hiện, trong mắt Trân Châu tràn ngập hoảng sợ, khuôn mặt xinh đẹp kia đã trắng bệch.

Bạn cần đăng nhập để bình luận