Cẩm Y Xuân Thu

Chương 690: Chọn Bang chủ

Bạch Hổ nhận tập hồ sơ mà Khúc Tiểu Thương đưa cho, lão mở ra xem. Một lúc sau, thấy con ngươi lão co lại, sắc mắt có chút tái xanh.
Tề Ninh đứng dưới đài lại có vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Đêm qua hắn cùng Tây Môn Chiến Anh bắt được Tào Uy, bản thân cũng biết chuyện này nếu để phủ Thần Hầu đứng ra sẽ tốt hơn là hắn đứng ra. Bởi làm như vậy lực sát thương dành cho Bạch Hổ sẽ càng lớn hơn.
Muốn làm được chuyện này vô cùng dễ dàng bởi Tây Môn Chiến Anh vẫn luôn muốn lập được công lớn. Đêm qua Tề Ninh giao ba người bọn Tào Uy cho Tây Môn Chiến Anh, còn bảo nàng nói vụ án này là do mình phá không cần nhắc đến sực tồn tại của hắn. Mặc dù Tây Môn Chiến Anh cảm thấy hơi ái ngại bởi Tề Ninh làm như vậy đồng nghĩa với việc dành hết công lao cho nàng.
Tây Môn Chiến Anh đương nhiên không có suy nghĩ tranh công nhưng nàng lại vô cùng kính nể lão ăn mày này vì vậy lão nói như thế nào thì nàng sẽ làm như vậy.
Tất cả đều đúng như Tề Ninh dự liệu, để phủ Thần Hầu bắt Tảo Uy quả nhiên có thể làm khó được Bạch Hổ.
Bạch Hổ có một vết nhơ như Tào Uy lại bị Tề Ninh nắm được, hắn đương nhiên phải tích cực lợi dụng người này.
Tề Ninh vẫn luôn nghi ngờ chuyện Bạch Hổ cùng Lục Thương Hạc cấu kết với nhau bất chấp nguy hiểm ám hại Hướng Bách Ảnh, phía sau bọn họ chắc chắn phải có chỗ dựa vững chắc.
Tề Ninh từng hoài nghi chỗ dựa của hai người này chính là phủ Thần Hầu, mặc dù có chút mẫu thuẫn nhưng hắn lại không thể xác định được.
Lần này chính là cơ hội tốt nhất để tìm ra chỗ dựa của Bạch Hổ.
Nếu như phủ Thần Hầu muốn để Bạch Hổ lên thay thế Hướng Bách Ảnh, mượn cơ hội khống chế Cái bang, như vậy cho dù phủ Thần Hầu có bắt được Tào Uy cũng sẽ không dùng gã để đối phó với Bạch Hổ. Trong tình hình hiện nay, đứng từ góc độ triều đình, phủ Thần Hầu có thể lợi dụng Bạch Hổ để khống chế Cái bang cũng không phải là chuyện xấu.
Như vậy Tề Ninh đương nhiên không thể phá hỏng kế hoạch của phủ Thần Hầu.
Tuy nhiên phủ Thần Hầu lại dùng Tào Uy để làm khó Bạch Hổ, như vậy chứng minh chỗ dựa phía sau Bạch Hổ không phải là phủ Thần Hầu. Vậy thì hắn có thể mượn tay phủ Thần Hầu để đối phó Bạch Hổ.
Hắn đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, hiện tại mọi chuyện đang diễn ra theo đúng như suy nghĩ của hắn.
Lần này đã có thể xác định chỗ dựa sau lưng Bạch Hổ cùng Lục Thương Hạc là một thế lực khác.
Như vậy thì bằng bất cứ giá nào cũng không thể để Bạch Hổ đoạt được chức Bang chủ. Hiện tại đã có phủ Thần Hầu đứng ra cản trở, hắn chưa cần phải ra mặt, nếu như không phải là bất đắc dĩ thì tốt nhất là nên để phủ Thần Hầu trực tiếp kéo Bạch Hổ xuống.
Bạch Hổ trưởng lão nhìn tập hồ sơ thêm mấy cái nữa sau đó ném trả lại cho Khúc Tiểu Thương, y nhanh tay chộp lấy rồi cười nói:
- Bạch Hổ trưởng lão chắc đã nhìn thấy dấu tay của Tào Uy ở bên trong rồi. Theo lý mà nói thì lẽ ra chúng ta phải áp giải Tào Uy về Kinh thành rồi trực tiếp nhốt vào trong nhà lao của phủ Thần Hầu.
Tuy nhiên hôm nay vừa đúng lúc Cái bang tổ chức đại hội Thanh Mộc, nên trước khi áp giải Tào đà chủ cùng hai vị đường chủ đi chúng ta vẫn phải vào đây thông báo một tiếng để tránh cho các vị anh hùng hiểu lầm. Trưởng lão cũng đã xem qua hồ sơ vụ án rồi, không biết Trưởng lão có ý kiến gì không?
Sắc mặt Bạch Hổ trưởng lão lạnh như băng, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào Tào Uy ở bên dưới đài.
Lúc này Tào Uy đang trong trạng thái trần truồng, ánh nắng mặt trời hôm nay có chút nóng bức nhưng Tào Uy lại cảm thấy rét run, cơ thể gã run bần bật. - Bang có bang quy…
Bạch Hổ trưởng lão lạnh lùng nói:
- Tào Uy đã vi phạm bang quy, tội không thể tha, Cái bang sẽ trừng phạt nghiêm khắc.
Khúc Tiểu Thương mỉm cười nói:
- Tội của Tào Uy quá nghiêm trọng, nên bắt buộc phải bị đưa về phủ Thần Hầu nhận trừng phạt thích đáng. Ngoài ra còn có Cừu Cửu cùng Mục Bạch Hành, cả hai đều là tội phạm phủ Thần Hầu truy nã mấy năm nay nên nhất định cũng phải áp giải về Kinh xử trí.
Y chắp tay xoay một vòng rồi sau đó mới nói:
- Các vị bằng hữu giang hồ cùng các huynh đệ Cái bang! Mấy năm gần đây Tào Uy có hành vi bắt nạt người già ức hiếp phụ nữ, hơn nữa còn phạm phải mười tội trạng lớn, tội phải xử tử. Hôm nay phủ Thần Hầu tới đây là để nói rõ với mọi người, mong các vị đừng hiểu lầm.
Người của Cái bang cúi đầu bán tán xì xào nhưng không có người nào dám đứng lên phải đối phủ Thần Hầu.
Tây Môn Chiến Anh lúc này mới nói:
- Một vị đà chủ của Cái bang, thuộc hạ là hai vị đường chủ nhưng một tên là hái hoa đạo tặc còn một tên là gian tặc khi sư diệt tổ, những người như vậy không ngờ cũng được gia nhập Cái bang!
Bạch Hổ trưởng lão, bọn ta hoàn toàn có thể định cho lão tội danh bao che phần tử bại hoại trên giang hồ. Lão nói mình hoàn toàn không biết gì về chuyện này, đây cũng có thể coi là tội thất trách.
Sắc mặt Bạch Hổ xám xịt, lão lạnh lùng nói:
- Ta thật sự đã thất trách trong việc quản lý bộ hạ, nay xin tạ tội với các huynh đệ trong bang.
Lúc này Tào Dương của phân đà Hư Nhật Thử đột nhiên đứng dậy, cao giọng nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, vừa rồi Vi đà chủ nói đúng, Trưởng lão không thích hợp với vị trí Bang chủ Cái bang!
Vốn dĩ ngay từ đầu các đà chủ của Bắc phương thất túc đã không phục việc Bạch Hổ làm Bang chủ.
Nhưng trong Cái bang hiện nay chỉ có Bạch Hổ là người có tư cách nhất, đã vậy trong tay lão còn có nhẫn Thanh Mộc, vì vậy bọn họ chỉ có thể im lặng để lão leo lên chức Bang chủ.
Tuy nhiên lúc này phủ Thần Hầu lại mang Tào Uy đến, tình thế lập tức đảo ngược. Bọn Tào Dương đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.
Sau khi Tào Dương nói xong liền có không ít người gật đầu phụ họa theo. Sắc mặt Bạch Hổ lúc này mặc dù rất xấu nhưng lão vẫn vô cùng bình tĩnh nói:
- Ai là người đủ tư cách gánh trách nhiệm của Bang chủ là chuyện của Cái bang. Cái bang chúng ta có vô số nhân tài đương nhiên sẽ không thiếu người có thể lên làm Bang chủ, chúng ta sẽ bàn bạc thêm, chuyện này không phải là vấn đề lớn.
Nói rồi lão nhìn về phía Khúc Tiểu Thương nói:
- Nếu Khúc giáo úy đã nói phủ Thần Hầu buộc phải áp giải Tào Uy về Kinh thành vậy thì ta cũng không muốn nói thêm gì nữa, bây giờ các vị cứ trực tiếp mang bọn chúng đi. Chỉ có điều đợi sau khi Cái bang chọn được người lên kế vị Bang chủ, Tào Uy do Cái bang hay phủ Thần Hầu xử trí sẽ Tân bang chủ quyết định. Đến lúc đó Tân bang chủ sẽ tới gặp các vị để bàn bạc và giải quyết chuyện này.
Sau đó lão giơ tay lên nói:
- Người đâu, tiễn các vị ‘quan gia’ rời khỏi đây.
Lão nói như thể đang đuổi người của phủ Thần Hầu đi vậy, không những thế còn cố ý nhấn mạnh hai từ ‘qian gia’ rõ ràng là muốn nhắc nhở mọi người nên nhớ người của phủ Thần Hầu là đại diện của triều đình. Mục đích chính là muốn bọn họ cảm thấy phản cảm với người của phủ Thần Hầu.
Khúc Tiểu Thương vẫn duy trì nụ cười mỉm, nói:
- Phủ Thần Hầu không hề có ý muốn nhúng tay vào chuyện của Cái bang. Nếu như Bạch Hổ trưởng lão đã nói Tân bang chủ sẽ tới bàn bạc với phủ Thần Hầu vậy hôm nay là đại hội Thanh Mộc, Cái bang chắc chắn sẽ có thể chọn ra được người kế vị chức Bang chủ. Tại hạ sẽ chờ ở dưới chân núi, chờ Tân bang chủ tới giải quyết chuyện này!
Nói rồi y chắp tay với lão sau đó quay sang nói với người của phủ Thần Hầu:
- Chúng ta đi!
Người của phủ Thần Hầu không hề chần chừ thêm, bọn họ đưa ba tên kia rời khỏi Quan Tinh đài.
Đợi người của phủ Thần Hầu đã đi xa, Bạch Hổ mới chắp tay nói:
- Mong các vị huynh đệ thông cảm, tất cả là do ta quản giáo không nghiêm. Chỉ tại bình thường quá chú tâm đến việc xử lý các sự vụ trong bang nên mới để Tảo Uy làm chuyện trời đất không tha như vậy.
Sau đó lão bỗng vén vạt áo lên rồi xé rách một mảnh, nghiêm mặt nói:
- Từ hôm nay trở đi Bạch Hổ ta cùng Tào Uy không còn bất cứ quan hệ gì nữa, tình sư đồ đến đây là tận. Nay ta dùng thân phận Bạch Hổ trưởng lão tuyên bố trục xuất Tào Uy ra khỏi bang, vĩnh viễn không bao giờ được quay về Cái bang.
Lão nói vô cùng quyết liệt, Tề Ninh nghe mà chỉ cảm thấy buồn cười. Hắn thầm nghĩ: Giờ mới tỏ thái độ như vậy không phải là đã quá muộn rồi sao? Hắn lập tức đứng lên nói:
- Bạch Hổ trưởng lão đoạt tuyệt quan hệ sư đồ với Tào Uy hoàn toàn không có gì đáng chê trách. Người vô liêm sỉ đê tiện như thế ở lại trong Cái bang cũng khiến Cái bang chúng ta mất mặt, chỉ là Trưởng lão trục xuất Tào Uy lúc này e là vẫn còn hơi sớm.
Bạch Hổ sửng sốt một chút, chỉ có điều việc Tề Ninh làm khó lão hoàn toàn nằm trong dự liệu của lão. Bạch Hổ lập tức hỏi:
- Vi đà chủ nói vậy là có ý gì?
- Nếu như hiện tại Trưởng lão trục xuất Tào Uy ra khỏi Cái bang vậy Cái Bang làm sao có thể trừng phạt Tào Uy? Nếu như Tào Uy đã không còn là đệ tử của Cái bang thì Cái bang lấy tư cách gì để trừng phạt?
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Cho dù có phải trục xuất Tào Uy thì cũng nên đợi đến khi chọn được Bang chủ mới rồi hãy quyết định.
Bạch Hổ gật đầu nói:
- Vi đà chủ nói phải, là tại ta đã quá gấp gáp rồi!
Sau đó lão lại nói thêm:
- Mặc dù đã đoạn tuyệt quan hệ sư đồ nhưng trước đây Tào Uy đã phạm rất nhiều tội, tất cả đều là do ta quản giáo không nghiêm, dựa theo Bang quy ta đương nhiên cũng sẽ phải chịu phạt.
Lục Thương Hạc vẫn đứng trên đài chưa xuống, lúc này đột nhiên lên tiếng:
- Bạch Hổ trưởng lão chủ động gánh trách nhiệm như vậy thật khiến mọi người kính phục. Chỉ là thứ cho Lục mỗ nói thẳng, chuyện cấp thiết nhất hiện nay là Cái bang cần phải chọn ra Bang chủ mới để ổn định Cái bang và để các bang phái trong giang hồ yên tâm hơn. Ngoài ra còn chuyện thi hành Bang quy thì cũng đợi chọn ra Tân bang chủ rồi xử trí vẫn còn kịp.
Lúc này bên dưới chợt có người nói:
- Các vị huynh đệ, không phải là thuộc hạ phản đối chuyện Bạch Hổ trưởng lão lên kế vị Bang chủ, chỉ là chuyện của Tào Uy sẽ nhanh chóng truyền ra khắp giang hồ, nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự của Trưởng lão. Vì vậy nếu như Bạch Hổ trưởng lão lên làm Bang chủ chỉ e trên giang hồ sẽ có lời ra tiếng vào không hay.
Mọi người nhìn về phía người kia, đó là Bạch Thánh Hạo thuộc phân đà Quỷ Kim Dương.
Lời này của Bạch Thánh Hạo đã nói trúng tiếng lòng của không ít ngườ, có nhiều người gật đầu đồng ý với ý kiến này. Bạch Thánh Hạo thấy nhiều người gật đầu ủng hộ mình thì giọng nói lại càng lớn hơn:
- Thứ cho thuộc hạ nói thẳng, hôm nay trong hai vị Trưởng lão có mặt ở đây, Bạch Hổ trưởng lão là người có tư cách nhất đồng thời trong tay lại có nhẫn Thanh Mộc, chức Bang chủ vốn là nên để Bạch Hổ trưởng lão lên kế vị. Tuy nhiên hiện tại Bạch Hổ trưởng lão đã không còn thích hợp với vị trí Bang chủ nữa, theo thuộc hạ cảm nhận thì Chu Tước trưởng lão là người nhân đức độ lượng...
Mọi người lúc này lại nghĩ, ngươi là thủ hạ của Chu Tước trưởng lão muốn lão lên nhậm chức Bang chủ cũng là chuyện hiển nhiên!
Tề Ninh nghĩ nếu như để Chu Tước trưởng lão lên nhậm chức Bang chủ đương nhiên là tốt hơn nhiều so với Bạch Hổ. Vì vậy hắn cũng lập tức nói:
- Bạch đà chủ nói rất đúng, Chu Tước trưởng lão là người nhân hậu đáng kính và cũng là người xứng đáng với vị trí Bang chủ. Tề Ninh liếc mắt ra hiệu với Mao Hồ Nhi, gã hiểu ý hắn liền lập tức đứng lên ủng hộ:
- Đúng vậy, nếu như Bạch Hổ trưởng lão đã không thể đảm đương trọng trách này vậy thì Chu Tước trưởng lão chính là lựa chọn tốt nhất.
Chu Tước trưởng lão sửng sốt, lão thật sự không ngờ các đà chủ của Đông phương thất túc lại đứng lên ủng hộ mình. Lão ngẩn người một lát sau đó lại nghe thấy Bạch Hổ trưởng lão nói lớn:
- Các vị, Chu Tước trưởng lão đương nhiên là người vô cùng thích hợp nhưng nếu nói trong bang không còn ai thích hợp hơn Chu Tước trưởng lão thì ta lại không dám đồng ý.
Bạch Thánh Hạo tiến cử Chu Tước trưởng lão sau đó lại nhận được sự ủng hộ của bọn Tề Ninh nên lại càng có lòng tin hơn. Y lập tức hỏi:
- Bạch Hổ trưởng lão, xin hỏi Trưởng lão cảm thấy trong số những người có mặt ở đây người nào thích hợp lên làm Bang chủ hơn Chu Tước trưởng lão?
Bạch Hổ cười lạnh nói:
- Người mà ta muốn nói đến là người có võ công vô cùng cao cường, hơn thế nữa còn rất có uy vọng trên giang hồ, vị này văn võ song toàn, tài năng xuất chúng. Mà quan trọng nhất là vị này có giao tình rất tốt với Hướng bang chủ. Vì vậy nếu như muốn chọn Bang chủ thì vị này hoàn toàn thích hợp hơn Chu Tước trưởng lão.
Mọi người quay mặt nhìn nhau, Bạch Thánh Hạo lập tức hỏi lại: - Người mà Bạch Hổ trưởng lão muốn nói tới là ai?
Bạch Hổ lập tức giơ tay chỉ vào Lục Thương Hạc ở bên cạnh rồi nói:
- Người đó chính là Lục trang chủ!
Lão vừa dứt lời, mọi người đều sửng sốt thậm chí có không ít người suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Tất cả đều nghĩ:
Chăng lẽ Bạch Hổ trưởng lão tuột mất cơ hội leo lên vị trí Bang chủ nên đầu óc trở nên hồ đồ rồi sao? Cái bang chọn Bang chủ sao lại để Lục Thương Hạc lên kế nhiệm? Lục Thương Hạc là Trang chủ của Ảnh Hạc sơn trang, lão ta lấy tư cách gì lên kế vị Bang chủ Cái bang?

Bạn cần đăng nhập để bình luận