Cẩm Y Xuân Thu

Chương 666: Trả thù

Tề Ninh nhìn vẻ mặt của Hỏa Thần Quân liền biết y không hài lòng với việc Bắc Đường Phong làm ngày hôm nay.
Không cần biết hôm nay Bắc Đường Phong tới Tương Dương để làm gì, gã dù sao cũng là Hoàng tử của Bắc Hán, đúng lý nên làm việc khiêm tốn một chút.
Ai đời lại đi tranh cãi như dân chợ búa giữa đường lớn như vậy, lẽ ra cho dù là chuyện có lớn hơn nữa thì gã cũng phải cắn răng nhẫn nhịn.
Giờ thì hay rồi. Hôm nay là ngày người ngựa ở khắp các nơi đều đổ về Tương Dương, gã không chịu nhẫn nại mà lại còn cuốn vào tranh chấp, không cần biết mục đích của gã là gì nhưng có thể khẳng định hành động này cực kỳ ngu xuẩn. Hỏa Thần Quân đương nhiên là rất không hài lòng nhưng dù gì thì y cũng chỉ là phận nô tài nên không dám nói gì.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ông lão đi tới nói vài câu với Chưởng quỹ tiệm trà. Việc tiệm trà hợp tác với nghệ nhân là việc làm ăn hai bên cùng có lợi. Người làm xiếc có thể có nơi biểu diễn xiếc kiếm sống hằng ngày mà tiệm trà cũng có thể thông qua những người làm xiếc để thu hút khách qua đường, hai bên đều không phải chịu thua thiệt.
Bên cạnh Bắc Đường Phong, ngoài Hỏa Thần Quân ra thì còn hai tên tùng tùy đi cùng. Sau khi thu dọn đồ xong, Bắc Đường Phong ra lệnh cho hai tên tùy tùng mang theo đồ làm xiếc, rồi sau đó dẫn theo thầy trò kia ra ngoài cửa.
Vừa rồi Tề Ninh có nghe thấy những người kia nói đến Tào Uy.
Cũng chẳng biết Bắc Đường Phong đã nói với ông lão kia cái gì mà hắn lại thấy thầy trò đều đồng ý đi theo gã. Tề Ninh thầm nghĩ tiểu tử này xem ra cũng không phải hạng vô tích sự, ít nhất thì tài ăn nói cũng dùng được.
Tề Ninh thấy Bắc Đường Phong đã đi khỏi, hắn không nói lời nào lập tức đuổi theo. Mao Hồ Nhi cùng một tên ăn mày liếc mắt nhìn nhau, sau đó cũng đuổi theo.
Trên đường người qua người lại tấp nập. Mấy ngày hôm nay ăn mày xuất hiện ở Tương Dương đã chẳng còn là chuyện gì lạ vì vậy nên chẳng ai chú ý đến ba người.
Đi được một đoạn Tề Ninh phát hiện đột nhiên có một người hình như cũng đang bám theo Bắc Đường Phong. Người nọ đầu tóc rối bù, y phục màu xám rách nát vá chằng vá chịt, gã với đám người Bắc Đường Phong chỉ cách nhau khoảng bảy tám bước, người đi người theo. Nếu như không cẩn thận chú ý chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Thế nhưng Tề Ninh đã đặc biệt để ý đến người này sau đó quả nhiên phát hiện tên ăn mày đó đúng là đang bám theo Bắc Đường Phong. Trong lòng chợt thấy rùng mình, thầm nghĩ thì ra không phải chỉ có mình hắn mới chú ý đến Bắc Đường Phong. Đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Bắc Đường Phong xảy ra tranh chấp với Tào Uy, chẳng lẽ tên ăn mày đó là do Tào Uy phái tới bám theo?
Tề Ninh cố ý kẽo giãn khoảng cách nhưng vẫn không để đám Bắc Đường Phong rời khỏi tầm quan sát của mình. Hắn đi xuyên qua hai con đường sau đó rẽ vào một con hẻm dài. Nơi này không náo nhiệt như đường lớn ngoài kia và đặc biệt rất ít người qua lại.
Thực ra Hỏa Thần Quân vẫn luôn quan sát dọc đường đi. Mặc dù võ công của y khá cao cường nhưng rõ ràng là y không giỏi trong việc phát giác các tình huống xung quanh. Vì vậy nên không hề phát hiện ra phía sau có người bám theo bọn họ.
Cuối cùng bọn họ rẽ vào một con đường, những ngôi nhà xung quanh có chút đổ nát. Đám người đi hết con đường ra đến đầu đường Bắc Đường Phong mới dừng lại quan sát xung quanh rồi mới gõ cửa một ngôi nhà. Ngay sau đó liền có người mở cửa, đám người liền đi vào trong sân. Tề Ninh không hề lại gần mà đứng ở một bên cùng với hai người kia, nhìn thấy tên ăn mày áo xám đang nhìn ngó xung quanh. Mặc dù tên đó đã nhìn thấy bọn Tề Ninh nhưng thấy ba người bọn hắn chỉ đang vừa nói vừa cười nên không nghi ngờ gì nữa mà xoay người vội vã chạy đi.
Tề Ninh chờ tên ăn mày áo xám đi rồi mới bám theo con đường đi về phía trước. Hắn phát hiện nhà cửa trên con đường này dường như đã nhiều năm không tu sửa nên có vẻ đổ nát hoang tàn. Hơn thế nữa trên đường cũng không có bất cứ cửa hàng nào, tất cả đều là nhà ở bình thường, và đường đi có vẻ khá hẹp. Tề Ninh đi qua ngôi nhà mà Bắc Đường Phong lúc nãy đã vào, liếc mắt nhìn một cái. Trên cửa gỗ cũ kỹ có một khe hở rất lớn, lúc hắn nhìn qua khe hở đó thấy trong sân có khoảng năm sáu người.
Tề Ninh không hề dừng bước mà đi thẳng tới đầu hẻm rồi xoay người rẽ sang một con đường khác. Mao Hồ Nhi cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
- Hầu đà chủ biết những người kia sao?
Tề Ninh mỉm cười, hắn không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ nói:
- Ngày mai đại hội Thanh Mộc được tổ chức ở Cổ Long sẽ bắt đầu vào buổi trưa. Tương Dương cách Cổ Long mấy chục dặm đường, giờ chúng ta hãy quay về khách điếm ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi sức, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát.
Tề Ninh đã phân phó nhưng vậy, hai người đương nhiên không dám nhiều lời. Sau khi vào thành, Tề Ninh đã tìm được một khách điếm bình dân để nghỉ chân.
Nếu như là trước đây, ăn mày vào khách điếm ở trọ là điều rất hiếm lạ. Nhưng hiện tại đang là thời gian chuẩn bị diễn ra đại hội Thanh Mộc, các đệ tử Cái bang từ khắp nơi đều đổ về Tương Dương.
Trong thành có không ít khách điếm bình dân tiếp đãi ăn mày nên chuyện này đã trở thành chuyện bình thường.
Sau khi trở lại khách điếm, hai người được phái đi thăm dò tin tức của Tào Uy cũng nhanh chóng quay về bẩm báo:
- Đà chủ, Tào Uy thuê trọ ở một khách điếm, nhưng sau khi vào khách điếm, gã không hề ra khỏi cửa chỉ có mấy tên đệ tử của gã là thường xuyên phân công nhau ra ngoài. Nhìn tình hình này có vẻ như bọn họ đang muốn triệu tập người đêm nay đối phó với vị thiếu niên kia.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Tên Tào Uy này cũng thật chẳng ra gì. Nếu như thật sự muốn giải quyết ân oán cá nhân thì cũng đâu cần phải huy động nhiều người như vậy!
Thầm nghĩ cái tên ăn mày áo xám khi nãy chắc có lẽ là người của Tào Uy phái đi bám theo Bắc Đường Phong. Trước tiên là phải nắm được nơi nghỉ chân của Bắc Đường Phong trước rồi đợi đến khi trời tối mới hành động.
Đám người Tào Uy tuy người đông thế mạnh đã vậy lại ngông cuồng khinh địch nhưng dù sao thì hiện tại bọn họ cũng đang ở trong thành Tương Dương. Quan binh cùng sai dịch trong thành mấy ngày qua tựa như phải đối đầu với đại địch, bọn họ thường xuyên tuần tra khắp các con phố lớn ngõ nhỏ trong thành để đề phòng nhiều người trong giang hồ vào thành sẽ dễ phát sinh mâu thuẫn.
Tào Uy không dám ra tay vào ban ngày cũng chính là vì do có nhiều người, gã sợ nếu ra tay sẽ chọc vào quan phủ. Vì vậy ra tay vào ban đêm sẽ thuận lợi hơn.
Sau khi ăn cơm xong, ngoài trời cũng đã tối. Tề Ninh nhắc đám Mao Hồ Nhi đi nghỉ ngơi sớm. Tề Ninh ở một mình một phòng, sau khi vào phòng thấy vẫn còn khá sớm nên hắn luyện lại Túy mộng cửu thức mà Hướng Bách Ảnh đã truyền cho hắn. Về chiêu thức cùng khẩu quyết của Túy mộng cửu thức Tề Ninh thuộc hết, chỉ là để hiểu được sự thâm thúy trong bộ võ học trấn bang của Cái bang này trong vòng vài ba tháng chắc chắn chưa thể lĩnh ngộ hết được.
Túy mộ cửu thức cùng Nghịch cân kinh là hai tuyệt học của Cái bang, có thể nói đây là hai bộ võ công quý giá nhất của Cái bang. Chiêu thức của Túy mộng cửu thức vô cùng ảo diệu, bí quyết tâm pháp lại càng vi diệu hơn. Nếu không thì sao có thể nổi danh trên giang hồ thậm chí còn trở thành tuyệt học trấn bang của Cái bang được?

Bạn cần đăng nhập để bình luận