Cẩm Y Xuân Thu

Chương 118: Nhất đao lưỡng đoạn


Trong chính đường phủ Cẩm Y Hầu lúc này đang đông nghịt người, trong nội đường, tám trưởng lão ngồi trên cái ghế dựa khắc hoa lớn chia làm hai bên trái phải, sau lưng có không ít người đang đứng, hoặc già hoặc trẻ, túm tụm.
Tam lão thái gia Tề gia ngồi ghế trên bên trái, đội mũ cẩm y che kín nếp nhăn dày đặc trên mặt, vẻ mặt sắc lạnh.
Ngũ gia của tam phòng không ở đây nhưng Lục gia lại đứng sau lưng Tam lão thái gia, mặt đằng đằng sát khí. Bên cạnh lão, sắc mặt Tề Ngọc cũng lạnh như sương.
Hai bên nội đường treo hai giá đèn, bắc bốn cây đèn dầu, chiếu nội đường sáng choang.
Khi Dương Ninh bước vào chính đường, trong nội đường không thiếu người đang châu đầu ghé tai, khá là hỗn loạn. Khi hắn xuất hiện, mọi âm thanh đều dừng lại, vô số ánh mắt chăm chú nhìn hắn, thái độ khác nhau. Tam lão thái gia liếc mắt nhìn, hừ lạnh một tiếng, đưa tay vuốt râu đầy lão luyện thành thục.
Dương Ninh nhìn quét một vòng cười nói:
- Các lão gia của Tề gia đều ở đây sao?
Hắn chắp tay:
- Tề Ninh xin ra mắt chư vị trưởng bối.
Tề gia là đại tộc, ngoại trừ mấy người dòng chính còn có rất nhiều chi nhánh, căn nguyên hầu hết đều ở vùng Giang Lăng, nhưng lão Hầu gia vào Kinh thành, hai đời Cẩm Y Hầu Tề gia đều là trụ cột của Đại Sở, tất cả chi nhánh của Tề gia đều tranh thủ ôm đại thụ nhao nhao chuyển tới Kinh thành.
Cẩm Y Hầu chưa chắc đã cho mấy chi thứ vụn vặn này bao nhiêu chỗ tốt, nhưng dù sao cũng là người đồng tộc, hơn nữa, mượn danh người thân Cẩm Y Hầu làm việc ở Kinh thành cũng ít nhiều thuận tiện hơn. Trong đó cũng có không ít người từng đảm nhiện chức vụ nào đó ở nha môn, cũng có không ít người từng kinh thương ở Kinh thành.
Cả nhà Tam lão thái gia dùng kinh thương làm chủ, so với phủ Cẩm Y Hầu chỉ có hai cửa hiệu mặt tiền, cửa tiệm của tam phòng nhiều hơn không ít.
Khi Cẩm Y Hầu còn tại thế, nam nữ lão ấu dòng chính của Tề gia đương nhiên đều do Cẩm Y Hầu làm chủ. Nhưng sau khi lão Hầu gia qua đời, Tam lão thái gia trở thành tộc trưởng Tề tộc. Mọi sự vụ trong tộc Tam lão thái gia cũng sẽ hỏi đến, sẽ nhúng tay.
Dương Ninh lên tiếng chào hỏi, không có ai đáp lại, không ít người quay đầu đi.
Hắn cười nhạt, đi thẳng tới chủ vị, vừa muốn ngồi xuống, Lục gia đã cười lạnh:
- Chậm đã, Tề Ninh, ngươi không trợn mắt nhìn xem, già trẻ trong tộc đều ở nơi này. Hôm nay mở tộc hội, ngươi dám ngồi chủ vị sao?
Hắn chẳng quan tâm, đặt thẳng mông xuống ngồi, trong nội đường ầm ĩ.
- Đừng nói nữa, đây là phủ Cẩm Y Hầu, ta ngồi chỗ của mình, đừng nói là ngồi, cho dù có nằm, các ngươi cũng không có quyền can thiệp.
Hắn ngồi dựa vào ghế, thậm chí còn bắt chéo chân, thản nhiên nói:
- Các vị thúc thúc bá bá làm to chuyện như vậy, đều đã đến cả rồi, không biết có ý muốn thế nào? Bây giờ đã qua giờ cơm Hầu phủ, nếu có vị nào chưa ăn cơm thì đành xin lỗi.
Hắn vừa nói, không ít người nổi giận, lại càng có người lắc đầu liên tục.
Một trưởng lão ho khan hai tiếng:
- Tề Ninh, ngươi là Thế tử, nên có dáng dấp của Thế tử. Như thế này không ra thể thống gì, người ngoài biết, Tề gia chúng ta…
Lão còn chưa nói xong Dương Ninh đã ngắt lời:
- Xin lỗi, ông là ai?
Trưởng lão nọ khẽ giật mình. Tam lão thái gia đành lên tiếng:
- Ngươi không cần biết ông ấy là ai. Tất cả lão thiếu gia Tề gia đều ở đây, ngươi không biết hết được.
- Vậy cũng đúng.
Dương Ninh cười cười:
- Tam lão thái gia là tộc trưởng, sự vụ trong tộc đều là do Tam lão thái gia một tay che trời. Có biết người khác hay không cũng không quan trọng.
Lục gia nghe vậy cả giận mắng:
- Tề Ninh, ngươi nói chuyện khách khí một chút. Có hiểu quy củ này không?
Lần trước lão bị Dương Ninh đánh cho một trận đau, đập vỡ đầu, trong lòng hận Dương Ninh thấu xương.
- Tề Tùng, ngươi không cần nhiều lời.
Sắc mặt Tam lão thái gia âm trầm, nhìn Dương Ninh:
- Ta hỏi ngươi, trục xuất mẫu tử Tề Ngọc khỏi Hầu phủ là ý của ngươi sao?
Dương Ninh liếc Tề Ngọc, thấy gã đang uất hận nhìn mình, cười ha ha một tiếng gật đầu:
- Đúng vậy, là chủ ý của ta.
Trong nội đường lại ồn ào.
- Tề Ninh, tang sự phụ thân ngươi vừa mới xong xuôi, chân trước ông ta vừa đi, chân sau ngươi đã ra tay với huynh đệ cốt nhục của mình, có còn thiên lương hay không?
Tam lão thái gia phẫn nộ mắng:
- Ngươi lòng dạ hẹp hòi, không dung được người khác, thanh danh Cẩm Y Hầu đều mất trong tay ngươi rồi.
Dương Ninh bắt chéo chân hỏi lại:
- Ta muốn mẫu tử họ cút khỏi Hầu phủ trước giờ tý đêm nay, còn không tới một hai canh giờ, Tam lão thái gia, người dẫn một đám người đông đúc thế này đến đây có phải muốn biện hộ cho mẫu tử họ không?
Tam lão thái gia cười lạnh:
- Biện hộ? Lão phu còn cần phải biện hộ với ngươi sao?
- Sao? Tam lão thái gia có ý gì?
- Ngươi phạm phải sai lầm lớn, ta thân là tộc trưởng Tề gia, đương nhiên không thể ngồi yên không kể. Ta cho ngươi một cơ hội, nuốt lời lại, xin lỗi mẫu tử họ đi, niệm tình ngươi tuổi trẻ không hiểu chuyện, việc này sẽ dừng ở đây.
Dương Ninh như cười như không hỏi lại:
- Nếu ta không làm vậy thì sao?
Tam lão thái gia không trả lời, run rẩy đứng dậy chống quải trượng nhìn quanh một vòng:
- Các lão thiếu gia Tề gia, hôm nay mọi người đều ở đây, có một số việc lão phu phải nói thẳng ra.
Lão hắng giọng:
- Năm đó trước khi Cẩm Y Hầu xuất chinh đã tìm lão phu nói chuyện suốt một đêm, dặn dò lão phu mấy chuyện.
Tất cả mọi người đều nhìn Tam lão thái gia, trong nội đường lặng thinh.
- Lúc ấy Cẩm Y Hầu lo lắng nhất là Tề Ninh. Mọi người cũng biết trước kia hắn như thế nào, cho nên, Cẩm Y Hầu cảm thấy để cho Tề Ninh ngây thơ vô tri kế thừa tước vị như vậy chẳng những sẽ để cho mọi người chế nhạo, thanh danh Cẩm Y Hầu cũng sẽ suy tàn triệt để.
Lão thở dài:
- Khi đó Cẩm Y Hầu có ý muốn để cho Tề Ngọc kế thừa tước vị. Mọi người đều thấy đó, so sánh hai huynh đệ này, vô luận là mặt nào Tề Ngọc cũng đều hơn xa Tề Ninh.
Lục gia cao giọng:
- Đúng vậy, Tề Ngọc thông minh hiểu chuyện, tài đức vẹn toàn, trái lại Tề Ninh…
Lão lườm Tề Ninh, cười lạnh:
- Trước đây hắn đã làm không nhiều chuyện bại hoại gia phong sao?
Dương Ninh vẫn thản nhiên vui vẻ, không nói gì.
- Khi đó Cẩm Y Hầu đã phó thác cho lão phu, nếu Tề Ninh hối cải làm người, đương nhiên cao thấp trong tộc đều hết lòng tương trợ. Nhưng nếu Tề Ninh vẫn ngây thơ vô tri thì để cho lão phu chủ trì, giúp Tề Ngọc kế thừa tước vị.
Lão cười khổ:
- Tề Ninh là trưởng tử, ta không đành lòng phá gia phong, cho nên mấy năm nay vẫn luôn chờ hắn lớn lên….
Lão lại lắc đầu:
- Nhưng một phen khổ tâm đều là dã tràng xe cát. Từ khi Cẩm Y Hầu qua đời, Thế tử còn trầm trọng hơn, chẳng những không coi ai ra gì, lại còn bất kính trưởng, không thương ấu, tới hôm nay lại càng làm xằng làm bậy, muốn đuổi mẫu tử Tề Ngọc khỏi phủ. Mọi người ai cũng có trí có lòng, nghĩ kỹ xem, chuyện này là đúng hay sai?
Mọi người bàn bạc một hồi, phần lớn là chỉ trích Tề Ninh, ngoài một số ít người vẫn im lặng suy nghĩ, hầu hết là thiên về ủng hộ Tam lão thái gia.
- Chuyện huynh đệ tương tàn này tuyệt đối không thể xảy ra ở Tề gia chúng ta.
Tuy tuổi đã cao nhưng giọng Tam lão thái gia vẫn sang sảng:
- Hơn nữa, trước khi đi, Cẩm Y Hầu đã dặn lão phu, lo lắng Tề Ngọc là thứ xuất, sẽ có người bất công với họ, nên mong lão phu chiếu cố nó nhiều hơn. Chỉ cần lão phu còn một hơi thở, tuyệt đối sẽ không để cho người khác làm xằng làm bậy.
Dương Ninh cười cười:
- Tam lão thái gia, người đều nói là phụ thân dặn dò người, không biết lúc ấy có ai làm chứng được không?
- Cái này không cần ai làm chứng.
Lão ngang ngược:
- Tề Ninh, lão phu đã nói, cho ngươi một cơ hội, bây giờ ngươi phải xin lỗi mẫu tử họ, lão phu có thể tạm thời không truy cứu. Nhưng….
- Vậy thì không cần nói nhiều nữa.
Sắc mặt Dương Ninh lạnh dần:
- Ta đã nói sẽ không rút lời. Bây giờ phủ Cẩm Y Hầu do ta làm chủ, mẫu tử Tề Ngọc là ta đuổi ra ngoài. Qua giờ tý họ còn ở trong phủ, ta sẽ cắt chân Tề Ngọc. Không tin, đại khái có thể thử.
Trong nội đường xôn xao.
- Ngươi….
Tam lão thái gia giận đỏ cả mặt:
- Được, Tề Ninh, ngươi đã như vậy, đừng trách lão phu không khách khí.
Lão lớn tiếng nói:
- Lão phu là tộc trưởng, bây giờ mọi người đều ở đây, lão phu muốn trục xuất Tề Ninh khỏi Tề tộc, từ nay về sau, mạch Tề Ninh không phải người Tề gia.
Lão vừa nói, không ít người biến sắc.
Ai cũng biết đại gia tộc thế này không hề tầm thường, có danh tiếng trong tộc, toàn bộ tộc đàn là căn cơ, cho dù là tốt hay xấu, tóm lại, có căn cơ vẫn là hơn.
Một khi bị trục xuất khỏi tộc sẽ là kẻ cô đơn, từ nay về sau, không được cả gia tộc che chở. Đối với các thế gia đại tộc, bị trục xuất khỏi tộc gần như là đả kích trí mệnh, mất đi sự bảo vệ và tài nguyên của gia tộc, đặc biệt là trong thế đạo này có thể nói là nửa bước khó đi.
Tề gia có hơi khác một chút.
Dù sao Cẩm Y Hầu cũng có tước vị, tuy cả mạch Cẩm Y Hầu cũng cần có Tề tộc làm căn cơ, nhưng cả Tề tộc có thể cực thịnh được như hôm nay cũng là nhờ vào hai đời Cẩm Y Hầu. Nếu là lúc trước, cả Tề tộc đều ỷ lại vào mạch Cẩm Y Hầu cũng than không đủ, chớ nói đến chuyện khu trục mạch Cẩm Y Hầu ra khỏi tộc.
Còn hôm nay, tuy Cẩm Y Thế tử nhìn như ngang ngược, nhưng dù sao cũng là người kế thừa tước vị, nếu trục xuất khỏi tộc, đối với song phương đều không phải chuyện tốt. Mạch Cẩm Y Hầu không có căn cơ, mà Tề tộc cũng như bị chém đi mất gốc đại thụ bấy lâu vẫn dựa vào hóng mát.
Mà Tam lão thái gia với tư cách tộc trưởng Tề tộc, quả thật có tư cách khu trục đệ tử trong tộc.
Trong nội đình yên tĩnh đáng sợ.
Dương Ninh chậm rãi đứng lên, nhìn thẳng Tam lão thái gia, gằn từng tiếng:
- Ngươi nói muốn trục xuất ta khỏi Tề tộc?
Đôi mắt nhìn như vẩn đục của Tam lão thái gia nhìn chằm chằm vào Dương Ninh, lạnh lùng nói:
- Đây là ngươi gieo gió gặt bão. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ gây ra đại họa, Tề tộc không chứa nổi ngươi nữa. Trừ phi ngươi cúi đầu nhận sai với già trẻ trong tộc, nếu không, lão phu quyết không đổi ý.
Dương Ninh lạnh lùng nhìn quét một vòng, hỏi:
- Các người cũng có ý này?
Phần lớn mọi người chỉ cúi đầu, không dám nói gì.
Đột nhiên hắn lấy ra thanh đao lạnh băng, lại gần nhìn Tam lão thái gia hỏi lại:
- Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi đã quyết định? Ngươi không sửa đổi?
Thấy hắn lấy đao ra, Tam lão thái gia lùi lại một bước:
- Ngươi….ngươi muốn gì? Ngươi còn dám lấy đao ra dọa lão phu? Ngươi nghe cho kỹ, hôm nay lão phu trục xuất ngươi, từ nay về sau, mạch Tề Ninh ngươi không còn là người Tề gia.
Rắc!
Dương Ninh vung tay lên, ánh đao lướt qua, chặt đôi một cái ghế dựa, tất cả mọi người đều lắp bắp kinh hãi. Ánh mắt Dương Ninh như đao đảo qua từng người trong nội đường, gằn giọng:
- Từ nay về sau, giống như một đao kia, phủ Cẩm Y Hầu và Tề tộc nhất đao lưỡng đoạn, không tiếp tục liên quan, giàu nghèo chia hai đường, sinh tử chờ thiên mệnh!


Tam lão thái gia cũng không ngờ Dương Ninh lại kiên quyết như vậy, ngẩn ra một chút, cả nội đường đều lặng thinh không một tiếng động, tất cả mọi người đều ngây người.
Nửa ngày sau lão mới giật giật khóe miệng:
- Ngươi có thể làm chủ sao?
Lão cười lạnh:
- Ta khuyên ngươi, nên đi hỏi ý Thái phu nhân một chút.
- Không cần hỏi!
Ngoài cửa có tiếng nói, mọi người đều dồn hết chú ý vào Dương Ninh, nghe vậy đều nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Cố Thanh Hạm đang nâng một người tiến vào. Người nọ thấp bé, lưng rất còng, tóc trắng phơ, vừa nhìn qua giống như một người lùn, nhưng vừa thấy bà cả nội đường đều kinh hãi, người đang đứng lập tức đứng thẳng, mấy lão gia đang ngồi vội vàng đứng dậy.
Thái phu nhân phủ Cẩm Y Hầu đã tự mình bước ra.
Dương Ninh nhìn Thái phu nhân toàn thân gần như co lại chỉ còn một chút xíu bất giác cảm thấy hơi sợ hãi, do dự một chút, bèn bước nhanh tới cung kính chào:
- Tổ mẫu!
Bà chỉ hơi gật gật đầu. Hai mắt bà đã mù, không thấy gì cả, được Cố Thanh Hạm đỡ tới bên cạnh ghế chủ tọa, quay người ngồi xuống.
Bà nhỏ bé gầy yếu, ngồi trên ghế hết sức không cân đối, thậm chí còn hơi tức cười. Nhưng mọi người ở đây đều vô cùng kính sợ.
- Thái phu nhân….!
Lúc nãy Tam lão thái gia còn vênh váo hung hăng, lúc này lại cực kỳ hòa hoãn:
- Đứa nhỏ Tề Ninh này thật sự là càng ngày càng hư hỏng rồi. Ta mới nói vài câu, người xem, nó…. Ôi, Thái phu nhân, nó lại la hét đòi thoát ly khỏi Tề tộc…!
Trong nội đường có rất nhiều người đang thấp thỏm bất an, nghe Tam lão thái gia hòa hoãn lại cũng nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ nếu thật sự trục xuất Cẩm Y Thế tử khỏi Tề tộc, Tề gia sẽ mất đi ngọn núi lớn làm chỗ dựa, đối với mọi người, đây tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
Mặc dù Cẩm Y Thế tử còn trẻ tuổi, thậm chí hơi cuồng ngạo, nhưng dù sao tước vị Cẩm Y Hầu này cũng là của triều đình ban cho, là chiêu bài chữ vàng của Tề gia. Có tấm chiêu bài này, những năm gần đây họ làm việc gì cũng dễ dàng hơn rất nhiều, nếu thật sự trục xuất, chắc chắn tất cả các đường nhân mã của Tề gia đều bị hao tổn lợi ích.
Nhưng Tam lão thái gia thân là tộc trưởng, thế lực mạnh nhất trong tộc, không ai dám vì Dương Ninh mà đắc tội với lão.
Lúc này Thái phu nhân đã xuất hiện, có lẽ sự tình đã có chuyển cơ, không ít người lại tràn ngập hy vọng.
Thái phu nhân khẽ nghiêng đầu, mở miệng hỏi:
- Cảnh Nhi mất, Tề Ninh là Cẩm Y Thế tử, lão thái bà ta đã là phế nhân không có sức hỏi đến chuyện trong Hầu phủ. Hôm nay đi ra chỉ là muốn nói với mọi người, từ nay về sau, tất cả mọi việc của Hầu phủ đều do Tề Ninh làm chủ. Quyết định của hắn, chính là quyết định của Hầu phủ.
Mọi người còn đang tràn ngập hy vọng, Thái phu nhân vừa nói vậy, tất cả đều lắp bắp kinh hãi.
Dương Ninh còn tưởng lão thái bà đột nhiên xuất hiện sẽ làm hỏng việc, không ngờ bà lại thiên vị mình trước mặt mọi người, cảm thấy rất bất ngờ.
- Chuyện trục xuất Tề Ngọc ta đã biết. Nếu Tề Ninh đã quyết định, tối nay Tề Ngọc phải ra khỏi phủ.
Tiếng nói của Thái phu nhân tuy già nua, chậm chạp, nhưng mỗi một tiếng lại đều tràn đầy uy lực:
- Nếu Tề tộc muốn trục xuất Tề Ninh, vậy sau này sẽ không có dính líu.
Tam lão thái gia cũng biến sắc thất thanh hô:
- Thái phu nhân..!
Bà thong thả nói:
- Chuyện hôm nay là Tề tộc vứt bỏ Tề Ninh, không phải Tề Ninh tự tuyệt Tề tộc. Các ngươi đều ở đây, đều hiểu nguyên nhân, thị thị phi phi, tất cả mọi người đều hiểu là được.
Lúc này Tề Ngọc đã xông lên quỳ rạp xuống:
- Tổ mẫu, Tề Ninh là cháu của người, chẳng lẽ Tề Ngọc không phải?
Thái phu nhân duỗi tay vẫy vẫy. Tề Ngọc quỳ bò lại gần. Vạn vạn lần y không thể tưởng được mình lại thật sự bị trục xuất khỏi Hầu phủ, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, lúc này, gã chỉ trông mong Thái phu nhân có thể lên tiếng giữ mình lại.
Hai tay khô quắt của Thái phu nhân nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt gã, khẽ rủ rỉ:
- Ca ca con đã quyết định, một lão thái bà như ta không thể phản đối. Con phải nhớ kỹ, hắn là Cẩm Y Thế tử, y bát Cẩm Y Hầu là do hắn kế thừa. Con đã làm sai, đương nhiên phải bị trừng phạt. Hôm nay hắn trục xuất con ra khỏi Hầu phủ, ngày sau, nếu con có thể hối cải làm người, chưa chắc đã không có cơ hội quay về nhà, tất cả đều chỉ cần con không chịu từ bỏ. Con có hiểu không?
Tề Ngọc rơi nước mắt, nắm chặt hai tay, toàn thân run lên.
Thái phu nhân vỗ nhè nhẹ mặt gã, rồi đứng đậy:
- Thanh Hạm, đưa ta về Phật đường.
Cố Thanh Hạm vội đỡ bà dậy, trước mắt bao nhiêu người, Thái phu nhân bỏ đi.
Trong nội đường lặng thinh, một lúc sau Dương Ninh mới nhìn quét một vòng:
- Chư vị còn có chuyện gì nữa? Về sau mọi người bỏ qua tất cả, ta không liên lụy tới ai, đương nhiên, nếu các ngươi có chuyện gì, đại môn phủ Cẩm Y Hầu cũng sẽ không mở.
Tam lão thái gia giận dữ, run ống tay áo, xoay người rời đi. Tề Ngọc thấy vậy vội vàng chạy lên giữ chặt tay áo lão hoảng sợ hỏi:
- Tam lão thái gia, ngài…ngài mặc kệ sao?
- Tề Ninh đã không còn là người Tề gia, lão phu không quản được hắn.
Lão oán hận:
- Mọi người đều đi cả thôi, đã không cho chúng ta tới thăm, cả đời sau này cũng không qua lại.
Lão quay sang trừng mắt với Dương Ninh:
- Tiểu tử ngươi tự lo cho tốt, chớ có để phủ Cẩm Y Hầu cửa nát nhà tan.
Những người khác thấy vậy, có người lắc đầu có người thở dài, lần lượt đi ra ngoài. Tam lão thái gia đang chuẩn bị đi ra ngoài, Dương Ninh thản nhiên lên tiếng:
- Tam lão thái gia chớ vội đi, dường như ông đã quên một số việc.
Tam lão thái gia nhíu mày quay đầu lại hỏi:
- Chuyện gì?
- Bạc! Thuế bạc!
Toàn thân lão chấn động. Hắn thản nhiên nói:
- Đã không liên quan rồi, thì thuế bạc Hầu phủ đương nhiên không thể để nhà ông được. Là ta sẽ phái người tới lấy hay các ngươi phái người đưa tới? Bên này ta cũng sẽ so sánh với sổ sách cẩn thận, thiếu một đồng cũng không được.
Lục gia Tề gia bên cạnh cười lạnh:
- Giao thuế bạc cho ngươi chẳng phải sẽ bị ngươi lấy hết sạch sao? Chỉ là lo lắng ngươi làm bậy nên mới để thuế bạc ở đó.
- Thuế bạc của Hầu phủ, dùng thế nào là việc của Hầu phủ, không phiền người ngoài khoa tay múa chân.
Dương Ninh cười đáp:
- Theo ta được biết, tam phòng các ngươi có năm trăm hộ đóng thuế hàng năm, từ nay về sau, đương nhiên không có nữa.
- Ngươi dám!
Tam lão thái gia sầm mặt:
- Đây là quy định Hầu gia đã quyết, đừng nói là ngươi, cho dù là phụ thân ngươi cũng không có tư cách thu hồi!
Lúc này không ít người đã ra ngoài, nhưng vẫn còn thưa thớt vài người, nghe Dương Ninh nói muốn thu lại thuế bạc của tam phòng đều ở lại quan sát, thậm chí có vài người còn có vẻ khá hả hê.
Dòng chính Tề tộc ở Kinh thành gom góp lại cũng chỉ có hai ba chục hộ, lớn nhất cũng chỉ mượn lá cờ người cùng tộc với Cẩm Y Hầu làm vài việc.
Hầu phủ vốn tiết kiệm, những họ hàng chi thứ còn không có được bao nhiêu lợi ích từ Hầu phủ, duy chỉ có tam phòng chính, từ khi Hầu gia còn tại thế đã được chia thuế năm trăm hộ. Chủ yếu vì tam phòng đông người, một nhà già trẻ ở Kinh thành chi tiêu cũng không ít.
Tuy cùng thuộc một tộc, nhưng tam phòng có được lợi ích lớn như vậy, các chi khác tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng khó tránh khỏi ghen ghét. Lúc này nghe Dương Ninh nói muốn thu lại năm trăm hộ, trong lòng họ cực kỳ thoải mái.
- Năm đó lão Hầu gia chia cho tam phòng các ngươi năm trăm hộ, không biết sẽ có một ngày các ngươi trục xuất ta ra khỏi gia tộc. Hôm nay ta không phải người Tề tộc các ngươi nữa, đương nhiên không cần nuôi các ngươi ăn chùa uống chùa nữa. Ngươi đừng quên, ba ngàn hộ phong ấp này là phong cho phủ Cẩm Y Hầu, đương nhiên thuế bạc phong ấp do Hầu phủ quản lý. Tổ mẫu cũng vừa nói, về sau Hầu phủ do ta làm chủ, số thuế kia đương nhiên cũng do ta quản. Ta muốn thu hồi năm trăm hộ, là thiên kinh địa nghĩa.
Cứ như vậy bị lấy đi thuế của năm trăm hộ không khác gì bị người ta dùng dao moi tim, Lục gia Tề gia Tề Tùng nào có chịu nổi, rít lên:
- Tề Ninh, ngươi làm xằng làm bậy chúng ta không xen vào. Nhưng ngươi muốn cướp đồ của chúng ta, chúng ta liều mạng với ngươi.
Dương Ninh cười lạnh:
- Ngươi có biết xấu hổ không? Đồ của ngươi? Từ khi nào thuế của Hầu phủ lại là của các ngươi?
Hắn ngồi xuống ghế:
- Phong ấp là triều đình tứ phong, hôm nay có người muốn chiếm thuế phong ấp, không biết triều đình biết được sẽ xử lý thế nào? Các ngươi không phải quan chức, chỉ là một kẻ áo vải, nay lại muốn khi dễ tới Hầu phủ, đương nhiên triều đình sẽ làm chủ cho Hầu phủ.
Tam lão thái gia giận đến tái mặt, hít vào thở ra vài hơi mới lên tiếng:
- Tề Ninh, ngươi thật sự muốn tuyệt tình sao?
- Tuyệt tình?
Sắc mặt Dương Ninh lạnh băng:
- Ta sẽ gọi ngươi một tiếng Tam lão thái gia, làm đến tuyệt tình, rốt cuộc là ai? Ngươi đã gặp Khâu Nghị chưa? Có biết bây giờ lão đang ở đâu không? Ta nói cho ngươi biết, lão đang bị nhốt trong kho củi, còn có Triệu Uyên và Tề Trừng ở Giang Lăng nữa. Ngươi có biết không? Đúng rồi, trong biệt viện Trung Lăng, suýt nữa bổn Thế tử đã bị người ta ám sát, tại sao thích khách lại quen thuộc biệt viện như vậy? Rốt cuộc sau lưng chuyện này là gì?
Ánh mắt hắn như đao nhìn thẳng vào mắt Tam lão thái gia.
Cơ thể Tam lão thái gia co rúm lại, miệng há to, nhưng chỉ kêu lên được mấy tiếng “A, A”, không khép lại được, sau đó ngã xuống, cũng may Tề Tùng nhanh chóng phản ứng đưa tay kéo lại. Thấy hai mắt Tam lão thái gia trắng dã, lão cả kinh hô:
- Cha, cha, người làm sao vậy?
Lão hét lên:
- Mau, mau tới, đưa cha ta đi thăm đại phu. Cha, cha đừng làm con sợ…!
Lập tức có mấy người chạy tới, ba chân bốn cẳng đỡ Tam lão thái gia, vội vàng rời đi. Những người còn lại biết ở lại cũng vô ích nên cũng lần lượt bỏ đi. Chỉ trong chốc lát, trong ngoài chính đường đã vắng lặng.
Áp lực nhiều ngày tiêu hết không còn, Dương Ninh cảm thấy hơi khó quen, quay đầu lại không thấy Tề Ngọc, biết y tranh thủ lúc loạn mà rời đi, bèn gọi:
- Tề Phong!
Tề Phong ở cách đó không xa, nghe vậy chạy tới, vui vẻ hỏi:
- Thế tử gia, tiểu nhân ở đây.
Gã giơ ngón tay cái:
- Thế tử gia, hôm nay có thể thật sự giải hận bọn họ làm trò với Hầu phủ rồi. Dám muốn chiếm tiện nghi của Hầu phủ sao, giờ thì tốt rồi, đòi lại nốt cả năm trăm hộ đã chia cho họ.!
Gã cảm thấy vô cùng sướng, cười lên ha hả.
- Hai chuyện! Thứ nhất, trước giờ tí, đuổi mẫu tử Tề Ngọc ra khỏi phủ. Thứ hai, triệu tập nhân thủ, sáng sớm ngày mai qua bên kia chở bạc thuế về. Nhớ kỹ, lần này là bạc thuế của ba ngàn hộ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận