Cẩm Y Xuân Thu

Chương 891: Tin từ phương Bắc

Vẻ thẹn thùng của Điền phu nhân trông thật đáng yêu, càng làm Tề Ninh động tâm, nhưng hắn biết có chuyện quan trọng, tối nay không phải lúc nói lời ân ân ái ái với Điền phu nhân.
Hắn tìm được một người hầu trong phủ, sai gã sang Hầu phủ nhắn bảo Lý Đường dẫn hai người sang đây, lại bảo Điền phu nhân tìm một bao tải to, rồi trở lại cầm thất, nhét Triết Bặc Đan Ba đang hôn mê vào bao tải. Thân hình của Triết Bặc Đan Ba cao lớn, Tề Ninh cũng khá vất vả mới đưa gã vào bao tải được.
Tề Ninh lo lắng chuyện này sẽ làm Điền phu nhân có ấn tượng không tốt, cho nên lúc bỏ gã vào bao, hắn không để nàng trông thấy.
Lý Đường tới rất nhanh, dẫn theo hai người. Lúc đến cầm thất vừa nhìn thấy bao tải, đã nhận ra trong đó có người. Tề Ninh cũng không giáu diếm y, liền kể lại sơ lược chuyện tối hôm qua. Trước đây Lý Đường hộ tống Tề Ninh đi Đông Tề, cho nên cũng biết chuyện lạt ma Thanh Tạng, khi nghe lạt ma Thanh Tạng lại xem Tề Ninh là mục tiêu, thậm chí sắp đặt bẫy rập hại hắn, y hơi phẫn nộ, thấp giọng nói:
- Hầu gia, người của vương quốc Cổ Tượng to gan lớn mật, dám sắp đặt bẫy rập hại Hầu gia, chuyện này có phải bẩm báo triều đình hay không?
Tề Ninh lắc đầu:
- Chuyện này không nên làm ầm ĩ, trước hết khống chế Triết Bặc Đan Ba, rồi chờ xem người của vương quốc Cổ Tượng muốn làm cái gì.
Lần này Triết Bặc Đan Ba chỉ dám lén lút hành động, có thể thấy bọn họ cũng không dám làm ầm ĩ, dù sao ta cũng là hầu tước của Sở quốc, việc liên quan tới hai nước, hẳn là bọn họ sẽ cẩn thận.
Hắn lại căn dặn:
- Trước hết ngươi dẫn người mang Triết Bặc Đan Ba đi, tìm một nơi bí mật tạm giam hắn lại, tuyệt đối không được để bất cứ ai biết việc này.
Lý Đường nói:
- Hầu gia yên tâm, chuyện này giao cho, đảm bảo không xảy ra sai lầm.
Nói xong, y liền dẫn theo hai người mang bao tải chứa Triết Bặc Đan Ba đi, còn cẩn thận đi theo lối sau của Điền gia.
Sau khi giải quyết ổn thỏa việc đó, Tề Ninh lại đến an ủi Điền phu nhân một lần nữa. Hắn nghĩ đêm nay Điền phu nhân đã quá hoảng sợ, bèn bảo nàng đi nghỉ. Lúc hắn rời khỏi Điền gia, đã là nửa đêm.
Hầu phủ cách Điền gia cũng không xa, Tề Ninh cưỡi ngựa trở về, ngoài cửa Hầu phủ đã treo hai ngọn đèn lồng, trông khá sảng sủa, nhưng cửa chính đã đóng lại. Tề Ninh xuống ngựa, đang định gọi mở cửa, thì phát hiện có một vật gì đó đặt trên mông con sư tử đá trước cửa, hắn bước hai bước tới gần nhìn xem, thì ra là một cái bọc.
Cái bọc không lớn, được nhét sau mông con sư tử, lộ ra ngoài phần lớn, nếu không để ý, có thể không phát hiện được.
Tề Ninh thấy lạ, đưa tay cầm cái bọc lên: đó là một cái bọc không nặng, cũng không nhẹ. Trong lòng hồ nghi, hắn liền gọi cửa. Cửa phủ vừa mở ra, Tề Ninh đã hỏi:
- Ai ném cái bọc này ở bên ngoài vậy?
Vẻ mặt mờ mịt, hộ vệ mở cửa lắc đầu, nói:
- Hầu gia, vừa rồi đóng cửa, ta cũng không nhìn thấy cái bọc này.
Tề Ninh hơi nhíu mày, quay đầu lại liếc nhìn xung quanh, con phố dài vắng vẻ, các phủ đệ xung quanh đều đã đóng chặt cửa chính, không nhìn thấy một bóng người.
Hắn biết chắc hẳn sau khi Hầu phủ đóng cửa, có lén đặt cái bọc này ở đây. Bây giờ muốn truy tìm rốt cuộc là ai đặt cái bao này ở đây, thực sự là khó như lên trời.
Trở lại trong phủ, đi thảng về phòng, trước tiên Tề Ninh đặt cái bọc kia lên bàn, rồi mới đi tới bên bàn, mở cái bọc ra dưới ánh đèn dầu, phát hiện trong bọc có vài cuốn sách, một số công văn giấy tờ. Tề Ninh càng cảm thấy hiếu kỳ, tiện tay cầm một bản công văn, lật xem lướt qua vài lần.
Dưới ánh đèn dầu, ban đầu trên khuôn mặt tiểu Hầu gia lộ vẻ kinh ngạc, sau khi lật xem vài tờ, đầu chân mày hắn dần dần giãn ra, khóe môi hiện ra một tia cười nhạt.
Hôn lễ của Long Thái được tổ chức ba ngày sau đó, phái đoàn Đông Tề đưa dâu rốt cuộc quay trở về Tề quốc, mà Tô Tử Huyên, con gái của Võ Hương hầu Tô Trinh đương nhiên cũng phải theo sứ đoàn xuất giá đến Đông Tề.
Đối với hai việc này, Tề Ninh đều không quan tâm, mãi đến ngày sứ đoàn Tề quốc xuất phát, hắn mới theo quan viên Sở quốc đưa tiễn sứ đoàn Tề quốc.
Hoàng đế đương nhiên cũng không cần đích thân xuất cung đưa tiễn, bởi vậy nhiệm vụ đưa tiễn sứ đoàn ra khỏi thành, đương nhiên là rơi vào người Trấn Quốc công Tư Mã Lam.
Ngày đưa tiễn, Tề Ninh mới biết Tô Trinh đích thân hộ tống Tô Tử Huyên đi Tề quốc. Có lẽ nhận được chỉ thị của hoàng thượng, lần này Tô Trinh dùng thân phận chính sứ của sứ đoàn đưa dâu dẫn đầu sứ đoàn đi Tề quốc, mà nhiệm vụ hộ tống ở địa phận Sở quốc, do Tư Mã Thường Thận phụ trách.
Tuy Tư Mã Thường Thận đã bị phế bỏ tước vị Trung Nghĩa hầu, nhưng ngay sau đó, lại được hoàng đế tứ phong làm Tiền tướng quân của quân đoàn Tần Hoài.
Chức vụ của Nhạc Hoàn Sơn, chủ tướng của quân đoàn Tần Hoài là Vũ Vệ tướng quân, bốn đại tướng quân dưới trướng ông ta gồm Tiền, Hậu, Tả, Hữu đại tướng quân. Nếu xét về chức vị cao thấp, Tiền tướng quân chỉ đứng sau Vũ Vệ tướng quân thống lĩnh mười vạn tướng sĩ, bởi vậy xét ở một góc độ nào đó, Tư Mã Thường Thận bị phế bỏ tước vị Trung Nghĩa hầu, nhưng lại được chức Tiền tướng quân, suy cho cùng cũng không bị tổn hại.
Con gái của Võ Hương hầu làm dâu Đông Tề, chuyện này đã được hoàng đế ban chỉ vào ngày Tây Môn Chiến Anh đấu võ với Hoắc Thông, tuy rằng gần đây nhiệm vụ chủ yếu bên phía Lễ bộ là chuẩn bị hôn lễ cho hoàng đế, nhưng cũng chia ra một số người chuẩn bị việc Tô Tử Huyên xuất giá Đông Tề.
Đối với cuộc hôn nhân này, đương nhiên Võ Hương hầu Tô Trinh vô cùng thỏa mãn, Tô gia càng ngày càng suy yếu, nếu có thể dựa vào cuộc hôn nhân này để củng cố địa vị của Tô gia, đương nhiên ông ta cầu còn không được. Hơn nữa mặc dù ở trong triều, Tô gia không có thoại ngữ quyền (1), nhưng có sản nghiệp to lớn, của cải rất nhiều. Lần này Tô Trinh gả con gái cũng là rất quyết đoán, mua sắm đồ cưới cũng rất phong phú, triều đình cũng ban cho không ít tiền bạc châu báu làm của hồi môn.
Tư Mã Thường Thận muốn tới quân đội Tần Hoài nhậm chức, vừa vặn cùng đi một đường với sứ đoàn, nhiệm vụ bảo vệ sứ đoàn, đương nhiên sẽ do Tư Mã Thường Thận đảm nhiệm.
Thái tử Đông tề cầm đầu sứ đoàn Tề quốc và Tô Trinh dẫn đầu sứ đoàn đưa tiễn cô dâu Sở quốc, tổng cộng lên tới hai ba trăm người. Hơn nữa Tư Mã Thường Thận còn dẫn theo một nhóm người, cộng thêm mười mấy chiếc xe ngựa, đội ngũ có thể nói là trùng trùng điệp điệp. Quần thần Sở quốc do Tư Mã Lam dẫn dắt, đưa tiễn ra ngoài thành hai mươi dặm.
Dọc đường, Tề Ninh ngẫm nghĩ, tuy về bề ngoài, lần này thái tử Đông Tề đến Sở quốc với mục đích tiễn công chúa Thiên Hương đến Sở quốc kết hôn, nhưng còn có một việc rất quan trọng, đó là muốn liên minh với Sở quốc. Việc hai nước liên minh đánh Bắc Hán, là chuyện đại sự của đất nước và quân đội, cũng không biết rốt cuộc kết quả như thế nào rồi.
Tề Ninh tin rằng đối với liên minh của hai nước, phía Sở quốc hẳn là đã đạt được hiệp nghị nào đó với thái tử Đông Tề, chứ nếu không có kết quả gì, thì hôm nay rời đi, hẳn là vẻ mặt thái tử sẽ không vui, nhưng hôm nay trông vẻ mặt Đoàn Thiều khá tươi tỉnh, ít nhất hẳn là đã nhận được một câu trả lời như ý từ phía Sở quốc.
Sau khi thái tử Đông Tề tới Sở quốc, Tề Ninh không giao thiệp chặt chẽ với y, rốt cuộc phía triều đình trả lời Đoàn Thiều thế nào, bây giờ Tề Ninh vẫn không biết.
Chờ đến khi đoàn người đi rồi, quần thần mới trở về thành. Tề Ninh đang định lên ngựa, chợt có người vội vã chạy tới, cung kính nói:
- Hầu gia, lão quốc công cho mời!
Nói xong, người đó quay đầu lại nhìn một chút, theo ánh mắt của y, Tề Ninh nhìn thấy Tư Mã Lam đang đứng bên cạnh một chiếc xe ngựa, đang nhìn hắn gật đầu. Tề Ninh không nói gì, ném dây cương cho người nọ, rồi bước nhanh tới, mỉm cười chắp tay nói:
- Lão quốc công có gì phân phó?
- Cẩm Y hầu, lão phu muốn nói với ngươi một chút, không biết ngươi có thể ngồi cùng xe với lão phu không?
Tư Mã Lam nói năng một cách ung dung từ tốn, môi nở nụ cười.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, đáp:
- Xin tuân mệnh!
Xe ngựa của Tư Mã Lam không xa hoa, nhưng cũng rộng rãi, hai người ngồi đối diện trong xe, giữa hai người còn có một khoảng trống lớn.
- Sáng sớm ngày hôm nay, có tin từ Bắc Hán.
Tư Mã Lam khẽ vuốt chòm râu:
- Ngũ hoàng tử Bắc Đường Chiêu của Bắc Hán thống lĩnh ba vạn quân Bắc Cương của Hán quốc xuôi nam, trực chỉ đến kinh đô Lạc Dương của Hán quốc, mà Lục hoàng tử Bắc Đường Hạo và vây cánh khống chế được tình hình ở Lạc Dương, lực lượng hùng hậu thủ thành, cuộc chiến này hết sức căng thẳng.
Tề Ninh “Ồ!” lên một tiếng, thật ra hắn luôn cảm thấy hứng thú đối với tình hình bên phía Bắc Hán.
Từ Sở quốc, Bắc Đường Phong đi đường vòng qua Hán Trung tới Hàm Dương, Tề Ninh vẫn luôn chờ đợi Bắc Đường Phong với sự ủng hộ của người cậu là Khuất Nguyên Cổ, sẽ từ Đồng Quan tấn công Lạc Dương, một khi việc này diễn ra, chắc chắn Bắc Hán sẽ hoàn toàn rối loạn.
Tuy nhiên hắn không nhận được tin tức gì từ phía Bắc Đường Phong, lúc này từ miệng Tư Mã Lam, hắn mới biết hai vị hoàng tử khác của Bắc Hán đã gây chiến.
Hắn hơi trầm ngâm một chút rồi hỏi:
- Quốc công, theo ngài thì kế tiếp tình hình Hán quốc sẽ như thế nào?
- Bắc Đường Hoan đã chết coi như là một nhân vật lợi hại.
Tư Mã Lam nói:
- Khi hắn còn sống, toàn bộ quan dân Bắc Hán đều bị hắn khuất phục, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng người này đã phạm một sai lầm chí mạng, đó là lúc sinh thời không lập hoàng trừ (người thừa kế ngôi vị hoàng đế). Bắc Đường Hoan có tám người con trai, hai con trai đầu đều đã chết non, con trai thứ bảy cũng vậy, bởi vậy chỉ còn năm người con trai.
Đối với chuyện hoàng gia Bắc Hán, thật ra Tề Ninh cũng biết đại khái, hắn khẽ gật đầu, Tư Mã Lam tiếp tục nói:
- Trong số năm người con đó, theo xuất thân mà nói, người có tư cách kế thừa ngôi vị hoàng đế đương nhiên là Tứ hoàng tử Bắc Đường Phong. Bắc Đường Phong là con của hoàng hậu Bắc Hán, tức là con trai trưởng. Hơn nữa, theo lão phu biết, hình dáng của Bắc Đường Phong rất giống Bắc Đường Hoan thời trẻ, bởi vậy rất được Bắc Đường Hoan sủng ái. Có lời đồn đại rằng Bắc Đường Hoan muốn Bắc Đường Phong kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Tề Ninh nói:
- Việc này ta cũng biết đại khái.
Nghe nói khi sinh hai hoàng tử đầu tiên, Bắc Đường Hoan đều lập tức lạp làm hoàng trừ, nhưng sau đó cả hai đều chết non. Bởi vậy cho nên từ đó về sau, Bắc Đường Hoan không lập hoàng trừ nữa, có thể ông ta lo sợ làm điều đó quá sớm, sẽ mang tới bất hạnh cho con mình.
Tư Mã Lam vuốt râu, cười nói:
- Đúng là như vậy. Tuy Bắc Đường Hoan chú ý đến Bắc Đường Phong, nhưng từ đầu đến cuối cũng không lập hắn làm thái tử, chính điều này khiến các hoàng tử khác ngấp nghé hy vọng. Trong số mấy người con của Bắc Dường Hoan, Ngũ hoàng tử Bắc Đường Chiêu và Lục hoàng tử Bắc Đường Hạo coi như có chút tài cán. Hơn nữa, hai người này cũng đều là trọng thần của Bắc Hán, thử hỏi làm sao những người thuộc phe phái của hai người, lại không muốn hoàng tử có quan hệ máu mủ với bản thân mình được kế vị?
- Do Bắc Đường Hoan đột ngột băng hà, các hoàng tử cũng là trọng thần của Bắc Hán bắt đầu tranh đấu với nhau.
Tề Ninh thản nhiên mỉm cười:
- Quốc công, ta nghe nói Mục Vân Hầu Bắc Đường Huyễn Dạ của Bắc Hán có địa vị rất cao ở Bắc Hán, lai lịch cũng rất cao, nhưng lại là một vị đại tông sư. Bắc Hán sinh nội loạn, tại sao người này không ra mặt can thiệp? Chẳng lẽ hắn trơ mắt nhìn Hán quốc rơi vào nội loạn sao?
- Bắc Đường Huyễn Da…!
Tư Mã Lam khẽ lẩm bẩm, rồi rất thong thả nói:
- Người này rốt cuộc còn sống hay đã chết, vãn còn chưa biết, ít ra mấy năm gần đây, hoàn toàn không có tin tức về hắn, có lời đồn Bắc Đường Huyễn Dạ đã chết từ lâu rồi.
(1) Thoại ngữ quyền: quyền lên tiếng nhằm gây ảnh hưởng đối với một quyết định hoặc làm ra một quyết định.

Bạn cần đăng nhập để bình luận