Cẩm Y Xuân Thu

Chương 475: Khuê Mộc Lang

Lục Thương Hạc nói với giọng ân cần:
- Tiêu Dao, nếu không được, ta sẽ lên núi cùng với Tiểu Hầu gia, còn đệ thì về trang trước. Trong trang có đại phu, nhờ người xem giúp đi.
Hướng Bách Ảnh cười nói:
- Đại ca không cần lo lắng, đừng vì ta mà mất hứng.
Không nói nhiều nữa, y quay người xuống núi.
Lục Thương Hạc cau mày, nói:
- Nội lực Tiêu Dao thâm hậu, tửu lượng cũng không yếu, sao lại thấy khó chịu trong người?
- Lục Trang chủ, Hướng Bang chủ ngày nào cũng bận trăm công nghìn việc. Dạo gần đây người lại phải bôn ba mệt nhọc, lúc nào cũng căng cứng như dây cung. Trở lại sơn trang Ảnh Hạc, cũng như trở về nhà, tâm tình kích động, lại thêm việc được thư giãn nghỉ ngơi, có lẽ vì thế nên cảm thấy khó chịu.
Tề Ninh cười nói:
- Người bận bịu đã quen đột nhiên lại được rảnh rỗi sẽ thấy bứt rứt.
Lục Thương Hạc cười ha ha, nói:
- Tiểu Hầu gia nói chí phải. Tiêu Dao là người khỏe mạnh, sẽ không có vấn đề gì đâu.
Y giơ tay lên, nói:
- Hầu gia, chúng ta lên núi săn lợn rừng nào.
Đoàn người đi sâu vào trong núi.
Tề Ninh có chút nghi hoặc trong lòng.
Hắn tin tưởng với võ công của Hướng Bách Ảnh, dù khó chịu trong người mà vận khí điều dưỡng thì cũng khôi phục nhanh thôi. Vừa rồi Hướng Bách Ảnh nháy mắt với hắn một cái, ý muốn hắn lên núi cùng Lục Thương Hạc. Hướng Bách Ảnh tự bảo rằng trong người khó chịu muốn xuống núi nghỉ ngơi trước, rõ ràng chỉ lấy cớ mà thôi.
Hướng Bách Ảnh và Lục Thương Hạc là huynh đệ kết nghĩa, sao y lại muốn mượn cớ rời đi? Y muốn đi đâu?
Tề Ninh trăm mối nghi ngờ, rối rắm không thể giải thích.
Sau khi họ đi sâu vào núi, số lượng con mồi quả nhiên nhiều hơn. Họ khá may mắn, đụng độ một con lợn rừng. Hiển nhiên là Lục Thương Hạc thường xuyên đi săn, tập mãi thành thói quen, chỉ huy mọi người bắn chết chú lợn.
Đến khi hoàng hôn buông xuống, chẳng những săn được một con lợn rừng, họ còn săn được nhiều con mồi khác. Hai tráng hán khênh con lợn rừng, mọi người đều cầm theo con mồi của mình, thu hoạch cũng khá.
Khi xuống núi, họ không thấy bóng dáng Hướng Bách Ảnh, biết Hướng Bách Ảnh chắc đã trở về trang rồi. Lúc đoàn người về tới sơn trang Ảnh Hạc, trời vẫn chưa tắt nắng.
Họ vừa bước vào trang đã thấy Lục Thăng ra đón. Lục Thương Hạc cho người đem mồi săn được đi xử lý trước, rồi mới hỏi Lục Thăng:
- Sức khỏe Tiêu Dao thế nào rồi?
Đã gặp đại phu chưa?
Lục Thăng bẩm:
- Thưa Trang chủ, Tiểu Hầu gia, Hướng Bang chủ đã đi rồi ạ. Ngài ấy đã đi được hơn một canh giờ.
Lục Thương Hạc khẽ giật mình.
Tề Ninh cũng cả kinh. Lục Thăng lấy ra hai phong thư được cất trong ngực áo, dâng lên và bẩm:
- Thưa Trang chủ, Tiểu Hầu gia, đây là thư Hướng Bang chủ để lại, Bang chủ dặn ta chờ các ngài trở về thì đưa cho các ngài.
Chợt lão vỗ đầu mình, thốt lên:
- Đúng rồi! Còn một vị huynh đệ Cái Bang đang đợi.
Lão nói rồi vội chạy đi gọi.
Tề Ninh nhận bức thư của mình, mở ra đọc lướt. Trong thư chỉ có một hàng chữ như gà bới thóc:
“Có việc gấp, gặp lại ở Kinh Thành”. Thư không có cả lạc khoản.
Nét chữ viết ngoáy, hiển nhiên người viết thư đang rất vội.
Lục Thương Hạc xem thư, nhíu mày nói:
- Tiêu Dao làm cái gì vậy? Đi mà không chào ta một tiếng. Chuyện có gấp bằng trời cũng không đến mức phải vội vã quá như thế chứ?
Trông y không được vui cho lắm.
Bấy giờ Lục Thăng dẫn một tên ăn mày quần áo rách bươm tới. Ăn mày tay cầm gậy gỗ, tiến lên chắp tay, nói:
- Hầu gia, Trang chủ, tiểu nhân là Ngô Nghị của phân đà Khuê Mộc Lang!
-Trang chủ, vị huynh đệ gọi là Ngô Nghị này đưa tới một phong thư. Hướng Bang chủ xem thư xong thì để lại thư, vội vã đi ngay.
Lục Thăng nói:
- Bang chủ không kịp chào phu nhân luôn.
Sắc mặt Lục Thương Hạc nghiêm nghị, hỏi:
- Ngô Nghị huynh đệ, có chuyện gì mà gấp vậy, khiến Bang chủ của các ngươi phải vội vã đi ngay?
- Lục Trang chủ, tiểu nhân vâng theo lời căn dặn của Bạch Hổ trưởng lão, ra roi thúc ngựa đưa thư đến. – Ngô Nghị đáp. – Trong bang xảy ra chuyện lớn, Bạch Hổ trưởng lão không quyết định được, biết Bang chủ ở sơn trang Lạc Ảnh nên ra lệnh cho tiểu nhân tới bẩm báo.
- Chuyện lớn?
Lục Thương Hạc rất bất mãn:
- Trời sập xuống hả?
Ngô Nghị vội đáp:
- Tiểu nhân chỉ đưa tin tới, chuyện lớn trong bang, tiểu nhân không dám hỏi nhiều.
Tề Ninh cũng nhíu mày. Hắn cảm thấy chuyện hôm nay rất quái lạ.
Hướng Bách Ảnh đi săn nhưng tới nửa đường lại kiếm cớ trở về, giờ lại nhận được một bức thư khẩn phải đi ngay lập tức. Tề Ninh không biết đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là Hướng Bách Ảnh cố ý sắp xếp như thế?
Nhưng mục đích Hướng Bách Ảnh sắp xếp như thế là gì?
Hắn vào sơn trang Ảnh Hạc là vì nể mặt Hướng Bách Ảnh. Giờ thì tốt rồi, chính chủ đã đi, mình còn lý do gì để ở lại nơi đây?
- Làm phiền Ngô Nghị huynh đệ rồi.
Ngô Nghị chẳng qua chỉ là một đệ tử nho nhỏ trong Cái Bang, dĩ nhiên không thể so sánh với địa vị của nhân vật lãnh tụ của giang hồ Tây Xuyên như Lục Thương Hạc.
Nhưng Lục Thương Hạc không hề tỏ thái độ kẻ cả, căn dặn:
- Lục Thăng, chuẩn bị chỗ nghỉ cho Ngô Nghị huynh đệ, đêm nay…
Không đợi Lục Thương Hạc nói xong, Ngô Nghị đã cất lời:
- Lục Trang chủ, tiểu nhân ở lại là để giải thích mọi việc. Giờ mọi người đã trở về, những điều cần nói tiểu nhân cũng đã nói xong, phải trở về phân đà ngay ạ.
Lục Thương Hạc cười, nói rằng:
- Không phải lo bị Bang chủ của các ngươi trách cứ, trời sắp tối rồi, nghỉ ngơi ở đây một đêm đi.
- Thịnh tình của Lục Trang chủ, tiểu nhân xin ghi nhớ.
Ngô Nghị nhanh miệng đáp lại:
- Trong bang xảy ra chuyện lớn, mặc dù địa vị tiểu nhân thấp kém, nhưng nếu có thể giúp được cho bang bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào, tiểu nhân cũng cố gắng hoàn thành.
Gã chắp tay, nói:
- Tiểu nhân cáo lui.
- Đã thế thì Lục mỗ không ép ngươi ở lại nữa.
Lục Thương Hạc nói:
- Lục Thăng, đi chuẩn bị ít bạc cho Ngô huynh đệ mang đi.
Ngô Nghị vội đáp:
- Không dám không dám.
- Ngô Nghị huynh đệ đừng khách khí. Lại nói, Cái Bang bốn bể là nhà, vào nhà mà không nhận thì không hợp quy củ.
Lục Thương Hạc cười ha hả, y nói thế rồi ra hiệu cho Lục Thăng đi lấy bạc. Ngô Nghị đành chắp tay, nói:
- Tiểu nhân cảm ơn Lục Trang chủ.
Lúc bấy giờ Lục Thương Hạc mới nhìn sang Tề Ninh, cau mày hỏi:
- Cái Bang xảy ra chuyện lớn, là chuyện lớn gì? Cái Bang là bang phái lớn nhất trên giang hồ, phóng mắt khắp thiên hạ, ai dám trêu chọc vào Cái Bang?
Tề Ninh cũng cảm thấy khó hiểu, cười đáp:
- Lục Trang chủ, nếu Cái Bang gặp chuyện thật thì ta cũng muốn đi xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ngô Nghị, bản hầu đi cùng ngươi.
Lục Thương hạc vội vàng la lên:
- Tiểu Hầu gia, lẽ nào người cũng muốn đi?
- Trang chủ, nên ăn đã ăn, nên uống đã uống, còn có thể làm quen với bậc anh hùng hào kiệt như Trang chủ, chuyến đi này cũng coi như không tồi.
Tề Ninh cười mà rằng:
- Trang chủ người biết đó, ta còn phải trở về Kinh Thành phục mệnh với hoàng thượng, vừa khéo có Ngô Nghị, ta có thể đi cùng với hắn.
- Tiểu Hầu gia, chuyện này không được đâu.
Lục Thương Hạc nói ngay:
- Lẽ nào Tiêu Dao vừa đi, người liền không xem ta là bằng hữu nữa? Huống chi giờ trời đã tối, nếu người muốn đi, mai ta sẽ tự mình tiễn người đi Thành Đô.
Tề Ninh cười, lắc đầu và đáp:
- Trang chủ khách khí quá. Đã kết bạn, ngày sau khó tránh khỏi việc thường xuyên đến quấy rầy người.
Đừng quan tâm tới một hai ngày này. Đổi lại nếu sau này Lục Trang chủ vào Kinh, nhất định phải tới phủ Cẩm Y Hầu của ta làm khách.
Lục Thương Hạc thở dài, nói:
- Lục mỗ hổ thẹn, chiêu đãi không chu đáo. Nhưng ngày sau có vào Kinh nhất định sẽ bái phỏng Hầu gia.
Lục Thăng mang tới ít bạc. Lục Thương Hạc lại nói:
- Lấy bộ “Thiên Hà Đồ” mà ta cất ra đây.
Y nói với Tề Ninh:
- Lục mỗ biết Hầu gia xuất thân phú quý, tất nhiên không để vàng bạc tiền tài vào mắt. Trong trang của ta cũng không có gì có thể làm quà, chỉ có một bộ danh họa cất giữ nhiều năm, Hầu gia hãy mang về để thưởng thức lúc nhàn rỗi.
Tề Ninh vội nói:
- Trang chủ, nếu người làm thế, sau này ta không dám bước vào sơn trang Ảnh Hạc này nữa. Kết giao giữa quân tử nhạt như nước, nếu khách khí như vậy, sẽ trở nên xa cách.
Lục Thương Hạc khẽ giật mình.
Chợt y cười, nói:
- Tiểu Hầu gia quả nhiên hào khí ngút trời. Vậy Lục mỗ không làm theo khuôn sáo cũ nữa.
Hoàng hôn rực đỏ. Lục Thương Hạc tiễn Tề Ninh mấy dặm đường.
Tề Ninh chắp tay, nói:
-Mời Trang chủ trở về, lần sau có thời gian chúng ta lại tụ họp.
Lục Thương Hạc xuống ngựa, chắp tay mà nói:
- Hầu gia khăng khăng không muốn có người theo hộ tống, Lục mỗ không cưỡng cầu. Chúc Hầu gia thuận buồm xuôi gió, người phải bảo trọng nhé.
Tề Ninh cũng chắp tay trả lễ, rồi hắn và Ngô Nghị thúc ngựa lên đường.
Hai người một đường thẳng tiến về Thành Đô. Ngựa phi hơn mười dặm, bỗng Tề Ninh dần giảm tốc độ ngựa. Ngô Nghị cũng dừng ngựa lại, hỏi:
- Hầu gia có chuyện gì không?
- Ngô Nghị, ngươi là đệ tử Cái Bang thuộc phân đà Khuê Mộc Lang?
Tề Ninh nở nụ cười sâu xa, hỏi:
- Sao Bạch Hổ trưởng lão biết Hướng Bang chủ ở sơn trang Ảnh Hạc?
- Tiểu nhân không biết, tiểu nhân chỉ nghe lệnh trưởng lão đến sơn trang Ảnh Hạc một chuyến thôi.
Ngô Nghị đáp ngay.
Tề Ninh như có điều suy nghĩ, bụng nghĩ không mấy người biết chuyện hắn và Hướng Bách Ảnh đến thăm sơn trang Ảnh Hạc. Lúc Lục Thương Hạc cưỡi ngựa đuổi theo, Bạch Hổ trưởng lão không có mặt ở đó, sao y biết Hướng Bách Ảnh sẽ ở sơn trang Ảnh Hạc? Chẳng lẽ chuyện này là do Hướng Bách Ảnh âm thầm sắp đặt, trước đó y đã nói với Bạch Hổ trưởng lão rằng sẽ đến sơn trang Ảnh Hạc?
Tại sao Hướng Bách Ảnh lại sắp đặt như thế?
Sắc trời đã tối hẳn. Họ trông thấy phía trước có ánh đèn, đến gần mới nhận ra đó là một khách điếm ở ven đường. Đất đai Tây Xuyên rộng lớn, dân cư không thể tính là nhiều, có nhiều vùng đất hoang vắng, nhưng dọc đường đến phủ Thành Đô luôn có khách điếm cung cấp nơi nghỉ chân cho khách đi đường.
- Phân đà Khuê Mộc Lang ở đâu?
Tề Ninh xuống ngực, hỏi Ngô Nghị kia:
- Chẳng lẽ là ở phủ Thành Đô?
- Cái này…
Ngô Nghị hơi ngơ ngác, nhưng gã nhanh chóng nở nụ cười, đáp rằng:
- Ở ngay cạnh phủ Thành Đô. Hầu gia cũng muốn đến phân đà Khuê Mộc Lang sao?
- Lẽ nào không tiện?
Tề Ninh hỏi:
- Bang chủ các ngươi đã hứa cùng vào Kinh với ta, giờ có chuyện đột xuất, ta phải hỏi Bang chủ có còn muốn vào Kinh cùng ta không.
- E là Bang chủ không đi được.
Ngô Nghị đáp:
- Hầu gia, Cái Bang chúng tôi đều là ăn mày, có nhiều bất tiện. Chi bằng tiểu nhân đưa Hầu gia đến Thành Đô trước, rồi trở về bẩm báo cho Bang chủ. Nếu Bang chủ muốn vào Kinh, tự người sẽ sai người bẩm báo cho Hầu gia.
- Ồ?
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Ngươi có thể làm chủ cho Bang chủ của các ngươi?
Ngô Nghị khẽ giật mình, vội nói:
- Không dám, không dám.
Vào khách điếm, họ gọi vài món cơm canh. Tề Ninh trầm tư xem có nên đi phân đà Khuê Mộc Lang ngay trong đêm không, Ngô Nghị lại tìm chủ khách điếm hỏi thức ăn cho ngựa rồi đi ra chỗ buộc ngựa.
Rượu và thức ăn đã mang lên, nhưng Ngô Nghị kia vẫn chưa trở về. Tề Ninh đành bước ra cửa.
Hắn thấy hai con ngựa còn buộc bên ngoài, thức ăn ngựa bị vứt một bên, còn Ngô Nghị thì không thấy đâu.
Tề Ninh lập tức cảm thấy trong chuyện này có chỗ không hợp lý.
Hắn tìm kiếm từ trước ra sau khách điếm một lượt. Ngô Nghị kia quả nhiên không cánh mà bay, không thấy bóng dáng.
Thank You to Phương Linh For This Useful

Sắc trời đã tối, Ngô Nghị lại đột nhiên mất tung tích, Tề Ninh cảm thấy thắc mắc, mà nghĩ lại liền cảm thấy chuyện hôm nay rất quái dị.
Trước đây hắn cảm thấy Hướng Bách Ảnh đột nhiên rời đi hơi kỳ quái, nhưng nghĩ tới lúc ở Bạch Mã Sơn, Hướng Bách Ảnh chủ động lấy cớ rời đi, liền cảm thấy những chuyện này có lẽ đều là Hướng Bách Ảnh sắp xếp. Lúc này hắn nhớ tới, nếu như Cái Bang thực sự xảy ra chuyện lớn, cần Hướng Bách Ảnh nhanh chóng chạy tới, cũng không có khả năng chỉ phái một đệ tử Cái Bang nho nhỏ tới được.
Cái Bang Tây Phương Thất Túc, có bảy phân đà lớn, Bạch Hổ Trưởng lão thống lĩnh bảy đại phân đà, dù cho bản thân không rảnh, cũng nên phái một Đà chủ tới.
Bang chủ Cái Bang xưa nay đều là Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, khó kiếm tung tích. Trưởng lão và Đà chủ Cái Bang biết tung tích của Bang chủ thì thôi, đệ tử bình thường sẽ rất khó biết được tung tích của Bang chủ hiện giờ.
Ngô Nghị đột nhiên mất tích, đương nhiên rất kỳ quặc, vừa rồi chung quanh không có người ngoài, đương nhiên Ngô Nghị không thể bị người khác mang đi, hẳn là tự mình lén chạy đi.
Nếu như gã là đệ tử Cái Bang, vì sao lại nửa đường đột nhiên chạy đi?
Tề Ninh hơi trầm ngâm, cũng không do dự, cởi dây cương, xoay người lên ngựa trở về sơn trang Ảnh Hạc. Hắn không biết Phân đà Khuê Mộc Lang của Cái Bang này rốt cuộc ở nơi nào, mà Lục Thương Hạc chính là cường hào Tây Xuyên, đương nhiên quen thuộc Cái Bang.
Thớt ngựa lao vùn vụt, đi chưa đến năm sáu dặm đường, Tề Ninh bỗng nhiên cảm thấy thân thể trầm xuống, tuấn mã hắn cưỡi ngã quỵ về phía trước. Tề Ninh giật nảy mình, đạp hai chân một cách tự nhiên, toàn thân bay lên, liền thấy tuấn mã ngã ngửa trên mặt đất. Tề Ninh rơi xuống đất, cho rằng tuấn mã bị thừng gạt ngựa ngăn cản, dưới ánh trăng lại không thấy thừng gạt ngựa, chỉ thấy con tuấn mã kia giãy dụa trên mặt đất, miệng phun bọt mép ra ngoài.
Đây là ngựa của Thần Hầu Phủ, to lớn chân dài, sức chịu đựng cực mạnh, tuyệt đối không đến mức chạy chút đường đã mệt mỏi tới như vậy, hắn liền thấy con tuấn mã kia giãy dụa vài cái liền không động đậy nữa. Tề Ninh tiến lên xem xét cẩn thận, mới phát hiện tuấn mã đã sùi bọt mép chết. Hắn dùng tay kéo mí mắt ngựa, phát hiện màu đen trong mắt ngựa.
Tề Ninh cảm thấy run lên, lúc này đã hiểu được, ngựa này không phải mệt mỏi mà chết, mà là trúng độc bỏ mình.
Tề Ninh nhíu mày, hơi suy nghĩ, trong lòng hiểu được, ngựa bị trúng độc, nhất định là Ngô Nghị kia làm, người này chẳng những thừa cơ chạy đi, trước khi đi còn hạ độc ngựa.
Gió đêm lao xao, xung quanh hoang vu, không có dấu người. Tề Ninh ngẩng đầu nhìn trăng trên trời, ánh trăng sáng tỏ, nơi này cách Ảnh Hạc sơn trang mấy chục dặm đường, đến phủ thành Thành Đô còn xa hơn. Trong lòng Tề Ninh biết, mục đích Ngô Nghị hạ độc, đương nhiên là muốn làm chậm trễ thời gian của hắn.
Gã kéo dài thời gian của hắn, là vì mục đích gì?
Nghĩ tới thân phận khả nghi của Ngô Nghị này, Tề Ninh lập tức lo lắng cho Hướng Bách Ảnh, lòng người hiểm ác, không biết trong này có bẫy gì?
Hắn hơi trầm ngâm, cũng không do dự, thuận theo con đường trở lại Ảnh Hạc sơn trang. Thể lực của hắn cực kỳ dồi dào, đi đường không ngừng với tốc độ nhanh như bay.
Chẳng qua đi hơn mười dặm, chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên, Tề Ninh lập tức lánh mình trốn trong bụi cỏ ven đường, nhờ ánh trăng hắn thấy phía trước xuất hiện hơn mười kỵ sĩ. Nhóm người này đều mặc áo đen che mặt, còn chưa tới gần, đã thấy người dẫn đường ghìm chặt ngựa, trầm giọng nói:
- Ký hiệu ở nơi này.
Gã kéo dây cương, chạy qua một con đường mòn bên cạnh.
Tiếng vó ngựa từ gần tới xa, nhanh chóng không còn tiếng động.
Tề Ninh thấy nhóm người này che mặt, đằng đằng sát khí, trong lòng biết không phải kẻ lương thiện.
Hắn đang suy nghĩ, lại nghe được tiếng vó ngựa vang lên, thấy dưới ánh trăng lại có ba con khoái mã lao vụt tới. Ánh mắt Tề Ninh sắc bén, nhìn thấy người tới, cảm thấy run lên, hắn vừa nhìn liền nhận ra, trong ba kỵ sĩ có hai người quen, một người là Nhị Hồ Lão Quái Không Sơn Huyền, một người khác ngồi trên lưng ngựa giống như con khỉ, chính là Chu Nho Bạch Hầu Tử.
vài ngày trước Hai người này đi theo Hoa Tưởng Dung cùng nhau chui vào Thiên Vụ Lĩnh, muốn trộm vật trong quan tài băng, sau đó thừa dịp hai đại cao thủ quyết đấu mà đào tẩu. Tề Ninh cũng không biết họ sống chết thế nào, không nghĩ tới lại nhìn thấy hai người này ở nơi hoang vu dã ngoại thế này.
Trong ba kỵ sĩ, một người khác mặc kình y màu xám, cũng che mặt, nhìn không rõ gương mặt.
Ba kỵ sĩ tới chỗ đường nhỏ, cũng không dừng lại, quay đầu ngựa đi về phía đường mòn kia.
Hai nhóm người liên tục tiến vào con đường nhỏ kia, trong lòng Tề Ninh biết chắc chắn có chuyện, nếu chỉ là đám người áo đen kia, Tề Ninh cũng sẽ không để ý nhiều, thế nhưng đám người Không Sơn Huyền đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có chuyện lạ, hắn cũng không do dự, đi ra từ trong bụi cỏ, bám theo con đường nhỏ kia.
Đi theo con đường nhỏ khoảng bảy tám dặm đường, phía trước lại xuất hiện một mảnh rừng tùng nhỏ, cũng không thấy tung tích đám người kia. Tề Ninh xuyên qua rừng cây nhỏ, bóng núi thấp thoáng trước mặt, là một vùng thung lũng. Hắn đang suy nghĩ đám người kia đến nơi nào, chợt nghe tiếng kêu thảm thiết vọng tới, Tề Ninh vội vàng bước nhanh theo tiếng kêu, nghe được tiếng đánh nhau, xích lại gần, ẩn thân sau một tảng đá lớn, vươn đầu thăm dò.
Ánh trăng sáng tỏ, chỉ thấy trong sơn cốc có hơn hai mươi bóng người, cao thấp béo gầy khác nhau cùng một đám ngựa tứ tán chung quanh. Có thể thấy thấp thoáng ba bốn cỗ thi thể nằm trên mặt đất, nghe được có một tiếng hét thảm, lại nhìn thấy một bóng người từ trên không bay ra ngoài, lập tức rơi rầm xuống đất. Đám người vội vàng tản ra, cũng không tới gần người kia, người này giãy dụa vài lần trên mặt đất liền không động đậy nữa.
Tề Ninh bị ngựa và bóng người ngăn cản ánh mắt, trong lúc nhất thời cũng nhìn không ra bên kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đang lúc nghi hoặc lại nghe một người lớn tiếng nói:
- Mọi người tạm dừng động thủ, vây quanh hắn là được, dược tính của hắn đã đến giờ rồi, dù thế nào cũng trốn không thoát.
Tề Ninh nghe được lời người này, mơ hồ hiểu được, dường như họ đang truy giết một người.
Những người này rõ ràng là đám người áo đen bịt mặt nhìn thấy trước đó, loáng thoáng nhìn thấy bóng người Không Sơn Huyền và Bạch Hầu Tử, chỉ là hai người này đứng ở góc, kéo một khoảng cách với đám người áo đen kia.
- Nghe đồn Hướng Bang chủ võ công cao tuyệt, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Chỉ có một người cười vang nói:
- Những huynh đệ chúng ta thân thủ coi như không yếu, nếu ở trên giang hồ, khai tông lập phái không phải việc khó, thế nhưng chốc lát Hướng Bang chủ đã đả thương mấy vị huynh đệ chúng ta, họ chết trong tay Hướng Bang chủ, cũng coi như chuyện may mắn.
Tề Ninh nghe được ba chữ ‘Hướng Bang chủ’, giật nảy cả mình, hóa ra đám người này đang đuổi giết Hướng Bách Ảnh.
- Hướng Bang chủ, ngài cũng biết, Cái Bang các ngài chính là thiên hạ đệ nhất bang, hôm nay chúng ta đắc tội Hướng Bang chủ, chính là đắc tội Cái Bang rồi.
Người kia tiếp tục nói:
- Thiên hạ hiện giờ, dám đối địch Cái Bang, không thể nghi ngờ là tự tìm đường chết, cho nên các huynh đệ đã ra tay, hôm nay sẽ không để Hướng Bang chủ còn sống rời đi, nếu không chúng ta không ai có thể sống sót được.
- Không sai, Hướng Bang chủ, mặc dù chúng ta muốn giết ngài, nhưng trong lòng cũng coi như kính trọng ngài.
Lại một người khác nói:
- Nội lực của ngài còn lại không bao nhiêu, sẽ nhanh chóng không điều động được chút nội lực nào, so với vùng vẫy giãy chết, còn không bằng tự vẫn như một người đàn ông. Chúng ta hứa với ngài, sau khi ngài tự vẫn, chúng ta sẽ an táng ngài thực chu đáo, tuyệt đối sẽ không khinh mạn.
Tề Ninh suy nghĩ thực nhanh, thầm nghĩ tại sao Hướng Bách Ảnh lại bị đám người này truy sát tới tận đây?
Sau khi Hướng Bách Ảnh rời khỏi Bạch Mã Sơn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đám người này rốt cuộc có lai lịch gì? Đám người Không Sơn Huyền xuất hiện ở đây, đám người này đương nhiên cùng một đám với mấy người Không Sơn Huyền, vì sao họ muốn động thủ với Bang chủ Cái Bang?
Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang, ngay cả Thần Hầu Phủ cũng vô cùng kiêng kị Cái Bang. Hướng Bách Ảnh thân là Bang chủ Cái Bang, địa vị trên giang hồ không gì sánh kịp, đám người này truy sát Bang chủ Cái Bang, quả nhiên là ăn tim hùm gan báo.
hiển nhiên Những người này cũng hiểu được, đắc tội Cái Bang, hậu quả khó mà lường được, cho nên tối nay truy sát Hướng Bách Ảnh, mang theo ý chắc chắn phải giết, nếu không để Hướng Bách Ảnh thoát thân, với thực lực của Cái Bang, thân phận của nhóm người này có thần bí, cuối cùng Cái Bang cũng có thể tra ra được chút manh mối, đến lúc đó, đám người này chắc chắn gặp nạn.
Lúc này hắn bị người khác ngăn cản ánh mắt, nhìn không rõ tình trạng của Hướng Bách Ảnh rốt cuộc thế nào, đám người này tay cầm binh khí, cũng không tùy tiện tiến lên, chỉ đi thành vòng tròn.
Chung quanh hoàn toàn yên lặng, lại qua một lát, chợt nghe một tiếng quát chói tai, chợt thấy hai bóng người đột nhiên xông tới, nhanh chóng nghe được một hồi tiếng đánh nhau truyền đến, không lâu lắm liền nghe có người kêu lên:
- Hắn không được rồi, hắn không được rồi… !
Tề Ninh cả kinh, biết lúc này Hướng Bách Ảnh đã rơi vào tuyệt cảnh, chợt nghe một tiếng hét thảm, đám người này không kìm được lui về phía sau một chút, lúc này vừa vặn lộ ra một cái khe, Tề Ninh xuyên qua khe hở nhìn thấy trong đám người, một bóng người loạng choạng, tay cầm một đao chỉ phía trước, chính là Hướng Bách Ảnh.
Hướng Bách Ảnh nhìn qua dường như uống say, bước chân lảo đảo, dường như lúc nào cũng có thể đổ xuống.
Bên chân Hướng Bách Ảnh, hai cỗ thi thể nằm đó, hiển nhiên bị Hướng Bách Ảnh giết chết.
Chợt thấy Hướng Bách Ảnh lui về phía sau hai bước, đột nhiên ngã xuống mặt đất, dường như muốn cố gắng, nhưng căn bản không dậy nổi. Tề Ninh nghe được ngôn ngữ của những người này, biết Hướng Bách Ảnh không phải say rượu, mà là dược tính phát tác.
Hắn kinh hãi, Hướng Bách Ảnh có võ công cao cường, kinh nghiệm giang hồ phong phú, lúc trước đối chọi với Độc Vương Cửu Khê, ngay cả Độc Vương Cửu Khê Thu Thiên Dịch cũng không thể dụng độc với Hướng Bách Ảnh, độc mà Hướng Bách Ảnh trúng phải rốt cuộc từ đâu mà đến?
Khi Hướng Bách Ảnh co quắp ngồi xuống, chung quanh đầu tiên yên lặng một hồi, rất nhanh liền có một tràng cười vang, có người cười nói:
- Hướng Bang chủ, chúng ta vừa khuyên ngài tự vẫn, ngài không nghe lời, hiện giờ muốn tự vẫn, cũng không còn cơ hội cho ngài rồi, hiện giờ ngài đừng nói giết người, ngay cả giết mình cũng không xong rồi.
- Mọi người đừng cướp đoạt.
Lại một giọng cười nói:
- Mỗi người một đao, ai cũng không thiếu, công lao này, mọi người cùng tiếp nhận.
Trong lúc nói chuyện, đám người lúc đầu lui lại, lúc này tay đều cầm binh khí, từng bước hướng về phía Hướng Bách Ảnh, vòng tròn kia ngày càng nhỏ lại. Trong lòng Tề Ninh biết mạng sống của Hướng Bách Ảnh như treo trên sợi tóc, nếu hắn hiện thân cứu giúp, bản thân cũng rơi vào tuyệt cảnh, thế nhưng trơ mắt nhìn Hướng Bách Ảnh bị người khác làm hại, hắn lại thờ ơ, điều này vạn lần không thể được. Hắn cắn răng một cái, đi ra từ sau tảng đá, cười lạnh nói:
- Lấy nhiều lấn ít, quả thực không biết xấu hổ, lão tử sẽ không để cho các ngươi làm càn.
Sau tiếng nói, đám người kia lập tức giật mình, hơn mười đôi mắt đều nhìn về phía Tề Ninh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận