Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1471: Nuôi hổ gây họa

Không Tàng đại sư thần sắc bình thản. Địa Tạng rốt cuộc nói:
- Mấy năm nay, mỗi năm ta có thể gặp được Ách Nô ba lần, ngươi nói hơi thở của hắn vẫn còn, đương nhiên là không sai.
Không Tàng đại sư chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật. Mộ thí chủ, lão tăng đáp ứng ngươi, sẽ hoàn thành tâm nguyện giúp ngươi. Hiện giờ nguyện vọng của ngươi đã đạt được, lão tăng không còn cầu mong gì khác, chỉ mong ngươi có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn.
Địa Tạng nói:
- Ta đương nhiên sẽ không nuốt lời. Chẳng qua ta muốn thấy được Ách Nô tỉnh lại, mới có thể tự phế võ công.
- Mộ thí chủ, ước định năm đó không phải như vậy.
Trác Thanh Dương thở dài:
- Năm đó đã nói rõ, thời điểm những Đại Tông Sư kia không còn nữa, ngươi sẽ phế bỏ võ công quy y Phật môn. Năm đó đại sư cũng đáp ứng, sẽ lấy được Huyền Vũ Đan giúp ngươi. Chẳng qua Huyền Vũ Đan có thể khiến Ách Nô tỉnh lại hay không, ai cũng không thể cam đoan, chúng ta cũng chỉ có thể nỗ lực hết sức.
Địa Tạng thản nhiên nói:
- Vừa rồi ngươi còn nói, Huyền Vũ Đan thần hiệu kinh người, chắc chắn có thể cứu Ách Nô.
Trác Thanh Dương gật đầu nói:
- Ta đã nói như thế, nhưng cũng chỉ là phán đoán như thế. Mặc dù Huyền Vũ Đan này vẫn luôn có truyền thuyết, nhưng chúng ta chưa ai tận mắt chứng kiến sự linh diệu của Huyền Vũ Đan. Ngoài ra cũng không người nào biết được sau khi sử dụng Huyền Vũ Đan có lập tức phát huy dược hiệu hay không. Có lẽ sau khi dùng qua, ba năm ngày sau mới có thể tỉnh dậy, cũng có thể tầm ba năm tháng, chúng ta cũng không thể xác định.
- Năm đó ta đáp ứng các ngươi, sau khi báo được thù lớn, đạt được Huyền Vũ Đan, ta sẽ tự phế võ công.
Địa Tạng nói:
- Thế nhưng nếu như các ngươi không cứu được Ách Nô trở về, những hứa hẹn này đương nhiên sẽ không tính toán.
Trác Thanh Dương nghiêm mặt nói:
- Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ muốn đổi ý hay sao?
Địa Tạng lắc đầu nói:
- Cũng không phải đổi ý. Các ngươi không cứu được Ách Nô, sẽ sẽ tự mình mang theo hắn tiếp tục cầu y hỏi thuốc, phế bỏ võ công thì có rất nhiều chuyện không tiện.
- Mộ thí chủ, ngươi đây là lật lọng.
Trác Thanh Dương thở dài:
- Ngươi đừng quên, sự sống chết của Ách Nô nằm trong tay chúng ta.
Địa Tạng thản nhiên nói:
- Ngươi đang uy hiếp ta sao?
Trác Thanh Dương lắc đầu nói:
- Ta đương nhiên không có ý đó, chẳng qua… !
Lời lão còn chưa dứt, đám người đã thấy Địa Tạng đột ngột mọc lên từ dưới đất, lập tức lướt về phía chiếc thuyền lớn kia giống như là sao chổi. Tất cả mọi người kinh hãi biến sắc. Không Tàng đại sự phóng người lên muốn cản đường Địa Tạng, lại nghe Địa Tạng lạnh lùng nói:
- Tránh ra!
Bà ta đánh một chưởng về phía Không Tàng.
Không Tàng hiểu được sự lợi hại của Địa Tạng, không dám đón đỡ, cảm thấy một luồng kình phong đánh tới, còn chưa kịp nghĩ nhiều, Địa Tạng đã lướt qua bên cạnh lão, cũng không dây dưa với lão.
Tốc độ của Địa Tạng cực nhanh, chớp mắt đã bay tới thuyền lớn. Trác Thanh Dương thất thanh nói:
- Không được!
Liền thấy Địa Tạng tiến vào buồng nhỏ trên thuyền, trong khoang thuyền nhất thời không có tiếng động. Trác Thanh Dương và Không Tàng liếc nhìn nhau, khuôn mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Tề Ninh đã tiến tới, trầm giọng hỏi:
- Trác tiên sinh, Ách Nô ở trên thuyền sao?
Trác Thanh Dương gật đầu, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc nói:
- Đại sư, chúng ta… !
Không chờ lão nói xong, Không Tàng đã ngắt lời:
- Nhân quả tuần hoàn, cuối cùng không gạt được.
Tề Ninh đã hiểu được chuyện gì, nhỏ giọng nói:
- Đại sư, chẳng lẽ… Ách Nô tiền bối đã qua đời rồi?
- Hơn mười năm trước, Hoài Nam Vương đưa Ách Nô tới Đại Quang Minh Tự.
Vẻ mặt Không Tàng nghiêm túc:
- Tình thế lúc ấy đã cực kỳ nghiêm trọng, bản thân Ách Nô bị trọng thương nhiều năm, mặc dù các loại dược vật khiến hắn giữ lại được khí tức, nhưng chỉ là một người chết vẫn còn sống. Vả lại rất nhiều dược vật tăng thêm thương thế của hắn, đã khiến kinh mạch của hắn hoàn toàn tổn hại. Lúc đưa hắn tới Đại Quang Minh Tự, chỉ còn lại một hơi cuối cùng.
Tề Ninh cau mày nói:
- Chẳng lẽ Ách Nô tiền bối đưa tới Đại Quang Minh Tự đã qua đời rồi?
Không Tàng lắc đầu nói:
- Lão tăng hợp sức của mấy người, dùng nội lực rót vào cơ thể Ách Nô, lại cho hắn ăn Niết Bàn Kim Đan, miễn cưỡng khiến hắn sống tiếp được, nhưng lại chống đỡ không được bao lâu.
Lão chắp tay trước ngực cười khổ nói:
- Trong lòng lão tăng còn suy nghĩ cá nhân, lúc ấy kế hoạch Phù Bình đã được tiến hành, lại biết được thân phận của Mộ thí chủ. Khi đó chúng ta đã biết, nếu không có sự giúp đỡ của Mộ thí chủ, kế hoạch Phù Bình sẽ không có cách nào thành công.
Trác Thanh Dương lại nghiêm nghị nói:
- Đại sư ngàn vạn lần không nên nói như vậy, ngài cũng không phải là suy nghĩ cá nhân, mà là trong lòng có thương sinh thiên hạ, chính là tâm địa của Bồ Tát.
- Ách Nô ở ở trong chùa chẳng qua hơn một năm, liền qua đời rồi.
Không Tàng bình tĩnh nói:
- Chúng ta lo lắng Mộ thí chủ biết được Ách Nô qua đời, sẽ rời khỏi kế hoạch Phù Bình. Rơi vào đường cùng, chúng ta chỉ có thể ra hạ sách, giấu diếm chân tướng Ách Nô qua đời.
- Vậy làm thế nào có thể giấu diếm được bà ấy?
Sắc mặt Tề Ninh ngày càng ngưng trọng:
- Hàng năm bà ta đều có thể nhìn thấy Ách Nô, chẳng lẽ không phát hiện?
Trác Thanh Dương thở dài:
- Chúng ta đều để nàng ta nhìn từ xa, chúng ta vẫn dùng dược vật duy trì di thể của Ách Nô, nhìn qua giống như còn sống. Nàng ta một lòng muốn cứu Ách Nô, cũng ký thác hi vọng trên người chúng ta, cho nên đại sư sắp xếp thế nào, nàng ta đều không dị nghị, vẫn luôn tuân theo.
Tề Ninh nói:
- Chẳng lẽ hai người không nghĩ tới chuyện này sớm muộn sẽ bị bà ta phát hiện?
- Chúng ta đã đâm lao thì phải theo lao.
Trác Thanh Dương nói:
- Nếu như thông báo Ách Nô qua đời, chúng ta thực sự không biết nàng ta sẽ làm ra chuyện gì. Lỡ như bởi vì nàng ta mà khiến cho kế hoạch Phù Bình bị bại lộ, như vậy hết thảy đều… !
Lão thở dài một tiếng bất đắc dĩ.
Lúc này Tề Ninh mới hiểu được, Không Tàng đại sư và Trác Thanh Dương từng muốn coi Địa Tạng như lợi khí, thế nhưng lợi khí này có thể đả thương kẻ địch, nếu sơ sẩy cũng có thể tổn thương chính mình.
- Chúng ta mời ngươi gia nhập kế hoạch Phù Bình ở Đại Quang Minh Tự, cũng không phải thực sự vì đối phó Đại Tông Sư khác.
Trác Thanh Dương nhỏ giọng cười khổ:
- Chúng ta chỉ lo lắng cục diện hiện giờ xuất hiện, lại không nghĩ tới cục diện này đã trở thành sự thật. Dựa theo suy nghĩ của chúng ta lúc ấy, cho dù Địa Tạng đối phó Đại Tông Sư bị thương nặng, chắc chắn cũng tổn thương cực lớn. Nếu như nàng ta xé bỏ hứa hẹn, chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào ngươi trợ giúp chúng ta diệt trừ nàng ta. Nhưng tình thế trước mắt còn nguy hiểm hơn kế hoạch của chúng ta.
Tề Ninh bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Hai người muốn ta gia nhập Phù Bình là để đối phó Địa Tạng sao?
Trác Thanh Dương khẽ gật đầu. Không Tàng lại chắp tay trước ngực không nói.
- Hai người nuôi một con mãnh hổ đối phó mãnh thú khác.
Tề Ninh thở dài:
- Thế nhưng cuối cùng, tự các người không khống chế nổi con mãnh hổ kia, đây thực sự là nuôi hổ gây họa.
Giờ phút này Bắc Đường Khánh cũng đi tới, chắp tay nói với Trác Thanh Dương:
- Tiên sinh!
Y lại chắp tay nói với Không Tàng:
- Đại sư!
Năm đó Bắc Đường Khánh lẩn vào đô thành Sở quốc, dưới sự giới thiệu của Tề Cảnh, bái Trác Thanh Dương làm thầy, Trác Thanh Dương quả thực là tiên sinh của y.
Trác Thanh Dương khẽ gật đầu nói:
- Ngươi cũng xuống núi à? Lúc trước chúng ta cũng đoán qua, đàn tiêu hợp tấu, Bắc Cung có thể thổi tiêu, nhưng không người nào có thể xứng đôi với hắn trong cầm kỹ, cũng chỉ ngươi xuống núi có lẽ có thể thành công.
Bắc Đường Khánh gật đầu, nhìn thuyền lớn vẫn không có động tĩnh, cau mày nói:
- Lợi khí mà tiên sinh nói, chính là người này sao?
- Thân phận của nàng ta quá đặc thù, năm đó lúc đạt thành hiệp nghị với chúng ta, chúng ta hứa hẹn với nàng ta, chỉ có ta và đại sư biết được thân phận của nàng ta, sẽ không nói cho người thứ ba.
Trác Thanh Dương đáp:
- Cho nên cũng không nói thân phận chân thực của nàng ta cho ngươi.
Bắc Đường Khánh thần sắc bình tĩnh nói:
- Tiên sinh làm như vậy đương nhiên là có đạo lý.
Lông mày y xiết chặt nói:
- Mặc dù loại bỏ đám người Mạc Lan Thương, thế nhưng mà… Võ công của Địa Tạng này cũng đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư, kế hoạch của chúng ta cũng không hoàn thành, mà lại… !
Y nhìn chung quanh một chút, cười khổ nói:
- Nếu như nàng ta thực sự xé bỏ ước hẹn, chúng ta có thể làm gì được nàng ta?
Không Tàng thở dài:
- Lão tăng chỉ có thể thuyết phục nàng bỏ đồ đao xuống, ngoại trừ cái đó, chỉ sợ… !
Đúng lúc này, lại nghe trong khoang thuyền phát ra tiếng hô quái lại, lập tức nghe được tiếng rầm rầm rầm vang lên, mấy bóng người phá đỉnh thuyền lớn mà ra, bay lên không trung. Đám người Tề Ninh giật nảy mình, nhìn thấy mấy bóng người kia đều mặc tăng y, nhìn qua chính là tăng lữ Đại Quang Minh Tự. Những người kia bay lên không trung, Tề Ninh cho rằng đều sẽ rơi vào trong nước, lại nghe mấy tiếng vang rầm rầm, mấy tăng lữ đang ở trên không lại vỡ vụn thành mành nhỏ giống như bom nổ, trong nháy mắt biến thành vụn thịt.
Xích Đan Mị và Hoa Tưởng Dung cách đó không xa mặc dù đều từng thấy qua việc đời, nhưng chưa từng thấy người sống sờ sờ bị xé thành mảnh vụn trong nháy mắt. Cảnh tượng này quả thực đáng sợ khác thường, họ cùng hô lên sợ hãi.
Những người khác đều thình lình biến sắc. Không Tàng đại sư hoảng sợ nói:
- Không tốt!
Hai chân lão đạp một cái, toàn thân bay thẳng qua thuyền lớn, nghiêm nghị nói:
- Đừng hạ độc thủ!
Lão còn chưa tới gần thuyền lớn, liến nghe tiếng vỡ vụn lốp bốp vang lên. Lần này không phải có người bay ra ngoài, mà là khoang thuyền kia chia năm xẻ bảy, ván gỗ nổ tung trong nháy mắt, chớp mắt buồng nhỏ trên thuyền đã không còn, thuyền lớn trống không bừa bộn. Mọi người lập tức nhìn thấy một thứ bay thẳng ra từ trên thuyền. Tề Ninh hiểu được, thứ kia hình vuông, giống như quan tài, nhưng toàn thân quan tài này trắng bệch, dường như được tạo thành bằng đá cẩm thạch.
Quan tài đá bay ra, thân hình Địa Tạng ở ngay bên cạnh quan tài đá kia.
Không Tàng đại sư đang bay vút qua thuyền lớn, đối diện với quan tài đá bay tới. Lão không né tránh, lại đưa tay nắm tới quan tài đá. Một tay Địa Tạng đặt lên một đầu khác của quan tài đá. Không Tàng đại sư còn chưa đụng vào quan tài đá, Địa Tạng đã dùng sức đẩy tới. Quan tài đá đụng thẳng tới Không Tàng, tốc độ cực nhanh, đâm thẳng vào người Không Tàng. Toàn thân Không Tàng giống như hòn đá bị đụng bay về phía sau. Sắc mặt Tề Ninh thay đổi, phi thân lên, dùng tay đỡ lấy người Không Tàng, ngay cả thân thể của hắn cũng khó ngăn cản thế tới, cùng Không Tàng bay về phía sau. Lúc rơi xuống đất, hai người lùi lại mấy bước mới đứng vững thân hình.
- Đại sư, ngài… ?
Tề Ninh còn chưa nói xong, Không Tàng oa một tiếng, đã phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên bị quan tài đá kia va chạm, đã tổn thương tới nội tạng.
Bắc Đường Khánh và Trác Thanh Dương đều kinh sợ biến sắc.
Võ công của Không Tàng đại sư ở đương thời cũng là cao thủ hàng đầu có thể đếm trên đầu ngón tay. Đưa mắt nhìn khắp võ lâm, cao thủ có thể đánh đồng với Địa Tạng cũng không có mấy người. Thế nhưng Địa Tạng vừa ra tay, Không Tàng thậm chí không có cách nào thoát khỏi quan tài đá va chạm. Có thể thấy được võ công Địa Tạng đáng sợ thế nào.
- Ầm!
Quan tài đá rơi trên bờ cát, Địa Tạng nhẹ nhàng rơi xuống, đứng bên quan tài đá. Dung nhan của bà ta diễm lệ, dáng người nở nàng, nhưng giờ phút này khuôn mặt xinh đẹp kia lại phủ kín sương lạnh, nhìn chằm chằm Không Tàng, giọng nói lạnh lùng:
- Các ngươi vẫn luôn lừa gạt ta?

Bạn cần đăng nhập để bình luận