Cẩm Y Xuân Thu

Chương 486: Mưu phản

Tề Ninh ở ngoài cửa sổ nghe được rõ ràng, vốn cho rằng Bạch Hổ Trưởng lão nghe được lời này, chắc chắn rất sợ hãi, nào ngờ Bạch Hổ Trưởng lão lại bình tĩnh tự nhiên, lắc đầu cười nói:
- Chỉ sợ Bang chủ tin vào lời đồn. Nhân phẩm của Tào Uy, thuộc hạ rất rõ ràng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện thế này. Cái Bang ta hiện giờ thanh thế to lớn, Tào Uy vẫn luôn gắng sức phát triển Cái Bang ta, khó tránh khỏi sẽ đắc tội một số người, có người ác ý hãm hại sau lưng, điều này là có.
Hướng Bách Ảnh nói:
- Việc này cũng không phải ta nghe tin đồn, ta vừa đi vào Tây Xuyên, đã nghe phong thanh việc này. Sau khi âm thầm điều tra, dường như là xác thực.
- Nếu là như vậy, chỉ có thể để Tào Uy tự mình đến giải thích. Bạch Hổ Trưởng lão cười nói:
- Thuộc hạ tuyệt đối không hoài nghi Tào Uy.
- Nếu chuyện là thật, ngươi chuẩn bị xử lý thế nào? Giọng Hướng Bách Ảnh vẫn bình tĩnh tự nhiên.
Bạch Hổ Trưởng lão lập tức nói:
- Nếu quả là thực, đương nhiên dựa theo bang quy, Đà chủ xúc phạm bang quy, do Bang chủ tự mình xử quyết.
Hướng Bách Ảnh ừ một tiếng, chỉ nói: - Ngươi lui xuống trước đi.
Bạch Hổ Trưởng lão cũng không lui ra, lại tiến tới một bước, nói:
- Bang chủ, thuộc hạ còn một chuyện, muốn xin Bang chủ chỉ thị.
- Chuyện gì?
Hướng Bách Ảnh rõ ràng đã hơi mệt mỏi.
Bạch Hổ Trưởng lão nói:
- Thương thế của Bang chủ xem qua rất nghiêm trọng, chỉ sợ không có năm ba tháng không cách nào khôi phục nguyên khí.
Lão dừng một chút mới nói:
- Sau chiến dịch Thiên Vụ Lĩnh, chỉ sợ bố cục giang hồ không thể thái bình như trước, từ nay về sau, hẳn là thời buổi rối loạn.
- Ồ?
Hướng Bách Ảnh nói: - Thì tính sao?
- Bang chủ, Cái Bang là bang lớn đệ nhất giang hồ, phàm là giang hồ có chút gió thổi cỏ lay, Cái Bang chắc chắn bị cuốn vào.
Bạch Hổ Trưởng lão nghiêm mặt nói:
- Hiện giờ Bang chủ thụ thương tĩnh dưỡng, thuộc hạ cả gan hỏi thăm, nếu như thực sự xảy ra đại sự, Cái Bang nên quyết thế nào?
Tề Ninh ở ngoài cửa sổ nghe thấy, cảm thấy run lên. Bạch Hổ Trưởng lão nói ra lời này trước mặt Hướng Bách Ảnh, là thái độ rất bất kính.
- Từ khi Cái Bang sáng lập tới nay, trải qua vô số sóng gió, coi như thực sự gặp chuyện ngoài ý muốn, luôn có thể xử lý. Hướng Bách Ảnh lại bình tĩnh:
- Ta tự có tính toán, ngươi không cần quan tâm.
- Bang chủ, thuộc hạ thẹn là một trong tứ đại Trưởng lão của Cái Bang, không thể không cân nhắc chuyện này.
Bạch Hổ Trưởng lão thở dài:
- Bang chủ đang dưỡng thương, không thể việc lớn việc nhỏ đều phải đi qua quấy rầy Bang chủ, nếu không thương thế của Bang chủ kéo dài, chỉ sợ mấy năm cũng chưa hẳn có thể khỏi được.
Hướng Bách Ảnh nói:
- Bạch Hổ Trưởng lão, ngươi có chuyện cứ việc nói thẳng, cũng không cần quanh co lòng vòng trước mặt ta.
- Bang chủ đừng hiểu lầm.
Bạch Hổ Trưởng lão lập tức nói:
- Thuộc hạ là cân nhắc cho Cái Bang, tuyệt đối không có ý tứ khác.
Lão dừng một chút, mới nói:
- Bang chủ, ngài xem phải chăng trong lúc ngài dưỡng thương, giao chuyện lớn nhỏ trong bang cho người khác xử lý. Như vậy, Bang chủ có thể dưỡng thương, chuyện trong bang cũng không chậm trễ, ngài nói có đúng không?
- Tìm người khác xử lý?
Hướng Bách Ảnh cười nói:
- Lời này của Bạch Hổ Trưởng lão cũng không tệ, chỉ là không biết ngươi có người nào thích hợp hay không?
- Thuộc hạ còn nhớ rõ hơn bảy mươi năm trước, lúc đó Điền Bang chủ cũng mắc trọng tật, chuyện trong Bang buông thả, hỗn loạn.
Bạch Hổ Trưởng lão nói:
- Đó là thời điểm khó khăn nhất trong lịch sử Cái Bang ta, danh dự Cái Bang rơi xuống ngàn trượng, bởi vì bang quy lỏng lẻo, rất nhiều đệ tử hoành hành bá đạo, không những khiến người trong giang hồ coi như kẻ địch, ngay cả quan phủ cũng bức bách Cái Bang từng bước... !
Hướng Bách Ảnh không nói lời nào, chỉ lẳng lặng lắng nghe.
- Cũng chính lúc nguy nan này, lúc đó Bạch Hổ Trưởng lão đứng ra, được Điền Bang chủ tặng chiếc nhẫn thanh mộc, từ đó trừ cũ đổi mới, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi không tới năm năm, Cái Bang liền uy chấn thiên hạ, khôi phục hùng phong ngày xưa, trở thành bang lớn đệ nhất giang hồ, mà lại kéo dài tới tận ngày nay.
Bạch Hổ Trưởng lão thở dài:
- Có thể đứng ra vào thời điểm nguy nan, quả thực là anh hùng.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng, không nghĩ tới Bạch Hổ Trưởng lão lại nói ra lời này, trong lòng biết chắc chắn Bạch Hổ Trưởng lão này thấy Hướng Bách Ảnh tay trói gà không chặt, không hề sợ hãi mới dám như vậy.
Hướng Bách Ảnh không những không giận mà cười:
- Bạch Hổ Trưởng lão, ý của ngươi là để bản Bang chủ giao chiếc nhẫn thanh mộc cho ngươi, do ngươi thống lĩnh Cái Bang?
- Bang chủ, ngài tuyệt đối đừng hiểu lầm.
Bạch Hổ Trưởng lão cười nói:
- Thuộc hạ tuyệt đối không có lòng ngấp nghé chiếc nhẫn thanh mộc, chẳng qua lúc này thời buổi rối loạn, không muốn Cái Bang xuất hiện bất kỳ việc ngoài ý muốn nào.
Hướng Bách Ảnh thản nhiên nói:
- Ngươi phải biết, chiếc nhẫn thanh mộc chính là đại biểu Bang chủ. Năm đó Điền Bang chủ giao chiếc nhẫn thanh mộc cho Bạch Hổ Trưởng lão, đó là vì vị Bạch Hổ Trưởng lão kia văn võ toàn tài, vô luận nhân phẩm hay tài cán đều đứng đầu. Lúc đó Điền Bang chủ bệnh đã nguy kịch, cố ý truyền vị cho Bạch Hổ Trưởng lão.
Y dừng một chút nói:
- Chiếc nhẫn thanh mộc là biểu tượng của Bang chủ, mỗi đời Bang chủ, không những phải do Bang chủ tiền nhiệm đích thân đề danh, hơn nữa còn phải đánh bại tứ đại Trưởng lão, lại lập được ba công lao lớn cho Cái Bang, nếu không tuyệt đối không thể đạt được chiếc nhẫn thanh mộc.
Tề Ninh nghe vậy, thầm nghĩ xem ra muốn lên làm Bang chủ Cái Bang quả thực không phải chuyện dễ dàng.
- Lời Bang chủ nói, thuộc hạ đương nhiên biết được.
Bạch Hổ Trưởng lão cười ha ha:
- Thuộc hạ tuyệt đối không có tâm tư mơ tới vị trí Bang chủ, trong tứ đại Trưởng lão Cái Bang, thuộc hạ chưa hẳn thua bởi ba người khác. Còn công lao, ha ha, thuộc hạ đầu nhập Cái Bang hơn ba mươi năm, lập vô số công lao, nếu không cũng không thể ngồi lên vị trí ngày hôm nay.
Hướng Bách Ảnh nói:
- Xem ra hôm nay ngươi tới đây, chính là muốn lấy được chiếc nhẫn thanh mộc.
-Bang chủ, ta nghe người ta nói, cái gọi là quốc sĩ, chính là đứng ra lúc nguy nan.
Bạch Hổ Trưởng lão nói:
- Gặp phải khó xử co đầu rụt đuôi, không dám đảm đương chức trách lớn, đó là hạng người nhát gan. Mặc dù thuộc hạ không dám tự so với quốc sĩ, nhưng thời khắc nguy nan, vẫn có thể đứng ra đảm đương.
Lão đi tới trước một bước, cách giường chỉ hai ba bước:
- Bang chủ, thuộc hạ cả gan, nguyện gánh chịu trọng trách, xin Bang chủ thành toàn.
Hành vi của Bạch Hổ Trưởng lão lúc này chẳng khác nào trắng trợn cướp chức Bang chủ.
Hướng Bách Ảnh vẫn tỉnh táo, nói:
- Ngươi có lòng đảm đương trách nhiệm, cũng coi như có gan lớn. Chẳng qua ngươi phải biết, năm đó Điền Bang chủ giao chiếc nhẫn thanh mộc cho Bạch Hổ Trưởng lão, ba vị Trưởng lão khác và các vị Đà chủ đều ở đây, hôm nay cho dù ta đưa cho ngươi, ngươi cũng không thể phục chúng.
- Điều này cũng không cần Bang chủ phí sức.
Bạch Hổ Trưởng lão nói:
- Có chiếc nhẫn thanh mộc trong tay, thuộc hạ đương nhiên có thể khiến trên dưới Cái Bang tin phục.
Lão vươn tay ra nói:
- Bang chủ, xin giao chiếc nhẫn thanh mộc ra đi!
Hướng Bách Ảnh thở dài:
- Bạch Hổ, ngươi gia nhập Cái Bang hơn ba mươi năm, là người lâu năm của Cái Bang, cho tới nay, ta chưa hề hoài nghi lòng trung thành của ngươi với Cái Bang.
- Hướng Bang chủ, nói một lời chân thật, võ công của ngươi ta kính phục mười phần.
Bạch Hổ Trưởng lão thở dài:
- Thế nhưng tính tình của ngươi, ta cũng không dám gật bừa. Với địa vị của Cái Bang trên giang hồ, tám bang mười sáu phái cũng phải nhìn ánh mắt Cái Bang mà làm việc. Năm đó Thần Hầu Phủ ban Thiết Huyết Văn, khiến tám bang mười sáu phái đạt thành hiệp nghị, khi đó các bang phái chém giết nhiều năm, đều nguyên khí đại thương, đồng ý Thiết Huyết Văn, hoàn toàn bất đắc dĩ. Thế nhưng sau khi ngươi tiền nhiệm, nguyên khí Cái Bang đã khôi phục, tám bang mười sáu phái thực lực lớn mạnh, chỉ cần Cái Bang vung tay lên, tám bang mười sáu phái chắc chắn tương ứng, Thiết Huyết Văn kia cũng chỉ là một tờ giấy lộn mà thôi.
Tề Ninh nhíu mày, Bạch Hổ Trưởng lão này xem ra không chỉ muốn cướp chức Bang chủ, thậm chí còn muốn liên hợp tám bang mười sáu phái phản kháng triều đình, dã tâm này thực sự không nhỏ.
- Thần Hầu Phủ đặt trên đầu tám bang mười sáu phái nhiều năm, tất cả mọi người giận mà không dám nói gì.
Bạch Hổ Trưởng lão cười lạnh nói:
- Hiện giờ Tây Môn Vô Ngân gần đất xa trời, Thần Hầu Phủ từ lâu đã không thể sánh với lúc trước, chiến dịch Thiên Vụ Lĩnh lần này, vốn là quỷ kế suy yếu thực lực tám bang mười sáu phái của lão già Tây Môn Vô Ngân kia, ngươi chẳng những không ngăn cản, trái lại sai ta dẫn người tham chiến. Hướng Bang chủ, vì nghênh hợp triều đình, ngươi thực sự gắng hết sức lực.
Hướng Bách Ảnh thở dài:
- Bởi vì nguyên nhân này, cho nên ngươi muốn phản nghịch soán vị sao?
- Soán vị?
Bạch Hổ Trưởng lão hừ lạnh một tiếng nói:
- Tứ đại Trưởng lão Cái Bang, võ công lấy ta đứng đầu, tuổi tác cũng là ta già nhất, nhân thủ thủ hạ cũng là ta nhiều nhất. Năm đó sau khi Tiền Bang chủ thoái vị, vốn do ta kế nhiệm vị trí Bang chủ. Khi đó ngươi chẳng qua chỉ là một Đà chủ, không ngờ Tiền Bang chủ truyền vị trí Bang chủ cho ngươi. Ha ha, ngươi cho rằng tất cả mọi người chịu phục hay sao?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Hóa ra năm đó ngươi đã bất mãn trong lòng. Tuy nhiên, ta vẫn nhớ, sau khi lựa chọn Bang chủ, Bạch Hổ Trưởng lão ngươi là người thứ nhất lập thệ hiệu trung với ta. Ha ha ha, Bạch Hổ Trưởng lão co được dãn được, thực sự khiến người ta bội phục.
Trong giọng nói của y tràn ngập trào phúng. Sắc mặt Bạch Hổ Trưởng lão lập tức trở nên cực kỳ khó coi, lão cười lạnh nói:
- Ngươi xuất thân Phong Kiếm sơn trang, chẳng những sớm có võ học gia truyền, trước khi ngươi còn chưa kế nhiệm, lão tặc Tiền Xuân Thu âm thầm truyền thụ võ công cho ngươi, nếu không ngươi có năng lực gì đánh bại mấy người chúng ta?
- Câm mồm!
Hướng Bách Ảnh gầm nhẹ một tiếng, chỉ là khí tức yếu ớt, cũng không có sức uy hiếp, giọng điệu của y lại phẫn nộ khác thường:
- Bạch Hổ, ngươi dám nói xấu tiền nhiệm Bang chủ, là không muốn sống nữa sao?
- Hướng Bang chủ, ta đã muốn ngươi giao ra chiếc nhẫn thanh mộc, cũng đã không nghĩ tới đường lui.
Bạch Hổ Trưởng lão lạnh lùng nói:
- Tiền Xuân Thu vốn có mắt không tròng, giao Cái Bang vào tay ngươi. Năm đó nếu ta kế thừa chức vị Bang chủ, Cái Bang không thể tùy ý để Thần Hầu Phủ giẫm trên đầu? Đệ tử Cái Bang khắp thiên hạ, dù là Bắc Hán hay Nam Sở, đều có huynh đệ Cái Bang ta. Cục diện như vậy, vốn dĩ hai nước phải cầu Cái Bang ta. Trong tay ngươi, Cái Bang lại bị Thần Hầu Phủ hô tới nói đi. Ha ha ha, ngươi khiến danh vọng Cái Bang mất hết, vị trí này đã sớm nên nhường lại.
- Bạch Hổ, xem ra ngươi quả thực không muốn quay đầu. Hướng Bách Ảnh thở dài:
- Tình cảm nhiều năm, nhưng ngươi không muốn, từ nay về sau, ngươi chính là phản nghịch Cái Bang, người người có thể tru diệt.
Giọng y chưa dứt, Bạch Hổ Trưởng lão liền cảm thấy cái bóng khẽ động trước mắt. Hướng Bách Ảnh đột nhiên từ trên giường nhào thẳng tới Bạch Hổ Trưởng lão.
Tề Ninh ở ngoài nhìn thấy, sắc mặt đột biến. Hắn vốn cho rằng Hướng Bách Ảnh đã không còn sức lực động đậy, lại không nghĩ tới lúc này có thể đột nhiên xuất thủ, nhìn tốc độ kia dĩ nhiên không hề chậm, hoàn toàn không giống một người bị phong bế nội lực.

Hướng Bách Ảnh đột nhiên nhào tới, Tề Ninh cực kỳ giật mình. Bạch Hổ Trưởng lão lại không hề có vẻ giật mình, gầm nhẹ một tiếng, chân khom xuống, cả người đã lui về phía sau.
Hướng Bách Ảnh như hình với bóng, vươn tay chộp thẳng tới Bạch Hổ Trưởng lão. Đúng lúc này lại nghe vài tiếng phốc phốc vang lên, mấy mũi tên nhọn từ cửa sổ sau lưng Bạch Hổ Trưởng lão bắn vào. Bạch Hổ Trưởng lão dường như đã sớm chuẩn bị, khom người xuống, giống như cóc nằm sấp trên mặt đất, mấy mũi tên nhọn này bắn thẳng tới Hướng Bách Ảnh.
Biến cố này cực kỳ đột nhiên, Hướng Bách Ảnh vung tay phải lên, chưởng lực lướt qua, mấy mũi tên nhọn đều bị quét ra. Đúng lúc này liền nghe mấy tiếng vang bộp bộp liên tục, cửa sổ phá vỡ, mấy bóng người phá cửa sổ mà vào, đều cầm binh khí trong tay, giết thẳng tới Hướng Bách Ảnh.
Tề Ninh lập tức hiểu, dường như Bạch Hổ Trưởng lão này đã biết Hướng Bách Ảnh sẽ ra tay, sớm bố trí mai phục bên ngoài cửa sổ.
Tổng cộng có bốn người phá cửa sổ mà vào, bốn loại binh khí, một người cầm thiết song hoài trượng, một người cầm song thiết bài, hai người khác đều cầm chùy đồng lớn trong tay.
Trong lòng Tề Ninh cũng hiểu, bốn người này binh khí đặc thù, chắc chắn đề có tạo nghệ cực cao đối với binh khí của riêng mình, bốn người này đều không phải hạng lương thiện.
Hướng Bách Ảnh gầm nhẹ một tiếng, thân hình lấn tới, liên tục tránh né, thuận tay cướp lấy chùy đồng trong tay một người, cũng không do dự, vung chùy qua, đập vào trán người kia, xương đầu người kia vỡ ra, óc văng ra.
Ba người khác cũng không e ngại, chùy đồng đập mạnh tới Hướng Bách Ảnh. Thân pháp của người dùng thiết bài linh hoạt nhất, y vòng qua sau lưng Hướng Bách Ảnh, song bài cùng xuất, đánh tới sau lưng Hướng Bách Ảnh. Thân hình Hướng Bách Ảnh thoắt một cái đã né tránh, vừa vặn một người khác vung chùy tới, hiển nhiên sẽ nện trúng người cầm song bài. Người dùng chùy thấy là đồng bạn, muốn thu tay lại, Hướng Bách Ảnh đã thuận tay kéo một cái cánh tay cầm thiết chùy, người cầm chùy không cách nào dừng lại, thiết chùy nện xuống, hung hăng đập vỡ đầu người dùng song bài, đầu óc vỡ vụn.
Hết thảy đều chỉ xảy ra trong nháy mắt, Hướng Bách Ảnh thân pháp linh động, khi người dùng chùy đập chết đồng bạn, chùy đồng trong tay cũng đập mạnh vào sống lưng người cầm chùy, cột sống y trong nháy mắt bị nện gãy. Người kia gào lên thê thảm, ngã nhào xuống đất, không thể động đậy.
Người cầm song hoài trượng kia thấy chớp mắt ba tên đồng bạn đều phơi thây ở đó, hiển nhiên cũng kinh sợ, không dám lên trước, trái lại muốn lui. Chùy đồng trong tay Hướng Bách Ảnh đã bay ra giống như sao băng, tốc độ cực nhanh, đánh tới người kia. Người kia muốn dùng song hoài trượng ngăn cản, chùy đồng nện trúng song hoài trượng, người kia bị lực lượng hùng hồn đập vào người mang theo trượng bay ra ngoài, thân thể đụng lên tường, mặt tường kia lõm sâu xuống. Người kia miệng phun máu tươi, lúc này liền ngã sấp xuống đất chết đi.
Tề Ninh cảm thấy cực kỳ kính phục, nghĩ thầm khó trách người trên giang hồ đều kính sợ Hướng Bách Ảnh, không chỉ bởi vì y là Bang chủ Cái Bang, còn bởi vì võ công của y quả thực cao cường. Bốn người này đều không phải hạng người đơn giản, thế nhưng đều bị Hướng Bách Ảnh giải quyết trong nháy mắt.
Hắn lại cực kỳ nghi hoặc trong lòng, thầm nghĩ Hướng Bách Ảnh đã có thể ra tay đánh chết bốn tên cao thủ, dĩ nhiên không bị thụ thương, vì sao trước đây lại luôn giả bộ thụ thương?
Đang kỳ quái, lại đột nhiên nghe được một hồi tiếng cười vang lên. Tiếng cười là do Bạch Hổ Trưởng lão phát ra, lúc bốn đại cao thủ phá cửa sổ mà vào, lão đã lui tới bên cửa sổ, cũng không ra tay, giờ phút này dĩ nhiên cất tiếng cười to, tiếng cười cực kỳ đắc ý.
Tề Ninh cảm thấy kỳ quặc, lúc này nhìn lại Hướng Bách Ảnh, lại thấy thân hình Hướng Bách Ảnh lảo đảo, dường như đứng không vững, hoàn toàn không có phong thái đối địch vừa rồi. Bỗng nhiên, hắn thấy Hướng Bách Ảnh phun ra một ngụm máu tươi, đùi mềm nhũn, không ngờ toàn thân ngã quỵ xuống đất.
Tề Ninh giật nảy mình, vừa rồi hắn thấy rõ ràng, bốn người kia không hề tổn thương Hướng Bách Ảnh chút nào, tại sao Hướng Bách Ảnh lại giống như bị thương cực kỳ nặng nề.
Bạch Hổ Trưởng lão chắp hai tay sau lưng, dương dương đắc ý nói:
- Nghịch Cân Kinh của Hướng Bang chủ quả thực khiến cho ta mở rộng tầm mắt. Hai đại thần công trấn bang của Cái Bang ta, Túy Mộng Cửu Thức và Nghịch Cân Kinh, đều là vô thượng thần công. Túy Mộng Cửu Thức ta đã được chứng kiến, Nghịch Cân Kinh này, là lần đầu gặp.
Hướng Bách Ảnh thở hổn hển nói:
- Bạch Hổ, ngươi... !
Bạch Hổ Trưởng lão ngắt lời nói:
- Ngươi muốn biết vì sao ta đoán được ngươi còn có thể ra sức đánh một kích? Hướng Bang chủ, xem ra trí nhớ của ngươi thực sự không tốt, ta mười bảy tuổi gia nhập Cái Bang, hiện giờ đã ba mươi sáu năm. Ngươi có biết, ta là một đệ tử Cái Bang nho nhỏ, vẫn luôn nhịn tới hôm nay. Ngươi gia nhập bang chưa tới hai mươi năm, thực sự cho rằng cái gì cũng hơn ta sao? Chuyện Cái Bang, có gì có thể giấu giếm được ta?
- Hóa ra ngươi đã sớm biết Nghịch Cân Kinh. Hướng Bách Ảnh thở dài nói.
Bạch Hổ Trưởng lão cười lạnh nói:
- Túy Mộng Cửu Thức và Nghịch Cân Kinh đều là tuyệt học của Bang chủ Cái Bang các đời. Túy Mộng Cửu Thức thiên hạ đều biết là tuyệt học trấn bang của Cái Bang, thế nhưng người biết Nghịch Cân Kinh lại không có mấy ai, biết được uy lực của Nghịch Cân Kinh này càng lác đác không có mấy... !
Sau khi lão cười đắc ý một hồi, mới lạnh lùng nói:
- Cũng may nhiều năm trước ta đã biết sự lợi hại của Nghịch Cân Kinh, nếu không chỉ sợ hôm nay còn chịu thiệt trong tay ngươi.
Tề Ninh nghĩ thầm hóa ra Cái Bang có hai đại tuyệt học, Túy Mộng Cửu Thức này hắn cũng chưa nghe qua, chẳng qua nghe được Nghịch Cân Kinh, liền nhớ tới trước đó Hướng Bách Ảnh từng nói, sau khi y trúng độc, không cách nào vận lực, chỉ có thể dịch kinh đổi mạch, chém giết với đám thích khách kia. Chẳng qua dịch kinh đổi mạch tổn thương rất lớn đối với thân thể người, là biện pháp bất đắc dĩ, thời gian chèo chống cũng không quá dài.
Nếu như đoán không sai, dịch kinh đổi mạch, hẳn là công phu trong Nghịch Cân Kinh.
Trong đầu hắn suy tư, nhanh chóng liền hiểu được. Trước đây Hướng Bách Ảnh đã trọng thương, vừa rồi đột nhiên nhào tới, rất có thể vẫn là công phu trong Nghịch Cân Kinh. Liên tưởng đến lời nói trước đó, trong lòng hắn đoán được, đây là đánh cược cuối cùng của Hướng Bách Ảnh, mặc dù giết chết bốn đại cao thủ trong khoảnh khắc, nhưng bản thân chịu thương tích cũng cực nặng.
Quả nhiên, Bạch Hổ Trưởng lão đắc ý nói:
- Ngươi muốn ra tay giết ta, chỉ tiếc ta đã sớm ngờ tới ngươi có chiêu này. Chiêu cuối cùng của Nghịch Cân Kinh, gọi là Kinh Băng Mạch Liệt, tuy rằng có thể phát ra uy lực kinh người, nhưng chỉ cần một kích không trúng, ngươi sẽ không thể làm gì.
Lúc này lão chắp hai tay sau lưng đi tới trước người Hướng Bách Ảnh, thân thể hơi khom xuống, từ trên cao nhìn xuống Hướng Bách Ảnh quỳ rạp dưới đất:
- Hướng Bang chủ, bây giờ ngươi đã là phế nhân chân chính, đưa lên đường cái, trẻ con ba tuổi cũng có thể dùng một đao giết ngươi. Ha ha ha... năm đó ngươi kế nhiệm chức Bang chủ, có từng nghĩ tới tình cảnh ngày hôm nay?
Hướng Bách Ảnh gầm nhẹ một tiếng, đưa tay tóm Bạch Hổ Trưởng lão. Bạch Hổ Trưởng lão lại nâng một cước đá vào vai Hướng Bách Ảnh. Hướng Bách Ảnh bị ngã lật nhào ra sau. Bạch Hổ Trưởng lão tiến tới, vươn tay mò vào ngực Hướng Bách Ảnh, nhanh chóng thu tay lại lui hai bước. Dưới ánh đuốc, chỉ thấy trong tay lão là chiếc nhẫn thanh mộc.
Bạch Hổ Trưởng lão cầm chiếc nhẫn thanh mộc, cực kỳ kích động, lên tiếng cười nói:
- Đây chính là chiếc nhẫn thanh mộc. Ha ha ha... Chiếc nhẫn thanh mộc là của ta, ha ha ha... ta là Bang chủ, ta là Bang chủ Cái Bang... !
Lão cười đắc ý, dường như không thèm để ý bên ngoài có người nghe thấy.
Tề Ninh cảm thấy giận dữ, Bạch Hổ Trưởng lão này làm người âm hiểm hèn hẹ, lúc này hận không thể lập tức xông vào chém giết.
- Bạch Hổ, ngươi... Ngươi đắc ý quá sớm.
Hướng Bách Ảnh gắng sức ngồi dưới đất:
- Chỉ có chiếc nhẫn thanh mộc, ngươi cũng không làm nổi Bang chủ... Ba đại Trưởng lão sao có thể để ngươi gây sóng gió?
Bạch Hổ Trưởng lão đeo chiếc nhẫn thanh mộc lên ngón tay, dương dương đắc ý nói:
- Việc này không nhọc ngươi phí tâm, có chiếc nhẫn thanh mộc trong tay, chức Bang chủ, dễ như trở bàn tay.
Hướng Bách Ảnh cười lạnh nói:
- Nói như vậy, Ảnh Hạc sơn trang... chuyện ở Ảnh Hạc sơn trang, đều là ngươi sai sử phía sau?
- Ảnh Hạc sơn trang?
Bạch Hổ Trưởng lão cười ha ha nói:
- Hướng Bang chủ của ta, năm đó Tiền lão tặc giao chức Bang chủ cho ngươi, tán thưởng ngươi là kẻ đại trí tuệ, hiện giờ xem ra ngươi quả nhiên ngu không ai bằng.
Lão tới gần cúi người nói:
- Có phải ngươi cảm thấy huynh đệ tốt của ngươi - Lục Trang chủ thực sự coi ngươi là huynh đệ?
Hướng Bách Ảnh lạnh lùng nói: - Ngươi nói gì?
- Ngươi thực là ngu xuẩn, hay là trong lòng biết rõ ràng, cũng không dám thừa nhận?
Bạch Hổ Trưởng lão giễu cợt:
- Ngươi coi Lục Trang chủ huynh đệ, hắn lại chưa bao giờ coi ngươi là huynh đệ
Mang theo chiếc nhẫn thanh mộc vòng quanh Hướng Bách Ảnh một vòng, lão lắc đầu nói:
- Vợ của Lục Thương Hạc là thanh mai trúc mã với ngươi, thế nhưng là năm đó ngươi biết Lục Thương Hạc có ý với Lục phu nhân, vì cái gọi là tình nghĩa huynh đệ, ngươi nhường nữ nhân mình thích ra. Không những như thế, còn coi Phong Kiếm sơn trang như đồ cưới tặng ra ngoài. Ha ha ha... Hướng Bách Ảnh, không đúng, hẳn là Hướng Tiêu Dao, ngươi rốt cuộc là trọng tình trọng nghĩa hay là ngu xuẩn cực độ đây?
Hướng Bách Ảnh giãy dụa muốn đứng dậy, đáng tiếc không có khí lực, chỉ có thể ngồi dưới đất, không thể động đậy.
- Ngươi cho rằng Lục Thương Hạc không biết ngươi là Bang chủ Cái Bang?
Bạch Hổ Trưởng lão cười lạnh nói:
- Nói thật cho ngươi biết, ngày ngươi làm Bang chủ, Lục Thương Hạc đã biết rõ ràng. Hắn được nữ nhân vốn nên là của ngươi, lại mượn địa vị giang hồ của Phong Kiếm sơn trang tại Tây Xuyên, cho nên mới có cơ hội phát triển sau này. Lúc trước hắn chẳng qua chỉ là một kẻ không tên tuổi trên giang hồ, bởi vì làm quen ngươi, không chỉ cướp đi mỹ nhân đệ nhất Tây Xuyên từ tay ngươi, còn từ đó một bước lên mây, trở thành nhân vật lãnh tụ tiếng tăm lừng lẫy giang hồ Tây Xuyên, hết thảy đều là nhờ ngươi ban tặng, ngươi cảm thấy đời này người hắn sợ nhất là ai?
- Ngươi... !
Hướng Bách Ảnh giận không kềm được, nóng giận công tâm, ho khan kịch liệt.
Bạch Hổ Trưởng lão thở dài:
- Thật ra với sự khôn khéo của ngươi, hết thảy chuyện xảy ra ở Ảnh Hạc sơn trang, ngươi không có khả năng không đoán được chút manh mối, chỉ là ngươi không thể tin được hết thảy điều này đều là huynh đệ kết nghĩa của ngươi an bài sau lưng. Ngươi sợ hãi chân tướng này, cho nên ngươi vẫn luôn lừa mình dối người.
Đi tới bên một chiếc ghế, đặt mông ngồi xuống, lão cười lạnh nói:
- Lục Thương Hạc sợ nhất tất cả những gì hắn có đột nhiên biến mất, sợ hãi một ngày kia ngươi trở về cầm lại tất cả những thứ thuộc về ngươi. Cho nên năm đó ngươi rời khỏi Tây Xuyên, hắn vẫn nghe ngóng tung tích của ngươi, bởi vậy bỏ ra rất nhiều nhân lực vật lực, rốt cuộc biết được ngươi gia nhập Cái Bang. Nhiều năm sau đó, rất nhiều chuyện của ngươi hắn đều nắm trong lòng bàn tay. Mười một năm trước, ngươi kế nhiệm chức Bang chủ, tuy rằng ta căm hận trong lòng, nhưng so với Lục Thương Hạc căm hận ngươi, ta thúc ngựa cũng không đuổi kịp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận