Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1349: Chó săn

Khúc Tiểu Thương không tránh né ánh mắt của Tiêu Thiệu Tông, gã gằn từng chữ:
- Thần muốn Thần Hầu Phủ thống nhất võ lâm!
Tiêu Thiệu Tông “A” một tiếng, cười nhạt nói:
- Thống nhất võ lâm?
- Từ ngày đầu tiên Thần Hầu Phủ được thành lập, đã chảy xuôi hơi thở của người giang hồ trong máu.
Khúc Tiểu Thương nói:
- Các thế lực giang hồ trong lãnh thổ Sở quốc đều vâng mệnh của Thần Hầu Phủ, nhưng vậy chưa đủ. Từ lúc thần còn trẻ, đã mong có ngày được dẫn dắt Thần Hầu Phủ thống ngự võ lâm, chẳng những là các môn phái giang hồ trong nước Sở, thậm chí cả Bắc Hán, cả Đông Tề, thậm chí là Nam Cương Mạc Bắc, để các môn phái trong thiên hạ thực sự quỳ xuống dưới chân triều đình.
Tiêu Thiệu Tông dịch người về phía sau, ngồi thẳng người, hứng thú nói:
- Bản Vương nghe không hiểu ngươi muốn nói gì.
Khúc Tiểu Thương không do dự mà nói thẳng:
- Nếu không nhờ Vương gia, thần không cách nào kế thừa vị trí Thần hầu, chỉ có thể ở dưới trướng của Hiên Viên Phá nghe theo sự phân công của hắn. Thần Hầu Phủ xưa nay làm việc theo quy tắc giang hồ, một khi Hiên Viên Phá kế nhiệm Thần Hầu, dù thần có chí hướng thế nào, cũng đã không thể tự quyết định hành động của bản thân.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Cho nên sau khi ngươi nhận ý chỉ ám sát Tề Ninh, đụng độ Hiên Viên Phá mới không chút do dự ra đòn sát thủ muốn lấy mạng hắn? Như vậy xem ra việc ngươi giết Hiên Viên Phá không phải thuần tuý là phụng chỉ làm việc.
- Thần không phủ nhận.
Khúc Tiểu Thương nói:
- Thần quả thực muốn được kế nhiệm Thần Hầu.
- Nói thật lòng.
Tiêu Thiệu Tông cười ha hả, nói:
- Tiêu Thần Hầu, người nói câu này khiến bản Vương lại đánh giá ngươi cao hơn rồi. Không ai muốn đứng dưới quyền người khác cả, bây giờ ngươi kế nhiệm Thần Hầu, cũng coi như đạt được như nguyện rồi.
Khúc Tiểu Thương nói:
- Thần hi vọng sau khi Đại Sở bình định Bắc Hán, thần có thể thống soái Thần Hầu Phủ thu phục các môn phái lớn ở phương Bắc, làm cho tất cả môn phái trong thiên hạ đều khuất phục dưới Thần Hầu Phủ, khuất phục dưới chân Vương gia!
Tiêu Thiệu Tông cẩn thận quan sát đôi mắt của Khúc Tiểu Thương, không lên tiếng ngay lập tức, nhưng ánh mắt sắc bén như thể muốn nhìn đến nơi sâu nhất trong linh hồn Khúc Tiểu Thương. Qua hồi lâu gã mới nói:
- Ngươi muốn trở thành Minh chủ võ lâm!
Khúc Tiểu Thương hơi giật mình. sắc mặt Tiêu Thiệu Tông không thay đổi, vẫn chăm chú nhìn Khúc Tiểu Thương. Họ Khúc run run môi, không đáp lời ngay nhưng sau một lúc vẫn nói ra:
- Vương gia cơ trí. Thần… vẫn hi vọng ngày nào đó có thể trở thành Minh chủ võ lâm.
- Một người có thể làm nên chuyện lớn hay không, phải xem người đó có hùng tâm tráng chí hay không.
Tiêu Thiệu Tông ban đầu ngồi trên ghế, giờ phút này lại không bận tâm thân phận của mình, co chân ngồi xổm trên ghế, nhìn xuống Khúc Tiểu Thương từ trên cao:
- Không có thứ gọi là dã tâm, ồ, chính là hùng tâm tráng chí, nhất định không thể nào làm nên nghiệp lớn.
Khúc Tiểu Thương cúi đầu, không nói lời nào.
- Ta thưởng thức ngươi, chính vì biết trong lòng ngươi ôm chí lớn.
Tiêu Thiệu Tông cười, nói:
- Đám thảo mãng giang hồ kia từ xưa tới nay chưa bao giờ để triều đình vào mắt. Tuy những kẻ vũ phu thô dũng đó khó làm nên đại sự gì, nhưng vẫn có năng lực khuấy lên chút ít phiền toái. Sau khi thiên hạ thống nhất, những môn phái san sát trong cảnh nội Bắc Hán quả thật cần có người đi thu phục, mà người thích hợp với nhiệm vụ này nhất, chính là ngươi.
Dừng một chút, gã nói tiếp:
- Nếu khi đó ta còn sống, ta ban thưởng cho ngươi vị trí Minh chủ võ lâm, ngươi thấy thế nào?
- Thần tạ long ân Vương gia.
Khúc Tiểu Thương dập đầu, nói:
- Thần tất hiệu trung với Vương gia, muôn chết không chối từ!
Tiêu Thiệu Tông chỉ mỉm cười, nhìn Khúc Tiểu Thương đứng dậy, khom người lui về phía sau, bỗng nhiên cất tiếng gọi:
- Đợi chút đã!
Khúc Tiểu Thương lập tức dừng lại. Tiêu Thiệu Tông xem xét đầu người đẫm máu trong rương kia, chợt thở dài:
- Thứ này ngươi mang về xử lý đi, để lại đây, bổn Vương cảm thấy... không thoải mái!
Khúc Tiểu Thương tiến tới xoay người đậy rương lại, lần nữa lấy vải đen bọc nó lại, ôm vào trong ngực, xong xuôi mới chậm rãi lui xuống.
Đợi Khúc Tiểu Thương đi xa rồi, Quý Hoà mới mở miệng hỏi:
- Chủ tử, vì sao không giết hắn?
- Vì sao phải giết hắn?
Tiêu Thiệu Tông vẫn ngồi xổm trên ghế, cười như không cười nhìn hướng Khúc Tiểu Thương rời đi:
- Giết hắn rồi, Thần Hầu Phủ như rắn mất đầu, lâm vào hỗn loạn, chẳng mang lại lợi ích gì cho ta, vả lại Thần Hầu mới nhậm chức mấy ngày đã ly kỳ tử vong, há không khiến người khác nghi ngờ?
- Nhưng người này biết chân tướng.
Quý Hoà nhíu mày, nói:
- Nếu hắn ta…
- Nếu hắn ta thật sự muốn vạch trần, sẽ không vào cung.
Tiêu Thiệu Tông lại cười, nói:
- Ta đã dự liệu trước rằng Khúc Tiểu Thương sẽ đoán được trong chuyện này có kỳ quặc, hắn ta mà không phát hiện ra mới bất thường kìa.
Gã lườm Quý Hoà, thản nhiên nói:
- Ngươi tưởng Thần Hầu Phủ ăn chay hay sao?
Gã bước xuống ghế, nói:
- Nếu ngày hôm nay hắn không làm ra biểu thị, sẽ chứng minh người này có ý định khác, nếu thế phải cẩn thận đề phòng. Bây giờ Thần Hầu Phủ nằm trong tay hắn, cũng chính là lực lượng của ta. Đây là một thanh đao sắc, chỉ cần dùng đúng cách, sẽ làm được rất nhiều chuyện.
Quý Hoà thận trọng nói:
- Chủ tử, phải chăng Khúc Tiểu Thương đã biết nếu hắn tiếp tục giả ngu sẽ khiến chủ tử nghi ngờ, sợ Vương gia càng nghi ngờ hắn nhiều hơn nên hôm nay mới chủ động nói toạc chân tướng ra?
Tiêu Thiệu Tông cười nói:
- Ngươi nghĩ vậy cũng không phải không có lý.
Gã liếc mắt nhìn ra rèm che phía sau, người ngồi trên ghế đằng sau bức rèm che vội vàng đứng dậy. Tiêu Thiệu Tông phất phất tay, người kia lập tức lui xuống. Bấy giờ Tiêu Thiệu Tông mới nói:
- Hắn có thể không chút do dự giết chết Hiên Viên Phá, có thể thấy người này đúng là loại người tàn nhẫn. Người thế này còn có dã tâm, cũng là chuyện đương nhiên thôi. Võ lâm minh chủ… khẩu vị quả thực không nhỏ, chẳng qua chưa hẳn không phải lời thật lòng của hắn. Thần Hầu Phủ đảm nhận trách nhiệm liên hệ với các môn phái giang hồ, ngươi không hiểu tâm tư của loại người này đó thôi. Đối với loại người này, việc khiến các môn phái đứng đầu giang hồ phải khom gối trước mặt hắn, có lực hấp dẫn không gì sánh kịp.
- Chẳng qua người này có thể nghe lời chủ tử giết Tiết Linh Phong, cũng coi như là nghe lời.
Quý Hoà nói:
- Chủ tử nói chí phải, người này có dã tâm, dã tâm ấy còn phải dựa vào chủ tử mới có cơ hội thực hiện, ngày sau quả thực có thể lợi dụng được.
- Nắm giữ một con chó săn, thế nào cũng có chút tác dụng.
Tiêu Thiệu Tông mỉm cười:
- Chó săn sủa vài tiếng là có thể doạ lui một đám người, nếu có ngày nào chó săn cắn chết quá nhiều người, chọc cho người và thần đều phẫn nộ, chỉ cần đánh cho đến chết là được, gọn gàng.
Quý Hoà cũng nở nụ cười quỷ dị.
- Không cần lo hắn ta sẽ gây ra sóng gió.
Tiêu Thiệu Tông thản nhiên nói:
- Chó săn cắn chết người sẽ lo lắng bị gậy nhà người khác đánh chết, nó sẽ trông giữ chủ nhân mình cẩn thận hơn, bởi nó hiểu rõ nếu chủ nó xảy ra chuyện bất trắc, nó sẽ biến từ chó săn thành chó hoang, sẽ không có được kết cục tốt.
Quý Hoà đã rõ ý của Tiêu Thiệu Tông.
Khúc Tiểu Thương lần lượt giết chết Hiên Viên Phá và Tiết Linh Phong, việc này đã trở thành điểm yếu của gã, bị Tiêu Thiệu Tông khống chế trong tay. Nếu như chân tướng bị vạch trần, không chỉ Thần Hầu Phủ sẽ coi Khúc Tiểu Thương là kẻ phản nghịch hàng đầu, ba ngàn quan binh của Hổ Thần Doanh chắc chắn cũng sẽ giết Khúc Tiểu Thương cho thống khoái.
Khúc Tiểu Thương phụng mệnh làm hai việc này, giống như đã giao tính mạng vào tay Tiêu Thiệu Tông. Tình thế bây giờ đã không cho Khúc Tiểu Thương cơ hội lực chọn, gã ta chỉ có thể thống lĩnh Thần Hầu Phủ ngoan ngoãn trở thành chó săn của Tiêu Thiệu Tông.
- Chủ tử, Tiết Linh Phong chết rồi, phía Binh Bộ nhất định sẽ tấu trình lên.
Quý Hoà nói:
- Lô Tiêu dường như cũng không phải người biết nghe lời, nô tài phát giác hắn có thể đại diện Binh Bộ tiến cử thống lĩnh Hổ Thần Doanh mới cho triều đình.
Tiêu Thiệu Tông vuốt cằm, nói:
- Binh Bộ sẽ trình tấu chương, Thần Hầu Phủ cũng sẽ trình tấu chương, trong tấu chương này chắc chắn tấu rõ cái chết của Tiết Linh Phong có liên quan tới Cửu Thiên Lâu, bản án có dính dáng đến Cửu Thiên Lâu đương nhiên sẽ được giao cho Thần Hầu Phủ xử lý, cuối cùng vụ án này sẽ được Thần Hầu Phủ kết án.
- Nếu kết án là Cửu Thiên Lâu ám sát Tiết Linh Phong, quan hệ giữa Hổ Thần Doanh và Thần Hầu Phủ liền gay gắt như nước với lửa.
Quý Hoà thấp giọng nói:
- Cửu Thiên Lâu ẩn mình giữa kinh thành, Thần Hầu Phủ lại không phát giác, dẫn đến việc Cửu Thiên Lâu ám sát Tiết Linh Phong, Tiết Linh Phong ở trong Hổ Thần Doanh chiếm uy vọng cực cao, đến lúc đó Hổ Thần Doanh sẽ oán hận Thần Hầu Phủ.
- Đây không phải chuyện xấu.
Tiêu Thiệu Tông nói:
- Ta chỉ đang nghĩ, người Lô Tiêu tiến cử có phải người ta đoán không.
Quý Hoà nói khẽ:
- Nếu người Lô Tiêu tiến cử vừa lúc là người trong tay chủ tử, sẽ bớt đi rất nhiều chuyện. Người của chúng ta ngồi lên vị trí thống lĩnh Hổ Thần Doanh, lại được Binh Bộ tiến cử…!
Trong măt hiện vẻ tán thán, nói:
- Chủ tử mưu tính sâu xa, nô tài thật sự bội phục sát đất.
- Trên đời này không có kế hoạch nào là không có kẽ hở.
Tiêu Thiệu Tông thở dài:
- Trong triều không phải chỉ có hạng giá áo túi cơm, loại người khôn khéo như Khúc Tiêu Thương, trong triều cũng chẳng phải ít.
- Ý chủ tử là… Trong triều đã có người nghi ngờ?
- Tất nhiên là có rồi, chẳng qua là bọn họ không dám nói ra thôi, vả lại không ai trong số đó có thể nói ra.
Tiêu Thiệu Tông bình tĩnh nói:
- Ta cũng không thèm để ý bọn họ, hiện giờ ta chỉ muốn biết vị Hộ Quốc Công kia đang ở đâu. Có lẽ giờ hắn đã chui vào kinh thành, nấp ngay dưới mí mắt ta?
- Chủ tử cảm thấy hắn nhất định sẽ trở về?
- Nhất định!
Tiêu Thiệu Tông thản nhiên nói. Gã chắp hai tay sau lưng chậm rãi đi tới cửa sổ phòng sưởi, lúc này trời vừa rạng sáng, mặt trời nhô lên từ phương Đông, nắng sớm chiếu lên gương mặt không mang sắc máu của Tiêu Thiệu Tông. Gã nhìn mây bay trên trời, hồi lâu mới nói:
- Hắn mới là kẻ địch thật sự của ta, cũng là kẻ duy nhất có tư cách được ta xưng là đối thủ!
Tiêu Thiệu Tông có năng lực phán đoán hơn người, khi gã dự cảm được Tề Ninh có thể đã lẩn được vào kinh thành, đang ở ngay dưới mi mắt gã, Tề Ninh cũng không để gã thất vọng.
Trong bóng đêm Tề Ninh vượt qua một bức tường cao, nhẹ nhàng rơi trên mặt cỏ. Đây là một khu vườn hết sức đơn giản lại không kém phần lịch sự, tao nhã. Cách đó không xa, một ngôi nhà vẫn còn sáng đèn. Tề Ninh như bóng ma mò tới bên cạnh phòng, tựa vào vách tường bên cạnh một cửa sổ để mở, hắn thăm dò liếc mắt nhìn vào bên trong, thấy đây là một chỗ thư phòng. Tề Ninh xác định bốn bề vắng lặng, mới xoay người một cái, cực kỳ nhẹ nhàng linh hoạt lật người vào được bên trong thư phòng, trở tay đóng luôn cửa sổ lại.
Trước bàn sách có một ông lão mặc thường phục đang đốt đèn đọc sách. Ông lão tuy tuổi đã cao nhưng động tĩnh như thế vẫn khiến ông lập tức quay đầu tới. Không kịp thấy rõ mặt người đến, đối phương đã chắp tay nói với ông ta:
- Lão Thượng Thư, là ta!

Cẩm Y Tề gia và Viên gia chưa nói tới thế giao, nhưng xưa nay Viên Vinh quan hệ tốt với Tề Ninh. Chẳng qua Viên lão Thượng Thư chưa bao giờ thực sự tiếp xúc vào giao lưu với Tề Ninh.
Viên lão Thượng Thư nhận ra Tề Ninh, cũng là do gặp qua trên triều hội, thậm chí trước đây hai người chưa từng nói một câu.
Nhưng giờ phút này Viên lão Thượng Thư vừa nhìn liền nhận ra người đứng trước mặt mình chính là Tề Ninh.
Ban đầu Viên lão Thượng Thư kinh ngạc, nhưng lão nhanh chóng buông lỏng, nhìn Tề Ninh với ánh mắt kỳ quái. Tề Ninh thở dài nói:
- Vãn bối biết trong lòng Viên lão Thượng Thư rất kỳ quái, chẳng qua đây là hành động bất đắc dĩ, mong rằng Viên lão Thượng Thư thông cảm.
Viên lão Thượng Thư chăm chú nhìn Tề Ninh, cuối cùng mở miệng nói;
- Trước đây không lâu Trì Phượng Điển dẫn mấy trăm quan binh Võ Lâm rời khỏi kinh thành, có phải liên quan tới ngươi hay không?
- Có, họ lợi dụng thánh chỉ gạt ta về kinh, bố trí mai phục trên nửa đường, liên thủ Thần Hầu Phủ muốn lấy tính mạng của ta!
Viên lão Thượng Thư lại hỏi;
- Tung tích Tây Môn Thần Hầu không rõ, theo lý mà nói nên do Hiên Viên Phá kế nhiệm vị trí Thần Hầu, vì sao lại biến thành Khúc Tiểu Thương?
- Hiên Viên Phá bị Khúc Tiểu Thương tự tay giết chết trong lần mai phục đó.
Tề Ninh chẳng hề do dự:
- Lúc đầu ta cũng khó có thể trốn thoát, nhưng vận may không tồi, trở về từ cõi chết.
Viên lão Thượng Thư vuốt râu nói:
- Vấn đề cuối cùng, hạ chỉ muốn giết ngươi, tội danh là gì?
- Phản quốc!
Viên lão Thượng Thư hơi trầm ngâm, mới giơ tay lên:
- Trước tiên ngồi xuống nói chuyện, nơi này tạm thời còn khá an toàn, hẳn là không có người giám thị, nếu không ngươi cũng không vào được.
Lông mày Tề Ninh giãn ra. Lão Thượng Thư nói như vậy, cũng chứng minh ông lão này đã có phát giác. Hắn đi qua ngồi xuống ghế dựa, lúc này mới chắp tay nói:
- Vãn bối cũng có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo lão Thượng Thư!
- Tối nay ngươi chui vào phủ đệ của lão phu, chắc chắn vì có việc muốn tìm lão phu.
Lão Thượng Thư nói:
- Ngươi nói đi.
- Hoàng thượng hiện giờ thế nào?
Tề Ninh hỏi.
Viên lão Thượng Thư hơi trầm ngâm, mới nói:
- Nếu như lão phu nói Thánh thượng không có việc gì, ngay cả bản thân cũng không tin. Nhưng nếu như nói Thánh thượng có chuyện, lão phu cũng không đưa ra bất kỳ chứng cứ nào.
- Ta nhận được tin tức.
Tề Ninh nói :
- Tội mưu phản của Hoài Nam Vương Tiêu Chương đã được làm rõ, chẳng những không phản loạn, lại có công hộ quốc. Tiêu Thiệu Tông kế nhiệm tước vị Hoài Nam Vương, lại được mời vào cung, đến giờ vẫn ở trong cung.
- Không sai.
Viên lão Thượng Thư nói:
- Đây là Hoàng thượng ban chỉ trong triều.
Tề Ninh lại nói:
- Mấy ngày trước Thống lĩnh Tiết Linh Phong của Hổ Thần Doanh bị ám sát, theo lời đồn là thích khách Cửu Thiên Lâu lẩn trong kinh thành gây ra. Ngày hôm trước, Binh Bộ trình tấu chương, tiến cử Phó Thống lĩnh Hổ Thần Doanh Lục Hiểu Triều thay thế Tiết Linh Phong trở thành Thống lĩnh mới. Sáng sớm nay, ý chỉ ban xuống, tiếp nhận Binh Bổ tiến cử, Lục Hiểu Triều ngồi lên vị trí Hổ Thần Doanh. Nói cách khác, từ hôm nay, ba ngàn Hổ Thần Doanh nằm trong tay Lục Hiểu Triều.
Viên lão Thượng Thư gật đầu nói:
- Phụ thân Lục Hiểu Triều từng làm việc tại Binh Bộ, sau này vì bệnh qua đời, nhưng người này vẫn còn chút quan hệ ở Binh Bộ. Điều này cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là Lục Hiểu Triều tinh thông binh lược, võ công cũng không yếu, có thể thăng lên làm một trong ba Phó Thống lĩnh Hổ Thần Doanh, cũng là thực lực của hắn cho phép. Người này quan hệ với Tiết Linh Phong không tồi, nghe lời Tiết Linh Phong răm rắp, rất được sự coi trọng của Tiết Linh Phong. Lần này Tiết Linh Phong bị hại, cần có người thay thế, người thích hợp nhất chính là lựa chọn một trong ba Phó Thống lĩnh lên chức. Khách quan mà nói, Lục Hiểu Triều thực lực mạnh nhất trong ba người, uy vọng trong quân cao nhất, lại thêm hắn có nguồn gốc Binh Bộ. Để hắn tiếp nhận vị trí Thống lĩnh Hổ Thần Doanh cũng là chuyện đương nhiên, không khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Lô Tiêu cảm thấy Lục Hiểu Triều có nguồn gốc Binh Bộ, Binh Bộ có thể khống chế người này. Để Lục Hiểu Triều thay thế Tiết Linh Phong, càng dễ để Binh Bộ khống chế.
- Lô đại nhân nghĩ thế nào, cũng không quan trọng.
Viên lão Thượng Thư nói:
- Ngươi nhắc đến Lục Hiểu Triều, đương nhiên là có duyên cớ.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, mới hỏi:
- Lão Thượng Thư, phía phương Bắc, Bắc Đường Phong vừa mới kế vị trước đây không lâu, thế cục bên Lạc Dương còn chưa ổn định, vào thời điểm này Cửu Thiên Lâu vẫn còn tâm tư tạo huyết án ở Kiến Nghiệp sao?
- Chính bởi vì quân đoàn Tần Hoài ép sát từng bước, tiền tuyến Bắc Hán căng thẳng, họ phái người của Cửu Thiên Lâu ẩn núp thậm chí giết người gây ra hỗn loạn tại kinh thành Kiến Nghiệp, cũng có thể có khả năng.
Viên lão Thượng Thư mặc dù cao tuổi, đôi mắt trông như đục ngầu, nhưng sâu trong đôi mắt vẫn có chút ánh sáng.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Nếu như người của Cửu Thiên Lâu tùy tiện lạm sát gây ra hỗn loạn ở kinh thành, ta cũng có thể hiểu được tâm tư vùng vẫy giãy chết của họ.
Hắn ngừng lại một chút mới nói:
- Thế nhưng trên thực tế, Cửu Thiên Lâu ở kinh thành, người duy nhất giết chết lại đúng là Thống lĩnh Hổ Thần Doanh. Ngoại trừ Tiết Linh Phong ra, kinh thành không còn huyết án khác. Cửu Thiên Lâu muốn tạo ra hỗn loạn, cũng quá mức đơn giản rồi. Ám sát Tiết Linh Phong, quả thực khiến Hổ Thần Doanh xuất hiện rối loạn, nhưng loại rối loạn này chỉ kéo dài hai ngày. Sau khi Lục Hiểu Triều thăng chức, sẽ lập tức ổn định lòng quân, mà kinh thành không rơi vào bất cứ hỗn loạn nào bởi cái chết của Tiết Linh Phong.
Ánh mắt hắn như đao, cười lạnh nói:
- Lão Thượng Thư, nếu như ta là người của Cửu Thiên Lâu, nếu đã chuẩn bị bại lộ, thì phải tạo ra càng nhiều huyết án tại kinh thành càng tốt, khiến cho cả kinh thành rơi vào khủng hoảng mới đúng. Chỉ giết chết một mình Tiết Linh Phong, không gây ra tác dụng quá lớn.
Lão Thượng Thư cau mày nói:
- Dường như ngươi có hoài nghi đối với nguyên nhân cái chết của Tiết Linh Phong.
- Bất kỳ một chuyện gì, nếu như chỉ nhìn bề ngoài, rất dễ bị lừa gạt.
Tề Ninh thở dài:
- Nếu như muốn biết chân tướng chuyện đó, chỉ có một biện pháp tốt nhất, chính là để ý hậu quả trực tiếp do chuyện này gây ra. Nếu như Cửu Thiên Lâu ám sát Tiết Linh Phong, mục đích của họ đương nhiên không phải vì gây ra hậu quả bại lộ để giết người tìm vui, chỉ có thể tạo hỗn loạn tại kinh thành, nhưng kết quả như vậy cũng chưa từng xuất hiện, cho nên Tiết Linh Phong bị Cửu Thiên Lâu ám sát, chỉ có thể do có người cố ý vu oan hãm hại.
- Vu oan hãm hại?
Lão Thượng Thư hơi co rúm khóe mắt:
- Ngươi có biết, vụ án này không phải do Binh Bộ thẩm tra xử lý, nha môn Kinh Đô Phủ cũng không tiếp xúc vụ án này, bắt đầu từ khi Tiết Linh Phong bị ám sát vào buổi tối, vụ này đã giao tới tay Thần Hầu Phủ.
Lão chăm chú nhìn Tề Ninh, vuốt râu nói:
- Tiết Linh Phong bị Cửu Thiên Lâu ám sát, là bản định án do Thần Hầu Phủ trình lên, bởi vậy nghe nói mấy ngày nay Thần Hầu Phủ đã bắt được hơn mười thám tử Cửu Thiên Lâu ở kinh thành.
- Lão Thượng Thư đừng quên, đặt bẫy phục kích ta và Hiên Viên Phá, Thần Hầu Phủ tham dự trong đó.
Tề Ninh nói:
- Thần Hầu Phủ đã không phải Thần Hầu Phủ trước đó!
Thân thể lão Thượng Thư hơi dựa vào ghế, hỏi:
- Thần Hầu Phủ và Võ Lâm Doanh liên thủ muốn lấy mạng ngươi, lại còn nhận được ý chỉ ngươi phản quốc. Nếu như ngươi thực sự phản quốc, Hoàng thượng hạ mật chỉ tru sát ngươi, đó là chuyện đương nhiên. Cho dù là lão phu, mặc dù tay trói gà không chặt, nhưng gặp gỡ kẻ phản quốc, cũng sẽ liều chết đến cùng.
- Lão Thượng Thư cảm thấy vãn bối có hiềm nghi phản quốc?
- Nếu không vì sao Thánh thượng lại có đạo ý chỉ kia?
Lão Thượng Thư nói:
- Chẳng lẽ Hoàng thượng oan uổng ngươi?
Tề Ninh thở dài:
- Đây chính là vấn đề ta suy nghĩ mãi không ra. Tại sao Hoàng thượng lại ban xuống đạo mật chỉ kia, lại cho rằng ta phản bội Sở quốc!
- Cho nên hiện giờ ngươi hẳn nên giải thích rõ ràng với lão phu.
Lão Thượng Thư thở dài:
- Nếu không ngươi cũng chỉ có hai con đường để đi, hoặc giết lão phu, hoặc thúc thủ chịu trói, để lão phu đưa ngươi đi gặp Hoàng thượng.
Tề Ninh nói:
- Lão Thượng Thư có thể lắng nghe lời ta nói, liền chứng minh ngài tin tưởng ta cũng không phản quốc. Nếu không với tính tình của lão Thượng Thư, chắc chắn sẽ không ở chung một căn phòng với kẻ phản quốc!
Lão Thượng Thư chăm chú nhìn Tề Ninh, nửa ngày không nói gì. Qua hồi lâu, lão mới mở miệng nói:
- Ngươi cảm thấy Tiết Linh Phong bị ai giết chết?
Tề Ninh thở phào, lão Thượng Thư hỏi như vậy, cũng cho thấy trong lòng ông lão này vẫn cực kỳ tín nhiệm mình. Lão không nói tới chuyện phản quốc, cũng cho thấy trong lòng ông lão này, không tin mình thực sự phản quốc. Hắn lập tức nói:
- Lão Thượng Thư, sau khi Tiết Linh Phong chết, nhìn qua, dường như được lợi nahats chính là phái Kim Đao Đạm Đài. Đạm Đài lão Hầu gia và Đạm Đài Đại Đô Đốc mặc dù đều đã qua đời, nhưng thế lực Kim Đao Hầu không bởi vậy mà không còn sót lại gì tại Sở quốc, ít nhất Lô Tiêu vẫn còn đang duy trì thế lực Kim Đao này.
Lão Thượng Thư gật đầu nói:
- Không sai. Mặc dù Đạm Đài lão Hầu gia qua đời, nhưng Kim Đao Đạm Đài là công thần khai quốc, vẫn có căn cơ rất sâu tại Đại Sở ta, ít nhất thủy sư Đông Hải vẫn thuộc về phái Kim Đao.
Lão hơi trầm ngâm mới nói:
- Trước đây Tiết Linh Phong thống lĩnh Hổ Thần Doanh, trong mắt quần thần, Tiết Linh Phong đi ra từ quân đoàn Tần Hoài, Hổ Thần Doanh này đương nhiên cũng thuộc về thế lực Cẩm Y Tề gia các ngươi. Lần này Lục Hiểu Triều thay thế Tiết Linh Phong, Lục Hiểu Triều có nguồn gốc thâm hậu cùng Binh Bộ, đương nhiên sẽ khiến người khác cảm thấy Hổ Thần Doanh đã biến thành thế lực của Kim Đao Đạm Đài gia.
- Nếu như chỉ nhìn như vậy, ta lại hoài nghi cái chết của Tiết Linh Phong có quan hệ với Lô Tiêu thậm chí là Binh Bộ.
Tề Ninh cười nhạt một tiếng:
- Giống như vãn bối vừa nói, chân tướng một chuyện, phải nhìn kết quả được lợi là ai. Cái chết của Tiết Linh Phong, người được lợi trực tiếp nhất là Lục Hiểu Triều. Bởi vì Lục Hiểu Triều có quan hệ với Binh Bộ, cho nên sẽ khiến người ta hoài nghi Binh Bộ. Nhưng điều kiện tiên quyết đó là Lục Hiểu Triều đúng là người của Lô Tiêu.
Hắn chăm chú nhìn lão Thượng Thư, hỏi:
- Lão Thượng Thư, theo ngài, Lục Hiểu Triều này đúng là người của Lô Tiêu sao?
Lão Thượng Thư suy nghĩ mới nói:
- Chắc ngươi hiểu rõ con người Tiết Linh Phong. Tiết Linh Phong đảm nhiệm Thống lĩnh Hổ Thần Doanh, sau đó không có quan hệ cá nhân với bất kỳ quan viên nào trong triều. Tuy nói Lục Hiểu Triều tính cách khác biệt với Tiết Linh Phong, nhưng đối nhân xử thế cũng tương tự, chỉ nghe phân công từ Tiết Linh Phong, gần như không hề qua lại với quan viên trong triều. Mặc dù phụ thân hắn từng làm việc trong Binh Bộ, từng được Kim Đao lão Hầu gia đề bạt, nhưng phụ thân hắn qua đời hơn mười năm, qua đời trước khi Lục Hiểu Thần tiến vào Hổ Thần Doanh. Cho nên trên thực tế Lục Hiểu Thần không có quan hệ quá sâu sắc gì với Binh Bộ.
Lão ngừng một chút mới nói tiếp:
- Khiến cho người ta có cảm giác hắn có giao tình với Binh Bộ, thậm chí bị cho rằng hắn chính là người của Kim Đao Đạm Đài, chỉ vì năm đó Lô Tiêu từng có chút chiếu cố với Lục gia mà thôi.
Lão Thượng Thư là lão thần mấy triều của Sở quốc, có thể nói nắm rõ như lòng bàn tay chuyện triều đình Sở quốc và mối quan hệ của đám quan chức. Mặc dù bản thân Viên gia không kéo bè kết phái, nhưng giữa thế lực phức tạp rắc rối trong triều, trong lòng lão Thượng Thư đương nhiên cũng có tính toán.

Đêm khuya thanh vắng, chỉ có bóng đèn lấp lóe là nguồn sáng duy nhất. Tề Ninh đứng dậy bước qua rót cho lão Thượng Thư một chén nước, dâng hai tay đến trước mặt ông lão. Lão Thượng Thư khẽ gật đầu, xong mới nói:
- Phụ thân của Lục Hiểu Triều từng theo Kim Đao Lão Hầu gia chinh chiến nơi sa trường, và bị thương trên chiến trường. Về sau lão Hầu gia sắp xếp cho ông ta làm việc tại Binh Bộ, chức quan cao nhất ông ta từng làm cũng chỉ là một Chủ Bộ của Binh Bộ. Người này tính tình ngay thẳng, lại thanh liêm, nên gia cảnh cũng không tốt lắm. Sau khi ông ta qua đời, Lục gia phải sống trong cảnh nợ nần. Sau khi Lô Tiêu biết nhà ông ta gặp khó khăn mới giúp đỡ đôi chút, xem như giúp Lục gia vượt qua lúc gian nan, nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Về sau Lục Hiểu Triều tiến vào Hổ Thần Doanh, và cũng không qua lại hay có liên hệ gì với Lô Tiêu và Đạm Đài gia, chỉ do có tầng quan hệ này, nên có thể coi như trong triều đình Lục Hiểu Triều thuộc về hệ phái của Đạm Đài gia.
Tề Ninh nói:
- Nếu như Lục Hiểu Triều thật sự theo phe Lô Tiêu, vậy hắn tiếp nhận quyền quản lý Hổ Thần Doanh sẽ mang lại lợi ích cho hệ phái Kim Đao, nhưng… Nếu Lục Hiểu Triều không cho rằng mình thuộc về phe Lô Tiêu, vậy người được lợi lần này hiển nhiên không phải Binh Bộ và Đạm Đài gia.
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, sắc mặt nghiêm nghị:
- Việc xác nhận lập trường của Lục Hiểu Triều là vô cùng quan trọng.
- Lục Hiểu Triều được Binh Bộ tiến cử.
Lão thượng thư nói:
- Chỉ dựa vào điểm này, có lẽ đã đủ để khiến Lục Hiểu Triều biết ơn Lô Tiêu rồi.
- Nếu trước khi được Lô Tiêu tiến cử Lục Hiểu Triều đã biết vị trí này sẽ thuộc về mình, hắn có còn biết ơn Lô Tiêu không?
Đôi mắt Tề Ninh sáng rực như sao trời, tỏa ánh sáng lấp lánh:
- Nếu có nhóm người nào ám sát Tiết Linh Phong để trải đường cho Lục Hiểu Triều, và Lục Hiểu Triều cũng biết chân tướng, vậy Lục Hiểu Triều có quan tâm tới ơn tiến cử của Lô Tiêu chăng?
Sắc mặt lão Thượng Thư thay đổi. Đôi tay già nua không biết đã run lẩy bẩy tự khi nào.
Ông lão duỗi tay vịn chặt chén trà trên bàn hòng khiến tay mình ngừng run rẩy. Trầm ngâm chốc lát ông mới nói:
- Ý ngươi là, có người âm mưu đưa Lục Hiểu Triều lên thay Tiết Linh Phong, nhưng không dùng người mình mà lợi dụng Lô Tiêu đề cử, để cho toàn bộ triều đình cho rằng nhờ có Binh Bộ tiến cử mà Lục Hiểu Triều mới ngồi lên chiếc ghế kia?
- Trong số ba đại Thống lĩnh của Hổ Thần Doanh, người đủ năng lực trở thành Thống lĩnh nhất chính là Lục Hiểu Triều.
Tề Ninh nói tiếp:
- Hơn nữa, Lô Tiêu tự nhận Lục Hiểu Triều theo phe mình nên đương nhiên phải lấy danh nghĩa Binh Bộ tiến cử họ Lục. Mấy người kia chỉ cần đợi tấu chương của Lô Tiêu mà thôi. Chỉ cần người Lô Tiêu tiến cử hợp ý bọn họ, họ liền thuận nước đẩy thuyền, đồng ý luôn. Cứ thế, Lục Hiểu Triều vừa có thể nắm giữ Hổ Thần Doanh trong tay, khống chế toàn bộ kinh thành, vừa không bị lộ thân phận, không khiến cho bất cứ ai nghi ngờ.
Lão Thượng Thư cau mày, nói:
- Một số người trong miệng ngươi là chỉ ai?
Tề Ninh suy nghĩ hồi lâu mới đáp:
- Hắc Lân Doanh bị đều đi, trực tiếp sát nhập vào Hắc Đao Doanh, giao cho Cù Ngạn Chi quản lý, các thuộc cấp của Hắc Lân Doanh đều bị điều đi Đông Hải, nhưng…
Trong mắt hắn chợt lóe vẻ hung tàn:
- Có lẽ lão Thượng Thư không biết, tính cả Triệu Vô Thương có năm người bị điều đi Đông Hải nhậm chức, nhưng trên đường đi họ bị tập kích, cả năm người đều đã ngộ hại!
Thân hình lão Thượng Thư thoáng run lên, ông lão thất thanh nói:
- Lại… lại có chuyện thế này? Trong triều chẳng nghe chút tiếng gió nào cả.
- Chuyện ấy thật sự đã xảy ra, nhưng lại không ai biết đến.
Tề Ninh bình tĩnh nói:
- Việc này cho thấy là có người chẳng những bẫy Hắc Lân Doanh, buộc Hắc Lân Doanh phải sát nhập vào Hắc Đao Doanh, mà còn định chém tận giết tuyệt, hoàn toàn hủy diệt Hắc Lân Doanh.
Hắn im lặng một chốc, mới tiếp tục nói:
- Trên thực tế là có kẻ muốn đuổi cùng giết tận Cẩm Y Tề gia, và chắc chắn hành động ấy không phải là ý muốn của Hoàng thượng.
Lão thượng thư thở dài:
- Hoàng thượng cho xây dựng lại Hắc Lân Doanh vì mục đích kiềm chế Hắc Đao Doanh, do vậy lão phu cũng cho rằng Hoàng thượng không cần phải phá hủy Hắc Lân Doanh.
Ông dừng một thoáng rồi nói tiếp:
- Khúc Tiểu Thương được phong làm Thần Hầu, nhưng ngày đó Tây Môn Thần Hầu cũng không xuất hiện. Việc này rất đáng ngờ. Theo lý mà nói, Tây Môn Thần Hầu có muốn từ nhiệm, thì cũng nên vào triều tự tay giao lại Thần Hầu Lệnh cho Khúc Tiểu Thương mới phải. Năm xưa chính tay Thần Hầu tiền nhiệm đã giao lại Thần Hầu Lệnh cho Tây Môn Thần Hầu ngay trước bệ rồng trước mặt văn võ bá quan. Ngoài ra… Trong cung hẳn là đã xảy ra và chuyện. Phạm Đức Hải biến mất đột ngột, thay vào vị trí của ông ta là một thái giám lạ mặt tên Quý Hòa. Trước đây lão phu cũng chưa nghe được tin gì về người này, nhưng trong cung mấy nghìn thái giám, lão phu không biết gã ta cũng không có gì lạ. Điều kỳ lạ ở đây là, trước giờ Hoàng thượng rất tin tưởng Phạm Đức Hải, tại sao lại đột ngột thay Phạm Đức Hải bằng người khác, để một Quý Hòa trước đây không muốn cho ai biết trơ thành thái giám chấp lễ?
Tề Ninh thở dài:
- Chuyện động trời nhất xảy ra trong cung không phải chuyện này. Vụ án Tiêu Chương làm phản ở Hoàng Lăng đã sớm có kết luận, nhưng giờ ông ta lại được rửa sạch tội danh, còn thoắt cái trở thành trung thần của Đại Sở, lão Thượng Thư không cảm thấy đây mới là chuyện kỳ lạ nhất hay sao?
- Không chỉ mình ngươi đâu. Rất nhiều người trong triều đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lão thượng thư nói:
- Nhưng Thế tử của Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông lại có thể lấy ra mật chỉ năm xưa tiên đế để lại cho Tiêu Chương, trong Ngự Nội xác thực còn lưu trữ, và đã xác nhận không phải hàng giả. Trong tay Tiêu Thiệu Tông có bằng chứng, không ai có thể nói gã không đúng.
- Ngự Nội có lưu trữ, cũng không có nghĩa là mật chỉ kia là thật.
Tề Ninh đáp:
- Nếu như trước đó Tiêu Thiệu Tông đã phái người bỏ vật ấy vào trong Ngự Nội, thì tất nhiên là có thể tìm ra rồi.
- Ngự Nội là cấm địa trong cung, được canh gác rất nghiêm mật.
Lão thượng thư đáp:
- Không ai dám tự tiện xông vào Ngự Nội, không có ý chỉ của hoàng thượng, bất cứ ai chỉ cần có ý định tới gần Ngự Nội đều phải bị phán tội chết, Nội Vệ canh gác Ngự Nội được phép tiền trảm hậu tấu.
- Nếu Võ Lâm Doanh đã có thể nhận được mật chỉ đuổi giết vãn bối, thì làm được một đạo ý chỉ cho phép tiến vào Ngự Nội cũng không khó.
Tề Ninh nghiêm mặt nói:
- Lão Thượng Thư, trước đó ta không cách nào xác định được trong cung đã xảy ra chuyện gì, càng không biết Ngự Nội đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện nay ta đã có bảy thành nắm chắc để kết luận rằng Hoàng thượng đã… thân bất do kỷ!
- Thân bất do kỷ?
Lão thượng thư cay mày, hỏi:
- Ý ngươi là Hoàng thượng đang bị uy hiếp?
- Nếu không sẽ không thể giải thích được lý do xảy ra những sự kiện gần đây.
Tề Ninh nói:
- Lão Thượng Thư là lão thần qua ba triều vua, kiến thức rộng rãi, nhất định sẽ không cho rằng hết thảy những việc này đều hợp tình, hợp lý.
- Ngươi nói Hoàng thượng bị đe dọa, vậy ai là người bắt Hoàng thượng?
- Tiêu Thiệu Tông!
Khóe mắt lão Thượng Thư khẽ giật, nhưng sắc mặt ông lại không thay đổi mảy may. Chỉ là ông nói thế này:
- Tiêu Thiệu Tông vẫn luôn bị giam trong phủ, Hoàng thượng thì ở trong cung, hai người trước đây cũng không có cơ hội gặp mặt, sao Tiêu Thiệu Tông uy hiếp Hoàng thượng được?
- Lão Thượng Thư sai rồi.
Tề Ninh thở dài:
- Trên thực tế Tiêu Thiệu Tông luôn có cơ hội tiến cung, đặc biệt là đã được Hoàng thượng cho phép, chẳng qua… Không nhiều người biết việc này thôi.
Không chờ lão Thượng Thư tiếp lời, hắn nói tiếp luôn:
- Tư Mã Lam bị giết tại Thu Thú, kế hoạch chu đáo, chặt chẽ, người nấp trong bóng tối sắp đặt mọi kế hoạch, thật ra chính là Tiêu Thiệu Tông.
Cả người lão Thượng Thư đều chấn động. Tề Ninh nói tiếp:
- Lúc ấy Tư Mã Lam quyền khuynh triều chính, thế lực khổng lồ, Hoàng thượng biết muốn đối phó với hạng người này tuyệt đối không thể đi sai bước nào, mà bên cạnh Hoàng thượng khi ấy cũng không có nhiều người có thể giúp sức, nên đành bí mật triệu Tiêu Thiệu Tông vào cung để bàn kế sách.
- Bấy giờ tai mắt Tư Mã Lam trải rộng kháp từ trong cung ra ngoài cung, Tiêu Thiệu Tông vào cung sao không khiến Tư Mã Lam phát giác?
Lão Thượng Thư vẫn chưa dám tin:
- Nếu Tư Mã Lam biết Tiêu Thiệu Tông vào cung, ắt hẳn lão ta đã cảnh giác rồi, và Tiêu Thiệu Tông cũng không thể sống tới hôm nay.
Tề Ninh trầm ngâm một hồi mới nói:
- Có một mật đạo vào cung, không mấy ai biết, chẳng qua Tiêu Thiệu Tông vừa khéo chính là một trong số ít người biết được.
Lão Thượng Thư càng hãi hùng, nói:
- Có mật đạo vào cung?
Bờ môi ông giần giật như muốn hỏi thêm điều gì, nhưng cuối cùng ông quyết định không hỏi, mà ngưng sắc mặt lại, nói:
- Nói như vậy, Tiêu Thiệu Tông đã lợi dụng mật đạo để vào cung và khống chế Hoàng thượng, nên mới có nhiều chuyện kỳ quặc xảy ra như vậy.
- Mặc dù không thể đưa ra bằng chứng xác thực, nhưng chân tướng hẳn là như thế.
- Trước đây không lâu Hoàng thượng vào triều, lúc ấy trông sắc mặt người có vẻ không khỏe lắm, và… giọng nói cũng hơi khác trước.
Lão Thượng Thư nhớ lại:
- Lúc ấy mọi người chỉ cho rằng long thể người khó chịu, nên giọng nói mới khác đi một chút…
- Nếu ta không đoán sai, người vào triều không phải Hoàng thượng.
Tề Ninh thở dài:
- Tiêu Thiệu Tông đã khống chế được Hoàng thượng, khẳng định không dám để Hoàng thượng lộ diện trước mặt quần thần. Rất có thể người các ngài nhìn thấy là thế thân.
- Thế thân?
Lão thượng thư nheo mắt lại:
- Tiêu Thiệu Tông lấy thế thân thay thế Hoàng thượng, sau đó điều khiển triều đình?
- Tiêu Thiệu Tông là một người vừa vô cùng cẩn thận vừa mưu tính sâu xa.
Tề Ninh nói:
- Người này nhẫn nhịn yếu thế nhiều năm, khiến người khác xem nhẹ sự tồn tại của bản thân, chuyện hắn gây ra lần này tuyệt đối không phải là hứng khởi lúc nhất thời, mà chắc hẳn là kế hoạch hắn vạch ra từ rất lâu, mỗi bước đi hắn đều đã suy tính và sắp xếp rất chu đáo, chặt chẽ.
Hắn nhìn chăm chú vào mắt lão Thượng Thư, nói:
- Có lẽ từ rất nhiều năm trước hắn đã bắt đầu bày mưu. Hắn ta ẩn giấu thực lực của mình, yên lặng theo dõi hướng đi của thời đại, đợi khi thời cơ chín muồi lại cấp tốc ra tay. Hắn chắc chắn đã chuẩn bị xong thế thân để thay thế Hoàng thượng từ lâu rồi. Tiêu Thiệu Tông có thể tiếp cận Hoàng thượng, hiểu rõ cách nói chuyện và các cử chỉ, thói quen cư xử của Hoàng thượng, huấn luyện thế thân nói chuyện và cư xử cho giống Hoàng thượng, nhằm mục đích lấy cái giả thay thế cho cái thật.
Hắn khẽ thở dài:
- Lấy năng lực của Tiêu Thiệu Tông, cũng không khó để tìm được một thế thân có dáng người và khuôn mặt gần như giống hệt Hoàng thượng.
Lão Thượng Thư dựa vào lưng ghế, im lặng. Một lúc lâu sau, ông mới lại mở lời:
- Nếu giống như ngươi nói, rằng Tiêu Thiệu Tông đã khống chế được hoàng cung?
- Hiện tại đã vượt xa khỏi khống chế hoàng cung rồi.
Tề Ninh phân tích:
- Tiết Linh Phong bị hại, Lục Hiểu Triều nắm giữ Hổ Thần Doanh, nếu những chuyện này đều nằm trong sự sắp xếp của Tiêu Thiệu Tông, vậy tương đương với cả kinh thành đều nằm dưới sự khống chế của Tiêu Thiệu Tông.
Lão Thượng Thư sợ hãi nói:
- Lục Hiểu Triều là người của Tiêu Thiệu Tông?
- Có lẽ mọi chuyện còn chưa đến mức hỏng bét như vậy.
Tề Ninh nói:
- Nhưng nếu đúng như ta đoán, rằng Lục Hiểu Triều là quân cờ mà Tiêu Thiệu Tông xếp vào Hổ Thần Doanh, vậy mọi chuyện đều đã nằm trong khống chế của Tiêu Thiệu Tông, đế quốc Đại Sở ta cũng phải đối mặt với thời khắc sinh tử tồn vong.
- Lục Hiểu Triều là người của Tiêu Thiệu Tông…
Lão Thượng Thư thì thào lặp lại lời này, đột nhiên cảm thấy sau lưng mình sao mà lạnh quá.
Nếu hết thảy đúng như lời Tề Ninh nói, rằng chính Tiêu Thiệu Tông đã khống chế Hoàng thượng, thậm chí lợi dụng Binh Bộ tiến cử giúp Lục Hiểu Triều có thể thuận lợi nắm giữ Hổ Thần Doanh, vậy vị Thế tử Hoài Nam Vương vóc dáng nhỏ yếu này quả là tâm tư thâm trầm, thủ đoạn âm hiểm đến mức khiến người nào biết được đều phải sinh lòng sợ hãi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận