Cẩm Y Xuân Thu

Chương 509: Mỹ nhân ngư

Chỉ trong chốc lát, đáy thuyền đã có năm sáu chỗ bị đục thủng.
Lý Đường thần sắc nghiêm trọng, thấp giọng nói:
- Hầu gia, đám người này muốn đánh chìm chiếc thuyền, mái chèo thuyền đã bị phá hỏng, chúng ta không cách nào để thuyền cập bờ, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc thuyền này chìm xuống giữa sông.
- Họ không phải địch thủ của chúng ta ở trên thuyền, nhưng kỹ năng bơi lội đều rất tốt, là muốn để chúng ta xuống nước.
Chu Thuận cũng nói:
- Hầu gia, đám người này rốt cuộc muốn làm gì?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào ván gỗ không nói lời nào.
Chợt nghe tiếng răng rắc vang lên, một miếng ván đã bị phá ra, xuất hiện một lỗ thủng cực lớn. Thuyền phu bên cạnh không nói hai lời, lấy hết dũng khí, đâm mạnh xiên cá trong tay vào lỗ thủng kia. Xiên cá chưa tiến vào nước, chợt nghe thuyền phu kia kêu a một tiếng, xiên cá trong tay bị người dưới nước kéo xuống, thuyền phu kinh hãi, vội vàng buông tay.
Sàn thuyền vỡ ngày càng nhiều, đám quỷ nước này đương nhiên chuẩn bị thỏa đáng, sớm nghĩ tới vạn bất đắc dĩ liền đục thuyền, cho nên công cụ đầy đủ.
Nhìn rất nhiều nước sông tràn vào, Lý Đường trầm giọng nói:
- Hầu gia, chiếc thuyền này không thể lưu lại, trên thuyền có chuẩn bị hai con thuyền nhỏ. Hầu gia xuống ngồi thuyền nhỏ rời đi đi.
Quan thuyền như thế này, bình thường đều sẽ chuẩn bị hai con thuyền nhỏ, có đôi khi nước quá cạn, thuyền lớn không thể nào cập bờ, chỉ có thể đi bằng thuyền nhỏ.
Những thuyền phu này không phải thuyền phu bình thường, đều làm công ăn lương, biết tình thế nguy cấp, nhất định phải bảo đảm sự an toàn của Hầu gia, liền có thuyền phu đi tới nói:
- Hầu gia, mái chèo thuyền bị phá hỏng, không cách nào cập bờ, đám tặc nhân này đánh chìm thuyền, xin Hầu gia xuống thuyền nhỏ cập bờ.
- Bản Hầu không thể vứt bọ mặc kệ các ngươi.
Tề Ninh nghiêm mặt nói.
Lý Đường nói:
- Hầu gia, thứ cho ta nói thẳng, đám tặc nhân này tập kích là hướng tới Hầu gia, chỉ cần Hầu gia rời khỏi con thuyền lớn này, đám thuyền phu trên thuyền đều có kỹ năng bơi lội, sẽ không xảy ra vấn đề gì.
- Hầu gia, mặc dù võ công của đám tặc nhân này bình thường, nhưng kỹ thuật bơi lội rất tốt, dưới nước chúng ta chưa chắc là đối thủ của chúng.
Chu Thuận cũng nói:
- Chúng ta ngồi thuyền nhỏ lên bờ, chỉ cần lên được bờ, đám tặc nhân này không đủ gây sợ hãi.
Một tiếng két vang lên, lại có một tấm ván thuyền bị phá, lúc này đã có rất nhiều nước sông tràn vào khoang đáy. Tề Ninh không do dự nữa, trầm giọng nói:
- Ngồi thuyền nhỏ lên bờ.
Mọi người rời khỏi khoang, đám thuyền phu lập tức buông hai con thuyền nhỏ đã chuẩn bị sẵn xuống nước, hai con thuyền nhỏ kích cỡ tương đương, chỉ có thể chở ba bốn người mà thôi.
- Chu Thuận, Lý Đường, các ngươi ở cùng một chỗ với Triệu Quyền, dìu Tề Phong lên thuyền.
Tề Ninh phân phó:
- Chiến Anh và ta cùng với Nghiêm Lăng Hiện ngồi một thuyền.
Tề Ninh đã phân phó, mọi người cũng không dài dòng. Đám người Lý Đường đi vào trong khoang thuyền khiêng Tề phong thụ thương ra, leo lên thuyền nhỏ. Chu Thuận chèo thuyền hướng về phía bờ. Tây Môn Chiến Anh và Nghiêm Lăng Hiện cũng lên con thuyền nhỏ thứ hai, nhưng không thấy Tề Ninh tới, hai người đều rút đao đề phòng quỷ nước tới gần, chợt thấy Tề Ninh cõng một người tới, người kia được bao bọc bằng áo bào đen, che phủ kỹ càng.
Tề Ninh nhảy lên thuyền nhỏ, thuyền nhỏ lập tức lắc lư. Tề Ninh ôm người kia vào ngực, nói với Nghiêm Lăng Hiện:
- Đi về phía bờ, ngươi tới chèo thuyền.
Nghiêm Lăng Hiện khẽ giật mình, lúng túng nói:
- Ta… ta không biết… !
Đúng lúc này nghe được Tây Môn Chiến Anh vội la lên:
- Nhanh, đi nhanh, bọn họ tới gần rồi.
Nàng đưa tay chỉ về phía nước, thấy mắt nước trồi lên ba bốn cái đầu, nhìn thấy Tề Ninh ngồi thuyền nhỏ, lập tức chui xuống nước. Mặt nước rẽ ra vệt nước, đang di chuyển về phía thuyền nhỏ.
Nghiêm Lăng Hiện cũng hiểu, nếu như giao phong chính diện, thì không cần e ngại đám quỷ nước này, thế nhưng hiện giờ thân đang ở mặt sông, rơi vào thế yếu. Lúc này mặc kệ có biết hay không, gã đi qua ngồi xuống, cầm lấy mái chèo, nhìn thấy con thuyền Lý Đường ngồi ở phía trước không xa, lập tức cũng khua mái chèo qua hai bên.
Động tác của gã không thành thục, thuyền nhỏ lắc lư. Trong lúc nhất thời Nghiêm Lăng Hiện hơi luống cuống tay chân. Tây Môn Chiến Anh tay cầm đại đao, nhìn chằm chằm mặt nước, đề phòng có người tới gần.
Lý Đường bên kia lo lắng quỷ nước công kích phía Tề Ninh, cũng không dốc sức chèo, duy trì khoảng cách nhất định, không dám kéo dài khoảng cách, chuẩn bị tiếp ứng bất cứ lúc nào.
Mất một lúc Nghiêm Lăng Hiện cũng miễn cưỡng nắm giữ được khua mái chèo thế nào, đi về phía trước một đoạn ngắn. Đúng lúc này thuyền nhỏ đung đưa mạnh mẽ. Nghiêm Lăng Hiện vội la lên:
- Họ lặn xuống đáy thuyền.
Nghiêm Lăng Hiện chưa dứt lời, một tiếng phốc vang lên bên cạnh, Tề Ninh quay đầu nhìn sang, thấy Tây Môn Chiến Anh đã nhảy xuống thuyền.
Trong lòng Tề Ninh biết Tây Môn Chiến Anh lo lắng quỷ nước đục đáy thuyền nhỏ, cho nên không để ý gì khác nhảy xuống nước.
Tây Môn Chiến Anh có dũng khí, nhưng võ công của nàng không cao, huống chi dây dưa với quỷ nước ở dưới nước. Tề Ninh cau mày, Nghiêm Lăng Hiện còn đang lo lắng, lại nghe tiếng phốc vang lên lần nữa, Tề Ninh đã ôm cả người kia trong tay nhảy xuống nước.
Đám người Lý Đường phía trước thấy thế, không do dự nữa, lưu lại Triệu Quyền chăm sóc Tề Phong, gã và Chu Thuận không nói hai lời đều nhảy xuống nước.
Triệu Quyền cũng sốt ruột trong lòng, đứng phía sau thuyền, chợt thấy sóng nước cuồn cuộn trên mặt sông, sau đó nhìn thấy Tề Ninh nổi lên, thân thể vặn vẹo, sau đó lại lặn xuống.
Triệu Quyền nhìn thấy Tề Ninh ở trong nước linh hoạt nhẹ nhàng, cảm thấy hơi kinh ngạc, nghĩ thầm Hầu gia từ nhỏ đến lớn chưa từng xuống nước, sao thân thủ dưới nước lại cao minh như vậy?
Cẩm Y Thế tử trước kia đương nhiên không biết bơi, chẳng qua vị Cẩm Y Hầu hiện giờ này lại tinh thông bơi lội.
Hắn nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh nhảy xuống nước, biết suy nghĩ của Tây Môn Chiến Anh, chỉ sợ nàng lạc đàn, cũng thả người nhảy xuống nước.
Hắn tinh thông bơi lội, nội lực cao cường, nhín thở trong nước, chỉ dùng chưởng vỗ, phản lực khiến hắn vọt nhanh, trong giây lát đã xuống dưới đáy thuyền. Dưới nước lờ mờ hắn nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh đang đánh nhau với hai người, còn có hai người ra sức đục đáy thuyền nhỏ.
Áo bào đen kia bị hắn đeo sau lưng, nước sông Trường Giang chảy từ tây sang đông, thuận theo dòng nước. Tề Ninh đi qua, hai người đang dây dưa với Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy Tề Ninh tới, lập tức phân ra một người, mang theo binh khí nghênh đón Tề Ninh.
Gã bơi lội tinh thông, trên người lại mặc đồ lặn, động tác linh hoạt, vũ khí cũng là phân thủy thứ linh hoạt nhất ở dưới nước, cho nên cũng không để Tề Ninh vào mắt.
Gã hơi nhún chân, phân thủy thứ đã đâm tới Tề Ninh. Tề Ninh đưa tay qua, lướt tới một bước nhỏ, đã tóm lấy cổ tay người kia.
Người kia lấy làm kinh hãi, Tề Ninh đã vặn tay, vặn gãy cổ tay người kia, thuận thế cướp lấy phân thủy thứ trong tay gã, đâm vào tim người kia. Trong mắt người kia tràn ngập kinh ngạc khó tin, hiển nhiên không thể ngờ ở dưới nước Tề Ninh có thể giết gã dễ dàng như vậy, chỉ là không phục cũng chẳng làm được gì, chết không nhắm mắt.
Tề Ninh và máu tươi cùng nổi lên mặt nước, nhìn thấy mặt nước ba động cách đó không xa, nhìn vệt nước có năm sáu người, trong lòng biết vừa rồi hắn đã hấp dẫn đám người này. Hắn lại lặn xuống nước lần nữa, nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh còn đang dây dưa với tên thủy quỷ kia, Tề Ninh cũng không dài dòng, thân vác người áo đen, tay cầm phân thủy thứ, nhích tới gần Tây Môn Chiến Anh, thừa dịp quỷ nước kia dây dưa với Tây Môn Chiến Anh. Phân thủy thứ đâm ra từ phía sau, tiến thẳng sau đầu quỷ nước kia.
Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy Tề Ninh, ra hiệu bằng tay ở dưới nước, muốn Tề Ninh nhanh chóng rời đi. Tề Ninh cũng ra hiệu Tây Môn Chiến Anh đi theo mình.
Đúng lúc này lại nhìn thấy bốn năm bóng người xuất hiện bên cạnh, đều mặc đồ lặn, chính là đám quỷ nước tới trợ giúp.
Đối phương người đông thế mạnh, đang tản ra, ngay cả hai tên đang đục đáy thuyền kia phát hiện tình huống có biến, cũng bỏ thuyền nhỏ giết về phía Tề Ninh.
Đúng lúc này lại có hai bóng người xuất hiện bên cạnh, chính là Chu Thuận và Lý Đường kịp thời đuổi tới. Hai người tới gần Tề Ninh, nhìn thấy lúc này đối phương đã tụ tập bảy tám người, bao vây bốn phía, Lý Đường lập tức ra hiệu Tề Ninh nhanh chóng rút đi, gã và Chu Thuận ngăn cản.
Tề Ninh lại lắc đầu, cũng ra hiệu muốn nói một mẻ hốt gọn đám quỷ nước này.
Mặc dù đối phương người đông thế mạnh, nhưng mấy người Chu Thuận nhìn thấy Tề Ninh tràn ngập lòng tin, sĩ khí tăng mạnh.
Bốn người ra hiệu với nhau, hai người một tổ, cũng không nói nhiều, nghênh đón đám quỷ nước kia.
Trong lúc nhất thời hai bên dây dưa với nhau ở dưới nước, mặc dù đám quỷ nước này kỹ thuật bơi lội rất tốt, trang bị cũng vô cùng tốt, nhưng dù sao võ công bình thường, dù là động tác hay phản ứng đều yếu hơn một chút. Tuy nhiên bọn họ vẫn chiếm ưu thế dưới nước. Trong lúc nhất thời hai bên dây dưa với nhau, khó phân cao thấp.
Tề Ninh lại giết một người ở dưới nước, máu tươi và nước sông hòa vào nhau, trong lúc nhất thời không thấy rõ tình hình chung quanh. Đúng lúc này liền thấy một tên quỷ nước tới gần bên cạnh, trong tay quỷ nước này cũng cầm phân thủy thứ, lại không đam Tề Ninh mà đâm về phía áo bào đen trên lưng hắn.
Tề Ninh vặn người thoát khỏi, phân thủy thứ trong tay đâm ngược qua, nào ngờ quỷ nước kia động tác linh hoạt khác thường, nhẹ nhõm tránh qua. Tề Ninh hơi kinh ngạc, cẩn thận nhìn, thấy quỷ nước này mặc đồ lặn bó sát người, trong khi chuyển động để lộ eo nhỏ bờ mông, bộ ngực nở nang, mặc dù đầu đội mũ chế bằng da cá, chỉ lộ đôi mắt, nhưng vừa nhìn có thể nhận ra là một nữ tử.
Đường cong thân thể của nữ quỷ nước này cực kỳ gợi cảm, thân thể mềm mại linh hoạt, đồ lặn ở eo co vào, phía dưới lại khuếch ra hai bên, bó chặt mông lớn bóng loáng, to tròn ngạo nghễ ưỡn lên, hai chân vừa thu lại mở ra, phát uy vô cùng tinh tế vẻ đẹp của đường cong.
Tề Ninh không ngờ trong đám quỷ nước này lại còn có nữ nhân, lúc này cũng không để ý đối phương là nam hay nữ, nhìn thấy đối phương lại dùng phân thủy thứ đâm về phía áo bào đen trên lưng mình, hắn vặn người, phân thủy thứ trong tay nghênh đón, hai phân thủy thứ giao nhau, nữ quỷ nước kia muốn rút tay về, tay Tề Ninh lại uốn éo, định thừa cơ gạt phân thủy thứ của nữ quỷ nước kia, nào ngờ nữ quỷ nước cũng không buông tay, thân thể mềm mại gợi cảm di chuyển theo một vòng, động tác linh hoạt, xinh đẹp thướt qua, quả thực có hương vị mỹ nhân ngư.

Bạn cần đăng nhập để bình luận