Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1016: Chân tướng
Đứng bên cạnh, vẻ mặt khó coi, Trần Đình nhìn Tề Ninh nói:
- Hầu gia, người này càng nói càng quá quắt, toàn nói bậy nói bạ, không thể để hắn tiếp tục nói như vậy.
Trần Đình ở trong quan trường nhiều năm, là người rất lọc lõi, người nọ nói một hồi, Trần Đình cảm thấy chuyện này càng lúc càng không ổn, ông ta biết, có một số điều có thể nói, nhưng cũng có một số điều tuyệt đối không thể nói ra, mà cho dù có nói, cũng không thể nói trước mặt bao người như thế này.
Lúc này trên thuyền đầy người, không chỉ có quan binh thủy quân, mà còn có quan viên lớn nhỏ của thành Cổ Lận, nếu như người này tiếp tục nói, thì sẽ càng nói ra những việc kinh khủng, hôm nay nhiều người như vậy nghe được, việc đó rất khó giữ bí mật.
- Chuyện này liên quan tới Thẩm tướng quân.
Tề Ninh quay đầu lại nhìn về phía Thẩm Lương Thu, nói:
- Thẩm tướng quân, với lời lẽ chuẩn xác, người này nói ngươi có liên quan tới việc đại đô đốc qua đời, ngươi nghĩ chúng ta nên vào khoang bí mật thẩm vấn, hay là ở chỗ này thẩm vấn?
Có người thầm nghĩ Tề Ninh hỏi như vậy là đã ưu tiên cho Thẩm Lương Thu.
Nếu Thẩm Lương Thu lực chọn vào khoang thuyền bí mật thẩm vấn, cũng có nghĩa là trong lòng Thẩm Lương Thu có điều mờ ám muốn che giấu, nhưng nếu như trước mặt bao người, đối phương nói ra càng nhiều điều bất lợi cho Thẩm Lương Thu, thì chuyện sẽ càng phiền phức.
Khóe mắt Thẩm Lương Thu giật giật, nhưng vẻ mặt vẫn rất điềm tĩnh, y chắp tay nói:
- Tất cả đều xin Hầu gia phân xử giúp cho.
Tề Ninh hơi gật đầu, nói:
- Bổn hầu hiểu rõ tính tình của Thẩm tướng quân. Thẩm tướng quân là người vô cùng nhân nghĩa, trọng tình trọng nghĩa, sau khi đại đô đốc qua đời, Thẩm tướng quân một tay vất vả lo toan hậu sự cho đại đô đốc, tất cả những chuyện này, bổn hầu đều tận mắt nhìn thấy.
Hắn chăm chú nhìn Thẩm Lương Thu, lại nói:
- Thẩm tướng quân, hôm nay có người ở chỗ này nói năng lung tung, một mực phỉ báng ngươi, chúng ta không cần kiêng kỵ, cứ cho hắn nói ra căn nguyên, xem rốt cuộc hắn có bằng chứng gì có thể chứng minh ngươi có liên quan tới việc này. Nếu như hắn phỉ báng Thẩm tướng quân, bổn hầu tuyệt đối sẽ không thể ngồi yên không lý tới, mà ngay trước mặt mọi người, ta sẽ trừng phạt hắn, trả lại sự trong sạch cho Thẩm tướng quân.
Tân Tứ khẽ gật đầu, nói:
- Lương Thu, làm người phải đi đường ngay, nửa đêm nghe tiếng gõ cửa, lòng không sợ hãi. Ta cũng tin ngươi không liên quan tới việc này, nếu đã muốn chứng minh sự trong sạch của ngươi, thì chúng ta sẽ rửa sạch hiềm nghi trên người ngươi trước mặt mọi người.
Quay sang người tố cáo, Tân Tứ quắc mắt lên, lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi ở chỗ này tùy tiện phỉ báng, thì đừng trách ta đao hạ vô tình!
Y đưa tay lên, đặt vào chuôi đao bên hông.
Người nọ cũng vẫn bình tĩnh, ung dung nói:
- Hầu gia, hôm nay thảo dân tới đây, vốn không nghĩ tới còn sống trở về. Thảo dân không thể vì kiếp sống tạm của mình mà thờ ơ trước cái chết oan ức của đại đô đốc!
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ngươi vừa mới nói có người hỗ trợ che giấu, như thế là có ý gì?
- Hầu tổng quản rời khỏi thư phòng của đại đô đốc, lúc đó thoạt trông, Đạm Đài phu nhân hết sức yếu ớt, có người lo lắng cho sức khỏe của phu nhân, cho nên dìu phu nhân rời thư phòng về nghỉ.
Người nọ chậm rãi nói:
- Lúc đó Đạm Đài phu nhân hạ lệnh, để bảo vệ hiện trường, tất cả mọi người không được ở lại trong sân viện mà phải ra ngoài, hơn nữa, cửa sân viện bị đóng lại, chỉ cho người trông coi từ bên ngoài.
Dừng một chút, người nọ lại nói:
- Bởi vậy lúc đó trong viện tử và thư phòng, chỉ còn lại hung thủ mà mọi người tưởng là di thể của Đạm Đài đại đô đốc.
Tề Ninh quay đầu lại, trầm giọng nói:
- Vi Ngự Giang đâu!
Hôm nay không chỉ có một mình Tề Ninh tham gia nghi thức hải táng, mà các quan viên Hình bộ cũng đều đi theo, chỉ có điều Vi Ngự Giang chỉ là một ti thẩm của Hình bộ, không thể nói nhiều. Lúc này, nghe Tề Ninh gọi, y vội bước ra phía trước, chắp tay nói:
- Ty chức ở đây!
- Lúc đó các ngươi phụ trách xem xét kiểm tra hiện trường, hơn nữa còn có trao đổi với Hầu tổng quản.
Tề Ninh nói:
- Vậy tình hình lúc đó như thế nào?
Vi Ngự Giang nói:
- Hồi bẩm Hầu gia, sau khi rời khỏi, các nha hoàn của phủ đô đốc thấy khí sắc của Đạm Đài phu nhân rất tệ, lo sợ cho sức khỏe của phu nhân, quả thật là họ đã dìu phu nhân rời khỏi sân viện của đại đô đốc. Mà lúc đó, quả thật Đạm Đài phu nhân có phân phó mọi người có mặt, là không được ở lại hiện trường, để tránh phá hỏng dấu vết ở hiện trường. Lúc đó, phu nhân đến chờ ở trong đình bên cạnh thư phòng, mà ngoài cửa thư phòng, có hai người canh gác.
- Nói cách khác, lúc đó là không ai có thể tiến vào thư phòng?
Vi Ngự Giang nói:
- Đúng là không ai có thể tiến vào thư phòng, nhưng trong khoảng thời gian từ lúc cửa sân viện bị đóng lại, cho tới lúc Thẩm tướng quân tới, trong sân viện xảy ra chuyện gì, thì người bên ngoài cũng không hay biết.
Tề Ninh hơi trầm ngâm một chút, rồi hỏi người nọ:
- Ngươi nói người giả làm di thể của đại đô đốc là hung thủ, có phải ý ngươi muốn nói, trước khi Thẩm tướng quân tới nơi, hung thủ đã đổi lại di thể thật sự của đại đô đốc?
- Đúng vậy!
Người nó gật đầu nói:
- Tuy thời gian gấp gáp, nhưng nếu như trước đó tính toán một cách kỹ càng, tay chân nhanh nhẹn, thì cũng đủ để thay cột đổi xà.
- Thời gian cấp bách?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Nếu đúng như ngươi nói, thời gian cũng không phải là cấp bách. Từ lúc Hầu tổng quản rời đi, cho tới lúc Thẩm tướng quân chạy tới, mất khoảng một canh giờ, nếu chỉ đổi một thi thể, thì thời gian dư dả, không thể nói là cấp bách.
- Hầu gia, nếu như chỉ thay di thể, thời gian đúng là dư dả, nhưng điều mà hung thủ làm, không chỉ có bấy nhiêu.
Người nọ nói:
- Hung thủ phải tự tháo thòng lọng, rồi mang thi thể tới, treo lên xà nhà, sau đó còn phải cấp tốc rời khỏi phủ đô đốc, suốt đêm ra khỏi thành, phóng ngựa chạy đến đại doanh thủy quân trước Hầu tổng quản, như vậy mới có thể chứng minh hắn luôn ở tại đại doanh thủy quân, không hề rời khỏi.
Người nọ vừa dứt lời, rất nhiều người đều biến sắc, Thẩm Lương Thu cũng chấn động cả người, khóe miệng co rút.
Đứng bên cạnh Tề Ninh, dường như Vi Ngự Giang đã sớm biết Thẩm Lương Thu sẽ có vẻ mặt như vậy, y liếc nhìn Thẩm Lương Thu, vùng giữa đôi mày giãn ra.
- Không đúng, ngươi nói hung thủ đổi lại di thể của đại đô đốc, nhưng di thể của đại đô đốc to lớn như vậy, từ đâu mà ra?
Trần Đình nhíu mày nói:
- Lúc phát hiện di thể của đại đô đốc, Hầu tổng quản đã dẫn người kiểm tra trong ngoài, hơn nữa thư phòng của đại đô đốc rất giản dị, cũng không có hầm ngầm, nếu như có ai giấu một thi thể, thì rất dễ dàng phát hiện.
Người nọ cười nhẹ, nói:
- Di thể của đại đô đốc đương nhiên là ở trong sân, chỉ là trong tình huống mọi người đều hoảng loạn, hung thủ đã dùng thủ thuật che mắt, dễ dàng lừa gạt rất nhiều người.
- Ở trong sân?
- Hầu gia, thảo dân mạo muội hỏi một câu, thư phòng của đại đô đốc có phải là nơi thích hợp để giấu một vật nào đó?
Người nọ nhìn Tề Ninh, vẻ mặt nghiêm nghị.
Tề Ninh quay sang Vi Ngự Giang, hỏi:
- Vi ti thẩm, ngươi đã kiểm tra kỹ càng hiện trường, ngươi biết có nơi nào thích hợp để giấu một thi thể chứ?
- Bẩm có!
Không chút do dự, Vi Ngự Giang đắp:
- Có lẽ Hầu gia còn nhớ, ban đầu khi chúng ta đến hiện trường, vừa bước vào sân viện, ở góc sân có một gốc hòe cổ thụ, um tùm xanh tốt, ty chức còn nhớ, lúc đó Hầu gia dừng chân ngắm nghía gốc hòe cổ thụ đó.
- Không sai.
Tề Ninh nói:
- Bổn hầu còn nhớ rất rõ ràng, ở góc sân, có một gốc hòe cổ thụ, ít ra cũng đã được vài chục năm, thân cây thô to, cành lá rậm rạp tươi tốt, nếu như giấu thi thể trên cây, thì đúng là rất khó phát hiện.
Lúc này người nọ mới nói:
- Khi cửa viện đóng lại, hung thủ gấp rút gỡ di thể của đại đô đốc xuống, rồi treo lên xà nhà. Sau khi làm trò thay cột đổi xà, hung thủ leo tường rời khỏi phủ đô đốc. Người này rất quen thuộc đường đi lối lại trong phủ đô đốc, có thể rời khỏi phủ đô đốc trong thời gian nhanh nhất, sau đó cưỡi ngựa tốt đã chuẩn bị trước rời khỏi thành. Thuật cưỡi ngựa của hắn rất cao, hắn ra roi thúc ngựa, kịp tới đại doanh thủy quân trước Hầu tổng quản và chuẩn bị sẵn sàng găp Hầu tổng quản.
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Ngươi kể chuyện rất hay, đáng tiếc là không đi làm người kể chuyện.
Ánh mắt lạnh như băng, y nói:
- Mọi người đều biết, đến giờ Hợi, là cửa thành Cổ Lận liền đóng lại, mà lúc đó đã qua giờ Hợi, vậy làm thế nào ra khỏi thành?
- Hầu gia, lúc phủ đô đốc phát hiện đại đô đốc treo cổ tự sát, là đã sắp tới giờ Hợi, lúc đó Hầu tổng quản đã được phái tới đại doanh thủy quân, thời gian Hầu tổng quản ra khỏi thành, cũng vào khoảng giờ Hợi.
Người nọ giải thích:
- Hung thủ phải bố trí hiện trường, cho nên ra khỏi thành muộn hơn Hầu tổng quản một chút, mà tối hôm đó, hiệu úy giữ cửa thành không đóng cửa thành đúng hạn, trên thực tế là chậm nửa nén hương thời gian, do đó hung thủ đã ra khỏi thành chỉ trước lúc đóng cửa thành một khắc.
Trần Đình quay người lại, hỏi:
- Lý thành ti đâu?
Từ phía sau lập tức có người len tới, chắp tay nói:
- Ty chức ở đây!
Thành ti là người phụ trách trông coi bốn cửa thành của thành Cổ Lận. Trần Đình nhíu mày, hỏi:
- Tối hôm đó, ai phụ trách canh giữ cửa Đông?
- Hồi bẩm đại nhân, hẳn là Triệu hiệu úy.
Lý thành ti nói.
- Cửa thành luôn đóng vào giờ Hợi, tối hôm đó, cửa Đông có đóng đúng hạn không?
- Việc này…
Lý thành ti do dự một chút, mới nói:
- Ty chức không dám xác định, nhưng ty chức từng ra nghiêm lệnh, vừa tới giờ Hợi, bốn cửa thành đều đóng lại, không được sơ sẩy.
Mọi người thấy Lý thành ti trả lời ngập ngừng, liền biết rất có thể đêm đó cửa Đông đóng lại muộn hơn thường ngày.
Trần Đình hừ lạnh một tiếng, người nọ lại tiếp tục nói:
- Vì sao cửa Đông lại đóng muộn với thời gian tàn nửa nén hương, thảo dân không dám vọng ngôn, nhưng Hầu gia và Trần đại nhân chỉ cần tra xét kỹ càng, liền biết thảo dân nói không sai.
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Ngươi nói nhiều như vậy, chung quy là muốn nói, hung thủ tối hôm đó, chính là bổn tướng?
- Hầu tổng quản tới được đại doanh, tìm được Thẩm tướng quân, rồi trở lại phủ đô đốc, lại là vị Thẩm tướng quân này gỡ di thể của đại đô đốc xuống.
Người không nhìn Thẩm Lương Thu, chậm rãi nói:
- Di thể của đại đô đốc được đặt trong thư phòng, nhưng những người khác không thể tới gần. Mấy ngày sau đó, để tránh bị người khác phát hiện kẽ hở, Thẩm tướng quân vẫn canh giữ trong phủ đô đốc, tất cả mọi người cho rằng đại đô đốc tự sát chết trong phòng đóng chặt, không tìm được bất kỳ kẽ hở nào.
Lúc này Vi Ngự Giang lắc đầu nói:
- Nói như vậy là sai. Sau khi chúng ta theo Hầu gia từ kinh thành tới phủ đô đốc, đã lập tức kiểm tra di thể của đại đô đốc, quả thật là đại đô đốc chết vì cổ bị thít chặt, không thể hô hấp, hơn nữa vết thương cũng cho thấy, đúng là do treo cổ tự tử.
Y nhíu mày:
- Ngươi nói Thẩm tướng quân cố tình đóng giả đại đô đốc tự sát, là để mê hoặc mọi người, nhưng di thể của đại đô đốc cũng đúng là treo cổ tự sát, đã như vậy, Thẩm tướng quân cần gì phải làm điều thừa, phải ngụy trang thành đại đô đốc làm cái gì? Lúc đó, chỉ cần để di thể của đại đô đốc treo trên xà như cũ, cũng sẽ không ai nghĩ là đại đô đốc bị sát hại.
Thẩm Lương Thu nhìn về phía Vi Ngự Giang, gật đầu nói:
- Vi ti thẩm một câu “nhất châm kiến huyết” (nói một câu đi đúng vào vấn đề mấu chốt nhất).
Nhìn về phía người nọ, y lạnh lùng nói:
- Vậy ngươi giải thích như thế nào?
- Treo cổ tự sát?
Người nọ lắc đầu, thản nhiên nói:
- Hầu gia, chư vị đại nhân, đại đô đốc hoàn toàn không treo cổ tự sát, mà bị hại chết, hơn nữa, chỉ cần nhìn di thể, là có thể nhìn ra điều đó ngay lập tức.
Một người ở phía sau Vi Ngự Giang nói:
- Di thể của đại đô đốc là do ta đích thân kiểm tra, trên người đại đô đốc cũng không có vết thương nào khác. Hơn nữa, cũng không phải đại đô đốc mất vì trúng độc, mà quả thật là treo cổ tự sát, ta có thể dùng tính mạng của mình cam đoan điểm này.
Đây chính là viên quan Hình bộ kiểm tra tử thi hôm đó.
Nghe vậy, người kia cười một cách quái dị, hỏi ngược lại:
- Vị đại nhân này, ngươi có thật sự dám dùng tính mạng của mình đảm bảo rằng đại đô đốc là do treo cổ tự tử mà mất không?
Giọng người nọ mạnh mẽ, hùng hậu, có một khí thế khiến người ta không thể hoài nghi, viên quan Hình bộ kia hơi há miệng, nhưng không dám nói gì.
Vẻ mặt ngưng trọng, Vi Ngự Giang nói:
- Hắn cũng không nói sai, lúc đó ta ở hiện trường, quả thật không tìm được vết thương chí mạng nào khác trên người đại đô đốc.
- Hầu gia, thảo dân dám hỏi một câu, có rất nhiều phương pháp để tự sát, vì sao hiện trường lại bố trí thành treo cổ tự sát?
Người nọ nghiêm nghị nói:
- Đại đô đốc là chiến tướng dũng mãnh, Nam chinh Bắc chiến, nhưng vì sao lại chọn phương pháp tự sát giống như những người nho nhã yếu đuối?
Mọi người nghe câu này, càng tập trung tinh thần, đổ dồn ánh mắt vào người nọ.
Hiển nhiên là nghi vấn của người nọ, cũng là nghi vấn đặt nặng trong lòng mọi người.
Đạm Đài Chích Lân xuất thân từ thế gia võ huân (lập được công lao thông qua từ chiến trận), hễ nhắc tới Kim Đao Đạm Đài gia, là mọi người đều nghĩ tới những chiến binh hùng dũng, thực sự không ai có thể tưởng tượng, thế tử của Kim Đao Đạm Đài gia, lại dùng một cách tự sát quá thông thường là treo cổ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Điều này thật sự cũng là điểm mà bổn hầu thấy lạ, chẳng lẽ ngươi có thể giải thích.
Người nọ cũng chỉ tay về phía phúc thuyền, nói:
- Tất cả đáp án đều nằm trong linh cữu của đại đô đốc, chỉ cần mở linh cữu ra, để mọi người ở đây liếc nhìn di thể của đại đô đốc, thì sẽ lập tức rõ ràng chân tướng sự việc.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Thẩm Lương Thu hừ lạnh một tiếng:
- Chỉ bằng một phen nói huyên thuyên vớ vẩn của ngươi, là có thể khiến ta mở linh cữu của đại đô đốc ra sao? Thật buồn cười!
Y hướng về phía Tề Ninh, chắp tay nói:
- Hầu gia, thời gian đã tới rồi, tang lễ của đại đô đốc không thể tiếp tục dừng lại.
Giơ tay lên, y lạnh lùng nói:
- Người đâu, trước hết dẫn người này đi, giam lại thẩm vấn sau!
Nghe lệnh của Thẩm Lương Thu, thủy binh lập tức muốn kéo người nọ đi, nhưng Tề Ninh đã lạnh lùng nói:
- Không ai được động!
Vẻ mặt Thẩm Lương Thu càng lạnh lẽo, y lạnh lùng nói:
- Hầu gia, chẳng lẽ tang lễ của đại đô đốc cứ tiếp tục đình lại như thế này sao?
- Thẩm tướng quân, vụ án này liên quan tới cái chết của đại đô đốc, chuyến này bổn hầu đến Đông Hải, vốn là phụng thánh chỉ điều tra nguyên nhân cái chết của đại đô đốc!
Vẻ mặt lạnh lùng, Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Lương Thu:
- Bây giờ đã có người cung cấp đầu mối, chẳng lẽ bổn hầu phải bỏ mặc? Nếu việc này tới tai triều đình, chẳng phải hoàng thượng sẽ trị tội bổn hầu không làm tròn trách nhiệm hay sao?
Ánh mắt hắn sắc bén, lúc này trông hắn giống như một con sói phát hiện con mồi.
Bị ánh mắt sắc như dao của Tề Ninh nhìn chằm chằm, Thẩm Lương Thu cảm thấy sau lưng lạnh toát.
- Tân tướng quân, tướng quân theo lão Hầu gia nhiều năm, hẳn là tướng quân biết lão Hầu gia còn coi trọng danh dự hơn là tính mạng.
Thẩm Lương Thu nhìn về phía Tân Tứ, vẫn duy trì được vẻ trấn định:
- Ngày hải táng đại đô đốc, lại có người từ đâu tới, nói những lời không đâu, thế là tang lễ của đại đô đốc liền bị đình lại, việc này lan truyền ra ngoài, thì làm sao Kim Đao Đạm Đài gia có thể đứng chân trong thiên hạ? Tân tướng quân, lúc này tướng quân phải xử lý một cách hợp lý.
- Thẩm tướng quân, đương nhiên lão Hầu gia rất xem trọng danh dự.
Vẻ mặt của Tân Tứ rất lãnh đạm:
- Thế nhưng nếu có thể thực sự điều tra ra nguyên nhân cái chết của đại đô đốc, lão Hầu gia cũng không để tâm đến việc tang lễ của đại đô đốc bị đình lại.
- Nói như vậy, Hầu gia và Tân tướng quân đều tin tưởng lời nói của người này?
Thẩm Lương Thu cười nhạt:
- Chẳng lẽ các ngươi cho rằng cái chết của đại đô đốc, thực sự liên quan tới ta?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Thẩm tướng quân đừng kích động, cũng không nên sốt ruột, bổn hầu chưa từng nói ngươi là hung thủ hại chết đại đô đốc, tất cả đều đang điều tra.
Nhìn người kia, Tề Ninh lại nói:
- Mỗi câu hắn nói, bổn hầu chỉ lắng nghe, chứ không hề tin tưởng, tất cả đều phải dựa trên sự thật mà nói. Nếu như thật sự có chứng cứ, đương nhiên bổn hầu tin rằng đó là sự thật, còn nếu như không có chứng cứ, nghĩa là người này vu khống đại tướng triều đình, bổn hầu tuyệt đối sẽ không để yên.
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Người này muốn mở linh cữu của đại đô đốc, chẳng lẽ Hầu gia cũng chấp thuận?
- Thẩm tướng quân nghĩ sao?
Tề Ninh hỏi ngược lại.
Thẩm Lương Thu lắc đầu nói:
- Tuyệt đối không được!
Người kia cười nói:
- Thẩm tướng quân, vì sao ngươi sợ mở linh cữu ra như vậy, chẳng lẽ là lo lắng những lời ta nói đều là sự thực.
- Không liên quan tới sự thực hay không sự thực.
Thẩm Lương Thu nói:
- Bổn tướng tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai quấy rối sự an bình của đại đô đốc, hơn nữa cũng tuyệt đối không vì một phen nói xằng nói bậy của ngươi, mà để mặc các ngươi khinh nhờn linh cữu của đại đô đốc.
Tề Ninh không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Lúc này, Tân Tứ hỏi người nọ:
- Hôm nay ngươi tố cáo Thẩm tướng quân, nói hắn hại chết đại đô đốc, hơn nữa còn hiểu rõ đối với sự việc xảy ra ở hiện trường như vậy, rốt cuộc ngươi có lai lịch như thế nào?
- Không sai.
Thẩm Lương Thu lập tức nói:
- Người này lai lịch không rõ ràng, cũng không phải dân thường, cần phải điều tra rõ ràng lai lịch của hắn, xem hắn bị ai sai sử.
Người nọ ngẩng đầu cười to, các quan viên có mặt đều nhíu mày, thầm nghĩ người này quá ngông cuồng, dám làm càn trước mặt Cẩm Y hầu và đông đảo quan viên.
- Thẩm tướng quân, có thật là ngươi không nhận ra ta?
Người nọ xoay người lại, đối mặt với Thẩm Lương Thu, trong mắt tràn ngập thù hận:
- Ngươi nhìn kỹ lại đi!
Thẩm Lương Thu nhíu mày, nhìn chằm chằm vào mặt người nọ, hiển nhiên là trong lúc nhất thời cũng không nhận ra.
- Cũng khó trách, mấy chục năm qua rồi, ta đã trải qua bao sương gió cuộc đời, thực sự không giống năm đó nữa rồi.
Khóe môi người nọ hiện ra một nụ cười quái dị:
- Chỉ có điều, đao pháp mà năm đó Thẩm tướng quân truyền thụ cho ta, cho dù tới tận ngày hôm nay, ta vẫn còn nhớ rất rõ, tất cả sáu chiêu đao pháp đó, những năm gần đây ta vẫn thường xuyên luyện tập. Bây giờ nhắc tới, càng thấy sáu chiêu đao pháp đó của Thẩm tướng quân, thật sự là rất huyền diệu.
- Đao pháp?
Thẩm Lương Thu ngẩn ra, hai mắt mở to, nhìn chằm chằm vào mắt người nọ, rồi đột nhiên, dường như nghĩ ra cái gì, khuôn mặt lộ vẻ hoảng sợ, không kiềm chế được, y lui về phía sau hai bước, kêu lên thất thanh:
- Là…là ngươi!
Vẻ mặt đang thờ ơ lạnh nhạt, vừa nghe câu nói này của Thẩm Lương Thu, khóe môi Tề Ninh liền hiện ra một nụ cười nhạt.
Người lên thuyền tố cáo Thẩm Lương Thu hôm nay, đương nhiên là Hắc Hổ Sa Mạc Nham Bách.
Khi Mạc Nham Bách kể lại những việc xưa kia Thẩm Lương Thu đã làm, Tề Ninh đã tin tưởng đến tám phần, lúc này nhìn thấy phản ứng của Thẩm Lương Thu, hắn càng tin rằng những điều Mạc Nham Bách nói với mình, là hoàn toàn chính xác.
Phản ứng của Thẩm Lương Thu đã chứng minh y quả thật nhận biết Mạc Nham Bách, hơn nữa năm đó y cũng có truyền thụ đao pháp cho Mạc Nham Bách.
Trong lúc nhất thời, mọi người xung quanh cũng không biết rốt cuộc hai người có liên quan gì với nhau, ai nấy đều ngỡ ngàng, nhưng hầu như tất cả mọi người đều nhận ra, rõ ràng là Thẩm Lương Thu đã quen biết người kia từ lâu.
Mạc Nham Bách thấy rốt cuộc Thẩm Lương Thu đã nhận ra mình, lại một trận cười to, nói:
- Quả nhiên là Thẩm tướng quân còn nhớ ra ta! Năm đó, Thẩm tướng quân niệm tình cũ, bảo huynh đệ chúng ta rời Hành Dương tới Đông Hải, cho chúng ta cơ hội tạo dựng sự nghiệp, lại phái chúng ta đi tiêu diệt hải tặc. Đáng tiếc là huynh đệ chúng ta hăng hái phấn đấu, rốt cuộc lại rơi vào bẫy của hải tặc, đại ca ta chết thảm dưới đao của hải tặc, ta cũng tìm được đường sống trong chỗ chết.
Vẻ tươi cười trên khuôn mặt Mạc Nham Bách hết sức kỳ dị:
- Hôm nay, ở chỗ này, ta xin thỉnh tội với Thẩm tướng quân, chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ, không biết Thẩm tướng quân chuẩn bị trừng phạt như thế nào?
Ai cũng có thể nhận ra, giọng điệu của Mạc Nham Bách tràn đầy trào phúng, nhưng lời nói của y, lại khiến nhiều người càng mơ hồ, thầm nghĩ chẳng lẽ người này đã từng là thuộc hạ của Thẩm Lương Thu hay sao?
Trong nháy mắt nhận ra Mạc Nham Bách, Thẩm Lương Thu lộ vẻ rất hoảng sợ, nhưng lập tức khuôn mặt đanh lại, y lạnh lùng nói:
- Quả nhiên là ngươi! Năm đó, bổn tướng phái các ngươi đi tiêu diệt hải tặc, các ngươi lại hành động sơ suất, đương nhiên là gặp phải bất lợi. Bổn tướng còn tưởng rằng các ngươi đều đã vì nước hy sinh thân mình, nào ngờ ngươi lại tham sống sợ chết như thế này!
Nói xong, y lập tức quát to:
- Người đâu, bắt hắn cho ta!
Mạc Nham Bách cười ha hả, nói:
- Ta đã bị trói như thế này rồi, cần gì phải bắt nữa?
- Hầu gia, chư vị, tên này đã từng là một binh sĩ thủy quân, không thể hoàn thành nhiệm vụ, rốt cuộc làm kẻ đào ngũ.
Thẩm Lương Thu lớn tiếng nói:
- Hôm nay người này tới đây, nhất định là trong lòng oán hận ta, cho nên mới đổi trắng thay đen như vậy.
Y lại quát to:
- Lâm trận bỏ chạy, xử trí theo quân pháp, bổn tướng trị quân nghiêm khắc, tuyệt đối không dung tha, kéo xuống chém!
Mấy tên thủy binh liền kéo Mạc Nham Bách đi, Tề Ninh thản nhiên nói:
- Bổn hầu đã nói, không có sự phân phó của bổn hầu, không ai được vọng động!
Nhíu chặt đôi mày, khuôn mặt lạnh như sương, hắn hỏi:
- Lời nói của bổn hầu không có giá trị gì sao?
Giọng của Tề Ninh cũng không gay gắt hung dữ, nhưng câu hỏi nhẹ nhàng đó, lại khiến mọi người thầm rùng mình, mấy tên thủy binh không dám làm bừa, đều nhìn về phía Thẩm Lương Thu.
Thẩm Lương Thu trầm giọng nói:
- Hầu gia, người này từng là binh sĩ của thủy quân Đông Hải, vi phạm quân pháp, thì sẽ bị xử trí theo quân pháp. Hôm nay ti tướng quản lý thủy quân, trách nhiệm và nhiệm vụ không thể không làm, hẳn là Hầu gia sẽ không can thiệp ti tướng chấp pháp chứ?
Mọi người có mặt đều giật mình, thầm nghĩ Thẩm Lương Thu thật to gan, lại dám đối chọi gay gắt với Tề Ninh.
Cẩm Y hầu là một trong tứ đại thế tập hầu của Sở quốc, tương đương với Kim Đao Đạm Đài gia, tuy Thẩm Lương Thu phụ trách quản lý thủy quân, nhưng bất quá y chỉ là một phó tướng, lại dám nói với Cẩm Y hầu bằng giọng điệu này, thật sự là phạm thượng.
Nhưng theo luật pháp của Sở quốc, tuy địa vị của Cẩm Y hầu tôn quý, nhưng không có quyền can thiệp vào thủy quân Đông Hải, như vậy là vượt quyền, mà cho tới bây giờ, can thiệp vào quân đội, vẫn là điều triều đình tối kỵ.
- Thẩm tướng quân, ngươi phải chấp hành quân pháp, đương nhiên bổn hầu không can thiệp, nhưng bây giờ, bổn hầu đang điều tra nguyên nhân cái chết của đại đô đốc, lúc này ngươi lại đưa hắn ra xử tử, vậy thì vụ án này làm sao điều tra?
Tề Ninh lạnh lùng nói.
Thẩm Lương Thu nói:
- Ti tướng biết lúc này đem người kia ra xử tử, sẽ khiến người ta cho rằng ti tướng giết người diệt khẩu, nhưng quân pháp là quân pháp, cho tới bây giờ, thủy quân luôn thưởng phạt phân minh, cho dù bị hiểu lầm, ti tướng cũng không sợ.
Tề Ninh thở ra:
- Nói như vậy, có nghĩa là ngươi không thể không giết hắn?
- Đúng vậy!
Lúc này, rốt cuộc Thẩm Lương Thu đã ra mặt đối địch với Tề Ninh:
- Quân pháp vô tình, không có chỗ để thương lượng. Người đâu, đưa hắn xuống phía dưới…!
Y còn chưa nói xong, Tề Ninh đã lấy từ trong tay áo ra một cuốn lụa gấm, giơ lên cao, hô:
- Thánh chỉ ở đây, ai dám làm càn!
Nhìn thấy cuốn lụa gấm màu vàng kia, mọi người đều biến sắc, Thẩm Lương Thu cũng rất sợ hãi. Tề Ninh đưa cuốn lụa gấm cho Vi Ngự Giang, Vi Ngự Giang hiểu ngay, đưa hai tay tiếp nhận, mở ra, cao giọng đọc:
- Trẫm lệnh cho Cẩm Y hầu Tề Ninh đến Đông Hải điều tra nguyên nhân cái chết của Đạm Đài đại đô đốc, trong lúc ở Đông Hải, Cẩm Y hầu có thể dùng mật chỉ này, điều động toàn bộ binh mã ở Đông Hải, ai chống lại, giết không tha, khâm thử!
Khi Vi Ngự Giang đọc mật chỉ của Long Thái, tất cả mọi người có mặt đều quỳ xuống, cả Thẩm Lương Thu cũng vậy, dù là miễn cưỡng.
Trước khi đến Đông Hải, Tề Ninh đã đưa ra yêu cầu đối với Long Thái, một khi phát sinh biến cố, hắn có thể điều động binh mã Đông Hải. Đối với Đông Hải, Tề Ninh lạ nước lạ cái, hắn cũng biết các thế lực ở Đông Hải rất rắc rối phức tạp, nếu không có bất cứ điều gì đảm bảo, thì trong lòng hắn cũng luôn lo lắng.
Cầm trong tay mật chỉ này, chẳng khác nào có một thanh kiếm sắc trong tay.
Hắn tiếp nhận mật chỉ trong tay Vi Ngự Giang, đưa về phía Thẩm Lương Thu, thản nhiên nói:
- Thẩm tướng quân, không biết ngươi có muốn xem một chút không?
- Ti tướng…ti tướng không dám!
Tề Ninh gật đầu hỏi:
- Cũng không biết Thẩm tướng quân có tuân theo ý chỉ của hoàng thượng hay không?
- Ti tướng là bề tôi của Đại Sở, ý chỉ của hoàng thượng, đương nhiên…đương nhiên ti tướng phải tuân theo mà hành sự rồi.
Lúc này, trán của Thẩm Lương Thu đã ướt đẫm mồ hôi.
Tề Ninh mỉm cười, thu hồi mật chỉ, lại cười nói:
- Như vậy rất tốt!
Hắn phất tay về phía mấy tên thủy binh đang muốn lôi Mạc Nham Bách xuống phía dưới, thản nhiên nói:
- Đều lui xuống đi!
Đã có ý chỉ của hoàng thượng, ai dám không tuân theo, mấy tên thủy binh lập tức lui ra.
Mạc Nham Bách ưỡn thẳng người, vẻ mặt bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Thẩm Lương Thu. Khi mọi người đều đã đứng dậy, Tề Ninh nhìn Mạc Nham Bách, nghiêm nghị nói:
- Ngươi bảo bổn hầu khai quan, đó là yêu cầu hoang đường. Đương nhiên bổn hầu không thể vì mấy câu nói của ngươi, mà đi mở linh cữu của đại đô đốc.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Mạc Nham Bách, hỏi:
- Ngươi có danh tính chứ?
- Thảo dân là Mạc Nham Bách!
- Mạc Nham Bách, ngươi vừa nói hung thủ muốn tạo hiện trường giả, làm như đại đô đốc treo cổ tự sát, là có nguyên nhân trong đó, ngươi cũng không cần làm mọi người hồi hộp làm gì, bây giờ bổn hầu muốn ngươi nói rõ ràng trước mặt mọi người, rốt cuộc trong chuyện này, có nguyên do gì?
- Hầu gia, mục đích tạo hiện trường giả treo cổ tự sát, là muốn che giấu vết thương của đại đô đốc!
Mạc Nham Bách nghiêm mặt nói:
- Quả thật đại đô đốc bị người sát hại, hơn nữa cũng vì không thở được mà chết, nhưng không phải do treo cổ, mà là bị người dùng dây thít chặt cổ họng.
- Thít chặt cổ họng?
Xung quanh, mọi người kêu lên kinh ngạc.
Mạc Nham Bách nói:
- Hung thủ nhân lúc đại đô đốc không phòng bị, đột nhiên xuất thủ, đại đô đốc bị thít chặt cổ họng, đương nhiên sẽ giãy dụa cật lực, trên cổ sẽ để lại vết thương, vừa nhìn sẽ biết ngay là giãy dụa kịch liệt gây nên.
Nhìn về phía viên quan Hình bộ khám nghiệm tử thi, Mạc Nham Bách hỏi:
- Vị đại nhân này, nếu ngươi am hiểu khám nghiệm tử thi, vết thương lưu lại trên cổ là do treo cổ tự sát, hay là do bị người thít chặt cổ họng, chắc hẳn ngươi có thể đoán định được chứ?
Viên quan kia gật đầu nói:
- Hai phương pháp khác nhau gây ra cái chết, thì vết thương ở cổ sẽ tuyệt đối không giống nhau, ngay cả một ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) bình thường nhất, cũng chỉ cần liếc mắt, là có thể nhìn ra.
Ý người này muốn nói, ngay cả một ngỗ tác bình thường nhất, cũng có thể nhìn ra chỗ sơ hở đó, vậy thì đương nhiên bản thân y cũng chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra.
- Vị đại nhân này nói rất đúng, hễ là ngỗ tác, đều có thể nhìn ra điều đó.
Mạc Nham Bách nói:
- Nhưng người thường chưa hẳn có thể nhận ra. Lúc nhập liệm đại đô đốc, phải tắm rửa thân thể cho Người, phủ đô đốc có nhiều người như vậy, cổ họng đại đô đốc lại có dấu vết, ai cũng có thể nhìn thấy, nếu như bố trí đại đô đốc chết vì một nguyên do nào khác, vậy thì mọi người sẽ thắc mắc, vết thương trên cổ đại đô đốc, từ đâu mà có? Vết thít chặt cổ kia không thể tan đi, thì nhất định là hung thủ chỉ có thể làm giả hiện trường là đại đô đốc treo cổ tự sát thôi.
Mọi người nghe vậy đều có cảm giác bừng tỉnh hiểu ra.
Vi Ngự Giang nói:
- Mạc Nham Bách, ý của ngươi muốn nói, hung thủ dùng dây thít cổ đại đô đốc đến chết, vì trên cổ đại đô đốc có vết thương, cho nên hắn phải tạo hiện trường giả là đại đô đốc treo cổ tự sát. Sau khi giết chết đại đô đốc, hung thủ giấu thi thể của đại đô đốc trên cây hòe lớn, rồi tự treo cổ mình lên, đóng giả đại đô đốc tự sát, khiến đám Hầu tổng quản của phủ đô đốc đều tin là thật. Chờ Hầu tổng quản và những người khác rời khỏi, hắn lại tự tháo dây thừng leo xuống, thay di thể của đại đô đốc vào, còn mình thì chạy suốt đêm về đại doanh thủy quân, chờ Hầu tổng quản tới?
- Vị đại nhân này nói rất chính xác, sự tình đại khái là như vậy!
Mạc Nham Bách gật đầu nói.
Vi Ngự Giang nói:
- Thẩm tướng quân đặt di thể của đại đô đốc trong thư phòng, còn phái người canh giữ, sau khi chúng ta tới, đã kiểm tra di thể, nhận thấy vết thương trên cổ của di thể của đại đô đốc, quả thật là treo cổ tự sát, chứ không phải là bị người thít cổ…!
Ánh mắt chợt lóe lên, Vi Ngự Giang nhìn chằm chằm vào Mạc Nham Bách, hỏi:
- Ý của ngươi chẳng lẽ là, thi thể mà ban đầu chúng ta tới và nhìn thấy, không phải là của đại đô đốc?
Mạc Nham Bách nói:
- Đúng là như vậy!
Mọi người xung quanh đều ồ lên, xôn xao bàn tán, một số người lộ vẻ mờ mịt, nghe chuyện mà không hiểu đầu dây mối nhợ ra làm sao cả.
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Chư vị, họ Mạc này càng nói càng khác thường, chẳng lẽ chúng ta vẫn muốn nghe hắn nói tiếp?
Liếc nhìn Tề Ninh, y thấy Tề Ninh vẫn điềm nhiên như không, hoàn toàn không để ý tới lời nói của y.
- Thế nhưng ngươi vừa mới nói, đêm đó hung thủ thay cột đổi xà, thay di thể của đại đô đốc vào chỗ của mình, vậy thì di thể được gỡ xuống và đặt trong thư phòng đương nhiên là đại đô đốc, vì sao lại biến thành người khác rồi?
Vẻ mặt nghiêm nghị, Vi Ngự Giang lạnh lùng hỏi.
Thật ra tất cả mọi người ở đây đều biết, từ “hung thủ” trong miệng Mạc Nham Bách hoặc Vi Ngự Giang, đều chỉ vào Thẩm Lương Thu, chỉ có điều không nói rõ tên họ ra mà thôi.
Mạc Nham Bách nói:
- Di thể của đại đô đốc được tráo đổi đêm đó, chỉ là để mọi người trong phủ đô đốc nhìn cho rõ ràng, đó chính xác là đại đô đốc. Sau đó, thi thể lại được tráo đổi, đơn giản là vì hung thủ biết triều đình phái quan viên tới điều tra việc này, nếu nhìn thấy di thể chân chính của đại đô đốc, chư vị đại nhân ở Hình bộ chỉ cần liếc nhìn vết thương, liền biết là đại đô đốc bị người hại chết, đương nhiên hung thủ sẽ không ngu xuẩn đến mức để chư vị nhìn thấy di thể thật sự của đại đô đốc.
- Vậy di thể mà chúng ta nhìn thấy là ai?
- Là ai, cũng không quan trọng.
Mạc Nham Bách nói:
- Hơn nữa các vị đã từng kiểm tra thi thể đó, bây giờ thi thể đó đã được phi tang rồi. Nhưng thân hình của thi thể đó rất giống đại đô đốc, có lẽ tướng mạo cũng có vài phần tương tự với đại đô đốc. Vị đại nhân này, xin hỏi ngày hôm đó, khi các vị khám nghiệm tử thi, các vị có xem mặt của thi thể không?
Mấy quan viên Hình bộ nhìn nhau, nhất là viên quan đích thân khám nghiệm tử thi kia, không kiềm chế được, đưa mắt nhìn về phía Vi Ngự Giang.
Vi Ngự Giang cũng nhìn viên quan kia, lúc này Tề Ninh thở dài:
- Thẩm tướng quân, nếu như bổn hầu nhớ không lầm, ban đầu khi chúng ta nhìn thấy di thể của đại đô đốc, mặt của đại đô đốc được bao phủ bằng lụa trắng, kể cả bổn hầu, quả thực cũng không nhìn thấy khuôn mặt của đại đô đốc.
Vẫn vô cùng trấn định, Thẩm Lương Thu nói:
- Hầu gia, lúc đó đại đô đốc mất đã nhiều ngày, khuôn mặt được phủ bằng lụa trắng, cũng là tỏ ý tôn trọng đại đô đốc. Hơn nữa, phong tục của Đông Hải là như vậy, ba ngày sau khi người chết mất đi, đều phải phủ khăn trắng lên mặt họ.
Mạc Nham Bách nói:
- Hầu gia, đây là thủ đoạn của hung thủ, khuôn mặt đại đô đốc được phủ lụa trắng, các vị tôn kính đại đô đốc, sẽ không tùy tiện vén khăn lụa lên. Hơn nữa, các vị cũng không thể nghi ngờ, thi thể đó lại không phải là của đại đô đốc, thi thể mà mình kiểm tra, bất quá chỉ là một xác chết vô danh nào đó. Hung thủ có quyền thế rất lớn ở Đông Hải, hắn muốn tìm một kẻ có thân hình giống với đại đô đốc, rồi khiến kẻ đó chịu treo cổ tự sát, cũng không phải là điều quá khó khăn.
- Thật ra thì, cho dù có vén khăn lụa lên nhìn mặt đại đô đốc, chúng ta cũng không nhận ra.
Tề Ninh thở dài:
- Đối với đại đô đốc, ta chỉ nghe danh mà không thấy mặt. Đại đô đốc luôn ở tại Đông Hải này, rất hiếm khi vào kinh, mà cho dù có vào kinh, cũng không gặp nhiều người.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía mấy quan viên Hình bộ phía sau, hỏi:
- Vi ti thẩm, các ngươi có từng gặp đại đô đốc chưa?
Các quan viên đều lắc đầu.
- Bởi vậy thoạt trông thì hung thủ đi nước cờ mạo hiểm, nhưng trên thực tế, đó cũng là một kế hoạch rất tinh ranh.
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Trong tình huống như vậy, ngay cả bổn hầu cũng hoàn toàn không nghi ngờ thi thể kia là giả, tất cả mọi người đều nghĩ rằng, đó chính là đại đô đốc.
Trần Đình không kìm lòng được, hỏi:
- Nếu là như vậy, làm thi thể giả mạo đại đô đốc kia, lại có thể tới được thư phòng của đại đô đốc? Lúc đó thư phòng không phải là không có người canh giữ…!
Nói nửa chừng, chợt nghĩ ra điều gì, Trần Đình bỏ dở câu nói.
Một số người thông minh có mặt ở đây đều thầm nghĩ, Trần Đình hỏi hơi thừa.
Nếu như hung thủ thật sự là Thẩm Lương Thu, thì vấn đề này rất dễ dàng giải quyết.
Sau khi Đạm Đài Chích Lân mất đi, có thể nói là Thẩm Lương Thu hoàn toàn kiểm soát phủ đô đốc, tất cả những trạm gác công khai hay bí mật, cũng đều do một tay y bố trí, hơn nữa, Thẩm Lương Thu nắm rõ đường đi lối lại trong phủ đô đốc như trong lòng bàn tay, y muốn tìm cơ hội đưa thi thể vào đánh tráo, thì cũng rất dễ dàng.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, chậm rãi nói:
- Nói như vậy thì, sau khi đại đô đốc qua đời, di thể đã nhiều lần bị tráo đổi, di thể mà mọi người nhìn thấy, cũng trải qua mấy lần thật thật giả giả. Di thể mà đám Hầu tổng quản phát hiện lần đầu tiên, là do hung thủ giả trang, rồi khi Thẩm tướng quân đến, di thể lại là của đại đô đốc. Đến khi chúng ta tới Đông Hải, di thể lại là giả, như vậy hiện giờ di thể trong linh cữu, cũng không biết là thật hay giả đây?
- Khi nhập liệm, cần phải tắm rửa cho di thể, hơn nữa có mặt nhiều người của phủ đô đốc, nhất là vị Hầu tổng quản trung thành và tận tâm của Đạm Đài gia cũng ở đó, cho nên không thể dùng thi thể giả để lừa dối.
Mạc Nham Bách nói:
- Bởi vậy ngay lúc này, di thể trong linh cữu, đúng là của đại đô đốc. Lý do thảo dân khẩn cầu Hầu gia mở linh cữu ra, chính vì sau khi mở ra, nhìn thấy di thể chân chính của đại đô đốc, lập tức có thể phân biệt là rốt cuộc đại đô đốc treo cổ tự sát hay là bị người sát hại!
Lúc này, ánh mắt của nhiều người không tự chủ được, đều nhìn về phía chiếc phúc thuyền kia.
Thẩm Lương Thu hừ lạnh một tiếng, nhưng Tề Ninh lại nói:
- Thẩm tướng quân, Mạc Nham Bách nói rất đúng, rốt cuộc là thật hay giả, cũng không thể do một mình hắn định đoạt.
Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Trần đại nhân, các quan viên lớn nhỏ của thành Cổ Lận đều ở đây, hơn nữa còn có nhiều quan binh thủy quân, hôm nay chúng ta cùng làm nhân chứng, mở quan tài của đại đô đốc ra, lời của Mạc Nham Bách là thật hay giả, chúng ta chỉ cần liếc nhìn là biết ngay.
- Hầu gia, nói đi nói lại, cũng vẫn là muốn mở linh cữu của đại đô đốc.
Thẩm Lương Thu lạnh lùng nói:
- Ti tướng cả gan, có một câu muốn hỏi.
- Thẩm tướng quân cứ nói, đừng ngại!
Tề Ninh cười nói:
- Mạc Nham Bách ở nơi này tố cáo ngươi liên quan tới vụ án đại đô đốc bị hại, đương nhiên ngươi có quyền phản bác lời nói của hắn.
- Hầu gia, theo lời Mạc Nham Bách nói, việc đại đô đốc bị hại, được thực hiện rất bí hiểm.
Thẩm Lương Thu chậm rãi nói:
- Mưu hại đại đô đốc thủy quân Đông Hải, phải chịu tội tử hình, nếu như thật sự có hung thủ, thì đương nhiên hắn phải rất cẩn thận, tuyệt đối không thể để người phát hiện bí mật của mình.
Nhìn chằm chằm Mạc Nham Bách, Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Mạc Nham Bách chỉ là một tên đào ngũ, đừng nói là tiến vào phủ đô đốc, ngay cả tư cách tới gần phủ đô đốc, hắn cũng không có, vậy thì từ đâu hắn lại biết những việc hết sức bí ẩn này? Chẳng lẽ lúc vụ án xảy ra, hắn đều ở hiện trường, chứng kiến tận mắt?
Câu hỏi của Thẩm Lương Thu, cũng là suy nghĩ trong lòng mọi người
Lời nói của Mạc Nham Bách hết sức ly kỳ, thậm chí có phần không thể tưởng tượng nổi, nhưng nếu nói y ăn nói lung tung, thì cũng không phải, bởi vì đầu mối được phân tích rõ ràng, giải thích hợp lý, nhưng điều khiến mọi người thấy lạ, đó là làm sao Mạc Nham Bách biết được những bí mật này?
Đúng như Thẩm Lương Thu nói, việc mưu hại Đạm Đài Chích Lân, là điều vô cùng hệ trọng, không những phải gan dạ, mà còn phải có kế hoạch chặt chẽ và chu đáo. Nếu như quả thật Đạm Đài Chích Lân bị sát hại, thì một khi hung thủ bị bại lộ, chắc chắn hắn sẽ phải chết, bởi vậy với từng hành động của mình, hung thủ phải vô cùng cẩn thận, không thể để cho người khác biết, mà Mạc Nham Bách có thân phận thấp, làm sao có thể biết được những bí mật trọng đại như vậy?
Hiển nhiên Thẩm Lương Thu cũng nhận ra sự nghi hoặc của các quan viên, liền tiếp tục nói:
- Ngoài ra, ngươi nói hung thủ dùng dây thít chặt cổ đại đô đốc đến chết, cũng là một sai lầm. Về võ công của đại đô đốc, người khác có thể không biết, chứ ta làm sao không biết? Đại đô đốc tập võ từ nhỏ, Nam chinh Bắc chiến thường xuyên lập được chiến công, người bình thường làm sao có thể đến gần đại đô đốc? Hơn nữa, ngươi đã nói đại đô đốc bị hại tại phủ đô đốc, hừ, ai có gan dám vào phủ đô đốc giết người?
Trong đám người liền có nhiều quan viên khẽ gật đầu, tán thành lời nói của Thẩm Lương Thu.
Thẩm Lương Thu ngửa đầu than thở:
- Bổn tướng chịu ơn sâu của Đạm Đài gia, đối với đại đô đốc, lại có tình huynh đệ như thủ túc, bổn tướng còn hận không thể chết thay cho đại đô đốc, hôm nay lại có người vu cho bổn tướng mưu hại đại đô đốc, ha ha ha!
Thẩm Lương Thu cười như điên, trong giọng cười của y chứa đựng nỗi buồn bã.
- Không sai, muốn mưu hại đại đô đốc, rốt cuộc vẫn phải có một lý do?
Trong đám người, không biết là ai buông ra một câu:
- Thẩm tướng quân có lý do gì phải mưu hại đại đô đốc?
Trần Đình cũng nhíu mày nói:
- Tuy bổn quan tiếp xúc với đại đô đốc không nhiều, nhưng cũng biết một chút về thói quen của đại đô đốc. Không có sự cho phép của đại đô đốc, không ai được vào thư phòng. Hơn nữa, bổn quan nghe nói, khi ở trong thư phòng, đại đô đốc đóng chặt cửa sổ, không ai được quấy rầy. Nếu như đêm xuống, có người mưu hại đại đô đốc, hơn nữa chỉ dùng sợi dây hại chết đại đô đốc, người đó làm sao vào được thư phòng?
- Trần đại nhân nói rất đúng.
Lập tức Thẩm Lương Thu nói:
- Xưa nay đại đô đốc làm việc rất có nề nếp, khi đại đô đốc ở trong thư phòng, thì không ai dám tùy tiện quấy rối. Vụ án xảy ra khi màn đêm buông xuống, cũng không có ai nhìn thấy, đại đô đốc cũng không gặp bất cứ ai, vậy thì nào có ai có thể đến gần thư phòng? Cho dù có người tới gần, thì làm sao có thể đi vào thư phòng mà không kinh động tới đại đô đốc, để mà động thủ?
Tề Ninh cười nhẹ, nói;
- Thẩm tướng quân, thật ra câu hỏi này rất dễ trả lời.
- Ồ?
Thẩm Lương Thu ngẩn ra, nói:
- Ti tướng thỉnh giáo!
- Nếu như trước khi đại đô đốc vào thư phòng, đã có người nấp ở bên trong, đương nhiên là không cần thưa gọi gì rồi.
Tề Ninh nói:
- Sau khi vào thư phòng, đại đô đốc đóng cửa sổ lại, bên ngoài cũng không vào được, thế nhưng trong phòng đã có người nấp sẵn từ trước rồi, hơn nữa còn thần không biết, quỷ không hay tới gần đại đô đốc, đột nhiên hạ thủ, như thế cũng không phải là không có khả năng.
Thẩm Lương Thu hơi biến sắc, Vi Ngự Giang ở phía sau, nói:
- Trong tình huống lúc đó, đại đô đốc hoàn toàn không ngờ là trong phòng có người mai phục, cho nên không phòng bị, như vậy cũng không phải là không có khả năng.
- Chuyện này…!
Thẩm Lương Thu há miệng, nhưng cũng không nói tiếp, dường như y cũng không biết nên nói gì.
Trong đám người, đột nhiên có người nói:
- Lúc nãy ngươi nói, khi hung thủ bố trí hiện trường, trong phủ đô đốc có người yểm trợ cho hung thủ, vậy…người đó rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ hung thủ còn có đồng lõa làm nội ứng trong phủ đô đốc?
Người kia đưa ra câu hỏi, xung quanh hoàn toàn yên lặng, không ai trả lời.
Đại đa số quan viên ở đây cũng không phải là ngươi ngu ngốc, vừa rồi, khi Mạc Nham Bách nhắc tới người yểm trợ hung thủ, trong lòng mọi người cũng đã có suy nghĩ của mình, hơn nữa ai cũng biết vấn đề này rất nhạy cảm, cho nên không ai dám lên tiếng trước. Lúc này, đã có người đặt câu hỏi, mọi người đều biết điểm mấu chốt của vấn đề, nhưng không ai dám nói gì.
Sau một hồi yên lặng, rốt cuộc Tề Ninh nhìn chằm chằm vào Mạc Nham Bách, hỏi:
- Mạc Nham Bách, vừa rồi ngươi nói hung thủ có người yểm trợ, nội ứng mà ngươi nói, rốt cuộc là ai?
Từ đầu đến cuối, vẻ mặt của Mạc Nham Bách đều rất bình tĩnh, không hề lộ vẻ sợ hãi, nói:
- Hôm nay, lời nói của thảo dân, sẽ có rất nhiều người không tin, nhưng chỉ cần mở quan tài trên phúc thuyền, chân tướng sự việc sẽ được vạch trần, không những xác định được nguyên nhân cái chết của đại đô đốc, mà còn có thể biết được, nội ứng là ai!
Tề Ninh khoát tay, trầm giọng nói:
- Mở quan tài!
Thẩm Lương Thu biến sắc, muốn ngăn cản, Tề Ninh đã liếc nhìn y, lạnh lùng nói:
- Hẳn là Thẩm tướng quân sẽ không ngăn cản bổn hầu hạ lệnh khai quan nữa chứ?
Lúc này, Thẩm Lương Thu cũng đã nhận ra, trong mắt Tề Ninh chứa đầy sát ý, y không kiềm chế được, lui về phía sau hai bước, một tay đã đặt lên chuôi đao bên hông.
- Ngô Đạt Lâm đâu?
Tề Ninh trầm giọng gọi.
Ngô Đạt Lâm cầm đầu đám hộ vệ đi theo Tề Ninh, lúc này đứng ở một góc xa xa, vừa nghe Tề Ninh gọi, liền chạy tới:
- Có mạt tướng!
- Ngươi đích thân dẫn người lên phúc thuyền, mở linh cữu của đại đô đốc ra!
Tề Ninh trầm giọng nói:
- Ai dám ngăn cản, giết không tha! Tất cả hậu quả, sẽ do bổn hầu gánh chịu!
Thẩm Lương Thu đưa mứt liếc nhìn xung quanh, thấy thủy binh trên thuyền đều đang bày thế trận sẵn sàng nghênh địch, chiến thuyền phía trước lẳng lặng đậu ở đó, không có động tĩnh gì, khóe mắt y giần giật, nhưng rốt cuộc không có hành động nào.
Ngô Đạt Lâm làm việc rất nhanh nhẹn và dứt khoát, y dẫn theo mấy thủ hạ, từ chiến thuyền đi xuống, dùng thuyền nhỏ tới bên cạnh phúc thuyền, rồi leo lên phúc thuyền. Lúc này, các quan viên cầm lòng không đậu, đều bước tới mép thuyền, ai nấy thò đầu nhìn về phía phúc thuyền.
Tề Ninh vẫn điềm tĩnh chắp hai tay sau lưng, đôi mắt dường như đang nhìn về phía đám mây phía xa, nhưng khóe mắt vẫn không rời thân hình của Thẩm Lương Thu.
Trong khi Tề Ninh phái đám Ngô Đạt Lâm lên phúc thuyền, Tần Nguyệt Ca cũng đã đi tới trước một tòa dinh thự, dinh thự này ở phía đông thành Cổ Lận.
Tuy thành Cổ Lận không lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ, dù sao trong thành cũng có hơn trăm ngàn người.
Người ở trong thành lâu năm đều biết rõ, người được chia thành năm bảy loại, thì khu vực trong thành cũng có địa vị sang hèn, cao thấp khác nhau, mà xưa nay, thành Đông là nơi ở của thế gia, thân hào. Nhớ trước kia, khi Hàn gia Đông Hải xưng vương, vương phủ của Đông Hải vương được đặt ở thành Đông, tuy Hàn gia đã tan thành mây khói từ lâu, nhưng thành Đông của thành Cổ Lận vẫn còn giữ lại được vẻ tôn quý của họ trước kia. Hiện nay, ba đại gia tộc của Đông Hải đều ở tại thành Đông.
Ba đại gia tộc coi Giang gia là người cầm đầu, Giang gia kinh doanh buôn bán trên biển, tuy tiền của như nước, nhưng nhà cửa xem như cũng khá khiêm nhường.
Năm xưa Kim Đao lão Hầu gia đánh hạ thành cổ Lận, Đông Hải vương tự sát, ba đại gia tộc lập tức nương dựa vào Kim Đao hầu, giúp Kim Đao hầu tiêu diệt dư đảng của Hàn gia, hơn nữa còn chủ động hiến gia tài cho Sở quốc, ngay cả tòa nhà năm đó bọn họ ở, cũng hiến đi phần lớn. Hiện nay, Giang gia chỉ ở một ngôi nhà cũ còn lại từ năm đó, thoạt trông rất lâu năm, mang lại cảm giác cổ kính.
Tần Nguyệt Ca chỉ dẫn theo hai bộ hạ, tới gõ gõ vào cổng lớn, từ khe cửa, một người ló đầu ra, nhìn thấy Tần Nguyệt Ca thì hơi kinh ngạc. Tần Nguyệt Ca nói:
- Ta có chuyện muốn gặp Giang lão gia, xin đi trước dẫn đường.
Tuy Giang Mãn Thiên là người giàu nhất Đông Hải, nhưng không có bất luận quan lộc, chức tước gì, tuy chỉ là một viên pháp tào, Tần Nguyệt Ca vẫn là quan lại triều đình, đương nhiên y không tỏ ra thấp kém đối với Giang gia.
Người hầu mở cửa kia còn muốn nói gì đó, một gã thuộc hạ của Tần Nguyệt Ca đã đẩy mạnh cửa ra, Tần Nguyệt Ca cũng không nói lời thừa thãi, liền dẫn theo hai người vào sân. Gã người hầu kia vội kêu lên:
- Tần đại nhân, không biết hôm nay đại nhân muốn gặp lão gia có việc gì? Tiểu nhân sẽ báo lại.
Đương nhiên người này cũng biết mặt Tần Nguyệt Ca.
Tần Nguyệt Ca nói:
- Cẩm Y hầu cử ta đến, có việc muốn gặp Giang lão gia, hiện giờ Giang lão gia đang ở đâu?
- Việc này…!
Gã người hầu do dự một chút, mới nói:
- Tần đại nhân, lão gia cũng không ở trong phủ, hôm nay e rằng đại nhân đến phí công rồi.
Tần Nguyệt Ca liền dừng bước, quay đầu nhìn về phía gã người hầu kia, nhíu mày hỏi:
- Giang lão gia không có ở nhà?
- Đúng vậy!
Người hầu đáp:
- Chiều hôm qua, lão gia cùng Tam gia rời khỏi thành, nói là muốn chuẩn bị ra khơi, nhưng có một chiếc thuyền bị hỏa hoạn giữa đường, lão gia muốn đi xem chiếc thuyền đó có thể tu sửa được hay không.
Ánh mắt sắc như dao, Tần Nguyệt Ca lạnh lùng nói:
- Bến tàu của Giang gia các ngươi cách thành cũng không xa, ngày hôm qua đi, lẽ ra ngày hôm nay đã trở về rồi mới phải.
- Lão gia làm việc, tiểu nhân nào dám hỏi tới.
Người hầu nói:
- Khi lão gia ra cửa, cũng không nói gì thêm, tiểu nhân cũng không dám hỏi nhiều. Tuy nhiên Tần đại nhân nói rất đúng, có thể chỉ lát nữa là lão gia sẽ trở về.
Gã giơ tay lên, nói:
- Mời Tần đại nhân và hai vị tới phòng khách uống chén trà, có lẽ chỉ cần uống xong chén trà nhỏ, là lão gia về rồi.
Tần Nguyệt Ca hơi trầm ngâm một lát, rồi hỏi:
- Ngoại trừ Giang lão gia và Tam gia của các ngươi, còn có người khác cùng đi không?
- Không có.
Người hầu cười nói:
- Lúc rời nhà, lão gia rất ít khi dẫn người theo, hơn nữa chỉ là xem xét thuyền bị cháy, cũng không phải đi xa, không cần phải dẫn theo người khác.
- Giang lão gia mỗi ngày trăm công nghìn việc, còn có thời gian lo đến việc nhỏ của một chiếc thuyền sao?
Tần Nguyệt Ca đang đi về phía phòng khách, chợt dừng lại, nhíu mày hỏi:
- Tam gia của các ngươi đã trở về ba bốn ngày rồi chứ?
Người hầu đáp:
- Có, mấy ngày nay Tam gia vẫn đang nghỉ ngơi.
- Giữa hai lần đội tàu của Giang gia rời bến, dường như là cách nhau hơn hai tháng?
Ánh mắt Tần Nguyệt Ca sáng lấp lánh.
Người hầu đáp:
- Đúng vậy. Sau khi thuyền hàng quay về, cần phải kiểm tra và tu sửa kỹ lưỡng. Ngoài ra, thủy thủ và hộ vệ trên thuyền đều phải lên bờ nghỉ ngơi, trở về thăm người nhà, phía chúng ta còn phải chuẩn bị hàng hóa cho lần ra khơi kế tiếp, cho nên phải cách nhau hai tháng…!
Không đợi gã nói xong, Tần Nguyệt Ca liền xoay người đi ra ngoài, gã người hầu thấy lạ, vội kêu lên:
- Tần đại nhân, ngài không đợi lão gia về sao?
Tần Nguyệt Ca cũng không quay đầu lại, càng không trả lời, vội vàng ra cửa, xoay người lên ngựa, nói với một thuộc hạ:
- Lập tức điều người tới phong tỏa đường Khổ Nhai ở thành Đông, mọi người chỉ có thể vào, không thể ra.
Lại quay sang thuộc hạ còn lại, Tần Nguyệt Ca ra lệnh:
- Triệu tập nhân thủ, lập tức chạy tới bến tàu của Giang gia!
Hai tên thuộc hạ đều đáp lời, cùng nhau lên ngựa. Lúc này Tần Nguyệt Ca đã thúc ngựa chạy đi, hai người kia cũng thúc ngựa đuổi theo.
Gã người hầu bước ra ngoài cửa, nhìn thấy ba người Tần Nguyệt Ca phi ngựa như bay, gã ngỡ ngàng, đưa tay gãi đầu, miệng lẩm bẩm:
- Sao lại chạy nhanh như vậy? Chạy đi bắt ma hay sao?
Vẻ mặt khó hiểu, gã lắc đầu, bước vào trong sân viện, đóng cửa lại.
Thời điểm chính Ngọ đã qua, ánh mặt trời rơi rắc trên mặt biển, trời đất ánh sáng giao hòa, rực rỡ lấp lánh.
Trên chiếc phúc thuyền, Ngô Đạt Lâm dẫn người cẩn thận nhổ đinh trên quan tài, nhưng nhổ xong, y cũng không dám mở nắp quan tài ra ngay, mà ngẩng lên nhìn về phía Tề Ninh chờ đợi.
Rất nhiều quan viên trên thuyền cũng cảm thấy căng thẳng, vẻ mặt Vi Ngự Giang càng hết sức ngưng trọng.
Di thể của Đạm Đài Chích Lân có thể thực sự để lộ đáp án hay không, hay nói cách khác, có thật đại đô đốc bị người thít cổ hay không, chỉ cần mở quan tài ra, kiểm tra thi thể của Đạm Đài Chích Lân, là có thể rõ ràng chân tướng.
Nếu như tất cả đều như Mạc Nham Bách nói, Đạm Đài Chích Lân đúng là bị sát hại, mà di thể cũng có thể chứng minh điều đó, vậy thì đương nhiên Tề Ninh là công thần có công lao rất to lớn.
Thế nhưng, nếu tất cả phán đoán đều sai lầm, di thể của Đạm Đài Chích Lân quả thật là treo cổ mà chết, thì Tề Ninh sẽ phải đối mặt với những phiền phức rất lớn.
Dù sao Tề Ninh đưa ra mật chỉ của hoàng đế buộc Thẩm Lương Thu phải chấp nhận mở quan tài, một khi có sai lầm, tất nhiên hắn sẽ bị mang tội lạm dụng chức quyền. Hơn nữa, đều là danh môn vọng tộc của đế quốc, mà sau khi qua đời, thế tử của Đạm Đài gia, lại bị Cẩm Y hầu sử dụng quyền lực cưỡng ép mở quan tài ra, chuyện này lan truyền ra ngoài, tất nhiên người ta sẽ nghĩ Cẩm Y hầu làm càn, mà Đạm Đài gia cũng bị người đời lên án. Để bảo vệ danh dự của mình, Đạm Đài gia nhất định sẽ truy cứu việc này. Nếu Đạm Đài gia trở thành kẻ đối địch với Cẩm Y Tề gia, chuyện này đối với Cẩm Y Tề gia không hề là chuyện tốt.
Trong lòng Vi Ngự Giang hiểu rất rõ, đây là Tề Ninh đang đánh cược.
Tề Ninh lại có vẻ rất bình tĩnh, hắn gật đầu với Ngô Đạt Lâm ở phía bên kia, Ngô Đạt Lâm không do dự nữa, mấy người cẩn thận mở quan tài ra, trong khoảnh khắc nắp quan tài được mở ra, mọi người đều nín thở.
Không ai nghi ngờ, một khi tình trạng di thể của Đạm Đài Chích Lân không đúng như lời Mạc Nham Bách nói, kế tiếp Thẩm Lương Thu nhất định sẽ không để yên, Mạc Nham Bách chắc chắn sẽ bị giết chết.
Một tay Thẩm Lương Thu nắm lại thành quyền, tay kia đặt trên chuôi đao, khóe mắt co lại.
Sau một lát, rốt cuộc Ngô Đạt Lâm ngẩng lên, nhìn về phía thuyền bên này, cao giọng nói:
- Hầu gia, trên cổ của đại đô đốc có vết tích để lại do bị thít chặt, giãy giụa mãnh liệt mà ra, không phải do treo cổ tự sát.
Ngô Đạt Lâm vừa dứt lời, tất cả mọi người có mặt đều biến sắc hoảng sợ.
Lúc này, Thẩm Lương Thu không kiềm chế được, lui về phía sau hai bước, mà Mạc Nham Bách cũng nhìn Thẩm Lương Thu chằm chằm, không chớp mắt.
Thứ sử Đông Hải Trần Đình cũng lộ vẻ kinh hãi, sau một hồi yên lặng, rốt cuộc Trần Đình nói:
- Hầu gia, có đúng là vết thương của đại đô đốc, không phải do treo cổ tự sát?
- Trần đại nhân, chư vị, linh cữu đã mở, di thể của đại đô đốc đã có thể nhìn thấy rõ ràng.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Hôm nay Tần pháp tào chưa tới, nhưng hẳn là Trần đại nhân có dẫn theo nhiều quan viên khác của ti pháp tào, bây giờ Trần đại nhân có thể phái người tới nhìn vết thương ngay tại chỗ.
Trần Đình hơi do dự, rồi quay đầu lại, ra hiệu bằng mắt với một quan viên ở phía sau, viên quan kia chắp tay thi lễ rồi bước đi. Tề Ninh nói với Vi Ngự Giang:
- Vi ti thẩm, ngươi cũng đến nhìn tận mắt đi, dùng giấy bút mô tả vết thương của đại đô đốc.
Vi Ngự Giang và viên quan của ti pháp tào lập tức rời thuyền, leo lên phúc thuyền.
- Thẩm tướng quân, lúc nhập liệm, ngươi có mặt ở đó, hơn nữa việc đó do người đích thân chủ trì.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Cho nên lúc liệm đại đô đốc, đương nhiên ngươi có thể nhìn kỹ di thể của đại đô đốc.
Thẩm Lương Thu cố gắng giữ bình tĩnh:
- Không sai, việc nhập liệm di thể của đại đô đốc, đúng là do ti tướng chủ trì.
- Nếu như vết thương trên cổ của đại đô đốc, không phải do treo cổ tự tử, thì với kinh nghiệm của ngươi, chỉ cần liếc mắt, cũng có thể nhận ra.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Khi bổn hầu mới tới Đông Hải, ngươi đã nhắc đi nhắc lại rằng ngươi không tin đại đô đốc tự sát mà chết, mà vết thương chí mạng trên cổ của đại đô đốc, đương nhiên ngươi sẽ không bỏ qua, trước khi chúng ta tới, nhất định ngươi cũng đã kiểm tra kỹ càng.
Khóe mắt co rút, nhưng Thẩm Lương Thu không nói gì.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, sau khi Đạm Đài Chích Lân vẫn chủ trì mọi việc ở phủ đô đốc, người khác không nhìn thấy di thể của đại đô đốc, nhưng Thẩm Lương Thu tuyệt đối không thể không nhìn thấy. Nếu như Thẩm Lương Thu thực sự hoài nghi cái chết của Đạm Đài Chích Lân có vấn đề, không có khả năng y không kiểm tra vết thương. Đúng như Tề Ninh nói, với sự từng trải của Thẩm Lương Thu, chỉ cần Đạm Đài Chích Lân không chết do treo cổ tự sát, không thể có chuyện Thẩm Lương Thu không nhìn ra vấn đề.
- Vì sao Thẩm tướng quân không nói lời nào?
Ánh mắt sắc như dao, Tề Ninh uy hiếp:
- Lúc đầu là ngươi dẫn chúng ta tới xem xét di thể của đại đô đốc, ngươi cũng biết di thể đó là thật hay giả chứ?
Đột nhiên Thẩm Lương Thu cười rộ lên, lớn tiếng nói:
- Cẩm Y hầu, ti tướng biết luyện linh, cũng biết thủy chiến, nhưng ti tướng không phải là ngỗ tác, nếu ti tướng nói không nhìn ra vết thương có vấn đề, hẳn là ngài sẽ không tin lời ta?
- Đương nhiên ta không tin.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Rất nhiều người đều biết, Thẩm tướng quân đã từng rời nhà đi du lịch ba năm, kiến thức rộng rãi, dù sao không đến mức ngay cả chút kiến thức đó, ngươi cũng không có.
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Đại đô đốc qua đời, trách nhiệm của ti tướng là bảo vệ di thể của đại đô đốc, sau khi chuyện xảy ra, ti tướng biết, triều đình nhất định sẽ phái người tới điều tra vụ án này, cho nên chỉ một lòng bảo vệ hiện trờng và di thể của đại đô đốc, cho dù đại đô đốc bị sát hại, ti tướng cũng không nhất định có thể nhận ra.
Có người nghe vậy, thầm buồn cười, thầm nghĩ hiện giờ Thẩm Lương Thu đã bắt đầu cưỡng từ đoạt lý.
- Vậy thì, bây giờ ngươi cũng tin rằng, đại đô đốc là bị sát hại?
- Hẳn là Hầu gia còn nhớ, khi ngài vừa tới Đông Hải, ti tướng đã nói là mình không tin đại đô đốc tự sát mà mất.
Lúc này Thẩm Lương Thu lại hết sức bình tĩnh:
- Nếu hôm nay có thể chứng minh được đại đô đốc quả thật bị sát hại, vậy thì cũng cho thấy suy đoán của ti tướng là đúng.
- Vết thương trên cổ di thể được kiểm tra ở phủ đô đốc và vết thương trên di thể hiện giờ của đại đô đốc, cũng không giống nhau, ngươi giải thích như thế nào?
Tề Ninh cũng rất bình tĩnh.
Thẩm Lương Thu lắc đầu nói:
- Nếu như đúng là như vậy, ti tướng có suy nghĩ nát óc cũng không tìm được lời giải thích.
- Ngươi không giải thích được?
- Đúng vậy.
Thẩm Lương Thu nói:
- Nếu như hai thi thể trước sau không phải là một, vậy là có người thay xà đổi cột, tất nhiên ti tướng phải điều tra xem, rốt cuộc là ai làm như vậy.
Tề Ninh thở dài nói:
- Nói như vậy, Thẩm tướng quân cũng không thừa nhận, mình liên quan tới việc này?
- Ti tướng không hề làm điều đó.
Thẩm Lương Thu vẫn một mực khẳng định:
- Ti tướng là một quân nhân, không hề có tâm địa gian giảo, nếu như Hầu gia vẫn nhận định việc này do ti tướng gây nên, ti tướng xin Hầu gia đưa ra nhân chứng, vật chứng. Trước mặt Hầu gia, quả thật ti tướng chỉ là một kẻ tầm thường, nhưng ti tướng vẫn là một chiến tướng của Đại Sở, ti tướng tuyệt đối không chấp nhận bị vu tội, càng không bởi vì có người vu cáo mà nhận tội.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng di thể của đại đô đốc, trước sau vẫn do ngươi phái người bảo vệ, nếu quả thật có người thay xà đổi cột, ngươi cũng khó thoát tội.
- Nếu quả thật như vậy, đó là do ti tướng thất trách, ti tướng chấp nhận chịu phạt.
Thẩm Lương Thu nói:
- Ti tướng cũng sẽ dâng thư lên triều đình thỉnh tội!
Từ đầu đến cuối, Tân Tứ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ít lời ít tiếng, lúc này rốt cuộc lên tiếng:
- Lương Thu, ta đã nhìn ngươi lớn lên từ nhỏ, ta luôn coi ngươi như là bậc hậu bối, nếu như chuyện này đúng là ngươi gây nên, bây giờ ngươi chủ động nhận tội, ta có thể cầu xin lão Hầu gia nương tay đối với ngươi, bằng không…!
- Tân tướng quân, nếu ngươi đã nhìn ta lớn lên, ngươi nên biết ta trung thành và tận tâm với Kim Đao Đạm Đài gia.
Thẩm Lương Thu nghiêm nghị nói:
- Có người khăng khăng nói ta mưu hại đại đô đốc, xin hỏi, động cơ ta mưu hại đại đô đốc nằm ở đâu?
Cười lạnh một tiếng, Thẩm Lương Thu lại nói:
- Bây giờ ti tướng nghi ngờ, có người trước hết sát hại đại đô đốc, sau đó lại muốn đổ tội lên người ta, mục đích là muốn khống chế thủy quân Đông Hải.
Tân Tứ nhíu mày, Tề Ninh cũng vẫn bình tĩnh, khóe môi thoáng hiện nụ cười, gật đầu nói:
- Thẩm tướng quân không hổ là người từng trải nhiều sóng gió, gặp nguy không loạn, bổn hầu thực sự rất bội phục.
- Hầu gia, không phải ti tướng gặp nguy không loạn, mà nói theo tục ngữ dân gian, đó là không làm điều thẹn với lương tâm, đêm nghe tiếng gõ cửa, lòng không sợ hãi.
Biểu hiện của Thẩm Lương Thu vẫn hết sức điềm tĩnh.
Tề Ninh thấy vậy, thầm cười nhạt.
Thẩm Lương Thu gặp nguy không loạn, hơn nữa ứng biến cực nhanh, nói y âm hiểm giả dối, thật sự là rất chính xác, nhưng người này lại luôn tỏ ra chính khí, quang minh lỗi lạc, nếu không biết rõ tính tình của y, thì thật sự sẽ bị vẻ ngoài của y đánh lừa.
Lúc này, từ phía phúc thuyền, vọng tới giọng nói của Vi Ngự Giang:
- Bẩm báo Hầu gia, vết thương ở cổ của đại đô đốc, rõ ràng là bị người dùng dây thít chặt. Trước khi chết, đại đô đốc đã giãy dụa, phản kháng kịch liệt, trên cổ để lại vết tích ma sát rất rõ ràng.
Viên quan ti pháp tào do Trần Đình phái tới cũng cao giọng nói:
- Bẩm thứ sử đại nhân, đại đô đốc là bị người cố ý mưu hại. Điều hạ quan nhìn thấy, cũng không khác với Vi đại nhân, trên cổ có vết tích ma sát của sợi dây, theo hạ quan phán đoán, tất nhiên là có người từ phía sau thít cổ đại đô đốc, đại đô đốc giãy dụa kịch liệt, nhưng vẫn bị hung thủ sát hại.
Vi Ngự Giang và viên quan kia đồng thời xác định, mọi người ở đây cũng đều nghe rõ ràng, mặc dù đã có chuẩn bị trước, nhưng lúc này đã xác định trên thực tế, vẫn khiến mọi người thất kinh.
Khuôn mặt trắng bệch, giọn nói cũng thay đổi, hơi run run:
- Đại đô đốc…đại đô đốc là bị sát hại!
Tuy Trần Đình không có quyền can thiệp vào công việc của thủy quân Đông Hải, nhưng dù sao Trần Đình cũng là thứ sử Đông Hải, Đạm Đài Chích Lân bị sát hại ở Đông Hải, ông ta là thứ sử, nhưng lại hoàn toàn không biết gì cả, nếu Đạm Đài gia muốn truy cứu việc này, với tư cách thứ sử, ông ta cũng không dễ ăn nói.
- Thẩm tướng quân, ngươi có nên cởi bội đao xuống, chấp nhận tạm thời bị bắt giữ?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Lương Thu:
- Là trắng hay là đen, theo bổn hầu về kinh rồi nói tiếp.
Thẩm Lương Thu cũng nắm lấy chuôi đao, cười lạnh nói:
- Cẩm Y hầu, ngươi muốn đổi trắng thay đen sao? Ngươi có chứng cứ gì chứng minh, cái chết của đại đô đốc là do Thẩm mỗ gây nên?
- Xem ra ngươi thực sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Tề Ninh thở dài nói:
- Nói thật lòng, sau khi bổn hầu tới Đông Hải, đã biết tất nhiên là đại đô đốc bị sát hại. Chỉ có điều, kế hoạch của Thẩm tướng quân quá gian trá, xảo quyệt, ban đầu bổn hầu thật sự không nghĩ ra. Bổn hầu chỉ có thể từng chút một tìm ra những mảnh ghép nhỏ rải rác, mong rằng có thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh để hiểu rõ sự việc. Cũng may, trời không phụ lòng người, rốt cuộc bổn hầu cũng đã tìm được mảnh ghép cuối cùng để tạo thành một bức tranh đầy đủ.
- Một mảnh ghép cuối cùng để tạo thành một bức tranh đầy đủ?
Ánh mắt của Thẩm Lương Thu lạnh như băng, nhưng cũng pha lẫn một chút nghi hoặc.
Lúc này, Mạc Nham Bách xoay người, đi tới bên mép thuyền, hướng về phía chiếc thuyền đối diện, quát lên một tiếng. Mọi người còn chưa hiểu Mạc Nham Bách muốn làm cái gì, theo ánh mắt y nhìn lại, liền nhìn thấy hai hán tử mặc tang phục, áp giải một người đi tới đầu thuyền.
Người nọ tóc mây tề chỉnh, mặc chiếc váy dài mày tím nhạt, gió biển phơ phất, tóc đen lay động bên má, tuy nhất thời không nhìn rõ được khuôn mặt, nhưng trông dáng người thướt tha uyển chuyển kia, tất cả mọi người đều nhận ra, đó là một mỹ nhân dáng dấp yểu điệu.
Trên chiếc thuyền của Mạc Nham Bách đột nhiên xuất hiện một mỹ nhân, khiến mọi người càng kinh ngạc, trong lúc nhất thời cũng không biết rốt cuộc Tề Ninh và Mạc Nham Bách muốn làm cái gì.
Ban đầu mọi người cho rằng Mạc Nham Bách thật to gan lớn mật, mới liều mạng chạy tới đây tố cáo Thẩm Lương Thu, nhưng lúc này, có một số người suy nghĩ nhanh nhạy, đã mơ hồ đoán được, e rằng tình huống ngày hôm nay, là do một tay Tề Ninh sắp đặt.
- Mạc Nham Bách, nữ nhân đó là ai vậy?
Trần Đình thò đầu nhìn sang bên kia, nheo mắt lại:
- Dường như bổn quan đã gặp ở đâu đó.
Thẩm Lương Thu nhìn về phía bên kia, thấy mỹ nhân đứng ở mũi thuyền như một đóa hoa trước gió, mắt y nheo lại, đột nhiên xoay người chạy đi. Tề Ninh cười lạnh nói:
- Chạy đi đâu!
Hắn lao tới, đưa tay định túm lấy Thẩm Lương Thu.
Nhưng thân thủ của Thẩm Lương Thu cũng rất cao, chỉ trong khoảnh khắc, y đã chạy được mấy bước. Bằng khóe mắt, y nhìn thấy Tề Ninh đuổi theo, liền chụp lấy một thủy binh ở bên cạnh, đẩy về phía Tề Ninh, định ngăn chặn không cho hắn đuổi kịp.
Thủy binh kia đâm đầu tới trước, nhưng Tề Ninh không muốn gây thương tích cho gã, bèn vung tay đẩy mạnh gã thủy binh đó qua một bên. Nhân cơ hội đó, Thẩm Lương Thu đã chạy tới bên mép thuyền, hai chân nhún xuống một cái, đã nhảy lên mạn thuyền, rồi xoay người lại, rút bội đao bên hông ra, mũi đao chỉ thẳng về phía trước. Lúc này, Tề Ninh chỉ cách Thẩm Lương Thu vài bước, hắn cũng dừng lại. Những người còn lại trên thuyền đều sợ hãi, không sao nghĩ ra được, Thẩm Lương Thu lại có phản ứng như vậy.
Tân Tứ xông tới phía trước, trừng mắt nhìn Thẩm Lương Thu, lạnh lùng hỏi:
- Thẩm Lương Thu, đại đô đốc quả thật là do ngươi sát hại?
Thẩm Lương Thu nắm chặt đại đao, chỉ thẳng mũi đao về phía trước, đại đao lóe lên ánh sáng sắc lạnh.
- Tề Ninh, tất cả chuyện này đều do một tay ngươi bày ra?
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Hóa ra ngươi đã sớm nghi ngờ ta!
- Thẩm Lương Thu, nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.
Vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt Tề Ninh vô cùng sắc bén:
- Bây giờ ngươi nên biết, tất cả những gì ngươi làm, hoàn toàn không giấu diếm được chúng ta. Vì sao chúng ta biết rõ ràng những việc ngươi làm, hiện giờ hẳn là ngươi đã hiểu rồi.
- Cái con tiện nhân kia!
Trong mắt Thẩm Lương Thu hiện ra sát ý, giọng nói lạnh như băng:
- Lẽ ra ta không nên giữ ả ta lại, chỉ vì nhất thời mềm yếu, mà tạo thành sai lầm to lớn.
Phần lớn mọi người ở đây còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trước đó Thẩm Lương Thu vẫn còn mạnh mẽ không thừa nhận, hơn nữa còn nói năng bằng lời lẽ hùng hồn, nhưng sau khi nữ nhân kia xuất hiện, dường như Thẩm Lương Thu biến thành người khác, chẳng những lập tức chạy trốn, mà lời lẽ dường như cũng không biện bạch nữa.
Sự thay đổi rất lớn này, xảy ra sau khi nữ nhân kia xuất hiện, hiển nhiên tất cả mọi chuyện, đều liên quan tới nữ nhân kia. Nhiều người cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ rốt cuộc nữ nhân kia là ai? Vì sao nàng ta vừa xuất hiện, Thẩm Lương Thu liền hoảng loạn như vậy?
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:
- Có nàng ta làm chứng, chắc chắn ngươi cũng không cần phải tiếp tục biện bạch làm gì. Tội mưu hại đại đô đốc thủy quân Đông Hải, đáng phải xử chém, nếu như ngươi thúc thủ chịu trói, bổn hầu có thể cầu xin triều đình, cho ngươi được chết toàn thây.
- Chết toàn thây?
Thẩm Lương Thu ngửa đầu cười to, nói:
- Từ lúc hiểu chuyện cho tới bây giờ, đối với tất cả mọi việc, ta đều tự mình đưa ra quyết định, há có thể để người khác quyết định thay ta? Cho dù là Đạm Đài Chích Lân, mấy năm nay cũng giống như một con chó của ta, ta bày mưu tính kế cho hắn, hắn chỉ răm rắp làm theo tất cả. Ha ha, Đạm Đài đại đô đốc của các ngươi, chẳng qua là một kẻ hữu dũng vô mưu mà thôi, để hắn tử chiến với người khác, hắn làm rất tốt, nhưng nếu phải bày mưu tính kế, hắn còn lâu mới đủ tư cách!
Vẻ mặt khó coi, Tân Tứ lạnh lùng nói:
- Câm miệng! Thẩm Lương Thu, nếu không nhờ Kim Đao Đạm Đài gia, làm sao ngươi có được ngày hôm nay? Ngươi không nghĩ tới đại ân của Đạm Đài gia đối với ngươi, lại táng tận lương tâm đến mức mưu hại đại đô đốc, ngươi quả thật là không bằng cầm thú!
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Kim Đao Đạm Đài gia? Tân tướng quân, Kim Đao Đạm Đài gia có ngày hôm nay, đã có biết bao người đổ máu vì họ? Cuộc sống trên nhung lụa của họ, đều xây từ máu thịt của vô số tướng sĩ mà thành. Năm đó, gia phụ chinh chiến sa trường, cũng lập được rất nhiều công lao, cho dù không được phong hầu tước, ít ra cũng nên có một tước vị. Mặc dù gia phụ chết trận, nhưng còn có con cái nối dòng, lẽ ra năm đó triều đình nên phong tước cho ta.
Ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua, thấy ánh mắt mọi người đều đang đổ dồn vào mình, Thẩm Lương Thu ngẩng lên nhìn trời, rồi chậm rãi nói:
- Thế nhưng Đạm Đài Hoàng lại nhận ta làm nghĩa tử, ta trở thành người của Đạm Đài gia, à không, là trở thành một con chó của Đạm Đài gia! Lão không ra sức xin triều đình ban tước cho ta, mà nuôi dưỡng ta ở Đạm Đài gia, để ta phải nghe theo sai khiến của bọn họ.
Khóe mắt co rút, môi mấp máy, nhưng Tân Tứ không nói gì.
- Mấy năm đó ở Đạm Đài gia, ban đầu ta theo vị Nhị công tử kia. Ha ha, đương nhiên Tân tướng quân biết rồi, người ngoài đều nói ta và Đạm Đài Chích Kỳ tình như thủ túc, nhưng ta chỉ là một gia nô khác họ, có thật là có thể tình như thủ túc với hắn? Khi đó, lúc Đạm Đài Chích Kỳ luyện võ, hắn luôn coi ta là mục tiêu, có thể đấm đá ta túi bụi, còn ta, ta làm sao có thể đánh trả, làm hắn bị thương?
Trong mắt Thẩm Lương Thu tràn ngập oán hận:
- Thời gian đó, mỗi buổi tối, khi quay về phòng, ta đều phải chịu đựng đau đớn trên cơ thể, nhưng không ai an ủi ta một lời, ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng một mình.
Khóe mắt Tân Tứ hơi giật giật, lớn tiếng hỏi:
- Cái chết của Nhị công tử, cũng liên quan tới ngươi sao?
- Ngươi xem trọng ta rồi!
Thẩm Lương Thu cười nói:
- Khi đó ta còn trông cậy hắn sẽ đưa ta một bước lên mây, cho nên ta không nghĩ sẽ giết hắn, chỉ là hắn đoản mệnh, chẳng thể trách người khác.
Tân Tứ hừ lạnh một tiếng, Thẩm Lương Thu lại nói:
- Tuy nhiên chính vì sống một cuộc sống như vậy, đã rèn đúc nghị lực cho ta, bất luận gặp phải gian nan như thế nào, ta cũng không khuất phục.
- Nếu ngươi tràn trề dã tâm như vậy, luôn muốn một bước lên mây, vì sao sau khi nhị công tử qua đời, ngươi lại bỏ đi?
Tân Tứ nhìn chằm chằm Thẩm Lương Thu, hỏi.
Thẩm Lương Thu thấy Tân Tứ tiến tới hai bước, lập tức nói:
- Đừng cử động, tuyệt đối đừng cử động, không phải các ngươi muốn ta nhận tội sao? Đứng yên ở đó, nếu tiếp tục tiến tới, các ngươi sẽ không có được khẩu cung của ta đâu!
Tân Tứ nhíu mày, Thẩm Lương Thu thở ra, nói:
- Sau khi Đạm Đài Chích Kỳ chết đi, quả thật ta nản lòng thoái chí. Tuy ta bị Đạm Đài Chích Kỳ thường xuyên ức hiếp, nhưng ở Đạm Đài gia, hắn là người gần gũi nhất đối với ta, hắn chết rồi, làm sao những người khác để ý tới ta? Hơn nữa ta không muốn ở lại Đạm Đài gia để chịu sự sai khiến của bọn họ.
- Người bỏ đi, là muốn thoát khỏi Đạm Đài gia?
- Lúc đó quả thật ta nghĩ như vậy.
Thẩm Lương Thu nói:
- Lúc đó ta muốn chọn một cuộc sống khác, muốn đi khắp thiên hạ, không bị bất cứ ai ràng buộc, cuộc sống như vậy rất ung dung tự tại và thống khoái.
- Đã như vậy, vì sao sau đó ngươi lại trở lại Đạm Đài gia?
Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Bởi vì bỏ đi vài năm, ta chợt nhận ra, thân là một nam tử hán đại trượng phu, nếu như trong tay không có quyền thế, thì có khác gì một cái xác không hồn? Đi khắp thiên hạ, đương nhiên là ung dung tự tại, nhưng sống chết lại nằm ở trong tay người khác, nếu muốn nắm giữ sự sống chết của người khác, thì chỉ có thể nắm đại quyền trong tay.
Ánh mắt y lộ vẻ hung ác:
- Gia phụ chết trận nơi chiến trường, nếu ta không đạt được thành tích lớn lao, chẳng phải đã phụ lòng gia phụ? Nắm lấy đại quyền, là điều mà nam nhân đều phải làm.
Tề Ninh lắc đầu than thở:
- Ngươi lòng dạ chật hẹp, âm độc hiểm ác, với tính cách của ngươi, nếu ngươi nắm được đại quyền, sẽ khiến rất nhiều người gặp họa.
- Nếu kẻ nào không thể nắm được đại quyền, thì chính là người tầm thường, không có năng lực, người như thế cho dù chết sạch, thì có gì phải luyến tiếc?
Thẩm Lương Thu cười to
- Du lịch nhiều năm, ta đã hiểu biết thêm rất nhiều điều, trở lại Đạm Đài gia làm lại từ đầu, ta chỉ muốn lấy lại những gì mình đã mất.
- Do đó ngươi theo đại đô đốc tới Đông Hải?
Khóe miệng Thẩm Lương Thu lộ ra nụ cười:
- Lúc đó Đạm Đài Hoàng tuổi già sức yếu, phải từ Đông Hải trở về kinh, thủy quân Đông Hải chỉ có thể giao cho Đạm Đài Chích Lân, mà ta lại biết, Đạm Đài Chích Lân cũng không có năng lực như người ngoài tưởng. Đạm Đài Chích Lân là người thiếu mưu lược, như lúc nãy ta đã nói, để hắn dẫn quân ra trận chiến đấu, thì hắn cũng là một viên dũng tướng, nhưng nếu muốn cai quản quân đội, trình độ của hắn còn rất kém.
- Bởi vậy ngươi tìm đúng cơ hội, trở về Đạm Đài gia?
Tân Tứ lạnh lùng hỏi.
Thẩm Lương Thu thở dài:
- Tân tướng quân, thật ra ta cũng tôn kính ngươi, cũng rất khâm phục ngươi. Năm đó Đạm Đài Hoàng đặt kế hoạch xây dựng thủy quân, nếu như không phải nhờ ngươi liên tiếp thắng trận, mang lại thể diện cho lão, chưa hẳn triều đình đã ưu tiên, muốn người có người, muốn bạc cấp bạc cho thủy quân như vậy. Thủy quân Đông Hải cũng không nhất định có thể gây dựng được. Ngươi có công lao to lớn, nhưng khi Đạm Đài Chích Lân nhậm chức, Đạm Đài Hoàng lo lắng ngươi ở lại thủy quân, sẽ ảnh hưởng tới uy tín của Đạm Đài Chích Lân, nên lão đưa ngươi về kinh thành, trong lòng ngươi không cảm thấy có một chút uất ức nào sao? Lão đưa ngươi về kinh, không chỉ muốn quét sạch chướng ngại cho con trai của lão, mà còn có một nguyên do quan trọng hơn, xuất phát từ thâm tâm không tin tưởng ngươi. Nếu hoàn toàn tin tưởng ngươi, thì sao lại lo lắng ngươi phá hủy uy tín của Đạm Đài Chích Lân?
- Ngươi nghĩ là ta cảm thấy uất ức?
Tân Tứ hỏi ngược lại.
Thẩm Lương Thu nói:
- Đó là lẽ đương nhiên. Lập được chiến công hiển hách như vậy, với tài năng của ngươi, cho dù giao lại thủy quân Đông Hải cho ngươi, ngươi cũng dư sức quản lý. Thế nhưng điều Đạm Đài Hoàng mong muốn, không phải là dùng người có tài nhất, mà là biến thủy quân Đông Hải thành quân đội riêng của Đạm Đài gia. Bất luận là về uy tín hay tài năng, Đạm Đài Chích Lân đều không thể so với ngươi. Vì sao một người tầm thường, tài năng kém xa ngươi, lại có thể ngồi vào vị trí đại đô đốc, mà ngươi tài năng đầy mình, lại phải quay về kinh thành, không nhìn thấy ánh mặt trời?
Các quan viên nghe Thẩm Lương Thu nói vậy, đều hoảng sợ, thầm nghĩ quả nhiên là Thẩm Lương Thu không kiêng nể gì cả, một khi âm mưu đã bị vạch trần, rốt cuộc mỗi câu y nói ra, đều đại nghịch bất đạo như vậy. Lúc này, Thẩm Lương Thu lại đứng trước mặt mọi người gây chia rẽ ly gián, khơi lên mâu thuẫn giữa Tân Tứ và Đạm Đài gia.
- Khổng viết thành nhân, Mạnh viết thủ nghĩa, duy kỳ nghĩa tẫn, sở dĩ nhân chí.
(Khổng Tử nói về cách thành nhân, Mạnh Tử nói về cách giữ nghĩa, chỉ khi giữ trọn nghĩa, mới có thể gọi là người chí nhân – Đây là bốn câu đầu bài “Tuyệt mệnh thi” của Văn Thiên Tường.)
Tân Tứ chậm rãi nói:
- Thẩm Lương Thu, ngươi ở Đạm Đài gia, từ nhỏ cũng được đọc sách thánh hiền, đạo lý dễ hiểu như vậy, sao ngươi không hiểu? Không có hoàng ân mênh mông của hoàng thượng, không có cái tâm nhân hậu của lão Hầu gia, làm sao ngươi có được thành tựu ngày hôm nay? Uống nước phải nhớ nguồn, đáng tiếc là ngươi hoàn toàn không rõ đạo lý này.
Tân Tứ thở dài, lắc đầu.
- Cái gọi là nhân nghĩa, bất quá chỉ là trò xiếc để trói buộc nô tài!
Thẩm Lương Thu không kiêng nể gì cả, nói:
- Ngươi cũng coi như người thông minh, lại dùng cách này để từ chối nói chuyện với ta.
Hừ lạnh một tiếng, Thẩm Lương Thu nói:
- Lúc đó ta quay về Đạm Đài gia, trong lòng ta hiểu rất rõ, tất nhiên Đạm Đài Hoàng sẽ phải phái một số người đi theo Đạm Đài Chích Lân, mà ta chính là một trong những người thích hợp đó, bởi vì trong lòng Đạm Đài Hoàng biết rõ, ta thật sự mạnh mẽ hơn nhiều so với mấy đứa con của lão, người thích hợp nhất để phụ tá Đạm Đài Chích Lân quản lý thủy quân, không ai ngoài ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận