Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1464: Năm đó

Tề Ninh vẫn luôn cho rằng Địa Tạng giúp đỡ soán vị, chắc chắn phía sau tồn tại một loại trao đổi lợi ích nào đó. Nếu không với thực lực của Địa Tạng, làm sao có thể cam nguyện trợ giúp cha con Tiêu Thiệu Tông.
Nhưng vì sao Địa Tạng tính toán như vậy, Tề Ninh vẫn luôn nghi hoặc.
Căn cơ của Địa Tạng ở cảnh nội Tây Xuyên, thế nhưng ở Đông Hải và khu vực kinh thành lại đều có lực lượng Địa Tạng sắp xếp. Thậm chí Tề Ninh từng cho rằng Địa Tạng muốn lợi dụng Tiêu Thiệu Tông, tự mình làm nữ vương.
Giờ phút này Địa Tạng hời hợt nói rằng chịu ân huệ của Tiêu Chương, cho nên mới ra tay giúp đỡ. Sau khi ngạc nhiên, Tề Ninh lại tràn ngập hoài nghi.
Tề Ninh biết rõ trong lòng thực lực của Địa Tạng, hắn thực sự khó mà tin được, Địa Tạng lại chịu ân của Hoài Nam Vương Tiêu Chương.
Dường như Địa Tạng nhìn ra Tề Ninh không tin, cười nhạt một tiếng nói:
- Ngươi không tin sao?
Tề Ninh thở dài:
- Với thực lực của tiền bối, ta… ài, ta rất khó tưởng tượng ngài cần Tiêu Chương giúp đỡ.
Địa Tạng vẫn cười nhạt một tiếng, hỏi:
- Tề Ninh, có phải ngươi vẫn muốn biết năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì trên Đại Tuyết Sơn hay không?
Tề Ninh khẽ giật mình, lập tức liếc Bắc Cung và Đảo chủ một chút. Hắn thấy Bắc Cung chắp một tay sau lưng, hơi cúi đầu dường như có suy nghĩ. Đảo chủ thì đứng chếch một bên, đôi mắt chăm chú nhìn Bắc Cung.
- Sắc trời còn sớm, ngươi thích nghe kể chuyện, ta sẽ kể cho ngươi một câu chuyện thì sao?
Địa Tạng cười nói.
Tề Ninh đương nhiên hiểu được, câu chuyện mà Địa Tạng nói tới, chắc chắn là chuyện xảy ra mấy chục năm trước của đám người này, đó có thể nói là một trong những bí mật lớn nhất thế gian. Hắn thực sự hơi kinh ngạc, không rõ vì sao tâm tình của Địa Tạng bỗng nhiên trở nên tốt đẹp, lại nhắc tới chuyện năm đó với mình.
Thế nhưng nhìn thấy Địa Tạng hơi liếc Bắc Cung một chút, hắn lập tức hiểu được, Địa Tạng muốn kể chuyện đương nhiên không chỉ muốn cho mình biết, mục đích quan trọng nhất chính là muốn nói cho Bắc Cung nghe.
Giữa Địa Tạng và Bắc Cung, có ràng buộc mấy chục năm, cho dù Địa Tạng yêu hay hận Bắc Cung, trên thế gian này, Bắc Cung chắc chắn là một trong số rất ít người giấu trong đầu Địa Tạng.
Địa Tạng tới Huyền Vũ Đảo, đương nhiên không chỉ vì đạt được Huyền Vũ Đan. Bà ta còn sống, đương nhiên muốn giải quyết ân oán cả đời này với Bắc Cung, cho nên bà ta không nóng nảy so mạng.
- Ngươi biết năm đó ta và Ách Nô quyết liệt với tộc nhân, rời khỏi Nam Cương.
Địa Tạng nhìn Tề Ninh, chậm rãi nói:
- Mấy năm sau đó, ta và Ách Nô giống như hai con chó, vẫn luôn đi theo Kiếm Thần. Chẳng qua khi đó hắn đương nhiên còn chưa phải Kiếm Thần, chỉ là một kiếm khách theo đuổi kiếm đạo. Năm đó ta gặp được hắn, sinh lòng ái mộ. Khi hắn gỡ khăn đầu của ta từ vách núi, ta nhất định mặc kệ sống chết đời này, đều là người của hắn. Cho dù hắn không nói một câu không liếc mắt một cái với ta, ta cũng không oán không hối. Khi đó ta suy nghĩ trong lòng, hắn một lòng theo đuổi kiếm đạo, không có tình cảm nam nữ, chờ đến một ngày kia thực sự có thành công trong kiếm đạo, nhìn thấy ta vẫn ở sau lưng hắn, có lẽ hắn sẽ có cái nhìn khác về ta.
Tề Ninh thở dài.
Hỏi thế gian tình là gì, mà sao thề hẹn sống chết. Mộ Kiêm Gia năm đó chắc chắn là một nữ tử si tình.
- Ta nghĩ như vậy, cũng làm như vậy.
Địa Tạng nói:
- Hắn du lịch thiên hạ, ta vẫn luôn đi theo hắn, giống như cái bóng của hắn. Hắn không xua đuổi ta, chỉ vì trong mắt hắn, ta và Ách Nô căn bản không tồn tại… !
Nói tới đây, bà ta trầm mặc một lát, mới nói :
- Giống như Ách Nô trong mắt ta, cũng là người bị bản thân mình coi như không thấy.
Tề Ninh lại thở dài trong lòng.
Địa Tạng đương nhiên sẽ không nói sai, năm đó Bắc Cung Liên Thành coi như không thấy Mộ Kiêm Gia, nhưng Ách Nô trong mắt Mộ Kiêm Gia chẳng qua cũng chỉ là tồn tại như cái bóng.
Trong mắt nữ tử si tình chỉ có Bắc Cung Liên Thành, chắc hẳn sẽ không để ý sự tồn tại của Ách Nô.
- Năm đó, Kiếm Thần tới Tây Xuyên, du lịch gần nửa năm, nghe nói Vương quốc Cổ Tượng có Đại Kiếm Sĩ, kiếm thuật Cổ Tượng cũng hoàn toàn khác biệt với kiếm thuật Trung Nguyên. Kiếm Thần đi đã nhiều năm, cũng không có đột phá quá lớn trong kiếm đạo, thế là hắn nghĩ tiến tới Cổ Tượng mở mang một chút kiếm thuật dị quốc, có lẽ sẽ mang tới trợ giúp trong kiếm đạo của hắn.
Địa Tạng khẽ ngửa đầu, nhìn lên trời:
- Tới Cổ Tượng, có hai con đường để đi, một là từ Tây Xuyên tới Hán Trung, vượt qua Tần Lĩnh tiến vào Tây Bắc, lại chuyển tới Hà Tây tiến vào cảnh nội Vương quốc Cổ Tượng. Con đường này cực kỳ xa xôi, Kiếm Thần biết sự tồn tại của Đại Kiếm Sĩ Cổ Tượng, có lòng hướng tới Vương quốc Cổ Tượng, chỉ mong có thể sớm tới nơi, thế là hắn lựa chọn một con đường khác.
Tề Ninh liếc Bắc Cung một cái, chỉ thấy Bắc Cung chắp một tay sau lưng, hai mắt nhắm nghiền, mặt không biểu tình. Nhưng trong lòng Tề Ninh biết tâm cảnh của Bắc Cung giờ phút này chắc chắn sóng gió chập trùng.
- Một con đường khác đi về phía tây, đi tới đất Tây Thùy, leo lên đỉnh núi cao, tiến thẳng vào cảnh nội Vương quốc Cổ Tượng. Con đường này mặc dù khoảng cách rất gần, nhưng cực kỳ khó khăn, sơ sẩy một cái, hoặc lạc trong rừng cây, hoặc ngã tan xương nát thịt.
Địa Tạng bình tĩnh nói:
- Kiếm Thần lựa chọn con đường này, nhưng hắn biết nếu như lỗ mãng mà đi, tám chín phần mười sẽ không tới được Cổ Tượng. Cho nên hắn tìm một người dẫn đường, đó là một người họ Miêu, thân thể khỏe mạnh, thông minh hơn người, hết sức quen thuộc núi lớn Miêu Cương. Để người này dẫn đường, đi đường sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Miệng bà ta nở nụ cười nhạt:
- Ta còn nhớ rõ người kia tên là Hắc Phục!
Thân thể Tề Ninh chấn động, hắn đương nhiên quen thuộc cái tên này, đó là tục danh của Miêu gia Giáo chủ Hắc Liên Giáo. Lúc này hắn rốt cuộc biết được Giáo chủ Hắc Liên và Mộ Kiêm Gia gặp nhau bởi vì Giáo chủ từng là người dẫn đường.
- Chúng ta đi đường gian khổ, tới được Vương quốc Cổ Tượng.
Địa Tạng thở dài:
- Xuyên qua Miêu Cương tiến tới Vương quốc Cổ Tượng, cửu tử nhất sinh. Lúc chúng ta tới cảnh nội Vương quốc Cổ Tượng, quần áo đều tả tơi, giống như người rừng. Dân chăn nuôi địa phương nhìn thấy chúng ta, cho là quái vật, có người dẫn hơn mười người tới vây bắt chúng ta.
Tề Ninh nhíu mày, thầm nghĩ dân chăn nuôi địa phương muốn giết mấy người kia, sợ là tự tìm đường chết. Thế nhưng nghĩ tới lúc đó kiếm thuật của Bắc Cung chưa thành, nếu như mười mấy người Cổ Tượng cường tráng vây bắt, thắng bại quả thực khó liệu.
Quả nhiên, liền nghe Địa Tạng tiếp tục nói:
- Dân chăn nuôi Cổ Tượng giỏi cưỡi ngựa giỏi bắn cung, số lượng đông đảo, vây khốn chúng ta. Nếu như chúng ta buông vũ khí đầu hàng, dân chăn nuôi Cổ Tượng đương nhiên sẽ không đối địch với chúng ta. Chỉ là Kiêm Thần là nhân vật bậc nào, sao lại buông kiếm trong tay? Khi đó trong tay Kiếm Thần có kiếm, lại không thể tung hoành thiên hạ, không giống như bây giờ trong tay không có kiếm lại ngạo nghễ vạn vật. Lúc khó khăn, vừa vặn gặp được một sứ đoàn đi qua… !
Lời Địa Tạng còn chưa nói xong, Tề Ninh đã đoán được, sứ đoàn kia chắc chắn chính là sứ đoàn Bắc Hán.
Năm đó sau khi Bắc Hán công chiếm Tây Bắc, lại chưa thể hoàn toàn khống chế toàn bộ Tây Bắc. Để tránh Cổ Tượng thừa vắng mà vào khiến Bắc Hán rơi vào hoàn cảnh tác chiến hai mặt, Bắc Hán phái sứ đoàn tới liên minh với Cổ Tượng, chủ yếu là dưới tình huống Bắc Hán khống chế Tây Bắc, vẫn bảo vệ lợi ích thương mại của Vương quốc Cổ Tượng tại Tây Bắc, mà dẫn đầu sứ đoàn chính là Bắc Đường Huyễn Dạ.
Đội sứ đoàn kia, còn có một kỳ nô Đảo chủ Mạc Thương Lan trong đó.
Tề Ninh rốt cuộc hiểu được, mấy vị Đại Tông Sư quả thực đều gặp nhau ở Cổ Tượng, đội sứ đoàn kia gặp mấy người Bắc Cung Liên Thành, ngoại trừ Trục Nhật Pháp Vương của Cổ Tượng, trong đó có đến bốn Đại Tông Sư sau này.
- Nếu như không phải chúng ta vừa vặn gặp mặt ngày đó, chắc chắn là một trận chém giết.
Đảo chủ bỗng nhiên thở dài mở miệng nói:
- Bắc Cung huynh, lần đó ngươi quả thực nợ Hầu gia một ân tình rất lớn.
Bắc Cung vẫn bất động như núi. Địa Tạng lại nói tiếp:
- Sứ đoàn cuốn vào trong đó, dân chăn nuôi Cổ Tượng đương nhiên không dám làm khó sứ đoàn. Lúc ấy Mục Vân Hầu mời chúng ta đi cùng sứ đoàn, biết được Kiếm Thần muốn tìm Đại Kiếm Sĩ Cổ Tượng, còn đảm bảo nhất định thúc đẩy Kiếm Thần gặp mặt Đại Kiếm Sĩ Cổ Tượng.
Đảo chủ cười nhạt một tiếng, nói:
- Mộ cô nương, mặc dù ngày đó ngươi lặn lội đường xa phong trần mệt mỏi, nhưng tư dung xinh đẹp, khi đó Hầu gia vẫn rất hứng thú với sắc đẹp.
Lời phía sau lão không nói tiếp, nhưng ý tứ rất rõ ràng, đơn giản là lúc ấy Bắc Đường Huyễn Dạ coi trọng sắc đẹp của Mộ Kiêm Gia, cho nên mới muốn mấy người đi cùng sứ đoàn.
Trong lòng Tề Ninh lại càng coi thường Đảo chủ, thầm nghĩ mặc dù Bắc Đường Huyễn Dạ đã qua đời, nhưng dù sao cũng là một Tông sư, sau khi chết Đảo chủ còn giội nước bẩn về lão, dù thật hay giả, hiển nhiên khiến người ta coi thường khí độ.
Địa Tạng cũng không để ý tới, tiếp tục nói:
- Mục Vân Hầu có thể tìm được Đại Kiếm Sĩ, Kiếm Thần đương nhiên muốn đi theo hắn.
Đảo chủ lại lắc đầu thở dài:
- Mộ cô nương, từ cao nguyên Cách Bích tới Vương thành Cổ Tượng, trên đường cũng hơn mười ngày. Trên đường đi Hầu gia coi như chăm sóc ngươi rất nhiều, so với Bắc Cung huynh không để ý nhân tình, thực ra khi đó nếu ngươi trở thành một đôi với Hầu gia, đó mới khiến người ngoài đố kỵ muốn chết. Tình ý của Hầu gia với ngươi lúc đó, ngươi cũng biết rõ trong lòng.
Lão nhìn thoáng qua thuyền lớn trên biển, nói:
- Hắn vẫn cho rằng ngươi đã qua đời, nếu như biết hôm nay ngươi đang ở trên đảo này, cũng không biết sẽ có cảm tưởng gì.
- Có Hầu gia ra mặt, vị Đại Kiếm Sĩ Vương quốc Cổ Tượng đương nhiên không khó tìm.
Địa Tạng nhẹ nhàng nói:
- Đáng tiếc cuối cùng Kiếm Thần lại không phải địch thủ của vị Đại Kiếm Sĩ kia.
Đảo chủ cười nói:
- Trận chiến kia Đại Kiếm Sĩ hoàn toàn chiếm thượng phong. Kiếm pháp của hắn quỷ dị, Bắc Cung huynh thua dưới kiếm của hắn, cũng không tính sỉ nhục. Qua nhiều năm, bắc Cung huynh không phải lại tìm được vị Đại Kiếm Sĩ kia, một kiếm đánh chết sao!
Tề Ninh cũng nghe ra ngọn nguồn.
Bắc Cung Liên Thành ngàn dặm xa xôi tiến tới Vương quốc Cổ Tượng, nghe nói Vương quốc Cổ Tượng có một vị Đại Kiếm Sĩ kiếm pháp cực giỏi, cho nên lúc này mới tới luận bàn, nhưng cuối cùng thua trong tay vị Đại Kiếm Sĩ kia. Đảo chủ nói nhiều năm sau, đương nhiên là chuyện sau khi kiếm thuật của Bắc Cung đại thành.
Trục Nhật Pháp Vương và Đảo chủ có liên lạc riêng, Đại Kiếm Sĩ vừa chết, Đảo chủ đương nhiên có thể biết được.
- Nếu như hết thảy dừng lại ở đây, sau đó Kiếm Thần đơn giản tiếp tục tìm tòi kiếm đạo của hắn, trước khi hắn trở thành Kiếm Thần, luận bàn với người khác, thắng ít bại nhiều, thua trong tay Đại Kiếm Sĩ dường như không tính là chuyện lớn.
Địa Tạng thở dài yếu ớt:
- Cũng chính là chuyện xảy ra đêm đó, thay đổi hết thảy!
Đảo chủ ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm nói:
- Số trời như thế, đám người chúng ta trời xui đất khiến, tất cả đều cuốn vào đó, đời này cũng không thoát ra được.
Lão lắc đầu, vẻ mặt thổn thức.

Bạn cần đăng nhập để bình luận