Cẩm Y Xuân Thu

Chương 306: Càn Nguyên chân kinh

Mãng xà thè lưỡi ra, Tề Ninh nhìn thấy chợt cảm thấy gai gai người, trong khói bụi mờ mịt hình ảnh Bạch y nhân dần dần hiện ra, gã bay lơ lửng trong không trung, mũi chân giẫm nhẹ lên đầu con mãng xà, cơ thể nhẹ tựa lông hồng, phiêu dạt bay lượn trong không khí.
• Bạch y nhân: người mặc áo trắng (em để hán việt cho nó đỡ thốn! – DG; dùng cách nào cũng được, đồng nghĩa, tôn trọng DG nên em cũng ko sửa – BTV.)
Con mãng xà kia cũng nhanh chóng đuổi theo, nháy mắt đã trườn đến sau lưng Bạch y nhân.
Gã chẳng thèm quay đầu lại nhìn, chỉ đưa tay ra vẫy nhẹ về phía sau, ngoài ra không có thêm động tác nào khác. Thế nhưng Tề Ninh lại nhìn thấy cả cơ thể con mãng xà bị đập mạnh xuống đất, nó cố gắng vùng vẫy mấy cái, nửa thân trên ở trên bờ, nửa còn lại thì chìm trong nước, sau đó nó nằm yên bất động.
Tề Ninh trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Chiêu thức của Bạch y nhân quả nhiên là kinh hãi thế tục.
Bạch y nhân thấy Tề Ninh đang kinh hãi nhìn mình thì nhẹ nhàng cười cười, sau đó vẫy vẫy tay với hắn. Tề Ninh đứng dậy, tuy trong lòng có chút sợ hãi nhưng lại muốn biết rốt cuộc thì Bạch y nhân này là thần thánh phương nào nên vẫn dũng cảm bước về phía trước, hỏi:
- Ngươi…ngươi đã giết chết con mãng xà này sao?
Bạch y nhân khẽ giật mình, sau đó mỉm cười lắc đầu, ngồi xổm bên cạnh con mãng xà màu trắng, bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể nó. Bạch y nhân có dung mạo tuyệt mỹ, khí chất tỏa ra tựa như tiên nhân nhưng hình ảnh gã vuốt ve con mãng xà lúc này lại khiến người ta nhìn mà lạnh hết cả sống lưng.
Tề Ninh cẩn thận nhích từng li từng tí tới gần chỗ gã thấy con mãng xà nằm yên không nhúc nhích thì mới lò dò ngồi xuống, nhìn Bạch y nhân hỏi:
- Ngươi đã dùng loại võ công gì vậy? Làm sao mà có thể chỉ dùng một chiêu đã thu phục được con mãng xà này?
Sau đó hắn lại cười nói:
- Thì ra ngươi vào hoàng cung là vì con mãng xà này.
Bạch y nhân khẽ gật đầu, mỉm cười nhìn Tề Ninh.
- Nhưng làm sao ngươi biết trong này có mãng xà?
Tề Ninh nghi ngờ nói:
- Thâm cung nội uyển, cung điện nhiều vô kể, thậm chí ngay cả người sống trong cung còn đi lạc, làm sao ngươi lại biết chỗ này?
Bạch y nhân cười nhẹ một tiếng sau đó mở miệng nói:
- Ta đã từng đến đây rồi!
Lúc Bạch y nhân mở miệng đáp lại khiến Tề Ninh sửng sốt, từ sau khi hắn biết tên Bạch y nhân này gã chưa từng mở miệng nói câu nào, vì vậy Tề Ninh cứ tưởng gã bị câm nhưng vừa rồi gã lại trả lời câu hỏi của hắn thì hắn mới biết thì ra tên Bạch y nhân này có thể nói chuyện. Hắn ngẩn người ra một lúc sau đó mới hỏi:
- Ngươi…ngươi có thể nói sao?
Bạch y nhân tươi cười như hoa:
- Ta đã từng nói với ngươi là ta không thể nói sao?
Giọng nói của gã nhẹ nhàng thậm chí còn có chút thanh thúy, Tề Ninh nghe gã nói chuyện lúc trước hắn mới chỉ nghi ngờ còn hiện tại đã có thể hoàn toàn xác định Bạch y nhân này là một cô nương!
- Không có, là tại ta hiểu lầm thôi.
Một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy dù có võ công khủng bố đến mấy cũng không khiến Tề Ninh có cảm giác sợ hãi, hắn cười nói :
- Tại ta không thấy ngươi nói chuyện bao giờ nên tưởng ngươi không thể nói.
- Nói nhảm vô ích, nói làm gì cho phí sức?
Bạch y nhân khẽ cười, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành đường cong vô cùng xinh đẹp, nụ cười xinh đẹp này rất xứng với vẻ đẹp tuyệt sắc của nàng.
Tề Ninh đưa tay lên sờ cằm, hỏi:
- Ngươi nói ngươi đã từng tới nơi này rồi sao? Rốt cuộc thì ngươi là ai? Ah, đúng rồi, con mãng xà này chỉ bị ngươi đánh cho ngất xỉu thôi sao ?
Bạch y nhân khẽ gật đầu, sau đó nàng ta bỗng nhiên đưa tay phải lên. Tề Ninh chưa kịp phản ứng đã cảm nhận được huyệt đạo trên cơ thể mình bị người ta đánh vào.
Lúc hắn muốn phản đòn thì trong nháy mắt toàn thân không thể động đậy được, trong lòng vô cùng tức giận, hắn lạnh giọng hỏi:
- Ngươi làm vậy là có ý gì?
Bạch y nhân không để ý tới lời nói của hắn, nàng ta duỗi tay đặt dưới quai hàm Tề Ninh sau đó ép hắn mở miệng. Tề Ninh còn muốn nói gì đó nhưng sau đó lại phát hiện bản thân không thể khép miệng lại được, đương nhiên hắn cũng không thể tiếp tục nói chuyện được nữa.
Con ngươi hắn trợn tròn, vẻ mặt đầy giận dữ, Bạch y nhân chẳng thèm quan tâm đến hắn nữa, nâng tay trái lên, ngón giữa gập vào, ngón cái để trên ngón giữa, sau đó nhẹ nhàng bắn “bụp” một tiếng, trên cơ thể con mãng xà lập tức xuất hiện một lỗ thủng.
Tề Ninh không hiểu rốt cuộc thì cô nàng Bạch y nhân này muốn thế nào, khổ nỗi bản thân hắn không thể cựa quậy được, chẳng thế làm gì chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn.
Khi đối mặt với Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch, Tề Ninh tuy không phải là đối thủ nhưng cũng không bị rơi vào tình huống hoàn toàn không thể đánh trả đối phương như thế. Bạch y nhân này ra ra tay vô cùng quỷ dị, thủ pháp kỳ quái, Tề Ninh đến phản ứng còn chưa kịp thì làm gì nói đến chuyện đánh trả được, lúc này trong lòng hắn đã có thể khẳng định chắc chắn một điều, lần này mình đụng phải cao thủ tuyệt đỉnh thật rồi!
Sau đó chỉ thấy Bạch y nhân nâng tay phải lên, năm ngón tay nắm lại, đột nhiên từ cái lỗ trên cơ thể con mãng xà phun ra một dòng máu, bay về phía lòng bàn tay Bạch y nhân. Tề Ninh trợn to mắt nhìn, khi thấy cột máu bay đến gần chạm vào tay thì Bạch y nhân chợt đảo cổ tay khiến cột máu đó chuyển hướng bắn vào trong miệng Tề Ninh.
Tề Ninh kinh hãi, chỉ tội toàn thân không thể động đậy, ngay cả miệng cũng không thể khép lại được, trong lòng thẩm chửi tục:
‘Mẹ nó, rốt cuộc cô ta muốn làm cái quái gì vậy!’
Cột máu kia bắn vào trong miệng Tề Ninh chảy xuống cổ họng, hắn không có cách nào ngăn cản lại, trong miệng toàn vị tanh của máu, muốn nôn ra mà không nôn được.
Tay Bạch y nhân liên tục đảo khiến cột máu không ngừng bắn ra, cứ như vậy ba lần liên tiếp, trong miệng Tề Ninh toàn là máu mãng xà, hắn bị sặc đến nỗi sắp không thở nổi nữa. Máu của con mãng xà này tanh kinh khủng, hắn không thể làm gì, bị Bạch y nhân cưỡng chế rót vào miệng ba ngụm máu đầy.
Trong lòng Tề Ninh tức giận không ngừng chửi thề, sau đó lại thấy Bạch y nhân tiếp tục khiến máu mãng xà bắn lên nhưng không rót vào miệng Tề Ninh nữa mà tự mình há miệng ra hút. Động tác của nàng vô cùng ưu nhã, cho dù hút máu là một chuyện vô cùng đáng sợ nhưng khi nó xuất hiện trên người nàng thì lại là một hình ảnh vô cùng xinh đẹp.
- Thì ra nàng ta vào hoàng cung là để hút máu con mãng xà trắng này.
Lúc này Tề Ninh mới hiểu ra mọi chuyện, nhìn động tác của nàng ta thuần thục lại quen thuộc với địa hình nơi này như vậy, hắn có thể khẳng định đây không phải là lần đầu tiên nàng ta tới nơi này, chắc hẳn trước đây cũng đã từng tới để hút máu mãng xà rồi. Đột nhiên, Tề Ninh chợt cảm thấy rùng mình nhớ tới Tướng quân Thanh đồng hút máu người trước đây.
Trong kinh thành liên tiếp xuất hiện có người bị hút cạn máu khiến cơ thể biến thành cái xác khô, chẳng lẽ có liên quan đến cô nàng xinh đẹp này sao?
Nhưng ngay lập tức cái ý nghĩ này bị hắn phủ nhận.
Tướng quân Thanh Đồng mặc dù có khinh công vô cùng giỏi nhưng xét về ngoại hình thì hai người hoàn toàn khác nhau, chỉ cần nhìn một cái liền có thể khẳng định chắc hắn hai người không phải là cùng một người.
Sau khi Bạch y nhân cũng uống hết ba ngụm máu mãng xà thì cơ thể chợt lóe lên, giống như một linh hồn xuất hiện ở sau lưng Tề Ninh. Đang lúc Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc thì chợt thấy sau lưng mình xuất hiện một luồng gió mạnh mẽ sau đó cảm nhận được Bạch y nhân đánh một chưởng lên lưng của hắn, một nguồn nội lực thâm hậu đánh vào cơ thể khiến Tề Ninh chấn động, trong lòng Tề Ninh thầm chửi: Mẹ nó, ông đây bị hạ độc thủ rồi!
Tuy nhiên mặc dù nguồn nội lực này vô cùng mạnh nhưng Tề Ninh lại không có cảm giác cơ thể mình bị tổn thương, đang kinh ngạc thì lại thấy Bạch y nhân liên tục đánh ra hai chưởng sau đó thì từ đầu vai cho đến cuối đốt sống lưng liên tục bị đánh hơn mười chưởng.
Chưởng cuối cùng đánh xuống, Tề Ninh cảm thấy lồng ngực mình nóng lên, sau đó Bạch y nhân bước đến trước mặt hắn, khoanh chân ngồi xuống đối diện, hai bàn tay trắng nõn đồng thời đưa ra đặt ở giữa ngực và đan điền. Tề Ninh không rõ rốt cuộc thì cô nàng này muốn thế nào, hắn chỉ cảm thấy từ trong lòng bàn tay của nàng xuất hiện hai luồng chân khí truyền thẳng vào trong đan điền của hắn.
Đan điền của hắn tích trữ một nguồn nội lực tương đối thâm hậu, sau khi hai luồng chân khí kia truyền vào đan điền của hắn thì chợt nảy sinh xung đột với chân khí trong cơ thể. Cơ thể đột nhiên nóng lên, trong ngực như có một ngọn lửa rừng rực thiêu cháy toàn bộ cơ thể hắn, khó chịu không thể nói thành lời, hắn chỉ có thể há miệng hét lên nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, cơ thể như thể chịu hàng ngàn hàng vạn cực hình dày vò đến không thở được.
Tề Ninh kêu không thành lời, trong đầu chỉ cầu mong cho khí nóng kia nhanh chóng rút khỏi cơ thể. Hắn không có chỗ nào để phát tiết, chỉ có thể mở trừng hai mắt ra nhìn, thấy vẻ mặt Bạch y nhân vẫn ung dung bình tĩnh, nhưng dường như sắc mặt tái hơn trước rất nhiều, tựa như tờ giấy trắng nhưng hai mắt lại vô cùng lạnh lùng.
Lúc lồng ngực như muốn nổ tung ra thì hắn lại cảm nhận được Bạch y nhân đã thu hai luồng chân khí đang khuấy đảo trong ngực hắn lại, nếu không chỉ e nội lực tích tụ trong đan điền của hắn sẽ bùng nổ mà phát ra ngoài mất.
Cũng nhờ vậy mà cảm giác thiêu đốt trong ngực hắn giảm đi rất nhiều.
Cơ thể hắn thì thoải mái dễ chịu hơn nhưng trong lòng lại có chút hoảng sợ, thầm nghĩ chẳng lẽ cô nàng Bạch y nhân này cũng biết Lục hợp Thần công nên muốn hút hết chân khí trong cơ thể mình?
Chân khí không ngừng truyền vào bàn tay Bạch y nhân, mặc dù miệng Tề Ninh không thể nói nhưng mắt hắn vẫn có thể nhìn thấy, khuôn mặt tái nhợt của Bạch y nhân lúc này đã bắt đầu hồng lên, giống như được thoa một lớp phấn hồng vậy. Trong lúc hắn đang nghi ngờ thì chợt có cảm giác nội lực lại một lần nữa truyền từ tay Bạch y nhân vào cơ thể hắn.
Hắn thật sự không thể hiểu nổi Bạch y nhân này đang làm cái quái gì nữa, chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.
Nội lực vừa truyền vào, cảm giác nóng rực thiêu đốt trong lồng ngực lại bùng lên, cơ thể lại bắt đầu khó chịu, mà khuôn mặt đỏ hồng của Bạch y nhân lại trở thành tái nhợt.
- Đại tai Càn Nguyên, vạn vật tư thủy, nãi thống thiên!
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng Bạch y nhân lẩm nhẩm:
- Vân hành vũ thi, phẩm vật lưu hình, đại minh thủy chung, lục vị thì thành, thì thừa lục long dĩ ngự thiên. Kiều đạo biến hóa, các chính tính mệnh, bảo hợp thái hòa, nãi lợi trinh, thử vi Càn Nguyên chân kinh!
• Toàn là khẩu quyết võ công nên em để Hán việt cho nó đậm mùi giang hồ ạ =)
Lúc đầu Tề Ninh chẳng hiểu gì nhưng khi nghe thấy mấy chữ cuối cùng là “Càn Nguyên chân kinh” thì chợt rùng mình.
Luồng nhiệt nóng rực đó chẳng những khiến lồng ngực hắn như muốn nổ tung mà còn khiến đầu hắn cũng có chút choáng vãng, thậm chí mắt còn hoa hết cả lên, cả người như muốn ngất xỉu vậy!
Khi cơ thể hắn khó chịu đến mức sắp không thể chống đỡ được nữa thì lại cảm nhận được Bạch y nhân thu hồi lại chân khí truyền vào cơ thể mình.
Lại giống y như lúc nãy, khuôn mặt Bạch y nhân hồng lên, trên trán lấm tấm mấy giọt mồ hôi… Lúc Tề Ninh cảm thấy cơ thể mình dễ chịu đôi chút thì Bạch y nhân lại truyền nội lực vào người hắn, miệng lại tiếp tục lầm bẩm:
- Đại tai Càn Nguyên, vạn vật tư thủy, lục vị thì thành nãi lợi trinh, thử vi Càn Nguyên chân kinh!
Cứ như vậy truyền vào rồi thu lại khoảng hơn bảy lần, mỗi lần nội lực truyền vào cơ thể là hắn lại cảm giác ngọn lửa trong người mình dường như càng ngày càng cháy mãnh liệt, hoa mắt chóng mặt, chỉ muốn ngất cho xong nhưng mỗi khi hắn chuẩn bị ngất thì Bạch y nhân dường như đều cảm nhận được nên rút nội lực về để hắn tỉnh táo lại sau đó lại tiếp tục.
Tới khi truyền nội lực lần thứ tám, Tề Ninh thấy sắc mặt Bạch y nhân không còn tái nhợt như những lần trước nữa mà ngược lại trở nên hồng hào, da thịt càng thêm trắng nõn, có cảm giác chạm nhẹ vào là có thể khiến nó rách ra. Còn những câu mà Bạch nhân cứ đọc đi đọc lại lúc truyền nội công Tề Ninh cũng đã thuộc lòng rồi.
Lần này nội lực truyền vào cơ thể mạnh hơn những lần trước rất nhiều, Tề Ninh chỉ cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung, đầu choáng mắt hoa, sau đó đột nhiên mọi thứ tối sầm, hắn chính thức hôn mê, bất tỉnh nhân sự!

Bạn cần đăng nhập để bình luận