Cẩm Y Xuân Thu
Chương 402: Chết không đối chứng
Tề Ninh chờ giây lát trong phòng khách, chợt nghe bên trong phòng truyền đến tiếng hô kinh hãi của Nhạc Thanh Vân:
- Ngươi muốn làm gì?
Trong giọng nói của Nhạc Thanh Vân mang theo vẻ kinh hãi, Tề Ninh lập tức đứng dậy, nhíu mày, đi tới trước cửa, nhưng nghĩ đến lời tên ăn mày béo lùn vừa mới nói, không được vào quấy rầy, bàn tay chuẩn bị đẩy cửa lại rút trở về.
Hắn do dự một chút, cuối cùng ngồi lại bên ghế.
Qua một lúc lâu, trong phòng không có động tĩnh gì, lại nghe bên ngoài y quán truyền đến tiếng bước chân, liền thấy Tề Phong dẫn hai thị vệ Hầu phủ vội vàng đi vào.
- Hầu gia!
Nhìn thấy Tề Ninh ngồi trên ghế dựa, Tề Phong bước nhanh tới.
Tề Ninh nhìn thấy ba người Tề Phong, hắn đưa tay ra hiệu không nên lớn tiếng. Tề Phong thấp giọng nói:
- Hầu gia, ta nghe nói Kiêm Gia Quán xuất hiện thích khách, Hầu gia ngài không sao chứ?
Tề Ninh cau mày nói:
- Truyền ra nhanh như vậy sao?
Tề Phong gật đầu nói:
- Một đám quan viên thân sĩ đi ra khỏi Kiêm Gia Quán chạy tứ toán, hiện giờ phố lớn ngõ nhỏ đều biết Kiêm Gia Quán xuất hiện thích khách, thích khách có ý đồ hành thích Thục Vương và Hầu gia. Ta gặp phải hai quan viên, hỏi thăm tình huống, biết được Hầu gia có thể tới nơi này, cho nên vội vàng đến đây.
Gã đánh giá Tề Ninh một phen, thấy trên người Tề Ninh dính đầy máu, vội la lên:
- Hầu gia, ngài… ?
- Ta không sao.
Vết máu trên người Tề Ninh đều dính phải lúc ôm Y Phù, hắn nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt kia:
- Y Phù bị thương, đang cứu trị.
Mấy người đều khẽ giật mình, Tề Phong trở nên lạnh lùng, nói:
- Lại dám ngang nhiên hành thích ở Kiêm Gia Quán, thích khách thật to gan.
- Ngươi có thăm dò được tình hình Kiêm Gia Quán hiện giờ thế nào?
Tề Ninh lạnh nhạt hỏi.
Lúc hắn rời khỏi Kiêm Gia Quán, một lòng lo lắng an nguy của Y Phù, còn kết cục của thích khách thế nào, hắn không có tâm tư quan tâm.
Tề Phong thấp giọng nói:
- Kiêm Gia Quán hỗn loạn, nghe nói Thục Vương bị trọng thương, được người khác hộ tống rời khỏi Kiêm Gia Quán. Kiêm Gia Quán bị bao vây, dường như đang tìm kiếm bên trong còn giấu thích khách hay không.
Gã dừng một chút, lại nói:
- Nghe nói xuất hiện ba thích khách, có hai người bị giết tại chỗ, còn một người tự vẫn mà chết.
- Đều chết rồi?
Tề Ninh giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
Tề Phong gật đầu nói:
- Ta hỏi mấy người, có người nói đều chết hết, cũng có người nói căn bản không nhìn rõ ràng, tình hình rốt cuộc thế nào, ta cũng không biết. Hầu gia, hiện giờ ta đi qua xem một chút?
Tề Ninh lắc đầu, cười lạnh nói:
- Không cần, có người sống hay không, thích khách sống hay chết, cũng đã không quan trọng.
- Không quan trọng?
Tề Phong khẽ giật mình:
- Hầu gia, nếu không có người sống, thì làm sao biết được rốt cuộc ai sai sử phía sau?
Tề Ninh cười nhạt một tiếng, khẽ nói:
- Tề Phong, chuyện khác ngươi không cần quan tâm, từ giờ trở đi, các ngươi phải đi làm một việc.
- Hầu gia nói là?
- Chú ý hành tung của một người.
Tề Ninh nói:
- Ngươi dù sao cũng là thị vệ Hầu phủ, lần này người phải nắm giữ được hành tung của người kia, dù ngươi dùng phương pháp gì ta cũng mặc kệ, nhưng trong vòng hai ngày, phải cho ta một đáp án chuẩn xác.
Tề Phong thấy vẻ mặt Tề Ninh cực kỳ nghiêm túc, gã lập tức nói:
- Hầu gia yên tâm, ngài phân phó một tiếng, tan xương nát thịt ta cũng có thể thăm dò được tin tức.
Tề Ninh ý bảo Tề Phong ghé sát vào, nói hai câu bên tai. Tề Phong không nói nhiều, đáp:
- Hầu gia, từ giờ trở đi, ta sẽ đi tiếp cận.
Gã xoay người nói với hai người khác:
- Hai người các ngươi bảo vệ Hầu gia, không thể để Hầu gia có chút sơ xuất.
Gã cũng không nói nhiều, vội vàng rời đi.
Tề Phong vừa rời đi, liền thấy một chiếc xe ngựa dừng bên ngoài, một đội quan binh vây bên ngoài y quán, lập tức trông thấy Vi Thư Đồng vội vàng đi vào, thấy Tề Ninh, y vội hô lên:
- Hầu gia, thương thế của ngài thế nào?
Y xoay người nói:
- Mau tới đây.
Liền thấy vài người ăn mặc kiểu đại phu đi tới từ phía sau, Vi Thư Đồng nói:
- Hầu gia, mấy người này là đại phu mà hạ quan hạ lệnh tìm trong nội thành, nhiều người, có lẽ… !
Tề Ninh khoát tay nói:
- Khiến Vi đại nhân quan tâm rồi, Nhạc đại phu đang trị liệu, không cần những người khác.
Trong lòng hắn rất rõ ràng, Vi Thư Đồng mang đến vài tên đại phu, đơn giản là sợ hãi trong lòng.
Nhạc Thanh Vân tự xưng đại phu y thuật cao minh nhất Thành Đô, nếu như ngay cả lão cũng không làm gì được, mấy tên đại phu này chạy tới cũng không làm nên chuyện gì, dù sao hiện giờ tên ăn mày mập lùn kia đang thi cứu, hơn nữa đã dặn dò hắn, Tề Ninh đương nhiên sẽ không để những người này quấy rầy.
Vi Thư Đồng do dự một chút, xoay người ra hiệu họ rời đi, lúc này mới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tề Ninh, cười khổ nói:
- Hầu gia, là hạ quan thất trách, không bảo vệ ngài chu toàn, tội đáng chết vạn lần… !
Tề Ninh đưa tay ngắt lời nói:
- Vi đại nhân, hiện giờ không phải lúc nói những điều này. Thục Vương thế nào?
Vi Thư Đồng đáp:
- Thục Vương bị đâm một kiếm, bị thương cánh tay, đã được hộ tống quay lại Vương phủ khám chữa.
- Vi đại nhân, thích khách thì thế nào rồi?
Hai mắt Tề Ninh đỏ thẫm, nhưng thần sắc bình tĩnh, giọng điệu vô cùng tỉnh táo:
- Nghe nói đều chết rồi?
Vi Thư Đồng nói:
- Vốn muốn bắt người sống, nhưng mà… mấy tên thích khách này dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, có hai người bị đánh chết tại chỗ, tên thích khách sau cùng vốn bị vây lấy, trở thành cá trong chậu, tuy nhiên lại đột nhiên ngã xuống đất mà chết, sau đó xem xét, thích khách giấu độc trong miệng, cắn nát giấy bạc, độc vào thân thể, bỏ mình tại chỗ.
Tề Ninh nở nụ cười quái dị:
- Nói như vậy, ba tên thích khách đã bỏ mình ở Kiêm Gia Quán chết không đối chứng rồi?
Sắc mặt Vi Thư Đồng vẫn luôn khó coi, gật đầu nói:
- Hầu gia yên tâm, dù như thế nào, hạ quan nhất định sẽ tra ra lai lịch đám thích khách này, cho Hầu gia một lời giải thích.
- Đám thích khách này thực sự lợi hại.
Tề Ninh nói:
- Trước đó Kiêm Gia Quán chắc chắn đã kiểm tra cẩn thận, hơn nữa ta thấy bên ngoài Kiêm Gia Quán có trọng binh thủ vệ, không ngờ trước mắt bao người, thích khách dám hành thích trước mặt mọi người, xem ra Thành Đô phủ hiện giờ quả thực cực kỳ hung tàn.
Vi Thư Đồng hơi xấu hổ:
- Hầu gia, đều là hạ quan thất trách, chuyện này… !
Tề Ninh cũng không để ý tới thái độ của y:
- Vi đại nhân, ngươi nói mục tiêu của thích khách là ai? Là Thục Vương, hay là bản Hầu?
Vi Thư Đồng suy nghĩ một chút mới nói:
- Hạ quan cho rằng, rất có thể thích khách đều coi Vương gia và Hầu gia trở thành mục tiêu, dường như chúng đã có kế hoạch.
- Nếu như bản Hầu không phải có chút khả năng, hơn nữa Y Phù đứng ra chặn một kiếm cho bản Hầu, hiện giờ đã là người chết.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Chẳng lẽ Tây Xuyên có rất nhiều người thù ghét bản Hầu?
Vi Thư Đồng lập tức nói:
- Hầu gia, trên đường đến đây, hạ quan đã nghĩ tới lời đã nói ở quán rượu đêm qua.
Y dừng một chút mới nói:
- Kiêm Gia Quan có thích khách, rất có thể liên quan tới Thứ Hầu Khách, thậm chí đám người này chính là người của Địa Tạng.
- Địa Tạng?
- Không sai.
Vi Thư Đồng nói:
- Địa Tạng một lòng muốn đảo loạn Tây Xuyên, trước đó hành thích Thục Vương thất bại nhưng họ không cam lòng, có thể tối nay nghe tin có thiết yến ở Kiêm Gia Quán, cho nên chui vào trong đó thừa cơ hành thích. Hạ quan đã phái người âm thầm tìm hiểu tin tức về Địa Tạng, nếu có tin tức, lập tức bẩm báo Hầu gia.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ đám thích khách thủ hạ của Địa Tạng có thể tới lui tự nhiên, nếu họ muốn che giấu thân phận, sao có thể bị ngươi tìm được? Địa Tạng tồn tại ở Tây Xuyên đã lâu, nhưng đường đường Thứ sử Tây Xuyên hoàn toàn không hề biết gì về Địa Tạng, hiện giờ muốn tìm được tung tích, quả thực suy nghĩ hão huyền.
- Vi đại nhân, vậy làm phiền ngươi nhanh chóng tra ra thủ phạm thực sự đứng sau màn là ai.
Tề Ninh giọng điệu vô cùng bình tĩnh, nhưng lại để lộ hàn ý khiến người ta không rét mà run:
- Nếu như ngươi hiểu rõ phủ Cẩm Y Hầu thì phải biết nguyên tắc của Cẩm Y Tề gia, chính là có nợ phải trả. Bản Hầu đã chuẩn bị xong đao, hiện giờ chỉ chờ giết người.
Mặc dù Vi Thư Đồng đối mặt chỉ là một Hầu gia trẻ tuổi, thế nhưng ánh mắt Tề Ninh nhìn y, quả thực khiến y cảm thấy toàn thân không thoải mái, y miễn cưỡng cười nói:
- Hạ quan nhất định dốc toàn lực, Hầu gia, hạ quan đã điều quan binh tới bảo vệ, xin được cáo lui.
- Không cần.
Tề Ninh nói:
- Kiêm Gia Quán thủ vệ sâm nghiêm, bản Hầu cũng không tránh khỏi việc bị hành thích, giữ họ lại cũng không có tác dụng.
Hắn đột nhiên vẫy tay với Vi Thư Đồng, ý bảo Vi Thư Đồng tới gần.
Vi Thư Đồng do dự một chút, cuối cùng nhích tới gần, Tề Ninh nở nụ cười quái dị, thấp giọng nói:
- Vi đại nhân, ngươi có tin hay không, nếu như tính mạng bản Hầu thực sự mất ở nơi này, ngươi biết ai sẽ là người đầu tiên phải chết?
- Hạ quan… hạ quan không biết!
- Chớ quên, gia phụ mặc dù mất rồi, nhưng Tề gia vẫn còn chưa ngã.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Ta không ngại nói cho ngươi biết, Tề gia ta muốn giết người, không cần phải trắng trợn, nếu ta thực sự chết ở đây, người thứ nhất chết chính là Vi đại nhân ngài.
Thân thể Vi Thư Đồng chấn động, lông mày nhíu chặt.
- Vi đại nhân, ngươi là người triều đình phái tới, trên đầu chỉ có một áng mây.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Giống như bản Hầu, trên đầu cũng chỉ có một áng mây.
Đồng tử Vi Thư Đồng co rút lại, cơ trên mặt co rúm, miễn cưỡng cười nói:
- Hầu gia, hạ quan… !
- Ngươi có thể nghe hiểu hay không, đó là chuyện của bản thân ngươi.
Tề Ninh nói:
- Mang theo quan binh dưới tay ngươi nhanh chóng rời đi, chớ quấy rầy ở đây.
Hắn giơ tay chỉ cánh cửa vẫn đang đóng chặt:
- Trong phòng vẫn đang cấp cứu cho Y Phù, rất nhiều người đang ở trong đó, chỉ cần Y Phù có sơ suất, ta có thể cam đoan, sẽ có rất nhiều người chôn cùng với nàng.
Vi Thư Đồng miễn cưỡng cười cười, nụ cười vô cùng cứng nhắc, cuối cùng chắp tay một cái, đi ra ngoài dẫn mấy tên quan binh thủ hạ rút đi.
Tề Ninh hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua hai tên thị vệ bên người nói:
- Chu Thuận, thương thế của ngươi mới khỏi, về trước nghỉ ngơi, không cần ở lại đây thủ vệ.
Chu Thuận thấy giờ phút này Tề Ninh vẫn còn quan tâm mình, gã lộ vẻ cảm kích nói:
- Hầu gia, sức khỏe của ta rất tốt, Hầu gia không cần nghĩ nhiều, hiện giờ chỉ cầu Y Phù cô nương có thể thuận lợi qua được cửa ải này.
Tề Ninh hơi gật đầu, chợt thấy cánh cửa kia mở ra, thấy Nhạc Thanh Vân tay cầm hai thùng nước đi ra, dưới mũi dùng khăn vải che kín, kêu lên:
- Cầm tới một vò rượu, lại lấy hai thùng nước ấm sạch sẽ.
Lập tức có người đi nhận thùng gỗ, Tề Ninh nhanh chân đi tới hỏi:
- Nhạc đại phu, tình hình thế nào?
Thấy cửa phòng mở ra khe hở, một mùi máu tanh xuất hiện từ bên trong, hắn nhịn không được biến sắc mặt, thất thanh nói:
- Các ngươi… các ngươi đang làm gì?
Tề Ninh nhìn thấy bên trong phòng đèn dầu được thắp lên sáng như ban ngày, Y Phù nằm trên giường, vạt áo ở bụng bị vén lên, trên bụng toàn là máu. Còn ông già mập lùn cầm trong tay một con dao quái dị, hai tay đeo găng, nghe thấy tiếng của Tề Ninh thì lập tức xoay đầu lại đeo khẩu trang lên rồi khua tay nói:
- Đóng cửa lại, không cho bất cứ ai vào đây!
Nhạc Thanh Vân nói:
- Hầu gia, ngài chờ một lát đi!
Sau đó lão không nói thêm lời nào mà trực tiếp đóng cửa lại!
Tề Ninh nhíu mày, có chút do dự nhưng sau đó vẫn quay về chỗ ngồi.
Hắn ngồi đợi hơn hai canh giờ liền, Nhạc Thanh Vân thỉnh thoảng lại mở cửa ra yêu cầu trợ thủ làm này làm nọ, hai người trợ thủ cũng đi tới đi lui mấy lượt.
Đến tận đêm khuya cửa phòng lại được mở ra lần nữa, lần này là Nhạc Thanh Vân đi ra, thực ra tuổi của lão cũng không tính là lớn nhưng lúc này trông lão vô cùng mệt mỏi. Tề Ninh đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng, Nhạc Thanh Vân đã nói:
- Hầu gia, ngài đừng vội, vị cô nương kia đã được cứu sống rồi.
Tề Ninh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, sau đó lại nhìn thấy lão gia mập lùn cũng đi ra, cởi bỏ bao tay cùng khẩu trang, đeo hồ lô đựng rượu ở bên hông, rồi sau đó khoác chiếc túi vải cũ nát lên vai. - Tiền bối…!
Tề Ninh vội chắp tay nói:
- Xin hỏi quý tính đại danh của tiền bối, vãn bối….
- Họ của ta không cao mà tên cũng không lớn.
Lão già mập nói thêm:
- Không cần quá lo lắng, người đã sống lại rồi, nhưng nếu lần sau mà còn bị người ta đâm vào chỗ yếu như vậy ta sợ là sẽ không kịp cứu như lần này nữa đâu.
- Tiền bối, ý của người nói là… Y Phù thật sự không sao rồi đúng không?
Lão già mập lùn thấy hắn hỏi vậy thì tức giận nói:
- Y thuật là để cứu sống con người, chẳng lẽ lại làm chết người sao? Nếu như với tính tình trước kia của ta, nhất định sẽ khiến ngươi không thể xuống nổi giường! Ta đã bỏ ra ba canh giờ nếu mà vẫn không thể cứu sống cô nương ấy thì đó nhất định là ông trời bắt cô nương ấy phải chết!
Sau đó lão khua tay nói tiếp:
- Mà thôi, ta còn có chuyện phải làm, không dông dài chuyện với ngươi nữa.
Rồi lão xoay người định đi.
Tề Ninh không ngờ ông lão này đột nhiên xuất hiện cứu người sau đó lại vội vàng muốn đi, hắn rất kinh ngạc, vội gọi với theo:
- Tiền bối khoan hãy đi.
Lão già mập lùn quay người lại cười hỏi:
- Làm sao? Còn có người cần cứu à?
Tề Ninh đáp lời:
- Tiền bối đã cứu mạng Y Phù, vãn bối vô cùng cảm kích, bất luận thế nào cũng xin tiền bối cho vãn bối biết quý danh.
Lão già mập lùn cười cười, nói:
- Ta biết ngươi là ai, ngươi đừng tưởng là ta rảnh quá nên mới tới đây cứu người, chẳng qua là vận khí của ngươi tốt, lần này ta đúng lúc tới Thành Đô nên tiện tay cứu thôi, nếu không thì cô nương ấy cũng đã đi gặp Diêm Vương rồi.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Đúng vậy, nếu như không nhờ có tiền bối thì Y Phù quả thật khó mà giữ lại được tính mạng.
Lão già mập lùn nói:
- Ta còn có việc, không thể ở lại đây, à đúng rồi, Tiểu Đường Nặc vẫn còn ở chỗ của ngươi phải không? Hãy chăm sóc tốt cho nó, nếu như nó bị tổn thương một cọng lông nào, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!
Lão nói xong liền lắc lư khẽ hát đi ra bên ngoài.
Tề Ninh giật mình, ngây người một lúc, nháy mắt đã thấy lão già mập lùn đi tới trước cửa, hắn vội la lên:
- Tiền bối họ Lê phải không?
Lão già mập lùn không trả lời, cơ thể của lão nhìn có vẻ béo ục ịch nhưng bước chân lại không hề chậm, lão bước ra khỏi cửa, Tề Ninh thấy vậy thì vội chạy tới trước cửa nhưng đã không còn thấy bóng dàng của lão già mập lùn đó nữa rồi.
Tề Ninh ngơ ngác đứng nhìn, thầm than: lão già này trông thế mà chạy nhanh thật! Trong lòng hắn lúc này cũng đã chắc tám chín phần lão già mập lùn này chính là Lê lão đầu, sư phụ của Đường Nặc.
Không ngờ lão lại biết Đường Nặc đang ở chỗ của mình, xem ra nắm bắt tin tức cũng nhanh phết đấy chứ!
Tề Ninh nhớ đến Y Phù liền lập tức quay trở lại phòng, thấy Y Phù vẫn nằm trên giường gỗ, bên trên đắp một tấm thảm, hắn đưa tay ra để lên trán Y Phù kiểm tra nhiệt độ, mặc dù sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt nhưng nhiệt độ cơ thể đã không còn lạnh như lúc trước, chỉ là hiện tại vẫn đang hôn mê.
Nhạc Thanh Vân đứng một bên cung kính nói:
- Hầu gia, lão lang trung lúc nãy đã cho Y Phù cô nương uống mấy viên thuốc, nên chắc cô nương ấy cũng phải ngủ thêm một thời gian dài nữa mới có thể tỉnh lại. Y thuật của lão lang trung này vô cùng cao minh, từ trước tới giờ tiểu nhân chưa từng thấy ai giỏi như vậy.
Tề Ninh thầm nghĩ y thuật của Đường Nặc cao siêu như vậy, sư phụ của nàng ấy tất nhiên là khỏi phải nói rồi. Không ngờ Lê lão đầu lại kịp thời xuất hiện vào đúng khoảnh khắc nguy cấp nhất, xem ra ông trời vẫn còn thương mình chán!
Tề Ninh lên tiếng hỏi:
- Ta có thể mang nàng ấy rời khỏi đây không?
Nhạc Thanh Vân đáp lại:
- Lão lang trung có dặn vị cô nương này phải nằm ở đây nghỉ ngơi ba canh giờ nữa sau đó mới có thể hoạt động và sau mỗi ba cạnh giờ thì lại phải uống thuốc một lần.
Sau đó lão lập tức đưa một chiếc bình sứ ra, nói tiếp:
- Hầu gia, trong bình này là thuốc được chế ở dạng viên, cứ sau ba canh giờ lại cho vị cô nương này uống một viên, sau mười hai canh giờ sẽ bình an vô sự, sau đó tiếp tục tĩnh dưỡng thêm mười ngày nữa là có thể khỏi hắn, thuốc này sau khi vào miệng sẽ lập tức tan ra nên vô cùng thuận tiện.
Tề Ninh nhận lấy bình thuốc cảm ơn:
- Nhạc đại phu đã vất vả rồi.
Sau đó hắn cất bình thuốc đi, moi ở trong ngực ra một chồng ngân phiếu, hắn cũng không thèm đếm lại xem là bao nhiêu, hắn tiếp tục nói:
- Đây là một chút tấm lòng biết ơn của ta, ngươi hãy nhận lấy đi.
Nhạc Thanh Vân thấy Tề Ninh ra tay hào phóng nhưng bản thân lại không dám nhận, vội xua tay nói:
- Không dám… không dám, Hầu gia, người cứu vị cô nương này là lão lang trung kia, tiểu nhân chỉ đứng bên cạnh hỗ trợ một chút mà thôi. Vị lão lang trung kia nói không sai, trị bệnh cứu người là bổn phận của tiểu nhân, phần thưởng này của Hầu gia tiểu nhân quả thật không dám nhận.
- Đừng từ chối nữa.
Tề Ninh rút lấy hai tờ ngân phiếu đưa ra, nói tiếp:
- Các người hỗ trợ như thế nào ta cũng đã nhìn thấy, hai đồ đệ của ông cũng đã vất vả nhiều rồi, ông hãy giúp ta khen thưởng bọn họ.
Nhạc Thanh Vân thấy Tề Ninh vẫn kiên trì muốn đưa cho nên đưa tay ra ra nhận, lão nói:
- Đa tạ Hầu gia đã ban thưởng.
Hai người đồ đệ bên cạnh cũng nói theo:
- Tạ Hầu gia ban thưởng.
Tề Ninh nói:
- Hiện tại Y Phù phải nằm nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai ta muốn đưa nàng ấy đi, Nhạc đại phu, ta nhờ ông đêm nay ở lại đây cùng ta, phòng ngừa có biến, đợi đến khi trời vừa sáng, ta sẽ lập tức đưa người đi.
Nhạc Thanh Vân vội nói:
- Dạ! Dạ!
Tề Ninh, sau khi xác định được Y Phù không còn nguy hiểm tới tính mạng nữa, thì mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nhạc Thanh Vân nhận được tiền thưởng hơn thế nữa lại còn là của Cẩm Y Hầu nên lập tức dặn dò hạ nhân chuẩn bị rượu và thức ăn, bày ở phòng khách nhỏ bên ngoài.
Tề Ninh cũng không khách khí từ chối, trong bữa tiệc tối hôm qua hắn cũng chẳng ăn uống gì mấy, vì vậy hắn lập tức đến bên bàn ngồi xuống, hắn cũng lệnh cho hai người Chu Thuận cùng ngồi vào bàn, đến Nhạc Thanh Vân vốn định đứng nhưng cũng bị Tề Ninh bảo vào ngồi. Nhạc Thanh Vân đâu dám nghĩ đến sẽ có một ngày mình sẽ có cơ hội được ngồi ăn cùng bàn với Cẩm Y Hầu, vì vậy mà chỉ dám ngồi một nửa mông.
- Nhạc đại phu, chuyện của Thục Vương Thế tử ngày hôm qua chắc ông cũng biết phải không?
Tề Ninh mỉm cười làm như mình chỉ tùy tiện hỏi vậy.
- Gã bị Thục Vương khiển trách, sau đó đã mời đại phu đến xem vết thương, ông là đại phu có y thuật cao minh nhất phủ Thành Đô này, có phải là đã mời ông đúng không?
- Đến xem vết thương sao?
Nhạc Thanh Vân ngạc nhiên hỏi lại, dường như lão hoàn toàn không biết về việc này.
- Tiểu nhân không hề biết việc này.
Tề Ninh cười cười hỏi tiếp:
- Vậy chuyện phủ Thục Vương có người bệnh, bình thường cũng mời ông đến khám không?
Lần này thì Nhạc Thanh Vân gật đầu, có cảm giác có chút đắc ý, đáp lời:
- Hầu gia, tiểu nhân đúng là thường có lui tới phủ Thục Vương, trong Vương phủ có người đau ốm gì trừ phi là tiểu nhân không có ở trong thành nếu không đều là do tiểu nhân đếm khám và chữa bệnh.
- Nếu nói vậy, Thục Vương Thế tử bị phạt, thương thế không phải do ông đến chữa sao?
Nhạc Thanh Vân cau mày nói:
- Hầu gia, Thế tử bị thương sao?
Nhưng mà tối hôm qua tiểu nhân còn nghe nói Thế tử lại tới Hí lầu xem kịch mà, không những vậy còn vung tay thưởng cho con hát hai đĩnh vàng nữa.
Mặt Tề Ninh vẫn không đổi sắc hỏi:
- Ông chắc chắn là tối qua sao?
Nhạc Thanh Vân gật đầu khẳng định:
- Đúng ạ, Thế tử cùng Vương gia trước giờ đều thích nghe ca kịch, chỉ là Vương gia rất ít khi ra khỏi phủ, đều gọi các gánh hát đến Vương phủ biểu diễn, còn Thế tử thì ngược lại không thích ở trong phủ, ngày nào cũng dạo quanh Thành Đô, dù gì thì Thế tử cũng vẫn còn trẻ nên thích làm một số việc….
Dường như lão nhận ra mình đã nói hơi nhiều nên lập tức ngậm miệng.
Tề Ninh cười nhạt, trong mắt hắn lúc này lại thoáng có vẻ lạnh lẽo.
Đợi đến sáng sớm, Tề Ninh cho Y Phù uống thuốc xong, xác định là đã có thể di chuyển thì mới cẩn thận ôm lấy nàng, dưới sự giúp đỡ của bọn Chu Thuận đưa nàng lên xe ngựa. Sau đó hắn lệnh cho phu xe đánh xe chậm một chút, bọn họ chậm rãi trở lại trạm quan dịch, sau khi đến nơi Tề Ninh cẩn thận ôm Y Phù về phòng.
Tề Ninh đặt ghế ngồi bên giường nhìn Y Phù vẫn còn mê man, thấy sắc mặt nàng đã hồng lên đôi chút thì hắn cũng thấy yên tâm hơn.
Chợt bên ngoài có tiếng Chu Thuận bẩm báo:
- Hầu gia, Trưởng Sử phủ Thục Vương xin cầu kiến ạ!
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Nói cho tên đó biết, hai ngày này bản Hầu không gặp một ai hết, lần tới ta sẽ đích thân tới thăm Thục Vương, bảo tên đó chuyển lời cho Thục Vương, nói bản Hầu chúc Vương gia mau sớm bình phục.
Chu Thuận đáp vâng rồi một lúc sau quay trở lại nói:
- Hầu gia, Tây Môn Trưởng sử nói Thục Vương rất lo lắng cho Y Phù cô nương, muốn đích thân tới thăm nhưng lại phải ở lại trong Vương phủ dưỡng thương, đợi vết thương đỡ hơn sẽ tới thăm. Tây Môn Trưởng sử còn nhờ tiểu nhân chuyển lời đến Hầu gia là Thục Vương sẽ phái người không tiếc giá nào nhất định phải điều tra ra hung thủ đứng sau chuyện này, nhất định sẽ trả lại công bằng cho Hầu gia. Ngoài ra ngài ấy còn mang tới đây không ít quà tặng.
Tề Ninh nói:
- Ta biết rồi, các ngươi đứng ở bên ngoài canh chừng, không có dặn dò của ta không được cho bất cứ ai tiến vào trạm quan dịch.
Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
Tề Ninh túc trực bên Y Phù suốt cả một ngày, cứ cách ba canh giờ lại nhét thuốc vào trong miệng nàng.
Đợi đến nửa đêm, Tề Ninh dựa vào bên giường mơ màng nửa ngủ nửa tỉnh, đột nhiên cảm giác tay mình có gì đó lạnh lạnh, hắn ngủ nhưng rất cảnh giác, lập tức mở mắt thấy Y Phù lúc này đang mở mắt nhìn hắn, một tay vươn ra ngoài đặt lên mu bàn tay hắn.
Tề Ninh thấy Y Phù tỉnh lại thì mừng quá đỗi, lập tức nắm lấy tay nàng, mừng rỡ nói:
- Y Phù tỷ, nàng…. Nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi…Tốt….Tốt quá rồi!
Nhìn Y Phù vẫn có vẻ còn khá yếu nhưng môi vẫn cố nở nụ cười, trong mắt nàng tràn đầy yêu thương nhìn hắn, nàng khẽ nói:
- Chàng…Tại sao chàng lại ngủ ở đây… Ngủ vậy, sẽ lạnh đấy… Tề Ninh dựa sát vào người Y Phù, nắm lấy tay nàng, mỉm cười nói:
- Không sao, cơ thể ta khỏe lắm, ngay cả mùa đông khắc nghiệt còn không thể làm gì được ta nữa là. Y Phù tỷ, hiện giờ nàng cảm thấy thế nào?
Y Phù cau mày nói:
- Ta… thấy trong miệng hơi đắng, lại còn hơi tanh tanh… mà ta không chết sao?
- Đương nhiên là không rồi.
Tề Ninh thấy Y Phù nói đã có vẻ không còn yếu ớt nữa thì thật sự cảm thấy khâm phục Lê lão đầu.
- Nàng đã uống thuốc nên mới thấy trong miệng hơi đắng chát một tí, nhưng không sao, đợi đến khi nàng khỏe hẳn ta sẽ mang đồ ăn ngọt đến cho nàng ăn.
- Ta đã… ngủ bao lâu rồi?
Y Phù nhìn qua cửa số thấy bên ngoài là bầu trời đêm.
- Có phải là ta đã ngủ rất lâu rồi không?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Không lâu lắm đâu, mới chỉ có một ngày thôi. Y Phù tỷ, nàng nhất định sẽ không sao đâu, ông trời sẽ không để nàng xảy ra chuyện gì đâu, bởi thế nên mới phái Thần tiên xuống cứu nàng đấy!
- Thần tiên….???
Tề Ninh cũng không giấu diếm nàng, hắn kể lại cho nàng nghe mọi chuyện xảy ra đêm qua, Y Phù nghe xong thì kinh ngạc hỏi:
- Thật sự có…. Có người lợi hại như vậy sao?
Sau đó đột nhiên nàng ho khan, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Tề Ninh vội nói:
- Giờ nàng không cần nói gì nhiều, phải dưỡng thương cho tốt, lão lang trung đó đã nói rồi, nàng chỉ cần tĩnh dưỡng mười ngày là có thể khỏi hẳn.
Đúng lúc này bên ngoài lại xuất hiện tiếng nói của Tề Phong: - Hầu gia, tiểu nhân là Tề Phong, có việc cần bẩm báo!
Tề Ninh nói với phía bên ngoài:
-Đợi một chút.
Rồi mới dịu dàng nói với Y Phù:
-Nàng nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài một lát, chút nữa sẽ trở lại.
Y Phù khẽ dạ, lúc này Tề Ninh mới đứng dậy, giúp Y Phù đắp chăn, bước ra cửa, thuận tay cài cửa lại, đi tới trung viện. Tề Phong đi phía sau hắn, lúc này mới thấp giọng nói:
-Hầu gia, tiểu tử kia không ở lại Vương phủ, cả đêm qua vẫn luôn ở Nhạc Phường trong thành, còn có cả vài vị con cháu nhà quan đi cùng.
-Ồ?
Tề Ninh cười lạnh nói:
-Quả nhiên là diễn kịch.
-Tối qua gã không về Vương phủ mà ngủ lại ở Nhạc Phường. Trưa nay gã mới đi ra khỏi Nhạc Phường rồi trở về Vương phủ.
Tề Phong hạ giọng nói:
-Vừa rồi gã lại ra khỏi phủ, địa điểm tới vẫn là Nhạc Phường tối qua. Thuộc hạ lén lút tìm người hỏi thăm, biết được tiểu tử này tháng nào cũng ở lại các Đại Nhạc Phường trong thành hết mười ngày.
-Hiện giờ gã vẫn đang ở trong Nhạc Phường hả?
Tề Ninh hỏi.
Tề Phong gật đầu đáp:
-Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tối nay gã lại ở đó cả đêm rồi. Hầu gia, tại sao phải để mắt đến tiểu tử đó?
Tề Ninh không trả lời mà nói:
-Tề Phong, ta muốn phái ngươi đi làm chuyện này.
-Xin Hầu gia cứ dặn dò.
-Ngày mai khi trời vừa sáng, ngươi đưa Y Phù ra khỏi thành.
Tề Ninh nói:
-Vào trong thành, tìm một chiếc xe ngựa thoải mái, hộ tống nàng về Hắc Nham động.
Tề Phong ngẩn ra, nói:
-Hầu gia, đưa Y Phù cô nương rời đi ư? Y ... Y Phù cô nương vẫn còn đang dưỡng thương, đường xá đi Hắc Nham Động cũng không dễ dàng gì... Có phải... có phải quá vội vàng rồi không ạ?
-Vết thương của Y Phù không quá nghiêm trọng.
Tề Ninh nói:
-Nhưng mà phải tĩnh dưỡng, Thành Đô rất nguy hiểm, ta không thể để nàng ở bên ta được. Ngày mai ngươi mang theo mấy người Chu Thuận cùng nhau rời khỏi đây đi. Đúng rồi, có phải Lý Đường vẫn chưa trở lại không?
Hắn phái Lý Đường tới núi Thanh Thành dò xét chuyện chùa chiền, nhưng mãi mà vẫn chưa thấy Lý Đường quay lại.
Tề Phong đáp:
-Xưa nay Lý Đường làm việc rất cẩn thận, Hầu gia đừng lo lắng.
Tề Ninh khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi:
-Đúng rồi, khi tiểu tử kia rời khỏi Vương phủ thì đi ra từ cửa nào?
-Trời vừa tối, cửa chính của Thục Vương phủ sẽ đóng lại.
Tề Phong giải thích:
-Xung quanh Vương phủ, mỗi khi tối đêm đều sẽ có người tuần tra, cửa sau cũng được đóng chặt, thuộc hạ nghĩ là Lý Nguyên đi ra từ cửa phía sườn Đông. -Ừm, được rồi.
Tề Ninh nói:
-Ngươi nhanh chóng chuẩn bị chút đi, sáng sớm mai khởi hành.
Tề Phong lờ mờ dự cảm được điều gì đó, gã do dự một chút rồi cuối cùng nhẹ giọng hỏi:
-Hầu gia, ngài... ngài chuẩn bị làm gì vậy?
-Chuyện của ta, từ khi nào tới lượt ngươi tra hỏi vậy hả?!
Tề Ninh sầm mặt:
-Bảo ngươi làm việc gì thì ngươi cứ thế mà làm theo là được rồi.
Rồi hắn dặn dò thêm vài câu nữa, sau đó không nói gì mà đi thẳng về phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống bên người Y Phù, thấy Y Phù mở mắt, hắn dịu dàng nói:
-Có phải làm phiền nàng rồi không?
Y Phù khẽ lắc đầu, đang định nói gì đó, Tề Ninh đã khoát khoát tay, khẽ nói:
-Đừng nói gì cả, nàng hãy nghe ta nói.
Y Phù dạ một tiếng, Tề Ninh thấp giọng nói:
-Ta đã sắp xếp tốt cả rồi, sáng sớm mai nàng sẽ rời khỏi Thành Đô.
Ánh mắt Y Phù lập tức hiện lên vẻ gấp gáp, Tề Ninh nói khẽ:
-Nàng bị thương, ở lại Thành Đô cũng không tiện. Ta sẽ phái thuộc hạ hộ tống nàng rời khỏi đây.
-Vậy... Vậy chàng không đi cùng ta ư?
Y Phù hơi động đậy, bị Tề Ninh nhẹ nhàng đè lại, nói:
-Ta còn chưa làm xong việc cuối cùng. Đợi sau khi xong việc, ta sẽ nhanh chóng đuổi theo nàng. Mọi người cứ xuất phát trước, e là mấy người còn chưa về đến Hắc Nham lĩnh thì đã bị ta bắt kịp rồi.
Mặc dù tính cách của Y Phù có hơi nóng nảy, nhưng nàng tuyệt đối không phải đứa ngốc, nàng lờ mờ cảm giác được gì đó, lắc đầu đáp:
-Không đâu... Chàng... phải đi cùng chúng ta, ta...!
-Đừng nói gì cả.
Sắc mặt Tề Ninh trở nên nghiêm túc:
-Người Hán có câu “Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó”, mặc dù ta vẫn chưa cưới nàng vào cửa, nhưng đã được coi là thê tử của ta, vì vậy ta bảo nàng rời đi thì nàng phải rời đi, không được thương lượng thêm!
Rồi giọng nói của hắn lập tức trở nên dịu dàng:
-Nàng yên tâm, ta đã nói rất nhanh thôi sẽ đi tìm nàng thì nhất định sẽ không nuốt lời!
Y Phù thấy thái độ của Tề Ninh vô cùng kiên quyết, biết rằng dù nàng có nói thêm gì cũng vô dụng.
Hôm sau sắc trời vừa tỏ, Tề Phong đã chuẩn bị xong xe ngựa, những tráng sĩ hộ tống Tề Ninh tới Thành Đô cùng Y Phù lúc trước cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Chu Thuận và một thị vệ khác cũng được Tề Ninh phân phó đi với Tề Phong, cùng hộ tống Y Phù trở về Hắc Nham lĩnh.
Tề Ninh tự tay bế Y Phù lên xe ngựa, còn chưa bước được bước nào đã thấy Vi Thư Đồng đột nhiên tới đây, y nhìn thấy cảnh tượng này, hơi kinh ngạc, mở miệng hỏi:
-Hầu gia, ngài định hồi kinh sao?
Tề Ninh lắc đầu cười đáp:
-Còn chưa tìm được thủ phạm thật sự đứng phía sau chuyện hành thích, bản Hầu đương nhiên sẽ không rời khỏi đây. Chỉ là Y Phù đã bị thương, thân mình lại không hợp với khí hậu đất đai nơi này, hơn nữa đại phu ở Miêu trại cũng có tay nghề giỏi hơn, nên đưa nàng trở về đó trước để tĩnh dưỡng.
Vì Thư Đồng nói:
-Thì ra là vậy.
Rồi y lại nói tiếp:
-Hay là để hạ quan điều động một đội nhân mã đi theo hộ tống?
Tề Ninh lắc đầu đáp:
-Không cần phải vất vả thế.
Rồi hắn lại hỏi:
-À đúng rồi, Vi đại nhân tới đây sớm như vậy, có việc gì sao?
-À dạ, hạ quan có chuyện muốn tìm Hầu gia thương lượng.
Vi Thư Đồng nói:
-Hầu gia là khâm sai mà Hoàng thượng phái tới, cho nên hạ quan muốn mời Hầu gia tới kiểm duyệt binh mã Thành Đô, chẳng hay Hầu gia có thể sắp xếp chuyện này không?
Tề Ninh nói:
-Chuyện này để sau rồi nói, tối nay ta sẽ tới chào hỏi Vi đại nhân.
Vi Thư Đồng cũng không nhiều lời nữa, khách khí vài câu rồi cáo từ.
Tề Ninh đưa Y Phù ra khỏi thành, sau khi ra khỏi thành hắn mới lên xe ngựa, nhẹ giọng hỏi nàng:
-Có thể chịu đựng được không?
Đôi mắt Y Phù hồng hồng, cắn môi, không đáp.
-Ta đã nói nàng không cần lo lắng mà.
Tề Ninh vươn tay xoa xoa mái tóc Y Phù, dịu dàng nói:
-Đợi ta, khi chúng ta gặp lại nhau, ta nhất định sẽ tặng nàng một món quà thật lớn.
Dứt lời, hắn hôn nhẹ lên trán Y Phù, Y Phù nắm chặt tay Tề Ninh, lệ tràn khóe mi, nói:
-Chàng không được phép gạt ta đâu đó.
-Không gạt, không gạt nàng.
Tề Ninh mỉm cười nói:
-Ta làm người thật thà, cả thiên hạ này đều biết, ta sẽ không gạt nàng.
Y Phù thấy hắn ra vẻ chính trực, không kiềm được mà bật cười. Tề Ninh khẽ gật gật đầu rồi mới xuống xe ngựa, dặn dò Tề Phong vài câu. Sắc mặt Tề Phong nghiêm túc, nói:
-Hầu gia, ta đưa Y Phù cô nương về Hắc Nham động rồi sẽ nhanh chóng quay lại.
Tề Ninh lắc đầu cười đáp:
-Các ngươi đợi ta ở Miêu trại, nếu như chờ lâu chưa thấy ta trở về thì trực tiếp lên đường hồi kinh trước là được.
-Hầu gia...!
Yết hầu Tề Phong khô khốc, giọng nói có chút nghẹn ngào:
-Chúng thuộc hạ là hộ vệ bên người Hầu gia, nếu Hầu gia... Hầu gia có mệnh hệ gì, chúng thuộc hạ cũng không còn mặt mũi trở về, chỉ đành tự vẫn tạ tội mà thôi.
-Nói nhảm.
Tề Ninh cau mày nói:
-Lão tử đang yên lành thế này cơ mà, có mệnh hệ gì là thế nào?
Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà! Lập tức khởi hành cho ta, nếu Y Phù mất một sợi tóc lão tử cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!
Tề Phong cúi người hành lễ, những người khác cũng cúi người hành lễ với Tề Ninh rồi lập tức tung mình lên ngựa, bảo vệ xe ngựa của Y Phù, cùng nhau rời đi.
Tề Ninh nhìn theo mãi tới khi xe ngựa khuất dạng mới quay người trở về quan dịch trạm.
Tề Ninh ở quan dịch trạm cả một ngày, không ra ngoài. Hắn cũng dặn dò quan sai bên trong quan dịch trạm: Không gặp ai hết!
Hoàng hôn buông xuống, trước phòng Tề Ninh vang lên tiếng gõ cửa, Tề Ninh mở cửa kiểm tra mới biết là Lý Đường đã trở về.
-Hầu gia.
Lý Đường vào phòng, thấp giọng bẩm báo:
-Thuộc hạ đến núi Thanh Thành, đã tìm được ngôi chùa đó, giả vờ là khách hành hương để tiến vào trong ngôi chùa đó. Ngôi chùa đó nhìn có vẻ rất bình thường, không có gì đặc biệt.
Thấy Tề Ninh tỏ ý bảo mình ngồi xuống, gã đặt luôn mông lên ghế rồi nói tiếp:
-Đêm qua thuộc hạ lén qua đó, phát hiện thủ vệ canh gác vào đêm trong ngôi chùa đó cực kỳ nghiêm ngặt. Hòa thượng trong chùa mang theo đao đi tuần bốn phía, thuộc hạ vốn dĩ muốn đi vào, nhưng lại bị người của bọn họ phát hiện...
Nói đến đó, gã có chút xấu hổ nói:
-Thuộc hạ vô năng...
Tề Ninh lắc đầu đáp:
-Không cần phải tự trách, sau đó thì sao?
-Thuộc hạ bị phát hiện, chỉ đành trốn đi, cũng may địa hình núi Thanh Thành rắc rối phức tạp, có hơn mười kẻ vẫn luôn truy tìm thuộc hạ trên núi, thuộc hạ vất vả lắm mới thoát được.
Lý Đường nói tiếp:
-Võ công của những hòa thượng đó đều không yếu. Hầu gia, thuộc hạ liếc mắt một cái là đã biết ngôi chùa đó không đơn giản như bề ngoài của nó.
Tề Ninh cười lạnh, nói:
-Đường đường là ngôi chùa mà Thục Vương Tây Xuyên quyên góp để xây dựng thì sao có thể đơn giản được đây?
-Hầu gia, thuộc hạ vốn tính tìm cơ hội tiến vào lần nữa để tìm hiểu, nhưng lại lo nếu chậm trễ không về sẽ khiến Hầu gia lo lắng, nên thuộc hạ trước tiên trở về bẩm báo với người.
Lý Đường thấp giọng nói:
-Thuộc hạ lại tới đó lần nữa để dò xét rõ ràng.
-Không cần đâu.
Tề Ninh nói:
-Ta nghe nói Lý Hoằng Tín không chỉ quyên góp xây dựng một ngôi chùa. Ngươi đi nghe ngóng chút, xem lão rốt cuộc quyên góp xây dựng mấy ngôi chùa, những ngôi chùa đó ở đâu. Nhỡ rõ, tất cả đều phải thật cẩn thận.
Lý Đường nói:
-Thuộc hạ đã hiểu. Đúng rồi, Hầu gia, tại sao lại không thấy bóng dáng mấy người Tề Phong đâu, phải chăng là...
Tề Ninh cũng không giấu giếm, nói qua một lần cho Lý Đường. Lý Đường và Tề Phong đều là hộ vệ của Cẩm Y Hầu phủ, những hộ vệ mà Tề Ninh chọn để tới đây lần này, võ công chẳng nữa không yếu mà còn vô cùng linh hoạt thông minh. Lý Đường nghe xong đã biết sự việc bất thường, ngẩng đầu lại nhìn thấy trên bàn có để một vật dài được bọc bằng vải đen, hơi ngẩn ra, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.
-Ngươi đi đường vất vả rồi, về nghỉ ngơi sớm chút đi.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
-Đêm nay ngươi nghỉ lại ở đây đi, đốt đèn lên.
Lý Đường nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi:
-Phải chăng Hầu gia muốn ra ngoài làm chuyện gì đó?
Rồi gã hạ giọng:
-Nếu như Hầu gia có chuyện gì thì cứ giao cho thuộc hạ xử lý, Hầu gia đợi ở đây là được.
-Không cần.
Tề Ninh lắc đầu nói:
-Có một số việc ta phải đích thân đi mới được. Ngươi ở lại đây đi, để người ta nghĩ rằng ta vẫn luôn ở trong phòng là được.
Lý Đường biết rõ Tề Ninh bảo mình ở lại đây là để che giấu tai mắt người khác, trong lòng lo lắng, nói:
-Hầu gia, hay cứ để...
-Đừng nói nhiều làm gì,.
Tề Ninh lắc đầu:
-Ngươi ở đây đợi ta là được rồi.
Bóng tối nhanh chóng buông xuống, đợi tới khi trời rối hẳn, Tề Ninh bước tới phía sau bình phong, lúc đi ra, hắn đã thay một bộ quần áo cực kỳ bình thường làm bằng vải thô, trên mặt là bịt mặt màu đen, dưới ánh đèn dầu mờ mờ thì nhìn thoáng qua chỉ như dân thường trong Thành Đô mà thôi.
Lý Đường hơi cau mày, Tề Ninh đã cầm lấy vật được bọc bằng vải đen trên bàn, vươn tay vỗ vỗ bả vai Lý Đường, không nói thêm gì, mở cửa rời đi.
Lý Đường muốn đuổi theo hắn, nhưng sau khi do dự một lát, cuối cùng gã ngồi xuống bên bàn, cầm lấy ấm trà trên bàn rót một chén rồi tự lẩm bẩm:
-Hầu gia, ngài nhất định phải bình an trở về đó!
Đêm đen tối mịt vô tận thế nhưng ánh mắt của Tề Ninh lại như ánh sáng bình minh chói lọi nhất!
Màn đêm bao phủ lên khắp phủ Thục Vương, cả Vương phủ tráng lệ dường như đã mất đi màu sắc của nó hiện tại nơi này giống như một con quái thú nằm phục trong bóng đêm.
Tề Ninh ngồi trên nóc nhà từ trên cao nhìn xuống cánh cửa phía đông Vương phủ.
Tin tức của Tề Phong rất chính xác, sau khi trời tối, cửa chính cửa sau của Vương phủ toàn bộ đều đóng hết không có bất cứ ai có thể ra vào, nhưng Tề Phong lại dò la được có người ra vào ở cửa Đông nên Tề Ninh mới trốn lên nóc nhà quan sát cánh cửa phía Đông này.
Quả nhiên Thế tử Lý Nguyên cũng không để Tề Ninh phải đợi quá lâu.
Trong bóng đêm có một chiếc xe ngựa chờ sẵn ở ngoài cửa Đông sau đó cánh cửa được mở ra, Tề Ninh lờ mờ trông thấy Lý Nguyên đi ra, gã chỉ dẫn theo bốn tên thị vệ đi cùng.
Lý Nguyên lên xe ngựa, người dắt ngựa vung dây cương lên, dưới sự hộ vệ của bốn tên thị vệ bọn chúng rời khỏi con ngõ nhỏ, Tề Ninh lúc này cũng đã nhảy khỏi nóc nhà bám theo xe ngựa.
Thành Đô trong đêm tương đối vắng lặng, tiếng xe ngựa lộc cộc vang vọng, tốc độ cũng không coi là nhanh mà Tề Ninh lại có nội công thâm hậu, bước chân nhanh nhẹn nên có thể đi theo sát không để mất dấu.
Tề Ninh vốn tưởng Lý Nguyên muốn tới Nhạc phường nhưng đi được một đoạn đường lại có cảm giác càng đi càng vòng vèo, xe rẽ vào năm sáu con đường sau đó mới dừng lại trước một dinh thự.
Tòa dinh thự này cũng không tính là lớn, nhìn qua cũng chỉ như những tòa dinh thự của người giàu có bình thường khác mà thôi.
Tề Ninh nấp trong bóng tối, hai mắt sắc như đao, mày kiếm cau lại nhìn Lý Nguyên bước xuống xe ngựa, mặc dù đang là ban đêm nhưng tên tiểu tử này lại ăn mặc lụa là chải chuốt như đi hội! Gã bước xuống dặn dò vài câu, chiếc xe ngựa lập tức rời đi, còn bốn tên thị vệ kia thì đứng bảo vệ trước cửa chính của dinh thự.
Tề Ninh thầm nghĩ: Tòa phủ đệ này chắc hẳn chỉ là của một người bình thường, nhìn nó không giống như nhà của gia đình quan lại quyền quý, mà Lý Nguyên lại là thiếu gia ăn chơi trác táng, tại sao tự nhiên nửa đêm nửa hôm lại chạy tới chỗ này?
Chẳng lẽ gã làm theo mệnh lệnh của Lý Hoằng Tín đến đây làm việc gì đó?
Một thị vệ bước đến gõ cửa sau đó cửa lập tức bị mở ra, tên thị vệ đó nói mấy câu gì đó, vì khoảng cách quá xa nên Tề Ninh không nghe rõ bọn họ nói cái gì, chỉ là ngay sau đó Lý Nguyên một mình bước vào trong nhà rồi cửa bị đóng lại, thị vệ quay lại vị trí xách đao bảo vệ trước cửa.
Mặt Tề Ninh lạnh như băng, hắn không thèm quay đầu lại mà đi thẳng đến chỗ hàng rào gần đó, chỗ này có một bức tường, hắn xoay người nhảy lên tường, nhìn thấy bên trong nhà vô cùng tĩnh mịch, không có thị vệ bảo vệ gì cả, trong lòng đoán được người sống trong căn nhà này là một người bình thường không phải quan lại hay thương buôn vì vậy trong nhà không thể nuôi nổi hộ vệ bảo vệ.
Hắn nhảy xuống dưới, lấy một chiếc khăn đen bịt mặt mình lại, sau đó cầm chiếc tay nải dài màu đen đi tới gần ngôi nhà.
Võ công hiện tại của hắn đã hoàn toàn khác xưa, khi còn chưa đến gần thì đã thấy Lý Nguyên đi dọc hành lang, ngoài ra còn có thêm một lão bộc đi theo khi lão còn chưa kịp lên tiếng thì Lý Nguyên đã nói:
- Ông mau đi ngủ đi, đừng có đi tới đi lui nữa, nếu như còn để ta nhìn thấy ông nữa ta sẽ lập tức tống ông vào đại lao!
Ngữ điệu của gã lạnh tanh còn kèm theo đe dọa vì vậy lão bộc không dám nhiều lời, cúi người lui ra.
Tề Ninh nhíu mày không biết rốt cuộc tên nhóc này muốn làm cái quái gì? Hắn tựa như một u hồn trong đêm, nhẹ nhàng không tiếng động đi theo Lý Nguyên.
Lý Nguyên đi vòng qua đại sảnh đến hậu viện sau đó đi đến một căn phòng ở giữa, đứng trước cửa phòng sau đó cố ý ho khan hai tiếng, lập tức có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mở cửa phòng bước ra, khi nhìn thấy Lý Nguyên thì giật mình hỏi:
- Ngươi là ai?
- Nàng không biết ta là ai sao?
Lý Nguyên bước về phía trước vài bước, cười nói:
- Ta là Lý Nguyên, Thế tử của Thục Vương, Ngô đại nhân các ngươi không có ở nhà à?
Tề Ninh nấp ở chỗ tối nhìn người phụ nữ kia mặc dù tuổi không còn nhỏ nữa nhưng vóc dáng lại khá được, dù hắn đứng khá xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy người phụ nữ đó có làn da trắng nõn nà.
Vị phu nhân nghe thấy vậy thì vội cúi người hành lễ, nói:
- Tiện phụ không biết là Thế tử tới, kính xin Thế tử thứ tội.
Lý Nguyên bước đến trước mặt người phụ nữ đưa tay ra đỡ nàng ta, đáp lại:
- Không cần đa lễ, ta với Ngô đại nhân nhà các người có quan hệ khá tốt. Làm sao? Ngô đại nhân không có ở nhà à?
- Chiều nay ông ấy đã đi ra ngoài nhưng đến giờ vẫn chưa thấy về.
Ngô phu nhân đáp lời.
- Trước đây ông ấy chưa bao giờ như vậy, bình thường giờ này ông ấy đều ở trong phủ.
- Chắc là ngài ấy có chuyện gì đó phải giải quyết rồi.
Lý Nguyên cười nói:
- Ta đã nói với Phụ vương đề bạt Ngô đại nhân nhà các người lên làm chủ quản bộ Hộ, vì vậy cần phải làm một vài việc.
- Hả?
Ngô phu nhân giật mình, vội thi lễ lần nữa rồi nói:
- Đa tạ Thế tử.
- Phu nhân thật sự không nhớ ra ta sao?
Lý Nguyên tủm tỉm cười.
- Trưa ngày hôm qua, hình như lúc đó phu nhân đang đứng trong một cửa tiệm tơ lụa, đúng lúc đó ta cưỡi ngựa qua cửa tiệm đó đã vô tình nhìn thấy phu nhân mà phu nhân lúc ấy dường như cũng đã liếc nhìn ta.
Ngô phu nhân kinh ngạc, lắp bắp nói:
- Tiện phụ hôm qua… hôm qua đúng là có tới cửa tiệm tơ lụa… nhưng… nhưng…
Lý Nguyên cười cười tiếp lời của nàng:
- Nhưng không nhìn thấy ta đúng không? Ha ha, đó là tại vì ánh mắt của phu nhân cao nên không nhìn thấy ta, còn ta vừa mới nhìn phu nhân một cái nhưng đã vừa ý phu nhân rồi!
Những lời gã nói vô cùng khinh bạc khiến sắc mặt Ngô phu nhân lập tức thay đổi, nàng vội lùi về sau, sợ hãi nói:
- Tiện phụ không dám! Nếu như Thế tử tới có chuyện gấp vậy đợi một lát nữa lão gia về tiện phụ sẽ báo cho ông ấy để ông ấy tới Vương phủ bái kiến Thế tử… Tề Ninh cười lạnh, lúc đầu hắn còn băn khoăn không biết tên Lý Nguyên này tới đây có mục đích gì nhưng đến hiện tại thì cuối cùng cũng đã hiểu. Xem ra tiểu tư to gan lớn mật này hôm qua đi trên đường nhìn thấy Ngô phu nhân nên đã lộ bản chất háo gái của mình vì vậy hôm nay tới đây là tính trêu hoa ghẹo nguyệt người ta đây mà.
Mà vị Ngô đại nhân kia lại trùng hợp hôm nay không về nhà, Tề Ninh thừa biết chuyện Ngô đại nhân không thể về nhà đúng giờ chắc chắn là có liên quan đến tên háo sắc này!
Tiểu tử này bình thường càn quấy hung hăng lại khát máu vô độ không ngờ đến cả thủ đoạn đùa giỡn phụ nữ cũng cao thâm đến vậy!
Lý Nguyên tiếp tục cười nói:
- Không gấp, không gấp, đã giờ này rồi cũng không biết bao giờ Ngô đại nhân mới trở về nữa, thôi thì ta cứ ở đây chờ ngài ấy đỡ cho ngài ấy phải đi qua đi lại mệt người. Đúng rồi, phu nhân này, không biết trong nhà có trà không ? Ta muốn vào nhà uống chén trà.
Ngô phu nhân cúi đầu, nói:
- Thế tử, mời ngài tới sảnh trước, tiện phụ… tiện phụ lập tức sai người dâng trà lên cho ngài.
Lý Nguyên vẫn tiếp tục cười nói:
- Nhưng mà ta không đợi được nữa, chẳng lẽ phu nhân không biết cảm giác “đói khát” nó khó chịu như thế nào sao? Ta không muốn đến sảnh trước, ta muốn uống trà ở đây cơ.
Sau đó gã không nói thêm lời nào, tự ý đi vào trong phòng.
Ngô phu nhân tái mặt, thấy Lý Nguyên đi thẳng vào trong, trong mắt nàng hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó lại thấy Lý Nguyên nói:
- Phu nhân mau vào đi, ta vẫn còn có lời muốn nói.
Ngô phu nhân cắn môi do dự nhưng cuối cùng vẫn phải sợ hãi đi vào trong phòng, nàng vừa mới bước vào phòng thì đột nhiên Lý Nguyên bước đến đóng sầm cửa lại thậm chí còn cài cả chốt.
Ngô phu nhân sợ quá, hét lên:
- Thế tử, ngài làm gì vậy?
- Phu nhân đừng vội, ta muốn bàn bạc với phu nhân một vài chuyện cơ mật không thể để người khác nghe thấy.
Lý Nguyên cười dâm tà rồi đưa tay ra định kéo cánh tay Ngô phu nhân nhưng nàng sợ quá lập tức lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách với Lý Nguyên, sau đó cau mày hỏi:
- Thế tử có chuyện gì?
Lý Nguyên chậm rãi đi đến bên ghế rồi ngồi xuống, gã nhìn Ngô phu nhân một lượt từ trên xuống dưới sau đó tủm tỉm cười nói:
- Phu nhân cũng biết đấy, ngày hôm qua ta mới chỉ nhìn thấy nàng có một lần mà trong lòng đã xao xuyến không quên, chỉ mong được gặp lại nàng một lần nữa.
- Thế tử, xin ngài…. Xin ngài tự trọng!
Ngô phu nhân cúi đầu, giọng nói lành lạnh:
- Ta là phụ nữ đã có chồng, ở chung một phòng với Thế tử thế này không tiện cho lắm.
- Không có gì là không tiện hết.
Lý Nguyên vô sỉ đáp lại.
- Ta đã xử lý mọi chuyện xong xuôi cả rồi, đêm nay sẽ không có ai tới đấy quấy rầy chúng ta hết.
Ngô phu nhân nghe vậy thì lập tức lùi vội ra sau, nói:
- Thế tử, ngài…. Chẳng phải ngài tới đây tìm lão gia nhà ta sao?
- Tìm ông ta sao?
Lý Nguyên lập tức lộ bản mặt thật.
- Ta tìm ông ta làm gì? Chẳng lẽ phu nhân còn không hiểu sao? Ta cố ý tới đây là để thăm nàng mà.
Sau đó gã đứng dậy đi về phía Ngô phu nhân, tiếp tục nói:
- Phu nhân, ta là người trọng tình cảm vì vậy nên mới nhớ mãi không quên phu nhân, hôm nay ta tới đây là nhờ phu nhân cứu chữa cho ta đấy.
- Thế tử, ngài mau đi ra ngoài đi.
Ngô phu nhân lạnh lùng uy hiếp:
- Ngài… Nếu như ngài không ra ta sẽ lập tức kêu người tới đây.
Mặc dù giọng điệu của nàng có chút lạnh lùng nhưng vẫn dễ nhận ra nàng đang rất sợ.
- Kêu người tới sao?
Sắc mặt Lý Nguyên đột nhiên trầm xuống.
- Cho dù nàng có kêu tất cả người Thành Đô đến đây thì thế nào?
Chẳng lẽ nàng không biết đàn bà mà bản Thế tử nhìn trúng trước giờ chưa một ai thoát khỏi tay ta sao? Đừng nói chỉ là một phu nhân của chủ quản bộ Hộ nhỏ bé cho dù có là phu nhân của quan viên phẩm cấp cao thì bản Thế tử đây cũng đã chơi cả chục người rồi.
Gã sờ cằm, dâm tà nói:
- Nàng yên tâm, ta là người một khi đã ăn xong tuyệt đối sẽ không nhai lại vì vậy chỉ cần đêm nay nàng phục vụ bản Thế tử sung sướng, bản Thế tử cam đoan sẽ để Ngô đại nhân nhà nàng thăng quan phát tài, còn nếu không thì….!
Gã hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ uy hiếp.
Ngô phu nhân vẫn không ngừng lùi về phía sau, đến khi lùi đến vách tường thì không thể tiếp tục lùi được nữa.
- Là nàng tự cởi hay là để ta cởi giúp nàng?
Lý Nguyên cười rất đê tiện.
- Bản lĩnh giỏi nhất của ta chính là cởi y phục phụ nữ, nàng có muốn thử một lần không?
- Ngươi… ngươi vô liêm sỉ!
Ngô phu nhân thở dồn dập, tức giận nói:
- Ta…. Ta sẽ báo quan.
- Báo quan?
Lý Nguyên cười lạnh.
- Toàn bộ Tây Xuyên này là của Lý gia ta, nàng định báo ai? Ông đây đêm nay đến chơi ngươi là phúc phận của ngươi, đừng có mà không biết tốt xấu, nếu như ngươi không khiến ông đây thoải mái, ngay ngày mai ông đây lập tức quẳng tên họ Ngô nhà ngươi cho chó ăn! Mẹ nó, mau cởi ra cho ta!
Sắc mặt Ngô phu nhân lúc này đã trắng bệch, toàn thân run rẩy. Lý Nguyên không nhẫn nại được thêm nữa lập tức bước lên hai bước bắt lấy cánh tay Ngô phu nhân, uy hiếp:
- Ở trên đất Tây Xuyên này người Lý gia ta muốn ai sống thì kẻ đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó nhất định phải chết. Ngươi hãy hầu hạ ta cho tốt, như vậy chuyện sẽ đơn giản không vấn đề gì còn nếu không ông đây sẽ vứt ngươi vào quan kỹ, đến lúc đó ngươi phải phục vụ không phải chỉ có một người thôi đâu!
Lúc này Ngô phu nhân đột nhiên nhìn chằm chằm sau lưng Lý Nguyên, gã tưởng Ngô phu nhân bị mình dọa sợ nên cười dâm dê, đưa tay lên nắm lấy cằm của nàng, nhưng đúng lúc này đột nhiên phía sau gáy gã lại bỗng xuất hiện một cảm giác lạnh thấu xương, nháy mắt cảm giác lạnh đó truyền khắp toàn thân đến từng lỗ chân lông. - Ai… Ai đó?
Mặt Lý Nguyên biến sắc, trán ướt đẫm mồ hôi, gã xuất thân là người của phủ Thục Vương nên một vài võ công mèo cào cũng biết đôi chút, lúc này gã có cảm giác phần gáy của mình như bị đao đâm vào.
- Thứ hầu khách!
Sau lưng gã đột nhiên có tiếng nói lạnh lùng vang lên, ngay sau đó Lý Nguyên cảm thấy sau gáy đau thấu tim gan, một con dao găm sắc bén đâm mạnh về phía trước đâm xuyên qua cổ Lý Nguyên!
tưởng dung.
Phủ Thứ sử Tây Xuyên và phủ Thục Vương cùng ở Thành Đô nhưng cũng không gần. Phủ Thục Vương ở thành nam, mà phủ Thứ sử ở thành đông.
Đêm xuống tịch mịch, Thứ sử Tây Xuyên Vi Thư Đồng ngồi một mình bên sảnh uống rượu khuya.
Sau lưng có tiếng bước chân nhè nhẹ, cánh tay ngọc nhỏ dài nhẹ nhàng đặt trên đầu vai y. Dường như nhận ra là ai, y không quay đầu lại mà nâng chén uống.
- Lão gia có tâm sự sao?
Một thiếu phụ thùy mị độ hai ba hai tư tuổi ngồi xuống bên cạnh, mắt sáng như sao, dung nhan xinh đẹp, dáng người thướt tha, khóe môi cong cong mỉm cười, rất quyến rũ phong tình, giọng nói yểu điệu:
- Có chuyện gì mà mấy hôm nay lão gia không tập trung gì vậy?
Vi Thư Đồng bưng chén nhìn nàng, môi giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì, uống cạn nốt nửa chén rượu, đang định với lấy bầu rượu, thiếu phụ phong vận kia đã cầm lên trước rót cho y, ôn nhu nói:
- Có phải lão gia không còn thích thiếp thân nữa phải không? Mấy hôm nay không vào phòng thiếp thân.
Vi Thư Đồng cười lạnh:
- Phòng nàng? Nàng cần ta vào sao?
- Đúng là lão gia bất mãn với thiếp thân rồi.
Nàng cười quyến rũ hỏi:
- Thiếp thân có sai chỗ nào, lão gia cứ trách phạt.
- Trách phạt? Ta nào dám.
Y khua tay:
- Nàng đi xuống trước đi, để cho ta yên tĩnh một lúc.
Nàng cười:
- Lão gia không cần vội vã đuổi thiếp thân đi như vậy. Thiếp thân biết, lão gia đang sầu muộn vì Cẩm Y Hầu kia phải không?
Hai hàng lông mày của Vi Thư Đồng siết chặt. Y hừ lạnh:
- Hoa Tưởng Dung, tin tức của nàng thật linh thông đó. Thiếu phụ xinh đẹp như hoa cười tươi quyến rũ:
- Thiếp thân biết trong lòng lão gia vẫn luôn do dự khó quyết.
Thật ra…. Ôi, chuyện tới nước này, chẳng lẽ lão gia còn muốn quay đầu lại?
Vi Thư Đồng vỗ mạnh bàn, đứng dậy, lạnh lùng nói:
- Không có yêu phụ ngươi, sao bổn quan… sao bổn quan lại ra tình trạng này?
Sắc mặt y có vẻ phẫn nộ nhưng trong ánh mắt lại đầy bất đắc dĩ, thở dài, lại mềm nhũn ngồi xuống.
Mặc kệ Vi Thư Đồng lạnh lùng lôi đình cỡ nào, Hoa Tưởng Dung vẫn giữ nụ cười quyến rũ, buồn bã nói:
- Là lão gia quở trách thiếp thân sao?
Đột nhiên nàng giật vạt áo, lộ ra bộ ngực cao vút bên trong áo yếm màu trắng, môi đỏ mọng, u oán trách:
- Nếu lão gia không muốn thiếp thân phục thị nữa, cảm thấy thiếp thân là tai họa, thì lão gia giết thiếp thân luôn đi.
Hai mắt Vi Thư Đồng sáng lên hung ác, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quyến rũ của nàng, đột nhiên kéo nàng ôm vào lòng, cúi đầu dán sát mặt vào bộ ngực sung mãn của nàng, như một con heo dũi trong đó, cổ họng gầm lên:
- Yêu tinh này, ta muốn giết nàng…
Bờ môi Hoa Tưởng Dung hơi cong lên một nụ cười khinh thường, xoa xoa đầu Vi Thư Đồng, rên rỉ như có như không:
- Thiếp thân là yêu tinh của lão gia. Mệnh của thiếp thân cũng là của lão gia. Tất cả mọi thứ… chỉ cần lão gia muốn, đều có thể lấy đi…!
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng báo:
- Bẩm báo đại nhân, Cẩm Y Hầu chờ gặp!
Vi Thư Đồng đang đắm chìm trong mùi hương mềm mại của Hoa Tưởng Dung, nghe bẩm báo, lập tức ngẩng đầu, siết chặt lông mày, đẩy nàng ra, không một chút thương hương tiếc ngọc nào, đuổi:
- Ngươi lui xuống trước đi!
Nàng nhẹ nhàng thi lễ, xoay người đi. Được vài bước, nàng quay đầu lại liếc y, bên môi cong lên một nụ cười quỷ dị, uốn éo rời đi.
Khi Tề Ninh vào, Vi Thư Đồng đã sửa sang xong y phục hơi xốc xếch, đứng dậy đi ra ngoài chờ đón:
- Hầu gia, đêm đã khuya, không thể đón từ xa, kính xin Hầu gia thứ tội!
Tề Ninh không nói lan man, vào thẳng điểm chính:
- Ta nói rồi, đêm nay nhất định sẽ tới tìm ngươi.
Giọng hắn lạnh tanh, Vi Thư Đồng khẽ giật mình, nhưng vẫn miễn cưỡng cười theo:
- Vâng vâng vâng, mời Hầu gia vào! Người đâu, dâng trà!
Vào trong nhà, Tề Ninh nhìn quét một vòng, hỏi:
- Ở đây có tiện nói chuyện không?
Thấy Tề Ninh mặc cẩm y, sắc mặt lạnh lùng, Vi Thư Đồng vội đáp:
- Hầu gia yên tâm, không có lệnh của hạ quan, không ai dám tới gần.
- Chỉ hy vọng như vậy.
Tề Ninh không khách khí, ngồi xuống ghế:
- Chuyện đêm nay ta nói, nếu có ai nghe được, có lẽ sẽ gây bất lợi cho Vi đại nhân. Cho nên tốt nhất Vi đại nhân đừng để cho người khác nghe được câu chuyện của chúng ta.
Thấy hắn lạnh nhạt, Vi Thư Đồng hơi cau mày. Vừa lúc này, có người dâng trà lên, y trầm giọng ra lệnh:
- Không có lệnh của ta, không ai được tới gần nơi này.
Hạ nhân kia thưa vâng rồi lui xuống, thuận tay đóng cửa lại.
Vi Thư Đồng hơi bất an ngồi xuống đối diện Tề Ninh, hỏi:
- Có phải Hầu gia có việc gì gấp không?
- Vi đại nhân, vụ ám sát ở Kiêm gia quán ngươi có tham dự không?
Hai mắt Tề Ninh nhìn Vi Thư Đồng như đao.
Vi Thư Đồng giật mình, thất thanh hỏi lại:
- Cớ gì Hầu gia lại nói vậy?
Chuyện này….chuyện này thật sự quá hoang đường!
- Không hề hoang đường. Vi đại nhân, Cẩm Y Tề gia có thể dừng chân ở nước Sở, ngoại trừ công huân lập ra, còn có một điều, đó là có thể phân rõ địch ta. Nếu không, chỉ sợ Cẩm Y Tề gia ta đã không còn từ lâu.
Hắn hơi nghiêng người về phía trước:
- Vụ hành thích ở quán Kiêm gia, ngươi hiểu rất rõ, mục tiêu không phải Lý Hoằng Tín, mà là bản Hầu.
Vi Thư Đồng cau mày:
- Hầu gia bị ám sát, hạ quan biết rõ ngài vô cùng phẫn nộ. Hạ quan cũng đã phái người….
- Sao?
Tề Ninh cười ngắt lời:
- Vi đại nhân nghĩ rằng có thể tìm ra được hung thủ sau màn sao?
Vi Thư Đồng sững sờ. Tề Ninh thản nhiên nói tiếp:
- Ngươi biết rõ hung phạm là ai, cần gì phải giả vờ giả vịt trước mặt bản Hầu?
Hắn đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước tới bên cạnh cửa sổ:
- Vi đại nhân, ngươi là người thông mnh, nên biết bản Hầu tới Thành Đông không phải chỉ để vấn an Thục Vương.
Khóe mắt Vi Thư Đồng hơi nhảy lên. Tề Ninh lạnh lùng quát:
- Muốn chết!
Hắn đấm một quyền lên cửa sổ.
Cửa sổ này được làm bằng gỗ, hiện giờ nội lực của hắn đã vượt xa trước kia, một quyền đánh tới, cửa sổ vỡ bắn ra. Bên ngoài có tiếng kêu to duyên dáng. Tề Ninh như một con báo săn vọt ra ngoài.
Sắc mặt Vi Thư Đồng đại biến, vội vàng đuổi theo.
Tề Ninh phá cửa sổ nhảy ra, chỉ thấy một bóng hình thướt tha nhẹ nhàng thối lui. Hắn như một cái bóng, giậm chân một cái là đuổi kịp, túm lấy bóng người kia.
Hiển nhiên cái bóng kia không thể ngờ võ công của hắn lại cao như vậy, liên tiếp lùi lại. Hắn từng bước ép sát, đến khi Vi Thư Đồng lao tới thì một tay hắn đã kẹp vào cổ cái bóng.
Cổ dài trắng nõn bóng loáng như ánh trăng, nõn nã như tuyết, dung nhan tươi cười kiều mị động lòng người, đôi mắt như sương như khói đầy hoảng sợ, thật vô cùng điềm đạm đáng yêu.
- Hầu gia…!
Vi Thư Đồng kinh hô.
Tề Ninh đứng khựng lại, đúng là thị thiếp của Vi Thư Đồng, Hoa Tưởng Dung.
Đôi mắt ướt sũng của ả đầy hoảng sợ. Hai mắt Tề Ninh lại như đao, cười lạnh hỏi:
- Ngươi biết rồi sao? Biết nhiều quá chết sẽ rất nhanh đó.
- Ta….ta chỉ đi qua……. Lão gia, mau…mau cứu thiếp…
Vi Thư Đồng vội vàng bước lên, chắp tay:
- Hầu gia, nàng là…..nàng là thị thiếp của hạ quan. Kính xin Hầu gia thứ cho nàng vô tri mà tha cho nàng một lần.
- Vi đại nhân, ngươi cảm thấy nàng ta rất vô tri sao?
Tề Ninh cười lạnh:
- Thân pháp của người ta cao hơn Vi đại nhân nhiều, chỉ sợ thị vệ thiếp thân bên cạnh Vi đại nhân cũng không có mấy người cao hơn được.
Tay hắn không những không thả lỏng hơn mà còn gồng thêm lực, ánh mắt như đao nhọn nhìn Hoa Tưởng Dung:
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Ả ta nhăn nhó đau đớn, bên khóe mắt lăn xuống một giọt nước, run run đáp:
- Ta là….ta là thị thiếp của lão gia.
Ta đáng chết, không nên….không nên đi qua vào lúc này.
- Không cần giả vờ đáng thương với ta. Bản Hầu hiểu rõ ngươi.
Năm ngoái ngươi mới tiến vào phủ Thứ sử làm thiếp thất. Theo ta được biết, ngươi vào phủ không tới một tháng, phu nhân nguyên phối của Vi đại nhân bỗng đột tử…..!
Hắn lườm Vi Thư Đồng, chỉ thấy thân hình y run lên kịch liệt, bắp thịt trên mặt co quắp. Hắn nhìn thẳng Hoa Tưởng Dung:
- Bản Hầu rất muốn biết, rốt cuộc ngươi từ đâu mà tới?
Hắn gồng thêm lực tay, không chút thương hương tiếc ngọc. Hoa TƯởng Dung không thở được, khuôn mặt đỏ bừng lên, nước mắt càng rơi như mưa.
- Ngươi không nói ta sẽ bóp chết ngươi.
Giọng Tề Ninh lạnh như băng. - Ta biết võ công của ngươi không yếu, đại khái có thể phản kháng.
Nếu không, sẽ bị ta bóp chết.
Hoa Tưởng Dung nhìn Vi Thư Đồng, chỉ thấy y đứng đó, mặt xám như tro, không động đậy. Ả nhíu mày, ngước đôi mị nhãn nhìn ánh mắt Tề Ninh, đôi mắt như hai dòng nước, mị hoặc mê người, phối hợp với khuôn mặt thống khổ quả thực khiến cho người ta phải xót xa.
Đột nhiên, Tề Ninh cảm thấy hai mắt hoa lên, choáng váng, biết không ổn, bèn tăng thêm lực tay, nhưng không hiểu sao không thể điều khiển lực của mình, cảm giác được cái cổ trắng nõn kia vặn một cái, hoảng hốt nhận ra Hoa Tưởng Dung đã thoát khỏi tay mình. Cảm giác này chỉ xảy ra trong chớp mắt, sau đó hắn liền khôi phục.
Đến khi hắn nhìn rõ, Hoa Tưởng Dung đã cách mình mấy bước, xoay người muốn chạy.
Tề Ninh lạnh lùng hỏi:
- Chạy đi đâu?
Hắn bay lên. Hoa Tưởng Dung chạy xa được tới vậy, thân thể nhẹ nhàng như chim yến, rõ ràng có khinh công cao.
Hiển nhiên ả biết hắn sẽ không bỏ qua cho mình, không quay đầu lại, chạy đến bên tường, nhún người nhảy lên đầu tường như một con tiên hạc. Tề Ninh khẽ giật mình.
Mặc dù hắn cũng nhận ra khinh công của ả rất cao nhưng không ngờ được lại lợi hại như thế. Ả đứng trên đầu tường, thân hình yểu điệu, xoay người, từ trên nhìn xuống, cười quyến rũ hỏi:
- Cẩm Y Hầu, với khinh công của ngươi, có thể bắt được ta sao?
Tề Ninh ngẩng đầu cười lạnh:
- Quả nhiên lai lịch của ngươi bất thường.
- Không có nam nhân như Vi Thư Đồng, sẽ không có nữ nhân như ta.
Ả duyên dáng cười, xinh đẹp lung linh, dứng trên đầu tường yểu điệu dịu dàng:
- Ngươi muốn giết ta, không bằng giết Vi Thư Đồng đi. Lão bà của y chết thế nào, y biết rõ hơn ai hết.
Cơ mặt Vi Thư Đồng run rẩy, cực kỳ khó coi, bước lên mấy bước giật dữ hét:
- Yêu phụ này, ta tuyệt không tha cho ngươi.
- Không tha cho ta?
Ả cười nghiêng ngả, bộ ngực sữa loạn chiến một hồi, một tay nhẹ nhàng mơn trớn ngực mình, khinh thường nói:
- Nếu ngươi có thể giết ta, ta đã bị chết vô số lần rồi. Chỉ tiếc ngươi là kẻ bất lực, chỉ cần ta dùng chút thủ đoạn, ngươi liền nằm sấp dưới chân ta như một con chó. Ha ha… Thứ sử Tây Xuyên, Đại tướng biên cường, có mấy ai biết, chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi….!
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 2m,4 n1â0ng ca Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 44 của 57 Đầu tiên ... 34 42 43 44 45 46 54
yện. .m. ới cCủuaố iSa Mạc) Kết quả 431 đến 440 của 56 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị
- Ngươi muốn làm gì?
Trong giọng nói của Nhạc Thanh Vân mang theo vẻ kinh hãi, Tề Ninh lập tức đứng dậy, nhíu mày, đi tới trước cửa, nhưng nghĩ đến lời tên ăn mày béo lùn vừa mới nói, không được vào quấy rầy, bàn tay chuẩn bị đẩy cửa lại rút trở về.
Hắn do dự một chút, cuối cùng ngồi lại bên ghế.
Qua một lúc lâu, trong phòng không có động tĩnh gì, lại nghe bên ngoài y quán truyền đến tiếng bước chân, liền thấy Tề Phong dẫn hai thị vệ Hầu phủ vội vàng đi vào.
- Hầu gia!
Nhìn thấy Tề Ninh ngồi trên ghế dựa, Tề Phong bước nhanh tới.
Tề Ninh nhìn thấy ba người Tề Phong, hắn đưa tay ra hiệu không nên lớn tiếng. Tề Phong thấp giọng nói:
- Hầu gia, ta nghe nói Kiêm Gia Quán xuất hiện thích khách, Hầu gia ngài không sao chứ?
Tề Ninh cau mày nói:
- Truyền ra nhanh như vậy sao?
Tề Phong gật đầu nói:
- Một đám quan viên thân sĩ đi ra khỏi Kiêm Gia Quán chạy tứ toán, hiện giờ phố lớn ngõ nhỏ đều biết Kiêm Gia Quán xuất hiện thích khách, thích khách có ý đồ hành thích Thục Vương và Hầu gia. Ta gặp phải hai quan viên, hỏi thăm tình huống, biết được Hầu gia có thể tới nơi này, cho nên vội vàng đến đây.
Gã đánh giá Tề Ninh một phen, thấy trên người Tề Ninh dính đầy máu, vội la lên:
- Hầu gia, ngài… ?
- Ta không sao.
Vết máu trên người Tề Ninh đều dính phải lúc ôm Y Phù, hắn nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt kia:
- Y Phù bị thương, đang cứu trị.
Mấy người đều khẽ giật mình, Tề Phong trở nên lạnh lùng, nói:
- Lại dám ngang nhiên hành thích ở Kiêm Gia Quán, thích khách thật to gan.
- Ngươi có thăm dò được tình hình Kiêm Gia Quán hiện giờ thế nào?
Tề Ninh lạnh nhạt hỏi.
Lúc hắn rời khỏi Kiêm Gia Quán, một lòng lo lắng an nguy của Y Phù, còn kết cục của thích khách thế nào, hắn không có tâm tư quan tâm.
Tề Phong thấp giọng nói:
- Kiêm Gia Quán hỗn loạn, nghe nói Thục Vương bị trọng thương, được người khác hộ tống rời khỏi Kiêm Gia Quán. Kiêm Gia Quán bị bao vây, dường như đang tìm kiếm bên trong còn giấu thích khách hay không.
Gã dừng một chút, lại nói:
- Nghe nói xuất hiện ba thích khách, có hai người bị giết tại chỗ, còn một người tự vẫn mà chết.
- Đều chết rồi?
Tề Ninh giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
Tề Phong gật đầu nói:
- Ta hỏi mấy người, có người nói đều chết hết, cũng có người nói căn bản không nhìn rõ ràng, tình hình rốt cuộc thế nào, ta cũng không biết. Hầu gia, hiện giờ ta đi qua xem một chút?
Tề Ninh lắc đầu, cười lạnh nói:
- Không cần, có người sống hay không, thích khách sống hay chết, cũng đã không quan trọng.
- Không quan trọng?
Tề Phong khẽ giật mình:
- Hầu gia, nếu không có người sống, thì làm sao biết được rốt cuộc ai sai sử phía sau?
Tề Ninh cười nhạt một tiếng, khẽ nói:
- Tề Phong, chuyện khác ngươi không cần quan tâm, từ giờ trở đi, các ngươi phải đi làm một việc.
- Hầu gia nói là?
- Chú ý hành tung của một người.
Tề Ninh nói:
- Ngươi dù sao cũng là thị vệ Hầu phủ, lần này người phải nắm giữ được hành tung của người kia, dù ngươi dùng phương pháp gì ta cũng mặc kệ, nhưng trong vòng hai ngày, phải cho ta một đáp án chuẩn xác.
Tề Phong thấy vẻ mặt Tề Ninh cực kỳ nghiêm túc, gã lập tức nói:
- Hầu gia yên tâm, ngài phân phó một tiếng, tan xương nát thịt ta cũng có thể thăm dò được tin tức.
Tề Ninh ý bảo Tề Phong ghé sát vào, nói hai câu bên tai. Tề Phong không nói nhiều, đáp:
- Hầu gia, từ giờ trở đi, ta sẽ đi tiếp cận.
Gã xoay người nói với hai người khác:
- Hai người các ngươi bảo vệ Hầu gia, không thể để Hầu gia có chút sơ xuất.
Gã cũng không nói nhiều, vội vàng rời đi.
Tề Phong vừa rời đi, liền thấy một chiếc xe ngựa dừng bên ngoài, một đội quan binh vây bên ngoài y quán, lập tức trông thấy Vi Thư Đồng vội vàng đi vào, thấy Tề Ninh, y vội hô lên:
- Hầu gia, thương thế của ngài thế nào?
Y xoay người nói:
- Mau tới đây.
Liền thấy vài người ăn mặc kiểu đại phu đi tới từ phía sau, Vi Thư Đồng nói:
- Hầu gia, mấy người này là đại phu mà hạ quan hạ lệnh tìm trong nội thành, nhiều người, có lẽ… !
Tề Ninh khoát tay nói:
- Khiến Vi đại nhân quan tâm rồi, Nhạc đại phu đang trị liệu, không cần những người khác.
Trong lòng hắn rất rõ ràng, Vi Thư Đồng mang đến vài tên đại phu, đơn giản là sợ hãi trong lòng.
Nhạc Thanh Vân tự xưng đại phu y thuật cao minh nhất Thành Đô, nếu như ngay cả lão cũng không làm gì được, mấy tên đại phu này chạy tới cũng không làm nên chuyện gì, dù sao hiện giờ tên ăn mày mập lùn kia đang thi cứu, hơn nữa đã dặn dò hắn, Tề Ninh đương nhiên sẽ không để những người này quấy rầy.
Vi Thư Đồng do dự một chút, xoay người ra hiệu họ rời đi, lúc này mới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tề Ninh, cười khổ nói:
- Hầu gia, là hạ quan thất trách, không bảo vệ ngài chu toàn, tội đáng chết vạn lần… !
Tề Ninh đưa tay ngắt lời nói:
- Vi đại nhân, hiện giờ không phải lúc nói những điều này. Thục Vương thế nào?
Vi Thư Đồng đáp:
- Thục Vương bị đâm một kiếm, bị thương cánh tay, đã được hộ tống quay lại Vương phủ khám chữa.
- Vi đại nhân, thích khách thì thế nào rồi?
Hai mắt Tề Ninh đỏ thẫm, nhưng thần sắc bình tĩnh, giọng điệu vô cùng tỉnh táo:
- Nghe nói đều chết rồi?
Vi Thư Đồng nói:
- Vốn muốn bắt người sống, nhưng mà… mấy tên thích khách này dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, có hai người bị đánh chết tại chỗ, tên thích khách sau cùng vốn bị vây lấy, trở thành cá trong chậu, tuy nhiên lại đột nhiên ngã xuống đất mà chết, sau đó xem xét, thích khách giấu độc trong miệng, cắn nát giấy bạc, độc vào thân thể, bỏ mình tại chỗ.
Tề Ninh nở nụ cười quái dị:
- Nói như vậy, ba tên thích khách đã bỏ mình ở Kiêm Gia Quán chết không đối chứng rồi?
Sắc mặt Vi Thư Đồng vẫn luôn khó coi, gật đầu nói:
- Hầu gia yên tâm, dù như thế nào, hạ quan nhất định sẽ tra ra lai lịch đám thích khách này, cho Hầu gia một lời giải thích.
- Đám thích khách này thực sự lợi hại.
Tề Ninh nói:
- Trước đó Kiêm Gia Quán chắc chắn đã kiểm tra cẩn thận, hơn nữa ta thấy bên ngoài Kiêm Gia Quán có trọng binh thủ vệ, không ngờ trước mắt bao người, thích khách dám hành thích trước mặt mọi người, xem ra Thành Đô phủ hiện giờ quả thực cực kỳ hung tàn.
Vi Thư Đồng hơi xấu hổ:
- Hầu gia, đều là hạ quan thất trách, chuyện này… !
Tề Ninh cũng không để ý tới thái độ của y:
- Vi đại nhân, ngươi nói mục tiêu của thích khách là ai? Là Thục Vương, hay là bản Hầu?
Vi Thư Đồng suy nghĩ một chút mới nói:
- Hạ quan cho rằng, rất có thể thích khách đều coi Vương gia và Hầu gia trở thành mục tiêu, dường như chúng đã có kế hoạch.
- Nếu như bản Hầu không phải có chút khả năng, hơn nữa Y Phù đứng ra chặn một kiếm cho bản Hầu, hiện giờ đã là người chết.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Chẳng lẽ Tây Xuyên có rất nhiều người thù ghét bản Hầu?
Vi Thư Đồng lập tức nói:
- Hầu gia, trên đường đến đây, hạ quan đã nghĩ tới lời đã nói ở quán rượu đêm qua.
Y dừng một chút mới nói:
- Kiêm Gia Quan có thích khách, rất có thể liên quan tới Thứ Hầu Khách, thậm chí đám người này chính là người của Địa Tạng.
- Địa Tạng?
- Không sai.
Vi Thư Đồng nói:
- Địa Tạng một lòng muốn đảo loạn Tây Xuyên, trước đó hành thích Thục Vương thất bại nhưng họ không cam lòng, có thể tối nay nghe tin có thiết yến ở Kiêm Gia Quán, cho nên chui vào trong đó thừa cơ hành thích. Hạ quan đã phái người âm thầm tìm hiểu tin tức về Địa Tạng, nếu có tin tức, lập tức bẩm báo Hầu gia.
Tề Ninh cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ đám thích khách thủ hạ của Địa Tạng có thể tới lui tự nhiên, nếu họ muốn che giấu thân phận, sao có thể bị ngươi tìm được? Địa Tạng tồn tại ở Tây Xuyên đã lâu, nhưng đường đường Thứ sử Tây Xuyên hoàn toàn không hề biết gì về Địa Tạng, hiện giờ muốn tìm được tung tích, quả thực suy nghĩ hão huyền.
- Vi đại nhân, vậy làm phiền ngươi nhanh chóng tra ra thủ phạm thực sự đứng sau màn là ai.
Tề Ninh giọng điệu vô cùng bình tĩnh, nhưng lại để lộ hàn ý khiến người ta không rét mà run:
- Nếu như ngươi hiểu rõ phủ Cẩm Y Hầu thì phải biết nguyên tắc của Cẩm Y Tề gia, chính là có nợ phải trả. Bản Hầu đã chuẩn bị xong đao, hiện giờ chỉ chờ giết người.
Mặc dù Vi Thư Đồng đối mặt chỉ là một Hầu gia trẻ tuổi, thế nhưng ánh mắt Tề Ninh nhìn y, quả thực khiến y cảm thấy toàn thân không thoải mái, y miễn cưỡng cười nói:
- Hạ quan nhất định dốc toàn lực, Hầu gia, hạ quan đã điều quan binh tới bảo vệ, xin được cáo lui.
- Không cần.
Tề Ninh nói:
- Kiêm Gia Quán thủ vệ sâm nghiêm, bản Hầu cũng không tránh khỏi việc bị hành thích, giữ họ lại cũng không có tác dụng.
Hắn đột nhiên vẫy tay với Vi Thư Đồng, ý bảo Vi Thư Đồng tới gần.
Vi Thư Đồng do dự một chút, cuối cùng nhích tới gần, Tề Ninh nở nụ cười quái dị, thấp giọng nói:
- Vi đại nhân, ngươi có tin hay không, nếu như tính mạng bản Hầu thực sự mất ở nơi này, ngươi biết ai sẽ là người đầu tiên phải chết?
- Hạ quan… hạ quan không biết!
- Chớ quên, gia phụ mặc dù mất rồi, nhưng Tề gia vẫn còn chưa ngã.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Ta không ngại nói cho ngươi biết, Tề gia ta muốn giết người, không cần phải trắng trợn, nếu ta thực sự chết ở đây, người thứ nhất chết chính là Vi đại nhân ngài.
Thân thể Vi Thư Đồng chấn động, lông mày nhíu chặt.
- Vi đại nhân, ngươi là người triều đình phái tới, trên đầu chỉ có một áng mây.
Tề Ninh chậm rãi nói:
- Giống như bản Hầu, trên đầu cũng chỉ có một áng mây.
Đồng tử Vi Thư Đồng co rút lại, cơ trên mặt co rúm, miễn cưỡng cười nói:
- Hầu gia, hạ quan… !
- Ngươi có thể nghe hiểu hay không, đó là chuyện của bản thân ngươi.
Tề Ninh nói:
- Mang theo quan binh dưới tay ngươi nhanh chóng rời đi, chớ quấy rầy ở đây.
Hắn giơ tay chỉ cánh cửa vẫn đang đóng chặt:
- Trong phòng vẫn đang cấp cứu cho Y Phù, rất nhiều người đang ở trong đó, chỉ cần Y Phù có sơ suất, ta có thể cam đoan, sẽ có rất nhiều người chôn cùng với nàng.
Vi Thư Đồng miễn cưỡng cười cười, nụ cười vô cùng cứng nhắc, cuối cùng chắp tay một cái, đi ra ngoài dẫn mấy tên quan binh thủ hạ rút đi.
Tề Ninh hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua hai tên thị vệ bên người nói:
- Chu Thuận, thương thế của ngươi mới khỏi, về trước nghỉ ngơi, không cần ở lại đây thủ vệ.
Chu Thuận thấy giờ phút này Tề Ninh vẫn còn quan tâm mình, gã lộ vẻ cảm kích nói:
- Hầu gia, sức khỏe của ta rất tốt, Hầu gia không cần nghĩ nhiều, hiện giờ chỉ cầu Y Phù cô nương có thể thuận lợi qua được cửa ải này.
Tề Ninh hơi gật đầu, chợt thấy cánh cửa kia mở ra, thấy Nhạc Thanh Vân tay cầm hai thùng nước đi ra, dưới mũi dùng khăn vải che kín, kêu lên:
- Cầm tới một vò rượu, lại lấy hai thùng nước ấm sạch sẽ.
Lập tức có người đi nhận thùng gỗ, Tề Ninh nhanh chân đi tới hỏi:
- Nhạc đại phu, tình hình thế nào?
Thấy cửa phòng mở ra khe hở, một mùi máu tanh xuất hiện từ bên trong, hắn nhịn không được biến sắc mặt, thất thanh nói:
- Các ngươi… các ngươi đang làm gì?
Tề Ninh nhìn thấy bên trong phòng đèn dầu được thắp lên sáng như ban ngày, Y Phù nằm trên giường, vạt áo ở bụng bị vén lên, trên bụng toàn là máu. Còn ông già mập lùn cầm trong tay một con dao quái dị, hai tay đeo găng, nghe thấy tiếng của Tề Ninh thì lập tức xoay đầu lại đeo khẩu trang lên rồi khua tay nói:
- Đóng cửa lại, không cho bất cứ ai vào đây!
Nhạc Thanh Vân nói:
- Hầu gia, ngài chờ một lát đi!
Sau đó lão không nói thêm lời nào mà trực tiếp đóng cửa lại!
Tề Ninh nhíu mày, có chút do dự nhưng sau đó vẫn quay về chỗ ngồi.
Hắn ngồi đợi hơn hai canh giờ liền, Nhạc Thanh Vân thỉnh thoảng lại mở cửa ra yêu cầu trợ thủ làm này làm nọ, hai người trợ thủ cũng đi tới đi lui mấy lượt.
Đến tận đêm khuya cửa phòng lại được mở ra lần nữa, lần này là Nhạc Thanh Vân đi ra, thực ra tuổi của lão cũng không tính là lớn nhưng lúc này trông lão vô cùng mệt mỏi. Tề Ninh đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng, Nhạc Thanh Vân đã nói:
- Hầu gia, ngài đừng vội, vị cô nương kia đã được cứu sống rồi.
Tề Ninh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, sau đó lại nhìn thấy lão gia mập lùn cũng đi ra, cởi bỏ bao tay cùng khẩu trang, đeo hồ lô đựng rượu ở bên hông, rồi sau đó khoác chiếc túi vải cũ nát lên vai. - Tiền bối…!
Tề Ninh vội chắp tay nói:
- Xin hỏi quý tính đại danh của tiền bối, vãn bối….
- Họ của ta không cao mà tên cũng không lớn.
Lão già mập nói thêm:
- Không cần quá lo lắng, người đã sống lại rồi, nhưng nếu lần sau mà còn bị người ta đâm vào chỗ yếu như vậy ta sợ là sẽ không kịp cứu như lần này nữa đâu.
- Tiền bối, ý của người nói là… Y Phù thật sự không sao rồi đúng không?
Lão già mập lùn thấy hắn hỏi vậy thì tức giận nói:
- Y thuật là để cứu sống con người, chẳng lẽ lại làm chết người sao? Nếu như với tính tình trước kia của ta, nhất định sẽ khiến ngươi không thể xuống nổi giường! Ta đã bỏ ra ba canh giờ nếu mà vẫn không thể cứu sống cô nương ấy thì đó nhất định là ông trời bắt cô nương ấy phải chết!
Sau đó lão khua tay nói tiếp:
- Mà thôi, ta còn có chuyện phải làm, không dông dài chuyện với ngươi nữa.
Rồi lão xoay người định đi.
Tề Ninh không ngờ ông lão này đột nhiên xuất hiện cứu người sau đó lại vội vàng muốn đi, hắn rất kinh ngạc, vội gọi với theo:
- Tiền bối khoan hãy đi.
Lão già mập lùn quay người lại cười hỏi:
- Làm sao? Còn có người cần cứu à?
Tề Ninh đáp lời:
- Tiền bối đã cứu mạng Y Phù, vãn bối vô cùng cảm kích, bất luận thế nào cũng xin tiền bối cho vãn bối biết quý danh.
Lão già mập lùn cười cười, nói:
- Ta biết ngươi là ai, ngươi đừng tưởng là ta rảnh quá nên mới tới đây cứu người, chẳng qua là vận khí của ngươi tốt, lần này ta đúng lúc tới Thành Đô nên tiện tay cứu thôi, nếu không thì cô nương ấy cũng đã đi gặp Diêm Vương rồi.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Đúng vậy, nếu như không nhờ có tiền bối thì Y Phù quả thật khó mà giữ lại được tính mạng.
Lão già mập lùn nói:
- Ta còn có việc, không thể ở lại đây, à đúng rồi, Tiểu Đường Nặc vẫn còn ở chỗ của ngươi phải không? Hãy chăm sóc tốt cho nó, nếu như nó bị tổn thương một cọng lông nào, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!
Lão nói xong liền lắc lư khẽ hát đi ra bên ngoài.
Tề Ninh giật mình, ngây người một lúc, nháy mắt đã thấy lão già mập lùn đi tới trước cửa, hắn vội la lên:
- Tiền bối họ Lê phải không?
Lão già mập lùn không trả lời, cơ thể của lão nhìn có vẻ béo ục ịch nhưng bước chân lại không hề chậm, lão bước ra khỏi cửa, Tề Ninh thấy vậy thì vội chạy tới trước cửa nhưng đã không còn thấy bóng dàng của lão già mập lùn đó nữa rồi.
Tề Ninh ngơ ngác đứng nhìn, thầm than: lão già này trông thế mà chạy nhanh thật! Trong lòng hắn lúc này cũng đã chắc tám chín phần lão già mập lùn này chính là Lê lão đầu, sư phụ của Đường Nặc.
Không ngờ lão lại biết Đường Nặc đang ở chỗ của mình, xem ra nắm bắt tin tức cũng nhanh phết đấy chứ!
Tề Ninh nhớ đến Y Phù liền lập tức quay trở lại phòng, thấy Y Phù vẫn nằm trên giường gỗ, bên trên đắp một tấm thảm, hắn đưa tay ra để lên trán Y Phù kiểm tra nhiệt độ, mặc dù sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt nhưng nhiệt độ cơ thể đã không còn lạnh như lúc trước, chỉ là hiện tại vẫn đang hôn mê.
Nhạc Thanh Vân đứng một bên cung kính nói:
- Hầu gia, lão lang trung lúc nãy đã cho Y Phù cô nương uống mấy viên thuốc, nên chắc cô nương ấy cũng phải ngủ thêm một thời gian dài nữa mới có thể tỉnh lại. Y thuật của lão lang trung này vô cùng cao minh, từ trước tới giờ tiểu nhân chưa từng thấy ai giỏi như vậy.
Tề Ninh thầm nghĩ y thuật của Đường Nặc cao siêu như vậy, sư phụ của nàng ấy tất nhiên là khỏi phải nói rồi. Không ngờ Lê lão đầu lại kịp thời xuất hiện vào đúng khoảnh khắc nguy cấp nhất, xem ra ông trời vẫn còn thương mình chán!
Tề Ninh lên tiếng hỏi:
- Ta có thể mang nàng ấy rời khỏi đây không?
Nhạc Thanh Vân đáp lại:
- Lão lang trung có dặn vị cô nương này phải nằm ở đây nghỉ ngơi ba canh giờ nữa sau đó mới có thể hoạt động và sau mỗi ba cạnh giờ thì lại phải uống thuốc một lần.
Sau đó lão lập tức đưa một chiếc bình sứ ra, nói tiếp:
- Hầu gia, trong bình này là thuốc được chế ở dạng viên, cứ sau ba canh giờ lại cho vị cô nương này uống một viên, sau mười hai canh giờ sẽ bình an vô sự, sau đó tiếp tục tĩnh dưỡng thêm mười ngày nữa là có thể khỏi hắn, thuốc này sau khi vào miệng sẽ lập tức tan ra nên vô cùng thuận tiện.
Tề Ninh nhận lấy bình thuốc cảm ơn:
- Nhạc đại phu đã vất vả rồi.
Sau đó hắn cất bình thuốc đi, moi ở trong ngực ra một chồng ngân phiếu, hắn cũng không thèm đếm lại xem là bao nhiêu, hắn tiếp tục nói:
- Đây là một chút tấm lòng biết ơn của ta, ngươi hãy nhận lấy đi.
Nhạc Thanh Vân thấy Tề Ninh ra tay hào phóng nhưng bản thân lại không dám nhận, vội xua tay nói:
- Không dám… không dám, Hầu gia, người cứu vị cô nương này là lão lang trung kia, tiểu nhân chỉ đứng bên cạnh hỗ trợ một chút mà thôi. Vị lão lang trung kia nói không sai, trị bệnh cứu người là bổn phận của tiểu nhân, phần thưởng này của Hầu gia tiểu nhân quả thật không dám nhận.
- Đừng từ chối nữa.
Tề Ninh rút lấy hai tờ ngân phiếu đưa ra, nói tiếp:
- Các người hỗ trợ như thế nào ta cũng đã nhìn thấy, hai đồ đệ của ông cũng đã vất vả nhiều rồi, ông hãy giúp ta khen thưởng bọn họ.
Nhạc Thanh Vân thấy Tề Ninh vẫn kiên trì muốn đưa cho nên đưa tay ra ra nhận, lão nói:
- Đa tạ Hầu gia đã ban thưởng.
Hai người đồ đệ bên cạnh cũng nói theo:
- Tạ Hầu gia ban thưởng.
Tề Ninh nói:
- Hiện tại Y Phù phải nằm nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai ta muốn đưa nàng ấy đi, Nhạc đại phu, ta nhờ ông đêm nay ở lại đây cùng ta, phòng ngừa có biến, đợi đến khi trời vừa sáng, ta sẽ lập tức đưa người đi.
Nhạc Thanh Vân vội nói:
- Dạ! Dạ!
Tề Ninh, sau khi xác định được Y Phù không còn nguy hiểm tới tính mạng nữa, thì mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nhạc Thanh Vân nhận được tiền thưởng hơn thế nữa lại còn là của Cẩm Y Hầu nên lập tức dặn dò hạ nhân chuẩn bị rượu và thức ăn, bày ở phòng khách nhỏ bên ngoài.
Tề Ninh cũng không khách khí từ chối, trong bữa tiệc tối hôm qua hắn cũng chẳng ăn uống gì mấy, vì vậy hắn lập tức đến bên bàn ngồi xuống, hắn cũng lệnh cho hai người Chu Thuận cùng ngồi vào bàn, đến Nhạc Thanh Vân vốn định đứng nhưng cũng bị Tề Ninh bảo vào ngồi. Nhạc Thanh Vân đâu dám nghĩ đến sẽ có một ngày mình sẽ có cơ hội được ngồi ăn cùng bàn với Cẩm Y Hầu, vì vậy mà chỉ dám ngồi một nửa mông.
- Nhạc đại phu, chuyện của Thục Vương Thế tử ngày hôm qua chắc ông cũng biết phải không?
Tề Ninh mỉm cười làm như mình chỉ tùy tiện hỏi vậy.
- Gã bị Thục Vương khiển trách, sau đó đã mời đại phu đến xem vết thương, ông là đại phu có y thuật cao minh nhất phủ Thành Đô này, có phải là đã mời ông đúng không?
- Đến xem vết thương sao?
Nhạc Thanh Vân ngạc nhiên hỏi lại, dường như lão hoàn toàn không biết về việc này.
- Tiểu nhân không hề biết việc này.
Tề Ninh cười cười hỏi tiếp:
- Vậy chuyện phủ Thục Vương có người bệnh, bình thường cũng mời ông đến khám không?
Lần này thì Nhạc Thanh Vân gật đầu, có cảm giác có chút đắc ý, đáp lời:
- Hầu gia, tiểu nhân đúng là thường có lui tới phủ Thục Vương, trong Vương phủ có người đau ốm gì trừ phi là tiểu nhân không có ở trong thành nếu không đều là do tiểu nhân đếm khám và chữa bệnh.
- Nếu nói vậy, Thục Vương Thế tử bị phạt, thương thế không phải do ông đến chữa sao?
Nhạc Thanh Vân cau mày nói:
- Hầu gia, Thế tử bị thương sao?
Nhưng mà tối hôm qua tiểu nhân còn nghe nói Thế tử lại tới Hí lầu xem kịch mà, không những vậy còn vung tay thưởng cho con hát hai đĩnh vàng nữa.
Mặt Tề Ninh vẫn không đổi sắc hỏi:
- Ông chắc chắn là tối qua sao?
Nhạc Thanh Vân gật đầu khẳng định:
- Đúng ạ, Thế tử cùng Vương gia trước giờ đều thích nghe ca kịch, chỉ là Vương gia rất ít khi ra khỏi phủ, đều gọi các gánh hát đến Vương phủ biểu diễn, còn Thế tử thì ngược lại không thích ở trong phủ, ngày nào cũng dạo quanh Thành Đô, dù gì thì Thế tử cũng vẫn còn trẻ nên thích làm một số việc….
Dường như lão nhận ra mình đã nói hơi nhiều nên lập tức ngậm miệng.
Tề Ninh cười nhạt, trong mắt hắn lúc này lại thoáng có vẻ lạnh lẽo.
Đợi đến sáng sớm, Tề Ninh cho Y Phù uống thuốc xong, xác định là đã có thể di chuyển thì mới cẩn thận ôm lấy nàng, dưới sự giúp đỡ của bọn Chu Thuận đưa nàng lên xe ngựa. Sau đó hắn lệnh cho phu xe đánh xe chậm một chút, bọn họ chậm rãi trở lại trạm quan dịch, sau khi đến nơi Tề Ninh cẩn thận ôm Y Phù về phòng.
Tề Ninh đặt ghế ngồi bên giường nhìn Y Phù vẫn còn mê man, thấy sắc mặt nàng đã hồng lên đôi chút thì hắn cũng thấy yên tâm hơn.
Chợt bên ngoài có tiếng Chu Thuận bẩm báo:
- Hầu gia, Trưởng Sử phủ Thục Vương xin cầu kiến ạ!
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Nói cho tên đó biết, hai ngày này bản Hầu không gặp một ai hết, lần tới ta sẽ đích thân tới thăm Thục Vương, bảo tên đó chuyển lời cho Thục Vương, nói bản Hầu chúc Vương gia mau sớm bình phục.
Chu Thuận đáp vâng rồi một lúc sau quay trở lại nói:
- Hầu gia, Tây Môn Trưởng sử nói Thục Vương rất lo lắng cho Y Phù cô nương, muốn đích thân tới thăm nhưng lại phải ở lại trong Vương phủ dưỡng thương, đợi vết thương đỡ hơn sẽ tới thăm. Tây Môn Trưởng sử còn nhờ tiểu nhân chuyển lời đến Hầu gia là Thục Vương sẽ phái người không tiếc giá nào nhất định phải điều tra ra hung thủ đứng sau chuyện này, nhất định sẽ trả lại công bằng cho Hầu gia. Ngoài ra ngài ấy còn mang tới đây không ít quà tặng.
Tề Ninh nói:
- Ta biết rồi, các ngươi đứng ở bên ngoài canh chừng, không có dặn dò của ta không được cho bất cứ ai tiến vào trạm quan dịch.
Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
Tề Ninh túc trực bên Y Phù suốt cả một ngày, cứ cách ba canh giờ lại nhét thuốc vào trong miệng nàng.
Đợi đến nửa đêm, Tề Ninh dựa vào bên giường mơ màng nửa ngủ nửa tỉnh, đột nhiên cảm giác tay mình có gì đó lạnh lạnh, hắn ngủ nhưng rất cảnh giác, lập tức mở mắt thấy Y Phù lúc này đang mở mắt nhìn hắn, một tay vươn ra ngoài đặt lên mu bàn tay hắn.
Tề Ninh thấy Y Phù tỉnh lại thì mừng quá đỗi, lập tức nắm lấy tay nàng, mừng rỡ nói:
- Y Phù tỷ, nàng…. Nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi…Tốt….Tốt quá rồi!
Nhìn Y Phù vẫn có vẻ còn khá yếu nhưng môi vẫn cố nở nụ cười, trong mắt nàng tràn đầy yêu thương nhìn hắn, nàng khẽ nói:
- Chàng…Tại sao chàng lại ngủ ở đây… Ngủ vậy, sẽ lạnh đấy… Tề Ninh dựa sát vào người Y Phù, nắm lấy tay nàng, mỉm cười nói:
- Không sao, cơ thể ta khỏe lắm, ngay cả mùa đông khắc nghiệt còn không thể làm gì được ta nữa là. Y Phù tỷ, hiện giờ nàng cảm thấy thế nào?
Y Phù cau mày nói:
- Ta… thấy trong miệng hơi đắng, lại còn hơi tanh tanh… mà ta không chết sao?
- Đương nhiên là không rồi.
Tề Ninh thấy Y Phù nói đã có vẻ không còn yếu ớt nữa thì thật sự cảm thấy khâm phục Lê lão đầu.
- Nàng đã uống thuốc nên mới thấy trong miệng hơi đắng chát một tí, nhưng không sao, đợi đến khi nàng khỏe hẳn ta sẽ mang đồ ăn ngọt đến cho nàng ăn.
- Ta đã… ngủ bao lâu rồi?
Y Phù nhìn qua cửa số thấy bên ngoài là bầu trời đêm.
- Có phải là ta đã ngủ rất lâu rồi không?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Không lâu lắm đâu, mới chỉ có một ngày thôi. Y Phù tỷ, nàng nhất định sẽ không sao đâu, ông trời sẽ không để nàng xảy ra chuyện gì đâu, bởi thế nên mới phái Thần tiên xuống cứu nàng đấy!
- Thần tiên….???
Tề Ninh cũng không giấu diếm nàng, hắn kể lại cho nàng nghe mọi chuyện xảy ra đêm qua, Y Phù nghe xong thì kinh ngạc hỏi:
- Thật sự có…. Có người lợi hại như vậy sao?
Sau đó đột nhiên nàng ho khan, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Tề Ninh vội nói:
- Giờ nàng không cần nói gì nhiều, phải dưỡng thương cho tốt, lão lang trung đó đã nói rồi, nàng chỉ cần tĩnh dưỡng mười ngày là có thể khỏi hẳn.
Đúng lúc này bên ngoài lại xuất hiện tiếng nói của Tề Phong: - Hầu gia, tiểu nhân là Tề Phong, có việc cần bẩm báo!
Tề Ninh nói với phía bên ngoài:
-Đợi một chút.
Rồi mới dịu dàng nói với Y Phù:
-Nàng nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài một lát, chút nữa sẽ trở lại.
Y Phù khẽ dạ, lúc này Tề Ninh mới đứng dậy, giúp Y Phù đắp chăn, bước ra cửa, thuận tay cài cửa lại, đi tới trung viện. Tề Phong đi phía sau hắn, lúc này mới thấp giọng nói:
-Hầu gia, tiểu tử kia không ở lại Vương phủ, cả đêm qua vẫn luôn ở Nhạc Phường trong thành, còn có cả vài vị con cháu nhà quan đi cùng.
-Ồ?
Tề Ninh cười lạnh nói:
-Quả nhiên là diễn kịch.
-Tối qua gã không về Vương phủ mà ngủ lại ở Nhạc Phường. Trưa nay gã mới đi ra khỏi Nhạc Phường rồi trở về Vương phủ.
Tề Phong hạ giọng nói:
-Vừa rồi gã lại ra khỏi phủ, địa điểm tới vẫn là Nhạc Phường tối qua. Thuộc hạ lén lút tìm người hỏi thăm, biết được tiểu tử này tháng nào cũng ở lại các Đại Nhạc Phường trong thành hết mười ngày.
-Hiện giờ gã vẫn đang ở trong Nhạc Phường hả?
Tề Ninh hỏi.
Tề Phong gật đầu đáp:
-Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tối nay gã lại ở đó cả đêm rồi. Hầu gia, tại sao phải để mắt đến tiểu tử đó?
Tề Ninh không trả lời mà nói:
-Tề Phong, ta muốn phái ngươi đi làm chuyện này.
-Xin Hầu gia cứ dặn dò.
-Ngày mai khi trời vừa sáng, ngươi đưa Y Phù ra khỏi thành.
Tề Ninh nói:
-Vào trong thành, tìm một chiếc xe ngựa thoải mái, hộ tống nàng về Hắc Nham động.
Tề Phong ngẩn ra, nói:
-Hầu gia, đưa Y Phù cô nương rời đi ư? Y ... Y Phù cô nương vẫn còn đang dưỡng thương, đường xá đi Hắc Nham Động cũng không dễ dàng gì... Có phải... có phải quá vội vàng rồi không ạ?
-Vết thương của Y Phù không quá nghiêm trọng.
Tề Ninh nói:
-Nhưng mà phải tĩnh dưỡng, Thành Đô rất nguy hiểm, ta không thể để nàng ở bên ta được. Ngày mai ngươi mang theo mấy người Chu Thuận cùng nhau rời khỏi đây đi. Đúng rồi, có phải Lý Đường vẫn chưa trở lại không?
Hắn phái Lý Đường tới núi Thanh Thành dò xét chuyện chùa chiền, nhưng mãi mà vẫn chưa thấy Lý Đường quay lại.
Tề Phong đáp:
-Xưa nay Lý Đường làm việc rất cẩn thận, Hầu gia đừng lo lắng.
Tề Ninh khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi:
-Đúng rồi, khi tiểu tử kia rời khỏi Vương phủ thì đi ra từ cửa nào?
-Trời vừa tối, cửa chính của Thục Vương phủ sẽ đóng lại.
Tề Phong giải thích:
-Xung quanh Vương phủ, mỗi khi tối đêm đều sẽ có người tuần tra, cửa sau cũng được đóng chặt, thuộc hạ nghĩ là Lý Nguyên đi ra từ cửa phía sườn Đông. -Ừm, được rồi.
Tề Ninh nói:
-Ngươi nhanh chóng chuẩn bị chút đi, sáng sớm mai khởi hành.
Tề Phong lờ mờ dự cảm được điều gì đó, gã do dự một chút rồi cuối cùng nhẹ giọng hỏi:
-Hầu gia, ngài... ngài chuẩn bị làm gì vậy?
-Chuyện của ta, từ khi nào tới lượt ngươi tra hỏi vậy hả?!
Tề Ninh sầm mặt:
-Bảo ngươi làm việc gì thì ngươi cứ thế mà làm theo là được rồi.
Rồi hắn dặn dò thêm vài câu nữa, sau đó không nói gì mà đi thẳng về phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống bên người Y Phù, thấy Y Phù mở mắt, hắn dịu dàng nói:
-Có phải làm phiền nàng rồi không?
Y Phù khẽ lắc đầu, đang định nói gì đó, Tề Ninh đã khoát khoát tay, khẽ nói:
-Đừng nói gì cả, nàng hãy nghe ta nói.
Y Phù dạ một tiếng, Tề Ninh thấp giọng nói:
-Ta đã sắp xếp tốt cả rồi, sáng sớm mai nàng sẽ rời khỏi Thành Đô.
Ánh mắt Y Phù lập tức hiện lên vẻ gấp gáp, Tề Ninh nói khẽ:
-Nàng bị thương, ở lại Thành Đô cũng không tiện. Ta sẽ phái thuộc hạ hộ tống nàng rời khỏi đây.
-Vậy... Vậy chàng không đi cùng ta ư?
Y Phù hơi động đậy, bị Tề Ninh nhẹ nhàng đè lại, nói:
-Ta còn chưa làm xong việc cuối cùng. Đợi sau khi xong việc, ta sẽ nhanh chóng đuổi theo nàng. Mọi người cứ xuất phát trước, e là mấy người còn chưa về đến Hắc Nham lĩnh thì đã bị ta bắt kịp rồi.
Mặc dù tính cách của Y Phù có hơi nóng nảy, nhưng nàng tuyệt đối không phải đứa ngốc, nàng lờ mờ cảm giác được gì đó, lắc đầu đáp:
-Không đâu... Chàng... phải đi cùng chúng ta, ta...!
-Đừng nói gì cả.
Sắc mặt Tề Ninh trở nên nghiêm túc:
-Người Hán có câu “Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó”, mặc dù ta vẫn chưa cưới nàng vào cửa, nhưng đã được coi là thê tử của ta, vì vậy ta bảo nàng rời đi thì nàng phải rời đi, không được thương lượng thêm!
Rồi giọng nói của hắn lập tức trở nên dịu dàng:
-Nàng yên tâm, ta đã nói rất nhanh thôi sẽ đi tìm nàng thì nhất định sẽ không nuốt lời!
Y Phù thấy thái độ của Tề Ninh vô cùng kiên quyết, biết rằng dù nàng có nói thêm gì cũng vô dụng.
Hôm sau sắc trời vừa tỏ, Tề Phong đã chuẩn bị xong xe ngựa, những tráng sĩ hộ tống Tề Ninh tới Thành Đô cùng Y Phù lúc trước cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Chu Thuận và một thị vệ khác cũng được Tề Ninh phân phó đi với Tề Phong, cùng hộ tống Y Phù trở về Hắc Nham lĩnh.
Tề Ninh tự tay bế Y Phù lên xe ngựa, còn chưa bước được bước nào đã thấy Vi Thư Đồng đột nhiên tới đây, y nhìn thấy cảnh tượng này, hơi kinh ngạc, mở miệng hỏi:
-Hầu gia, ngài định hồi kinh sao?
Tề Ninh lắc đầu cười đáp:
-Còn chưa tìm được thủ phạm thật sự đứng phía sau chuyện hành thích, bản Hầu đương nhiên sẽ không rời khỏi đây. Chỉ là Y Phù đã bị thương, thân mình lại không hợp với khí hậu đất đai nơi này, hơn nữa đại phu ở Miêu trại cũng có tay nghề giỏi hơn, nên đưa nàng trở về đó trước để tĩnh dưỡng.
Vì Thư Đồng nói:
-Thì ra là vậy.
Rồi y lại nói tiếp:
-Hay là để hạ quan điều động một đội nhân mã đi theo hộ tống?
Tề Ninh lắc đầu đáp:
-Không cần phải vất vả thế.
Rồi hắn lại hỏi:
-À đúng rồi, Vi đại nhân tới đây sớm như vậy, có việc gì sao?
-À dạ, hạ quan có chuyện muốn tìm Hầu gia thương lượng.
Vi Thư Đồng nói:
-Hầu gia là khâm sai mà Hoàng thượng phái tới, cho nên hạ quan muốn mời Hầu gia tới kiểm duyệt binh mã Thành Đô, chẳng hay Hầu gia có thể sắp xếp chuyện này không?
Tề Ninh nói:
-Chuyện này để sau rồi nói, tối nay ta sẽ tới chào hỏi Vi đại nhân.
Vi Thư Đồng cũng không nhiều lời nữa, khách khí vài câu rồi cáo từ.
Tề Ninh đưa Y Phù ra khỏi thành, sau khi ra khỏi thành hắn mới lên xe ngựa, nhẹ giọng hỏi nàng:
-Có thể chịu đựng được không?
Đôi mắt Y Phù hồng hồng, cắn môi, không đáp.
-Ta đã nói nàng không cần lo lắng mà.
Tề Ninh vươn tay xoa xoa mái tóc Y Phù, dịu dàng nói:
-Đợi ta, khi chúng ta gặp lại nhau, ta nhất định sẽ tặng nàng một món quà thật lớn.
Dứt lời, hắn hôn nhẹ lên trán Y Phù, Y Phù nắm chặt tay Tề Ninh, lệ tràn khóe mi, nói:
-Chàng không được phép gạt ta đâu đó.
-Không gạt, không gạt nàng.
Tề Ninh mỉm cười nói:
-Ta làm người thật thà, cả thiên hạ này đều biết, ta sẽ không gạt nàng.
Y Phù thấy hắn ra vẻ chính trực, không kiềm được mà bật cười. Tề Ninh khẽ gật gật đầu rồi mới xuống xe ngựa, dặn dò Tề Phong vài câu. Sắc mặt Tề Phong nghiêm túc, nói:
-Hầu gia, ta đưa Y Phù cô nương về Hắc Nham động rồi sẽ nhanh chóng quay lại.
Tề Ninh lắc đầu cười đáp:
-Các ngươi đợi ta ở Miêu trại, nếu như chờ lâu chưa thấy ta trở về thì trực tiếp lên đường hồi kinh trước là được.
-Hầu gia...!
Yết hầu Tề Phong khô khốc, giọng nói có chút nghẹn ngào:
-Chúng thuộc hạ là hộ vệ bên người Hầu gia, nếu Hầu gia... Hầu gia có mệnh hệ gì, chúng thuộc hạ cũng không còn mặt mũi trở về, chỉ đành tự vẫn tạ tội mà thôi.
-Nói nhảm.
Tề Ninh cau mày nói:
-Lão tử đang yên lành thế này cơ mà, có mệnh hệ gì là thế nào?
Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà! Lập tức khởi hành cho ta, nếu Y Phù mất một sợi tóc lão tử cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!
Tề Phong cúi người hành lễ, những người khác cũng cúi người hành lễ với Tề Ninh rồi lập tức tung mình lên ngựa, bảo vệ xe ngựa của Y Phù, cùng nhau rời đi.
Tề Ninh nhìn theo mãi tới khi xe ngựa khuất dạng mới quay người trở về quan dịch trạm.
Tề Ninh ở quan dịch trạm cả một ngày, không ra ngoài. Hắn cũng dặn dò quan sai bên trong quan dịch trạm: Không gặp ai hết!
Hoàng hôn buông xuống, trước phòng Tề Ninh vang lên tiếng gõ cửa, Tề Ninh mở cửa kiểm tra mới biết là Lý Đường đã trở về.
-Hầu gia.
Lý Đường vào phòng, thấp giọng bẩm báo:
-Thuộc hạ đến núi Thanh Thành, đã tìm được ngôi chùa đó, giả vờ là khách hành hương để tiến vào trong ngôi chùa đó. Ngôi chùa đó nhìn có vẻ rất bình thường, không có gì đặc biệt.
Thấy Tề Ninh tỏ ý bảo mình ngồi xuống, gã đặt luôn mông lên ghế rồi nói tiếp:
-Đêm qua thuộc hạ lén qua đó, phát hiện thủ vệ canh gác vào đêm trong ngôi chùa đó cực kỳ nghiêm ngặt. Hòa thượng trong chùa mang theo đao đi tuần bốn phía, thuộc hạ vốn dĩ muốn đi vào, nhưng lại bị người của bọn họ phát hiện...
Nói đến đó, gã có chút xấu hổ nói:
-Thuộc hạ vô năng...
Tề Ninh lắc đầu đáp:
-Không cần phải tự trách, sau đó thì sao?
-Thuộc hạ bị phát hiện, chỉ đành trốn đi, cũng may địa hình núi Thanh Thành rắc rối phức tạp, có hơn mười kẻ vẫn luôn truy tìm thuộc hạ trên núi, thuộc hạ vất vả lắm mới thoát được.
Lý Đường nói tiếp:
-Võ công của những hòa thượng đó đều không yếu. Hầu gia, thuộc hạ liếc mắt một cái là đã biết ngôi chùa đó không đơn giản như bề ngoài của nó.
Tề Ninh cười lạnh, nói:
-Đường đường là ngôi chùa mà Thục Vương Tây Xuyên quyên góp để xây dựng thì sao có thể đơn giản được đây?
-Hầu gia, thuộc hạ vốn tính tìm cơ hội tiến vào lần nữa để tìm hiểu, nhưng lại lo nếu chậm trễ không về sẽ khiến Hầu gia lo lắng, nên thuộc hạ trước tiên trở về bẩm báo với người.
Lý Đường thấp giọng nói:
-Thuộc hạ lại tới đó lần nữa để dò xét rõ ràng.
-Không cần đâu.
Tề Ninh nói:
-Ta nghe nói Lý Hoằng Tín không chỉ quyên góp xây dựng một ngôi chùa. Ngươi đi nghe ngóng chút, xem lão rốt cuộc quyên góp xây dựng mấy ngôi chùa, những ngôi chùa đó ở đâu. Nhỡ rõ, tất cả đều phải thật cẩn thận.
Lý Đường nói:
-Thuộc hạ đã hiểu. Đúng rồi, Hầu gia, tại sao lại không thấy bóng dáng mấy người Tề Phong đâu, phải chăng là...
Tề Ninh cũng không giấu giếm, nói qua một lần cho Lý Đường. Lý Đường và Tề Phong đều là hộ vệ của Cẩm Y Hầu phủ, những hộ vệ mà Tề Ninh chọn để tới đây lần này, võ công chẳng nữa không yếu mà còn vô cùng linh hoạt thông minh. Lý Đường nghe xong đã biết sự việc bất thường, ngẩng đầu lại nhìn thấy trên bàn có để một vật dài được bọc bằng vải đen, hơi ngẩn ra, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.
-Ngươi đi đường vất vả rồi, về nghỉ ngơi sớm chút đi.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
-Đêm nay ngươi nghỉ lại ở đây đi, đốt đèn lên.
Lý Đường nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi:
-Phải chăng Hầu gia muốn ra ngoài làm chuyện gì đó?
Rồi gã hạ giọng:
-Nếu như Hầu gia có chuyện gì thì cứ giao cho thuộc hạ xử lý, Hầu gia đợi ở đây là được.
-Không cần.
Tề Ninh lắc đầu nói:
-Có một số việc ta phải đích thân đi mới được. Ngươi ở lại đây đi, để người ta nghĩ rằng ta vẫn luôn ở trong phòng là được.
Lý Đường biết rõ Tề Ninh bảo mình ở lại đây là để che giấu tai mắt người khác, trong lòng lo lắng, nói:
-Hầu gia, hay cứ để...
-Đừng nói nhiều làm gì,.
Tề Ninh lắc đầu:
-Ngươi ở đây đợi ta là được rồi.
Bóng tối nhanh chóng buông xuống, đợi tới khi trời rối hẳn, Tề Ninh bước tới phía sau bình phong, lúc đi ra, hắn đã thay một bộ quần áo cực kỳ bình thường làm bằng vải thô, trên mặt là bịt mặt màu đen, dưới ánh đèn dầu mờ mờ thì nhìn thoáng qua chỉ như dân thường trong Thành Đô mà thôi.
Lý Đường hơi cau mày, Tề Ninh đã cầm lấy vật được bọc bằng vải đen trên bàn, vươn tay vỗ vỗ bả vai Lý Đường, không nói thêm gì, mở cửa rời đi.
Lý Đường muốn đuổi theo hắn, nhưng sau khi do dự một lát, cuối cùng gã ngồi xuống bên bàn, cầm lấy ấm trà trên bàn rót một chén rồi tự lẩm bẩm:
-Hầu gia, ngài nhất định phải bình an trở về đó!
Đêm đen tối mịt vô tận thế nhưng ánh mắt của Tề Ninh lại như ánh sáng bình minh chói lọi nhất!
Màn đêm bao phủ lên khắp phủ Thục Vương, cả Vương phủ tráng lệ dường như đã mất đi màu sắc của nó hiện tại nơi này giống như một con quái thú nằm phục trong bóng đêm.
Tề Ninh ngồi trên nóc nhà từ trên cao nhìn xuống cánh cửa phía đông Vương phủ.
Tin tức của Tề Phong rất chính xác, sau khi trời tối, cửa chính cửa sau của Vương phủ toàn bộ đều đóng hết không có bất cứ ai có thể ra vào, nhưng Tề Phong lại dò la được có người ra vào ở cửa Đông nên Tề Ninh mới trốn lên nóc nhà quan sát cánh cửa phía Đông này.
Quả nhiên Thế tử Lý Nguyên cũng không để Tề Ninh phải đợi quá lâu.
Trong bóng đêm có một chiếc xe ngựa chờ sẵn ở ngoài cửa Đông sau đó cánh cửa được mở ra, Tề Ninh lờ mờ trông thấy Lý Nguyên đi ra, gã chỉ dẫn theo bốn tên thị vệ đi cùng.
Lý Nguyên lên xe ngựa, người dắt ngựa vung dây cương lên, dưới sự hộ vệ của bốn tên thị vệ bọn chúng rời khỏi con ngõ nhỏ, Tề Ninh lúc này cũng đã nhảy khỏi nóc nhà bám theo xe ngựa.
Thành Đô trong đêm tương đối vắng lặng, tiếng xe ngựa lộc cộc vang vọng, tốc độ cũng không coi là nhanh mà Tề Ninh lại có nội công thâm hậu, bước chân nhanh nhẹn nên có thể đi theo sát không để mất dấu.
Tề Ninh vốn tưởng Lý Nguyên muốn tới Nhạc phường nhưng đi được một đoạn đường lại có cảm giác càng đi càng vòng vèo, xe rẽ vào năm sáu con đường sau đó mới dừng lại trước một dinh thự.
Tòa dinh thự này cũng không tính là lớn, nhìn qua cũng chỉ như những tòa dinh thự của người giàu có bình thường khác mà thôi.
Tề Ninh nấp trong bóng tối, hai mắt sắc như đao, mày kiếm cau lại nhìn Lý Nguyên bước xuống xe ngựa, mặc dù đang là ban đêm nhưng tên tiểu tử này lại ăn mặc lụa là chải chuốt như đi hội! Gã bước xuống dặn dò vài câu, chiếc xe ngựa lập tức rời đi, còn bốn tên thị vệ kia thì đứng bảo vệ trước cửa chính của dinh thự.
Tề Ninh thầm nghĩ: Tòa phủ đệ này chắc hẳn chỉ là của một người bình thường, nhìn nó không giống như nhà của gia đình quan lại quyền quý, mà Lý Nguyên lại là thiếu gia ăn chơi trác táng, tại sao tự nhiên nửa đêm nửa hôm lại chạy tới chỗ này?
Chẳng lẽ gã làm theo mệnh lệnh của Lý Hoằng Tín đến đây làm việc gì đó?
Một thị vệ bước đến gõ cửa sau đó cửa lập tức bị mở ra, tên thị vệ đó nói mấy câu gì đó, vì khoảng cách quá xa nên Tề Ninh không nghe rõ bọn họ nói cái gì, chỉ là ngay sau đó Lý Nguyên một mình bước vào trong nhà rồi cửa bị đóng lại, thị vệ quay lại vị trí xách đao bảo vệ trước cửa.
Mặt Tề Ninh lạnh như băng, hắn không thèm quay đầu lại mà đi thẳng đến chỗ hàng rào gần đó, chỗ này có một bức tường, hắn xoay người nhảy lên tường, nhìn thấy bên trong nhà vô cùng tĩnh mịch, không có thị vệ bảo vệ gì cả, trong lòng đoán được người sống trong căn nhà này là một người bình thường không phải quan lại hay thương buôn vì vậy trong nhà không thể nuôi nổi hộ vệ bảo vệ.
Hắn nhảy xuống dưới, lấy một chiếc khăn đen bịt mặt mình lại, sau đó cầm chiếc tay nải dài màu đen đi tới gần ngôi nhà.
Võ công hiện tại của hắn đã hoàn toàn khác xưa, khi còn chưa đến gần thì đã thấy Lý Nguyên đi dọc hành lang, ngoài ra còn có thêm một lão bộc đi theo khi lão còn chưa kịp lên tiếng thì Lý Nguyên đã nói:
- Ông mau đi ngủ đi, đừng có đi tới đi lui nữa, nếu như còn để ta nhìn thấy ông nữa ta sẽ lập tức tống ông vào đại lao!
Ngữ điệu của gã lạnh tanh còn kèm theo đe dọa vì vậy lão bộc không dám nhiều lời, cúi người lui ra.
Tề Ninh nhíu mày không biết rốt cuộc tên nhóc này muốn làm cái quái gì? Hắn tựa như một u hồn trong đêm, nhẹ nhàng không tiếng động đi theo Lý Nguyên.
Lý Nguyên đi vòng qua đại sảnh đến hậu viện sau đó đi đến một căn phòng ở giữa, đứng trước cửa phòng sau đó cố ý ho khan hai tiếng, lập tức có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mở cửa phòng bước ra, khi nhìn thấy Lý Nguyên thì giật mình hỏi:
- Ngươi là ai?
- Nàng không biết ta là ai sao?
Lý Nguyên bước về phía trước vài bước, cười nói:
- Ta là Lý Nguyên, Thế tử của Thục Vương, Ngô đại nhân các ngươi không có ở nhà à?
Tề Ninh nấp ở chỗ tối nhìn người phụ nữ kia mặc dù tuổi không còn nhỏ nữa nhưng vóc dáng lại khá được, dù hắn đứng khá xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy người phụ nữ đó có làn da trắng nõn nà.
Vị phu nhân nghe thấy vậy thì vội cúi người hành lễ, nói:
- Tiện phụ không biết là Thế tử tới, kính xin Thế tử thứ tội.
Lý Nguyên bước đến trước mặt người phụ nữ đưa tay ra đỡ nàng ta, đáp lại:
- Không cần đa lễ, ta với Ngô đại nhân nhà các người có quan hệ khá tốt. Làm sao? Ngô đại nhân không có ở nhà à?
- Chiều nay ông ấy đã đi ra ngoài nhưng đến giờ vẫn chưa thấy về.
Ngô phu nhân đáp lời.
- Trước đây ông ấy chưa bao giờ như vậy, bình thường giờ này ông ấy đều ở trong phủ.
- Chắc là ngài ấy có chuyện gì đó phải giải quyết rồi.
Lý Nguyên cười nói:
- Ta đã nói với Phụ vương đề bạt Ngô đại nhân nhà các người lên làm chủ quản bộ Hộ, vì vậy cần phải làm một vài việc.
- Hả?
Ngô phu nhân giật mình, vội thi lễ lần nữa rồi nói:
- Đa tạ Thế tử.
- Phu nhân thật sự không nhớ ra ta sao?
Lý Nguyên tủm tỉm cười.
- Trưa ngày hôm qua, hình như lúc đó phu nhân đang đứng trong một cửa tiệm tơ lụa, đúng lúc đó ta cưỡi ngựa qua cửa tiệm đó đã vô tình nhìn thấy phu nhân mà phu nhân lúc ấy dường như cũng đã liếc nhìn ta.
Ngô phu nhân kinh ngạc, lắp bắp nói:
- Tiện phụ hôm qua… hôm qua đúng là có tới cửa tiệm tơ lụa… nhưng… nhưng…
Lý Nguyên cười cười tiếp lời của nàng:
- Nhưng không nhìn thấy ta đúng không? Ha ha, đó là tại vì ánh mắt của phu nhân cao nên không nhìn thấy ta, còn ta vừa mới nhìn phu nhân một cái nhưng đã vừa ý phu nhân rồi!
Những lời gã nói vô cùng khinh bạc khiến sắc mặt Ngô phu nhân lập tức thay đổi, nàng vội lùi về sau, sợ hãi nói:
- Tiện phụ không dám! Nếu như Thế tử tới có chuyện gấp vậy đợi một lát nữa lão gia về tiện phụ sẽ báo cho ông ấy để ông ấy tới Vương phủ bái kiến Thế tử… Tề Ninh cười lạnh, lúc đầu hắn còn băn khoăn không biết tên Lý Nguyên này tới đây có mục đích gì nhưng đến hiện tại thì cuối cùng cũng đã hiểu. Xem ra tiểu tư to gan lớn mật này hôm qua đi trên đường nhìn thấy Ngô phu nhân nên đã lộ bản chất háo gái của mình vì vậy hôm nay tới đây là tính trêu hoa ghẹo nguyệt người ta đây mà.
Mà vị Ngô đại nhân kia lại trùng hợp hôm nay không về nhà, Tề Ninh thừa biết chuyện Ngô đại nhân không thể về nhà đúng giờ chắc chắn là có liên quan đến tên háo sắc này!
Tiểu tử này bình thường càn quấy hung hăng lại khát máu vô độ không ngờ đến cả thủ đoạn đùa giỡn phụ nữ cũng cao thâm đến vậy!
Lý Nguyên tiếp tục cười nói:
- Không gấp, không gấp, đã giờ này rồi cũng không biết bao giờ Ngô đại nhân mới trở về nữa, thôi thì ta cứ ở đây chờ ngài ấy đỡ cho ngài ấy phải đi qua đi lại mệt người. Đúng rồi, phu nhân này, không biết trong nhà có trà không ? Ta muốn vào nhà uống chén trà.
Ngô phu nhân cúi đầu, nói:
- Thế tử, mời ngài tới sảnh trước, tiện phụ… tiện phụ lập tức sai người dâng trà lên cho ngài.
Lý Nguyên vẫn tiếp tục cười nói:
- Nhưng mà ta không đợi được nữa, chẳng lẽ phu nhân không biết cảm giác “đói khát” nó khó chịu như thế nào sao? Ta không muốn đến sảnh trước, ta muốn uống trà ở đây cơ.
Sau đó gã không nói thêm lời nào, tự ý đi vào trong phòng.
Ngô phu nhân tái mặt, thấy Lý Nguyên đi thẳng vào trong, trong mắt nàng hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó lại thấy Lý Nguyên nói:
- Phu nhân mau vào đi, ta vẫn còn có lời muốn nói.
Ngô phu nhân cắn môi do dự nhưng cuối cùng vẫn phải sợ hãi đi vào trong phòng, nàng vừa mới bước vào phòng thì đột nhiên Lý Nguyên bước đến đóng sầm cửa lại thậm chí còn cài cả chốt.
Ngô phu nhân sợ quá, hét lên:
- Thế tử, ngài làm gì vậy?
- Phu nhân đừng vội, ta muốn bàn bạc với phu nhân một vài chuyện cơ mật không thể để người khác nghe thấy.
Lý Nguyên cười dâm tà rồi đưa tay ra định kéo cánh tay Ngô phu nhân nhưng nàng sợ quá lập tức lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách với Lý Nguyên, sau đó cau mày hỏi:
- Thế tử có chuyện gì?
Lý Nguyên chậm rãi đi đến bên ghế rồi ngồi xuống, gã nhìn Ngô phu nhân một lượt từ trên xuống dưới sau đó tủm tỉm cười nói:
- Phu nhân cũng biết đấy, ngày hôm qua ta mới chỉ nhìn thấy nàng có một lần mà trong lòng đã xao xuyến không quên, chỉ mong được gặp lại nàng một lần nữa.
- Thế tử, xin ngài…. Xin ngài tự trọng!
Ngô phu nhân cúi đầu, giọng nói lành lạnh:
- Ta là phụ nữ đã có chồng, ở chung một phòng với Thế tử thế này không tiện cho lắm.
- Không có gì là không tiện hết.
Lý Nguyên vô sỉ đáp lại.
- Ta đã xử lý mọi chuyện xong xuôi cả rồi, đêm nay sẽ không có ai tới đấy quấy rầy chúng ta hết.
Ngô phu nhân nghe vậy thì lập tức lùi vội ra sau, nói:
- Thế tử, ngài…. Chẳng phải ngài tới đây tìm lão gia nhà ta sao?
- Tìm ông ta sao?
Lý Nguyên lập tức lộ bản mặt thật.
- Ta tìm ông ta làm gì? Chẳng lẽ phu nhân còn không hiểu sao? Ta cố ý tới đây là để thăm nàng mà.
Sau đó gã đứng dậy đi về phía Ngô phu nhân, tiếp tục nói:
- Phu nhân, ta là người trọng tình cảm vì vậy nên mới nhớ mãi không quên phu nhân, hôm nay ta tới đây là nhờ phu nhân cứu chữa cho ta đấy.
- Thế tử, ngài mau đi ra ngoài đi.
Ngô phu nhân lạnh lùng uy hiếp:
- Ngài… Nếu như ngài không ra ta sẽ lập tức kêu người tới đây.
Mặc dù giọng điệu của nàng có chút lạnh lùng nhưng vẫn dễ nhận ra nàng đang rất sợ.
- Kêu người tới sao?
Sắc mặt Lý Nguyên đột nhiên trầm xuống.
- Cho dù nàng có kêu tất cả người Thành Đô đến đây thì thế nào?
Chẳng lẽ nàng không biết đàn bà mà bản Thế tử nhìn trúng trước giờ chưa một ai thoát khỏi tay ta sao? Đừng nói chỉ là một phu nhân của chủ quản bộ Hộ nhỏ bé cho dù có là phu nhân của quan viên phẩm cấp cao thì bản Thế tử đây cũng đã chơi cả chục người rồi.
Gã sờ cằm, dâm tà nói:
- Nàng yên tâm, ta là người một khi đã ăn xong tuyệt đối sẽ không nhai lại vì vậy chỉ cần đêm nay nàng phục vụ bản Thế tử sung sướng, bản Thế tử cam đoan sẽ để Ngô đại nhân nhà nàng thăng quan phát tài, còn nếu không thì….!
Gã hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ uy hiếp.
Ngô phu nhân vẫn không ngừng lùi về phía sau, đến khi lùi đến vách tường thì không thể tiếp tục lùi được nữa.
- Là nàng tự cởi hay là để ta cởi giúp nàng?
Lý Nguyên cười rất đê tiện.
- Bản lĩnh giỏi nhất của ta chính là cởi y phục phụ nữ, nàng có muốn thử một lần không?
- Ngươi… ngươi vô liêm sỉ!
Ngô phu nhân thở dồn dập, tức giận nói:
- Ta…. Ta sẽ báo quan.
- Báo quan?
Lý Nguyên cười lạnh.
- Toàn bộ Tây Xuyên này là của Lý gia ta, nàng định báo ai? Ông đây đêm nay đến chơi ngươi là phúc phận của ngươi, đừng có mà không biết tốt xấu, nếu như ngươi không khiến ông đây thoải mái, ngay ngày mai ông đây lập tức quẳng tên họ Ngô nhà ngươi cho chó ăn! Mẹ nó, mau cởi ra cho ta!
Sắc mặt Ngô phu nhân lúc này đã trắng bệch, toàn thân run rẩy. Lý Nguyên không nhẫn nại được thêm nữa lập tức bước lên hai bước bắt lấy cánh tay Ngô phu nhân, uy hiếp:
- Ở trên đất Tây Xuyên này người Lý gia ta muốn ai sống thì kẻ đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó nhất định phải chết. Ngươi hãy hầu hạ ta cho tốt, như vậy chuyện sẽ đơn giản không vấn đề gì còn nếu không ông đây sẽ vứt ngươi vào quan kỹ, đến lúc đó ngươi phải phục vụ không phải chỉ có một người thôi đâu!
Lúc này Ngô phu nhân đột nhiên nhìn chằm chằm sau lưng Lý Nguyên, gã tưởng Ngô phu nhân bị mình dọa sợ nên cười dâm dê, đưa tay lên nắm lấy cằm của nàng, nhưng đúng lúc này đột nhiên phía sau gáy gã lại bỗng xuất hiện một cảm giác lạnh thấu xương, nháy mắt cảm giác lạnh đó truyền khắp toàn thân đến từng lỗ chân lông. - Ai… Ai đó?
Mặt Lý Nguyên biến sắc, trán ướt đẫm mồ hôi, gã xuất thân là người của phủ Thục Vương nên một vài võ công mèo cào cũng biết đôi chút, lúc này gã có cảm giác phần gáy của mình như bị đao đâm vào.
- Thứ hầu khách!
Sau lưng gã đột nhiên có tiếng nói lạnh lùng vang lên, ngay sau đó Lý Nguyên cảm thấy sau gáy đau thấu tim gan, một con dao găm sắc bén đâm mạnh về phía trước đâm xuyên qua cổ Lý Nguyên!
tưởng dung.
Phủ Thứ sử Tây Xuyên và phủ Thục Vương cùng ở Thành Đô nhưng cũng không gần. Phủ Thục Vương ở thành nam, mà phủ Thứ sử ở thành đông.
Đêm xuống tịch mịch, Thứ sử Tây Xuyên Vi Thư Đồng ngồi một mình bên sảnh uống rượu khuya.
Sau lưng có tiếng bước chân nhè nhẹ, cánh tay ngọc nhỏ dài nhẹ nhàng đặt trên đầu vai y. Dường như nhận ra là ai, y không quay đầu lại mà nâng chén uống.
- Lão gia có tâm sự sao?
Một thiếu phụ thùy mị độ hai ba hai tư tuổi ngồi xuống bên cạnh, mắt sáng như sao, dung nhan xinh đẹp, dáng người thướt tha, khóe môi cong cong mỉm cười, rất quyến rũ phong tình, giọng nói yểu điệu:
- Có chuyện gì mà mấy hôm nay lão gia không tập trung gì vậy?
Vi Thư Đồng bưng chén nhìn nàng, môi giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì, uống cạn nốt nửa chén rượu, đang định với lấy bầu rượu, thiếu phụ phong vận kia đã cầm lên trước rót cho y, ôn nhu nói:
- Có phải lão gia không còn thích thiếp thân nữa phải không? Mấy hôm nay không vào phòng thiếp thân.
Vi Thư Đồng cười lạnh:
- Phòng nàng? Nàng cần ta vào sao?
- Đúng là lão gia bất mãn với thiếp thân rồi.
Nàng cười quyến rũ hỏi:
- Thiếp thân có sai chỗ nào, lão gia cứ trách phạt.
- Trách phạt? Ta nào dám.
Y khua tay:
- Nàng đi xuống trước đi, để cho ta yên tĩnh một lúc.
Nàng cười:
- Lão gia không cần vội vã đuổi thiếp thân đi như vậy. Thiếp thân biết, lão gia đang sầu muộn vì Cẩm Y Hầu kia phải không?
Hai hàng lông mày của Vi Thư Đồng siết chặt. Y hừ lạnh:
- Hoa Tưởng Dung, tin tức của nàng thật linh thông đó. Thiếu phụ xinh đẹp như hoa cười tươi quyến rũ:
- Thiếp thân biết trong lòng lão gia vẫn luôn do dự khó quyết.
Thật ra…. Ôi, chuyện tới nước này, chẳng lẽ lão gia còn muốn quay đầu lại?
Vi Thư Đồng vỗ mạnh bàn, đứng dậy, lạnh lùng nói:
- Không có yêu phụ ngươi, sao bổn quan… sao bổn quan lại ra tình trạng này?
Sắc mặt y có vẻ phẫn nộ nhưng trong ánh mắt lại đầy bất đắc dĩ, thở dài, lại mềm nhũn ngồi xuống.
Mặc kệ Vi Thư Đồng lạnh lùng lôi đình cỡ nào, Hoa Tưởng Dung vẫn giữ nụ cười quyến rũ, buồn bã nói:
- Là lão gia quở trách thiếp thân sao?
Đột nhiên nàng giật vạt áo, lộ ra bộ ngực cao vút bên trong áo yếm màu trắng, môi đỏ mọng, u oán trách:
- Nếu lão gia không muốn thiếp thân phục thị nữa, cảm thấy thiếp thân là tai họa, thì lão gia giết thiếp thân luôn đi.
Hai mắt Vi Thư Đồng sáng lên hung ác, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quyến rũ của nàng, đột nhiên kéo nàng ôm vào lòng, cúi đầu dán sát mặt vào bộ ngực sung mãn của nàng, như một con heo dũi trong đó, cổ họng gầm lên:
- Yêu tinh này, ta muốn giết nàng…
Bờ môi Hoa Tưởng Dung hơi cong lên một nụ cười khinh thường, xoa xoa đầu Vi Thư Đồng, rên rỉ như có như không:
- Thiếp thân là yêu tinh của lão gia. Mệnh của thiếp thân cũng là của lão gia. Tất cả mọi thứ… chỉ cần lão gia muốn, đều có thể lấy đi…!
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng báo:
- Bẩm báo đại nhân, Cẩm Y Hầu chờ gặp!
Vi Thư Đồng đang đắm chìm trong mùi hương mềm mại của Hoa Tưởng Dung, nghe bẩm báo, lập tức ngẩng đầu, siết chặt lông mày, đẩy nàng ra, không một chút thương hương tiếc ngọc nào, đuổi:
- Ngươi lui xuống trước đi!
Nàng nhẹ nhàng thi lễ, xoay người đi. Được vài bước, nàng quay đầu lại liếc y, bên môi cong lên một nụ cười quỷ dị, uốn éo rời đi.
Khi Tề Ninh vào, Vi Thư Đồng đã sửa sang xong y phục hơi xốc xếch, đứng dậy đi ra ngoài chờ đón:
- Hầu gia, đêm đã khuya, không thể đón từ xa, kính xin Hầu gia thứ tội!
Tề Ninh không nói lan man, vào thẳng điểm chính:
- Ta nói rồi, đêm nay nhất định sẽ tới tìm ngươi.
Giọng hắn lạnh tanh, Vi Thư Đồng khẽ giật mình, nhưng vẫn miễn cưỡng cười theo:
- Vâng vâng vâng, mời Hầu gia vào! Người đâu, dâng trà!
Vào trong nhà, Tề Ninh nhìn quét một vòng, hỏi:
- Ở đây có tiện nói chuyện không?
Thấy Tề Ninh mặc cẩm y, sắc mặt lạnh lùng, Vi Thư Đồng vội đáp:
- Hầu gia yên tâm, không có lệnh của hạ quan, không ai dám tới gần.
- Chỉ hy vọng như vậy.
Tề Ninh không khách khí, ngồi xuống ghế:
- Chuyện đêm nay ta nói, nếu có ai nghe được, có lẽ sẽ gây bất lợi cho Vi đại nhân. Cho nên tốt nhất Vi đại nhân đừng để cho người khác nghe được câu chuyện của chúng ta.
Thấy hắn lạnh nhạt, Vi Thư Đồng hơi cau mày. Vừa lúc này, có người dâng trà lên, y trầm giọng ra lệnh:
- Không có lệnh của ta, không ai được tới gần nơi này.
Hạ nhân kia thưa vâng rồi lui xuống, thuận tay đóng cửa lại.
Vi Thư Đồng hơi bất an ngồi xuống đối diện Tề Ninh, hỏi:
- Có phải Hầu gia có việc gì gấp không?
- Vi đại nhân, vụ ám sát ở Kiêm gia quán ngươi có tham dự không?
Hai mắt Tề Ninh nhìn Vi Thư Đồng như đao.
Vi Thư Đồng giật mình, thất thanh hỏi lại:
- Cớ gì Hầu gia lại nói vậy?
Chuyện này….chuyện này thật sự quá hoang đường!
- Không hề hoang đường. Vi đại nhân, Cẩm Y Tề gia có thể dừng chân ở nước Sở, ngoại trừ công huân lập ra, còn có một điều, đó là có thể phân rõ địch ta. Nếu không, chỉ sợ Cẩm Y Tề gia ta đã không còn từ lâu.
Hắn hơi nghiêng người về phía trước:
- Vụ hành thích ở quán Kiêm gia, ngươi hiểu rất rõ, mục tiêu không phải Lý Hoằng Tín, mà là bản Hầu.
Vi Thư Đồng cau mày:
- Hầu gia bị ám sát, hạ quan biết rõ ngài vô cùng phẫn nộ. Hạ quan cũng đã phái người….
- Sao?
Tề Ninh cười ngắt lời:
- Vi đại nhân nghĩ rằng có thể tìm ra được hung thủ sau màn sao?
Vi Thư Đồng sững sờ. Tề Ninh thản nhiên nói tiếp:
- Ngươi biết rõ hung phạm là ai, cần gì phải giả vờ giả vịt trước mặt bản Hầu?
Hắn đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước tới bên cạnh cửa sổ:
- Vi đại nhân, ngươi là người thông mnh, nên biết bản Hầu tới Thành Đông không phải chỉ để vấn an Thục Vương.
Khóe mắt Vi Thư Đồng hơi nhảy lên. Tề Ninh lạnh lùng quát:
- Muốn chết!
Hắn đấm một quyền lên cửa sổ.
Cửa sổ này được làm bằng gỗ, hiện giờ nội lực của hắn đã vượt xa trước kia, một quyền đánh tới, cửa sổ vỡ bắn ra. Bên ngoài có tiếng kêu to duyên dáng. Tề Ninh như một con báo săn vọt ra ngoài.
Sắc mặt Vi Thư Đồng đại biến, vội vàng đuổi theo.
Tề Ninh phá cửa sổ nhảy ra, chỉ thấy một bóng hình thướt tha nhẹ nhàng thối lui. Hắn như một cái bóng, giậm chân một cái là đuổi kịp, túm lấy bóng người kia.
Hiển nhiên cái bóng kia không thể ngờ võ công của hắn lại cao như vậy, liên tiếp lùi lại. Hắn từng bước ép sát, đến khi Vi Thư Đồng lao tới thì một tay hắn đã kẹp vào cổ cái bóng.
Cổ dài trắng nõn bóng loáng như ánh trăng, nõn nã như tuyết, dung nhan tươi cười kiều mị động lòng người, đôi mắt như sương như khói đầy hoảng sợ, thật vô cùng điềm đạm đáng yêu.
- Hầu gia…!
Vi Thư Đồng kinh hô.
Tề Ninh đứng khựng lại, đúng là thị thiếp của Vi Thư Đồng, Hoa Tưởng Dung.
Đôi mắt ướt sũng của ả đầy hoảng sợ. Hai mắt Tề Ninh lại như đao, cười lạnh hỏi:
- Ngươi biết rồi sao? Biết nhiều quá chết sẽ rất nhanh đó.
- Ta….ta chỉ đi qua……. Lão gia, mau…mau cứu thiếp…
Vi Thư Đồng vội vàng bước lên, chắp tay:
- Hầu gia, nàng là…..nàng là thị thiếp của hạ quan. Kính xin Hầu gia thứ cho nàng vô tri mà tha cho nàng một lần.
- Vi đại nhân, ngươi cảm thấy nàng ta rất vô tri sao?
Tề Ninh cười lạnh:
- Thân pháp của người ta cao hơn Vi đại nhân nhiều, chỉ sợ thị vệ thiếp thân bên cạnh Vi đại nhân cũng không có mấy người cao hơn được.
Tay hắn không những không thả lỏng hơn mà còn gồng thêm lực, ánh mắt như đao nhọn nhìn Hoa Tưởng Dung:
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Ả ta nhăn nhó đau đớn, bên khóe mắt lăn xuống một giọt nước, run run đáp:
- Ta là….ta là thị thiếp của lão gia.
Ta đáng chết, không nên….không nên đi qua vào lúc này.
- Không cần giả vờ đáng thương với ta. Bản Hầu hiểu rõ ngươi.
Năm ngoái ngươi mới tiến vào phủ Thứ sử làm thiếp thất. Theo ta được biết, ngươi vào phủ không tới một tháng, phu nhân nguyên phối của Vi đại nhân bỗng đột tử…..!
Hắn lườm Vi Thư Đồng, chỉ thấy thân hình y run lên kịch liệt, bắp thịt trên mặt co quắp. Hắn nhìn thẳng Hoa Tưởng Dung:
- Bản Hầu rất muốn biết, rốt cuộc ngươi từ đâu mà tới?
Hắn gồng thêm lực tay, không chút thương hương tiếc ngọc. Hoa TƯởng Dung không thở được, khuôn mặt đỏ bừng lên, nước mắt càng rơi như mưa.
- Ngươi không nói ta sẽ bóp chết ngươi.
Giọng Tề Ninh lạnh như băng. - Ta biết võ công của ngươi không yếu, đại khái có thể phản kháng.
Nếu không, sẽ bị ta bóp chết.
Hoa Tưởng Dung nhìn Vi Thư Đồng, chỉ thấy y đứng đó, mặt xám như tro, không động đậy. Ả nhíu mày, ngước đôi mị nhãn nhìn ánh mắt Tề Ninh, đôi mắt như hai dòng nước, mị hoặc mê người, phối hợp với khuôn mặt thống khổ quả thực khiến cho người ta phải xót xa.
Đột nhiên, Tề Ninh cảm thấy hai mắt hoa lên, choáng váng, biết không ổn, bèn tăng thêm lực tay, nhưng không hiểu sao không thể điều khiển lực của mình, cảm giác được cái cổ trắng nõn kia vặn một cái, hoảng hốt nhận ra Hoa Tưởng Dung đã thoát khỏi tay mình. Cảm giác này chỉ xảy ra trong chớp mắt, sau đó hắn liền khôi phục.
Đến khi hắn nhìn rõ, Hoa Tưởng Dung đã cách mình mấy bước, xoay người muốn chạy.
Tề Ninh lạnh lùng hỏi:
- Chạy đi đâu?
Hắn bay lên. Hoa Tưởng Dung chạy xa được tới vậy, thân thể nhẹ nhàng như chim yến, rõ ràng có khinh công cao.
Hiển nhiên ả biết hắn sẽ không bỏ qua cho mình, không quay đầu lại, chạy đến bên tường, nhún người nhảy lên đầu tường như một con tiên hạc. Tề Ninh khẽ giật mình.
Mặc dù hắn cũng nhận ra khinh công của ả rất cao nhưng không ngờ được lại lợi hại như thế. Ả đứng trên đầu tường, thân hình yểu điệu, xoay người, từ trên nhìn xuống, cười quyến rũ hỏi:
- Cẩm Y Hầu, với khinh công của ngươi, có thể bắt được ta sao?
Tề Ninh ngẩng đầu cười lạnh:
- Quả nhiên lai lịch của ngươi bất thường.
- Không có nam nhân như Vi Thư Đồng, sẽ không có nữ nhân như ta.
Ả duyên dáng cười, xinh đẹp lung linh, dứng trên đầu tường yểu điệu dịu dàng:
- Ngươi muốn giết ta, không bằng giết Vi Thư Đồng đi. Lão bà của y chết thế nào, y biết rõ hơn ai hết.
Cơ mặt Vi Thư Đồng run rẩy, cực kỳ khó coi, bước lên mấy bước giật dữ hét:
- Yêu phụ này, ta tuyệt không tha cho ngươi.
- Không tha cho ta?
Ả cười nghiêng ngả, bộ ngực sữa loạn chiến một hồi, một tay nhẹ nhàng mơn trớn ngực mình, khinh thường nói:
- Nếu ngươi có thể giết ta, ta đã bị chết vô số lần rồi. Chỉ tiếc ngươi là kẻ bất lực, chỉ cần ta dùng chút thủ đoạn, ngươi liền nằm sấp dưới chân ta như một con chó. Ha ha… Thứ sử Tây Xuyên, Đại tướng biên cường, có mấy ai biết, chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi….!
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 2m,4 n1â0ng ca Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 44 của 57 Đầu tiên ... 34 42 43 44 45 46 54
yện. .m. ới cCủuaố iSa Mạc) Kết quả 431 đến 440 của 56 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị
Bạn cần đăng nhập để bình luận