Cẩm Y Xuân Thu

Chương 453: Ngộ nhập hang hổ

Không khí trong lòng núi thế nào cũng rất không tốt, Tề Ninh thuận đường mà lên, tiểu yêu nữ nằm trên lưng hắn lải nhải. Hắn cũng lười để ý tới nàng, sau gần nửa canh giờ thì không nghe thấy giọng nàng ta nữa, hắn quay đầu nhìn lại thì thấy nàng ta đang nằm trên đầu vai mình, đang thiếp đi chăng?
Nàng ta bị thương không nhẹ, lại bị giày vò như thế, hiển nhiên là buồn ngủ.
Lại đi thêm nửa nén hương nữa, đột nhiên thấy phía trước có thềm đá dẫn lên, hắn khấp khởi mừng, thầm nghĩ, ở đây đã có thềm đá, rất có thể là có lối ra, bèn rảo chân bước nhanh hơn. Thềm đá này có chừng ba mươi bốn mươi bậc, lên tới nơi lại phát hiện không có đường, đường đi đã bị hủy.
Hắn thất vọng, không tưởng nổi kết quả lại là như vậy, cẩn thận từng tí buông tiểu yêu nữ xuống, ngồi trên thềm đá dựa lưng vào tường. Nàng ta vẫn ngủ say. Hắn bèn đi lên nốt bậc thềm cuối cùng, nhìn lên thử, chắn phía trước là một tảng đá lớn, chứ không phải nham thạch.
Tảng đá lớn này khá là bóng, có màu xanh. Hắn chuyển tròng mắt, nghĩ bụng, nơi này tất nhiên là lối ra, nếu đã che giấu mật đạo trong lòng núi này đương nhiên phải che kín cửa vào, không thể bày ra công khai giữa thanh thiên bạch nhật được.
Hắn đang muốn xốc phiến đá lên, lại đột nhiên nghĩ đến, hiện giờ không biết rốt cuộc cửa này mở ra đâu. Nếu mở ra một nơi hẻo lánh thì cũng thôi, nhưng nếu lại ở một nơi cổ quái kỳ lạ thì đen mặt, mình không thể không cẩn thận.
Hắn bèn ghé sát lỗ tai vào tảng đá, ngừng thở cẩn thận lắng nghe.
Hoàn toàn tĩnh mịch, không có bất kỳ âm thanh nào.
Tề Ninh chờ thêm một lát, mới giơ hai tay lên, nâng tảng đá xanh, hơi dùng sức, lại cảm thấy nó chẳng suy chuyển, lại nhíu mày, dùng thêm chút sức nữa, nó vẫn đứng im.
Hắn thầm nghĩ đây chỉ là một tảng đá xanh, tuyệt không thể nặng như thế được, hay bên trong còn có cơ quan nào khác. Nhưng đây là lối ra duy nhất, không từ nơi này mà rời đi thì chỉ có thể cứ ở bên trong đó mãi. Hắn bèn vận nội lực, nhưng vì chuyện vừa rồi, lại đắn đo không biết mình vận nội lực có khiến dòng chân khí nóng bỏng kia tái khởi không, nên hơi do dự.
Nhưng nghĩ lại một chút, trong cơ thể mình đã có dòng chân khí hàn băng không rõ lai lịch kia, cho dù có xuất hiện chân khí nóng bỏng, có chân khí hàn băng hộ thể cũng không đáng sợ lắm. Hắn bèn lập tức vận một tia nội lực vào lòng bàn tay, đan điền và các kinh mạch vẫn bình thường, thúc giục một chút, lực dồn vào tay, quả nhiên bàn đá hơi giật giật.
Hắn vui mừng, không do dự nữa, thúc giục nội lực, tảng đá xanh bị hắn giơ lên từng chút từng chút.
Mặc dù hắn cũng không nghe được tiếng động gì nhưng vẫn khá là coi chừng tình huống bên ngoài, cẩn thận không dám gây ra tiếng động gì, rời tảng đá xanh từng chút từng chút, tới khi lộ ra một khe hở, thấy bên ngoài vẫn lờ mờ, bèn nhẹ nhàng buông tảng đá xuống, giữ lấy chân, cơ thể hơi nhướn lên lộ đầu ra… Bên ngoài hơi lờ mơ, kỳ lạ ở chỗ trong không khí vương vất một mùi hương nhàn nhạt, thanh lịch.
Hắn ở trong hang đá hít thở bầu không khí đục ngầu suốt nửa ngày, nghe được mùi hương này, cảm thấy vui vẻ thỏa mái, toàn thân thư thái.
Hắn xác định được xung quanh không có người mới tung mình nhảy ra, nhìn quanh, có vẻ ngạc nhiên.
Dường như đây là một khuê phòng, gian phòng không quá lớn, chính giữa bày một cái giường lớn, phủ màn che, bày biện trong phòng cũng tương đối đơn giản nhưng rất sạch sẽ, nhìn qua cơ hồ không nhiễm một hạt bụi. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua. Giờ hắn đã thấy rõ, tảng đá xanh mình nhấc lên đặt trên bàn đá xanh, trên đó đặt một bàn trang điểm bằng đá đen.
Hắn đã nhìn thấy không ít bàn trang điểm, nhưng chế tạo từ một khối đá đen thì cực kỳ hiếm gặp.
Bàn trang điểm này chế tạo vô cùng tinh mỹ, còn có một mặt gương đồng khảm vào trong đá.
Trên bàn không có bột nước, trống trơn, màn trướng đáng lẽ buông phủ lại được vén lên sang hai bên, trên giường ngà không có ai.
Tề Ninh nhíu mày, không biết rốt cuộc đây là chỗ ở của ai, nhưng có thể khẳng định một điều, mình vẫn đang trên đỉnh Liên Hoa.
Hắn đang định quay lại xuống ôm tiểu yêu nữ ra, lại nghĩ, ở đây cực kỳ cổ quái, mình còn chưa biết rốt cuộc đang ở đâu, đưa nàng ta ra khó tránh khỏi không tiện. Không bằng trước hết đi xác minh tình huống xung quanh, xác định vị trí của mình rồi tính tiếp cũng không muộn.
Hơn nữa, nàng ta còn chưa tỉnh lại, xem bộ dáng như vậy trước mắt cứ ngủ tiếp cũng không thành vấn đề, lại lo khi mình rời đi thăm dò, nàng ta đã tỉnh lại, rồi rời đi mất, hắn lại ôm lấy bàn đá xanh kia chậm rãi rời qua, lại đóng cửa động lại.
Nơi này là một khuê phòng, không nghi ngờ gì nữa. Chẳng lẽ con đường dưới đất kia là của một nữ tử? Viêm Dương thần chưởng trong thạch thất kia là do một nữ tử khắc?
Tề Ninh ôm một bụng đầy nghi ngờ, nhưng không trì hoãn nữa, nhẹ chân nhẹ tay tới bên cửa phòng, nhìn qua khe cửa ra ngoài, thấy không có dấu người, cực kỳ yên tĩnh, mới mở cửa phòng đi ra, nắm Hàn Nhận trong tay, cúi lưng xuống như u linh đi trong bóng tối.
Xung quanh nơi này có nhiều hành lang thông đạo, đi qua hai hành lang, đột nhiên nghe có tiếng bước chân rải rác, hắn vôi lách mình trốn ra đằng sau một cây cột.
Chốc lát hắn thấy có ba người đầu quấn vải mặc áo khoác đen đi tới, tay cầm loan đao, nhìn cách ăn mặc đó hắn lập tức nhận ra là giáo chúng Hắc Liên giáo.
Hắn thầm rùng mình. Hắn đã lo lắng nhất là lối ra được đặt trong sào huyệt Hắc Thạch điện, mới đi lại loanh quanh xem xét, cũng ẩn ẩn cảm thấy nơi này rất có thể là Hắc Thạch điện. Lúc này nhìn thấy mấy giáo chúng này hắn lập tức xác nhận.
Hành lang trong lòng núi vẫn hướng lên trên, rõ ràng là hướng tới đỉnh Liên Hoa Phong, theo như Tề Ninh hình dung, trên đỉnh Liên Hoa Phong là tổng đàn Hắc Liên giáo Hắc Thạch điện, không thể có phòng xá khác.
Ba tên giáo chúng Hắc Liên bước nhanh qua, Tề Ninh nhíu mày, thấy bọn họ biến mất trong đêm tối thì không do dự nữa, nhẹ chân nhẹ tay đi theo.
Hắn luyện Tiêu Dao Hành, cũng đã học xong một bộ khinh công cực kỳ cao minh, lúc này đuổi theo đằng sau quả thật là lặng yên không một tiếng động.
Ba gã giáo chúng vòng quanh hai hành lng rồi dừng lại trước một cánh cửa. Tề Ninh nhìn qua, chỉ thấy trước cửa có hai thủ vệ khác.
Một người trầm giọng nói:
- Thánh Sứ có lệnh, phải tưới nhiên du (dầu cháy) lên tất cả mọi nơi trong Hắc Thạch điện, các ngươi lập tức chuẩn bị.
Hai thủ vệ kia đều khom lưng thưa vâng, một người không nhịn được mà hỏi:
- Vì sao phải tưới dầu? Chăng lẽ….muốn đốt Hắc Thạch điện?
Người kia cười lạnh:
- Cường đạo tám bang mười sáu phái đã vây Hắc Thạch điện, không chịu bỏ đi, xem ra muốn vây khốn chúng ta đến chết. Hắc Thạch điện là thánh địa Hắc Liên giáo chúng ta, không thể để cho bọn chúng đi vào nửa bước, cho dù có đốt thành tro bụi cũng không thể để cho bọn họ làm bẩn Thánh Điện.
- Trong tay chúng ta có bao nhiêu con tin của họ, chẳng lẽ bọn họ mặc kệ tính mạng của những con tin này sao?
- Ngươi cho là đám người này là thứ gì tốt à? Những con tin này tới phân nửa là đầu não của các bang phái. Bang phái người Hán nhìn như đoàn kết, nhưng thực ra chỉ là một đám người ô hợp, vừa giúp nhau vừa lục đục với nhau. Chúng ta bắt những con tin này, chỉ sợ có rất nhiều người chỉ mong bọn họ chết cả ở đây.
Thủ vệ kia cười lạnh:
- Nếu bọn họ đã muốn con tin chết, chúng ta sẽ thành toàn.
- Trước hết tưới dầu đi, nếu đám cường đạo kia vẫn không chịu lùi, đến lúc đó, Thánh Sứ ra lệnh một tiếng, chúng ta sẽ đốt lửa lớn, tồn vong cùng Thánh Điện.
Mấy người khác đều nghiêm cẩn :
- Thề tồn vong cùng Thánh Điện!
Ba giáo chúng xoay người đi. Tề Ninh lập tức trốn ra, chờ ba người bọn họ rời đi mới nhìn sang bên kia, có một người nói:
- Ta đi lấy dầu, ngươi chờ ở đây.
Thủ vệ kia gật đầu. Tên còn lại nhanh chóng rời đi. Tề Ninh thấy có hai thủ vệ giữ cửa đã rất tò mò.
Những người này tử thủ nơi đây, chẳng lẽ bên trong là các con tin?
Hắn không hiểu rõ tình hình cuộc chiến, nhưng nghe mấy người đối thoại cũng lờ mờ đoán ra được, hiện giờ quần hào đã khốn trụ được Hắc Thạch điện, nhưng lại có không ít người rơi vào tay Hắc Liên giáo, nghe ý kia, thân phận của các con tin cũng không hề tầm thường.
Hắn nghĩ nghĩ, hiện giờ trong Hắc Thạch điện đều là người của Hắc Liên giáo, chỉ có một mình mình tuyệt đối không thể xông ra khỏi điện.
Nếu Hắc Thạch điện này bị đốt hủy, mình lại mắc bên trong, đương nhiên cũng bị thiêu chết.
Đương nhiên hắn có thể quay về hang đá dưới bàn trang điểm trong khuê phòng kia, đại khái có thể tránh được lửa, nhưng một khi Hắc Thạch điện bị đốt hủy, chắc chắn cửa động sẽ bị chặn, đến lúc đó, hắn không thể ra ngoài nữa, quần hào cũng không thể giúp dỡ từng viên gạch, mình và tiểu yêu nữ chỉ có thể chết đói trong hang đá.
Hy vọng sinh tồn duy nhất là tìm được những con tin này, nếu có khả năng thì cứu bọn họ ra. Người đông thế mạnh, đến lúc đó cho dù không đánh lại được giáo chúng Hắc Liên giáo, nhưng mọi người nóng lòng, đồng lòng mở một đường máu đột phá ra ngoài cũng không phải không thể.
Nếu như đây quả thực là nơi nhốt con tin thì chính là cơ hội tốt trời ban. Có lẽ là vì ngay trong Hắc Thạch điện nên thủ vệ cũng có vẻ buông lỏng, bỏ qua lần này chỉ sợ không có cơ hội nữa.
Hắn nghĩ một chút, thân hình lóe lên, dán sát vào vách tường, chậm rãi nhích lại gần bên đó, như một cái bóng. Gã giáo chúng kia không hề phát hiện ra, trong hành lang không đốt đèn, chỉ tối lờ mờ, cách chừng mười bước, hắn hít sâu một hơi, chân đạp một cái, cả người nhào tới gã thủ vệ kia như một con báo săn.
Thủ vệ kia cảm giác được kình phong đánh tới, nhưng hiển nhiên gã không thể ngờ trong Hắc Thạch điện lại có người khác, chỉ quay đầu nhìn, thấy một bóng đen bổ nhào vào mình, một đôi mắt chăm chú nhìn vào cổ họng mình. Gã biết đại sự không ổn, nhưng không kịp ngăn chặn, đang muốn hô lên cảnh báo thì hàn quang lóe lên, Hàn Nhận đâm thủng yết hầu gã, tiếng nói bị nhốt nghẹn trong cổ, không thể phát ra.
Tề Ninh ra tay gọn gàng mà linh hoạt, vừa chuẩn lại vừa độc, gã thủ vệ kia trợn trừng hai mắt đầy kinh ngạc. Hắn nhổ Hàn Nhận ra khỏi yết hầu, gã kia quơ quơ rồi ngã ra đằng sau.
Tề Ninh nhìn đại môn, chỉ thấy cửa chính rất nặng nề, là làm từ gỗ đen, trên cửa vẫn khóa. Hắn nhìn qua khe hở, thấy trong phòng dựng mấy cột đèn, mấy chục cây cột gỗ, mỗi cột trói một người, nhìn trang phục chính là người của tám bang mười sáu phái.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Bạn cần đăng nhập để bình luận