Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1224: Sen băng

Tề Ninh thầm cười khổ, cũng có thể hiểu được tâm trạng của Tây Môn Vô Ngân lúc này.
Tây Môn Vô Ngân hô phong hoán vũ trên giang hồ, tám bang mười sáu phái xem ông ta như một vị thần, thế nhưng trước mặt đại tông sư, Tây Môn Vô Ngân lại giống như một con kiến hôi.
Lúc này Tây Môn Vô Ngân lại có vẻ rất bình tĩnh, dù sao trải qua vô số phong ba, khi đối mặt với đại tông sư, khí thế của Tây Môn Vô Ngân cũng không yếu kém.
- Tề thí chủ, từ hôm nay trở đi, ngươi có thể ở lại Đại Tuyết Sơn tu luyện Phật pháp với bổn tọa.
Trục Nhật Pháp Vương nhìn Tề Ninh, nói bằng giọng nhẹ nhàng:
- Bổn tọa tinh thông Phật pháp, nếu Tề thí chủ lưu lại, bổn tọa nhất định dốc túi truyền thụ, nếu có thể học thành, chắc chắn Tề thí chủ sẽ nhận được lợi ích không nhỏ.
Thấy Trục Nhật Pháp Vương đột nhiên tập trung chú ý vào mình, Tề Ninh thầm rùng mình, trong lòng căm tức, thầm nghĩ ông đây cũng không có hứng thú ở lại Đại Tuyết Sơn, nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ vẻ cung kính, chắp tay nói:
- Hảo ý của Trục Nhật Pháp Vương, vãn bối xin nhận lãnh, nhưng vãn bối còn chưa xem thấu thế tục, không so sánh được với một người có đại trí tuệ như Trục Nhật Pháp Vương, cho nên không thể ở lại.
Trục Nhật Pháp Vương lắc đầu, cười nói:
- Điều Thần Hầu nói, vốn không nên để người đời biết được, Thần Hầu sẽ không xuống núi, bởi vậy Tề thí chủ cũng không xuống núi. Nếu một ngày nào đó Bắc Cung tới Đại Tuyết Sơn này, để hắn nói với bổn tọa, rằng Tề thí chủ tưởng nhớ phàm trần, đương nhiên bổn tọa sẽ để Tề thí chủ xuống núi.
Tề Ninh thầm hoảng sợ, thì ra đại lạt ma này sợ việc hôm nay sẽ tiết lộ ra ngoài, cho nên muốn ép mình phải ở lại Đại Tuyết Sơn.
Nếu như đại lạt ma này thực sự muốn mình ở lại Đại Tuyết Sơn, mình sẽ không thể xuống núi được nữa.
Chẳng lẽ mình sẽ phải chết ở trên Đại Tuyết Sơn này?
- Đường đường là đại tông sư, lại gây khó dễ cho kẻ vãn bối hậu sinh.
Đột nhiên Tây Môn Vô Ngân cười ha hả:
- Trục Nhật Pháp Vương không thấy làm như vậy là mất thân phận sao?
Trục Nhật Pháp Vương thản nhiên nói:
- Bổn tọa sống một mình ở Đại Tuyết Sơn hai mươi mấy năm rồi, vốn là cách xa người đời, tất cả thế gian đều không liên quan tới bổn tọa, cái gọi là thân phận, bổn tọa chưa bao giờ quan tâm tới!
Con ngươi Tây Môn Vô Ngân co lại, hai tay trong tay áo cũng dựng thẳng lên, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt như dao.
Gió lạnh gào thét, tuyết trên trời rơi xuống càng lúc càng nhiều.
- Đi đi, đi càng xa càng tốt!
Tây Môn Vô Ngân trầm giọng nói:
- Đừng quay đầu lại!
Lúc này ông ta nói như vậy, đương nhiên là nói với Tề Ninh. Đúng vào lúc này, hắn thấy hai tay Tây Môn Vô Ngân đột nhiên giơ lên, ông ta quát lên một tiếng, lập tức nghe có tiếng răng rắc vang lên, băng cứng xung quanh Tây Môn Vô Ngân đột nhiên nứt ra, vết nứt lan ra bốn phía như mạng nhện.
Tề Ninh kinh hãi, hắn biết băng trên đỉnh Tuyết Sơn được hình thành từ rất lâu, nơi này lạnh vô cùng, lớp băng kia mấy trăm năm vẫn như vậy, độ cứng rắn của nó có thể biết trước, thậm chí hắn nghĩ, cho dù cầm chùy sắt đập hết sức vào mặt băng, cũng không chắc có thể để lại dấu vết trên mặt băng, nhưng lúc này băng lại nứt ra, bởi vậy có thể thấy là tu vi võ đạo của Tây Môn Vô Ngân rất không tệ.
Mặc dù về mặt võ công, Tây Môn Vô Ngân không thể chống đỡ trước một đại tông sư, thế nhưng phóng tầm mắt khắp giang hồ, cao thủ hàng đầu rất hiếm có, Tề Ninh biết võ công của Tây Môn Vô Ngân rất cao, lúc này mới biết võ công của ông ta còn hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Bỗng hắn nhớ tới lúc ở Mê Hoa cốc ở Triêu Vụ lĩnh, Tây Môn Vô Ngân xuất hiện ở ao băng trong dáng vẻ của Thanh Đồng tướng quân, ông ta đụng phải giáo chủ Hắc Liên giáo, lúc đó Tây Môn Vô Ngân và giáo chủ Hắc Liên giáo giao đấu một hồi, tuy Tây Môn Vô Ngân không chiếm ưu thế, nhưng dường như cũng không hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Giáo chủ Hắc Liên giáo là đại tông sư, Trục Nhật Pháp Vương cũng là đại tông sư , Tây Môn Vô Ngân đã có thể đánh với giáo chủ một trận, chưa hẳn không thể đánh với Trục Nhật Pháp Vương.
Năm đó quả thật Tây Môn Vô Ngân bại dưới tay Trục Nhật Pháp Vương, hơn nữa bị thương nặng, mấy năm nay phải chịu khổ sở vì thương thế đó, nhưng mấy năm trôi qua, có lẽ Tây Môn Vô Ngân đã có sự đột phá về mặt võ đạo, chính vì vậy mới có thể không bại dưới tay giáo chủ Hắc Liên giáo.
- Còn không mau đi đi!
Tây Môn Vô Ngân lại quát to.
Tề Ninh biết Tây Môn Vô Ngân muôn mình nhân cơ hội thoát khỏi Đại Tuyết sơn, lúc này hắn có phần không thể đánh giá rõ ràng đối với ông ta, ông ta ép mình tới Đại Tuyết Sơn, hôm nay lúc nguy cấp, rõ ràng ông ta muốn đánh một trận với Trục Nhật Pháp Vương, dường như cũng là muốn tạo cơ hội để mình thoát thân.
Tề Ninh lui về phía sau hai bước, đã thấy Trục Nhật Pháp Vương đột nhiên khoát tay, một luồng kình phong đánh tới, khiến những bông tuyết đang bay lượn trong không trung hóa thành hơi nước trong nháy mắt. Hơi nước bị luồng kình lực kia ngưng kết cùng một chỗ, trong nháy mắt lại biến thành giọt nước mưa, những giọt nước này bắn về phía Tề Ninh như ám khí. Tuy nhìn thấy mấy giọt nước bắn tới, Tề Ninh muốn né tránh, nhưng tốc độ của mấy giọt nước kia quá nhanh, hắn còn chưa kịp hành động, đã cảm thấy mấy huyệt đạo trên cơ thể đều lạnh lẽo, trong lúc nhất thời, thân thể không thể nhúc nhích.
Tề Ninh thầm hoảng sợ.
Hắn biết, Trục Nhật Pháp Vương đã biến tuyết thành nước mưa, lại dùng mấy giọt nước mưa bắn vào huyệt đạo của hắn.
Lúc này Tây Môn Vô Ngân cũng không thể chú ý tới Tề Ninh, hai cánh tay đột nhiên nâng lên cao, lại quát lên một tiếng chói tai, bốn phía kình phong xao động, lại nghe có tiếng “răng rắc” vang lên, rồi đột nhiên, băng cứng vỡ ra trồi lên từ dưới mặt đất, mười mấy cột băng bay giữa không trung, giống như những thanh kiếm sắc, bắn về phía bên kia.
Trục Nhật Pháp Vương chắp tay trước ngực, vẫn không nhúc nhích.
Mười mấy cột băng tạo thành một mạng lưới dày đặc, chụp về phía Trục Nhật Pháp Vương giống như những mũi tên nhọn.
Tuy Tề Ninh không thể nhúc nhích, nhưng nhìn thấy rõ ràng, hiển nhiên những cột băng này mà xuyên qua thân thể của Trục Nhật Pháp Vương, thì ông ta sẽ biến thành con nhím.
Hắn mở to hai mắt nhìn không chớp.
Khi những cột băng còn cách Trục Nhật Pháp Vương trong gang tấc, có hai cột băng hầu như sắp đâm vào mắt Trục Nhật Pháp Vương, nhưng trong nháy mắt này, tất cả các cột băng đều không thể tiến về phía trước một mảy may, dường như thời gian và không gian đã ngưng tụ, mười mấy cột băng cũng đứng yên trước mặt Trục Nhật Pháp Vương.
Thoạt nhìn, tất cả đều bất dộng, giống như một bức tranh.
Toàn thân Tây Môn Vô Ngân rung động, kình phong nổi lên, áo choàng trên người bay phần phật, lại nghe ông ta quát lớn, chiếc mũ vải bông trên đầu bay lên, mái tóc muối tiêu rối tung, dưới sự xáo động của kình phong, toàn bộ bay tán loạn.
Tề Ninh đứng cách đó không xa, cũng cảm nhận được luồng kình khí bức tới, thân thể hắn bị luồng kình phong đẩy về phía sau, hai chân tuy không động đậy, nhưng vẫn trượt về phía sau trên mặt băng.
Tề Ninh biết kình lực của Tây Môn Vô Ngân đều tập trung vào cột băng, kình khí ép về phía mình, chỉ là ảnh hưởng, vậy mà nó vẫn khiến hắn cảm thấy bị đè ép rất mạnh, thậm chí khó thở, qua đó có thể thấy áp lực mà Trục Nhật Pháp Vương phải chịu là lớn tới mức nào. Thực lực của Tây Môn Vô Ngân thực sự vượt quá sự tưởng tượng của hắn.
Đột nhiên, trước mặt Trục Nhật Pháp Vương xuất hiện một màn nước, màn nước kia trút xuống, khiến mười mấy cột băng biến mất trong nháy mắt.
Tề Ninh biến sắc, hắn cũng thấy rõ ràng, trong nháy mắt, mười mấy cột băng đều tan thành nước.
Thân hình Tây Môn Vô Ngân lui về phía sau mấy bước, mà lúc này tăng bào của Trục Nhật Pháp Vương đột nhiên xao động, phồng lên như cái trống, lập tức sáu cánh sen băng bên cạnh đài sen băng bay lên không trung, sáu cánh hoa vẫn duy trì hình dạng của hoa sen, xoay tròn trong không trung, rồi lần lượt bay về phía Tây Môn Vô Ngân.
Tây Môn Vô Ngân vung song chưởng, sáu cánh hoa sen dừng lại một chút trên không, rồi lại nhanh chóng đè ép xuống dưới.
Song chưởng của Tây Môn Vô Ngân hướng lên không trung, dường như đang chống đỡ sự đè ép của sáu cánh hoa băng, nhưng tốc độ ép xuống của sáu cánh hoa băng tuy thong thả, nhưng vẫn rất ép xuống từng chút một. Vẻ mặt Tề Ninh ngưng trọng, hắn biết nếu sáu cánh hoa băng chạm vào người Tây Môn Vô Ngân, e rằng ông ta không chết cũng bị thương.
Tuy trước đây hắn hơi tức giận đối với Tây Môn Vô Ngân, nhưng rốt cuộc Tây Môn Vô Ngân cũng không hại hắn, hơn nữa xét cho cùng, ông ta cũng là nhạc phụ của hắn, hắn không mong Tây Môn Vô Ngân bại dưới tay Trục Nhật Pháp Vương. Thế nhưng lúc này, hắn không thể nhúc nhích, mà cho dù nắn có thể cử động, thì cũng không giúp được gì.
Sáu cánh hoa sen băng càng lúc càng gần Tây Môn Vô Ngân, tốc độ cũng càng lúc càng chậm, rồi đột nhiên dừng lại bất động, dường như bị Tây Môn Vô Ngân dồn hết sức lực chặn lại. Lập tức, Tề Ninh nghe có hàng loạt tiếng nứt toác, chỉ thấy sáu cánh sen băng đang lần lượt vỡ ra.
Thấy cảnh tượng đó, Tề Ninh hoảng sợ, thầm nghĩ quả nhiên võ công của Tây Môn Vô Ngân mấy năm gần đây tăng mạnh, lúc này giao đấu với đại tông sư, cũng không hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, cánh sen băng vỡ vụn, đương nhiên là do Tây Môn Vô Ngân gây ra, đã làm cánh sen băng vỡ nát, coi như Tây Môn Vô Ngân thắng Trục Nhật Pháp Vương một chiêu.
Tốc độ vỡ vụn của sáu cánh sen băng càng lúc càng nhanh, chỉ trong khoảng nửa khắc, mỗi cánh sen băng đã vỡ thành vô số mảnh băng, Tề Ninh đang thầm ủng hộ Tây Môn Vô Ngân, lại nghe giọng nói bình tĩnh của Trục Nhật Pháp Vương vang lên:
- Thu!
Cũng trong nhíu mày nói, sáu cánh sen băng đã vỡ thành mấy trăm mảnh, đột nhiên giống như một cơn mưa xối xả, trút xuống người Tây Môn Vô Ngân.
Tề Ninh thấy mấy trăm mảnh băng như giọt mưa kia đánh vào người Tây Môn Vô Ngân, lại như những mũi tên xuyên qua cơ thể Tây Môn Vô Ngân.
Tây Môn Vô Ngân giang hai tay ra, lúc này lại không có bất cứ sự phản kháng nào, nhận chịu sự tấn công của mấy trăm mảnh băng bắn tới như mưa.
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, mấy trăm mảnh băng đều đánh vào thân thể Tây Môn Vô Ngân, chỉ thấy hai tay ông ta vẫn giang ra như trước, đầu ngửa lên, nhìn lên bầu trời tối đen, trong lúc nhất thời, tất cả nơi này đều yên tĩnh lại.
Trong khoảnh khắc đó, cả đất trời dường như mất đi tất cả âm thanh.
Tề Ninh mở to hai mắt, há hốc mồm, rất nhanh sau đó, hắn thấy thân hình Tây Môn Vô Ngân đột nhiên bắn ra vô số máu tươi, những mảnh băng kia tạo thành vô số vết thương trên người Tây Môn Vô Ngân, tất cả mạch máu đều bị đâm thủng, máu tươi phun mạnh ra, thoạt nhìn giống như thân thể Tây Môn Vô Ngân bắn ra hàng trăm tia máu cùng lúc, cảnh tượng này thật sự vô cùng đáng sợ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận