Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1463: Chân thân

Tề Ninh nghe Đảo chủ nói vậy thì vô cùng khiếp sợ. Hóa ra là cô nương Mộ gia bị ngộ hại tại Đại Tuyết Sơn.
Nhưng Đảo chủ nói cô nương Mộ gia đã ngộ hại tại Đại Tuyết Sơn còn Bắc Cung thì lại gọi tên cô ta, đến tột cùng cô nương Mộ gia còn sống hay chết? Nếu như còn sống, vậy ai là Kiêm Gia ở đây, trên hòn đảo này?
Hắn vừa nghĩ vừa liếc mắt sang nhìn Địa Tạng.
Nếu như nói Kiêm Gia đang có mặt trên đảo, về tình về lý, chỉ sợ cũng chỉ có Địa Tạng mà thôi.
Địa Tạng hóa thân thành Túc Ảnh phu nhân, nhưng lai lịch chính xác của nàng như thế nào thì Tề Ninh vẫn không thể nắm rõ.
Những năm gần đây, Địa Tạng vẫn như linh hồn trốn chỗ tăm tối. Cho dù là người bên cạnh nàng, đối với nhân thân của nàng, có lẽ cũng không hiểu.
Qua Trác Tiên Nhi, Tề Ninh biết một chút bí mật về Địa Tạng. Hắn biết Địa Tạng đã bắt đầu gây dựng lực lượng từ rất nhiều năm trước. Bên trong Địa Tạng Lục Sứ có hai người giống như là người Cổ Tượng. Trì Bảo Đồng Tử là hậu nhân núi Côn Lôn. Điều đó chứng tỏ Địa Tạng đã đặt chân tới đất Cổ Tượng từ lâu rồi.
Cho dù là mấy chục năm hay là một ngày, Địa Tạng không hề già yếu đi. Chính vì thế nên Tề Ninh mới đoán bà ta đã đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư.
Lúc này trông Địa Tạng chỉ vừa khoảng ba mươi tuổi, xinh đẹp quyến rũ chết người. Nhưng Tề Ninh biết, dung mạo đó không phản ánh đúng tuổi thực của bà ta. Nếu như Kiêm Gia còn sống thì nay cũng đã thành lão thái bà bảy mươi tuổi. Có thể có dung nhan trẻ mãi không già, ở trên đảo vào lúc này cũng chỉ có Địa Tạng.
Chẳng lẽ Địa Tạng chính là Kiêm Gia?
Nếu là như vậy, tại sao Bắc Cung tuyên bố bà ta đã chết. Vì sao bà ta có thể sống sót? Lần này, còn tới đảo Huyền Vũ?
Tề Ninh đột nhiên lạnh cả gáy. Hắn bỗng nhớ tới một việc.
Trác Tiên Nhi từng đề cập tới một người vẫn luôn bảo hộ bên cạnh Địa Tạng. Người ấy đã ngủ say ít nhất ba mươi năm nay. Địa Tạng vẫn không ngừng tìm kiếm linh đan diệu dược để giúp người kia tỉnh lại nhưng cho đến nay vẫn chưa thể tìm ra.
Người kia là ai, Tề Ninh không biết. Nhưng lần này Địa Tạng lên đảo, xem ra cũng là nhắm tới Huyền Vũ đan.
Truyền thuyết cho rằng Huyền Vũ Đan có thể cải tử hoàn sinh. Nếu như người thủ hộ bên cạnh Địa Tạng kia chỉ là mê ngủ thì khả năng Huyền Vũ Đan có thể cứu sống lão là rất cao.
Bắc Cung ngẩng đầu nhìn màn trời, trầm mặc một lát mới quay sang Địa Tạng, bình tĩnh nói:
- Đôi mắt của nàng chẳng khác nào năm đó. Mà cung cách chơi đàn, cũng giống như năm đó. Vài chục năm nay chưa từng thay đổi.
Lão than nhẹ một tiếng:
- Nàng còn sống, thật sự là rất tốt!
Bắc Cung xưa nay buồn vui không lộ, rất khó để đoán tâm trạng của lão qua giọng nói. Nhưng khi lão nói câu này, rõ ràng khiến người ta cảm thấy lão thở phào nhẹ nhõm.
Địa Tạng đi lên phía trước mấy bước, nhìn Bắc Cung, giọng hiền dịu:
- Hóa ra ngươi vẫn còn nhớ đôi mắt của ta?
Bắc Cung đáp:
- Năm đó, là ta không phải với nàng.
- Ngươi là Kiếm Thần cao cao tại thượng.
Giọng Địa Tạng vẫn như vậy, vô cùng dịu dàng:
- Không cần nói chuyện đúng sai với ta. Trong mắt mắt ngươi, khắp thiên hạ này, không có ai đáng để ngươi để ý.
Tề Ninh hít sâu một hơi, thật không ngờ, Địa Tạng đúng là cô nương Mộ gia.
Bắc Cung cúi đầu, trầm mặc một lát, rốt cuộc nói:
- Có phải là hắn còn sống?
Địa Tạng nghe vậy, lại bật cười, không hề giống phong thái luôn nghiêm túc, lần này bà cười đến điên cuồng. Thân hình như nhánh hoa rung lên trong gió:
- Ngươi vẫn nhớ hắn? Ha ha ha ha. Ngươi vẫn nhớ hắn sao? Trong mắt ngươi, hắn còn chẳng bằng một cái đầu chó. Làm sao ngươi nhớ hắn chứ?
Giọng nói của bà ta tràn ngập vẻ trào phúng.
Tề Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ người mà bà ta nhắc đến, chính là người mà bà ta vẫn muốn đánh thức.
- Kỳ thật về sau ta cũng hiểu ra, chuyện đó, không trách ngươi được.
Sau một lúc cười to, Địa Tạng đột nhiên dừng lại, yếu ớt nói:
- Từ khi bắt đầu, tình cảm của ta vẫn luôn đơn phương. Ta vẫn cho rằng thời gian sẽ làm ngươi thay đổi, nhưng quên rằng, nếu đã là đá cứng thì làm sao có thể thay đổi vì ai đó khác. Tất cả là lỗi tại ta. Ta giống một con chó đi theo ngươi, đi theo ngươi về Cổ Tượng, cùng ngươi leo lên Đại Tuyết Sơn. Toàn bộ chuyện này không phải là tâm ý của ngươi, đơn giản là lựa chọn của ta. Tất cả những chuyện phát sinh sau đó, là ta gieo gió gặt bão.
Đảo chủ ngắt lời:
- Mộ cô nương, cô đối với Bắc Cung huynh thâm tình thắm thiết. Tình cảm đó khiến trời đất phải rung động. Chuyện về sau không phải lỗi do cô.
Lão lắc đầu cười khổ:
- Ai có thể ngờ năm kia tất cả chúng ta cùng đến vương quốc Cổ Tượng, lại có thể ngờ tới năm đó...
Lão thở dài:
- Nếu như không xảy ra chuyện kia thì tất cả sẽ là một kết quả khác.
Tề Ninh sốt ruột, hắn muốn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì. Những người này đến tột cùng đã có ân oán gì?
Hắn biết chuyện mà Đảo chủ mập mờ nhắc tới kia chắc chắn có quan hệ tới việc họ trở thành Đại Tông sư. Nên rất mong Đảo chủ sẽ nói ra.
Nhưng hán cũng biết, chuyện năm đó cực kỳ bí ẩn. Nếu đoán không sai thì những người này tuyệt đối không muốn nhắc lại. Hắn trầm mặc một lát, bỗng nhiên buột miệng:
- Thì ra là thế, thì ra là thế.
Hắn bước lại gần Địa Tàng, nét mặt đúng kiểu ta đây hiểu hết mọi chuyện rồi.
Địa Tạng liếc nhìn hắn, cười nhạt:
- Ngươi có thể sống đến lúc này cũng là cao minh.
Tề Ninh thở dài:
- Hèn chi Giáo chủ có ý áy náy với ngươi. Địa Tạng không phải là Địa Tạng mà là người thuộc Mộ thị ở Nam Cương.
Địa Tạng nói:
- Ngươi biết Nam Cương Mộ thị?
- Đương nhiên là biết.
Tề Ninh nói :
- Ngài xuất thân tử Mộ thị Nam Cương, đương nhiên biết Mộ Dã Vương. Nếu như ta nói không sai, Mộ Dã Vương hẳn là bào đệ của ngài.
Đôi mi thanh tú của Địa Tạng nhíu lại. Tề Ninh tiếp tục nói:
- Năm đó ngài tự đi theo Kiếm Thần rời khỏi Nam Cương, lại chọc giận tới tộc nhân Cảnh Trì Cốc. Mộ dã Vương dẫn người truy bắt hai người, lại nhớ tình tỷ đệ, thả hai người rời đi.
Hàn ý xẹt qua trong mắt Địa Tạng:
- Tại sao ngươi biết được?
Bà ta liếc nhìn Bắc Cung một cái.
- Không phải Kiếm Thần nói cho ta biết.
Tề Ninh thở dài:
- Ta đã gặp Mộ Dã Vương, lại còn… cứu được tính mạng của hắn!
Lúc trước Mộ Dã Vương bị Tề Ngọc làm hại, cầm tù trên đảo Đông Hải. Lúc ấy Tề Ngọc cấu kết với Lục Thương Hạc làm chuyện xấu. Chỉ là hai người này cũng không biết thân phận chân thực của Địa Tạng, không có khả năng biết được Mộ Dã Vương chính là đệ đệ đồng bào của Địa Tạng, nếu không sẽ không dám bẩm báo chuyện như vậy với Địa Tạng.
Đôi mắt Địa Tạng lộ vẻ kinh ngạc, thản nhiên nói:
- Hiện giờ hắn thế nào?
- Ít nhất còn sống.
Tề Ninh thở dài.
Đảo chủ bỗng nhiên nói:
- Mộ Dã Vương vẫn cho rằng Mộ cô nương đã không còn trên nhân thế, vì vậy trong lòng vẫn oán hận Bắc Cung huynh.
Lão nhìn Bắc Cung Liên Thành nói:
- Mặc dù tu vi võ đạo của Mộ Dã Vương không đủ so sánh với Bắc Cung huynh, nhưng vì báo thù, mấy chục năm nay vẫn luôn nghĩ hết các loại biện pháp, muốn báo thù cho Mộ cô nương.
Lão lắc đầu thở dài:
- Theo ta được biết, mười mấy năm trước, Bắc Cung huynh đả thương cầm tù hắn ở Đại Quang Minh Tự. Mấy chục năm sau hắn tìm được cơ hội chạy trốn, vẫn không buông tha cừu hận này, lại tìm tới Bắc Cung huynh. May mắn Bắc Cung huynh hạ thủ lưu tình, chỉ đả thương hắn, không lấy tính mạng của hắn.
Tề Ninh cười lạnh, biết Đảo chủ đang kích thích cừu hận của Địa Tạng và Bắc Cung Liên Thành. Hắn lập tức nói:
- Đảo chủ nói không sai, Kiếm Thần quả thực hạ thủ lưu tình. Chẳng qua, Đảo chủ và Mộ tiền bối đã quen biết, vì sao không sớm nói rõ chuyện Mộ Dã Vương bị tổn thương, tại sao đến hôm nay mới nhắc tới?
Đảo chủ cười nhạt một tiếng nói:
- Mộ cô nương có chuyện cực kỳ quan trọng cần làm, nếu như phân tán tinh lực vào chuyện khác, cũng không phải điều tốt đối với Mộ cô nương.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cười nói:
- Cái gọi là chuyện cực kỳ quan trọng của Mộ tiền bối, đương nhiên là muốn liên thủ với Đảo chủ lấy được Huyền Vũ Đan, dùng để cứu sống người kia.
Đảo chủ a một tiếng, hỏi ngược lại:
- Ngươi biết người kia là ai sao?
Tề Ninh nhìn về phía Địa Tạng, do dự một chút mới nói:
- Năm đó lúc Mộ tiền bối rời khỏi Nam Cương, cũng không rời đi một mình, luôn có một người đi theo bên cạnh. Theo ta được biết, người kia đã bị vứt bỏ lúc còn trong tã lót, vừa vặn được Mộ gia cứu, từ đó trở thành tôi tớ của Mộ gia. Người kia thuở nhỏ đã không có cách nào nói chuyện, cho nên được gọi là Ách Nô!
Hai chữ ‘Ách Nô’ vừa ra, thân thể Bắc Cung và Địa Tạng cùng chấn động.
Đảo chủ cười lạnh nói:
- Xem ra ngươi cũng biết không ít.
- Ách Nô đối với Mộ tiền bối nói gì nghe nấy, lại chỉ để ý an nguy của Mộ tiền bối. Những năm Mộ tiền bối đi theo Kiếm Thần, Ách Nô vẫn luôn đi theo bên người Mộ tiền bối, bảo hộ Mộ tiền bối chu toàn.
Tề Ninh thở dài:
- Sau đó xảy ra chuyện gì ta không biết, nhưng ta nghĩ Ách Nô tiền bối gặp tai nạn, Mộ tiền bối vẫn muốn cứu Ách Nô tiền bối, hi vọng duy nhất có thể cứu được Ách Nô tiền bối chính là linh đan diệu dược, chính là Huyền Vũ Đan. Đảo chủ đương nhiên biết được chuyện này, cho nên đạt thành hiệp nghị với Mộ tiền bối, dùng việc cứu sống Ách Nô tiền bối làm điều kiện, sai sử Mộ tiền bối làm một số chuyện Đảo chủ muốn làm.
Đảo chủ nở nụ cười thú vị:
- Ngươi nói chuyện lão phu muốn làm rốt cuộc là chuyện gì?
- Ví dụ như Tiêu Thiệu Tông mưu triều soán vị.
Tề Ninh cười nói:
- Đảo chủ muốn trợ giúp Tiêu Thiệu Tông ngồi lên hoàng vị, sau đó dùng Tiêu Thiệu Tông làm con rối khống chế Sở quốc. Nhưng bản thân ngài không tiện ra mặt, cho nên lợi dụng lực lượng trong tay Mộ tiền bối đi giúp đỡ Tiêu Thiệu Tông.
Đảo chủ thở dài:
- Tề Ninh, mặc dù ngươi thông minh, nhưng có đôi khi thông minh quá mức. Ta và Mộ cô nương là bạn cũ, cũng là cố nhân với Ách Nô. Nếu như có biện pháp cứu giúp Ách Nô, ta không thể đẩy cho ngươi khác, sao lại dùng chuyện này làm điều kiện với Mộ cô nương?
Lão lắc đầu thản nhiên nói:
- Tự cho là thông minh !
Địa Tạng chăm chú nhìn Tề Ninh, bỗng nhiên nói:
- Ta ở phủ Hoài Nam Vương tám năm, ngươi có biết không?
Tề Ninh khẽ giật mình. Địa Tạng khẽ thở dài:
- Lúc còn trẻ Hoài Nam Vương Tiêu Chương cũng là thiếu niên anh hùng, du lịch bốn phương. Lúc ta khó khăn hắn từng ra tay giúp đỡ, vung tiền như rác. Ta chịu ân huệ của hắn, đương nhiên muốn giúp hắn hoàn thành tâm nguyện suốt đời. Hắn muốn cướp đoạt lại hoàng vị, cho nên ta giúp hắn cướp lại hoàng vị.
Tề Ninh kinh ngạc trong lòng, không nghĩ tới Địa Tạng lại từng chịu ân huệ của Hoài Nam Vương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận