Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1988: Chân tướng phơi bày

“Quá đáng.”
Lâm Bắc Thần chuẩn bị âm thầm câu thông với Nham Lang Vương.
Lúc này.
“Thương, ngươi đã vượt quá ranh giới rồi đấy.”
Âm thanh của Quắc chủ thần vang lên.
Một mãnh hổ hắc ám cự hình bỗng nhiên lao ra từ trong hư không, cự trảo trực tiếp xé rách cự chưởng hỏa diễm và thiểm điện.
Hùng cứ hư không, giống như thần lâm.
Lâm Bắc Thần bỗng nhiên cảm thấy toàn thân chợt nhẹ, khôi phục lại năng lực hành động.
Chuyện đầu tiên mà hắn làm chính là thọc thêm mấy kiếm trên người Phan Đa Tình, đâm vị thiên kiêu của Liệt Dương thần tộc thành cái sàng, máu tươi bốc lên.
“Nghiệt chủng.”
Một âm thanh khác tức giận vang lên.
Hào Khốc thâm uyên đột nhiên trở nên sáng sủa, một mặt trời lơ lửng, hòa tan hắc ám xung quanh, chiếu rọi Hào Khốc thâm uyên vốn mờ tối sáng như mặt trời ban trưa. Băng nham màu đen chẳng khác nào ngọn nến bị đốt, nhanh chóng hòa tan thành chất lỏng, chảy xuôi xuống vực sâu bên dưới.
Đây là thần linh Liệt Dương thần tộc ra tay.
Dưới ánh mặt trời thiêu đốt, thân hình cự hổ hắc ám bắt đầu mơ hồ, giống như sắp bị hòa tan.
“Liệt Dương chủ thần, ngươi dám ra tay với ta?”
Âm thanh của Quắc chủ thần quanh quẩn bên trong Hào Khốc thâm uyên.
Mặc dù thất đại chủ chiến thần tộc đều là thần tộc cấp cao Thần giới, nhưng so với Đại Hoang thần tộc, chênh lệch thật sự rất lớn.
Ra tay với Chủ thần Đại Hoang thần tộc chẳng khác nào khiêu khích Đại Hoang tộc. Trong quá khứ, chuyện này gần như không thể tưởng tượng được.
Nhưng đáp lại Quắc chủ thần lại là một công kích khác.
Ầm ầm!
Trên bầu trời lại xuất hiện một cự chưởng thiểm điện và hỏa diễm khác, đè xuống cự hổ hắc ám đang chiếm cứ hư không.
“Quắc, thời đại thay đổi rồi.”
Thương ra tay lần thứ hai, thần uy mạnh hơn, chỉ trong nháy mắt đã khiến Hào Khốc thâm uyên phải run rẩy, băng nham bốn phía không ngừng tan rã, giống như động đất cấp mười hai.
Rống! Cự hổ hắc ám ngửa mặt lên trời gào thét.
Quang mang màu đen lấp lóe toàn thân của nó, thân hình đón gió biến dài, nhanh chóng bành trướng gấp mấy chục lần. Nó há miệng nuốt mặt trời kia vào bụng, đuôi hổ như thần tiên bỗng nhiên hất lên, đánh thật mạnh vào cự thủ của Thương.
Ầm ầm!
Thiên địa cùng chấn động.
Cự thủ của Thương chủ thần bị phá thành mảnh nhỏ.
Nhưng đuôi hổ cùng với hơn phân nửa cơ thể cũng vỡ nát theo.
Bụng của nó tản ra ánh sáng, sau đó oành một tiếng, vỡ ra, mặt trời bị nuốt lại xuất hiện dưới ánh mặt trời. Hổ khu lớn như thế hóa thành mảnh vỡ màu đen đầy trời, bị ánh mặt trời biến thành khói đen biến mất...
Hizz!
Lâm Bắc Thần thấy tình thế không ổn, lập tức chuồn đi.
Quắc chủ thần lấy một đích hai lại không cách nào nắm giữ thế cục.
Nếu hắn vẫn còn ở đây, sợ rằng sẽ trở thành cá trong chậu mất.
Nhưng một luồng ánh sáng mặt trời ngưng tụ như thật trực tiếp chiếu xuống.
“Mẹ kiếp!” Lâm đại thiêu liên tục chửi bậy.
Hắn trở tay ném Phan Đa Tình chỉ còn một hơi ra ngoài, sau đó quay người phi nước đại theo hướng ngược lại.
Ánh sáng mặt trời đúng là đã bao lại Phan Đa Tình.
“Lão Lang, mau đưa ta rời khỏi nơi này.”
Lâm Bắc Thần móc ra Lang Nha Bổng cự hình màu đen.
Tuy nhiên, Nham Lang Vương lại giả chết bên trong, không thèm đáp lại hắn.
“Giả bộ chết à? Ta sẽ bán ngươi.”
Lâm Bắc Thần tức giận nói.
Tuy nhiên, trong Lang Nha Bổng màu đen, Nham Lang Vương vẫn biểu hiện không sợ chết như cũ, không hề có chút động tĩnh.
Mẹ kiếp, chẳng có nghĩa khí gì cả.
Lâm Bắc Thần tức đến mức muốn xì khói.
Lúc này, lại có thêm mấy cột ánh nắng mang theo sát cơ vô tận bắn xuống phía hắn. Chủ thần Liệt Dương tộc hiển nhiên rất căm hận hắn, liên tục ra tay hạ sát.
Lâm Bắc Thần chạy trối chết.
Mụ nội nó, cẩu nữ thần kia đâu rồi?
Kế hoạch của chúng ta là gì?
Đã nói sẽ đoạt giải quán quân giải thi đấu thần tuyên, nhưng người ta hoàn toàn không tuân theo quy củ, đánh cờ nhưng lại hất luôn bàn cờ, như thế làm sao mà chơi được nữa?
Còn nữa, các Chủ thần khác của Đại Hoang tộc chết hết rồi à?
Nhất là vị Lam Chủ Thần trực luân phiên kia, vì sao đến bây giờ nàng ta cũng không có một chút phản ứng nào?
Rống.
Cự hổ hắc ám một lần nữa hiện ra.
Lúc này, cự hổ đã không còn là quang ảnh huyễn tượng mà là tồn tại chân thực. Là pháp tướng thần cách của Quắc chủ thần.
Giống như chân thân của ông xuất hiện.
Nó duỗi hổ trảo cự hình trực tiếp bóp nát mặt trời đang lơ lửng, đồng thời phát ra tiếng rít. Mắt trần có thể nhìn thấy sóng âm trong suốt khuếch tán ra, chấn vỡ cự thủ hỏa diễm thiểm điện trên bầu trời thành bột mịn.
Nhưng điều này cũng không hề có ý nghĩa thắng lợi.
Bởi vì trong nháy mắt sau đó, mặt trời biến mất một lần nữa xuất hiện, hiện ra kim quang vạn đạo, chói mắt đến mức không thể nhìn gần, đồng thời còn tản ra nhiệt lượng kinh khủng, đủ để diệt sát thần chiến sĩ và thần thuật sư cấp bậc Chiến vương.
Lâm Bắc Thần có một loại cảm giác giống như mất nước.
Cũng may Bất Hủ Chi Khôi cùng với Hoang Thần Quyền Sáo đã phóng ra thần lực bảo vệ hắn bên trong, tránh cho hắn không bị miểu sát.
“Mẹ kiếp, pháp tướng chân thân thần cách Chủ thần Liệt Dương tộc xuất hiện.”
Lâm Bắc Thần thầm kêu một tiếng không ổn.
Đây là cuộc chiến giữa các đại lão Thần giới.
Làm không cẩn thận, chỉ một chút dư ba chiến đấu truyền ra ngoài, nhất định có thể đánh hắn thành một đống thịt nát.
Cùng một thời gian, bầu trời trở nên ảm đạm, hắc ám.
Một đám mây đen bao trùm một nửa bầu trời.
Bên trong đám mây, sấm sét vang dội, hỏa diễm ẩn hiện, ẩn chứa sức mạnh diệt thế kinh khủng.
Đây là một trong những pháp tướng thần cách của ngũ đại Chủ thần Đại Hoang thần tộc.
Tam đại Chủ thần đồng thời xuất hiện.
Giống như chân thân tam đại Chủ thần giáng xuống nơi này.
Giữa thiên địa tràn ngập uy áp, đè xuống mỗi một tấc không khí. Hào Khốc thâm uyên không ngừng đổ sụp, rất nhiều băng nham hòa tan, hóa thành thủy triều cuồn cuộn rót xuống vực sâu.
Lâm Bắc Thần đang chạy trối chết.
Hắn thi triển Chủ Quân Tí Hộ Chi Quang, Thức Thần Hỏa Cảnh biến thành bốn đôi cánh cự hình xuyên thẳng qua, tránh né băng nham đổ sụp cùng với nước đá bao trùm như đại dương mênh mông.
Cũng may trước đó, nhờ sự trợ giúp của Phan Đa Tình, hắn đã tấn cấp Kim Cương Kiếm Cốt, mới có thể chịu đựng được uy áp lúc này.
Bằng không, đừng nói là đào mệnh, chỉ sợ nhục thân của hắn đã bị uy áp chấn nát thành thịt băm.
Sự việc càng lúc càng lớn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận