Ta Có Hệ Thống Thần Cấp Vô Địch

Chương 434: Thật kích thích

Chương 434: Thật kích thíchChương 434: Thật kích thích
Chương 434: Thật kích thích Lưu Tiểu Viễn kéo Vương Tình định đến văn phòng của mình, nhưng đi được vài bước, đột nhiên nhớ ra Tô Vân đang xem phim hoạt hình trong văn phòng của mình. "Đến phòng họp!" Lưu Tiểu Viễn kéo tay Vương Tình đến phòng họp. Vào phòng họp, Lưu Tiểu Viễn lập tức ấn Vương Tình xuống bàn, nói: "Quản lý Vương, lửa của anh đã bị em khơi lên rồi, bây giờ cần em làm lính cứu hỏa dập lửa cho anh." Vương Tình đưa cho Lưu Tiểu Viễn một ánh mắt quyến rũ, nói: "Tổng giám đốc, anh thật xáu!" "Hừ, anh không xấu một chút nào, sao em lại thích!" Lưu Tiểu Viễn cười hì hì, lập tức bắt đầu tấn công Vương Tình.
Ngay khi hai người đang hừng hực muốn vào chủ đề, thì ổ khóa phòng họp bị người ta vặn, vì cửa bị khóa trái nên người bên ngoài không thể mở cửa.
"Chuyện lạ, sao cửa này lại khóa trái rồi." Bên ngoài truyền đến giọng nói của cô lao công.
Lưu Tiểu Viễn và Vương Tình làm chuyện xấu nên hoảng sợ, vội vàng chỉnh sửa lại quần áo trên người, nhưng vẻ mặt ửng hồng của Vương Tình chắc chắn không qua được mắt cô lao công, với tư cách là người từng trải, nhìn một cái là biết, huống hồ hai người không có chuyện gì thì tại sao lại phải khóa trái cửa phòng họp.
"Phải làm sao bây giờ?" Vương Tình nhỏ giọng hỏi. Lưu Tiểu Viễn suy nghĩ một chút, nói: "Ủy khuất cho em một chút, trốn xuống gầm bàn đi."
Vương Tình tuy không muốn nhưng vẫn nghe lời Lưu Tiểu Viễn, sau đó trốn xuống gầm bàn.
"Này, bên trong có người không?” Cô lao công gõ cửa, thấy không ai trả lời, liền bỏ đi.
Thấy bên ngoài không còn động tĩnh, Vương Tình bò ra khỏi gầm bàn.
"Tổng giám đốc, chúng ta đi thôi, ở đây không an toàn." Vương Tình đề nghị.
Lưu Tiểu Viễn cũng thấy ở đây không an toàn, nhưng bây giờ đang dục hỏa đốt thân, không quan tâm nhiều như vậy, cô lao công chắc sẽ không quay lại nữa. "Không sao, cô lao công sẽ không quay lại nữa." Lưu Tiểu Viễn nói, rồi lại bắt đầu hành động.
Vương Tình tượng trưng giãy giụa một chút, mặc cho Lưu Tiểu Viễn muốn làm gì thì làm.
Tuy nhiên, ông trời dường nhưữ đang đùa giỡn với Lưu Tiểu Viễn, ngay khi Lưu Tiểu Viễn sắp lên ngựa, thì bên ngoài mơ hồ truyền đến giọng nói của cô lao công: "Chính là phòng họp này."
"Không ổn, Vương Tình, nhanh xuống gầm bàn trốn đi." Lưu Tiểu Viễn lập tức nói với Vương Tình.
Vương Tình không kịp chỉnh sửa lại quần áo trên người, lần này cô lao công quay lại, chắc chắn là gọi người mang chìa khóa đến.
Vương Tình vừa trốn xuống gầm bàn, thì cửa phòng họp bị người ta mở ra, cô lao công và một nhân viên khách sạn đứng bên ngoài.
"Tổng giám đốc!" Thấy Lưu Tiểu Viễn trong phòng họp, cô lao công và nhân viên kia lập tức ngây người, không ngờ tổng giám đốc lại ở bên trong.
"Sao vậy?" Lưu Tiểu Viễn giả vờ không biết chuyện gì, hỏi.
Nhân viên kia lập tức giải thích: "Cô lao công bảo phòng họp không mở được cửa, nên tôi đến giúp mở, nhưng không biết tổng giám đốc đang ở bên trong, xin lỗi."
"Không sao, không sao!" Lưu Tiểu Viễn cười nói.
"Tổng giám đốc, tôi có thể vào dọn dẹp một chút không?” Cô lao công hỏi. Lưu Tiểu Viễn định lắc đầu nói không, nhưng cô lao công đã đẩy máy hút bụi đi vào.
Chết tiệt! Cô lao công này tôi còn chưa đồng ý với cô, sao cô đã đây máy hút bụi vào rồi.
Thấy vậy, Lưu Tiểu Viễn biết rằng dù có để cô lao công ra ngoài thì cô lao công cũng sẽ không đồng ý.
Thấy cô lao công đi vào, Lưu Tiểu Viễn liếc nhìn Vương Tình đang trốn dưới gầm bàn, lập tức kéo một chiếc ghế ngồi xuống, giúp Vương Tình che chắn.
"Cô này, cứ dọn đại khái thôi, dưới gầm bàn thì thôi." Lưu Tiểu Viễn nói.
Cô lao công cầu còn không được, đương nhiên là đồng ý ngay.
Lưu Tiểu Viễn ngồi xuống, hai chân dang rộng, Vương Tình trốn dưới gầm bàn lại chui vào giữa hai chân Lưu Tiểu Viễn.
Chết tiệt! Con đàn bà này muốn làm gì?
Ngay khi Lưu Tiểu Viễn đang nghĩ Vương Tình muốn làm gì, thì Vương Tình đưa một tay ra, nhẹ nhàng kéo khóa quần Lưu Tiểu Viễn xuống!
Sau khi kéo khóa xuống, bàn tay mềm mại của Vương Tình lập tức đưa vào, một chiêu thâm hải trảo long, lập tức nắm lấy cậu em của Lưu Tiểu Viễn.
Cậu em của mình bị nắm lấy, Lưu Tiểu Viễn như bị điện giật. May mà cô lao công đang dọn dẹp vệ sinh, không để ý đến cảnh này.
Chết tiệt, có cần kích thích như vậy không?
Lưu Tiểu Viễn chỉ thấy quá kích thích, sướng đến không muốn dừng lại!
Ngay khi Lưu Tiểu Viễn cho rằng đây là lúc kích thích nhất, thì vài giây sau, Lưu Tiểu Viễn cảm thấy cậu em của mình chui vào một thứ âm áp.
Lưu Tiểu Viễn dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra, cậu em của mình đã bị Vương Tình cho vào miệng.
Ăn chuối vốn không phải là chuyện gì quá kích thích, đặc biệt là Vương Tình trước đây cũng đã từng làm, nhưng đối với hoàn cảnh hôm nay, Lưu Tiểu Viễn lại cảm thấy vô cùng kích thích.
Vốn dĩ trong môi trường công cộng như phòng họp đã rất kích thích rồi, bây giờ, cô lao công còn đang dọn dẹp vệ sinh, cảm giác này giống như đang vụng trộm với người quen trước mặt người khác, sướng đến không muốn không!
"Ôi!" Lưu Tiểu Viễn không nhịn được mà rên lên một tiếng thoải mái, may mà cô lao công đang dùng máy hút bụi để dọn dẹp vệ sinh, tiếng ồn khá lớn, nên không nghe rõ tiếng kêu thoải mái của Lưu Tiểu Viễn.
Cô lao công dọn dẹp xong bên kia, định đây máy hút bụi qua, Lưu Tiểu Viễn thấy vậy, lập tức nói: "Cô ơi, bên này không cần, bên này không cần nữa rồi!"
Gầm bàn không có vải che chắn, cô lao công vừa đến dọn vệ sinh, chắc chắn sẽ phát hiện ra Vương Tình dưới gầm bàn, đến lúc đó cả khách sạn sẽ có chuyện để bàn tán.
Cô lao công sửng sốt, nhìn Lưu Tiểu Viễn hỏi: "Tổng giám đốc, thật sự không cần tôi dọn dẹp sao?"
Lưu Tiểu Viễn gật đầu nói: "Đúng vậy, bên này không cần nữa, hôm khác cô có thời gian thì đến dọn dẹp sau nhé.”
Đối với cô lao công mà nói, tốt nhất là không cần cô phải làm việc, bây giờ Lưu Tiểu Viễn không cho cô dọn dẹp vệ sinh, cô cầu còn không được.
Vì vậy, cô lao công đẩy máy hút bụi đi ra khỏi phòng họp.
"Cô ơi, khóa trái cửa lại" Lưu Tiểu Viễn hét về phía cô lao công.
Bạn cần đăng nhập để bình luận