Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 978: sự kiện linh dị

Chương 978: Sự kiện ly kỳ.
Triệu Cần đi xe ba gác, Trần Tuyết lái chiếc BMW nhỏ đi theo phía sau, hai người vừa về đến nhà thì chạm mặt Phùng Hưng Hoa và Triệu Bình cũng vừa mới về tới.
“A Cần, hôm nay ngươi đi đâu đó?”
“Đi coi trại nuôi trồng hải sản trên biển một chút, Hoa Ca, hôm nay thế nào?”
“Bình Ca đúng là, cứ bắt ta phải mua đồ, ta có thiếu cái gì đâu chứ, à, mà đồ ăn vị cũng được đó.”
Triệu Cần cười nghe hắn kể chuyện hôm nay, còn về chuyện mình trải qua hôm nay thì có mang xuống mồ cũng không thể kể cho người khác nghe được. Hắn không muốn dựng hình tượng gì cho người ta hết, coi như sau này có thành công hơn chút thì hắn cũng sẽ không như mấy doanh nghiệp gia, thích phơi mình ra dưới ánh đèn sân khấu, chỉ là hôm nay có hơi u ám, một mình mình chịu đựng là tốt rồi.
“Tối nay ăn cá được không?” Triệu Cần hỏi.
“A Cần, hay là ăn gà đi, gà trại chăn nuôi của các ngươi so với gà ta ở quê còn ngon hơn ấy chứ, lạ ghê.”
Triệu Cần lại cười, gọi điện cho A Hòa, bảo anh ta đến trại chăn nuôi bắt con gà về, cái đồ này càng tươi càng ngon, nên trong nhà không có đồ sẵn.
“Đại ca, ngày mai mau chóng đi xem thuyền đi.”
Ngày kia là mở biển, nếu thời tiết cho phép, chắc chắn phải ra khơi, mọi người đều đang hừng hực khí thế.
“Cái này không cần ngươi quan tâm, hôm nay ta ở trong thành phố, Đỗ Ca, Miêu Ca và Cột cũng gọi điện thoại cho ta rồi, Đỗ Ca đã kiểm tra máy móc xong hết, ngày mai chúng ta đi tiếp tế đồ với nước ngọt là được.”
“Vậy đi, tối mai… trưa đi, hẹn mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, xem như động viên trước khi ra khơi.”
“Được, vậy ta đi thông báo.”
Không lâu sau, A Hòa mang gà đến, Ngô Thẩm định ra tay làm thịt thì Phùng Hưng Hoa trực tiếp cầm dao, tự tay làm luôn.
“Ngươi là khách mà, sao lại để ngươi động tay vào chứ.”
“Ngô Thẩm, cứ để Hoa Ca làm đi, đều là người nhà cả, không cần khách sáo quá làm gì.”
Bữa cơm cũng còn một lúc nữa, Triệu Cần liền đi thôn ủy, lúc hắn tới thì vừa hay thấy cha mình lên xe Audi, chắc là định về trấn rồi, hắn kéo cửa ghế phụ ra rồi ngồi vào.
“Cha, để ý người ở bến tàu thêm chút đi.”
“Ngươi phát hiện ra gì hả?”
“Ừm, để ý một người, con nghĩ là, khi người ta đến đây làm việc thì bất kể có phải người trong thôn hay không thì đều làm cái đăng ký, như vậy cũng có thể phòng hờ, mấy người có ý đồ xấu thì không làm bậy được.”
Triệu An Quốc gật đầu, “Việc này đơn giản, mai ta sẽ bảo Lão Trương làm.”
Nói xong chuyện này, ông lại nghĩ ra chuyện khác, “À phải, A Quảng về rồi.”
“Vậy Lão Trương bên thôn ủy cũng sắp không trụ lại được lâu nữa, cha phải chọn người nào hợp tác cho tốt vào, thật là đau đầu, ngày nào cũng đối nghịch.”
“Mày đó, lão tử đây mới là cái đầu đau nhất nè.”
Triệu Cần cười ha hả, mở cửa xe phụ bước xuống…
Sắc trời hoàn toàn tối đen, nước ngọt ở trên đảo, Ngũ Điều Chân Tam ở trong văn phòng container đi qua đi lại. Cái container khách quan trước mặt kia đã bị đổi chỗ rồi, bởi vì hắn nghi ngờ Triệu Cần chôn giấu bảo tàng dưới container đó, kết quả sau khi dời đi thì hắn lại thất vọng. Đã tìm gần một tháng ở đây, nhưng vẫn không có chút đầu mối nào, áp lực từ trong nước cũng càng lúc càng lớn, khiến hắn bất đắc dĩ đồng ý kế hoạch bình giếng trực nhân. Hai hôm trước ban đêm, không phải vì ngoài đường có quá nhiều người, cũng không phải vì Triệu An Quốc cảnh giác hơn mà là khi bọn chúng sắp hành động, hắn đã thông báo từ bỏ. Nguyên nhân rất đơn giản, nhỡ đâu Triệu An Quốc không biết chuyện bảo tàng thì chắc chắn là đánh rắn động cỏ, đến lúc đó một khi cảnh sát nhúng tay vào thì có khi kế hoạch của bọn hắn sẽ bị chết non, vừa hay hôm nay biết được cơ hội tốt nhất, Triệu Cần vậy mà một mình đi ra biển câu cá, hắn mới cho Tân Tỉnh Trực dẫn người tới.
Đưa tay liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm rồi, hắn càng bực dọc hơn, chẳng lẽ bọn họ không tìm thấy thuyền của Triệu Cần? Coi như không tìm thấy, giờ này cũng nên quay về rồi chứ. Hắn gọi một người đến, “Hỏi người ở bến tàu xem, Triệu Cần có về nhà chưa?”
Người kia lên tiếng rồi đi gọi điện thoại ở bên vách, mất tầm mười phút thì lại quay về, sắc mặt nặng nề, “Ngũ Điều Quân, người ở bến tàu nói là Triệu Cần đã về thôn tầm khoảng 6 giờ chiều, lại còn câu được không ít cá, với cả…”
“Với cả gì nữa, nói một hơi luôn đi.”
“Với cả, chắc người ở bến tàu bị lộ rồi, vừa rồi có người xông vào phòng trọ của anh ta, đánh gãy chân phải.”
Ngũ Điều Chân Tam nhíu mày, “Ai làm? Có ai thẩm vấn hắn không?”
“Hắn nói không có, đối phương đến không nói tiếng nào, đánh gãy chân anh ta xong thì rút, tất cả cũng chỉ tầm hai ba phút.”
Ngũ Điều Chân Tam ngạc nhiên, hắn cứ tưởng đối phương sẽ ép hỏi chút thông tin gì chứ, lần này ngược lại làm hắn có chút hoang mang, hắn phất tay để người kia rời đi rồi lại tiếp tục mài ở trong văn phòng. Cả đêm chờ đợi, đến hừng đông, hắn có thể khẳng định một trăm phần trăm là có chuyện, “Chuẩn bị một chiếc thuyền, ta ra biển tìm kiếm một chút.”
Hắn tận mắt nhìn chiếc thuyền tìm kiếm nhỏ ra khơi, lúc này mới thở dài một hơi rồi quay về phòng làm việc, một đêm không ngủ khiến tinh thần hắn mệt mỏi vô cùng, nhưng hắn vẫn không hề rối bời, hắn không rõ, sao sự tình lại phát triển đến nước này. Đáng hận nhất là, dù có đoán được là Triệu Cần bày trò thì hắn vẫn không có cách nào báo động được, bởi vì nói không thông. Nếu chỉ nói đơn giản là thuyền đánh cá mất tích trên biển thì kết quả cuối cùng cũng chỉ là một vụ án không cách nào giải được, vì không ai nghi ngờ Triệu Cần, nhưng nếu tự mình vạch trần cách làm của Triệu Cần thì xét về logic lại không vững, trừ phi mình bại lộ chuyện đi tìm bảo tàng.
“Thưa ngài, ăn chút gì nhé?” một người bước vào, tay cầm mâm đồ ăn.
Ngũ Điều Chân Tam khoát tay, người kia thở dài rồi đành bưng mâm thức ăn đi ra.
Cứ như vậy lại hết một ngày, lần này thì hắn thật sự lo sợ, vì chiếc thuyền tìm kiếm điều động cũng không quay trở về.
“Không thể nào.” hắn thấp giọng thì thầm.
Sau đó lại là chờ đợi vô tận, lại đến hừng đông, hắn vẫn không bỏ cuộc, lại điều động một thuyền nhỏ ra biển, lần này hắn tự mình chọn ra ba người và cho cả ba mang súng, “Gặp nguy hiểm thì các ngươi có thể nổ súng, nếu là thuyền khác tấn công thì tốt nhất là giữ lại một người sống cho ta. Với cả, bất kể kết quả thế nào thì nhất định phải quay về trước khi trời tối.”
Ba người xác nhận rồi lại xuất phát. Từ trước tới giờ hắn không tin giáo phái gì, nhìn thuyền đi xa, vậy mà hắn chắp tay trước ngực, bắt đầu cầu phật phù hộ.
Nhưng mà, có lẽ lòng thành của hắn chưa đủ, vì đến đêm, ba người kia cũng không có tin tức gì, lần này thì hắn hoàn toàn rơi vào thế bí rồi. Ba ngày ba chiếc thuyền, cả năm người ngày đầu, tổng cộng mười một thân tín của mình, giờ thì sống không thấy người, chết không thấy xác, cứ như đột nhiên biến mất trong đại dương bao la mênh mông. Đừng nói là đã tiêu hết hơn sáu trăm triệu, chỉ riêng việc nhiều người như vậy biến mất thôi thì hắn trở về cũng khó ăn nói với gia tộc, nghĩ đến trước lúc mới đến thì hắn khí phách ngút trời, cứ nghĩ là với năng lực của mình làm việc này chắc chắn là dễ như trở bàn tay, trở về chắc chắn sẽ được gia tộc trọng dụng, nhìn lại hiện tại thì tiền tiêu không ít mà bảo tàng ngay cả cái bóng cũng không thấy, đáng sợ hơn là hơn mười tên thân tín cứ thế mà biến mất không rõ lý do.
Gọi người thân tín đến, hắn ngập ngừng một lúc rồi sắc mặt khô khan nói, “Chuẩn bị hai chiếc thuyền, ngày mai ta đích thân đi tìm.”
“Ngũ Điều Quân, quá nguy hiểm, ngài hay là…”
“Ha ha, nếu không tra ra nguyên nhân, chúng ta còn mặt mũi nào về nước nữa, sau khi về nước thì chúng ta biết ăn nói thế nào đây, đi chuẩn bị đi.”
Người thân tín thở dài, đành đi ra ngoài chuẩn bị. Ngũ Điều Chân Tam thất thần ngồi trên ghế, một hồi lâu sau thì khẽ khàng đưa tay run rẩy gõ lên bàn, giọng nói thì thầm, “Triệu Cần, ta biết là ngươi làm, ta mặc kệ ngươi có phải thật sự có ba đầu sáu tay không, ta nhất định phải tiêu diệt ngươi, cứ chờ đó.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận