Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 347: A Hòa bị đánh

Chương 347: A Hòa bị đánh
A Hòa không vội đi, nghe người trong thôn bàn tán Triệu Cần tốt, hắn đột nhiên có cảm giác cùng chung vinh quang. Nghe một lát, liền lại lần nữa ba chân bốn cẳng đuổi kịp Triệu Cần đang đi xa.
"Anh, người trong thôn đều nói anh tốt đấy."
"Vậy à, vậy sau này chắc bọn họ sẽ xem ta như Bồ tát mà cúng bái. Không nói cái này, A Hòa, em giúp anh để ý xem bọn họ có đi ra phía sau núi không."
"Biết rồi anh."
Triệu Cần nhìn sắc trời, hình như lại sắp mưa, liền chạy nhanh về nhà.
Buổi chiều, A Hòa đến nói cho hắn, Triệu Khôn dẫn theo ông chủ của hắn đi hình như là đến thôn Kim Bên Trong, Triệu Cần hiểu ra, xem ra đối phương thật sự có ý định chiếm mảnh đất kia.
Từ trong ngăn kéo lấy ra phương án đã định trước, do dự một chút, vẫn là thay đổi khu đất phía sau thành hải đảo.
Làm xong những việc này, hắn đưa tay liếc nhìn thời gian, phát hiện khoảng ba giờ chiều liền dự định ra ngoài.
"Anh, anh đi đâu đấy?"
"Anh lên trấn lấy ảnh, tiện đường đi làm chút chuyện."
"Vậy anh giúp em đưa lên trấn đi, em đi nhà dì em."
"Được, vậy đi thôi."
Cầm chìa khóa xe, hai người đến nhà Triệu Bình trước, lái xe thẳng đến trên trấn.
Đến trên trấn, thả A Hòa xuống, hắn lại đến tiệm ảnh, lấy ảnh xong, tới bưu điện gửi cho A Vượng, sau đó gọi điện cho Lão Miêu, lúc này mới lái xe về hướng Lạc trấn.
Đến Lạc trấn, nhà Lão Miêu không phải ở trên trấn, nhưng lão đã chờ sẵn ở trên trấn.
"Miêu ca, lên xe."
Lão Miêu thấy xe con thì ngẩn người, lập tức quan sát kỹ xe con một chút, lúc này mới ngồi vào ghế phụ, "Ta biết ngay tiểu tử ngươi khẳng định có nội tình, xe này không rẻ đâu ha?"
"Cha ta mua cho ta không đáng là gì."
Triệu Cần thuận miệng đáp một câu, lấy ảnh ra cho Lão Miêu chọn, "Miêu ca, cái này có dự định ra khơi không?"
"Mùa đông thời gian nghỉ ngơi vốn đã dài, năm nào cũng vậy thôi, đoán chừng tầm mười ngày nửa tháng nữa có thời tiết tốt thì sẽ đốt hương thôi."
"Không ra khơi, tiền lương của các anh tính sao?"
Lão Miêu lộ ra vẻ mặt khổ sở, "Không ra khơi thì chỉ nhận được lương tạm, một tháng 1000 tệ, khó khăn lắm."
Tiền lương của bọn họ có hai phần, một phần là lương tạm, phần thứ hai là tiền trợ cấp đi biển, mỗi ngày ra biển có 100 tệ, tương đương với việc một tháng không nghỉ thì mới được 4000 tệ, Đương nhiên, tiền lương như vậy hiện tại xem thì không thấp nhưng so với rủi ro đi biển thì không cao.
"Lần trước cho 2000 tệ, Lão Thái không tịch thu chứ?"
Lão Miêu nghe hắn hỏi vậy, vẻ mặt sầu khổ càng đậm, một lát thở dài nói: "Không nói cái này, A Cần, giá cá mặt trăng bán có tốt không?"
Nhìn sắc mặt của lão, Triệu Cần cũng hiểu, chắc chắn lại bị tịch thu.
Thật ra, Lão Miêu không muốn nhắc đến là bởi vì, Lão Thái không chỉ tịch thu còn mắng Triệu Cần, nói cho có 2000 tệ là quá keo kiệt.
"Cũng được." Triệu Cần vừa đáp lời, vừa lấy túi của mình, từ bên trong móc ra hai cọc tiền, đặt lên tấm ảnh.
Lão Miêu dừng tay, khó hiểu nhìn tiền hỏi: "Cái gì vậy?"
"Miêu ca, giá cá Lam Kỳ và cá mặt trăng bán không tệ, ta đương nhiên sẽ không chỉ cho anh 2000 tệ, nói thẳng 2000 kia ta để cho Lão Thái thu, chỗ này mới thật sự là của anh."
"A Cần, coi như cậu một xu không cho thì đó cũng là bổn phận, cho nên tiền này ta không thể nhận."
"Miêu ca, cầm đi, ta thật tâm cho, hai ta đừng có dây dưa, anh không nhận thì tôi nói tiếp cũng không hay."
Lão Miêu do dự một chút, thở dài nhét tiền vào túi, "Cám ơn cậu, A Cần."
"Miêu ca, chúng ta tuy là làm công nhưng thời đại này không giống như trước nữa rồi, mấy cái kiểu chủ cho ăn cơm đã xưa rồi. Bây giờ quan trọng là chỗ này không giữ được thì tự có chỗ giữ khác, chỉ cần bản thân chịu khó có tay nghề, đi đâu cũng thẳng lưng, cơ hội rất nhiều.
Tôi nói thật, tôi không thấy anh làm cho Lão Thái vui vẻ tí nào, tôi đặt trước một chiếc thuyền đánh cá 25 mét, cuối năm giao hàng, hay là anh đến giúp tôi nhé?"
Lão Miêu liếc nhìn hắn, mặt không có vẻ gì kích động, mà đang đợi hắn nói tiếp.
"Về tiền lương, tôi có hai cách, một là lương cố định 5000 tệ, không kể một tháng ra khơi bao lâu, cho dù một ngày không ra, tiền này tôi vẫn đưa,
Loại thứ hai là lương tạm 2000 tệ, sau khi trừ chi phí của thuyền sẽ trích 1% lợi nhuận chia cho anh."
Lão Miêu cau mày, "A Cần, tôi không đáng nhiều vậy, điều kiện cậu đưa ra hậu hĩnh quá, chỉ cần tung tin một cái sẽ có người tới thôi."
"Tôi đã nói rồi, năm nay là phải kiếm tiền vui vẻ, anh muốn vui vẻ tôi cũng vậy, anh là người thật thà, điểm này tôi thấy được, đổi người khác có khi chuyên nghiệp hơn anh nhưng tôi lại không an tâm.
Miêu ca, nếu anh không vội nghĩ, đại khái hơn mười ngày nữa thuyền của tôi sẽ về, anh nhanh chóng trả lời chắc chắn cho tôi là được, vẫn câu nói kia, ở chỗ tôi nếu anh làm không thoải mái thì cũng có thể đi bất cứ lúc nào, tôi Triệu Cần tuyệt không nói hai lời."
"Được, cậu coi trọng tôi, tôi làm cùng cậu, tôi chọn ăn chia, hi vọng mọi người cùng nhau phát tài."
Triệu Cần mừng rỡ, không hề giả tạo, hắn thật sự vui mừng.
Lão cha hắn là trưởng thôn, trong thôn còn nhiều việc, không thể nào cân nhắc ra khơi theo mình, hắn rất cần một người lão luyện có kinh nghiệm chèo thuyền, Lão Miêu lăn lộn hơn chục năm là người hiếm có.
"Vậy tiền này anh cứ nhận. . ."
"Một chuyện ra một chuyện, hai vạn tệ này anh cứ cầm, anh đây là làm sang chỗ khác, trong nhà nên có một ít mới không hoang mang."
Lão Miêu nhìn hắn cười cười, "A Cần, nếu không nhìn mặt cậu, tôi có cảm giác cậu nói chuyện giống mấy ông bốn mươi năm mươi tuổi vậy."
"Anh đừng có nguyền rủa tôi, tôi không muốn chưa già đã yếu đâu, cứ phải khỏe mạnh thôi."
Hai người cười ha hả, lát sau cười xong, Lão Miêu lại cúi đầu chọn ảnh, không chỉ cho mình, cả cho mấy thuyền công trên thuyền đều cần lão gửi đến.
"Miêu ca, chiếc thuyền kia Lão Thái chiếm bao nhiêu phần?"
"Cổ phần của chiếc thuyền kia tương đối phức tạp, Lão Thái chắc chiếm ba phần, còn lại bảy phần có ba ông chủ lớn khác, nhưng họ không quản gì, đều là Lão Thái kinh doanh cả."
"Lão Thái không có ngành nghề khác à?"
"Hình như có đầu tư một ít, cụ thể tôi cũng không rõ."
Triệu Cần không tiếp tục hỏi, đợi đến khi Lão Miêu chọn xong ảnh, hắn mới nói: "Miêu ca, hôm nay tôi còn có việc nên không mời anh ăn cơm được, đợi đến hôm thuyền lớn về, tôi gọi điện cho anh, đến lúc đó cùng đi thử thuyền."
"Được, vậy ta chờ điện thoại của cậu."
Lão Miêu xuống xe, Triệu Cần tâm tình vui vẻ lái xe, định tranh thủ thời gian còn lại mang hết ảnh đi.
Đi một mạch, mang hết ảnh của Diệp Tổng đến, kết quả đổi lại được mấy hộp trà, đều không để hắn về tay không, Diệp Tổng còn muốn giữ hắn lại ăn cơm,
Hắn không từ chối được, đành phải ở lại.
Ban đêm, hắn lái xe trên đường, Triệu Bình gọi điện đến.
"Anh hai, em đang trên đường. . ."
"A Cần, A Hòa bị đánh, chân hình như gãy rồi."
Triệu Cần ngẩn người, giây sau vội hỏi: "Người đâu? Đã đưa đến bệnh viện chưa?"
Nghe nói đang trên đường đến bệnh viện thành phố, hắn tìm chỗ quay đầu, liền lái xe về hướng thành phố.
Bạn cần đăng nhập để bình luận