Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 198: Lại đến bãi cát

Chương 198: Lại đến bãi cát
Về chuyện cái CD, Triệu Cần không biết Cổ Đạo Hằng có nhìn ra không, có xem thì có nói cho đại ca hắn không. Yếu tố không chắc chắn quá nhiều, bố cục này xem như tạm thời chưa ngã ngũ, Triệu Cần cũng không định cứ thuận theo tự nhiên nữa.
Hưng Hứa lão nhân cũng cho rằng biện pháp của hắn có hơi bỉ ổi, nên không để hắn thành chuyện.
Ở nhà đại ca ăn cơm trưa, hắn lại xới thêm một bát cơm, trộn chung với xương còn lại trên bàn và canh rau thừa trong mâm, trộn đều xong liền về nhà.
Chuồng gà trong nhà, hiện giờ đã chính thức thành chuồng chó, vì thời tiết vẫn còn rất nóng, bên dưới đến cái đệm cũng chẳng thèm lót. Chó con ăn rất ngon, có lẽ do liên tục gần một tháng ăn thức ăn cho chó, nên nó ăn cũng hơi chán.
"Đặt tên cho ngươi nhé, à phải xem ngươi là chó đực hay chó cái đã." Triệu Cần kéo cái đuôi của con chó đang ngọ nguậy ra xem, thì ra là một con chó cái.
"Nếu là chó đực thì đặt đại tên nào đó cũng được, nếu là chó cái, vậy từ hôm nay trở đi, ngươi tên Thạch Lưu nhé."
Thạch Lưu với Vượng Tài là một cặp tuyệt vời, hắc hắc. Chó con ngoe nguẩy cái đuôi, cũng chẳng biết có hiểu không, bây giờ cái gì nó cũng không tranh ăn nữa.
Sau bữa ăn, Triệu Cần lại đổ thêm chút nước vào bát cho nó, vuốt ve bộ lông trên cổ nó, "Đã là con gái thì phải biết giữ sạch sẽ, không được đi vệ sinh bậy bạ ở gần nhà, còn nữa ban ngày không được cắn người, ban đêm có người tới gần thì ngươi được cắn nhé…"
Nói chuyện một hồi, lại nhìn chỗ chân bị gãy của Thạch Lưu, lông đã mọc ra chút ít, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bên trong da thịt đỏ hỏn.
Thấy Thạch Lưu nằm đó cụp đầu một mặt hưởng thụ, Triệu Cần không nhịn được khẽ vỗ lên đầu nó, lúc này mới rửa tay định ngủ trưa.
Ngủ một giấc tỉnh dậy đã hơn ba giờ, cảm giác cái trò ngủ này rất có ý, càng ngủ càng thấy mệt, đặc biệt là lúc ngủ trưa, thật sự không được ngủ quá dài, nếu không tỉnh dậy người còn mệt hơn.
Cưỡng ép bản thân rời giường, ngồi bên giường thẫn thờ một hồi.
Bỗng nhiên nhớ ra, hôm nay giá trị vận may của hệ thống vẫn chưa xem, dù biết hôm nay xem cũng bằng không, nhưng hiện tại nhớ ra không xem một chút vẫn cứ thấy khó chịu.
Mở bảng hệ thống ra, vừa nhìn một chút hắn đã muốn chửi má nó, lại có 85 điểm may mắn, một kỷ lục mới, hôm nay nếu mà ra biển thì đây chẳng phải là Doanh Chính ăn ớt hiểm, sướng tê dại sao?
Kết quả lại gặp bão, lại cho mình nhiều như vậy... À, bão, có phải nghĩa là lại có đồ tốt để lượm?
Bối rối nháy mắt biến mất, đứng dậy rửa mặt sơ sài, định đi qua nhà đại ca, đúng lúc này điện thoại đột nhiên reo, hắn cầm lên xem thì là số lạ, bắt máy.
"Alo, chào ngài, con của ngài đánh bạc thua tiền, hiện tại đang ở chỗ tôi, muốn cứu con trai ông thì chuyển 4000 tệ…"
Mặt Triệu Cần méo xệch, "Cái đó, ta có 70 tỷ tiền vốn đang bị ngân hàng phong tỏa, chỉ cần 2500 tệ là có thể giải phong, hay là ông cho ta mượn đi, đợi giải phong xong ta chia ông 20%, chuộc con trai ta được không? Thôi, ta cũng không giấu, thật ra ta là Tần Thủy Hoàng, trẫm thật ra không chết, chỉ đang ngủ say thôi, hiện giờ trẫm phục sinh chỉ cần phục hồi mười vạn tượng binh mã của trẫm thì có thể thống trị thế giới, cho nên bây giờ trẫm cần một khoản tiền, chỉ cần ông chuyển cho 5000 tệ, chờ trẫm thống nhất thiên hạ, nhất định phong cho ông một cái vương gia."
"Ôi, bạn hữu à, đồng nghiệp đây mà."
"Cút, đừng làm phiền lão tử."
"Mày có tin ông đây xử mày không?"
"Đến đây, ngươi hắn mã dám tới không? Rùa rụt cổ, trong khe đá đụng… Không đúng, ngươi ngay cả kẽ đá cũng không xứng, ba tuổi lén nhìn người ta tắm, bốn tuổi bắt người nhìn ngươi tắm… Bảy mươi tuổi mới nhớ đi cắt bao quy đầu…"
Mắng được một nửa, trong điện thoại truyền đến âm thanh bận cúp máy.
Triệu Cần khinh hừ một tiếng thu hồi điện thoại, miệng vẫn còn lầm bầm, giờ bọn lừa đảo một chút lịch sự cũng không có, mình còn chưa nói xong đâu.
Đến nhà đại ca, thấy A Viễn đang chống má ngồi ở cửa ra vào.
"Sao không ra ngoài tìm bạn chơi?" Triệu Cần tò mò, thường ngày giờ này A Viễn đâu có ở nhà.
"Ai, còn hai ngày nữa là khai giảng, hai ngày này có ai chơi với ta đâu."
Triệu Cần ngẩn người rồi lập tức phản ứng lại, mấy đứa trẻ khác chắc tầm này đều đang cắm cúi giải quyết nốt đống bài tập hè.
Bây giờ phụ huynh tuy coi trọng việc học của con cái, nhưng vẫn chưa đến mức như hậu thế, mỗi ngày bắt con kè kè bên mình học tập, như A Viễn đây, chưa bao giờ nghe đại ca hay đại tẩu giục nó làm bài tập.
Đương nhiên đứa nhỏ này tự giác, cuối tháng bảy đã làm xong bài tập hè, tháng tám Triệu Cần mua cho nó bộ sách Năm ba luyện tập cũng đã làm cơ bản xong.
Hai ngày trước Triệu Cần sửa qua một chút, cũng phải được khoảng 80 điểm, vậy đã là giỏi lắm rồi.
Chỉ là viết văn, thằng nhóc này vẫn còn hơi bị lúng túng.
Thật ra ngữ pháp không quan trọng lắm, nói chuyện rõ ràng dễ nghe là được, một tác giả mạng bị vùi dập ở ngoài chợ chẳng rành ngữ pháp, đến một câu phân chia chủ vị tân cũng thấy quá sức.
Thấy Triệu Cần xách theo xẻng xúc cát và xô, mắt A Viễn sáng lên, "Chú út, cho con đi biển bắt hải sản với."
"Hôm nay không được, ngoài kia sóng lớn lắm, ngoan ngoãn ở nhà đợi đi."
Triệu Cần quả quyết từ chối, trời gió lớn ra biển, nguy hiểm ở khắp nơi, hắn không có thời gian vừa tìm hàng vừa phải để ý thằng nhóc này.
Đi tới bờ biển, gió thổi người hơi bị cay mắt, bên tai cũng toàn là tiếng ầm ầm, đây là tiếng gió hòa lẫn với tiếng sóng vỗ vào bờ.
Hắn men theo sườn dốc cao ngoặt vào trong, nghĩ đến bãi cát lần trước mình đào được Con Ngêu Vương để xem, kết quả đứng trên đó ngó một chút, hắn đã biết là khỏi đùa, ở dưới đáy không nói là toàn người, nhưng cũng phải có mấy chục người.
Có lẽ là di chứng của lần bão trước, mình và đại ca với A Hòa nhặt được hải sâm và Ốc Hương, lần này vừa có bão, không ít người đã bắt đầu chuẩn bị.
Tuy không có giá trị vận may của Triệu Cần, nhưng bọn họ chắc chắn cũng không về tay không, chỉ cần là có bão, kiểu gì cũng sẽ có một ít hải sản bị sóng đánh dạt lên bờ, chỉ là ít hay nhiều thôi.
Chỗ này không kiếm chác được gì, hắn đành phải đổi một khu vực, hướng phía tây mà đi.
Ở giữa là một bãi bùn, khi thủy triều xuống thì sẽ lộ ra bãi này, đây cũng là nơi trước kia hắn đào được sá sùng, nhưng bây giờ gặp bão, triều lên xuống không rõ, nên giờ đây cũng chỉ thấy một vùng biển mênh mông thôi.
Đi qua đoạn này, lại đến một bãi cát khác, ở đây cơ hồ không thấy người, bởi vì bãi cát này rất ngắn, chỉ tầm ba bốn chục mét, rồi lại đến khu đá chỗ trước đây hắn đã đào cái hố bơm nước.
Men theo bãi cát đi dạo, dù sóng hơi cản trở tầm nhìn, nhưng cũng có thể thấy rõ là ở cuối bãi chẳng có thứ hải sản nào đáng kể.
Đi hơn mười mét, hắn nhặt được hai con sò.
Đi thêm vài bước nữa, trên mặt đất có một hòn đá nhỏ nửa vùi dưới cát thu hút ánh mắt của hắn, hắn dùng tay móc nó lên nhìn kỹ, trên hòn đá có những vân hoa văn tự nhiên xoắn tròn, màu sắc sặc sỡ, vô cùng xinh đẹp.
Cầm trong tay nghịch chơi, kết quả lúc cúi đầu xuống lại thấy một hòn khác, hòn này càng đẹp, hoa văn hình phóng xạ màu đỏ sẫm, như đóa hoa cúc nở rộ, các cánh hoa rõ ràng, xếp chặt vào nhau, giống hệt thật.
Ngắm nghía một hồi, hắn tiện tay để lại trên bờ cát.
Đi đến khu đá, tức là buổi đi biển hôm nay cũng chấm dứt, nhìn hai con sò đáng thương trong xô, hắn suy nghĩ một chút rồi vẫn là ném chúng trở lại biển, không đủ số thì cần gì ngươi chứ!
Mở hệ thống ra, xem 85 điểm vận may… Ủa, vận may của mình đâu?
Chết, 85 điểm vận may bỗng nhiên tụt 15 điểm, mà còn kinh ngạc hơn chính là, giá trị chiến công của mình vậy mà thần kỳ tăng thêm 2000 điểm, sững người một hồi, hắn liền quay người tăng tốc chạy về phía bãi cát…
PS: Muộn một chút sẽ có tiếp nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận