Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 699: Lãnh đạo thâm ý

Sáng sớm, Triệu Cần đã chạy đến nơi, việc đầu tiên là đem quà cho Diệp Tổng và Lưu Tổng đưa tới. Anh đã mua mấy cái hộp rất đẹp, trong hộp đựng khoảng hai lạng lộc nhung và một lạng đông trùng hạ thảo, lại thêm mỗi người một chiếc thắt lưng nhập khẩu, vừa thiết thực lại vừa có thể mang đi khoe được. Dù sao đầu năm nay, lộc nhung hoang dã trong nước căn bản không mua được. Theo như Lão Diệp biết rõ quà là gì thì vẻ mặt vui mừng đã cho thấy điều đó, món quà này coi như đã chạm đến nỗi lòng của họ. Người đã trạc tuổi trung niên, mặc kệ đúng sai thế nào, cũng đều nghĩ đến chuyện bổ thận một chút, dù sao khi các chức năng cơ thể bắt đầu suy giảm, ai cũng sẽ sinh ra những lo lắng như vậy. Trà kỷ tử trong bình trông đặc quánh lại, chỉ thấy toàn kỷ tử mà chẳng thấy nước đâu, hận không thể hóa thân thành cừu non, nằm sấp xuống bãi hẹ để bái lạy, mà lộc nhung với đông trùng hạ thảo thì đúng là thuốc bổ thận hiệu quả.
"A Cần, cậu đi một chuyến là đi cả tháng, tôi còn tưởng cậu muốn di cư luôn rồi chứ, trưa nay đừng đi, anh em chúng ta uống với nhau một bữa cho đã." Diệp Tổng cười nói.
"Diệp ca, em còn phải chạy đến thị chính phủ một chuyến, đồ của Lưu Tổng với Trần Tổng anh giúp em chuyển cho một chút, em thật sự không có thời gian tự mình đưa."
"Có việc gì sao?"
"Hôm qua người ta gọi điện thoại cho em, đoán chừng muốn nghe em báo cáo tình hình trong thôn." Anh chưa nói đến chuyện quyên tiền, mặc dù là chuyện tốt, nhưng anh vẫn hy vọng càng ít người biết càng tốt. Việc mình tự vẽ ra làm thánh nhân rốt cuộc cũng chỉ làm mất đi những người bạn thích khoe mẽ.
Diệp Tổng khẽ gật đầu, "Vậy chắc là có chính sự quan trọng rồi, cậu đi đi, vậy tôi không làm lỡ việc của cậu nữa, đồ của Lão Lưu với Lão Trần cậu cứ yên tâm, chút trưa tôi gọi điện cho bọn họ."
Triệu Cần lại nói cảm ơn rồi định đi thì bị Diệp Tổng kéo lại, "Cậu giúp tôi chuyện này."
"Diệp ca, anh nói thế, có việc gì cứ nói thẳng, làm được thì em giải quyết cho, không được thì em nghĩ cách, thế được chưa?"
Lão Diệp cười ha hả, "Cái quán ăn của cậu làm đồ ăn ngon thật đấy, lần trước tôi mang khách đi ăn một bữa, chậc, thời gian này họ gọi điện thoại mà vẫn nhớ mãi không quên. Ban đầu tôi còn định sau này có khách thì sẽ chọn cái quán đó làm nơi chiêu đãi cố định, nhưng chỗ cậu lại chỉ nhận đặt trước trong ngày, đến thường xuyên thì lại không đặt được bàn, cậu phải nghĩ cách giúp đi chứ. Không chỉ mình tôi, Lão Lưu với Lão Trần cũng than phiền, đang đợi cậu về để giải quyết đấy."
Triệu Cần cũng rất dứt khoát, "Ba vị lão ca đây là chiếu cố việc làm ăn của em, vậy thế này đi, bên em có bốn phòng riêng không mở cho khách ngoài, em để lại cho ba vị lão ca một phòng, tự các anh bàn bạc ai dùng nhé."
"Tôi biết mà, tìm cậu thì chắc chắn được thôi." Diệp Tổng vui vẻ ra mặt, vẻ mừng rỡ hiện rõ. Lần trước, vị khách kia là người Brunei, đừng nhìn quốc gia đó nhỏ bé và ít dân mà coi thường, người ta giàu lắm đấy... coi như một thị trường không nhỏ. Vừa đầu đối phương bảo muốn lấy thử vài trăm đôi giày, kết quả ăn một bữa cơm ngon, khỏi thử, trực tiếp ký kết, thiết lập quan hệ hợp tác lâu dài.
Triệu Cần nghe xong chỉ cười cho có, trong lòng hiểu rõ, đồ ăn ngon chỉ là một phần, điều quan trọng hơn chắc chắn vẫn là văn hóa bàn nhậu Trung Quốc, để đối phương cảm nhận được thành ý. Anh đưa số điện thoại riêng cho Diệp Tổng, dặn họ trước khi đến thì cứ liên hệ.
Đưa quà xong, Triệu Cần ra xe, lái thẳng tới tòa thị chính. Sau khi đăng ký ở dưới sảnh thì anh lên thẳng, đến sớm hơn giờ hẹn 15 phút, nên được dẫn trực tiếp tới văn phòng của Phó Tô.
"A Cần tới rồi à."
"Lãnh đạo, ngài có gì cứ gọi điện thoại dặn là được, em đến đây không quấy rầy ngài chứ."
"Ha ha ha, có phải cảm thấy tôi cho cậu đến làm trễ thời gian của cậu không, chờ một chút, tôi báo cho người ta biết." Phó Tô ra ngoài, chưa đầy một phút đã quay lại, ra hiệu cho anh lại gần. Lần nữa gặp lại lãnh đạo, đối phương không có vẻ gì là thay đổi.
"Đồng chí A Cần, rất tốt, có ý thức trách nhiệm với xã hội." Triệu Cần nhất thời không hiểu ý của lãnh đạo, chỉ đành đáp thử, "Tổ quốc có việc lớn, tôi thân là dân thường đương nhiên có tiền thì xuất tiền, có sức thì ra sức."
Lãnh đạo khẽ vỗ bàn một cái, "Không dễ dàng gì, có được giác ngộ này, lại còn có khí phách lớn."
"Lãnh đạo, ngài đừng có khen quá, da mặt em dày thì không sao, nhưng còn trẻ nên hay bất định, đến lúc đó lại đem lời khách khí của ngài mà tưởng thật thì không biết chừng lại bay mất."
Lãnh đạo cuối cùng cũng bật cười, "Có thể nói ra lời này, chứng tỏ cậu tự nhận thức về mình rất rõ ràng, có giác ngộ như vậy thì ở đây vẫn phải khen ngợi, nói một chút về dự định của cậu đi."
Thật đấy, đám lãnh đạo này đều có chung một kiểu, mình không đề cập thì muốn hắn mở miệng cũng khó, hắn đương nhiên không tiện nói. "Lãnh đạo, hôm nay gọi em đến không phải để em quyên tiền đấy chứ?"
"Chẳng phải cậu đã quyên rồi à..." Lãnh đạo nói được nửa câu thì chợt phản ứng, trên mặt có chút dở khóc dở cười, "Tôi không có ý tống tiền, trong lòng cậu tôi có vẻ như thế này à... huống hồ cậu vừa ủng hộ hơn một tỷ rồi, bảo tôi sao có thể mở miệng nữa."
Ừ, cho dù có định vặt lông con dê, cũng phải đợi hai mớ lông ngắn kia dài ra thì mới vặt được, đây là cách Triệu Cần hiểu lời của lãnh đạo.
"Lãnh đạo, đây là điều em nên làm, không cần khen ngợi đâu, nói thật, chuyện này em vốn không muốn cho người khác biết, cho nên ngài giúp em chuyện này được không?"
Lãnh đạo khẽ "ừ" một tiếng, "Biết giữ kín tiếng cũng tốt, được, vậy cứ theo ý cậu, sau này tôi sẽ cho thư ký đưa số điện thoại cho cậu." Tiếp theo lãnh đạo hỏi về tình hình ở trong thôn hiện tại, xem ra trò chuyện cũng không ít, thực tế thì cũng chỉ có mười phút đồng hồ.
Ra khỏi văn phòng của lãnh đạo, Triệu Cần nhìn về phía Phó Tô, "Sao em nghe không hiểu gì cả, đại lãnh đạo bảo cho anh số điện thoại là có ý gì?"
"Chắc chắn là chuyện tốt, nhưng vẫn chưa chắc chắn, cho nên chưa thể nói cho cậu biết."
"Lãnh đạo, có lần nhờ anh đi mấy lần mà anh đều không đi, chùa miếu của em bé quá sao?" Với Phó Tô thì anh đã quen thân rồi nên nói chuyện cũng tùy ý hơn một chút.
"Cậu thì chỉ được cái sợ bị làm phiền, được rồi, cậu cũng bận, tôi không tiễn nhé, mà này, hình như lần trước gọi điện thoại cho cậu mà không được thì phải, tôi mời cậu đi Hạ Thành phố chơi đấy."
"Em biết rồi, lát nữa em sẽ gọi lại cho anh ta." Trong Luân chính là Lưu Trung Luân, người hôm trước dẫn vợ con đến muốn ăn quả dứa hình trái tim, mà bị anh chặn lại ấy.
Từ biệt Phó Tô, Triệu Cần đi đến bãi đậu xe, sau khi lên xe, bắt đầu hồi tưởng lại cuộc đối thoại với lãnh đạo, xem ra lãnh đạo coi như là chiếu cố anh, vốn dĩ sẽ có ý tuyên dương, ví dụ như cho phóng viên đài truyền hình đến phỏng vấn một chút, lên vài trang báo địa phương, tuyên truyền những việc làm tích cực ấy, chuyện đó cũng thuộc loại chủ đề hay, nhưng dưới yêu cầu của anh, lãnh đạo cũng đã đồng ý thu hẹp phạm vi được biết, việc này thì hiếm có, còn nói đến cái lợi thì tạm thời anh cũng không nhớ nổi ra mình sẽ đạt được cái lợi gì.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Lưu Trung Luân, hẹn lần sau đến Hạ Thành phố nhất định sẽ cùng nhau ăn một bữa, rồi lúc đó mới lái xe về nhà.
Về đến nhà cũng đã 11 giờ, anh đến nhà đại ca trước, vừa hay thấy đại ca đang cùng mọi người chuẩn bị đồ xuống tàu.
"Đại ca, gió hình như vẫn còn lớn, anh đi ra bến tàu xem sao?"
"Đã nhỏ hơn rồi, khoảng hơn hai tiếng nữa là có thể đi được."
"Ăn nhiều vào nhé."
"Cậu cứ yên tâm đi A Cần, tối hôm qua anh đã lập danh sách rồi, hôm nay cứ theo danh sách mà chuẩn bị, không thiếu thứ gì đâu." Người đáp lời là Trụ Tử, giờ ở trên thuyền anh tương đương với người thứ hai, ừm, theo cách gọi ở trên thuyền thì có thể coi như thuyền phó vậy. Anh ta vốn cẩn thận, tối qua đã viết sẵn những thứ cần mua, sau đó lại gọi điện thoại cho Lão Miêu để kiểm tra lại một lần nữa, xác định không sót thứ gì thì sáng sớm hôm nay đã đến giúp Triệu Bình chuẩn bị đồ.
"A Cần, ngày mai đi lấy thuyền à?" Triệu Bình hỏi.
"Ừm, vào giờ hậu thiên đấy, lão thái thái nói giờ hậu thiên đẹp."
"Vậy cậu nhớ vào sáng hậu thiên thì đi đến miếu Bà Thiên Hậu thắp hương nhé."
"Đại ca biết rồi, trưa nay anh em các chú không ở nhà ăn à?"
"Bọn cháu ăn ở quán cơm nhanh thôi, tiện thể để Lão Bành giúp chuẩn bị chút đồ ăn mang đi, ăn xong rồi ở lại đó đợi, gió nhỏ thì nhổ neo."
Bạn cần đăng nhập để bình luận