Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 185: Gặp nhau luôn luôn sung sướng

Chương 185: Gặp nhau luôn luôn vui vẻ.
Ở trên bến tàu không thể khách khí được, Triệu Cần cũng chỉ giới thiệu đơn giản một lần, nghe nói là bạn của hắn đến nhà chơi, Triệu Bình nghẹn nửa ngày, mới nói ra hai chữ hoan nghênh. Đại ca rất có ý tứ, với người quen hắn dù không nói được lưu loát, nhưng biểu đạt vẫn rất tốt; còn với người lạ, hắn có lẽ cảm thấy phải chú ý quá nhiều, càng chú ý lại càng không biết nói chuyện. Hôm nay Triệu Cần không ra biển, trước kia lại nghĩ đến chuyện trong thôn, sáng sớm rời giường quên cả xem vận khí, hiện tại không cần xem nữa, đại ca bọn họ đi du học về đến, đoán chừng cũng đã không về, bất quá nhìn thu hoạch hôm nay, vận khí hẳn là không tệ lắm.
“Anh, boong tàu tối qua có phải anh không xả nước?” A Hòa hỏi.
“Lại không bẩn thì xả làm gì?” “Sáng sớm hôm nay đến, thuyền của em chút nữa bị ruồi với muỗi nhấc lái ra ngoài một đoạn lớn mới khá hơn, anh Bình bảo chắc chắn là anh không xả boong tàu, mùi tanh nặng quá.” Triệu Cần có chút xấu hổ, hắn thấy không bẩn nên không xả, không ngờ mùi tanh lại gây nhiều côn trùng thế.
Đến trạm thu mua, lúc này mới thấy rõ hôm nay thu hoạch.
“Đây là cá gì, sao giống cá bắp lớn vậy?” Lưu Trung Ngọc hiếu kì hỏi.
“Cá đuôi trâu, hay còn gọi là cá dũng, hương vị rất ngon.” “Làm một con ăn thử nhé?” Lưu Trung Ngọc cùng hắn vốn không khách khí, cũng chính là tính cách đó nên lúc Triệu Cần đánh nhau, hắn mới không do dự xông lên giúp đỡ, căn bản không nghĩ đến hậu quả.
Triệu Cần gật đầu, chọn một con nặng chừng hai cân để lại.
“Các anh đảo trúng ổ cá đuôi trâu hả?” Nhìn số cá, Trần Đông vui vẻ nói.
Cá đuôi trâu tuy phổ biến, nhưng do dược ăn đồng nguyên giá trị nên rất bán chạy, giá cả cũng không tệ.
Hôm nay Triệu Bình bọn họ thu hoạch hết thảy hơn 40 con cá đuôi trâu, con lớn hai ba cân, con nhỏ bảy tám lạng, cộng lại cũng phải được bốn năm mươi cân.
Trần Đông nhìn thùng khác, không vui liếc Triệu Cần, vì trong thùng có vài con tiểu Thanh Long, “Còn bảo không chắc có hàng ngon, đây chẳng phải có sao?” “Anh xem kìa, tôi có phải thần tiên thần cơ diệu toán đâu.” Trần Đông cũng không nói gì nữa, hôm nay câu cá bằng dây thừng thì được nhiều loại nhưng không có gì đáng giá, được cái số lượng nhiều, ba giỏ thu được gần hai trăm cân cá. Trần Đông cảm thấy vận khí của bọn họ thật tốt, nếu là người khác thì mười giỏ còn chưa chắc thu được nhiều cá thế.
Tính sổ, thế mà so với hôm qua còn nhiều hơn một ngàn, tổng thu nhập hơn 9000 điểm.
Triệu Bình có chút tiếc, nếu ngày nào cũng có thể ra biển như thế thì tốt, đáng tiếc ngày mai người khác bao thuyền, nhất định không làm được.
Kết sổ xong, Triệu Cần bảo Trần Đông chờ một lát nhất định qua, vừa định đi thì Trần phụ xuống tới.
“Tối nay bảo Đông ca bọn nó về thôn ăn cơm không?” Triệu Cần hơi xấu hổ nói: “Thím, tối nay toàn bọn trẻ thôi, thím mà đi sợ không tự nhiên, lại sợ uy nghiêm của thím làm chúng con không tự nhiên, hôm nào con mời thím riêng.” Trần phụ cười ha ha, gật đầu mắng hắn lanh mồm lanh miệng.
Trên đường, Triệu Cần nhận được điện thoại của Diệp Tổng, hắn cũng nói ngày mai sẽ mang thêm hai người, tiền bao thuyền nếu không được thì miễn. Diệp Tổng nghe nói thuyền của bọn hắn thả diên dây thừng thì không nhắc đến tiền bao thuyền nữa, mà muốn bao diên dây thừng.
Triệu Cần nghĩ ngợi bảo hắn sáng mai lên thuyền bàn lại, hiện tại hắn cũng không biết vận khí ngày mai ra sao, ra giá cao thấp đều không hay.
“Đây là nhà của anh, em ở lão trạch, nhưng đều ăn cơm ở đây.” Đến nhà, Triệu Cần giải thích cho hai người.
Hai người vội vàng chào Hạ Vinh và lão thái thái, thấy hai đứa bé thì có vẻ đã chuẩn bị, không mang quà gì, mỗi người cho hai đứa một cái hồng bao, Hạ Vinh vốn định không nhận, nhưng Triệu Cần tự quyết cho nhận, nghĩ hai người cũng như mình, khách sáo quá thì đáng ghét.
“Ngồi xuống uống chén trà, A Cần, Trần Tổng khi nào đến, bên này sắp ăn cơm được rồi.” “Tẩu tử, đem con cá đuôi trâu kia đốt đi.” Mang cá vào sau vườn, Triệu Bình nhận giết cá, nướng thì không phiền, chỉ mười phút là xong.
“Triệu Cần, anh ra biển kiếm ăn ngon nhỉ, một chuyến là tám chín ngàn, một tháng thu nhập hai ba chục vạn đấy, bây giờ em mới hiểu, vì sao anh không thi lại, là vì muốn tạo giá trị đó hả. Không thì tốt nghiệp rồi em tới, cùng anh làm một trận?” Lưu Trung Ngọc trêu ghẹo.
“Sao không bảo bây giờ em nghỉ học luôn rồi theo anh luôn?” “Thì không được, em còn muốn có cái bằng, không thì sau này ra ngoài, nói ra mình mới học cấp ba, chậc chậc, em còn ngại mở miệng.” Triệu Cần thật muốn nhét giẻ rách vào mồm, bịt cái miệng của thằng cha này lại, ba câu không móc mỉa hắn một tí, thằng này sẽ không thoải mái.
Dư Phạt Kha đứng dậy đi một vòng quanh cửa, “Triệu Cần, thật ra tôi vẫn thích kiểu thôn trấn thế này.” Triệu Cần liếc Lưu Trung Ngọc, đối phương thấp giọng giải thích: “Thằng này tốt nghiệp cấp 3 xong đi nước ngoài luôn, giờ về mới hai năm, người rất được, chỉ là thỉnh thoảng có chút sầu thu đau xuân thôi.” “A Kha, ngồi xuống uống chén trà, đừng vội về, ở đây chơi thêm hai ngày.” Triệu Cần kéo người ngồi xuống, Dư Phạt Kha có vẻ hơi không quen với việc hắn đột nhiên thân thiết, nhưng rất nhanh cũng thả lỏng.
Ba người cười nói, phần lớn thời gian là Lưu Trung Ngọc kể về những chuyện xấu hổ khi hai người vừa lên đại học, đương nhiên đều ngầm hiểu không nhắc gì đến chuyện của Doãn Na.
Không lâu sau thì Trần Đông cùng Trần Tuyết đến, thấy Trần Tuyết thì Lưu Trung Ngọc và Dư Phạt Kha đều ném ánh mắt trêu đùa về phía Triệu Cần.
“Tẩu tử của mấy người, đừng có lăng xăng.” “Má, anh chưa gì đã già hơn tôi rồi, tôi lớn hơn anh 27 ngày đó.” Lưu Trung Ngọc phản bác, hai người bằng tuổi, Triệu Cần sinh ngày 10 tháng 11 âm lịch, Lưu Trung Ngọc thì 14 tháng 10.
“Sao cứ đụng phải A Cần là anh cái gì cũng muốn tranh vậy, Đại Ngọc à, đó là biểu hiện của người thiếu tự tin đó, anh nên sửa đi.” Dư Phạt Kha cũng hùa theo trêu ghẹo.
“Tôi thiếu tự tin á, nói cho anh biết, tự tin của tôi chính là từ chỗ A Cần tìm ra, còn nữa, gọi là Đại Ngọc, không được uốn lưỡi cong môi đâu đấy.” Thấy ba người trêu nhau, Trần Tuyết che miệng cười, ba người này ở cùng một chỗ lại thấy thật có ý.
Hạ Vinh thấy Trần Tuyết đến thì rất nhiệt tình.
“Tẩu tử, để tôi phụ với cho nhanh.” “Không cần, mọi người cứ nghỉ, em làm chút là xong thôi.” Nói rồi, lại ghé vào tai Triệu Bình nói nhỏ một câu, Triệu Bình liền nhanh chóng chạy ra ngoài, lát sau xách một bình nước lớn trở về.
Khi vào bàn thì mọi người nhường nhau một hồi, cuối cùng Triệu Bình và Trần Đông ngồi trên, Lưu Trung Ngọc và Dư Phạt Kha ngồi một bên, Triệu Cần và Trần Tuyết ngồi một bên khác, A Hòa ngồi ở vị trí cuối.
Lão thái thái và tẩu tử nhất quyết không lên ngồi cùng, cuối cùng vẫn là Triệu Cần bảo mọi người không cần ép nữa.
Trần Đông là người hay nói chuyện nên biết hai người từ đất liền đến thì kể cho họ nghe chút chuyện lạ trên biển, không khí bữa tiệc rất tốt.
Hai người cũng có vẻ mong đợi về chuyện đi biển vào ngày mai hơn.
“A Kha, tôi không xem anh là người ngoài, nên không sắp xếp anh ở khách sạn, anh cũng đừng khách khí nhé.” “Cảm ơn, chỗ tụi tôi chỉ có người thân thiết lắm mới mời về nhà ăn cơm thôi.” Một bữa cơm ăn mất hai tiếng, Trần Đông và Lưu Trung Ngọc gặp nhau như hận vì quá muộn, suýt chút nữa còn đốt giấy vàng kết nghĩa anh em ngay tại chỗ, cũng khó trách, kiểu người không khách sáo như Lưu Trung Ngọc, hiếm có ai mà không thích.
“Muội tử, trời tối rồi, lái xe chậm thôi nhé.” “Anh cứ lo cho anh đi, uống lắm rượu thế, tối đừng có uống nước lạnh đấy.” Tiễn hai anh em Trần Đông xong, Triệu Cần cũng bảo với đại ca một tiếng rồi mới dẫn hai huynh đệ về lão trạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận