Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 301: Hơn chín giờ mới làm xong

Chương 301: Hơn chín giờ mới làm xong
Lái thuyền đến chỗ thả lưới, bốn người chia nhau làm, lần này A Hòa ở lại trên thuyền, Triệu Cần thu lưới, Triệu Bình và A Thần phụ trách gỡ cá mắc lưới.
Dùng móc kéo phao lên, sau đó đưa lên cần cẩu, tiếp theo bắt đầu thu lưới.
Mặc dù đầu lưới không có cá, nhưng kéo được hai ba mét thì liên tiếp dính bảy tám con cá, nhưng cá rất nhỏ, con nhỏ ba bốn lạng, con lớn cũng chỉ nửa cân, mà lại đủ các màu.
Màu chủ đạo là màu vàng, điểm xuyết thêm nhiều đốm tạp sắc, vây đuôi màu vàng nâu xen kẽ, rất đẹp mắt, đầu hướng phía vây lưng có một cái gai mọc cao lên, miệng dài nhỏ nhô ra, mà lại rất nhỏ, nhìn có chút ngây ngô đáng yêu.
"Đại ca, đây là cá cảnh?"
Triệu Cần cau mày, một số cá cảnh không có giá trị ăn, tuy có thể bán nhưng phải tìm đường riêng rất phiền.
"A Cần, đây là cá da trơn, cá ngon đấy." Triệu Bình mừng rỡ nói.
"Ta không phải chưa thấy cá da trơn, không phải cái mặt ngựa đó à..."
"Ai bảo cá da trơn chỉ có một loại, loại này hình như tên khoa học là cá nóc mít, xem như nhỏ nhất trong họ cá da trơn nhưng là loại ngon nhất, giá cũng cao nhất."
Hai người đang nói chuyện, tình hình cá càng lúc càng tốt.
"Đại ca, thứ này cũng sống bầy đàn à?"
"Đúng vậy bình thường là theo đàn nhưng biển của ta cũng không nhiều, không ngờ hôm nay lại vớ được."
Lúc này lưới cá đã thành từng chùm, cứ thế mà thu lên, một chùm một chùm cá.
Cá nóc mít, nhan sắc không tệ.
Loại cá này tuy nhỏ, nhưng khác với cá đổng đỏ và cá lưỡi mèo, hơn nữa Triệu Cần vẫn từ từ kéo lưới.
Lần này cá rất tạp, còn có cả cá hôi, cá bàng biển, thậm chí cả cá mú cũng có hai ba con, nhưng chủ yếu vẫn là cá da trơn nhỏ, thật sự rất nhiều, động nhẹ đã có mấy con.
Con thì nhỏ nhưng không chịu nổi số lượng nhiều!
"A Hòa, bật hết đèn lên." Triệu Bình gọi một tiếng, sau một khắc mấy ngọn đèn pha trên thuyền đồng loạt sáng lên.
Bốn người bận túi bụi, mẻ lưới đầu tiên xong xuôi, Triệu Bình ước tính sơ qua, chỉ riêng mẻ lưới này đã có ba bốn chục cân cá nóc mít nhỏ, thêm cả cá mú nữa thì giá trị mẻ lưới này cũng không thấp.
Lưới vẫn tiếp tục kéo lên, gần như mẻ nào thu hoạch cũng giống nhau.
Mẻ lưới thứ hai, còn thu được mấy con cá tráp đỏ lớn, mọi người đều chê bai, bất quá vận may cá da trơn nhỏ vẫn không dứt, vẫn cứ là từng chùm từng chùm.
Đến lúc kéo mẻ lưới thứ bảy, thuyền Lão La đi đến.
Bất quá thuyền đánh cá của Triệu Cần đang làm việc, không đứng yên nên hai thuyền không thể sát lại được.
Lão La đến sớm hơn, mẻ lưới đầu tiên đã xong và cũng không khác Triệu Cần là mấy, gần như toàn cá nóc mít nhỏ, nhìn Lão La cứ cười toe toét thì biết, ông rất hài lòng với lần thu hoạch này.
Nhìn thuyền Triệu Cần không ngừng kéo cá lên, ông cũng không quá ghen tị, tình hình của mình cũng gần giống vậy thôi.
Ông cũng cảm thấy, vì quan hệ tốt với Triệu Cần, bỏ xuống cái kiểu cách của dân chài già mà chủ động xin A Cần cho đi cùng, là quyết định đúng đắn nhất năm nay.
Triệu Cần chỉ vẫy tay với Lão La, rồi lại tiếp tục bận rộn, máy móc ồn ào, lúc này có hét to lên thì Lão La cũng không nghe thấy.
Thu đến mẻ thứ mười thì hơi vướng lưới, xem ra dưới đáy có đá ngầm, các loại cá cũng tạp hơn, lại thêm một con cá mú hai cân, làm Lão La trên thuyền hú ầm lên.
Triệu Bình đành phải dừng tay, lấy kim châm cá mú, A Hòa cũng thỉnh thoảng từ buồng lái nhảy xuống giúp gỡ cá.
"Đại ca, hình như nhiều hơn cả chỗ của ta thì phải."
Đệ đệ Lão La tên La Hướng Binh, là người hiền lành chịu khó, lúc này cho máy dừng, dựa vào quán tính từ từ trôi theo thuyền đánh cá của Triệu Cần.
"Ừm, A Cần vận khí vẫn luôn là tốt nhất A Binh, mình cũng không tệ, chẳng những đi theo hớt được canh, còn nhặt được hai miếng thịt."
"Đại ca, đây là khu đất bảo rồi, đoán chừng tối mai về cảng lại làm náo động cả lên."
Lão La động tâm, "Hay là mình cũng như A Cần, mang lên cảng lớn bán?"
"Ta cũng nghĩ vậy nhưng sợ đến lúc đó không ăn nói được với cảng bên thôn, dù sao cũng là khách hàng mua cá của ta bao nhiêu năm nay."
"Cái này dễ thôi, để lại một ít rồi về thôn bán một phần, như vậy không sao cả."
Hai người bàn bạc xong, liền chờ Triệu Cần làm xong, sẽ thương lượng với cậu ta một chút.
Trên thuyền Triệu Cần, bốn người bận bịu tối mắt tối mũi, không có thời gian nghĩ cái khác.
Cậu phải khống chế tốc độ kéo lưới, cá đã nhiều rồi mà kéo nhanh quá, người gỡ không kịp thì lưới sẽ tích lại trên boong, rất dễ rối lưới, thỉnh thoảng cậu cũng sẽ giúp gỡ cá.
Thu đến mẻ thứ mười lăm, đàn cá lại có thêm loại mới, trong đám cá da trơn nhỏ có thêm cá bống sao.
Hơn nữa cá bống sao cũng không nhỏ, rất mập, mỗi con đều có một cân trở lên.
Cá bống sao còn gọi là cá bụng thối, mình cá không vảy, thịt cá không có gai nhỏ, vị tươi ngon, rất hợp với trẻ con ăn.
Dù là kho hay rim, hoặc ướp thành cá mặn đều ngon cả.
Chỉ có lúc làm cá thì phải cẩn thận, cạo sạch lớp màng đen trong bụng, không thì sẽ có một vị rất khó tả, đó cũng là lý do nó có tên là bụng thối.
Cá bống sao xuất hiện, khiến tiến độ một lần nữa chậm lại, vì con này bên ngoài có độc, lúc gỡ cá phải rất cẩn thận.
Tuy nói độc tính của nó kém cá mú, nhưng bị gai đâm cũng phải đau một hồi.
"Cẩn thận chút, thứ này có độc đấy." Triệu Bình vừa nói xong, đã thấy A Hòa vừa xoa tay vừa giật mình.
"Bị đâm rồi à?" Triệu Bình vừa giận vừa lo.
A Hòa vung mấy lần, rồi dùng tay kia vạch mạnh ngón tay bị đâm ra.
"Đi tiểu vào, đi tiểu lên tay." Triệu Bình nói.
A Hòa vừa xoa vừa buồn bực nói: "Vừa mới đi tiểu rồi mà."
"Ta có, có thể cho ngươi mượn, chưa dùng hết." A Thần nghiêm mặt nói.
A Hòa vốn định phản bác, nhưng cuối cùng vẫn để A Thần tiểu một chút lên tay mình, một lúc sau thì thấy dễ chịu hơn, rồi lại rửa tay sạch là được.
Thời gian trôi đến chín giờ, Triệu Cần rốt cục kéo hết mẻ lưới cuối lên thuyền.
Mấy người lúc này đều làm việc với cường độ cao, chưa kể tay còn bận, chỉ đứng ba tiếng thôi cũng đủ mệt, Triệu Bình sắp xếp lưới lại, Triệu Cần tắt cần cẩu rồi ra giúp đưa cá vào kho.
Đợi khi mọi thứ xong xuôi, cậu lại nhảy vào buồng lái, vừa nổ máy vừa gọi với Lão La: "Chú La, bọn cháu đi thả lưới trước đây."
Lão La khoát tay, "Uống rượu xong đã, làm đêm cẩn thận chút."
Ba người Triệu Bình thì ngồi phịch xuống đất thở, không ngừng xoa bóp gáy vì cúi đầu mãi cũng khó chịu.
A Thần chưa nghỉ được hai phút thì đã đưa cốc cho mọi người.
"Anh Cần, uống miếng nước."
"Không vội ngồi xuống nghỉ một lát đi, ta thả lưới rồi nấu cơm cũng không muộn."
Đến vùng biển phía tây của đảo, nơi này rất gần với chỗ thả câu, cách nhau có hai ba hải lý, khi đã thả hết lưới xuống biển, mới quay thuyền lại chỗ thuyền của Lão La.
"Đồ ăn đều có, mọi người không cần ngại, nhanh sang đây."
Buộc hai thuyền lại với nhau, mấy người Triệu Cần cũng không khách khí sang thuyền Lão La, mỗi người hút điếu thuốc, rồi bắt đầu ăn uống.
Lão La thái mấy con cá nóc mít nhỏ, phải nói, vị cũng không tệ.
Không uống bao nhiêu, mỗi người hai chén để giải bớt khí lạnh, dù sao trong đêm lại phải bò dậy làm việc, sau khi ăn xong, vì thời gian làm việc khác nhau, Lão La sợ thuyền mình dậy sớm sẽ làm phiền đến mấy người Triệu Cần, nên lái thuyền về phía bắc mình thường làm, thuyền của Triệu Cần không động đậy, cứ dừng tại chỗ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận