Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 166: Trong khe nước lồng

Chương 166: Trong khe nước lồng
Nghe lão bà mình nói như vậy, Hạ Anh Võ cũng không tiện nói thêm gì. Hạ phụ ra ngoài một chuyến, không bao lâu mượn chiếc xe xích lô trở về, đem nấm đỏ toàn bộ cất vào giỏ, mang lên xe xích lô xong, Hạ phụ lại cầm lấy tấm vải bố đậy lên, nhắc nhở bọn hắn đi sớm về sớm, đừng chậm trễ.
"A Cần, hay là ngươi đừng về nhà, cùng chúng ta ở đây lên núi săn bắt đi, quá có lời đấy." Chờ xe xích lô đi rồi, Hạ Anh Kiệt móc điếu thuốc lá ra châm cho Triệu Cần, vừa đùa vừa nói thật.
"A Kiệt, ta khi nào thì phải về chứ?" Không đợi Hạ Anh Kiệt đáp lời, điện thoại di động Triệu Cần reo lên, liếc thấy là đại ca gọi đến, hắn liền đi tới một bên nghe.
"A Cần, điện thoại ngươi bị làm sao vậy, gọi mấy cuộc đều không được."
"Đi lên núi săn bắt, trên núi không có tín hiệu, thuyền kiểm tra có vấn đề không?"
"Cũng không biết đứa nào chơi đểu, rút hết xăng trong bình của tao còn đổ một thùng nước biển, cái này là nhẹ, thế mà còn đổ nước biển vào cả động cơ qua đường dầu, Toàn bộ động cơ đều hỏng phải đại tu, đm nó, đừng để tao biết là ai."
Triệu Cần "ừm" một tiếng, rồi mới nói: "Đại ca, hai ngày nữa trên núi bưởi có thể hái được rồi, dù sao cũng không ra được biển, anh cứ bận bịu ở trên núi đi, em về rồi sẽ nói."
"Không phải, mày không tức à, tao nhìn có mấy nhà làm thế đấy..."
"Đại ca, em không có bằng chứng thì không làm ầm lên được, nếu không em không quan tâm nữa, anh cứ bận ở trên núi đi."
Trấn an đại ca vài câu, nhắc nhở anh ta lúc này ngàn vạn lần phải vững vàng, Triệu Cần lúc này mới cúp điện thoại.
"Ta nghe là đại ca gọi điện thoại đến, trong nhà không có chuyện gì chứ?" Triệu Mai hỏi.
"Không có gì, chỉ hỏi ta khi nào về, bưởi trên núi có thể hái được, muốn ta về giúp, cô xem có khéo không, tôi đến đây còn trốn việc nhà nông."
Thấy hắn cười như gà mờ, Triệu Mai không vui đánh lên cánh tay hắn một cái.
"Đi thôi, ta phải về rồi." Hạ Anh Kiệt nói rồi trở về nhà, hắn muốn cưỡi xe máy, tiện thể chuẩn bị chút đồ săn bắt.
"Buổi sáng đuổi thời gian dài như vậy trên núi còn chưa mệt à." Triệu Mai tuy nói vậy, nhưng cũng không ngăn cản ý hắn.
"Tiểu cữu, cháu đi cùng với chú đi." A Trạch không biết ở đâu chơi về người một thân mồ hôi, vừa chạy về nghe thấy hắn muốn đi về, liền muốn đi cùng.
"Hạ Hoằng Trạch, bài tập hè của cháu viết xong chưa?" Giọng Triệu Mai từ trong phòng truyền ra.
"Tiểu cữu chú đi đi, cháu chạy trước." A Trạch nhanh như chớp lại lần nữa chạy ra sân.
Triệu Cần nghĩ nghĩ, cầm một cái túi xách da rắn, tính đợi lát nữa đựng đồ, nhỡ có đâu.
Đi tới gian ngoài, Hạ Anh Kiệt đã buộc xong thùng, hai người xuất phát.
Cũng vẫn là trước thu mấy lồng trong rãnh, thu đến cái lồng thứ ba, vừa lôi lên mặt nước, Hạ Anh Kiệt liền mừng rỡ nói: "A Cần, xem ra hôm nay tao vận may không tệ, có một con ba ba nhỏ."
Triệu Cần liếc một cái, tầm hơn một cân, miễn cưỡng đủ một bữa.
Kết quả cái lồng cuối cùng trong rãnh, lại bắt được một con, mà còn lớn hơn một chút, xấp xỉ hai cân, Hạ Anh Kiệt kích động lắm, hận không thể ôm con ba ba hôn một cái.
Cũng khó trách, Triệu Cần hỏi hắn giá cả, một cân hoang dã trở lên ít nhất có thể bán được 100 tệ một cân, hai con ba ba này, coi như hơn tất cả các lồng hôm trước gộp lại.
Có lẽ cho rằng nơi này là chỗ hên, cho nên Hạ Anh Kiệt cũng không đổi chỗ, một lần nữa thêm mồi thả vào trong.
Triệu Cần cũng nhìn kỹ mồi của hắn, hình như là gan heo cắt vụn, thêm nội tạng gà vịt các kiểu.
Đổi địa điểm thu tiếp, hôm nay Hạ Anh Kiệt có vẻ gặp may, nơi này dù chưa bắt được ba ba, lại thu được không ít lươn, mà con nào cũng trên hai lượng.
Thu một nửa số lồng, Hạ Anh Kiệt tính qua tính lại thu nhập, đã gần 500 tệ, vui không tả nổi.
Cuối cùng vẫn là men theo dòng suối nhỏ, Triệu Cần không vội thu lồng của mình, mà là nhìn Hạ Anh Kiệt bận rộn.
Cái lồng thứ nhất dù không có hàng đáng giá, nhưng bắt được không ít cá bống suối với một con cá chạch không tệ.
Tiếp đó liền thu mấy cái, gần như cái nào cũng có, còn bắt được một con trê ba cân, hẳn là bán được mười mấy tệ một cân.
"A Cần, thu của mày đi, mày tự làm hay tao giúp?"
"Tao tự làm."
Triệu Cần nói, nhìn địa hình, cái lồng đầu tiên ở chỗ trên này, đặt ở một cái vũng nước nhỏ, hắn đi qua kéo lồng lên, phát hiện sạch trơn, ngay cả một con cá bống hoa cũng không có.
"Ha ha ha, A Cần, mày là đến giúp tao tẩy lồng à." Hạ Anh Kiệt vô ý tứ cười.
Thấy ánh mắt Triệu Cần không tốt, hắn mới miễn cưỡng thu lại nụ cười an ủi: "Không có gì, không có cũng bình thường thôi, dù sao buổi sáng mày nhặt nhiều kim tuyến sen với nấm đỏ như vậy rồi."
Nói xong, nụ cười trên mặt Hạ Anh Kiệt thật sự biến mất, trong lòng thầm mắng, cái tên này vận khí thật tốt, sao mình không gặp được nhiều kim tuyến sen với nấm đỏ như thế nhỉ.
Tiếp đó đi thu cái lồng thứ hai, đi xuống dưới khoảng bảy tám mươi mét, cũng là một cái vũng nước, cái vũng này bên cạnh nhiều đá, nước dù sâu, nhưng vì trong vắt nên dường như có thể thấy đáy, trên tảng đá mép nước còn bám một lớp rêu xanh dày.
Lúc hắn thả lồng, Hạ Anh Kiệt còn nói một câu, như thế này chắc trong nước không có gì đâu.
Hắn vừa đến, liền thấy lồng đang lắc lư nhẹ nhàng, hắn biết chắc chắn là có đồ bên trong, mà lại còn không nhỏ, nhưng vì là thả thẳng xuống nên hắn cũng không thấy rõ bên dưới có con gì.
Tháo dây thừng buộc bên cạnh, hắn bắt đầu kéo, còn chưa lên mặt nước, liền nghe thấy Hạ Anh Võ chửi một câu, "Ngọa Tào, chỗ này lại có con ba ba lớn thế này."
Triệu Cần đem lồng kéo lên hoàn toàn, lúc này mới nhìn rõ đồ thu được bên dưới, bên trong không chỉ một con, mà là hai con, một con bị kẹt giữa lồng, một con rơi vào đáy.
Hắn có chút không hiểu gãi đầu, miệng lưới không rộng lắm mà, con ba ba lớn thế này làm sao chui vào.
Đoán chừng hiện giờ nếu mà lên sóng trực tiếp, chắc chắn lại có người lên án hắn làm giả mà không chuyên nghiệp.
Con ba ba nhỏ ở đáy, khoảng hai cân, nhưng con kẹt giữa thì to hơn, đoán chừng phải sáu bảy cân, chỉ xem có già không, nếu già thì chắc chắn sẽ càng đáng tiền.
Con ba ba có đáng tiền hay không, cũng không hẳn xem to nhỏ, còn phải xem năm, bình thường cho rằng ba ba càng già thì càng bổ.
Hạ Anh Võ không nói gì bởi vì hắn đã tự kỷ, ban đầu buổi chiều hắn còn nghĩ vận của mình không tệ, không so sánh thì không đau thương mà, người ta một cái lồng đã thu hoạch được hơn chục cái của mình gộp lại.
"Mày tên xui xẻo này vận khí tốt quá."
"Mày cái đồ xui xẻo im miệng đi." Triệu Cần bao giờ chịu thua trên miệng, "Đừng nói nhảm, mau giúp tao xem con lớn có già không?"
Hạ Anh Kiệt bóp hai chân sau con ba ba, rồi nâng lên nhìn kỹ một lát, "Được hơn mười năm, râu chữ bát rất rõ, lại là con đực con này chắc chắn bán được giá tốt."
Ngay lập tức lại cầm lên con kia xem, "Con này cũng khá, con đực con cái, chắc là một đôi."
"Đực cái sao phân biệt được?" Triệu Cần hiếu kỳ, hắn dù cũng từng cầm ba ba nhưng thật không để ý xem đực cái.
"Đơn giản, con cái dày dặn, con đực bằng phẳng, đuôi con cái nhỏ thường không lộ ra mép váy, con đực thì dài nhỏ, nhìn từ lưng là thấy rõ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận