Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 834: Nhập thố trước

Chương 834: Nhập kho trước
Chuyến hàng hải sản lần này không nhiều lắm, lúc Triệu Bình gọi điện tới còn cố ý nhắc nhở không cần mời thêm người, không phải nói Triệu Bình vẫn tiết kiệm như vậy, chủ yếu là ngại, hàng hải sản đúng là ít đi một chút. Lúc này, bầu trời bắt đầu mưa nhỏ, tại chỗ không có cái kiểu mưa thu lạnh lẽo, mưa xong mặt trời lại lên, có khi lại là một ngày nóng bức. Muốn chính thức cảm nhận được chút hơi lạnh chắc phải đến giữa tháng mười một.
"Cũng may nghe lời ngươi, nếu không chuyến này chắc tiền xăng cũng lỗ." Trên thuyền, Lão Miêu có chút may mắn. Thường thì thuyền lớn như vậy không có gì lợi ở gần biển, một là do nước nông, hai là thuyền nhỏ gần biển nhiều, phần lớn khu vực đã bị thuyền nhỏ càn quét qua. Nhưng lần này lại khác, rãnh biển chỗ đó kéo ba bốn mẻ lưới, mỗi lần kéo lên đều rất sạch, mỗi mẻ một hai trăm cân xem như nhiều, làm cả thuyền ai nấy cũng vui vẻ.
"Ta cũng hai ngày trước thả thêm vài cần câu lưỡi dài ở đó, không ngờ các ngươi quay lại đúng chỗ luôn." Triệu Cần cũng cười rất tươi, dù sao vẫn có vụ mùa thu hoạch. Lần này hắn không lười nữa, mấy ngày nay cũng không có đụng tay chân gì, đúng dịp hoạt động thân thể một chút. Mười bảy người dỡ chút hàng này vẫn rất nhanh, mỗi người cũng gánh khoảng một nghìn cân, hơn chục chuyến, hơn một giờ, đợi đến khi giỏ cá cuối cùng được dỡ xong, mưa dù không lớn nhưng ai cũng ướt cả.
Cầm đồ của mình từ trong thuyền lên, vào trạm thu mua thay quần áo, chỉ có Triệu Cần không có đồ thay, nhưng giờ hắn cũng không thấy lạnh.
"Để chỗ xử lý sau, ngươi có muốn giữ lại ít cá không?" Trần Đông đưa cho hắn khăn lông, bảo hắn lau mặt. Ông chủ thu mua đã đến, nếu không giữ lại thì Trần Đông định cân luôn.
"A Hòa, A Thần, hai người chọn giúp ta ba mươi con cá hường cánh, cân nửa đến hai cân, còn cá xuân, cũng quy cách như vậy tổng số."
Trần Đông cười nhếch miệng, "Không muốn để lại cá tráp đỏ à?"
"Không phải ngươi giúp ta thêm chấm đỏ đấy à, một mâm một con, nhưng mà cá thu, cá đối cũng đủ rồi, thật sự thì cá thu so với cá đối vẫn kém hơn chút."
Trần Đông gật đầu đồng tình, muốn nói cá tráp đỏ thực ra ngon thì cũng chỉ hữu danh vô thực. Không bằng cá thu non, không bằng cá đối thịt ngọt mềm, chỉ có cá đầu đá thơm thơm có chút hương vị.
Lần này không để những người đi thuyền nữa, hàng không nhiều lắm mọi người chung tay làm, mấu chốt là cân cá tráp đỏ hơi phiền phức, gần nghìn con cá, phải cân từng con một. Chuẩn bị xong, vừa hay trả tiền chuyến này.
Cá xuân tổng cộng 4200 cân, trên thuyền đã chia loại sẵn rồi nên khá nhanh. Còn mấy loại cá tạp khác không đáng bao nhiêu, gần như cùng giá, trực tiếp cân chung là được.
"A Hòa, ngươi lái xe ba gác ra tiệm ăn nhanh một chuyến." Triệu Cần cúp điện thoại, dặn dò A Hòa. Lúc này đã gần một giờ, mặc kệ mọi người đi thuyền đói chưa, hắn dù sao cũng cảm thấy đói.
Bận đến ba giờ chiều, khi các loại hàng được giải quyết hết, Triệu Cần cầm danh sách rõ ràng Trần Đông đưa cùng tiền mặt mới rút từ trong tủ, tập hợp mọi người đi thuyền ra hậu viện.
"Lần này trả trực tiếp tiền mặt, cá tráp đỏ tổng cộng 1820 cân, bán được 67 vạn 3, cá xuân được 27 vạn, các loại cá tạp khác ta không báo từng loại, tổng cộng bán được khoảng 104 vạn. Chi phí ta không tính, mỗi chuyến thuyền mọi người nhận theo tỷ lệ phần trăm 50 vạn. Cầm tiền xong có thể về, anh Bao lên trước."
Lại Bao vứt tàn t·h·u·ố·c, cười hề hề tiến lên nhận tiền. Nhận xong thì hắn ngẩn người, "A Cần, anh là 0.4 phần trăm, lẽ ra là 2000, sao anh cho nhiều vậy?"
"Không sai, hơn 5000 xem như thưởng." Triệu Cần nhìn mọi người rồi giải thích: "Lần trước mọi người cũng biết, chúng ta bắt được mấy con ốc biển đẹp, ta không giấu mọi người, bán được 150 vạn. Có thể bán được giá này, ta phải dùng vài t·h·ủ· đ·o·ạ·n, nên không tính theo tỷ lệ cho mọi người, mỗi người nhận một ít thưởng."
"Trời ơi, mấy con ốc biển bán được 150 vạn?" A Hòa kinh hãi.
"A Cần, anh nói thật á?" Triệu Bình mặt mày hớn hở, nhưng cũng thấy lạ, mấy con ốc thôi, cho dù là ốc bằng vàng cũng không đáng giá thế chứ....
Lão Miêu cũng trợn mắt, vì mấy con ốc bán hơn 100 vạn thật sự đã phá vỡ nhận thức của hắn. Triệu Cần cười nói, "Không cần lừa mọi người, tiếp theo là nhị ca, anh cũng 7000, lên đi."
Thực tế hắn vẫn lừa mọi người, vì hắn bán được ngọc trai. Đương nhiên những con ốc biển có thể bán được giá cao như vậy, hắn cũng tốn không ít tâm tư, nhưng vẫn để lại một phần cho Ước Khắc keo kiệt đó. Cho nên dù giàu đến đâu, hắn cũng không thể dựa theo số ngọc trai 150 vạn chia phần trăm cho mọi người. Còn hai hạt trai kia, không thể tính, muốn tính cũng chỉ có thể theo giá ốc dừa tính, ba con nhiều nhất cũng chỉ được khoảng nghìn tệ.
Lâm lão nhị cười tít mắt, chuyến này có thể chia được 2000 đã rất thỏa mãn, dù sao hai chuyến ra khơi hơn chục ngày cũng chỉ được hơn 1 vạn. Đừng nói bây giờ, cho dù mười mấy năm sau cũng là thu nhập cao ngất ngưởng, đã thế lại còn được thêm tiền thưởng, rõ ràng A Cần cho thêm.
A Minh cũng 7000, hắn và Lâm Nhị là một nhóm, Triệu Cần không vì hắn là người quen mà cho thêm phần. Tiếp đó là A Tư, A Hữu, Đỗ Hỉ, Trần Vũ Phong, Bảo Nghiệp, Ngô Bệnh, đều là nghìn rưỡi phần trăm, tiền thưởng cũng là 5000.
Sau khi chia cho đám người đó, còn lại đều là người đi thuyền theo Triệu Cần lâu năm. Lão Miêu được 1 vạn tiền thưởng, Trụ Tử được chín ngàn, còn lại đều là 8000.
"A Cần, chỗ cá anh giữ lại sao không chia?" Triệu Bình nãy giờ chỉ lo vui vẻ, bây giờ trở về phòng khách mới thấy một bên còn để không ít túi. Triệu Cần đập trán, ngoài để lại chỗ ăn sau, mọi người theo thường lệ vẫn được chia chút cá tạp. Hắn nhìn A Hòa, "Gọi điện thoại bảo họ quay lại lấy, tiện thể thông báo, hậu t·h·i·ê·n đến nhà ta ăn tân gia, nhớ dặn họ đừng mang quà cáp, không cần câu nệ."
A Hòa cười hì hì, cầm điện thoại ra gọi, ở trong thôn thì không cần về, lát nữa hắn tự mang về, mấy người Lão Miêu cũng chưa đi xa, chỉ có Ngô Bệnh hơi phiền, hắn không có xe máy, lại không ở trấn này, giờ đã bắt xe khách rồi, A Hòa chỉ có thể chút nữa lái xe đưa hắn đi.
"Đại ca, anh cùng A Hòa cứ tính sổ theo thường lệ, trừ ra phần chia, hai anh mỗi người cũng khoảng 45 vạn."
"Anh tự xem mà làm đi." Triệu Bình khoát tay ra ngoài, "Anh về xem chị dâu thế nào, sáng sớm mai anh quay lại, có gì muốn anh mang không?"
"Không có gì cả, anh cứ đến sớm mai là được."
Triệu Cần ở trạm thu mua đợi, mọi người quay lại lần lượt lấy cá của mình, hắn lại nhắc nhớ hậu t·h·i·ê·n đến nhà uống rượu. Thời gian nhanh chóng qua đi, đến ngày hôm sau, sau cơm trưa, hắn lại bàn bạc với cha.
"Trấn trưởng Tôn nói trong trấn chắc cũng một bàn, còn nói đùa là muốn dẫn người đến ăn chùa." Triệu An Quốc cầm sổ, ghi chép đối chiếu những người quan trọng.
"Lúc trước con tính, cho dù cả thôn đến thì 26 bàn cũng đủ rồi, con đã chuẩn bị đồ ăn cho 30 bàn, chắc là không vấn đề gì." Triệu Cần không dám giao hết cho đầu bếp, lỡ đối phương chuẩn bị nguyên liệu không tươi thì coi như trò cười, nên thà mời họ giá cao hơn một chút, mình vất vả một chút, nguyên liệu cũng phải tự mình chuẩn bị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận