Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 702: Ngươi em bé phải thảm chút

Chương 702: Ngươi em bé phải thảm chút Chứng kiến A Hòa đi ra, cành cây trong tay Triệu Cần liền vung mạnh... mà bắt đầu. Hắn sinh khí thật sự, cho nên lần này không nương tay, cành cây không giống gậy gộc, dùng sức đánh cũng không làm xấu xương cốt, nhưng cái đồ chơi này quất lên thật đau a... Hiện tại lại là mùa hè, quần áo mỏng manh.
Triệu Cần lần đầu tiên liền quất vào sống lưng hắn, đau đến A Hòa toàn thân run rẩy, nhưng lại không dám trốn, hít vào hơi lạnh, cắn răng không phát ra âm thanh.
Triệu Cần càng giận, đáng lẽ cho ngươi kêu thảm thiết hai tiếng, ngươi lúc này lại có cốt khí, kết quả là, cành cây trong tay rút càng ác. Có thoáng một phát không khống chế tốt phương hướng, rõ ràng quất trúng mặt A Hòa, da mặt mỏng, quét trúng liền lập tức tróc da, bắt đầu rướm máu.
Bên cạnh đã có người đang xem náo nhiệt, cũng có người tiến lên cổ vũ, nhưng bởi vì Triệu Cần rút nhanh, bọn họ cũng không dám đến gần.
"Đây là thật sự đánh đấy..."
"Nói thừa, ngươi cho rằng A Cần là làm bộ thôi à... nhất định là nổi trận lôi đình rồi."
"Có ai ra khuyên nhủ đi... Lão thái thái Từ gia đâu không ra che chở, đừng có đánh người đến hư mất."
"Ai, phải nói có tiền, A Cần là người giàu nhất trong thôn đấy, cũng không nghe hắn gây loạn những chuyện này."
"Mau gọi người, Đại Quốc đâu? Cứ tiếp tục như vậy không xong."
Có người cười hì hì xem náo nhiệt, tự nhiên cũng có người lo lắng đánh hỏng người.
Lão La nhìn đúng cơ hội, tiến lên ôm cổ A Hòa, mình quay lưng về phía Triệu Cần, "Dừng tay, tay chân già yếu của ta, chịu không nổi ngươi đánh đâu."
"Chú La tránh ra, ta sẽ không đánh chết hắn, dù sao cũng phải để hắn nhớ cho lâu." Triệu Cần ác hung nói.
Lão La quay lưng về phía mọi người, bên tai A Hòa nói nhỏ: "Muốn chạy, chạy về phía chợ kiếm sống, chạy về phía trạm thu mua, vừa chạy vừa kêu sai rồi, sao đần vậy?"
Vừa nói xong, thấy Triệu Cần đi lên kéo ông, ông giả vờ không có sức lực, bị Triệu Cần kéo sang một bên.
Triệu Cần lại bắt đầu đánh, A Hòa được nhắc nhở như phản ứng kịp, liền chạy về phía chợ kiếm sống, Triệu Cần đi theo sau đuổi, đi ngang qua đám người xem náo nhiệt, có vài người ngăn cản hắn, "A Cần, A Hòa biết sai rồi, ngươi đừng đánh như vậy."
"Đúng vậy, lão Từ gia chỉ có một đứa con trai này, đánh hỏng thì sao."
Triệu Cần vừa gạt người đang ngăn mình, vừa rống to, "Còn dám chạy, ta là để cho hắn chạy đấy."
Nói xong ném cành cây trong tay ra, vừa lúc thấy có người cầm đòn gánh, tiện tay giật lấy rồi đuổi theo.
"Sao còn cầm cả đòn gánh nữa vậy?"
"A Cần còn trẻ quá, cái đòn gánh này xuống thì chẳng phải đánh hỏng người sao."
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi gọi Đại Quốc... Chúng ta chạy về phía bến tàu đuổi theo, tranh thủ chặn người lại."
Sau đó, ngoại trừ mấy người chạy về thôn, những người còn lại ùn ùn kéo nhau về phía bến tàu đuổi theo.
Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên kinh động đến Bình Bình, vốn dĩ là một thôn, cho dù không nghe thấy tiếng, cũng sẽ có người tới báo cho nàng.
Nghe nói A Hòa chạy về hướng chợ kiếm sống, nàng do dự một chút, cũng từ nhà đi đến trạm thu mua.
Trong lòng Triệu Cần sớm đã hết giận, nói thật làm như vậy, cũng làm mất mặt A Hòa. Nhưng trong thôn ai cũng biết, A Hòa xem Triệu Cần như anh ruột, hơn nữa hắn cũng đã làm sai chuyện, chỉ cần A Hòa trong lòng không phản nghịch, thật ra cũng không có gì.
Huống hồ không thể hiện chút thái độ, Lão Lâm gia làm sao có bậc thang để xuống.
A Hòa thông minh rồi, chạy một vòng quanh bờ đê bến tàu, sau đó chạy đến trạm thu mua, chạy đến cửa nhà Lão Lâm, nghe thấy tiếng động Lão Lâm và Trần Hướng Sóng cũng chạy ra, vừa lúc này Bình Bình cũng đến, thấy A Hòa mặt đầy máu, mấy người đều giật mình.
A Hòa quỳ bịch xuống trước mặt Lão Lâm, "Cha, cha cứu con với, anh con muốn đánh chết con."
Nói xong, liền dập đầu lia lịa...
Lão Lâm thấy bộ dạng của hắn như vậy, trong lòng lập tức mềm đi, đang do dự không biết làm sao, liền thấy Triệu Cần từ xa cầm đòn gánh chạy tới rất nhanh.
Lúc này, mặc kệ có tha thứ hay không, cũng không thể để cho con mình bị đánh trước mặt, ông và Trần Hướng Sóng đồng thời bước lên vài bước, che A Hòa lại.
"A Cần, có chuyện gì thì nói, con bỏ đòn gánh xuống trước đã."
"Có gì mà nói, thằng nhóc này không biết nặng nhẹ, chơi bời lăng nhăng, dù sao cũng phải cho hắn nhớ lâu."
Lời Triệu Cần nói rất có ý, nói A Hòa sai, nhưng dường như lại không nói rõ, nếu nói là đồi phong bại tục thì nặng quá, cho nên quy lỗi cho việc còn trẻ ham chơi. Ý ngầm muốn nói, sai lầm này có thể tha thứ.
Nói xong, hắn giơ đòn gánh muốn xông lên, Lão Lâm chỉ đành kiên trì đón đầu, cùng Trần Hướng Sóng mỗi người giữ một bên lôi kéo hắn.
Hắn giống như đang cố gắng giãy dụa, trong miệng ngược lại khuyên Lão Lâm, "Chú Lâm, chú bỏ tay ra, con luôn xem nó là em ruột, chuyện của A Hòa thật có lỗi với Bình Bình, con làm anh trai cũng không thể để Bình Bình phải chịu ấm ức."
Lão Lâm bực mình, cái chuyện quái quỷ gì thế này... còn làm như vậy, chẳng khác gì nhà mình đuối lý cả.
"A Cần, mọi việc từ từ thương lượng, con bỏ cái đó xuống trước, đừng đánh hỏng người."
"Không sao, con ra tay có chừng mực, đánh không chết hắn."
Triệu Cần tỏ ra bướng bỉnh, nhưng người xem náo nhiệt không cho là như vậy, đều cảm thấy A Cần đoán chừng khó thở, ra tay sao còn có chừng mực, không thấy mặt A Hòa đầy vết máu à.
"Được rồi, ngươi có tư cách gì mà đánh người của ta." Lời của Bình Bình tạo ra hiệu quả trấn tĩnh cực tốt. Kể cả Triệu Cần cũng sững sờ.
Bình Bình trước kia có chút mông lung thích Triệu Cần, nhưng sau khi biết không có chuyện đó, thời gian trôi đi nàng đã chuyển hết tình cảm sang cho A Hòa. Gần một năm chung sống, đến cả thân thể cũng cho đối phương rồi, nói không có tình cảm thật sự thì là giả dối.
Bình Bình đương nhiên cũng tức giận vì A Hòa phản bội, nhưng hai ngày nay, A Hòa vẫn nhắn tin cho nàng, thề thốt, khiến nàng có chút do dự, thấy A Hòa bị đánh thảm như vậy, trong lòng vừa tức giận vừa đau lòng, thấy Triệu Cần đánh không dứt, tự nhiên thốt ra một câu như vậy.
Triệu Cần không giãy giụa nữa, lát sau thở dài, ném đòn gánh ra, vẻ mặt cô đơn, quay người đi.
Thấy hắn như vậy, mọi người không hiểu sao lại thấy xót xa cho hắn.
"Bình Bình, A Cần đánh A Hòa là vì xem nó như em trai ruột, con nói vậy làm tổn thương người ta quá..."
"Ai, A Cần thế này thì được cái gì chứ..."
Bình Bình sắp khóc, sao lại thành lỗi của mình rồi, nhìn A Hòa vẫn đang quỳ trên mặt đất, giận không chịu được, "Đều tại anh."
"Đúng đúng đúng, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của tôi."
Trần Hướng Sóng nhìn Lão Lâm, hai người im lặng vào nhà, lát sau lại mở cửa gọi A Hòa và Bình Bình vào.
Sau khi vào nhà, A Hòa lại quỳ xuống, tự tát vào mặt mấy cái, "Cha, A Hòa con không phải là người, cha tha thứ cho con lần này đi, nếu con còn tái phạm làm chuyện có lỗi với Bình Bình nữa, cha cứ chặt con, con đảm bảo không nhúc nhích."
Đối với sự đảm bảo của hắn, Lão Lâm không có ý kiến gì, nhìn con gái mình.
"Cha, con muốn tin A Hòa một lần nữa."
Lúc này Lão Lâm mới khẽ gật đầu, nói cho cùng ông cũng không muốn thật sự từ hôn, cũng cần Từ gia đưa ra một thái độ, ông nghĩ để Triệu Cần nói vài câu đảm bảo với con gái, nhưng không ngờ A Cần lại nóng tính như vậy, vừa biết liền đánh người la hét.
Ông cũng không nhận ra đây là diễn kịch, không nói đến vết thương trên mặt A Hòa, trên cánh tay không che đậy cũng là những vết dài đầy máu, ra tay thật ác độc...
"A Hòa, con về trước đi, bảo mẹ con qua đây."
A Hòa không đứng dậy, vẻ mặt đưa đám nói: "Cha, con biết con đã sai, nhưng giờ cha để con về, anh con chắc lại đánh con."
Lão Lâm nghĩ cũng thấy có lý, nhưng không lẽ lại để A Hòa ở lại nhà mình, đang nghĩ thì nghe Bình Bình nói: "Đi thôi, tôi về cùng anh."
PS: Không có cách nào, chỉ có thể dùng khổ nhục kế, ha ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận